Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, January 28, 2013

XUÂN THA HƯƠNG - thơ Mai Hoài Thu - Hồng Vân diễn ngâm

Tác giả MAI HOÀI THU


Ô kìa! Xuân đã đến rồi sao?
Đón Tết xa quê tự thưở nào!
Thương phận lưu vong, sầu khó giải,
Đêm nằm tỉnh mộng bỗng xôn xao…
Mười năm hơn nhỉ, Tết xa quê,
Biết đến khi mô lại trở về?
Cô phụ nhìn Xuân đi mỗi bước,
Đêm đêm hoài mộng, nửa hồn tê…
Tết ở quê người dạ xót xa,
Nhớ thương quê mẹ, tháng ngày qua…
Tha hương gởi trọn niềm thương nhớ,
Một mảnh trăng quê, dấu lệ nhòa…

San Jose, 12/28/2007
Mai Hoài Thu


READ MORE - XUÂN THA HƯƠNG - thơ Mai Hoài Thu - Hồng Vân diễn ngâm

HẸN ĐẾN LUÂN HỒI - La Thụy


        

               HẸN ĐẾN LUÂN HỒI
      Luân hồi xin hẹn đến mai sau                       
      Tình cũ người ơi vẫn đượm màu                       
      Thuở ấy ai thề chung bóng với                       
      Giờ đây ta nghẹn lẻ hình nhau                  
      Ươm hồng kỷ niệm bao xuân mộng                       
      Dệt biếc tâm tư mấy hạ sầu                       
      Lỗi ước nghìn thu - xin chớ nhé!                      
      Tái sinh toàn vẹn ước mơ đầu 
                                      LA THUỴ                                                    
                                  
READ MORE - HẸN ĐẾN LUÂN HỒI - La Thụy

Kha Tiệm Ly - GIÃ BIỆT



Đò vô thường luôn neo bến đợi,
Rồi một mai ta cũng phải đi về.
Bao cay đắng phủi tay để lại,
Mặc cho người ai tỉnh, ai mê!

Chẳng lợi, chẳng danh, chẳng gì sợ mất,
Chẳng bạn tình chung, chẳng xót xa nhau.
Ta thư thả, dù nắng hong, mưa bấc,
Cho dù Nại Hà nhịp thấp, nhịp cao!

Ta giã biệt tên Lý Thông, Tần Cối,
Mặc các ngươi mê đắm bã hư danh,
Mặc lặn hụp trong đê hèn, tội lỗi,
Để một ngày cũng qua bến tử sanh.

Xin giã biệt những người em lỗi hẹn,
Chúc các em vui một cõi phù hoa,
Với mắt lạnh, với tiếng cười nhọn bén,
Không có một ngày như em đã phụ ta!

Ta tiếc chi ta, cái thân hàn sĩ,
Mà tiếc thơ ta chẳng có mộ phần!
Tiếc cho ta, chưa hồng nhan tri kỉ,
Dù hoa đời không thiếu bóng giai nhân!

Ta lại tiếc một đời chánh khí,
Gươm anh linh chưa thỏa chí một lần!
Dù mở kinh luân, đệ tử mấy ngàn,
Dù khua chèo nghĩa, đệ huynh vô số.
Mà gươm báu vẫn nằm im mấy độ,
Nhớ Lương Sơn mà thẹn với Tống Giang!

Và lại tiếc sao tình em đến muộn,
Đàn sai cung nên lỡ một bài ca.
Trót rớt xuống thành giọt sương buổi sớm,
Nên suốt đời vẫn nợ một loài hoa!

Kha Tiệm Ly
khatiemly@gmail.com
READ MORE - Kha Tiệm Ly - GIÃ BIỆT

MỘT CÁI TẾT KHÓ QUÊN - truyện ngắn Trạch An - Trần Hữu Hội



       Từ Châu âu, Hòa qua Canada thăm hai đứa em, rồi từ đó về nhà…đã gần cuối tháng chạp. Anh chuẩn bị cho mấy ngày Tết, giản dị như tính cách cách của mình .
       Vừa dọn xong bàn thờ, anh thắp ba cây nhang…Xoa hai bàn tay vào nhau, nhìn nén nhang tỏa mùi thơm và làn khói mỏng bay lên, anh nhìn tấm hình Cha và Mẹ… Tự dưng nước mắt Hòa rưng rưng !
       Hòa là con trai thứ nhưng anh chứng kiến sự vất vã khốn khó của cha mẹ nhiều hơn ai cả. Những năm trước 75 . Cha me anh,  với đồng lương công chức, lo cho sáu đứa con ăn học. Anh con trai trưởng thì đi tu từ nhỏ , hàng tháng cũng đóng tiền cho nhà dòng, nhưng không đáng kể.  Hòa đậu tú tài phần hai xong anh thi vào Đại học , phải vào Huế chứ ở quê anh không có trường.
        Sống xa nhà, ký túc xá buồn cũng còn chịu được. nhưng số tiền ít ỏi mẹ dành dụm hàng tháng không đủ vào đâu…May nhờ có một anh sinh viên lớp trước, cũng xa nhà và khó khăn như anh, đang làm Giám thị cho một trường tư thục bậc tiểu học, nhà trường tuyển thêm giám thị, anh được nhận qua sự giới thiệu của anh bạn. Anh bảo mẹ thôi gửi tiền hàng tháng,  tự xoay xở với số tiền lương kiếm được.
        Năm 72 quê anh phải di tản, gia đình vào Ninh Thuận. Còn anh, vào ở với chú ruột ở Sài Gòn. Tiếp tục học ở trường Đại Học Văn Khoa !
        Năm 75, anh chuẩn bị thi tốt  nghiệp thì toàn bộ thay đổi…Cha anh đi cải tạo…mẹ anh chỉ làm Y tá nên không phải đi lâu,  được làm Y tế thôn, không lương…
        Ngày cha anh trình diện đi cải tạo cùng với những người trong thôn, trong xã… Cứ tưởng rằng chỉ vài tuần, ai ngờ sau khi phân loại, cha  anh được đưa đến một trại khác, tận Tuy Hòa !
       Sáu năm sau cha anh trở về …ông còm cỏi dần…Hai năm  sau ông chết với chứng ung thư phổi.
       Mẹ  và mấy anh em  vất vả làm thuê làm mướn cũng qua được, nhưng  trong túng thiếu vô ngần…Các em đều bỏ học , trừ  bé út,
       Là lao động chính trong nhà…anh có mặt trong toàn bộ công tác nghĩa vụ: Từ thủy lợi, khai hoang đến lao động công ích địa phương…
       Hòa đưa tay vuốt chút bụi nơi tấm hình mẹ, nhớ tới bà với những sáng đi chặt mía thuê, thức dậy từ 3 giờ sáng, đi bộ bảy cây số đến rẫy mía chờ, có lúc chủ chê yếu không thuê…chỉ lấy đàn ông hoặc con trai ! Mẹ thất thiểu trở về, nước mắt rưng rưng !
       Những khi có anh đi cùng, anh chặt, mẹ bó thì đỡ khổ , có việc cho cả hai người !
       Nhớ tới những ngày ấy, anh còn cái cảm giác sợ sệt, lo lắng… dù đã qua rất lâu !
       Cha anh mất ba năm,  đến mẹ anh  phải nhập viện ! Cũng vào những ngày cuối năm !

                                                                 ***

      Nhà bươn chải vẫn không đủ cái ăn, người ta ăn cơm độn, nhà Hòa chỉ ăn toàn sắn lát, hoặc khoai , chế biến cách gì rồi cũng ngấy…Thau canh cũng là khoai…nhờ chút nước mà nuốt trôi được những lát  sắn lổn chổn ! Mẹ và anh thì không sao, nhưng mỗi bữa ăn, nhìn các em , Hòa cúi mặt xót xa, còn mẹ thì nước mắt  đọng khóe mi !
     Trạm xá không tìm ra bệnh gì, bệnh viện tỉnh cũng chịu…nghi là ung thư , chuyển vào bệnh viện ung bướu tận sài gòn , đành bỏ mặc cho mấy anh em ở nhà, nhờ  hàng xóm trông giùm , anh đưa mẹ lên chiếc xe chạy bằng than, về tỉnh rồi vào sài gòn, lưng lối chỉ ba tờ máy cày , một trăm rưởi đồng bạc…bà con ai cũng thương nhưng không có mà cho ! May là anh mượn được của một bà buôn , hứa là sẻ lột hết tôn căn bếp cho bà sau khi mẹ về !
      Mẹ bị ung thư gan thật ! Anh nhớ lại mắt và da mẹ càng ngày càng vàng đi, trước thời gian phát bệnh !
      Nhập được viện cũng là một khó khăn ! Hơn 10 ngày anh chỉ ngủ ngồi ngoài phòng bệnh . Chiếc chiếu một người mới quen , cho sau khi thân nhân chết , anh trải một nữa để ngồi ban ngày, đêm đến  mới trải ra nằm, nhưng hành lang cũng không nằm thẳng người được. Người bệnh đã đông, thân nhân càng đông hơn…Những gương mặt âu lo từng phút…!
      Chuyên ăn uống  cũng nhờ người mua hộ, anh chỉ ăn một bữa trưa, còn nhịn đói hai bữa sáng và tối ! vậy mà số tiền mang theo cũng vơi đi rất nhanh ! Một mũi thuốc cũng hỏi thân nhân có tiền đóng không đã mới chích ! Mẹ anh thều thào đòi về :
      -Trước sau mẹ cũng chết, con đem mẹ về ,chết ở nhà còn thấy được các em …
      Bao giờ anh cũng nói đối :
      -Bác sĩ bảo mẹ không sao , chỉ thời gian ngắn là xuất viện được  thôi mà!
.    Có Chú và cậu ruột ở sài gòn, nhưng sợ phiền nên anh chưa báo tin cho ai, với lại anh không dám để mẹ một mình . Đêm nằm vừa lo mẹ vừa thương các em ! Giá mà đứa em kế chưa lấy vợ thì cũng còn đỡ, chú ấy lấy vợ và sinh con rồi ở riêng, một gia đình cũng không hơn gì !
     Đứa con gái đầu bưng  lọ hoa vừa cắm xong đến đặt lên bàn thờ, nói như trách móc:
     -Ba lại khóc nữa rồi, thời đó ông bà nội có sống thêm thì cũng khổ thêm thôi mà ba !
     Hòa bổng khóc òa, nói trong tiếng nấc:
     -Ừ, ba lại nhớ… và thương …ông bà nội !
     

                                                              ****

     Vị bác sĩ đứng thẳng người nhìn Hòa nói, giọng nói khô không khốc , không chút cảm xúc :
     -Tôi đã bảo không chữa được là không chữa được. đem về , chừa chổ nằm và thuốc cho người khác, bênh viên chật quá câu không thấy à !
     Thất vọng và đau đớn đến tột cùng, Hòa không khóc mà chỉ  thẩn thờ nhìn chiếc quạt trần chậm rải quay…Anh ra khỏi phòng bác sĩ trưởng khoa như kẻ không hồn. Hai ngày nay bệnh viện không chích , chỉ cho uống cầm chừng mấy viên thuốc…Mẹ chỉ còn thoi thóp, những cơn đau cũng thôi không hành hạ . Nhìn tấm thân chỉ còn da bọc xương của mẹ, anh khóc òa:
     -M ẹ  ơ i !!!
     Thân nhân người bênh nằm chung giường với mẹ anh, an ủi :
    -Giai đoạn cuối thì không chửa được nữa, thôi đưa bà về còn sống thế này dễ hơn là chết, khó khăn ngàn lần!   
     Hòa gởi người ta trông hộ mẹ, chạy ra thuê một cái xe ba gác. Trong đầu nghĩ ngay đến nhà cậu, chú thì  không ruột rà gì với mẹ,  cậu là anh ruột của mẹ, hy vọng nhờ vài hôm rồi lo xe đưa mẹ về quê !
     Mẹ nhẹ hiều ! Anh và mẹ ngồi trên chiếc xe ba gác mà vẫn rộng thênh thang…người mẹ lạnh như không còn sự sống !
     Về đến nhà cậu, anh gọi cậu, chiếc cửa sắt im ỉm thật lâu, chó sủa inh ỏi ! Mợ ra mở cửa rồi quay vào thật nhanh :
     -Ôi trời, tết nhất tới nơi mà đem cái gì tới đây nữa trời !
     Lát sau cậu ra :
     -Sao vậy, mẹ con sao vậy, bây giờ làm sao đây ?!
    Hòa ấp úng “
     -Mẹ con bệnh vào nằm đây hơn mười ngày nay , giờ bệnh viên bảo không chửa được. cậu cho mẹ con nằm đây con đi thuê xe đưa về quê .
    Cậu  bối rối hơn là xúc động ! chỉ cái bàn bóng bàn:
     -Đặt xuống đây rồi đi thuê xe mau đi, còn sống không ?!
     -Dạ mẹ còn thở !
     -Mau đi, biết bến xe Bình Triệu  không? Cứ ra đó !
     Anh chạy ra đường phóng lên chiếc xích lô !
     Hai giờ sau anh quay lại với chiếc xe chở khách loại nhỏ , anh khóc òa khi ôm tấn thân mẹ lạnh ngắt. Mẹ vẫn nằm như lúc anh đặt vào chiếc bàn bóng bàn, không thêm một tấm chăn hay chiếu ! thấy anh trở về, cậu anh chạy ra, thấy anh khóc lớn…chạy lại xem, Mẹ anh không còn thở nữa !
     Anh tài xế lẵng lặng bỏ đi, gần tết gần nhất không hơi đâu chở xác chết !!!
     Cậu nói với anh , như người nằm đó là một kẻ xa lạ :
     -Cháu chạy qua báo cho chú Ngân của cháu đi ! Nói chú qua đây !
     Hòa chạy bộ,  đến nhà chú . Chú chạy xe thồ vừa về tới nơi. Hai chú cháu lên xe trở lại nhà cậu ,        Vừa thấy mặt chú, cậu đã than thở :
    -Anh coi, tết nhất tới nơi rồi mà làm vậy thì chết tôi !
    Chú không nói, chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt buồn bã !
    -Cháu ở đó với mẹ, chú đi thuê xe !
    Hơn hai giờ sau chú trở về , sư thất vọng hiện rỏ trên mặt :
    -Không có xe nào chịu chở !
    Cậu nóng nãy:
    -Giờ làm sao?!
    Chú nói, giọng buồn thương :
    -Đưa  mẹ về nhà chú, tính sau con ạ , nằm đây lạnh lẻo quá !
    Cậu như thoát gánh nặng :
    -Ừ, nhờ anh lo giúp cháu, tôi nhiều việc lu bu quá !
    Chú như hết chịu nổi sự vô tâm vô tình của cậu , trừng mắt :
    -Không phải chị ruột ông đó sao! Đồ…
    Trong khi hai chú cháu loay hoay đưa xác mẹ ra xe ba gác…Cậu đến nhét vào tay Hòa mấy tờ giấy bạc năm mươi đồng màu xanh, anh mím môi không nói,  bỏ mấy tờ giấy bạc lại trên chiếc bàn bóng bàn, ẳm mẹ đi nhanh ra cổng.
     Chó vẫn sủa inh  ỏi sau lưng anh .
     Chú của Hòa nghèo hơn cậu, nghèo hơn nhiều lắm, các con chú cũng phải đi làm đầu tắt mặt tối mới cầm cự được nơi thành phố này. Cậu thì giàu lại thong thả, các con qua Mỹ hết, Hai ông bà ở căn nhà lớn đến hoang lạnh...nhưng cậu mợ không sợ ma , chỉ sợ bà con nghèo khổ đến quấy nhiễu !
     Mẹ nằm ở nhà chú hai ngày. Chú chạy vạy xin xỏ từ tổ dân phố đến phường. Cuối cùng, xin được chôn mẹ nơi nghĩa trang Gò vấp. Đưa mẹ ra nghĩa trang, chỉ có chú  và đứa em gái con chú, tất cả ngồi trên chiếc xe ba gác. ..
     Phu đào huyệt của nghĩa trang , xem qua tình cảnh, để mặc cho chú và Hòa  tự đào tự chôn…

                                                                ****
     -Ba , có điện thoại .
     -A lô,tôi nghe đây.
     -Phước Hòa à, Phim vừa được thêm hai giải ở Đức , có giải Đạo diễn xuất sắc , cậu biết chưa ?!
     -Mình phải qua Canada trước nên chưa biết gì cả…
     -Vậy tất cả là bảy giải rồi nhé, chúc mừng cậu !
     -Cảm ơn cậu, hẹn gặp nhé…
     Đạo diễn Nguyễn Phước Hòa lại nhìn lên bàn thờ.
     Mẹ mất hai năm, anh thi vào trường Điện ảnh. Từ ngày tốt nghiệp, anh đã làm nhiều bộ phim . Thể hiện nhiều ngóc ngách tình cảm của con người. nhiều cảnh  đau khổ và hạnh phúc. Nhưng có môt bộ phim cưu mang từ khi tốt nghiệp , 27 năm rồi , anh không làm nổi…không đủ can đảm , không đủ bất nhẫn…  để làm, phim cũng không cần giải thưởng nào…đó là bộ phim “Đời Mẹ !...”


                                                        27 tháng I năm 2013
                                                       Trạch An -Trần Hữu Hội
trachan555@yahoo.com.vn

                                                                             
     
READ MORE - MỘT CÁI TẾT KHÓ QUÊN - truyện ngắn Trạch An - Trần Hữu Hội

Sunday, January 27, 2013

Võ Văn Luyến - NGÀY XUÂN ĐỌC CA DAO QUÊ MÌNH

Tác gỉa Võ Văn Luyến

Quê hương trong lòng mỗi người, nhất là những người xa quê, mỗi độ xuân về tết đến, luôn trào dâng nỗi nhớ cội thương nguồn. Bởi đó là nơi chôn nhau cắt rốn, nơi cất giấu tuổi thơ vàng son một thuở, nơi “chùm khế ngọt” ngước khát khao bắc thang trèo hái, nơi “ta đi về và cuộc sống được gieo lên” (Nguyễn Hữu Quý). Vâng, miền quê Quảng Trị tự bao giờ đã chạm khắc trong tôi muôn nỗi da diết như thế. Dẫu sinh ra trên mảnh đất lắm gian nan, nhiều vất vả, “mùa đông bão lụt, mùa hạ nắng thiêu” nhưng ở đó không thiếu vẻ đẹp làm ấm lòng người và dựng dậy tin yêu xứ sở. Bằng chứng cho vẻ đẹp ấy là những bài ca dao, những “giọt sữa mẹ ngọt ngào” chảy qua năm tháng nuôi dưỡng, di dưỡng tình yêu con người.
Chẳng thơm cũng thể hương đàn
Chẳng trong cũng thể nước nguồn Hàn chảy ra
Nói về quê hương, không gì khiêm nhường hơn thế nhưng trong thẳm sâu người Quảng Trị luôn tự hào về một Non Mai Sông Hãn làm nên cốt cách một vùng đất. Hãy nghe người Quảng Trị giới thiệu về đặc sản quê hương, về nơi giao thương, giao lưu tình cảm bằng lời mời chân mộc mà chan chứa ân tình:
Ai lên một chuyến chợ Cùa
Nhớ mua trái mít, em bù trái thơm
Đất Cùa nổi tiếng mít ngọt, thơm (dứa) ngon, tiêu cay tê lưỡi; nổi tiếng là “miền gái đẹp” của Quảng Trị, và còn hơn thế, đấy là nơi “đất lành chim đậu”, tình yêu nẩy mầm, đơm hoa kết trái tươi thắm như lòng đất bao dung, trung trinh cách mạng .
Quảng Trị vốn là đất hiếu học. Hiếu học theo cách của con nhà nghèo  gần ánh sáng kinh thành Huế - thủ phủ xã hội phong kiến một thời – nên “động cơ đốt trong” nhằm vào sự học mãnh liệt và gặt hái thành công không ít:
Bao giờ trên núi hết cây
Sông kia hết nước, họ nầy hết quan.
Đấy là niềm tự hào của dòng họ Trần Đình ở Hà Thượng - Gio Linh, nhiều đời có người đỗ đạt cao và làm quan đến chức Thượng thư (tương đương chức Bộ trưởng ngày nay). Điều đáng nói là các bậc tài trí này yêu nước thương dân, một lòng một dạ vì quê hương đất nước.
Người Quảng Trị sống thuỷ chung hết mực, một tình sử Ô Lâu đẹp như huyền thoại. Câu chuyện về người con gái mượn dòng sông trầm mình để chứng tỏ trái tim khát khao tình yêu nồng thắm và giữ tròn phẩm tiết sáng trong gây thổn thức bao thế hệ:
Trăm năm đành lỗi hẹn hò
Cây đa bến cộ con đò khác đưa
Cây đa bến cộ còn lưa
Con đò đã thác năm xưa tê (kia) rồi
Sống thuỷ chung nên rất nhân hậu, nghĩa tình. Tư tưởng nhân sinh “một ngày nên nghĩa” thấm sâu trong máu thịt nên nồng đượm như lửa:
Rồi mùa toóc rạ rơm khô
Bạn về quê bạn biết nơi mô mà tìm
          Phải nói rằng đây là “hậu khúc” giã bạn thấm đẫm tình người. Dường như những ngổn ngang trên cánh đồng mùa gặt cuốn vào công việc để khi chia xa,  kẻ ở người đi tiếc nuối cho thời khắc “lửa mới nhen, đèn mới khêu” thì bặt vắng tin nhạn. Rồi ra như ngọn gió đi tìm, trái tim mách bảo và đưa đường dẫn lối:
Đói lòng ăn nửa trái sim
Uống lưng chén nước, đi tìm người thương
Cầm trên tay hoang tàn đổ nát, trong ký ức người Quảng Trị có quá nhiều nỗi đau chia cắt, mất mát.
Tới bến Hiền Lương chặng đường sao nghẹn lại

Qua cầu Bến Hải sao gác mái tình duyên!

 Dễ hiểu vì sao hình ảnh núi sông diễm lệ quẫy đạp trong giấc mơ vang bóng; hình ảnh mái nhà tranh, bữa ăn thừa sắn thiếu khoai buổi giêng hai giáp hạt trong ký ức nghèo khó của ông bà, cha mẹ nhưng chất ngất vẻ đẹp của một miền quê mang sức mạnh Phù Đổng. Ở đó, có bà mẹ vác đầu con bị giặc giết đi đòi công lý; có người cha gieo lời thề vàng đá xuống dòng sông dậy sóng chiến công; có người chị hy sinh tuổi xuân như đời cát trinh nguyên; có thật nhiều những trái tim can trường không tiếc máu xương cho một nền hoà bình công chính:
Nhà tan, cửa nát cũng ừ
Đánh tan giặc cướp, cực chừ sướng sau
Ca dao Quảng Trị ít miêu tả vẻ đẹp thiên nhiên, tự nhiên. Mảnh đất quăng quật trong thiên tai, địch hoạ này đã tạo dáng cho vẻ đẹp bên trong của con người, hun đúc nên nghĩa tình sáng láng và rất đỗi nhân hậu:
Tháng giêng, tháng hai, tháng ba, tháng bốn,
                                                       tháng khốn, tháng nạn
Đi vay, đi tạm được một quan tiền
Ra chợ Kẻ Diên
Mua một vác tre
Về dựng cái quán
Ai hờn, ai oán
Đốt quán tui đi
Tui thương cái tranh
Tui nhớ cái tre
Tui thương cái cột
Tui nhớ cái kèo
Bạn nghèo gặp nhau !
“Dĩ nông vi bản”, người dân Quảng Trị sống chết với cây lúa, thế mà trời hành thành ra trắng tay và ngơ ngác đưa chân sang cái nghề buôn bán, mà buôn bán to tát gì cho cam: Dựng một cái lều tranh bán mua đổi chác (và chắc cũng chẳng hơn gì ấm nước chè xanh!). Không hờn oán chi ai mà người ta nỡ đốt quán. Dồn đến đường cùng mà không hề căm giận, oán trách kẻ tàn ác. Chỉ thương “cái tranh, cái tre, cái cột, cái kèo” - những người bạn khó cùng gặp  hoạn nạn. Lòng nhân hậu lớn lao đến thế là cùng!
Nhưng sức mạnh niềm tin “còn da lông mọc, còn chồi nảy cây” vô song không chỉ làm nên tính cách tuyệt vời của người Quảng Trị mà còn nâng bỗng, cứu rỗi bao thân phận không may trên cõi nhân gian đầy bất trắc này. Đó chẳng phải là bài học lớn cho những ai biết đứng dậy sau quỵ ngã đó sao ?
                                      *
Ngày xuân khẩn nguyện điều lành, nói chuyện vui năm mới. Một chút “ôn cố” trên dòng chảy tâm thức cũng nhằm hướng tới cái lẽ huyền vi của trời đất ban tặng con người. Vâng, cái lẽ huyền vi ấy đã được nhà thơ Đỗ Trung Quân nói hộ bằng những câu thơ dung dị như đất mẹ Quảng Trị thầm nhắc chúng ta:
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành nguời ! 


                                               Võ Văn Luyến



READ MORE - Võ Văn Luyến - NGÀY XUÂN ĐỌC CA DAO QUÊ MÌNH

Saturday, January 26, 2013

Sông Thu - ĐÂU PHẢI BỖNG NHIÊN...



Đâu phải bỗng nhiên cành khô nẩy lộc
Búp nên chồi và nụ hé thành hoa
Dòng nước trong xanh, thảm cỏ mượt mà
Cho em chợt nhận ra
Xuân đã đến !
Tươi mát ngọt ngào quả dưa vừa chín
Vị nồng thơm hương nếp bánh chưng xanh
Thoảng ngát hương hoa, điệu nhạc thanh bình
Em có tự hỏi mình: sao có được ?
Có phải chăng em: cành tươi nhờ nước
Tự tay người chăm chút những mùa qua
Dòng nước trong xanh có phải chăng là
Mồ hôi đã thấm qua tầng đất cứng (*)
Hạt nếp, miếng dưa, hương hoa thấm đượm
Đều là công lao động của bao người
Điệu nhạc mừng xuân rộn rã reo vui
Là tim óc, mồ hôi người nghệ sĩ
Vậy thì: Em hãy NHÌN - không chỉ THẤY
Hãy góp phần - không chỉ nhận suông thôi
Em sẽ nhận ra xuân ở khắp mọi nơi ,
Khắp mọi lúc cuộc đời đều xuân cả.
      
                           Sông Thu
                                         songthu195@yahoo.com.vn

(*) Dòng kênh do người đào
READ MORE - Sông Thu - ĐÂU PHẢI BỖNG NHIÊN...

Thương Yến Tử - LỤC BÁT SÔNG TIỀN


                                                                      

                                 tặng TLL

Lặng thầm nước chảy về xuôi
lặng thầm em đứng ngậm ngùi thời gian
đưa tay vuốt sợi nắng vàng
đậu trên mái tóc dịu dàng mà thương
hoa chanh nở trắng sau vườn
gió ơi! cho gởi chút hương quê mùa
mận hồng chiều tím đong đưa
cau xanh trĩu trái cho vừa lòng nhau
Sông Tiền ôm mộng xưa sau
chở phù sa,với tháng ngày lặng câm
lục bình nở giữa xa xăm
theo con nước lớn nước ròng mênh mông
từ em áo trắng sang sông
từ anh trở lại đếm dòng thời gian
nhớ phà chở ráng chiều tan
nhớ mưa tháng sáu ướt hàng mi xanh
bây chừ còn nhớ không anh

                           thương yến tử
                                         thuongyentu131@yahoo.com.vn
READ MORE - Thương Yến Tử - LỤC BÁT SÔNG TIỀN

RỘN RÀNG TẾT - Nguyễn Thanh Xuân họa thơ Lê Đăng mành

Thư pháp trên máy tính của Lê Đăng Mành



                    RỘN RÀNG TẾT!
                    Nguyễn Thanh Xuân
                    Họa bài XUÂN ĐẦY của Lê Đăng Mành


Bố con dảy điệu tởng tờng tơng
Chộ vợ về bui, vợ cũng mờng
Bụng đói tay quơ không chia chác
Ưng chi ăn nấy chẳng cần dường
- Thứ ni xếp đủ lưa đem nếm  
- Hàng nớ y nguyên chớ có quờng
Cả mấy đứa đem lên dọn sặn
Hai ta vô chựa mấy thang chờng.

      NTX



XUÂN ĐẦY!
Lê Đăng Mành mời họa
Quý tặng đồng hương QT miềng

  
Tết đến không tiền bụng dẹ tơng
Muôn hoa khoe sắc dạ bui mờng(*)
Chộ người hạnh phúc nên hoan hỷ
Dặn tớ tang thương chớ hoảng quờng
Ngoài ngọ đèn treo Nga phải thẹn
Trong dà điện lóe Nguyệt e dường
Hững hờ khúm núm  cung tay đón
Ôông mụ(**) co ro xuân khẳm chờng***.

                                 LĐM

Chú thích (Phương ngữ Quảng Trị):
dẹ: nhẹ
bui mờng:   vui mừng
chộ: thấy
ngọ: ngõ
dà: nhà
Ôông mụ:  ông bà
khẳm chờng:  đầy giường  
READ MORE - RỘN RÀNG TẾT - Nguyễn Thanh Xuân họa thơ Lê Đăng mành

XUÂN CÁT TƯỜNG - Hồ Trọng Trí họa thơ Lê Đăng Mành

Thư pháp trên máy tính của Lê Đăng Mành



Lê Đăng Mành
XUÂN CÁT TƯỜNG

Tỵ đến Thìn đi đã mấy lần
Sao ta, người vẫn cứ lần khân
Sáng mơ toan tính ngất lòng hám
Chiều mộng đong lường khẳm túi tham
Hãy tẩy si mê ngời ngõ tánh
Xin chùi sân hận thoáng vườn tâm
Quán soi vạn pháp: không say đắm*
Bát nhã xuân yên tỏ nguyệt rằm.

                                       LĐM                          
                                              
* Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền (Trúc Lâm Đại Đầu Đà)



     Hồ Trọng Trí
     Họa bài  XUÂN CÁT TƯỜNG của Lê Đăng Mành

               Xuân lại xuân qua đã lắm lần.
               Vô minh mãi ám khiến lân khân.
               Đâu còn ngũ uẩn đưa gì bám.
               Huệ trí viên minh sạch nghiệp tham.
               Tánh giác trong ngần-nuong bát nhã.
               Viễn ly tam chướng - cậy chơn tâm.
               Nhiệm mầu giáo lý hằng soi chiếu.
               Vạn pháp như như lộng ánh rằm.

                                              HTT



Lê Đăng Mành                                              
ĐÓN XUÂN

Chữ đông lại, sắp chẳng ra vần
Huơ bút mà tay bần bật trân!
Bờ giác chày tung chiêu thức giả
Bến mê bè thả độ trầm luân
Ba mươi phước lạc tuôn vào ngõ
Mồng một cát tường vịn trước sân
Rét buốt mai càng cao phẩm hạnh
Cùng người phô sắc đón nàng xuân.

                                     Lê Đăng Mành
                                     Cuối đông Nhâm Thìn
                                     ledangmanh@gmail.com
             

                   Hồ Trọng Trí
Họa bài  ĐÓN XUÂN của Lê Đăng Mành  

Y đề

Chu kỳ hoàn vũ mãi xoay vần.
Đúc độ muôn đời vẫni quý trân.
Liễu ngộ chơn thường tùy duyên nghiệp.
Tinh thông đạo lý hiệp nhân luân.
Hướng về tam bảo lìa tham ái.
Nhắm thảng bản tâm dẹp hận sân.
Chẳng đắm lợi danh nơi cõi tục.
Ung dung thanh thản đón ngày Xuân.   
            

                                                     Hồ Trọng Trí
                                                     Kim long, BRVT
                                            Đt: 01667332652
READ MORE - XUÂN CÁT TƯỜNG - Hồ Trọng Trí họa thơ Lê Đăng Mành

NHỚ NGƯỜI ANH RỂ - thơ Thế Lộc


           Nhớ anh Thái Lan 

Anh sắp chết được để nằm ven suối
Đoàn tù binh cứ thế tiếp tục đi
Bạn bè anh một vài người nhìn lại
Không nói gì và lệ đẩm đôi mi
   Có phải chăng một hai ngày sau đó
   Lũ cọp beo xé nát thân thể anh
   Hình hài ấy mẹ nâng và cha đở
   Vợ con trông gặp lại sau chiến tranh
Đời chiến sĩ trải thây ngoài chiến trận
Chốn rừng già nằm chết chẳng người thân
Chỉ có rừng và gió ngàn kể lể 
Linh hồn ơi, đã đến bến nghỉ chân
   Thôi hết khổ, hết lo và hết hận
   Anh cứ đi dù chẳng biết đi đâu
   Anh cứ đi và cứ bước qua cầu
   Ăn cháo lú để quên đời khốn nạn
Anh với tôi coi như hai người bạn
Khóc hay cười lệ vẫn ướt đôi mi
Tiếc không được thắp hương trên mộ chí
Để gọi hồn tiển biệt một lần đi.

Thế Lộc
theloc108@yahoo.com.vn
READ MORE - NHỚ NGƯỜI ANH RỂ - thơ Thế Lộc