Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, January 21, 2024

VỢ CHỒNG ANH NÔNG DÂN NẠNH NHAU VIỆC ĐÓNG CỬA - Truyện cổ Pakistan - Nguyễn Khắc Phước kể.

 


VỢ CHỒNG ANH NÔNG DÂN NẠNH NHAU VIỆC ĐÓNG CỬA 

Truyện cổ Pakistan

Nguyễn Khắc Phước kể.


Ngày xửa ngày xưa, có một cặp vợ chồng nông dân già và nghèo, sau khi làm xong công việc trong ngày và ăn bữa tối thanh đạm, họ ngồi bên đống lửa, thì giữa họ nảy sinh tranh cãi xem ai nên đóng cánh cửa đã bị một cơn gió thổi tung.

"Bà đóng cửa lại!" chồng nói.

"Ông đóng cửa đi!" vợ nói.

“Tôi sẽ không đóng cửa, và bà cũng không,” người chồng nói; "Nhưng ai nói lời đầu tiên thì người đó phải đóng cửa lại."

Đề nghị này khiến bà vợ vô cùng hài lòng, và thế là cặp vợ chồng già yên lặng đi ngủ.

Vào nửa đêm, họ nghe thấy một tiếng động, nhìn ra ngoài, họ thấy một con chó hoang lẻn vào phòng rồi lùng sục trong chạn để tìm thức ăn vốn rất ít ỏi của họ. Tuy nhiên, cả hai đều không thốt ra lời nào, Và con chó, sau khi đánh hơi tìm kiếm và đánh chén no nê, rồi đi ra khỏi nhà.

Sáng hôm sau, bà vợ mang thóc sang nhà hàng xóm để xay thành bột.

Khi vợ vắng mặt, một người thợ cắt tóc dạo đi ngang trước nhà và được ông chông đưa tay ra hiệu biểu vào hớt. Vừa bước vào, người thơ hỏi: “Sao bác lại ngồi đây một mình thế?”

Người nông dân chẳng nói chằng rằng. Người thợ hớt tóc cạo đầu ông ta, nhưng ông vẫn không nói; Tiếp theo, anh cạo một nửa bộ râu và một nửa ria mép, nhưng người chủ nhà vẫn không thốt ra một tiếng nào. Sau đó, anh phủ lên khắp người ông một lớp sơn đen như muội đèn trông gớm ghiếc, nhưng người nông dân vẫn im như thóc.

“Ông này bị bùa mê rồi!” người thợ cắt tóc kêu lên, và anh ta vội vã ra khỏi nhà.

Anh ta vừa đi khỏi thì người vợ trở về. Thấy chồng có bộ dạng quá kỳ cục, bà bắt đầu run rẩy và thốt lên: “Trời ơi! Khốn kiếp, ông làm cái quái gì vậy?”

“Bà đã nói lời đầu tiên rồi nhé,” người nông dân nói, “vậy bà hãy đi đóng cửa lại.”


***

Nguồn: The Farmer, His Wife and the Open Door

Tác giả: Charles Swynnerton (1843-1923), Mục sư tuyên úy tại Ấn Độ.

Đăng trên Fairytalez.com





READ MORE - VỢ CHỒNG ANH NÔNG DÂN NẠNH NHAU VIỆC ĐÓNG CỬA - Truyện cổ Pakistan - Nguyễn Khắc Phước kể.

Saturday, January 20, 2024

GÓT KHUYA ĐƯỜNG VỀ - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Mai Hoài Thu - Ca sĩ: Đông Nguyễn.- (YouTube)

READ MORE - GÓT KHUYA ĐƯỜNG VỀ - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Mai Hoài Thu - Ca sĩ: Đông Nguyễn.- (YouTube)

PHỐ KHUYA THÁNG CHẠP - Chùm thơ Đặng Xuân Xuyến

 


PHỐ KHUYA


Gió lạnh cong mình cóng mái hiên

Mưa táp song thưa buốt dáng thiền

Dật dờ phố nhỏ hai thằng nghiện

Một gã xe thồ đạp như điên.

*.

Định Công, 22:38 ngày 11-01-2024

(Mồng Một/Chạp, Quý Mão)

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

THÁNG CHẠP 2021

.

Lấp ló đầu thôn tháng Chạp về

Thốc chiều, cóng lạnh cả triền đê

Thoảng xa xa vọng lời kinh kệ

Nấc tiếng ai cầu, nghẹn bến mê!

*.

Hà Nội, chiều 06 tháng 01-2022

(Mồng Bốn/Chạp -Tân Sửu)

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

THÁNG CHẠP 2023

.

Ô hô tháng Chạp về đầu ngõ

Mấy gánh chèo thôn lại bộn trò

Tấp tểnh mừng xuân mừng trăm họ

Xáo xác xóm nghèo húng hắng ho.

*.

Đường Láng, 16:05-11/012024

(Mồng Một/Chạp - Quý Mão)

ĐẶNG XUÂN XUYẾN






READ MORE - PHỐ KHUYA THÁNG CHẠP - Chùm thơ Đặng Xuân Xuyến

SẮC MÀU TÌNH QUÊ - Thơ Mặc Phương Tử

 

Nhà thơ Mặc Phương Tử

SẮC MÀU TÌNH QUÊ


Đã qua đi mùa HẠ

Hoa lựu đỏ phai rồi.

Tình ai còn ở lại,

Nhớ vầng trăng biển khơi.


Đã qua đi mùa THU

Cúc vàng lên nỗi nhớ

Đàn ai gieo từ thuở, 

Lòng ai sầu vương tơ!


Bây giờ chiều tàn ĐÔNG

Cành sương chờ lộc mới

Nhịp thời gian vời vợi,

Bên thềm mây xa trông.


Nghe mùa XUÂN đang về

Thênh thang trên chiếc lá.

Bến bờ hương cỏ lạ,

Muôn sắc màu tình quê.



               MẶC PHƯƠNG TỬ


READ MORE - SẮC MÀU TÌNH QUÊ - Thơ Mặc Phương Tử

Chùm ảnh CÂY THIÊN TUẾ - Chu Vương Miện






 

READ MORE - Chùm ảnh CÂY THIÊN TUẾ - Chu Vương Miện

NẾU EM TRỞ LẠI - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Nếu em trở lại


Rất có thể là em trở lại

Bên bờ sông mộng, của ngày xa

Dòng sông cũ, một thời con gái

Nét kiêu sa bẫng quyện mượt mà

                  *

Đã biết không còn như xưa nữa

Người đã đi, cảnh cũng đổi thay

Sao cứ đứng loay hoay lần lựa

Ngong ngóng trông, đâu đó cầu may

                  *

Dòng sông cạn thì không có sóng

Nước trong xanh, biêng biếc một màu

Mặc gió cuộn tròn xoay lồng lộng

Lũng lờ trôi, không chút chênh chao

                  *

Còn nguyên đó, tháng ngày nuối tiếc

Mà chúng ta đã lãng quên rồi

Lời hẹn cũ đâu là vĩnh quyết

Cho dòng đời cứ mãi miết trôi

                  *

Rất có thể là em trở lại

Dẫu muộn màng của tuổi năm mươi

Bờ cỏ rối, nắng tràn mê mãi

Chiều cong vênh, một thuở yêu người ...



Sắc xuân mới trên hồ Sông Luỹ


Trong mênh mông, trong suốt một tầm nhìn

Nước qua tràn, về xuôi đang mong đợi

Như hứa hẹn một vụ mùa tươi mới

Đất, nước: bao đời khát vọng, niềm tin


Bóng núi đổ xuống hồ, sóng nhấp nhô

Em gái K’ho, chếch váy dài nửa ngực

Khoả nước lung lăng, long lanh ký ức

Trống vắng triền đồi cháy bỏng mùa khô…


Xuân bên hồ, xanh mướt một viền cây

Tiếng máy nổ, cách làm ăn bung mở

Nhìn rẫy cũ dưới hồ, lòng chạnh nhớ

Tuổi mười ba, mười bảy mộng xuân đầy


Anh lóng ngóng, đứng ngẩn ngơ nhìn

Cách nơi em tắm, nửa tầm chà gạt

Vẫn nghe thấy tiếng em cười trong mát

Khu căn cứ xưa Oan Talip trở mình


Mùa xuân này, đêm hội Nhô Lirbông (1)

Chắc vui lắm, vườn cây non nụ biếc

Yàng Đạ (2) thảnh thơi, vô công rỗi việc

Lắng nghe, nhìn con gái hát lah long (3)… 

________

(1) Nhô Lirbông:“Tết” Mừng lúa mới

(2) Yàng Đạ: Thần nước

(3) lah long: Hát đối đáp, giao duyên hay bài ca tình cảm.



Trống vắng cái nhìn, hun hút mắt

Cũng núi non, sao không giống quê mình
Dù là đất đã cưu mang những tháng năm túng ngặt

Nhưng không có hoàng hôn lụi tàn, thì sao có được những bình minh
Trời hửng nắng, mà gió giông cũng là quy luật
Đất nước mình, đồng bào ở đâu cũng nặng nghĩa ân tình…



Con phố nhỏ ngoằn ngoèo, nhưng lòng rộng mở


Đã cưu mang, bao phận người cơ nhở xa quê

Tất bật sống trong vay công mượn nợ


Bao nỗi lo toan, rần rật tứ bề

Em cố vươn lên trong ân tình sâu nặng

Vượt qua bao nhiêu cạm bẫy hoang mê



Sóng thầm thì, lời của biển khơi


Bờ bãi vắng lặng im, đợi chờ điều gì đó

Trong sâu thẳm, còn lời nào để ngỏ


Mà cứ mơn man, miết mỏng nắng xuân thì

Chợt ào ạt, đồ chừng như giận dỗi

Rồi trở chiều, lặng lẽ cuốn mùa đi…


Lê Thanh Hùng

     Bắc Bình, Bình Thuận

thanhhungmtbb@yahoo.com.vn

READ MORE - NẾU EM TRỞ LẠI - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

TUYẾT RƠI LẠNH HỒN TÔI - Nhạc: Giang Thiên Tường - Thơ: Hoa Hướng Mặt Trời - Hòa âm: Quang Đạt - Tiếng hát: Ngọc Quy

READ MORE - TUYẾT RƠI LẠNH HỒN TÔI - Nhạc: Giang Thiên Tường - Thơ: Hoa Hướng Mặt Trời - Hòa âm: Quang Đạt - Tiếng hát: Ngọc Quy

Friday, January 19, 2024

CÓ MỘT MÙA XUÂN - Thơ Mặc Phương Tử

 

Nhà thơ Mặc Phương Tử



CÓ MỘT MÙA XUÂN 


Có hay đâu,

 Mùa xuân đang đến!

Khi ta còn dong ruỗi gió sương

Bước thời gian trôi về muôn bến,

Bóng chiều xa khuất nẽo quê hương.


Ta đâu có hay 

Mùa xuân đến!

Màu sắc, thanh âm rộn nẽo đời.

Chợt thấy bên đường màu cỏ biếc,

Cành Mai trước ngõ nở vàng tươi.


Hoa Đào, hoa Cúc, hoa Lan, nữa...

Mở hội vườn xuân muôn sắc màu.

Nghe cả quanh ta bao rộn rã,

Những lời chúc tụng cho mai sau.


Nhưng không

Dù có bao nhiêu nữa,

Hương sắc ngàn hoa đẹp bấy ngần!

Nếu như một chút hương hoa cỏ

Cũng chuyên chở được cả mùa xuân!.


Ta, với chiếc áo lì năm tháng 

Bạc màu sương gió theo thời gian.

Cánh chim vẫn lướt trời muôn hướng,

Mang cả tình xuân mỗi dặm ngàn!


                New Orleans (USA), 

                  Những ngày cuối năm Quí Mão 2023.

             MẶC PHƯƠNG TỬ



READ MORE - CÓ MỘT MÙA XUÂN - Thơ Mặc Phương Tử

TA TỪ CÁT BỤI VÔ THƯỜNG - Thơ Nhật Quang

 

Nhà thơ Nhật Quang

TA TỪ CÁT BỤI VÔ THƯỜNG 


Ta từ 

cát bụi vô thường

phù trầm

dâu bể 

náu nương cuộc người

An nhiên 

hạnh ngộ ơn trời

Nở kinh nhật tụng 

hoa ngời nhân sinh


Can qua

ải bể dâu mình

Đỉnh sầu 

thập giá treo tình tội khiên

Tay  xuôi 

thác rũ muộn phiền

Ngàn  thu  giấc mộng…

an miền gió sương


Ta từ cát bụi vô thường

Trăm năm vẫn kiếp bụi đường trầm luân.

                                     Nhật Quang


READ MORE - TA TỪ CÁT BỤI VÔ THƯỜNG - Thơ Nhật Quang

Monday, January 15, 2024

Sunday, January 14, 2024

CHÙM THƠ TÌNH KHÁC LẠ - Châu Thạch


   
                    Nhà thơ Châu Thạch

 
TÌNH KHÁC LẠ
(Cảm tác khi đọc bài thơ "hôm nay em buồn
và em viết anh luôn ..." của Trần Hạ Vi)
 
Hôm nay em buồn như con chó ốm
Anh con mèo đừng lại gần em
Em sẽ cào anh không chút êm đềm
Để anh dính vết thương mèo rồi chết!
 
Em sẽ nhớ thương một đời lê lết
Nhớ thương mối tình đã xuống tuyền đài
Bởi trời sinh mèo và chó sánh vai
Không thể được bởi hai loài khác giống!
 
Anh ơi anh tình đôi ta là mộng
Trong đầu em đầu của những huyền vi
Không chó thì mèo cũng phải chết đi
Để thơ mọc một loài hoa chuối lạ!

 
GÁY ĐIÊN
 
Ngày xưa em công chúa ngủ trong rừng
Anh đứng ngắm về mơ giấc mơ lạ
Anh nằm mộng thấy em từ tượng đá
Hoá thành người đến với cõi người ta!
 
Em hiện bên anh da thịt ngọc ngà
Mắt thu biếc và môi hồng xuân thắm
Ôi diễm tuyệt anh thành người say đắm
Thơ anh hay thư thể thơ họ Hàn
 
Để mối tình một buổi sẽ ly tan
Cho Phan Thiết, Lầu Ông Hoàng của anh vào sử
Anh nổi tiếng và thơ anh bất tử
Con Dế Già thành con dế gáy điên!
 
 
XA EM!
 
Xa một ngày đã nhớ
Xa hai ngày làm thơ
Xa ba ngày nằm mơ
Thấy hôn làn môi mọng
 
Thời gian như lá mỏng
Từng ngày rụng và rơi
Em như ánh sao trời
Ta con thuyền trên biển
 
Sao trên trời không hiện
Thuyền lạc giữa vu vơ
Đêm không có bến bờ
Đại dương ngàn vạn sóng!
 
Không em đời ta hỏng
Không em đời ngu ngơ
Xa ít ngày ta chờ
Xa nhiều ngày ta chết!
 
                 Châu Thạch
READ MORE - CHÙM THƠ TÌNH KHÁC LẠ - Châu Thạch

Friday, January 12, 2024

MỞ MẮT CHIÊM BAO, QUÊ NHÀ THÁNG CHẠP – Thơ Tịnh Bình



            Nhà thơ Tịnh Bình

 
MỞ MẮT CHIÊM BAO
 
Mây trưa vờn lối mộng
Mưa khuya vỗ về lòng
Không thương và chẳng ghét
Chuyện đời mặc đục trong
 
Về đâu giọt nước nhỏ
Mưa ngân ngấn thành dòng
Tìm chi mây hôm trước
Đã tan vào trăm sông
 
Bình minh ta đâu hẹn
Giấc mơ đêm sắp tàn
Người mê hay kẻ tỉnh
Khách phong trần lang thang
 
Từng bước chân nhẫn nại
Cơn sóng đời lao xao
Bao giờ buông ảo vọng
Mở mắt nhìn chiêm bao...
 
 
QUÊ NHÀ THÁNG CHẠP
 
Chưa xuân đã đến tháng Chạp rồi
Vòng xoay năm mới lại bâng khuâng
Đông còn mê mải vùi sương trắng
Vàng chưa hoa cải bến sông giăng
 
Bãi bờ lau sậy run trong gió
Đò quê quang gánh mẹ chợ đông
Bờ tre thức sớm lời chim gọi
Nắng non lấp lóa tỏa ánh hồng
 
Cánh đồng thiêm thiếp xanh giấc mạ
Bên đường màu hoa dại đơm bông
Cuối năm khúc gió dường hoang hoải
Góc quê nhà thầm lặng thương mong
 
Gửi mây trắng lời chi hò hẹn
Cội mai già thay áo đôi mươi
Con chim khách ríu ran đầu ngõ
Tết đến thật gần tháng Chạp ơi!
 
                                 Tịnh Bình
                                (Tây Ninh)

READ MORE - MỞ MẮT CHIÊM BAO, QUÊ NHÀ THÁNG CHẠP – Thơ Tịnh Bình

Thursday, January 11, 2024

PHẠM CẢNH THƯỢNG, MỘT CÂY VIẾT MỚI VỀ ÂM NHẠC - Khê Giang




PHẠM CẢNH THƯỢNG

MỘT CÂY VIẾT MỚI VỀ ÂM NHẠC

Khê Giang 


Những năm gần đây trên các trang mạng xã hội đã xuất hiện nhiều bài viết phân tích cảm nhận về âm nhạc của tác giả Phạm Cảnh Thượng, đây là những bài viết đã để lại dấu ấn trong lòng công chúng và đang có sức lan tỏa  trên mạng xã hội. 

Rất nhiều người muốn tìm hiểu về nhân vật này, không biết Phạm Cảnh Thượng là ai: nhạc sỹ, nhà văn hay nhà phê bình lý luận âm nhạc?

Xin thưa, ông là một người “ngoại đạo” về âm nhạc lẫn văn chương, ông không theo học hay có một bằng cấp gì liên quan đến hai lĩnh vực này và tất nhiên cũng không tham gia công tác gì liên quan về mảng văn học nghệ thuật. Ông chỉ là một bác sỹ y khoa.

Phạm cảnh Thượng sinh ra và lớn lên tại làng An Thơ thuộc xã Hải Hòa cũ nay là xã Hải Phong, huyện Hải Lăng , tỉnh Quảng Trị, một ngôi làng nhỏ bên bờ bắc của con sông Ô Lâu thơ mộng, gần làng Phú Kinh của ca sỹ Lê Thu Uyên và đối diện quê hương nhà thơ Thanh Hải (bờ Nam sông Ô Lâu – thuộc Thừa Thiên - Huế).

Thuở còn mài đũng quần trên ghế nhà trường, Phạm Cảnh Thượng học giỏi cả hai nhóm bộ môn tự nhiên và xã hội. Ông tốt nghiêp trường Đại học Y khoa Huế năm 1990. Sau khi ra trường Phạm Cảnh Thượng vào làm việc tại Bà Rịa - Vũng Tàu.

Ông có niềm đam mê âm nhạc một cách kỳ lạ, ông mê mẫn nó như một tín đồ ngoan đạo chiêm nghiệm thánh kinh, nói về nghề nghiệp hay ngôn ngữ dân gian thì ông là một con nghiện ở cấp độ “ không có thuốc chữa”. Ngoài công việc chuyên môn, hầu như ông không có thú tiêu khiển hay giải trí nào ngoài âm nhạc. Từ những năm chín mươi đầy khốn khó của thế kỷ trước, cái gia tài quý giá và đồ sộ nhất của ông cũng chỉ là những sản phẩm liên quan về âm nhạc, trong một ngôi nhà cấp bốn khiêm tốn của một vị bác sỹ mới ra trường  ai cũng phải ngạc nhiên trước khối lượng sách báo tài liệu khủng về âm nhạc. Các thiết bị, khí cụ, máy móc băng đĩa chiếm dụng gần như toàn bộ không gian phòng khách, chúng được sắp xếp bày biện như một viện bảo tàng nhỏ về bộ môn nghệ thuật này.

Ông sẵn sàng ngồi hàng giờ hàng buổi để chìm đắm trong từng ca khúc mà mình yêu thích và thi thoảng vẫn buông lời tiếc rẻ cho một số ca từ, ngữ điệu chưa được thăng hoa cho dù đó là sản phẩm của một nhạc sỹ trứ danh.

Phạm Cảnh Thượng cảm nhận về ca khúc không chỉ bằng cái thính lực trời cho mà  bằng nhiều giác quan trộn lại, ông bị lôi cuốn như kẻ nhập thiền khi giải phẩu từng ca từ, giai điệu cấu trúc bản nhạc, ông bềnh bồng say khướt khi gặp phải chất giọng, nội lực, tính truyền cảm của ca sỹ thể hiện. Ông lần sờ, cầm nắm, giải phẫu được sự đồng điệu  của nhạc sỹ và nhà thơ trong các sản phẩm phối tác… để rồi ông viết lên sự cảm nhận sâu sắc các ca khúc mà ông yêu thích bằng chất văn thiên bẫm của mình.

Bài viết của ông cảm giác như một bộ phim lần đến từng hơi thở tửng ngóc ngách của không gian và thời gian làm cuốn hút người đọc.  Không bị rập khuôn theo cấu trúc của một bài phê bình, mỗi bài viết của ông là một sự sáng tạo, những đường dẫn mới những gam màu mới, đẹp nhưng thuần khiết, phóng khoáng nhưng chắt lọc,  các mệnh đề mở nhưng dữ kiện số liệu được truy xuất tra cứu nguồn gốc một cách thuyết phục.

Nhìn cách phân tích sâu các bài hát về sự phát triển chủ điệu (motif), kiến trúc câu nhạc (phrase), đoạn nhạc (periode) và sự chuyển âm (modulation), mọi người nhầm tưởng ông là một nhạc sỹ kỳ cựu, hay khi ông  nhận định các yếu tố làm nên một ca khúc thăng hoa như giai điệu đẹp, ca từ thu hút, cấu trúc hài hòa hợp lý, sự tương thích ca từ và nhạc…người đọc cứ ngỡ ông là nhà phê bình lý luận âm nhạc chuyên nghiệp. Thì ra tất cả cái uyên thâm kia ông chỉ dày công mày mò nghiên cứu mà không hề qua trường lớp.

Ông nghiên cứu và viết cảm nhận với nhiều thể loại âm nhạc, nhưng nhạc Tiền chiến, trữ tình lãng mạn vẫn là những dòng nhạc mà ông ưa thích. Các tác giả như Lê Thương, Đoàn Chuẩn, Dương Thiệu Tước, Từ Công Phụng, Phạm Duy, Ngô Thụy Miên, Trịnh Công Sơn…và sau này là Thanh Tùng, Phú Quang  là những nhạc sỹ được ông nghe và viết cảm nhận nhiều nhất…

Người nghe trong những năm qua vẫn thích thú khi bắt gặp những bài viết cảm nhận về âm nhạc của bác sỹ Phạm Cảnh Thượng như: Bản sonat Ánh trăng (Beethoven); Chuyện tình buồn- “Mắt nhạt nhòa mưa qua” (Phạm Duy); Còn đây một “Nụ cười sơn cước” (Tô Vũ); Nhớ ngày xưa Hoàng Thị (Phạm Duy); Con Thuyền không bến (Đặng Thế Phong); Ai lên xứ hoa đào với nhạc sĩ Hoàng Nguyên; Mưa Hồng-một khúc phiếm du (Trịnh Công Sơn); “Vĩnh biệt mùa hè”- từ tiểu thuyết, phim đến âm nhạc (Thanh Tùng) và mới đây là Se sắt “nỗi nhớ mùa đông” (Phú Quang)…

Trong bối cảnh hiện nay, khi mà những sản phẩm âm nhạc đang chạy theo thị hiếu dễ dãi của đám đông, sự thẩm định chuyên môn lại được đo đếm bằng view bằng like trên thị trường âm nhạc trực tuyến, trong khi đó công việc đánh giá và phê bình âm nhạc đang đìu hiu như những phiên chợ chiều. Thì những bài viết cảm nhận về âm nhạc của Bác sỹ Phạm Cảnh Thượng là điều đáng trân trọng, nó như cơn gió – cho dù là một cơn gió nhẹ nhưng biết đâu nó sẽ góp phần đánh thức sự trì trệ của ngành lý luận phê bình âm nhạc mấy thập niên qua vẫn đang loay hoay trong dòng chảy nghệ thuật.

DALK LAK ngày 11/01/2024.

Khê Giang


READ MORE - PHẠM CẢNH THƯỢNG, MỘT CÂY VIẾT MỚI VỀ ÂM NHẠC - Khê Giang