Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, June 18, 2023

HỘI Ý, GIAO BAN ĐÊM – Phụ lục “Đồ Long nữ tử” của Chu Vương Miện



Ngày mai thì phái đoàn Minh Giáo chia tay ai về nhà nấy, ai về chốn đó. Ai đi theo Hàn sơn Đồng thì về Hoài Bắc, ai theo Từ Thọ Huy thì về Cam Thiểm. Những nhân vật quan trọng thì đi theo Dương Tiêu, Phạm Dao về hướng Tây, tức là trực chỉ chùa Thiếu Lâm Hà Nam tiến phát, phụ giúp Trương giáo chủ nhằm cứu thoát Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn. Những nhân vật dư thừa không dùng vào việc gì thì trực chỉ về ngay tổng đàn Quang Minh ở sa mạc Gobi. Lo trấn giữ không thì sợ bão cát thổi bay thánh điạ đi mất? Lúc đó chưa tới giờ Tý nửa đêm. Hai vị tân phó giáo chủ ngồi bên chảo ngọn lửa đỏ bốc phừng phừng, có ý nhàn đàm chơi cho vui? Quần hùng, đệ tử bản giáo, ai ở không muốn nói ba lăng nhăng đầu voi đuôi chuột gì thì ra tự do ra mà nói. Cuộc nói chuyện goị nôm na là Thanh Đàm hay Trà Đàm.  Nói chuyện ba phải, vô hại, nói cho qua thời giờ vì chưa buồn ngủ lắm. Kẻ nói cũng chả cần phải xưng danh tánh gì cả, nói xong là thôi, để cho có không khí. Phó giáo chủ đặc trách nội vụ Dương Tiêu nói trước:
-Cái lão xính xáng Trà Lương Louis Kim Dung này viết lách cũng hơi bất công với tại hạ, như giáo chủ Trương Vô Kỵ quan hệ với biết bao nhiêu là nữ nhân. Theo lời nhận xét của Diệt Tuyệt sư thái phái Nga My gọi là dâm tặc quả có phần chuẩn xác, chớ tại hạ vơí Kỷ Hiểu Phù có quan hệ “xác thịt” và có hạ sanh ra một nhi nữ “có thự danh là Dương Bất Hối” thế mà sư thái cứ liệt ta vào hạng tham dâm háo sắc cưỡng dâm đại đệ tử đẹp gái cuả bà, ta cưỡng dâm lúc nào? Có ai thấy làm chứng không? Chả lẽ ta đưa hai tay nâng thanh kiếm Ỷ Thiên cho nàng mang về dâng cho sư phụ là cưỡng dâm sao?
Phó giáo chủ chủ đặc trách ngọai vụ Phạm Dao như bực tức tiếp lời:
- Như Dương huynh cũng còn được một chút hơi hướm phong lưu, chứ Phạm mỗ cũng được liệt vào hạng nhị tiên đẹp trai, học giỏi con nhà giầu, say mê Đại Ỷ Ty Tử Sam Long Vương như điếu đổ, nhưng trước sau có được sơ múi đếch gì đâu? Lão bắt tiểu đệ tự lấy dao cứa vào mặt như Tây Marốc, huỷ hoại dung nhan, rồi cho đi sang xứ “Hoa Thích Tử Mô” săn voi săn cọp cùng cá sấu, rồi cho ứng tuyển đầu quân đấu võ làm dũng sĩ cho xứ này vốn là phiên bang cuả Mông Cổ, sau được phiên bang cống cho phủ Nhữ Dương Vương làm chân tay bộ hạ, chả có một chút nào hưởng khoái “giao hoan thủ lạc” cả .
Nghe tới đó thì Bạch Mi Ưng Vương khoái tỷ quá bèn há miệng cười lên hi hi ha ha một hồi, không ngậm lại đựợc :
- Cũng may phước cho cái nhà phó giáo chủ, còn được yêu thầm nhớ vội Đại ỷ Ty chút xíu, chớ lão Trương tam Phong, cụ bà Quách Tương nữ hiệp, lão Côn Luân Tam Thánh Tây Vực, hai vị đầu thì cho đi tu Đạo Gia luôn, còn vị sau cùng thì sáng lập ra phái Côn Luân, chỉ biết hậu duệ mấy đời sau là Hà Thái Xung mà thôi?
Thường Ngộ Xuân chen ngang vào:
- Những vị này đi tu hay không thì cũng chả chết ai, vì lỡ cỡ ế già hết trọi? Chớ bẩy đệ tử cuả phái Võ Đang tuổi xuân hơ hớ, thì chỉ có Tống Viễn Kiều đại hiệp, Trương Thuý Sơn ngũ hiệp và Ân lê Đình lục hiệp là có vợ con đàng hoàng, bốn vị còn lại  không có ai chịu xuất gia làm đạo sĩ, nhưng tiên sinh Kim Dung cũng bắt làm độc thân đệ tử tục gia tại chỗ.
Ân Dã Vương nối lời phụ thân châm vào :
- Thì phái Nga My cũng thế, những vị đạo cô nào đến bốn chục tuổi không có ai rước về lấy làm vợ thì tu tiếp, chuyển thành sư thái [tức đạo bà] còn các đệ tử nữ ế chồng thì trước hay sau cũng thành đạo cô đạo bà hết ráo. Có khi ngay cả Diệt Tuyệt sư thái cũng ở trong tình trạng đó cũng nên, lỡ rồi tu luôn.
Minh Vương Hàn Sơn Đồng thở dài:
- Vị tài có Kim Dung này vốn là kẻ thất nhân ác đức, đẻ con không có lỗ đít, lão chỉ cần kẻ dùng tay nắm đấm, quyền cước chưởng chì trảo... hoặc dùng đao kiếm côn trượng uýnh tùm lum tà la. Cho lão viết truyện kiếm hiệp ba xu đăng nhật trình Minh Báo để kiếm bạc cắc, để lấy tiền gửi ngân hàng chả thấy bao giờ lão ta bỏ tiền ra cho các cao thủ ăn uống no nê một bữa bao giờ, nhất là cái chuyện dựng vợ gả chồng tốn tiền tốn bạc cũng never, cũng chả bao giờ cho những nhân vật nam đi kỷ viện lầu hồng, lão kỵ nhất là cho các nhân vật võ lâm “ân ái” với nhau, sợ đẻ ra không ai nuôi ?
  
*
Quan khách trà đàm, thanh đàm vơi dần dần vì còn lo đi ngủ sáng mai dậy đi sớm. Tướng Chu Nguyên Chương dưới trướng của Đại Minh Vương Hàn Sơn Đồng lên tiếng:
- Tội nghiệp cho mấy nhân vật nữ choai choai, như cô nương Chu Cửu Chân thì bị Ân Ly hại chết, Ân Ly thì bị Chu Chỉ Nhược cô nương hại chết, Tiểu Chiêu thì mới mười tám tuổi đã bị áp tải về Ba Tư đảm nhiệm chức vụ cao cấp Tổng giáo chủ Manigiáo, cái nhân vật vớ vẩn nhất là Hoàng Sam nữ tử [Hoàng Y mỹ tử] ở bản dịch sau năm 1972 thì cho mỹ tử khoảng hai mươi bẩy, hai mươi tám tuổi, tính theo tuổi cuả Trương Tam Phong [lúc ở chuà Thiếu Lâm tu học là 16 tuổi, thua nữ hiệp Quách Tương hai tuổi], Dương Quá và Quách Phù bằng tuổi với nhau, hơn Trương Quân Bảo đúng mười sáu tuổi. Vậy khi chơn nhơn Trương Tam Phong đủ một trăm tuổi thọ, thì Dương Quá đại hiệp đã một trăm hai chục tuổi. Lúc đó Hoàng Sam hay Hoàng Y khoảng hai mươi bẩy hai mươi tám, thì ứng vào năm Dương đại hiệp chín mươi hai hay chín mươi ba và Dương phu nhân tức Tiểu Long Nữ [sư phụ cuả Dương Quá ] gần trăm tuổi mới hạ sanh ra vị Hoàng Sam Y này hay sao? Đúng là bố lếu bố láo không thể tưởng tượng được? Ngay cụ bà Kim Hoa và cụ bà sư thái Diệt Tuyệt cũng chỉ là những nhân vật phụ, người chồng chết sớm, người ở không khó tính, lâu lâu lôi ra quậy một lúc rồi lại dẹp qua chỗ khác, cho đi chỗ khác chơi, chả được cái tích sự gì ? Còn những vị anh hùng hào kiệt khác, cần thì lôi ra, không cần thì nhét vào trong tủ. Vu vơ nhất là ba vị lão thần tăng Thiếu Lâm có một số tuổi là một trăm hai mươi [tức là chẵn chòi mười hai bó] đi đứng cũng không nổi, đôi khi còn có người dẫn hoặc nằm trên cáng để đệ tử khiêng đi nưã là cái chắc, mà đánh với chác cái nỗi gì? Thế mà cũng biểu diễn võ công thượng thừa thượng thiếu tuyệt cú mèo không chê vào đâu được? Tội nghiệp hai vị cao thủ hạng nặng “hạng nhất lẫy lừng võ lâm Trung Nguyên” là Lộc Trượng Khách [con dê già] và Hạc Bút Ông [con hạc già ]. Một con thì mê gái tức là con dê cụ, còn một con thì mê rượu tức cái hũ chìm, sống độc thân không vợ không con không nhà không cửa, không bà con cô bác, sống để đánh liều mạng đánh chết bỏ cho gia đình nhà Nhữ Dương Vương Đặc Mộc Nhĩ ?   
Thấy thiên hạ nói tùm lum, sợ mất phần cuả mình, nên Từ Thọ Huy cũng góp vui một đôi lời:
- Đến các sư cụ già trên bẩy bó, như Thiên Tâm thiền sư phương trượng, Vô Tướng đại sư thủ toạ Đạt ma Đường, Vô Sắc đại sư thủ toạ La Hán Đường mà hễ cứ thấy thiên hạ uýnh nhau là đỏ mặt tiá tai, chân tay ngưá ngáy, không Uýnh chiụ không nổi, hèn chi mà Không Tướng độc quyền môn Long Thủ Trảo bị chết oan dưới tay lão Tam [Thiếu Lâm Tây Vực], và vị Phật sống Không Kiến thần tăng chủ trương theo Phật môn là “ta không vào điạ ngục thì ai vào ?” bị chết oan uổng dưới mười ba chưởng Thất Thương Quyền cuả Tạ Tốn.
Tướng tiên phong Thường Ngộ Xuân chờ đại ca Chu Trọng Bát ngừng tiếng thì nối điêu:
- Theo tiểu đệ thì cái cách [dụng nhân như dụng mộc cuả tiên sinh Kim Dung trong tác phẩm Ỷ Thiên Đồ Long Ký] có vẻ hơi bất nhân  và tàn nhẫn vắt chanh bỏ vỏ, chả có ma nào nhân vật nào được cái chó gì? Nhá qua một cái y như đom đóm hoặc con thiêu thân, là đi qua luôn? Ngay cái người mà được kể là nhân vật chính là giáo chủ Trương vô Kỵ và quận chuá Triệu Mẫn nương nương là hai nhân vật trụ cột cuả cốt truyện cuả bộ phim, đánh đấm đủ moị thứ võ công, kích thước bề thế của hai nhân vật này chiều daì phải tính từ Đông qua Tây, chiều ngang từ Bắc xuống Nam, võ vẽ chân tài đầy mình mà cuối cùng kết thúc bộ truyện “Ỷ Thiên Đồ Long Ký” thì nước chẩy bèo trôi, nhận một chén rượu độc ngã vật ra đất bất tỉnh nhân sự, khi tỉnh lại thì thấy chân tay bị cột lại giống con mèo, và khi  cứu quận chúa Triệu Mẫn nương nương trốn thoát, chạy trối chết một mạch về đảo Nhân Duyên đối diện với Băng Hoả đảo ngày trước? Đúng cuộc đời là lên voi xuống chó, đúng là bến mê bể khổ, đúng là sống không có chi vui? chết không có chi khổ, không có chính và cũng khộng có tà, không có đúng và cũng không có sai? không có thiện và cũng không có ác? Dưới nước cá ăn kiến, trên bờ kiến ăn cá? Cá mè một lứa với nhau thế thôi? đúng là một bọn cầm thú bất nhân? sâu bọ súc vật đầu thai lên làm người ngợm. Đọc xong bộ truyện Ỷ Thiên Đồ Long Ký, đóng phim chung với đủ thứ lọai người, nghiền ngẫm thế sự thăng trầm, ta Thường Ngộ Xuân có lẽ cũng phải đến bắt chước cổ nhân “ngửa mặt nhìn trời cười ba tiếng, cúi mặt nhìn đất khóc ba tiếng “và ngàn xưa cho tới ngàn sau cũng chỉ như thế thôi”?
 
chuvươngmiện  

READ MORE - HỘI Ý, GIAO BAN ĐÊM – Phụ lục “Đồ Long nữ tử” của Chu Vương Miện

Saturday, June 17, 2023

CHẠM – Thơ Trần Mai Ngân


 


CHẠM
 
Mùa Hạ chạm vào tôi
Nhành Phượng đỏ cháy rực
Tiếng ve, tiếng ầu ơ buổi trưa ký ức
Mẹ ru tôi… tay quạt không ngừng…
 
Mùa Thu tới lưng chừng, lưng chừng
Chiếc lá rơi chạm vào tôi kỉ niệm
Một nhánh sông ngưng trôi tháng bảy
Khi người về từ chốn xa xôi…
 
Những năm tháng chạm vào tôi - trưởng thành rồi già cỗi
Vẫn nỗi niềm trọn vẹn với yêu thương
Đi qua gần hết vô thường
Chỉ còn lặng lẽ như dường đã lâu!
 
Trần Mai Ngân

READ MORE - CHẠM – Thơ Trần Mai Ngân

Thursday, June 15, 2023

Kính điếu Hoà Thượng MINH TÔNG: BÊN KIA... XỨ LẠC - Thơ Mặc Phương Tử

 



BÊN KIA... XỨ LẠC

                  Kính điếu Hoà Thượng MINH TÔNG.



Hôm nào dưới mái chùa xưa

Sớm chiều vui câu kinh kệ

Đời bao nhiêu lớp sóng đùa,

Mặc tình một tuồng dâu bể.


Cuộc đi vầy bao cát bụi

Bóng đời mấy độ sương mây.

Biết đâu ngày xưa mặt mũi,

Đường chiều vàng võ phôi phai.


Hai vai, đôi vầng nhật nguyệt

Quảy lên theo bước vân hành.

Trang kinh giữa trời diễm tuyệt,

Trang kinh giũa bờ tử sanh.


Bỗng đâu đường mây xuôi ngược

Bến bờ nhân ảnh, hay đâu!

Áo đời tròn vai, Sư đã...

Bên kia... xứ lạc hương mầu.



Pháp Viện MINH ĐĂNG QUANG 

Florida, ngày 15/6/2023.

MẶC PHƯƠNG TỬ










READ MORE - Kính điếu Hoà Thượng MINH TÔNG: BÊN KIA... XỨ LẠC - Thơ Mặc Phương Tử

Wednesday, June 14, 2023

Chùm ảnh HOA LYLY - Chu Vương Miện

 






READ MORE - Chùm ảnh HOA LYLY - Chu Vương Miện

NGỤ NGÔN Ê-DỐP (147-150) - Ngọc Châu phỏng dịch sang song thất lục bát

 



147. The Fox Who Had Lost His Tail

A Fox caught in a trap escaped, but in so doing lost his tail. Thereafter, feeling his life a burden from the shame and ridicule to which he was exposed, he schemed to convince all the other Foxes that being tailless was much more attractive, thus making up for his own.

He assembled a good many Foxes and publicly advised them to cut off their tails, saying that they would not only look much better without them but that they would get rid of the weight of the brush, which was a very great inconvenience.

One of them interrupting him said, "If you had not yourself lost your tail, my friend, you would not thus counsel us."


147. CON CÁO MẤT ĐUÔI


Một chú Cáo bị sa vào bẫy

Thoát được ra nhưng gẫy cụt đuôi

Mất đuôi - nhục với giống nòi

Trở thành gánh nặng cuộc đời phải mang.


Vậy cho nên cậu chàng nghĩ cách
Khuyên bạn bè vứt quách đuôi đi

Rằng không đuôi mới mê li

Như mình đây chẳng còn gì tiện hơn


Cáo tập họp nhiều con đồng lứa

Cao giọng khuyên: “nên cứa đứt đuôi

Thế trông mới đẹp tuyệt vời

Không gì vướng víu, bước đời thênh thang…”


Một con giở giọng ngang phá đám:

“ Ta nghĩ ngươi chẳng dám khuyên ai
Nếu đuôi mi vẫn còn dài

Thôi ngay đi nhá, ngứa tai bạn bè…”



148. THE BOY AND THE NETTLES

A Boy was stung by a Nettle. He ran home and told his Mother, saying, "Although it hurts me very much, I only touched it gently." "That was just why it stung you," said his Mother. "The next time you touch a Nettle, grasp it boldly, and it will be soft as silk to your hand, and not in the least hurt you."

Whatever you do, do it with all your might.


148. CẬU BÉ VÀ CÂY TẦM MA


Tay cậu bé xưng lên đau buốt

Bởi vin cành, sờ vuốt tầm ma

Cậu ta chạy vội về nhà

- Mẹ ơi, con chỉ vuốt qua lá cành

mà giờ bị nó hành dúm dó…

- Chính là vì thế đó hiểu không?


Từ giờ phải nhớ thuộc lòng

Một khi đụng đến giống dòng tầm ma

Phải bóp chặt, thế là chúng nhũn

Mềm như tơ như bún ra ngay

Không bao giờ bị bỏng tay

Đã làm phải dụng sức ngay từ đầu


Lửng lơ chuồn đậu cần câu

Nếu không hỏng việc cũng đau xương sườn.


149. THE WOLF IN SHEEP’S CLOTHING

Once upon a time, a Wolf resolved to disguise his appearance in order to secure food more easily. Encased in the skin of a sheep, he pastured with the flock deceiving the shepherd by his costume.

In the evening he was shut up by the shepherd in the fold; the gate was closed, and the entrance made thoroughly secure. But the shepherd, returning to the fold during the night to obtain meat for the next day, mistakenly caught up with the Wolf instead of a sheep, and killed him instantly.

Harm seek. Harm find.

149. CHÓ SÓI MẶC ÁO CỪU


Chuyện ngày xửa ngày xưa kể lại
Rằng Sói ta muốn cải dạng đi

Để tìm mồi chẳng khó gì

Tha hồ đánh chén, ngủ khì bãi chăn


Da cừu bọc quanh thân kĩ lưỡng

Khiến chủ đàn nhầm tưởng là cừu

Cúi đầu Sói gặm cỏ theo

Yên tâm cá rán miệng mèo đến nơi!


Bãi chốt chặt khi trời tối đến

Cửa ra vào canh kiểm gắt gao

Nửa đêm chủ trại mới vào

Tìm cừu giết thịt mai giao cửa hàng


Thật chẳng may cho chàng Cừu – Sói

Bị ông ta tóm vội giết luôn
Thế là muốn kiếm điều HƠN

Ngờ đâu vớ THIỆT kép – đơn mọi bề!


150. THE LIONESS

A controversy prevailed among the beasts of the field as to which of the animals deserved the most credit for producing the greatest number of whelps at a birth

They rushed clamorously into the presence of the Lioness and demanded of her the settlement of the dispute. "And you," they said, "how many sons have you at  birth?' The Lioness laughed at them, and said: "Why! I have only one; but that one is altogether a thoroughbred Lion."

The value is in the worth, not in the number.


150. SƯ TỬ VÀ MUÔNG THÚ


Tranh cãi nhau khá là cay cú

Giữa các loài muông thú trong rừng

Loài nào đáng được tụng xưng

Vì sinh sản bộn thú cưng cho đời


Nhốn nháo trưng lắm lời biện chứng

Không chịu nhau nên chúng phải nhờ

Chúa sơn lâm phân xử cho

“- Thưa ngài, quí tử ngài giờ bao nhiêu?”

Sư tử cười thiếu điều muốn té

- “Nghe đây này, mồm bé, mồm loa

Chỉ một con - tao sinh ra

Nhưng thuần sư tử, sẽ là Chúa bay”


Mới hay nghìn vạn chẳng tày

Một ngài hậu duệ đợi ngày lên Vương


Ngọc Chấu phỏng dịch.



READ MORE - NGỤ NGÔN Ê-DỐP (147-150) - Ngọc Châu phỏng dịch sang song thất lục bát

Thơ mừng ngày Phật đản: PHẬT VỀ - Mặc Phương Tử

 




PHẬT VỀ




Phật về từ hạt sương sa

Gieo lên từng hạt đoá hoa dâng đời.

Phật về theo cánh mây trôi

Làm mưa cho cả đất trời nở hoa.


Phật về trong mỗi sát na

Phút giây hiện tại, tình ca muôn trùng

Từ vô thuỷ, đến vô chung

Từ không có, đến vô cùng tử sinh.


Phật hằng trải cuộc hành trình

Gieo mầm tuệ giác, ươm tình mười phương.

Phật về theo gió đưa hương

Kết vầng nhật nguyệt, tỏ đường thế gian


Pháp nào sinh diệt, niết bàn

Phật luôn thị hiện đạo tràng bình an

Phật về vô lượng hào quang

Phật trong cát bụi, 

Phật ngàn sao xa.

Phật trong đời, Phật trong ta.


Atlanta, mùa Phật Đản 2023.

MẶC PHƯƠNG TỬ


READ MORE - Thơ mừng ngày Phật đản: PHẬT VỀ - Mặc Phương Tử

Tuesday, June 13, 2023

LÒNG TRỜI VẬN NƯỚC – Phụ lục “Đồ Long nữ tử” của Chu Vương Miện



Cuộc thăm viếng bất ngờ, của phái đoàn nhà Minh. Cuộc tiếp đón cũng hết sức bất ngờ cuả chính quyền nhà đại Nguyên, qua cuộc thu xếp thần tình cuả Thất Vương Gia – người tạm thời xử lý triều cang khoảng vài năm nay khi mà gia đình hoàng gia [vua Thuận Đế cùng Hoàng hậu] di tản chiến thuật bỏ cuả chạy lấy người cấp kỳ về đại mạc. Ngài là em ruột cuả Hoàng Thượng chia quyền với ngài là Bình Nam Vương dòng bác cuả Hoàng thượng. Cuộc họp đột xuất trong lúc tình cảnh đất nước đang diễn ra cái cảnh “cháy nhà ra mặt chuột”. Bên phía nhà Nguyên thì có Thất Vương Gia, một người con trai là thế tử, và Bình Nam Vương hiện đang còn cầm quân. Bên nhà Minh thì có thủ lãnh Chu Nguyên Chương, đaị quốc sư Lưu Bá Ôn và Tướng Từ Đạt. Sáu người an toạ trên những tảng đá gạch vụn trước cửa Ngọ Môn. Bên trên thành có hai chữ Đại Đô. Không nước, không bánh trái gì cả. 

Mở đầu Thất Vương Gia nói:
- Cung hỷ hoàng đế nhà Đại Minh Chu Trọng Bát, quân sư cùng đại tướng quân. Cái thủa Thành Cát Tư Hãn lập quốc thì vô vàn vĩ đại, rất là ấn tượng còn bây giờ thì sau chín mươi năm cai trị Trung Thổ thì rất là ạch đụi, mà chỉ là vĩ tiểu ấn voi mà thôi? Gần một trăm năm đô hộ người Hán thì nhà vua Nguyên cuả chúng tôi học được cuả người Hán duy nhất một chữ “Tẩu” trong binh pháp cuả Tôn Võ Tử “tam thập lục kế Tẩu vi thượng sách”. Cũng thật tội nghiệp khi đêm khi hôm, tối lửa tắt đèn vừa mò qua được biên giới Nhạn Môn Quan ngay ải Bạch Long Quan cuả quê nhà thì quân lính Mông Cổ giữ thành chả biết ai vào với ai? Ban thí ngay cho nhà Vua và Hoàng hậu ngay mấy mũi tên ngã lăn xuống chân ngựa chết ráo, xong đời nhà ma vị hôn quân !!!

Quân sư Lưu Cơ vội vã hỏi:
- Vậy gia đình cuả Nhữ Dương Vương hiện giờ lưu lạc ra sao?
Bình Nam Vương chen ngay vào:
-Thực ra người này là một nhân tài kiệt xuất, làm đại nguyên soái toàn quân, con trai là Khố Khố Đặc Mục Nhĩ phụ với cha cầm quân trong trận, còn Triệu Mẫn Đặc Mục Nhĩ quận chúa thì phụ với triều đình tiêu diệt toàn bộ lục đại môn phái võ lâm Trung Nguyên. Tước Vương của Sát Hãn Đạc Mục Nhĩ là do công lao chinh nam bắc thảo mà có chứ không phải là người trong Hoàng tộc! Nên công càng nhiều thì tội càng lắm. Sự nghi kỵ cuả bá quan văn võ trong triều cùng hoàng tộc ngày càng nhiều. Sau đó thì chuyển địa bàn hoạt động về vùng Hoa Bắc chuyên về quân sự mà thôi, ngân sách thì cắt hết, các cao thủ đại hiệp bây giờ theo về với bổn Vương như đại sư Viên Chân Thành Khôn, Huyền Minh Nhị Lão gồm có Hạt Bút Ông, Lộc Trượng Khách... Mấy vị này làm việc rất khả quan, nhưng chém tiền nặng lắm, bổn Vương không có đủ ngân lượng để chi trả, nên đành phải để các tiên sinh tự do hạc nội non ngàn rồi !

Chu Nguyên Chương tiếp lời:
- Tình trạng đất nước như ngày này thì hai vị đại Nhiếp Vương Gia tính sao, có giải pháp chi chăng?
Thất Vương Gia buồn buồn:
- Thì tính chó gì được nữa? Hôn quân thì chạy mất mẹ nó rồi? vỡ đê Hoàng Hà lụt lội nhiều năm rồi, dân chúng chết trôi chết nôỉ lềnh bềnh. Lại thêm hạn hán mất mùa cả năm năm nay, bá tánh thì phải đổi cả con cho nhau mà ăn thịt. Lực lượng cai trị cuả nhà Nguyên cũng chả còn cái gì? Mà những lực lượng nổi dậy thì cũng chả ra sao? Hiện giờ thì trong hai gia đình chúng tôi là Thất Vương Gia và Bình Nam Vương không có ai có nhã hứng làm hoàng đế Trung Quốc cả. Chỉ giữ gìn giềng mối chính quyền để bàn giao lại chính quyền có thế lực nhất của người Hán mà thôi!
Tướng Từ Đạt nẫy giờ không nói một câu nào, bây giờ mới từ tốn góp lời:
- Vậy theo ngu ý cuả tại hạ thì hai vị Vương gia đã có ý chuyển nhượng chính quyền cho bộ phận nào người Hán chưa?
Thất Vương Gia ngẫm nghĩ:
- Thực ra cũng cầu mong bàn giao càng sớm càng tốt, nhưng lực lượng tổ chức kháng chiến cuả người Hán nhiều quá, nào Đại Minh Vương Hàn Sơn Đồng, nào hào sĩ Trương Sĩ Thành, nào đại hiệp Trần Hữu Lượng... Ngay ba vị hào kiệt ngồi nơi đây cũng là một lực lượng mạnh nhất đáng kể!!!

Chu Nguyên Chương góp ý:
- Nếu hai vị Vương gia bàn giao chính quyền trung ương cho tổ chức Minh Giáo cuả Chu mỗ, thì Chu Mỗ cho đại quân hộ tống hai vị về đại mạc an toàn, toàn quân Mông Cổ cũng thoải mái về lại quê hương ngoài quan ngoại để sống một cuộc đơì thoải mái săn chim điêu, thả dê cừu trên thảo nguyên tự do tự tại !!!
- Đây chỉ là điều mong muốn cho toàn thể quân đội và bá tánh Mông Cổ mà thôi ? Chứ bản thân hai bổn Vương thì sống hay là thác thì cũng như nhau, già hết cả rồi?
 
*
Mấy vị có thẩm quyền nhà Đại Nguyên lúc xế chiều, nói cũng có phần mỏi miệng bỏng họng, bụng thì kiến cũng bắt đầu bò, cũng may là ngay khi đó có chiếc xe cháo lòng đẩy đi qua. Chả ai bảo ai đều kêu mỗi người một bát phà nhì, kèm theo dầu chả quẩy. Mỗi vị đại gia xực hết khoảng mỗi ngươì năm tô cháo và năm cái bánh. Nước non no nê thì Thất Vương Gia khẩn trương yêu cầu:
- Dù sao thì chúng Vương gia chúng tôi cũng chỉ là rợ Hồ [bắc Địch] phương bắc nhân thừa thắng xông lên mà cai trị Trung Quốc, trước sau thì cũng chỉ có cái cần Cổ và cái Mông đít [không có cái đầu], tuy không có làm vua ngày nào cả? nhưng cũng muốn hiếu cái đạo làm Đế Vương cuả người Hán tộc. Chả lẽ sang đây cai trị chín chục năm và khi trở về chăn dê trở lại mà chả hiểu ất giáp chút gì về văn minh văn hoá Trung Quốc thì cũng uổng làm cái kiếp con người. Vậy các đại Huynh vui lòng chỉ bảo cho đôi điều nhằm mở con mắt ra thì quý hoa lắm lắm.
 
Chu Nguyên Chương hơi lúng túng không biết ăn noí ra làm sao? Bèn nói với Lưu Bá Ôn:
- Quân sư liệu lời mà nói với mấy vị Vương gia Hồ Lỗ này, nói làm sao cho các đương sự tạm hiểu những nét chính là được, không cần phân tích tỉ mỉ chứng minh lịch sử làm gì cho nó mất thì giờ? 
Lưu Cơ vừa xỉa răng vừa nói:
- Thực ra người Rợ và ngươì Hán thì cung cách cai trị dân tuy nhìn thì thấy khác nhau, nhưng nhìn kỹ thì cũng không khác nhau là bao nhiêu. Cai trị dân hay là đi ăn cướp của dân thì nó cùng môt đạo lý, ăn cướp thì cũng phân ra Lục lâm [trên rừng] Thủy khấu [là dưới biển] hay cướp ngày là Quan, cướp đêm là Giặc ]. Cướp hay thu Thuế chỉ cướp có 10 phần trăm tổng sản lượng cuả ngươì sản xuất mà thôi? Bẩy mươi phần trăm là vốn, hai mươi phần trăm là tiền công, còn lại là tiền lời, thì cái bách phân đó từ xưa đến bây giờ từ quan lại, trộm cướp và bách tánh đều bằng lòng, tiền mãi lộ, mãi thuỷ, thuế má đủ loại cũng chỉ có chừng đó. Cai trị dân là làm sao cho dân có điều kiện để phát triển “dân giầu nước mạnh” thì mới có đồng ra đồng vào, để mà hôí lộ, để mà tham quan, để mà lãnh lương mà hối lộ cũng chỉ ở một mức nào đó ? Ăn cướp cũng chỉ có chừng có mực, chớ làm quá thương nhân công nhân không buôn bán sản xuất hàng hoá ra nưã, không đi qua con đường quốc lộ thuỷ lộ đó nữa thì bọn trộm cướp đói rã họng ra mà chết với nhau? Chả hạn con Heo Lợn có thể nuôi từ năm sáu tháng cân nặng đến một tạ [tức 100 ký] thì khi bán đi xẻ thịt bán mơí có lời, chớ khoảng 10 ký hay 20 ký đã giết rồi thì người nuôi lỗ vốn, mất thì giờ, từ ngày người Liêu, người Kim, người Mông Đít qua cai trị Đất “Chung Quốc” , đầu nhà Bắc Tống dân số ngươì Hán tộc toàn quốc là 100 triệu dân, cứ hở ra là kẻ cai trị nhẹ là dùng tên bắn chết, mà nặng là dùng giáo đâm chết để chiếm đất trồng cỏ nuôi dê cừu, trong khoảng 400 năm dân số “Chung Quốc” không phát triển có nghĩa là không tăng. Đến bây giờ cuối đời Nguyên cuối thế kỷ 14 đầu thế kỷ 15 thống kê lại dân toàn “Chung Quốc” mới chỉ có 46 triệu ngươì dân, đa số bá tánh là không có ruộng vườn canh tác, không có nghề nghiệp gì để làm ăn sản xuất, toàn là lêu lổng vô gia cư vô nghề nghiệp, đi hành nghề ăn mày ăn xin? Dân đã như thế thì nước lấy gì làm cho mạnh được ? Nhà Nguyên càng lúc càng co cụm lại tê liệt dẫn đến chỗ bế tắc và chờ ngày dẫy chết? làm con ngườì trước sau gì cũng phải chết? Nhưng chết vào tuổi sáu bẩy mươi, chớ cho chết vào năm hai ba mươi thì rất là uổng, để họ sống họ làm việc để xã hội có tiền bạc cuả cải chứ ? Ngay cái chuyện bỏ tù, ai đáng bỏ tù thì tù, ai đáng tha thì tha. Kẻ nhiều con cái quá thì tha họ để họ về họ nuôi vợ con họ, chớ giết họ thì vợ con họ ai nuôi? Chính quyền nuôi à ? Xã hội này bây giờ là xã hội nông nghiệp thành thị, đâu có giống du canh du mục ngoài đại mạc ngoài thảo nguyên? Đâu có giống các rợ du mục phương Bắc, cứ thiếu ăn là đi ăn cướp. Nếu cứ chủ trương ăn cướp thì xã hội cứ loạn dài dài? Mình ăn cướp cuả người ta? Thì ngườì ta lại ăn cướp của mình? Cướp qua rồi cướp lại đến bao giờ mới chấm dứt?
 
chuvươngmiện 

READ MORE - LÒNG TRỜI VẬN NƯỚC – Phụ lục “Đồ Long nữ tử” của Chu Vương Miện

Monday, June 12, 2023

MÙA QUA - Thơ Lê Kim Thượng

Nhà thơ Lê Kim Thượng



MÙA QUA

 

Mùa qua... Mùa nắng, mùa mưa

Nhớ ngày tháng ấy mình chưa... một mình...

Em còn tuổi nhỏ nguyên trinh

Áo dài trắng xóa lung linh dáng hiền

Nắng rơi tà áo nghiêng nghiêng

Làm duyên em xõa tóc tiên xanh trời

Tóc chia bao sợi tình rời

Sao em buộc chặt cuộc đời của tôi?

Đôi con mắt liếc gọi mời

Dáng xuân em đứng giữa trời mộng mơ

Nụ hoa hàm tiếu đón chờ

Nụ hôn rơi xuống đôi bờ hồng non

Tóc ôm khuôn mặt thon thon

Rèm mi cong vút... mắt tròn... Mắt Nai

Theo em ngàn dặm đường dài

Bao mùa lá rụng... miệt mài mộng du

Lầu Ông Hoàng... vắng tịch u

Cho tôi mười ngón tay ru thiên thần

Ánh trăng trải sáng trên sân

Ánh trăng trải sáng... trắng ngần ngực em

Giọt tình đọng ngọt môi mềm

Giọt tình đọng ngọt... êm êm da trần...

 

 

                  *   

Qua cầu... rơi lại dấu chân

Cầu quê lắt lẻo, đỡ nâng gót hồng

Bóng em ngã xuống dòng sông

Tình trôi theo sóng... Mênh mông tình buồn

Em đi tóc liễu dài suôn

Mắt Nai vương giọt mưa tuôn ngập ngừng

Giọt buồn trên mắt rưng rưng

Nửa chừng gãy gánh... Nửa chừng niềm vui...

Em đi mang hết ngọt bùi

Vây quanh tôi những ngậm ngùi nắng mưa

Sân ga kỷ niệm đón đưa

Công viên in dấu tình xưa xuân thì

Vẫy tay giã biệt em đi

Để tôi thành gã Trương Chi... héo già

Rượu hồng đưa tiễn tình xa

Vững tin rằng mãi trong ta... có người...

Bóng chim, tăm cá xa khơi

Mùa đi, mùa đến... Lá rơi ngập đàng

Thơ tình giờ đã sang trang

Tôi - Em lòng vẫn buộc ràng... thủy chung...

 

        Nha Trang, tháng  06. 2023

               LÊ KIM THƯỢNG

                    lekimthuongtho@gmail.com



READ MORE - MÙA QUA - Thơ Lê Kim Thượng

EM BƯỚC QUA CÂU LÝ TRÊN ĐỒNG - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


Em bước qua câu lý trên đồng


Nắng lung linh, em bước qua cầu

Cây cầu khỉ, rớt câu vọng cổ

Xề đâm ngang hông, nghe thật ngộ

Bung tiếng cười khõa lấp chạm sâu


Rạch nước trong, con cá lìm kìm

Em có lội, hãy dè chừng nó

Đôi má thắm, chợt hây hây đỏ

Tiếng đàn kìm lơi nhịp lặng im


Em về đâu? mà thấy quen quen

Đi qua đồng, hay là lên rẫy

Vạt áo mỏng khư khư giữ lấy

Rối bước chân, câu hỏi ron ren


Đi ngang đồng sao lại một mình

Trông kìa nắng ngoài kia chấp chới

Đang khấp khởi, hình như ai đợi

Mà lời ca, ra sức biện minh


Troải mình ngang, trong đám ca xang

“Buồn tình này là con rắn mối”

Tiếng hát chạy qua bờ qua bụi

Băng trên đồng, một nỗi đa mang



Em bước qua cuộc tình buồn


Có một hôm, em đỏm dáng

Chiếc áo cổ sâu, hơ hớ nữa vầng trăng

Tóc buông xõa, sợi dài trôi lảng vảng

Lơ đễnh bay, một góc cạnh cong quăn

                         *

Chiều thầm thì rất thật

Người con gái dễ khóc, thì cũng hay cười

Chỉ lặng im, khi cõi lòng nát tan hụt mất

Một giấc mơ hồng, theo sóng đổ ngàn khơi

                         *

Anh đã đọc ở đâu đó

Người đàn bà tình phụ, càng trở nên xinh đẹp hơn 

Để cho người phụ tình nuối tiếc, đã họa hoằn buông bỏ

Trong khói sương ngày cũ chập chờn

                            *

Em vẫn trẻ trung, nhóng nhánh

Ngồi một mình, đang “làm dáng với đời, làm điệu với người”

Đã buông thả một cuộc tình, ngập ngời kiêu hãnh

Trong nắng vàng ong trên vạt cỏ xanh tươi

                            *

Thôi, em hãy trở mình làm lại

Hoa trái vẫn tròn căng mộng tưởng đương thì

Sóng nước long lanh, biêng biếc sắc màu con gái

Rạng rỡ nguyên sơ, năm tháng cuốn mùa đi …



Em không nói gì về những ngày không nhau


Cứ lặng lẽ trong tình yêu trở lại

Đằm thắm hơn hương ngày con gái


Đẫm mộng hồn trăng, suốt một cõi đam mê

Người ta nói, tóc mai sợi dài sợi ngắn

Vướng víu đời nhau, giăng khắp lối đi về…



Bến thời gian, khoã lấp dấu chân em

 

Trên bãi vắng, cứ dùng dằng dợm bước

Nghe ký ức trôi theo chiều sóng ngược


Biết gửi gì về phía biển khơi xa

Ai đó có bình yên trên đảo nhỏ

Vạt nắng tím loang tan nỗi nhớ thật thà



Từ khi thấy cho đến hiểu được sự kiện


Để chứng minh và giải quyết sự kiện

Là những hố sâu, tầng nấc cách vời


Từng cảm giác biến động, khi cái nhìn thay đổi

Để dò dẫm, trong điểm mù xã hội

Cố kết niềm tin, bước qua từng khe hở cuộc đời


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

thanhhungmtbb@yahoo.com.vn


READ MORE - EM BƯỚC QUA CÂU LÝ TRÊN ĐỒNG - Chùm thơ Lê Thanh Hùng