Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, September 4, 2013

TÌNH TRẮNG TRONG NHAU - thơ Trúc Thanh Tâm




Thôi khóc làm chi một nẻo đời
Tình xa xôi lắm đó tình ơi
Nếu hẳn xa nhau là ly biệt
Hãy khóc giùm nhau một kiếp người !

Tình trắng trong nhau, tình chết vội
Người mang thương nhớ đã đi xa
Người về ôm mãi chân mưa đổ
Khóc lá tình xanh rụng xuống mồ !

Ngàn ước mơ chùn, mi khép lại
Như triền đau khổ dựng bên trong
Máu tim dang dở câu tình sử
Tình trắng trong nhau, trắng cả lòng !

Anh nhé, cho em lần gọi lại
Tình anh âu yếm của ngày xưa
Đời em trót đã nhiều bất hạnh
Tình chửa chung đôi đã hững hờ !

Em cố quên anh và xua đuổi
Những vùng bóng tối phủ quanh em
Sợ quá đi anh giờ trăng rụng
Sợ nắng ngày lên phủ bậc thềm !

Thời gian đè nặng lên trí nhớ
Cái khoảng không gian kín vạn ngày
Tình trắng trong nhau, tình chết vội
Kiếp nào, thương nhớ trả cho ai !

Nước mắt không nhòa hình bóng cũ
Nên còn thương nhớ mãi khôn nguôi
Anh hãy một lần xin tưởng nhớ
Một cánh hoa kia đã rụng rồi !

TRÚC THANH TÂM
(Châu Đốc)

READ MORE - TÌNH TRẮNG TRONG NHAU - thơ Trúc Thanh Tâm

HƯƠNG SẮC ĐỒI THƠM - chùm thơ Phan Minh Châu



 Phan Minh Châu

                   
HƯƠNG SẮC ĐỒI THƠM

(Nhân một buổi giao lưu thơ ở Đồi Thơm Phú Yên)

Anh về đất bỗng lên xanh
Đồi Thơm tơ nõn bên vành nón che
Không sông nước vẫn đôi bờ
Không trăng điện vẫn lập lòe sáng trăng
Những chiều mây phủ mưa giăng
Vẫn nghe đau đáu bước chân người về
Cỏ vàng từ độ chân quê
Bổng xanh theo những lời thề đã xanh
Đi vòng rồi lại đi quanh
Đồi xưa dứa dại nay thành núi Thơm
Tưởng như phố, tưởng như phường
Dẫn ta đến những thiên đường cỏ may
Thương quê còn chút tình này
Anh đem rải xuống đường cày tuổi thơ
Mầm từ độ đã ra hoa
Đất từ độ đã lập lòe bướm ong
Tưởng quê … không phụ tình chồng
Chị đi xua ngọn gió đông lạnh lùng
Dọn bờ, dọn bãi, dọn Thung
Biến đồi hoang để trập trùng bóng trăng
Đồi xưa như gái khan chông
Nay mơn mởn sáng nỗi lòng của quê



VIẾT CHO NGƯỜI CÙNG KHỔ

Cha già đu chiếc xe lăn
Mẹ già sẩy mấy con trăng đợi chờ
Thân em núp bụi nương bờ
Đói, no một chút tình hờ … cũng không
Lất lây kiếm được đôi đồng
Em đi bán rẻ nỗi lòng đơn côi
Hắt hiu cho một chỗ ngồi
Gió heo may dạt nụ cười… heo may
Sớm chiều ngân ngấn bàn tay
Bàn chân lấm láp những ngày héo hon
Phố xưa gói bước chân tròn
Bao năm tẻ lạnh vẫn còn rưng rưng
Đất hằn vạt áo sau lưng
Đêm chưa lịm giấc mơ nồng đã lo
Bàng hoàng níu giấc mơ hoa
Đưa em về lại bên bờ thiện, lương
Gởi cho em một thiên đường
Chung bàn tay lại sẻ nhường áo cơm
Phận  nghèo lá rách vẫn thơm
Huống chi em mảnh trăng non cuối rừng
Đôi dòng nước mắt rưng rưng
Em vừa hụt hẫng trên tầng bão dông






THƯƠNG QUÁ LA HAI

Ôi thương quá La Hai
Phô ngực mà chi anh
Phô ngực mà chi chị
Phô ngực mà chi em
Tấm thân trắng gội bên giòng châu thổ
Lúa đòng đòng đang trổ nát bờ xưa
Cánh hoa rừng run rẩy những ngày thơ
Em nhan sắc cho phố chiều thêm lạnh
Em nhan sắc để một đời nhân ảnh
Kỳ Lộ trong như con nước lạ ngày
Khoát trong mình chiếc áo vừa vai….
Nên năm tháng ôm vầng trăng thiếu nữ
Ôi vầng trăng những năm dài viễn xứ
Nơi núi rừng hút bóng cao nguyên
Sủi hương đi dẫn độ đến trăm miền
Trong khóe mắt mùa Thu đồng vọng
Giửa màu quê em hồn nhiên chiếc bóng
Trả ơn đời hay nợ lỡ cưu mang
Dấu chim về theo mỗi bước chân hoang
Chiều lẫm đẫm cơn say từ phố núi
Mây trắng quá nên chiều thương gió bụi
Để tơ tằm lầm lủi tháng năm
Vầng trăng cong như cánh nỏ đang tầm
Đêm cứ chảy và ngày xuôi bến bải
Thị trấn nhỏ ôm núi rừng hoang dại
Buổi em về sóng nước bổng lao xao







HƯƠNG SẮC NGÀY XƯA

Chị ơi ! Còn chút tình này

Chỉ riêng với chị những ngày xa quê

Chị đi rộc rạc bờ tre

Cánh đồng muối mặn

Nắng hoe bỗng gầy.

Dòng sông bỗng nặng đôi vai

Không buồn chở những ngày dài áo, cơm

Chị mang sương khói tâm hồn

Đi khơi ngọn lửa hoàng hôn của chiều

Bến đời nước chảy liêu xiêu

Có con cá quẫy bao điều đa đoan

Sớm, chiều nửa mảnh trăng tan

Đục, trong sao để dặm ngàn tháng năm

Chị nay như gỗ hóa trầm

Câu thơ chốn cũ

nằm hong đất người

Đơm lòng một chút tình vui.

Để cho bớt chút

ngậm ngùi đó thôi.

Yêu người. Cho hết… chị ơi

Chị gieo thương

xuống khoảng đời rong rêu

Câu thơ tạc bóng quê nghèo

Ngỗn ngang ghềnh, thác gieo neo đất trời

Cầm lòng chị gọi sông ơi

Chỉ nghe xa

vọng tiếng người trăm năm



PHAN MINH CHÂU

3b Âu Cơ, Nha Trang, Khánh Hòa
DĐ 0922992662
xua_roidiem@yahoo.com

 





READ MORE - HƯƠNG SẮC ĐỒI THƠM - chùm thơ Phan Minh Châu

Tuesday, September 3, 2013

VĂN QUỸ QUÊ TÔI - thơ Trần Tư Ngoan - nhạc Nguyễn Minh Tiến


READ MORE - VĂN QUỸ QUÊ TÔI - thơ Trần Tư Ngoan - nhạc Nguyễn Minh Tiến

ÂN NGHĨA TÌNH ĐỜI - Tản mạn của Ngô Trọng Hùng với đồng môn Nguyễn Hoàng

Ngô Trọng Hùng


Đã hơn 40 năm rời xa quê hương Quảng Trị, thầy trò trường Nguyễn Hoàng chia tay nhau mỗi người đi mỗi ngã, hiện hình trên nhiều trạng thái khác nhau giữa dòng đời luân lưu biến đổi. Người theo mẹ lên núi đốn củi đổi cơm, người theo cha về biển mò cua bắt óc sống đời tiền sử, kẻ tha phương cầu thực khắp bốn phương trời. Nay đất nước bình yên trở lại quê nhà, mọi thứ đều đổi mới. Ngôi trường cũ đã chôn vùi theo cát bụi, chỉ còn một khung trời man mác giữa xa mã rộn ràng. Hợp tan là quy luật tự nhiên của biển đời mộng ảo. Nhưng vẫn còn đó biết bao kỷ niệm quê cũ trường xưa, ngổn ngang trăm mỗi trong lòng người học trò khi phải rời xa đất tổ.

Để gọi chút lòng đền ơn giáo dục, “Hội ái hữu cựu học sinh trường Nguyễn Hoàng Quảng Trị” được thành lập như tiếng chim gọi đàn quay về tổ khi bóng ngã trời chiều. Đó là việc làm rất cần thiết của văn hóa kế thừa truyền thống của quê hương Quảng Trị “Uống nước nhớ nguồn”. Việc làm này không những cho hôm nay mà còn để lại cho thế hệ mai sau biết đâu là gốc rễ của ông, cha….

“Trăm năm dù lỗi hẹn hò
Cây đa bến cũ con đò năm xưa.
Cây đa bến cũ còn lưa,
Con đò dù thác năm xưa kia rồi”

Vậy là ý  nghĩa trăm năm đời người đã nói lên hết qua việc làm của “Hội ái hữu cựu học sinh trường Nguyễn Hoàng Quảng Trị” Chẳng còn gì để phải thêm thắt.

Trường học là nơi đào tạo kiến thức phát triển văn hóa của con người, rất quan trọng của ngành giáo dục, không mang tính tùy tiện áp đặt vì giáo dục là ngành đứng hàng đầu trong tầng lớp xã hội. Nên người đời thường gọi là những nhà “mô phạm” hoặc là bậc “thượng lưu trí thức”

Thượng lưu là nước đầu nguồn của dòng sông, theo nguyên nghĩa của nó. Nước đầu nguồn lúc nào cũng trong sạch không bị ô nhiễm và đẩy lùi tất cả những tạp chất rác rến về cuối dòng, để nước sông được trong xanh tươi mát, mọi vật nhờ đó mà tồn tại phát sinh.Thượng lưu trí thức là người có nhân cách lớn, hiểu biết rộng, dẫn đầu cho dòng đời, xóa bỏ những bất công xã hội mang lại bình yên cho con người trong cuộc sống.Thượng lưu là phẩm chất văn hóa đạo đức không liên can gì đến vẫn đề vật chất. Đừng hiểu rằng thượng lưu là người giàu có,ăn trên ngồi trước.Đó là một sai lầm nguy hiểm. Hiện nay có nhiều người hiểu từ thượng lưu mang tính cụ thể nghèo nàn bằng đôi mắt phàm phu dung tục.

Ngôn ngữ hưỡng dẫn cho hành động. Mỗi khi ngôn ngữ không còn nguyên nghĩa của nó trong thế giới nhận thức thì người nói cũng như người nghe diễn ra như một tấn kịch đời giả tạo.

Người xưa lấy dòng sông mà chỉ cho dòng đời. Dòng sông có thượng lưu, trung lưu và hạ lưu. Nếu nói những người nhiều tiền lắm của gọi là thượng lưu.Vậy thì,phật, chúa và những vị thánh hiền … đều là hạ lưu cả sao?Người đời thường gọi “bậc thượng lưu” và “bọn hạ lưu” mà chẳng bao giờ nghe gọi là bậc hạ lưu.

Những người làm văn hóa đôi khi cũng nhầm lẫn về hai chữ “văn hóa” huống hồ những người chân lấm tay bùn.Văn hóa có nghĩa là nét sáng tạo nghệ thuật theo chiều hướng tiến hóa.Vậy sao gọi “văn hóa đồi trụy”? Ngoài ra còn có nhiều từ được dùng không chính xác.

Có nhiều lúc nghe mà chẳng hiểu vì bỏ học quá sớm, hoặc kiến thức hẹp hòi hoặc vì tiến bộ xã hội mà mình đã trở nên lỗi thời, mong được bỏ qua cho. Ngày xưa còn ngồi ở lớp, học sinh trường Nguyễn Hoàng được học nhân cách đạo đức làm người hơn là học kiến thức như bây giờ. Đã hơn 40 năm xa quê hương, xa trường học mà hình ảnh thầy, cô giáo vẫn mang theo ký ức, bồi hồi thương nhớ ân nghĩa tình đời và luôn nghĩ rằng đó là bản sắc văn hóa dân tộc (theo nghĩa tích cực). Hội ái hữu hội học sinh trường Nguyễn Hoàng Quảng Trị đã thể hiện lòng biết ơn đồng thời cũng là cách giáo dục thế hệ mai sau biết tìm đâu là nhân cách làm người trong xã hội.

Ngô Trọng Hùng
Ấp Cẩm Tân. xã Xuân Tân, TX Long Khánh, tỉnh Đồng nai
READ MORE - ÂN NGHĨA TÌNH ĐỜI - Tản mạn của Ngô Trọng Hùng với đồng môn Nguyễn Hoàng

Thơ giao lưu: LIÊN KHÚC SANG MÙA - Phương Ngữ




LIÊN KHÚC SANG MÙA





KHÚC I



Phượng tiễn đưa hè lả cánh rơi

Gương sen ngậm hạt mắt như cười

Bên đường cúc dại khuôn vàng lộ

Đỉnh núi sương chiều ráng bạc phơi

Vuốt mái phong trần lau điểm lộc

Soi dòng ký ức phước trêu đời

Dặm trường xuôi ngược xa nguồn cội

Lá rụng bao mùa nhớ chẳng vơi.





KHÚC II



Chẳng vơi hồn mộng ước mơ xa

Sôi réo tâm can mỗi tiếng gà

Mắt mới chạm hoa nồng hạ tới

Tay chưa rời quạt mát thu qua

Sương treo màn bạc ru ngày xế

Bấc ghé phòng đơn viếng tuổi già

Dẫu biết thoi trời  đang hối hả

Dặn lòng thôi nhé  chớ bôn ba.




KHÚC III



Bôn ba trải mấy tháng năm dài

Tiếng gọi sơn hà đã ghé vai

Dẫu chẳng công danh vinh hiển lắm

Cũng đằm ký ức mật gai hoài

Ruộng đồng nuôi nấng tình thơ dại

Trận mạc tiêu mòn tuổi tráng trai

Bụi phấn vấn vương tròn một kiếp

Vần thu ngồi dệt mộng tương lai





KHÚC IV



Tương lai bồi lở  khó đo lường

Mộng ước ban đầu dạ vấn vương

Gánh nợ đời mang đau tuổi hạc

Cung tơ phách lạc xót canh trường

Tình nhà há nỡ quên nguồn cội

Nghĩa nước sao đành phụ máu xương

Nhạc trỗi khúc thu ru kiếp lá

Vàng rơi bịn rịn giữa vô thường





KHÚC V



Vô thường ngự  trị cõi trần gian

Thọ yểu, hèn sang, nở với tàn…

Đừng tưởng duyên tình chung có thủy

Hãy xem mây nước hợp rồi tan

Thánh kinh chóp lưỡi tà ma tụng

Lẽ đạo đầu môi quỷ sứ  bàn

Đệ tử môn đồ cam phản trắc

Sách thầy nghiệp Tổ hóa tro than !!





Trọng thu Quý Tỵ (2013)

Phương Ngữ - Trương Đình Đăng

(Còn nữa)
READ MORE - Thơ giao lưu: LIÊN KHÚC SANG MÙA - Phương Ngữ

KONTUM, GỞI NGƯỜI TÌNH CỦA EM Ở LẠI - thơ Huy Uyên






Em hát lời ru ai "lời ru trên nương"

con gái Bahnar đêm nay sao quá đẹp

về bản làng cười lung linh mắt

bạc lòng chi ơi suối đồi chung tình.



Lời thiết tha trăm năm hồ ở lại

rừng dặm sầu đắm đuối ai tìm

Dakglei cớ sao người đi mãi

để đêm về em đau xót con tim .



Hai tay nhịp nhàng điệu múa

môi thầm thì xa tiếng cồng

bên nhà rông già uống rượu cần

mừng bông lúa về ngọt thơm cơm mới.



Sáng mai em ra đầu suối

gùi hạnh-phúc-đời lên nương

năm tháng ăn theo rừng

ru điệu ra đi mà lòng đầy tiếc nuối.



Mưa về suối rừng chảy xiết

tình em đổ ngọt mấy giòng trong xanh

hẹn hò xưa, em không đi bắt chồng

tại em yêu người mà người có biết.



Em mê say tình cùng miền đất khó

thôi đâu những đêm kết hoa bên người

đứng trên cầu-treo để tình từ đó

như nước dưới chân cầu xa trôi.



Tội cho em

một đời cánh chim lẻ bạn

mai một mình bỏ cánh cây bên đường

hót thật lòng nhớ ai mai sớm

dưới chân cây đời hoa đỏ đau thương.



Mây trên núi bay về nhiều

lá vàng quá buồn mà rơi rụng

từ độ trên nương người lạc phiêu

em đi tìm

mỗi khi chiều xuống.



Mai em chết đi bỏ lại trái tim

gởi người tình của em ở lại.



Huy Uyên


READ MORE - KONTUM, GỞI NGƯỜI TÌNH CỦA EM Ở LẠI - thơ Huy Uyên

Monday, September 2, 2013

NGƯỜI XA NGƯỜI - chùm thơ Lê Hoài Phương






NGƯỜI XA NGƯỜI ! 



Từ anh đi nghe lòng rưng rưng nhớ 

Hạt mưa rơi dần nặng tiếng cô đơn 

Lắng nghe tim thoáng giận thoáng hờn 

Không trách người chỉ trách vì số phận 



Trót kiếp sầu thôi đành lòng phải dặn 

Nước mẳt đừng làm thấm mặn môi son 

Chạnh lòng chi để thấy những héo hon

Vì đau khổ là tim còn rạn vỡ !



Biệt ly rồi người về vùi thương nhớ 

Để lại nơi này nửa trái tim côi 

Vội vàng đi chưa nhắn được một lời : 

Về nơi ấy xin lòng BÌNH YÊN nhé !!! 



Berlin 31-08-2013 

LHP






CÓ BAO GIỜ ???



Có bao giờ anh chợt tỉnh cơn mơ

Lòng ngơ ngẩn quyện hoà tiếc nuối ,

Có bao giờ hương thầm làm đắm đuối 

Khoảng lòng riêng tim đập nhịp xôn xao ?



Và có khi nào ....

Anh thẫn thờ nhìn mây trôi về miền xa khuất 

Lòng lên tiếng ... Một lời thôi rất thật : 

Có phải mình đã phụ một tình yêu ?! 



Berlin 30-08-2013 

LHP 







NÀY THU !!!



Khi trời thu rụng rơi đầy xác lá 

Nắng mong manh ảo ảnh những đường tơ 

Với niềm riêng trỗi dậy ... Nhớ vô bờ ...

Bao khoảnh khắc chen về dòng kỷ niệm 



Hè trôi qua chứa chan niềm thương mến 

Thu chớm sang nghe đã xác xơ nhiều 

Để bâng khuâng chiều nhớ những chiều 

Góp nhặt lại mảnh linh hồn vụn vỡ .



Một ngày qua là chất chồng nỗi nhớ 

Mộng ngày xanh sao đã vội tàn rồi 

Chuyện như thơ nhưng chỉ dờ dang thôi 

Vì phận số ! Vì lòng người đen bạc ?! 



Có biết không anh ? 

Một mùa thu lác đác 

Anh đã yêu rồi và ....

Anh đã phụ người yêu !!! 



Berlin 30-08-2013

Lê Hoài Phương 


READ MORE - NGƯỜI XA NGƯỜI - chùm thơ Lê Hoài Phương

Thơ Trương Điện Hòa - PHƯỚC QUANG NGÀY VỀ

Trương Điện Hòa




Tặng Vân



Phước Quang ơi!

Phố ngày xưa

Cuối cùng mình cũng tiễn đưa nhau về

Lỡ làng duyên nợ phu thê

Trăm năm còn biết MƠ về bên nhau

 

Phước Quang ơi!

Phố ngày nay

Tình yêu đã cạn – men cay vẫn nồng

Thì thôi em hãy sang sông

Và em tay bế tay bồng duyên ai?



Phước Quang ơi!

Phố ngày mai

Tìm đâu bóng dáng trang đài năm xưa

Tôi về đứng dưới cơn mưa

Nghe tim sám hối

                cho vừa lòng em.



TRƯƠNG ĐIỆN HÒA
READ MORE - Thơ Trương Điện Hòa - PHƯỚC QUANG NGÀY VỀ