Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, July 3, 2013

HƯƠNG SẮC BIÊN HÒA - thơ Trúc Thanh Tâm



1 - BIÊN HÒA CHÚT NGẬM NGÙI

Biên Hòa chút ngậm ngùi, yêu
Hàng cây khép lá, lòng chiều cô đơn
Anh nhìn nắng nhạt màu son
Công viên ghế lạnh, tiếc đêm hẹn hò!
Đời buồn, tóc chẻ ước mơ
Quên và nhớ cũng hững hờ đi đâu
Cho trăng chếch bóng bên lầu
Để thương thương nhớ, để sầu sầu rơi!
Mùa thu con gió mồ côi
Anh nghe trống vắng hợt hời buồng tim
Còn đâu em, những êm đềm
Mắt ân tình cũ mờ triền non xanh!
Cầu Ghềnh, bọt sóng mong manh
Tình yêu vỗ cánh, gãy cành thiên hương
Anh về, em bước sang ngang
Ái ân thôi đã lỡ làng gió mưa!
Anh đưa em, chuyến sang đò
Rượu vu quy cạn trên bờ môi tê
Ngàn thu, giấc mộng không về
Nước chia bến lạ, não nề phận sông!


2 - LONG THÀNH CHIỀU MƯA BAY

Gió buồn se con tóc
Lời hát về bay cao
Trong nỗi niềm theo dấu
Cõi đời lạ bến nhau !

Ngưng vầng trăng cuối nẻo
Trên bến sông đợi chờ
Em có về cố quận
Cho ta gởi niềm mơ !

Tháng ngày đi ẩn mặt
Người xa, xa lối về
Bây giờ em còn khóc
Và đời vẫn còn mê !

Mưa sầu tình cây trái
Bóng mát nào ru em
Hồn trinh còn khắc khoải
Chia xa những bậc thềm !

Buồn sâu trong đáy mắt
Long Thành chiều mưa bay
Buổi chiều ta cuối mặt
Nghe thời gian lưu đày !


3 - VỀ CÙ LAO PHỐ

Ta nghe mùa hè trở giấc
Thủ Đức nhiều lạ, ít quen
Mộng mơ một thời mới lớn
Làm thơ tình để tặng em

Biên Hoà như thay áo mới
Gió ru, ru chiều ngủ quên
Ánh mắt nào ta xao xuyến
Để tình quấn quýt trong tim

Vậy mà, một lần gặp gỡ
Đâu ngờ xa mãi đời nhau
Hai nhánh sông buồn muôn thuở
Ta và em chỉ chiêm bao

Chiều nay, ngang qua thành cũ
Kỷ niệm nhoà dưới bóng mưa
Đâu rồi, tiểu thư áo trắng
Ngô Quyền thương của ngày xưa

Chợ đời ngày thêm đông khách
Sông Đồng Nai nhớ và đau
Mình ta giữa Cù lao Phố
Cầu Ghềnh còn hẹn, thương nhau !

TRÚC THANH TÂM
(Châu Đốc)

Ghi chú:

Cù lao Phố tên cổ gọi Đại Phố Châu, một cù lao trù phú nằm trên sông Đồng Nai, nay thuộc xã Hiệp Hòa, thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai. Đây là trung tâm thương mại của  Nam bộ vào cuối TK XVII và ¾ TK XVIII (1679 - 1776) được khai mở  bởi  nhóm người Hoa không chịu làm tôi triều Thanh  đã dẫn thuộc hạ sang thần phục chúa Nguyễn Phúc Tần vào năm 1679 và được cho vào đây cư trú.
READ MORE - HƯƠNG SẮC BIÊN HÒA - thơ Trúc Thanh Tâm

VIẾT CHO EM - thơ Thùy Châu




Thương tặng vợ tôi.
Gởi Châu -Thạch cho ngày tháng cũ.

Em, người yêu lúc anh còn đi học
Rồi “mình ơi” khi anh bước vào đời
Ngày anh đi một nơi chốn xa xôi
Em đơn độc giữa bầy con bé bỏng
Có nhũng đêm một mình ngồi soi bóng
Anh hỏi lòng yêu em được bao nhiêu
Khi đời em những nắng sớm mưa chiều
Cô đơn sống bên đàn con bé dại
Nhớ ngày xưa bao dặm đường quan ải
Em một mình lặn lội để tìm anh
Lặng nhìn nhau mà lệ ứa long lanh
Em cúi xuống giấu đi lòng bối rối
Xót trong anh ảnh hình em cằn cổi
Dung nhan buồn thấm đậm những tàn phai
Cầm tay em cảm nhận những sần chai
Giọt cường toan trong nôi đời quá lớn
Buồn hắt hiu những mưa chiều nắng sớm
Em quên mình để lăn lộn mưu sinh
Từ hoàng hôn, đêm tối đến bình minh
Em cố đứng trong lòng cơn giông bão
Đời gian dối, vì chén cơm manh áo
Em nguyện lòng chỉ biết sống cho con
Dù hôm nay ngày tháng cũ không còn
Nhưng mất mát vẫn hằn lên cay đắng
Đời cô đơn khi đêm về tỉnh lặng
Sắt se buồn khi nghĩ đến ngày mai
Không có anh trên vạn nẽo đường dài
Bao nghiệt ngã đang chờ em phía trước
Quên thời gian một mình em xuôi ngược
Héo hắt buồn theo từng bước con đi
Chết trong em ngày tháng của xuân thì
Bao mộng ước cũng tan thành mây khói
Có những điều mà ta không thể nói
Nhưng lòng thì day dứt mãi không thôi
Bao lo toan trên vạn nẽo đường đời
Ngày tháng đó làm sao anh nói hết
Thôi em nhé những xót xa, dấu vết
Thời gian đi rồi cũng sẽ phôi pha
Anh thầm mong trong em sẽ nhạt nhòa
Những kỷ niệm đau thương ngày tháng cũ.


THÙY CHÂU
READ MORE - VIẾT CHO EM - thơ Thùy Châu

TÀ ÁO EM NGÀY ẤY - thơ Nguyễn Thị Tuyết Mai



Tà áo em bay bay theo chiều gió
Giấu nụ cười dưới những bờ môi
Vành nón nghiêng nghiêng mái tóc em dài 
Bao mơ ước ép vào trong trang sách.


Ngày hai buổi đường dài em đi học
Nắng nhạt màu đẫm ướt giọt sương mai
Một chút mùa đông áo ấm em vàng
Anh chợt thấy mùa xuân về trong mắt.


Quang Trung phố nhỏ tà áo em xa lắc
Chân bước dồn anh rảo bước sau lưng
Một trời yêu thương trỗi dậy trong hồn
Muốn nói yêu em nhưng sao anh không dám.


Em biết anh theo sao má em hồng
Sao em líu ríu chân không vội bước
Tiếng chuông chiều kéo anh vào mơ ước
Bóng dáng em trắng cả một góc đường.


Thoang thoảng tóc em thơm mùi bồ kết
Áo chưa ôm tròn vóc dáng thon thon
Nét ngây thơ chao bím tóc em mang
Anh yêu mãi tà áo em từ dạo ấy.



Nguyễn Thị Tuyết Mai
READ MORE - TÀ ÁO EM NGÀY ẤY - thơ Nguyễn Thị Tuyết Mai

Trang thơ giao lưu của người cao tuổi: Độc Hành, Trương Đình Đăng, Trần Ngộ, Hồ Trọng Trí, Nguyễn Huy Vụ, Lê Đăng Mành


HỐI HẬN
Độc Hành

Ngoài trời rỉ rã hạt mưa sa
Buồn quá ta nâng chén rượu ngà
Nốc cạn ly đầu xin mẹ thứ
Uống tràn cốc nửa lạy cha tha
Ngây ngô hồi nhỏ con chưa biết
Khôn lớn trưởng thành mới hiểu ra
Công phụ – ơn sư – thêm nghĩa mẫu
Chưa đền đáp đươc – một trong ba
                          
                          dochanh75@gmail.com 

*****



GIA ĐÌNH
Phương Ngữ - Trương Đình Đăng
(Nhân ngày gia đình Vệt Nam 28/6)

Nơi nhiều thất bại, lắm thành công
Nguồn gốc sơ  khai của cộng đồng
Hợp tử sinh sôi thành xã hội
Mối giêng gây dựng vững non sông
Tinh hoa nước Việt con trăm trứng
Cốt cách dân Nam máu một dòng
Chan chứa yêu thương tình ruột thịt
Truyền lưu mỹ tục, giữ thuần phong.
                     



THỬ NẠN
Phương Ngữ - Trương Đình Đăng

Không cánh, sợ ngày tựa giống dơi
Chuyên tâm đục khoét hại bao thời
Hoa màu thóc gạo nhe răng nhấm
Châu báu bạc vàng lén mặt xơi
Lũ vật nguyên gien đào mọi chốn
Quái nhân biến thể ẳm kho đời
Bẫy cài thuốc nhữ mau lo diệt
Thử nạn lan tràn mạt đến nơi.
                 
                  hoanggiang792000@yahoo.com


***


NẠN CHUỘT
Trần Ngộ
(Họa bài THỬ NẠN của Trương Đình Đăng)

Thêm cánh thì nhìn chẳng khác dơi
Ranh ma phá hoại kể chi thời
Sạch dơ nào chán thi nhau xực
Ô uế khôn chừa cả lũ xơi
Móng sắc đục kho tử vạn kiếp
Nhọn nanh khoét lẫm biết bao đời
Liệu lo thử nạn mau trừ khử
Bắt tận hang cùng tóm tận nơi                   


*****

Xướng:
VỊNH ĐIỆN THOẠI DI ĐỘNG
Trần Ngộ 

Thân nó vừa bằng ba ngón tay
Giao lưu trò chuyện khắp đông tây
Chụp hình nghe nhạc không hề thiếu
Đọc báo xem phim cũng đủ đầy
La liệt đỏ xanh trong các tiệm
Ngổn ngang vàng tím bán trên quầy
Mọi người già trẻ đều ưa thích
Luôn ở bên mình để giải khuây
                  
                  Lâm Đồng
                  tranngobl@yahoo.com.vn



Hồ Trọng Trí
Họa y đề:  VỊNH ĐIỆN THOẠI DI ĐỘNG

Gọn nhẹ vừa nằm trong nắm tay
Vài giây âm vọng tới trời tây
Tha hồ nghe nhạc giao lưu đủ
Thoải mái xem phim quảng cáo đầy
Các hãng cạnh tranh thay đổi kiểu
Khách hàng đua mốt chạy săn quầy
Văn minh điện thoại không ai chối
Luôn có bên mình để khỏa khuây.                                 


Phương tiện ta dùng để khỏa khuây
Tuy nhiên tốn kém nếu mê quầy                   
Choai choai kiếm chuyện sinh ra nạn
Bố mẹ không theo khiến tệ đầy
Chồng dối vợ gian tình ngoại lệ
Nhà tan cửa nát tội từ đây
Ai ơi! Nghĩ lại mà coi nhé
Tiền mất tật mang nghiệp tới tay!                                               
                           
                           
                           BR-VT, trongtri42@gmail.com

  

 Nguyễn Huy Vụ
 NOKIA

 Mó máy lần sờ thật sướng tay
 Ta còn mê mẫn huống chi tây
 Phim chơi cả tiếng pin chưa  cạn
 Ảnh chụp trăm phô thẻ chửa đầy
 Chẳng ngại ngày đêm nhà hoặc phố
 Không e sớm tối sốp hay quầy
 Nhỏ to dài ngắn tha hồ chọn
 Mấy phút thập thình dạ bổng khuây


***                      

Lê Đăng Mành (Quảng Trị)
MÁY TÍNH

Lôi chuột nhắp rà ở dưới tay
Đông hòa nam bắc với đông tây
Email hòa mạng tìm người cũ
Facebook kết liên chọn bạn đầy
Đặt vé ung dung gõ tới hảng
Bán buôn thong thả lướt qua quầy
A gù (@) còn gánh nhiều tai biến
Lừa đảo giăng trùm cũng khó khuây

                          
                          

*****

Độc Hành
QUÊ BUỒN

Quê nghèo lại gặp lắm phong ba
Uống nước THẠCH GIANG sắc đỏ pha
AÍ TỬ thương nhiều người ở lại
NHAN BIỀU nhớ lắm kẻ đi xa….
GA cầu gãy nhịp thời chinh chiến
TRƯỜNG NGUYỄN cháy tên buổi lửa qua
Rơi lệ bao năm chưa hết hận
Im buồn biệt mẹ với ly cha 

                   
VNQT: Xin quý thi hữu gởi bài họa đến email của mỗi tác giả.
READ MORE - Trang thơ giao lưu của người cao tuổi: Độc Hành, Trương Đình Đăng, Trần Ngộ, Hồ Trọng Trí, Nguyễn Huy Vụ, Lê Đăng Mành

Tuesday, July 2, 2013

LÀM CHỔI ĐÓT - truyện ngắn Bình Địa Mộc




Từ ngày bố bỏ mẹ theo vợ bé, bà bứt đót về làm chổi kiếm thêm thu nhập. Anh Ba nhìn mẹ ngồi lựa những bông đót trắng xanh, xa xót nói:

- Mẹ nè, mẹ lớn tuổi cần phải nghỉ ngơi, anh em con sẽ cố gắng tiết kiệm, ăn nhín nhịn thèm để mẹ đừng làm chổi nữa, lao động cả ngày ngoài trời rồi, tối về lại ngồi bện chổi, đau lưng chết!

Mẹ vờ như không nghe cuối thấp người xuống tí nữa, nhưng nhìn kỉ trong mắt bà, có một tẹo nước tứa ra, ươn ướt. Anh Ba định nói thêm một câu nữa, lại thôi. Đêm xuống nhanh, ánh trăng bàng bạc.

Chị Hai có chồng làng bên, thi thoảng ghé về thăm nhà, ngồi nghe mẹ bày:

- Con nè, nghề làm chổi tuy không giàu nhưng nếu siêng năng, cần mẫn thì cũng khá. Nghề nầy, khó nhất là công đoạn cán và bện, ta phải chọn những bông đót được nắng, có màu trắng xanh, dài thì sản phẩm chổi mới bền lâu được.

Chị Hai chen ngang:

- Nhưng đót ở đâu có hoài vậy hả mẹ?

Mẹ nhìn ra cánh đồng đang đợi mưa, ngút ngái:

- Đót là một loại cỏ dại, mọc thành bụi trên đồi thuộc vùng trung du hoặc mọc nối dài từ các triền sông, triền suối. Hằng năm, khoản cuối tháng chạp, có năm nghịch thì sau tết, từ ngọn đót bung ra một bông dài, gọi là bông đót, sau tết là người ta bắt đầu đi bứt, chuẩn bị nguyên liệu đủ cho một mùa làm chổi tháng giêng bội thu.

Chị Hai góp lời:

- Nhưng mẹ ơi, con thấy cuộc sống ngày càng hiện đại, người ta dùng cây lau nhà, máy hút bụi nhằm giải phóng sức lao động cho phụ nữ, đồng thời kiểm soát được hành vi của họ như "quét nhà lông mốt lông hai, con mắt dáo dác ngó trai ngoài đường" thì chổi bán cho ai chứ. Mẹ lườm chị, đôi mắt bà rõ đẹp!

Hôm qua, vợ chồng tôi đi thắp hương cho bố, nhân dịp ngày giỗ thứ 9 của người. Là con út, lại giống bố nên tôi cứ len lén gia đình "thương ổng". Mặc dù, tôi biết bố bỏ rơi mẹ con tôi từ bé nhưng đấy là chuyện của người lớn. Biết đâu trong bố đã hết cảm xúc làm chồng đối với mẹ, biết đâu khi nằm bên vợ ông lại thấy cần đắp thêm một cái chăn nữa mới đủ ấm cho mình thì sao. Ối giời, trái tim con người đôi lúc ngu đếch chịu được!

Đến nơi, bất ngờ tôi thấy một cây chổi chà cũ bét nằm vắt vẻo trên mộ người, tôi buột miệng "hổng lẽ mẹ lại mang chổi chà đến tận đây ...". Đảo mắt một vòng, chung quanh chỉ toàn mộ với mộ lạnh lùng, ma quái. Tôi quát ngay (về khoản nầy tôi hơi bị giống bố!):

- Thằng nào láo thế, dám ném cả chổi chà lên mộ bố bà, bộ chúng mày định quét ổng ra khỏi cái nghĩa địa chết tiệt nầy hả?

Vừa đá chống xe, chồng vừa ngoáy đầu lại la:

- Nè, vợ ơi, sao em lại nặng lời với người đã khuất thế. Em có biết những người nằm dưới đây là ai không, có khi họ đáng tuổi ông, tuổi bà, tuổi bác, tuổi chú ... của mình đấy. Hơn nữa, nghĩa tử là nghĩa tận, cần phải cung kính họ em ạ, lát nữa về đem cái chổi đó theo vất đi chỗ khác là được chứ gì!

Tôi giật mình, ngần nầy tuổi mới biết mình hổn. Tôi lí nhí nói lời xin lỗi, lấy hương ra thắp cho bố, cho mọi người chung quanh, cuối đầu khấn lạy tất cả rồi ra về nhưng trong đầu cứ lờn vờn mãi câu nói của mẹ lúc trước "bói ra ma, quét nhà ra rác. Nhà ai chả có rác hả con, quan trọng là quét có kỉ không thôi".


Chiều. Hình ảnh những bụi đót đang mùa trổ hoa xanh thắm, điểm xuyết sắc tím mơ hồ, báo hiệu một mùa thu hoạch đót lại về lãng đãng trong tôi như sóng biển chập chồi. Bỏ cái chổi chà xuống đống rác ven đường nhầy nhụa, tôi thấy người nhẹ tênh, luồn cánh tay ra trước bụng chồng, tôi nghe một hơi ấm, rất ấm lan tỏa ...

Sài Gòn, 30.06.2013

Bình Địa Mộc
READ MORE - LÀM CHỔI ĐÓT - truyện ngắn Bình Địa Mộc

YÊU VÀ YÊU - thơ Nguyễn Thu



Không yêu người, tôi đây còn yêu ai
Thôi người ơi, con tim buồn chơi vơi
Rời tình yêu, ôi còn gì là đời
Yêu người không? Tôi yêu hoài yêu hoài!

Không yêu người, đời nầy buồn lê thê
Trong trăm năm tình đầy vơi bao lần?
Yêu em sao? Tôi yêu không tần ngần
Dù dòng đời luôn trôi, trôi và trôi

Hôn môi yêu trong từng mai, từng chiều
Dù gian lao, tôi luôn yêu và yêu
Trao nhau đi, tình yêu luôn yêu kiều
Từng ngày qua bao lời yêu phôi pha?

Đừng buông xuôi, tay cầm tay dìu đi
Qua chông gai, gần nhau trong ngày dài
Xin chào vui - mơ về tình thiên thai
Con tim yêu lao xao muôn ngàn chiều

Xa nhau chi sầu buồn dâng lên mi
Người không yêu, niềm đau thương vô bờ
Ôi! Mong sao? Không tình, tình bơ vơ...
Ươm hương lên cho tình yêu xanh màu!


 30/07/2010
READ MORE - YÊU VÀ YÊU - thơ Nguyễn Thu

PHÚT CHẠNH LÒNG - thơ Trần Thị Quỳnh Hoa - họa Hồ Trọng Trí



PHÚT CHẠNH LÒNG

Bóng chiều chầm chậm rớt ngoài song
Ngắm ánh tà huy thoáng chạnh lòng
Cành biếc còn ươm chồi khát vọng
Nắng vàng đã tắt giọt hoài mong
Dù tin cuộc sống tràn hương sắc
Vẫn sợ tình người lắm bão giông
Sóng sánh quanh đời ly rượu đắng
Thương mình chiếc lá giữa thu phong.
                              TT.Quỳnh Hoa
                              Tây Ninh







Bài họa:  LẮNG LÒNG

Nắng chiều nhàn nhạt lén dòm song
Thấy bóng thời gian gợi não lòng
Những tiếc xuân thì xanh ước vọng
Mà thương thân thế tím chờ mong
Nhân tình chát đắng niềm trăn trở
Cuộc sống gập ghềnh buổi gió giông
Trực nhận lẽ đời khai trí huệ
Dậy nguồn tâm thức át cuồng phong
                              Hồ Trọng Trí
                              Kim Long, BRVT

READ MORE - PHÚT CHẠNH LÒNG - thơ Trần Thị Quỳnh Hoa - họa Hồ Trọng Trí

Trang thơ giao lưu của người cao tuổi: ĐỒNG LĂNG - Lê Đăng Mành, Nguyễn Gia Khanh , Trương Đình Đăng, Lê Chí Phóng





alt
Lăng mộ Đại Tư Mã Ngô Văn Sở ở ĐỒNG LĂNG làng HÀ LỖ



THƠ MỜI HỌA:

ĐỒNG LĂNG 

Đồng Lăng quê cũ nhớ về thăm
Văn Sở *Tướng Quân yên giấc nằm 
Hà Lỗ **nấm mồ lưu vạn thuở
Thuận Nhơn miếu mạo giữ muôn rằm
Tha hương vang bóng thì xa vắng
Cố quận nức danh cứ biệt tăm
Áo vải cờ đào phò Nguyễn Huệ
Công hầu khanh tướng được bao năm ?
 
Lê Đăng Mành


Sinh quán của ông Ngô Văn Sở là làng Thuận Nghĩa, ở Hóc Môn, thuộc tỉnh Gia Định (Hậu duệ hiện thường trú ở THUẬN NHƠN VÀ THUẬN ĐỨC, XÃ HẢI VĨNH, HẢI LĂNG, QUẢNG TRỊ)

**Đại Tư Mã Ngô Văn Sở một người có công đối với nhà Tây Sơn, nhưng không may bị tội, phải dìm xuống nước sông Hương cho đến chết, thi hài chôn ở gần chùa Linh Mụ. Sau đó hai năm, ông được triều đình phục chức và cho cải táng đưa ra an táng ở làng Hà Lỗ, xã Hải Tân, Hải Lăng.


BÀI HỌA:

VIẾNG BẬC TRUNG QUÂN

Đồng Lăng ước được một lần thăm
Viếng bậc trung quân đã mãi nằm
Văn Sở- oan dìm đau cũi sắt
Hương giang- tủi nhuốm lạnh trăng rằm
Thương dân mấy thuở ngời danh giá
Phò chúa muôn đời nức tiếng tăm
Tứ kiệt* còn đây lưu miệng thế
Đức tài ngát tỏa đến ngàn năm.

Nguyễn Gia Khanh 
Nghệ An


Ngô Văn Sở cùng với 3 tướng khác thời Tây Sơn là Trần Quang Diệu,Võ Văn Dũng và Bùi Thị Xuân được người đương thời gọi là “Tứ kiệt”


NHỚ CỘI

Thắp nén hương trầm kính cẩn thăm
Nhớ ơn tướng Sỡ đã yên nằm
Trên sông gió lượn soi vầng nhật
Dưới núi mây bay rọi ánh rằm
Mong kẻ tha phương đừng biệt bóng
Xin người viễn xứ chớ mù tăm
Chim kia xa tổ còn thương cội
Trông ngóng từng ngày đợi tháng năm.

TRẦN NGỘ 
(LÂM ĐỒNG)



NHỚ BẠN

Chốn ấy lâu rày cứ hỏi thăm
Bạn xưa bao cụ đã yên nằm
Sáu mươi năm trước chung ngành học
Hai vạn ngày dư lẻ mấy rằm
Văn Quỹ giờ đây thơ nối vận
Thôn Khê đất nọ cá mờ tăm
Biết đâu giữa cõi vô thường ấy
Có kẻ đợi mình suốt bấy năm!

Phương Ngữ Trương Đình Đăng
(Đà Nẵng)


GHÉ THĂM NGƯỜI

Tưởng người thiên cổ ghé qua thăm
Giấc mộng nghìn thu yên tĩnh nằm
Thành phủ rêu phong mùa hạ cháy
Mộ chen cỏ dại ánh thu rằm
Trời riêng một cõi ĐỒNG cô tịch
Nước cách đôi bờ LĂNG tối tăm
Chạnh nhớ hồn xưa dâng phảng phất
Nén hương lòng khói tỏa quanh năm./.
                                     Thanh Phong
                                     (Lê Chí Phóng)
                                     Câu Nhi, Hải Tân


alt
             Bến đò ngang qua ĐỒNG LĂNG trên sông Ô Giang



VNQT: Bài họa xin gởi cho tác giả: ledangmanh@gmail.com 
READ MORE - Trang thơ giao lưu của người cao tuổi: ĐỒNG LĂNG - Lê Đăng Mành, Nguyễn Gia Khanh , Trương Đình Đăng, Lê Chí Phóng

HỌP MẶT TẬP SAN VÔ ƯU TẠI THÀNH PHỐ BUÔN MA THUỘT - Nguyễn Nguyên Vinh Hiển



Trong hai ngày 28 và 29/6/2013, Tịnh xá Ngọc Quang, Buôn Ma Thuột đón tiếp chư tôn đức, quan khách cùng CTV và tổ chức buổi lễ kỷ niệm 15 năm Tập san Vô Ưu có mặt trên diễn đàn Phật giáo trong và ngoài tỉnh. Tham dự có: HT Thích Giác Toàn, Phó chủ tịch HĐTS PG, Trưởng BTG tỉnh cùng chư tôn đức trong, ngoài tỉnh và một số nhà thơ, nhà báo, nhân sĩ, khách mời từ các tỉnh, thành ... về dự. TT.Thích Châu Quang, Trưởng BTS GHPGVN tỉnh Đắk Lắk đọc diễn văn khai mạc, nêu bật quá trình hình thành và phát triển Tập san Vô Ưu trong 15 năm qua.

HT Thích Giác Toàn chứng minh buổi lễ. Các phát biểu đều ca ngợi sự thành công, tồn tại, xác định hướng đi sắp tới của Tập san Vô Ưu. Cư sĩ Thiện Thông Tạ Nam Trân, Trưởng ban Văn hóa GHPGVN tỉnh Đắk Lắk, Trưởng ban Biên tập Tập san Vô Ưu báo cáo thành quả hoạt động của tập san. Số báo đầu tiên ra mắt độc giả trong dịp Vu Lan PL.2542  - DL.1998 với số lượng 500 cuốn.


Nguyễn Nguyên An nhận giải nhì
Nhân buổi lễ kỷ niệm, Ban Giám khảo chấm thi trao giải cho các nhà thơ đạt giải Cuộc thi Tứ Tuyệt Mở Rộng của Tập san Vô Ưu, tặng bằng tán dương công đức và trao cờ luân lưu cho các thành viên có công hưởng ứng các sinh hoạt của Vô Ưu trong thời gian qua. Cuộc thi thơ diễn ra từ năm 2011-2013, thu hút gần 100 tác giả và 480 bài thơ tứ tuyệt của các tác giả khắp trong cả nước gửi về dự thi. Hội đồng giám khảo do nhà thơ Trần Quê Hương (HT.Thích Giác Toàn) làm Chánh chủ khảo đã chấm chọn và trao 1 giải nhất, 1 giải nhì, 1 giải ba và 3 giải khuyến khích. Tác giả Hạnh Phương (tp HCM) đạt giải Nhất, Nguyễn Nguyên An (Huế) đạt giải Nhì đều là CTV của báo Đạo Phật Ngày Nay và báo Giác Ngộ…

Nhân dịp này, Ban trị sự GHPGVN tỉnh Đắk Lk đã trao tặng Bằng Tán dương công đức cho Ban Biên tập và cộng tác viên đã có nhiều đóng góp cho Tập san Vô Ưu trong thời gian qua. Đến nay Tập san Vô Ưu đã xuất bản được 50 số (3 tháng/số) và có số lượng phát hành hơn 4.500 cuốn/số. Vô Ưu là tập san có tuổi thọ lâu nhất trong các tập san Phật giáo hiện nay.

Huế, 30 tháng 7 năm 2013


            N.V.N. H



Tác giả (người thứ nhất, hàng đầu, từ trái sang) chụp chung với các nhà văn, nhà thơ thuộc Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Quảng Trị
Địa chỉ liên lạc:
Nguyễn Vinh Nguyên Hiển
(Nguyễn Văn Vinh)
E.mail: nguyenvinhnguyenhien@gmail.com
Facebook: Nguyễn An Nguyên
Tel: 01688971486
Hiện ở: 50 Trần Thái Tông, Huế
READ MORE - HỌP MẶT TẬP SAN VÔ ƯU TẠI THÀNH PHỐ BUÔN MA THUỘT - Nguyễn Nguyên Vinh Hiển

HẸN NGÀY VỀ - Nhạc Minh Huề - thơ Trần Tư Ngoan

TẢI VỀ ĐỂ NGHE, XIN BẤM VÀO ĐÂY
(Bấm chuột phải, chọn Open link in new window. Khi trang MegaCloud xuất hiện, xin đợi vài giây. Nghe xong, bấm dấu X góc trên bên phải để trở lại trang cũ)



READ MORE - HẸN NGÀY VỀ - Nhạc Minh Huề - thơ Trần Tư Ngoan

CHUYỆN ĐỜI - thơ Hoàng Yên Lynh


Đã lâu rồi gió núi với non côi
Quên cả buồn vui 
Quên ấm lạnh cuộc đời
Sáng ra vườn lắng nghe chim hót
Thanh thản tâm hồn
Mặc cho đời bến đục bến mê.

Đã lâu rồi quanh quẩn chốn sơn khê
Thành bại, hư danh...
Giấc mộng đã không thành
Ngắm núi, ngắm mây
Nghe lòng trải rộng
Rốt lại một mình
Đối mặt với mênh mông.

Đã lâu rồi không buồn giận, yêu thương
Ta đến... Ta đi trong cõi vô thường
Ngoảnh lại đời ta
Chỉ là con chim lạ
Chao cánh bên trời
Chẳng có bến đời ta.

HOÀNG YÊN LYNH
B'Lao 7.2013
READ MORE - CHUYỆN ĐỜI - thơ Hoàng Yên Lynh

MỘT THUỞ NGƯỜI VỀ - thơ Nguyễn An Bình



Người về trong mơ hay chiêm bao
Môi thơm còn ngát nụ hôn đầu
Thịt da chưa nở rời thương nhớ
Đã vội chia lìa, nhói tim đau.

Người về theo mưa hay sương giăng
Chút nắng thu xa cuốn bụi lầm
Mắt ai mang cả trời giông tố
Lạc bến bờ xưa xóa dấu chân.

Người về chờ sao hay trăng lên
Đèn khuya hắt bóng dáng ai quen
Sao ta lại đứng chờ vô vọng
Chỉ thấy gió lùa qua phố đêm.

Người về cùng mây hay hoa ngâu
Lang thang trôi mất mộng ban đầu
Rụng rơi từng cánh phai hương thắm
Hiu quạnh một đời như cỏ lau.

Một thuở người về bên hiên cũ
Đâu còn son trẻ để tìm nhau
Tóc thề phiêu dạt đời dâu bể
Ứa mắt nhìn theo đến bạc đầu.



Tháng 7/2013
READ MORE - MỘT THUỞ NGƯỜI VỀ - thơ Nguyễn An Bình