Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, October 30, 2013

Đọc “SAY HƯƠNG TÓC” thơ Ca Dao - Châu Thạch


                                                           

                                   Say Hương Tóc

                                                 Ca Dao

                         Ơi trăng, ơi trăng, ơi trăng! 
                         Ngọn tóc em buông lơi cung Hằng 
                         Bờ vai đẫm mộng hương chùm kết 
                         Đong đưa mùa thương đang xuân 


                          Em đan sợi gió hong tiền kiếp 
                          Xõa lọn tơ trăng xuống nguyệt hồ 
                          Mặt nước chao nghiêng ta lãng đãng 
                          Khói sương vào tận cõi huyền mơ 
                           

                           Đường trăng mây ướp dậy lòng ta 
                           Em bềnh bồng gần, lãng đãng xa 
                           Khỏa nước tìm trăng vuốt hương tóc 
                           Lạnh buốt tay khua sóng nguyệt tà 


                            Em ru ta tóc mượt thời gian 
                            Em lao xao xô nghiêng mây ngàn 
                            Hương tóc xõa say tình chếnh choáng 
                            Bận lòng chi mộng thực phân vân 


                            Ta uống trăng tan hương tóc nguyệt 
                            Ta say túy lúy sóng cung Hằng 
                            Nửa đêm thức giấc tràn cô tịch 
                            Thầm gọi em trăng ơi trăng!

                                                                CD

  Lời Bình: Châu Thạch
                           

“Ơi trăng, ơi trăng, ơi trăng!”

Câu thơ đầu là một chuỗi tán thán từ, là những tiếng kêu tán dương trăng.

Ba câu thơ sau lần lượt mô tả từng đặc điểm của mái tóc em. “Ngọn tóc em buông lơi cung Hằng” mô tả mái tóc mượt mà buông lơi như được thả lỏng từ cung hằng xuống. “Bờ vai đẫm mộng hương chùm kết”: Tóc xõa trên bờ vai đem hương bồ kết thấm đẫm khiến cho bờ vai trở thành không gian của mộng. "Đong đưa mùa thương đang xuân” : Tóc buông lơi từ cung trăng chảy dài xuống bờ vai, biến thời gian thành mùa đang xuân yêu thương. Như vậy qua bốn câu thơ tác giả trình bày một vẻ đẹp tuyệt mỹ là trăng, trùm lên không gian là bờ vai đẫm mộng, trùm lên thời gian là mùa thương đang xuân. Như thế mái tóc ở đây không phải là mái tóc mượt mà của riêng em mà nó đã hòa nhập vào vẻ đẹp của thiên nhiên, khiến cho thi nhân sửng sốt kêu lên: Ơi trăng, ơi trăng, ơi trăng! Qua tiếng kêu đó, thi nhân đã đánh giá mái tóc chính nó là ánh trăng, ánh trăng buông xuống từ cung hằng với hương thơm, với tươi thắm của mùa xuân. Hãy đọc lại bốn câu thơ trên và tưởng tương đang ở giữa đêm xuân, giữa bầu trời cao rộng: 


                         Ơi trăng, ơi trăng, ơi trăng! 
                         Ngọn tóc em buông lơi cung Hằng 
                         Bờ vai đẫm mộng hương chùm kết 
                         Đong đưa mùa thương đang xuân 


Vế thứ hai của bài thơ miêu tả kỹ hơn về mái tóc cũng như tác động của tóc vào thời gian, không gian và tâm hồn con người: 


                          Em đan sợi gió hong tiền kiếp 
                          Xõa lọn tơ trăng xuống nguyệt hồ 
                          Mặt nước chao nghiêng ta lãng đãng 
                          Khói sương vào tận cõi huyền mơ 


“Em đong sợi gió hong tiền kiếp”: Sợi tóc của em cũng là sợi gió, hay nói đúng hơn sợi tóc của em là hiện thân của gió, là hóa hình của gió và sợi gió đó đã được hong khô từ tiền kiếp. Qua câu “Xõa lọn tơ trăng xuống nguyệt hồ” có nghĩa là, tác giả hình dung sợi tóc, sợi gió và sợi trăng là một. Ba sợi nầy đồng thể và đã có từ tiền kiếp, hóa thân vào nhau để soi xuống nguyệt hồ trong hiện tại. Đến hai câu “Mặt nước chao nghiêng ta lãng đãng/ Khói sương vào tận cõi huyền mơ” ta thấy tóc, trăng và gió đã quyện vào nhau thành khói sương và khói sương đó đã mở cõi huyền mơ để thi nhân bước vào cảnh giới của tiên.

Vế thứ ba của bài thơ là cảnh giới của tiên: 


                           Đường trăng mây ướp dậy lòng ta 
                           Em bềnh bồng gần, lãng đãng xa 
                           Khỏa nước tìm trăng vuốt hương tóc 
                           Lạnh buốt tay khua sóng nguyệt tà 


Khác với Từ Thức ngày xưa, Ca Dao bước vào động tiên mà không có tiên. Tiên ở đây chỉ “ Em bồng bềnh gần, lãng đãng xa” vì tiên không có thật, tiên chỉ nằm trong ảo giác, trong trí tưởng tượng của thi nhân. Giống như Lý Bạch ngày xưa nhảy xuống nước tìm trăng để bỏ mình trong nước, Ca Dao ngày nay nhúng tay vào nước tìm trăng để nghe lạnh buốt thịt da , để thấy bóng nguyệt tà do xao động từ đôi tay khỏa nước. Vế thơ nầy cho ta thấy sự hụt hẫng, sự xót xa vì thi nhân mộng tìm cái đẹp chân chính nhưng nó không có, không còn, chỉ là mơ, chỉ là tưởng, chỉ là tiếng kêu khi lạnh buốt đôi tay. Tuy thế cái hay của bài thơ chính là ở đây, chính là sự không trọn vẹn, sự tan vỡ, sự ước mơ không thành cùng với sự chấp nhận mộng và thực không phân chia biên giới của thi nhân ở vế thơ sau.

Vế tiếp theo của bài thơ  thể hiện tâm hồn tác giả. Tâm hồn Ca Dao cũng như tâm hồn mọi thi nhân, cứ như con tằm giăng tơ “ Không bận lòng chi mộng thực phân vân”, không bận lòng chi với sợi tơ vàng cứ quấn dần dần đời mình lọt vào trong cái kén để chết vì tơ: 


                            Em ru ta tóc mượt thời gian 
                            Em lao xao xô nghiêng mây ngàn 
                            Hương tóc xõa say tình chếnh choáng 
                            Bận lòng chi mộng thực phân vân 


Tác giả đã vỡ mộng một lần khi khỏa nước tìm trăng chỉ thấy buốt đôi tay và bóng nguyệt tà. Ở vế chót của bài thơ tác giả còn cô tịch hơn khi tỉnh giấc chỉ thấy mình hẩm hiu sau cơn mộng. Ồ ra đây tất cả là mơ, tất cả là hư là vô trong thực tế cuộc đời: 


                            Ta uống trăng tan hương tóc nguyệt 
                            Ta say túy lúy sóng cung Hằng 
                            Nửa đêm thức giấc tràn cô tịch 
                            Thầm gọi em trăng ơi trăng!



Mộng là điều thường có  trong giấc ngủ, nhưng mộng thấy một mái tóc vừa là  tóc vừa là trăng vừa là gió tồn tại trong quá khứ, hiện tại và tương lai, để cuối cùng nó là hiện thân của em và em lại là trăng để anh thầm gọi là một giấc mộng khác lạ mà cái điên, cái đau và cái khoái cảm hòa lẫn trong nhau. Nói đến trăng thì ta nhớ đến Hàn mạc Tử. Hàn mạc Tử thường phân mình thành hai người, một người thì chơi trăng còn một người thì quằn quại trong cơn đau. Ca Dao có lẽ cũng có ảnh hưởng thơ Hàn mạc Tử. Tuy thế, ca dao đứng ngoài trăng thưởng thức một phần nhỏ sự tuyệt mỹ của trăng trên tóc, nhưng cái phần nhỏ đó cũng đủ làm “ mượt thời gian”, “ Nghiêng mây ngàn”, “ Say tình chếnh choáng” “ Túy lúy sóng cung Hằng”. Chỉ tả một mái tóc thôi mà tác giả đã cho vào mái tóc ấy chứa đựng thời gian vô tận, mộng và thực hòa chung, gần và xa bềnh bồng không phân định, tình yêu và thất vọng đều cho ta cảm khoái vô biên. Điều đó phải có bút lực tài tình mới viết được. Cuối cùng còn lại sự cô tịch và trăng:               

                             Nửa đêm thức giấc tràn cô tịch 
                             Thầm gọi em trăng ơi trăng!

Tại sao tác giả gọi em là  trăng? Người điên thường gọi lầm như thế.  Ở đây tác giả không điên nên không gọi lầm, nhưng Hàn mạc Tử bán trăng được, từ miệng nhả ra một nàng trăng được thì Ca Dao cũng đồng thể ấy, đã đồng hóa em và trăng để bày tỏ thứ tình yêu tuyệt vời, thứ tình yêu chỉ để tôn vinh và ca tụng ./.

                                                                              Châu Thạch



READ MORE - Đọc “SAY HƯƠNG TÓC” thơ Ca Dao - Châu Thạch

ĐỌC "HÀ NỘI CŨ" CỦA ĐINH TẤN PHƯỚC - Hoàng Dục


Nhà thơ ĐINH TẤN PHƯỚC


Mấy ngày này, tôi nhận nhiều thư của một em học trò cũ đang ở Hà Nội. Em bảo thích Hà Nội, có khi đang sống ở Hà Nội mà lại nhớ Hà Nội nữa. Tình cảm em dành cho Hà Nội thật sâu sắc và mãnh liệt làm tôi nhớ bài thơ Hà Nội cũ của Đinh Tấn Phước trong tập thơ “Gió mùa” mà bạn tặng đã lâu.
   
có một Hà Nội rất cũ
như bờ đê
chiều Yên Phụ
           lối mòn gót cỏ
gánh hàng hoa tan chợ đi về

có một Hà Nội rất xưa
như là cổ tích
những mái đình cong võng điệu thời gian
một Hà nội rêu phong
ven dòng sông Tô Lịch
ông đồ nho vẽ chữ
           bán bên đường

có một Hà Nội mùa đông
những cây bàng đỏ bầm chết rét
tiếng dương cầm lạnh ngắt
rơi từng giọt khói sương

có một Hà Nội rất thơ
như mùa thu và giọng nói
một Hà Nội cửa ô, một Hà Nội ả đào
ba mươi sáu phố phường
        bờ hồ liễu rủ…

anh vẫn yêu Hà Nội cũ
chưa cầu Thăng Long
không xe cộ ngợp trời
không nhà mái bằng
không chợ người khổ lụy…

khi Hà Nội còn trong anh… rất trăng!

         Tập thơ "Gió mùa" của Đinh Tấn Phước do Nxb Hội nhà văn, Hà Nội xuất bản vào tháng 12 năm 2003. Tập thơ có ba bài biểu lộ cảm xúc của tác giả về Hà Nội, đó là “Hà Nội cũ”, “Thu Hà Nội” “Hà Nội”, nhưng tôi thích nhất là “Hà Nội cũ”, bởi tôi có cảm giác tác giả qua bài thơ này nói hộ lòng tôi.

        Ngay từ đầu, chỉ thoạt đọc tựa đề “Hà Nội cũ”, tôi cũng cảm thức được cảm hứng sáng tạo của tác giả. Xưa nay, nói đến cảm hứng sáng tác văn chương, người ta thường khẳng định chắc nịch rằng, sáng tạo văn học là một cảm xúc hoài niệm, hoài cổ. Có lẽ cũng không cần bàn cãi gì điều này vì cái lí nó sờ sờ ra đấy. Ngoại trừ những tác phẩm khoa học giả tưởng, còn tất cả mọi tác phẩm thuộc các thể tài văn học đều tái hiện – tái tạo hiện thực cả. Cho nên, không phải ngẫu nhiên chút nào khi cụ Nguyễn Du lại viết : “Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”. Viết là thể hiện tình cảm, bày tỏ thái độ của người tạo tác trước hiện thực đang phơi mở trước mắt nhà thơ.  Nói cho cùng, sáng tác là nhớ lại những gì đã diễn ra trong hiện thực qua cái nhìn của người cầm bút, rồi biểu hiện nó bằng hình tượng với công cụ là ngôn từ nhằm gởi gắm một tình cảm thẩm mĩ nào đó đến người đọc ở tương lai. Nhưng với Đinh Tấn Phước thì có khác, đó là sự nhớ lại trong nhớ lại, đó là nỗi hoài nhớ được bao bọc trong hồi ức tuổi xưa. Không thế, sao lại có tựa là Hà Nội cũ!

       Tôi nghĩ, tác giả cũng như tôi đã có một Hà Nội cũ qua những tác phẩm của “Tự Lực văn đoàn”, qua thơ ca lãng mạn, qua những bài hát mang màu sắc hoài niệm khắc khoải của những người con Hà Nội đang sống ở miền Nam. Bởi chúng tôi cùng thế hệ, được học dưới mái trường trung học những năm 60 của thế kỉ XX và cùng đặt chân vào giảng đường đại học Huế năm 1971. Cho nên, khi tác giả đến với Hà Nội của thời điểm hiện tại, tâm thức bỗng có một Hà Nội xưa ùa về, chảy tràn thành thơ.

      Bài thơ, với cảm xúc ấy nên mới có cấu trúc đối lập một Hà Nội xưa và nay, một Hà Nội qua những trang viết, qua những giai điệu lãng mạn với một Hà Nội hiện thực không như là mơ. Và cũng vì thế mà cấu trúc đối lập ấy không cân đối chút nào. Cảm xúc thơ nghiêng về Hà Nội xưa, Hà Nội của kí ức đẹp; còn Hà Nội nay tác giả chỉ tái hiện qua một khổ thơ ngắn.

     Qua những khổ thơ đầu, những vẻ đẹp của Hà Nội xưa hiện hình cùng một kiểu lập ý : “có một Hà Nội rất… như là…”  và qua sự tăng tiến của ngôn từ : “rất cũ”, “rất xưa” “rất thơ”. Chính những phương thức nghệ thuật này đã xếp bức màn thời gian lại cho ta chiêm ngưỡng một Hà Nội đẹp như cổ tích, mang màu sắc cổ điển. Để rồi ta cảm giác như lạc vào một mê cung Hà Nội thơ,  một Hà Nội của thi hứng, của cảm xúc trữ tình. Ta như bâng khuâng giữa “chiều Yên Phụ”, bâng khuâng thả hồn theo : “lối mòn gót cỏ – gánh hàng hoa tan chợ đì về”. Ta nghe hồn mình buông chùng mềm mại theo “những mái đình cong võng điệu thời gian” soi bóng xuống dòng Tô Lịch. Ta say mê ngắm nét bút “như phượng múa rồng bay” của ông đồ nho đang “vẽ chữ bán bên đường”. Ta cũng thả hồn bay theo chiếc lá vàng thu bên Hồ Tây liễu rủ và :  
 
… giọng nói
một Hà Nội cửa ô, một Hà Nội ả đào
ba mươi sáu phố phường
                bờ hồ liễu rủ…

      Hà Nội lung linh trong kí ức được hình thành từ trang văn đã học đã đọc, từ ước mơ là thế.

      Bên cạnh Hà Nội rất thơ lại chen ngang một Hà Nội :

anh vẫn yêu Hà Nội cũ
chưa cầu Thăng Long
không xe cộ ngợp trời
không nhà mái bằng
không chợ người khổ lụy…

      Khổ thơ khẳng định để phủ định. “Anh vẫn yêu Hà Nội cũ” có nghĩa là anh không có một chút tình cảm nào với Hà Nội thực tại, của thời hiện đại, của buổi kinh tế thị trường. Nói như thế không có nghĩa là Hà Nội hiện đại không đẹp. Hà Nội ngày nay vẫn có nét đẹp riêng, nhưng không thể thay thế được vẻ đẹp đã  làm tổ rất lâu trong kí ức tác giả. Đọc khổ thơ này tôi càng thấy rõ cảm xúc của tôi qua tâm tình của tác giả. Năm 1978, tôi lần đầu đến Hà Nội và sau đó trở lại nhiều lần nữa, ngắn thì một tuần, dài thì một tháng. Tôi đã ngỡ ngàng thấy một Hà Nội không trùng khít với  Thăng Long trong những trang văn tôi đã đọc, qua những giai điệu mượt mà tôi đã nghe. Những gì tôi chứng kiến là một Hà Nội thời bao cấp, một Hà Nội thời kinh tế thị trường, bùng nổ việc xây dựng cơ sở hạ tầng, nhà chóp, chợ người đường Giảng Võ,… Cho nên, dù tôi biết Hà Nội nay vẫn đẹp nhưng tôi vẫn đồng điệu với những chữ “không”, chữ “chưa” trong khổ thơ. Và tôi vẫn giữ mãi một lòng yêu Hà Nội cũ như Đinh Tấn Phước, khi bạn khép lại bài thơ, cũng là chốt lại một thái độ, một cái nhìn nghệ thuật về Hà Nội trong thơ:
khi Hà Nội còn trong anh… rất trăng!

     Câu thơ là một khổ thơ, nhưng không tạo cảm giác chông chênh, ngược lại vẫn cân bằng bởi có sự thống nhất tư tưởng, tình cảm của tác giả. Cho dù, thời gian có chảy trôi, không gian có đổi dời, trong tâm hồn của tác giả vẫn luôn hằng hữu một Hà Nội “rất trăng”.

      Và đó cũng là một Hà Nội trong tôi.
  

   HD, 4-12-2011
READ MORE - ĐỌC "HÀ NỘI CŨ" CỦA ĐINH TẤN PHƯỚC - Hoàng Dục

VỀ " n BÀI THƠ NGẮN " - GS. Trường Lưu *




                                                                             

... Qua  "n Bài Thơ Ngắn" của Đinh Tấn Phước (Nxb Văn Học, 2012), ta bắt gặp một kiểu cấu trúc tân kỳ mang tính thể nghiệm, và tiếp xúc một tâm hồn thơ phóng khoáng : thoát ly mọi ràng buộc của cảm xúc sáo mòn trong một khung cảnh chật hẹp. Tác giả vừa làm nghệ thuật ngôn từ trong những bài thơ ngắn đến mức vượt giới hạn cô đúc, vừa phi lộ: "nội dung có thể nằm hoặc không ở những câu chữ". Không hẳn tác giả đưa triết lý toán vào thơ như có người đã cảm nhận, song nếu không có toán học trong con người thi sĩ Đinh Tấn Phước thì vị tất đã xuất hiện "n Bài Thơ Ngắn"!

Thơ vốn không phải bao giờ cũng biểu hiện cái cụ thể. Cái không cụ thể trong tình ý sâu xa ở đây, gắn với ý niệm ngắn của bài thơ, câu thơ, lặn sâu vào những câu chữ tưởng chừng mông lung và hư ảo, tạo nên hình tượng và dáng vẻ thơ độc đáo. Phong cách thơ Đinh Tấn Phước bắt đầu từ đấy.

Những cái có vẻ mới và lạ trong "n Bài Thơ Ngắn", tuy không ngoại lệ song cũng không là thông lệ. Thơ là "lĩnh vực của vô cùng" cho mọi ý tưởng sáng tạo. Trong thời đại văn minh trí tuệ như hiện nay, thơ càng tiến xa vào nhiều vùng tìm tòi, khám phá. Đi trong thời đại ấy, Đinh Tấn Phước từ "Chạm Bóng" (Nxb Văn học, 2009)  đến "n Bài Thơ Ngắn" đã góp tiếng nói có phong vị và hương sắc riêng vào nền thơ Việt Nam. 


(*): Nguyên Viện trưởng Viện Văn hoá
READ MORE - VỀ " n BÀI THƠ NGẮN " - GS. Trường Lưu *

Tuesday, October 29, 2013

CHỜ XUÂN - thơ Bình Địa Mộc





kìa hoa, xinh thế là vừa
nếu thêm chút nữa e chưa sẵn lòng
còn bao nhiêu bướm với ong
nấp trong rừng cuốn cuồn mong xuân về

cỏ ơi, cứ thế nỉ nê
khép mình lại dẫu sương tê tái dầm
nắng lên mới được thì thầm
rằng xuân đang đến dâng mâm quả đầy

cánh chim én xỏa trời mây
cố lên, nhưng chớ tách bầy biếc xanh
bóng trưa đổ cạnh chùa lành
đợi xuân về hẳn hót lanh lảnh mùa

bến sông sóng sắp già nua
tiễn con đò lắc lư khua mỗi ngày
ô hay, mới bửa qua này
bỗng dưng trẻ lại nước xoay xuyến vòng

thì ra, tự phía mơn mong
ngự trong tim chúng con rồng cháu tiên
mỗi năm xuân một sắc riêng
về pha thắm lại những triền dâu bên

khoan khoan, đợi với triều lên
vỗ tôi năm tận tháng hềnh hệch đau
em như quang gánh nhẹ nhàu
quẳng lo toan nhặt tôi mau mắn về ...

Bình Địa Mộc

Sài Gòn, 2013
READ MORE - CHỜ XUÂN - thơ Bình Địa Mộc

BỐN MÙA TINH KHÔI* - thơ Nguyễn An Bình

*Tặng nhà nhiếp ảnh Võ Thạnh Vân



Chiều XUÂN thung lũng hoa vàng
Em tung tăng giữa bạt ngàn sắc hương
Chập chờn bướm lạ chiều sương
Ngẩn ngơ ốc quạnh hiu buồn giả hoa.


Cuối mùa HẠ trắng non xa
Hải âu vỗ cánh trăng tà thinh không
Biển thầm đá sỏi vô ngôn
Ngọc quỳnh ráng ửng hoàng hôn ven đường.


Nụ hồng sắc áo THU vương
Nghìn năm hóa đá vàng ươm mây ngàn
Lưng trời cánh hạc bay sang
Hoa vô ưu nhỏ lệ tràn hương phai.


Tàn ĐÔNG cành khẳng khiu gầy
Anh như ốc mượn hồn xây tình nồng
Đành thôi nhụy rã phai hồng
Đời như cát bụi thinh không giang hà.


Hạc xưa về khép cánh tà
Trăng treo điếm cỏ la đà cầu sương
Nét tranh vân cẩu vô thường
Em liêu trai giữa phố phường thế gian.

Tháng 10/2013 

Nguyễn An Bình


* Ý bài thơ phần lớn lấy từ tên các chủ đề trong bộ thư viện ảnh của Võ  Thạnh Vân.
READ MORE - BỐN MÙA TINH KHÔI* - thơ Nguyễn An Bình

ĐI LÊN, VIỆT NAM - chùm thơ Trường Hải




ĐI LÊN, VIỆT NAM
(Kính tặng Tổ quốc Việt Nam) 

Đất nước Việt Nam bốn nghìn năm dựng nước,
Dòng giống Tiên Rồng lịch sử dài lâu.
Từ Lũng Cú-  Đồng Văn đến tận Mũi Cà Mau,
Năm tư dân tộc anh em cùng dòng máu đỏ.
Đánh giặc ngoại xâm từng anh hùng một thuở,
Tiếp bước cha ông, con cháu giữ nước nhà.
Đã qua rồi thời máu lửa chiến tranh,
Nay vượt đói nghèo con đường dài phấn đấu.
Nhân dân cần lao- những con người yêu dấu,
Cùng nắm tay nhau ta xây dựng cơ đồ.
Ôi, bốn nghìn năm đất nước đẹp bài ca,
Tự hào Việt Nam sánh vai toàn nhân loại.
Bão nổi triều dâng nay thời cơ đổi mới,
Hãy xua tan đi những u ám cuộc đời.
Độc lập- Tự do- Hạnh phúc cho muôn nơi,
Đi lên, đi lên, Việt Nam , Tổ quốc ơi! 

Đỉnh Sơn, 24/10/2013
Trường Hải Lê Văn Đông



NHỮNG NỤ CƯỜI CHIẾN THẮNG 

Ảnh chiến tranh- những bức hình đen trắng,
Ghi lại một thời anh dũng, đau thương!
Phóng viên chiến trường những người chiến thắng,
Có được tầm hình , đổi cả máu xương !


Khoảnh khắc thu vào đa chiều cuộc chiến,
Xám xịt khói bom, thấp thoáng con người!
Cô Thanh niên xung phong nụ cười trắng lóa,
Phá đá, san đường giặc đánh đêm qua!


Bên Thành cổ ngổn ngang gạch đá,
Rạng rỡ nụ  cười lính trẻ hai mươi.
Trông yêu quá, khói bom còn rám má,
Trong chiền hào cuộc sống vẫn xanh tươi!


Giữa sói lang , Võ Thị Thắng nhoẻn cười,
Ngời khám Chí  Hòa  nụ cười anh Trỗi.
Vào trận đánh những nụ cười nở vội,
Thắng trận về thỏa sức nụ cười vui!


Bảo tàng chiến tranh lưu những nụ cười,
Giữ lại cho đời niềm tin chiến thắng.
Nụ cười Việt Nam bừng bừng sức sống,
Trong bùn đen sen vẫn nở sắc hồng! 

Đỉnh Sơn , 26/10/2013

Trường Hải Lê  Văn Đông
READ MORE - ĐI LÊN, VIỆT NAM - chùm thơ Trường Hải

Chùm thơ "Tình đã chết" - Phạm Ngọc Thái

 


HỠI MẶT HỒ XANH

Ta đi lại con đường nàng từng bước
Sống những giờ trong hồ ngọt thiết tha
Nghe bên tai bao âm thanh dội vọng
Bóng nàng về say đắm trời xa.

Hàng cây có nhớ lời nàng nói?
Hỡi mặt hồ xanh thăm thẳm sóng vơi đầy
Tất cả đã cùng ta hạnh phúc
Liễu bên bờ, làn nước, trời mây…

Bóng câu đi qua nghe mùa lá rụng
Thềm cũ thẫn thờ xanh vắng bờ rêu
Ôi! Cuộc đời chơi vơi toàn sỏi, đá
Tạc vào tháng năm trái tim của tình yêu!

Em hiển hiện giữa chiều hoàng sẫm đỏ
Ta nhìn thấy mắt em trong bóng gió đang bay
Nụ cười xưa vẫn dịu dàng bên ta đó
Người đàn bà của lòng anh mê say.



 VĨNH BIỆT CUỘC TÌNH

Thôi! Vĩnh biệt cuộc tình êm ả
Khúc nhạc đời chan chứa tuổi thanh xuân
Bên hồ liễu những đêm trăng tỏ
Đã lùi vào trong gió bụi trần gian.

Anh trở về như Na-pô-lê-ông đi tù ngoài hoang đảo
Ông dành thời gian viết hồi ký thuở tung hoành
Anh lấy tình xưa xây giấc mộng thi nhân
Chỉ tiếc nuối tình sao ngắn ngủi.

Anh cứ bước lang thang lòng bối rối
Nhớ những khuya nào đã ân ái cùng em
Bao trai gái quanh mình vẫn tha thiết yêu đương
Thơ xót đắng bởi tình xưa như rượu ngọt.
  


TÌNH TRONG CHIỀU BUÔNG

Chiều buông xuống anh ngồi bến vắng
Bao âm thanh bờ bãi vô cùng
Ai cứu nổi hồn ta trong bóng lạnh?
Nghe thành sầu đổ vỡ tan hoang.

Chiều rơi rơi và lằng lặng bóng
Đời buồn như chấu cắn, người ơi!
Những năm tháng mây trôi lờ lững
Cuộc sống xô bồ, thời thế đảo điên ôi...

Chiều tàn tạ, hoàng hôn bềnh bệch
Anh đứng chờ đêm ngóng trăng vàng?
Tuổi trẻ - tình yêu ư? Một bóng mình hiu quạnh...
Em dịu hiền lòng anh đắm miên man.

Tiếng mõ chùa rơi trong tịch lặng
Hồn phiêu diêu cõi trần hoang
Bảng lảng Tây Hồ màn sương khói

Chôn mình trong ảo mộng vô phương.

Phạm Ngọc Thái
READ MORE - Chùm thơ "Tình đã chết" - Phạm Ngọc Thái

BÓNG TỐI CUỘC ĐỜI, THÁNG GIÊNG XANH - thơ Phan Minh Châu




Bóng tối cuộc đời

Một chuyến tàu đêm hay một cuốc xe chiều
Mai em đi, đi về miền bão nổi
Một khối u vừa chèn ngang thành phổi
Chèn ngang cuộc đời đang ngưỡng tuổi yêu thương
Em đi vào trong đó có xanh hơn
Chiều bịnh viện mây đùn lên trắng xóa
Những mảng tường vôi hoen màu thổ mộ
Những chiếc giường…. năm tháng bổng cô đơn.
Cũng vừa qua đợt nắng ấm mùa xuân
Màu phượng đỏ đang trong mùa thả nổi
Cái màu phượng cháy như than củi
Đã một thời đốt cháy trái tim em
Anh thầm mong ngày mới bớt đau hơn
Khi hai đứa đã qua thời son trẻ
Những đứa con chúng ta lớn lên vẫn còn đeo yếm mẹ
Đêm tằn mằn như thuở tuổi ru nôi
Em đi rồi anh bổng thấy đơn côi
Cứ quanh quẩn trong ngôi nhà trống trải
Đêm ú ớ những cơn mê rồ dại
Những cơn mê thiêm thiếp… tuổi xa người
Anh tật nguyền năm tháng đã mồ côi
Cứ eo óc như tiếng gà gáy sáng
Cứ leo lét như bấc dầu đã cạn
Bấc dầu hao vụt dậy sớm mai này
Em đi rồi heo hắt một bàn tay
Một lối nhỏ dẫn vào con hẻm cụt
Một nỗi đau ấm như dòng nước mắt
Sẽ chảy hoài trong suốt những ngày đông

                     PHAN MINH CHÂU




Tháng giêng xanh

Những chuyến xe dừng những bàn tay với
Vẩy Tuy Hòa tròn tuổi bốn trăm năm
Người khách lạ neo mình ở lại
Tháng giêng xanh chớm hội trăng rằm
Đêm sập cửa trời trong như phố núi
Những con đường khép lại tuổi không tên
Người khách lạ gióng tình yêu mê mãi
Bên này sông sáng lại thưở bưng biền
Tiếng nhac xập xình những bài ca mỏi
Nghe dư âm vọng lại tháng ngày….
Trăng núi Tháp sáng bên thềm Thiên Mụ
Để Tuy Hòa mang dáng Huế xa xăm
Rót chén rượu mừng quê người thêm tuổi
Những con đường lạ đó bổng thành quen
Mây thiếu nữ hồn nhiên cài thêm nụ
Để trăng lên lồng lộng phố không đèn


                       PHAN MINH CHÂU
READ MORE - BÓNG TỐI CUỘC ĐỜI, THÁNG GIÊNG XANH - thơ Phan Minh Châu

CHIẾC LÁ VÀNG - thơ Trương Nguyễn




Sáng trước sân nhà tôi
Từng chiếc lá vàng rơi
Lung linh như vẫy gọi
Thầm nhắn nhủ bao lời

Long lanh trong sương mai
Chập chờn cánh bướm bay
Trở về nơi nguồn cội
Nghe có tiếng thở dài

Lá cũng như phận người
Từ mầm xanh tươi vui
Qua đi thời nhan sắc
Theo dòng đời buông xuôi

Đọng lại trên cành cây
Trăm năm chỉ thoáng giây
Buồn vui thành bụi khói

Giữa cuộc đời đổi thay.

Trương Nguyễn
READ MORE - CHIẾC LÁ VÀNG - thơ Trương Nguyễn