Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, July 28, 2022

TÌM LẠI KHÚC RU NÔI - Thơ Hải Thuỵ

 

Nhà thơ Hải Thuỵ

TÌM LẠI KHÚC RU NÔI

 

Bao kẻ bỏ đồng ra phố chợ

Ta tìm... yên lặng chốn làng quê

Bỏ lại sau lưng nhiều dự tính

Về nghe kẽo kẹt tiếng hàng tre

Chiều hong gió mát - nồm đông thổi

Ly rượu Kim Long* thỏa nỗi niềm

Nghiêng bầu tâm sự chung nhau cạn

Mặc đời tất bật - bến với thuyền

Đêm trăng lồng lộng vàng con nước

Thả sức đùa vui giữa đất trời

Ngụp lặn - tắm lòng cho tươi trẻ

Cái thời ngây dại... tuổi đôi mươi

Lãng đãng thơ xanh miền ký ức

Rày đây - mai đó gác bước chơi

Cuộc lữ thường khi không nơi trú

.... khuya vẳng tiếng hời - khúc ru nôi

                         ---

Chợt động hiên ngoài - chim sáo gọi

Mạ ơi con đang ở bên người...!


HẢI THỤY

haithuydnb@gmail.com

READ MORE - TÌM LẠI KHÚC RU NÔI - Thơ Hải Thuỵ

"RỒI MÙA TOÓC RẠ RƠM KHÔ…” - Tùy bút của LÊ ĐỨC DỤC

 

Nhà báo Lê Đức Dục

"RỒI MÙA TOÓC RẠ RƠM KHÔ…” 

Tùy bút của LÊ ĐỨC DỤC

 

1.

Không biết miền Trung có câu ca dao mô da diết hơn cái câu: "Rồi mùa toóc rạ rơm khô/Bậu về quê bậu biết mô mà tìm.” Thoạt nghe ai cũng băn khoăn đã "toóc” sao lại còn "rạ”? Thật ra phương ngữ Quảng Trị, "toóc” chính là rạ - phần thân lúa còn lại sau khi gặt xong - chữ rạ trong rơm rạ, còn chữ "rạ” chính là "rã” khi gốc rạ rã ra, gục xuống.

 

Bây giờ có nhiều bạn sẽ hỏi vì sao mà đợi đến khi "rồi mùa toóc rạ rơm khô” mới bần thần da diết: "bậu về quê bậu biết mô mà tìm”? Câu ca ấy tôi nghe mạ tôi ru mình rồi sau này ru những đứa em của mình mà thuộc. Nhưng phải khôn lớn hơn mới biết trong câu ca dao ấy có một phần đời của ông bà ngoại mình.

 

Ngày xưa, ruộng vùng Cam Lộ quê tôi không nhiều nhưng cũng đủ nổi lên vài điền chủ, cố ngoại tôi là một chủ ruộng như thế. Ông ngoại tôi, dù là con điền chủ thì cũng như bao trai tráng nông dân ra đồng cày cuốc như một lực điền, cả mấy anh em trai của ông ngoại tôi chỉ duy nhất người ông út được học hành, nổi tiếng với làm thơ, kể vè mà dân vùng chợ Phiên Cam Lộ giờ vẫn còn nhắc lại "Vè ông Khánh”.

 

Mùa gặt về, những tốp thợ gặt vùng Hải Lăng - vốn ruộng nương mùa màng gặt xong sớm lại tìm lên Cam Lộ để gặt, có một thôn nữ của làng Duân Kinh - Hải Xuân -Hải Lăng nằm trong nhóm bạn gặt rồi không biết bao nhiêu mùa gặt lên về như thế, cũng không biết có phải từ câu ca "rồi mùa toóc rạ rơm khô” mà ông ngoại tôi đã lặn lội đi tìm bà ngoại tôi hay không, nhưng chuyện tình cô thợ gặt và anh con trai nhà điền chủ đã thành vợ chồng vào những năm 30 của thế kỷ trước. Mấy chục năm trước, khi tôi là đứa trẻ con tò mò về những câu ca dao và chuyện đời xưa, mấy cậu mấy dì đều kể rằng những mùa gặt ngày xưa, tức là thuở những năm 30 ấy, cuộc sống khó khăn nhưng thanh bình, bây giờ nhớ lại cái không gian gần một thế kỷ trước, tôi vẫn cứ nghe ngân vọng những câu thơ của Lưu Quang Vũ: "Lênh đênh ai hát ngoài song cửa/ Bài ca thanh bình đêm cũ/ "Hoa lá quên giờ tàn /Mây trắng bay tìm đàn” /Ngày xưa yên ấm quá/ Trẻ hát đồng dao trên phố/ Con trai xách điếu đi cày/ Con gái quang liềm gặt lúa..” Bài thơ ấy trích ca từ từ một ca khúc xa xưa - bài "Khối tình Trương Chi” của Phạm Duy, cũng hoang hoải trong một màu nhung nhớ "đêm năm xưa, khi cung đàn lên tơ, hoa lá quên giờ tàn, mây trắng bay tìm đàn..” Và những đêm mùa màng xưa ấy, sau một ngày gặt lúa, đêm đêm trên khoảng sân là trai gái vừa đạp lúa vừa hò đối đáp, những câu hò có khi tình tự có khi đâm bắt cứ thế, cùng với thời gian giăng mắc vào trí nhớ, rồi trong một lúc nào đấy, những câu ca vui buồn ấy bật ra, khảm vào gương mặt quê hương, như tôi bây giờ, cứ mỗi lần nghe cái câu "rồi mùa toóc rạ rơm khô” là lòng cứ đinh ninh câu ca ấy được cất lên từ chính mảnh sân gạch của ngôi nhà cố ngoại tôi, trong một đêm xa xưa khi cô thôn nữ Hải Lăng theo bạn gặt về đây và không ngờ rồi làm dâu đất Cam Lộ.

 

Bao nhiêu dâu bể đổi dời, bao nhiêu trần ai biến dịch, trên đồng đất quê nhà thanh bình với những câu ca da diết ấy đã đi qua tháng năm bom đạn, đã nhuốm đỏ máu người thời phục hóa đồng hoang, nhiều mảnh ruộng bùn nay đã nên phố nên phường lầu cao gió lộng, tất cả đã đổi thay, nhưng câu ca ấy vẫn bất tử giữa đất trời, trĩu nặng yêu thương với quê nhà thương khó..

 

2.

Vì sao tôi lại nhớ về câu ca dao "toóc rạ rơm khô” ấy trong những ngày xuân tươi thắm này? Là còn bởi câu ca đó, bây giờ được dân gian chế nên những phiên bản mới, thậm chí có lần tôi còn nghe ai đó, trong một lần vui vầy bên chén rượu đã đổi ra rất hài hước "rồi mùa toóc rạ rơm khô/bạn về Cam Lộ nhớ ghé vô... .” Sau từ ghé vô… (ba chấm) ấy là bất cứ một địa điểm nào của Cam Lộ mà bạn thấy thích .Khoan nói đến chuyện "chế” lại câu ca, bản thân một sáng tác được "chế” thành một phiên bản khác đã nói lên sức sống , sức thâm nhập của tác phẩm ấy, mà dân gian thì bao giờ cũng thích tếu táo đùa vui.

 

Vậy thì bây giờ cũng câu ca ấy, nếu muốn mời ai đó "rồi mùa toóc rạ rơm khô/ bạn về Cam Lộ nhớ ghé vô..? Thì tôi sẽ mời bạn mình ghé vô đâu? Ngày xưa từ chổ cô thợ gặt miệt đồng trũng Hải Lăng lên cho đến miền trung du Cam Lộ đâu có chuyện đò xe, đường sá cũng không thuận tiện nên phải cứ đường bộ mà đi, nên thành ra quan san cách trở dặm dài, thành ra cứ bâng khuâng "biết mô mà tìm” chứ bây giờ chỉ một giờ chạy xe máy là tìm tới tận nơi tận chốn, nên thay vì chuyện bâng khuâng man mác "biết mô mà tìm”, nay bằng hữu gặp nhau lại "tìm mô (để) mà biết”.

 

Không có nhiều danh lam thắng tích tầm di sản thế giới như những bạn bè các vùng lân cận, bạn Huế khoe về lăng tẩm đền đài, bạn Quảng Bình khoe Phong Nha Kẻ Bàng, rồi thêm cái hang động Sơn Đoòng đặc biệt nhất thế giới nữa, nói gần hơn, bạn xứ biển khoe nắng vàng cát trắng, bạn xứ núi khoe cà phê thơm sương mù đẹp, còn về Cam Lộ thăm mình, mình sẽ dắt bạn đi đâu? Tất nhiên là khoe ngay hai vùng đất hai lần làm thủ đô, vùng Cùa, hồi kinh đô Huế thất thủ, năm 1885 vua Hàm Nghi xa giá ra đây ban chiếu Cần Vương, kêu gọi toàn dân kháng Pháp; còn trung tâm huyện lỵ bây giờ vốn là trụ sở của Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam những năm 1973-1975. Vùng đất chi mà kỳ lạ, buổi đất nước gian nan cơ cực thì lại về đây đặt..thủ đô kháng chiến. Rồi kháng chiến thành công, dài theo đường chiến thắng, đôi khi những dinh lũy hào thành xưa bặt dấu, khu trụ sở với những nghi thức lễ tân ngoại giao quốc khách xưa cũng phai mờ..Nhưng dù cái "bề mặt vật chất” những hào lũy dinh trại trụ sở…có bị xóa nhòa thì lịch sử vẫn lặng lẽ khắc vào thời gian miên viễn những câu chuyện riêng của đất đai xứ sở, không cách gì mờ phai được. Và vài mươi năm trong dằng dặc ngàn năm, những câu chuyện ấy chỉ là cái chớp mắt của thời gian, nhưng dù là khoảnh khắc chớp mắt thì nó vẫn ngưng đọng lại đấy, vĩnh viễn và bất tử!

 

Nhiều khi về quê nhà, trong những bữa rượu làng với bạn bè, tôi vẫn hay có ý nghĩ là nếu mình thiết kế một "tour” loanh quanh xóm làng cho bạn, tôi sẽ đưa bạn mình đi đâu? Sau những di tích, địa danh được nhắc đến nhiều sẽ là một chốn quê nào đó ? Có một lần, đứng trên chiếc cầu nối từ thị trấn Cam Lộ qua vùng Ba Thung, chụp một bức ảnh về những bãi cỏ triền sông và đưa lên một trang mạng xã hội lúc bấy giờ là Yahoo!360, nhiều bạn bè đã hỏi tôi về cái thảm cỏ bờ sông Hiếu ấy, có thật xanh như vậy hay tôi đã photoshop nó? bạn đâu biết rằng ở những dòng sông quê nghèo miền Trung, nước sông chảy xiết nên lòng sông chỉ cát và đá chứ không có bùn, bờ sông ẩm cát ấy, mọc giăng giăng một loại cỏ chỉ xanh mịn. Rồi một chiều nào đó, đưa bạn về quê, đâu cần chi đi đâu xa xôi diệu vợi. Hãy ra một thảm cỏ bờ sông xanh mịn như thế, và bên dòng sông nước chảy không phải "lơ thơ” mà khá xiết để đủ cho những con tôm con cá phải nỗ lực lội bơi để thắng sức mạnh dòng nước, sông quá trong xanh nghèo phiêu sinh vật , phù du nên muốn kiếm ăn con cá con tôm càng phải vất vả bơi lội kiếm ăn lại càng khiến con cá con tôm nơi đây thịt săn chắc thơm ngọt hơn.


Nếu còn giữ được những ngón nghề tuổi thơ thì hãy nhớ những đống đá dưới lòng sông, ngày thơ bé, tôi vẫn thường xếp những viên đá to tầm cái bánh chưng thành đống làm nơi cho tôm càng xanh tụ tập, rồi chiều tối, mang theo những cái "dẹp” đặt miệng dẹp vào đống đá, trong dẹp là một khúc xương nướng thơm, đặt dẹp đầu hôm, rạng sáng đi dỡ, thế nào cũng có dăm chú tôm càng xanh sa vào đó, chỉ cần dăm cái dẹp là có một mớ tôm càng đẹp lộng lẫy. Kiếm một mớ tôm càng xanh đặc sản sông quê ấy, khêu một bếp than bên bãi cỏ bờ sông và đặt những con tôm càng lên bếp, con tôm sem sém cháy chuyển màu ngã vàng rồi đỏ ửng, mùi tôm thơm trên bếp, mùi khói bãi bên sông, chén rượu gạo quê làng đón bạn, hàn huyên chuyện quê nhà cho đến lúc trăng lên xê xế ngọn tre, trăng lấp lánh tỏa sáng xuống dòng sông lao xao ánh bạc. Hạnh phúc đôi khi đâu phải là cao lương mỹ vị chốn thị thành lóng lánh cao ốc? Nếu thích nữa thì chạy về nhà lấy cái nơm, và bây giờ có đèn pin halogen sáng quắc, không phải như xưa lấy lồ ô đổ dầu hỏa làm cây đuốc khói mù đi soi cá. Với chiếc đèn pin hiện đại ấy, chiếu vào đáy cát, những con cá bống thệ vàng ươm đóng đèn, những con cá lấu trong đám rong mượt ngơ ngác, nếu nhớ nghề thì soi một đêm cũng đủ một nồi canh chua cá lấu mà tôi tin không một loài cá nào có thể nấu canh chua ngon hơn. Nồi cá bống kho khô "quắt tai”, kho sao cho con cá "ngó lui” , và thế thêm một bữa cơm trưa dưới bóng cây khế trong vườn, hoa rụng tím li ti giữa mâm cơm thơm thảo, chỉ vậy thôi mà bạn bảo đủ "năng lượng” để về với xô bồ thị thành, khi nào mệt mỏi lại về bên sông quê, lại khêu bếp than đợi trăng lên, trong hương cỏ bờ sông, trong mùi rong rêu mằn mặn, nghe quê nhà văng vẳng câu ca xưa, ừ thì "rồi mùa toóc rạ rơm khô/ bạn về Cam Lộ nhớ vô thăm mình ”…


                                                                    LĐD

                                                    leducducqt@gmail.com


READ MORE - "RỒI MÙA TOÓC RẠ RƠM KHÔ…” - Tùy bút của LÊ ĐỨC DỤC

ÁNH TÂM XUÂN - Chùm thơ Tuệ Thiền Lê Bá Bôn

 Một số bài thuốc chữa bệnh từ cây hoa hướng dương | Sở Y tế Nam Định


Chùm thơ

Tuệ Thiền Lê Bá Bôn



ÁNH TÂM XUÂN


Từ độ có tâm xuân
Ngày đông thêm nắng ấm
Ánh dương không xa thẳm
Hương sắc thiền khai hoa

Từ độ có tâm xuân
Ngày hè thêm gió mát
Hương sắc thiền toả ngát
Cho mọi người - cho ta

Bao vần thơ lấm bụi
Nhớ lại thời ca dao
Bao linh hồn trần tục
Tỉnh thức nhớ trời cao...

Mùa xuân ơi mùa xuân!
Cảm ơn hương sắc thiền
Giữa cõi đời gian khổ
Giữa tình đời đảo điên

Mùa xuân ơi mùa xuân!
Cho người vơi nước mắt
Cõi lòng thêm tiếng hát
Yêu cuộc đời thăng hoa.


2021

***


THIỀN


Đối diện với tâm-đang-là
Nhất thể định tuệ an hoà chân như...
“Phàm phu tức Phật” - lời xưa
Tâm ngôn tĩnh lặng - mây mù chợt tan.


2021

***


CHÙM THƠ VÔ ĐỀ


1.
Những năm những tháng... ngày xưa
Mà lòng cứ ngỡ như vừa hôm qua...
Chuông chiều in bóng quê nhà
Nỗi niềm vạn nẻo... vẫn là cố hương.
--


2.
Dù đời lắm nỗi đa đoan
Nhớ mùa Kiết Hạ, an nhàn cõi tâm...
Giữa lô xô sóng phù vân
Đáy lòng vẫn ánh trăng rằm tháng Tư.
--


3.
Lang thang từ thuở luân hồi
Sắc màu nhân thế... mãi rồi cũng bưa...
Chừ về lục bát ta xưa
Ấm tình dân dã nắng mưa quê nhà.
--


4.
Ngày mai ai có hỏi tôi
Thưa rằng tôi đã chết rồi, hôm qua...
Xin chào tạm biệt gần xa
Bình yên ở lại - thái hoà cõi tâm.
--


5.
Đuổi bắt muôn vạn sự đời
Tỉnh ra mới biết: cái “tôi”... tìm mình!...
Mến yêu cuộc sống tuỳ duyên
Bổn Lai Diện Mục toạ thiền cùng trăng.


***
.

(Trích trong tác phẩm Đồng Nhất Thể của tác giả Lê Huy Trứ (Thuvienhoasen org):


“Tuệ Thiền Lê Bá Bôn diễn tả về sơ ngộ Bản Lai Diện Mục: “Kiên trì tỉnh giác (kiến chiếu, lắng nghe) thâm sâu và toàn diện trạng thái mê (trạng thái niệm tưởng, tâm ngôn tâm hành), thì tâm có sự đột chuyển (chuyển y, dừng lại): trạng thái sơ ngộ Tâm Không (Viên Giác, tánh Không, niết-bàn, Phật tánh) hiện tiền (bản lai diện mục hiện tiền); và tiếp tục hành thâm (ngộ nhập Viên Giác - mang năng lượng và diệu dụng tự lợi lợi tha tối thượng).

--
2021


Tuệ Thiền Lê Bá Bôn

lebabon04@gmail.com



READ MORE - ÁNH TÂM XUÂN - Chùm thơ Tuệ Thiền Lê Bá Bôn

Wednesday, July 27, 2022

DẤU CHÂN TRÂU QUÊ NHÀ – Thơ Tịnh Bình


 
                 Nhà thơ Tịnh Bình

 
DẤU CHÂN TRÂU QUÊ NHÀ
 
Cơn mưa cuối cùng mang mùa hạ đi xa
Nghe nhớ nghe thương chút nỗi niềm quê xứ
Mưa thềm cũ phập phồng bong bóng vỡ
Đọng hiên buồn một ánh mắt trầm tư
 
Gian bếp cũ những chiều mưa khói ướt
Nhỏ giọt mái tranh tàu lá chuối sau hè
Khản giọng gọi tình dàn đồng ca ếch nhái
Đêm quên trăng, đèn đom đóm lập lòe
 
Mưa nhòa lệ giấu ưu tư tóc mẹ
Một nắng hai sương thêm bạc mái đầu
Giọt giọt rơi như chắt chiu thầm lặng
Tình mẹ dụm dành bao chìm nổi bể dâu
 
Bay mải miết trong im lìm mây trắng
Mang mưa về tưới tẩm giọt phù sa
Cánh đồng dòng sông miên man miền tâm tưởng
Dấu chân trâu đọng vũng nước quê nhà...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - DẤU CHÂN TRÂU QUÊ NHÀ – Thơ Tịnh Bình

BÊN NGÀY BIỂN LẶNG BÃO – Thơ Khaly Chàm


 
                 Trên boong tàu ra Phú Quốc.
  

bên biển ngày lặng bão
 
dâng đời một thoáng hình dung
biển tương thích nắng thơm khung trời hồng
mây trôi xám nhạt bềnh bồng
dễ thường ẩn sắc cầu vồng sau mưa
 
mắt giông bão đã mù chưa
bao trầm cảm lặng âm thừa tinh quang
bước chân cuộc lữ nhẹ nhàng
mùa xanh biếc lá ngưu bàng trổ hoa
 
mai về với đất phù sa
tạ ơn nguồn cội sinh ta làm người
dỗ dành ký ức cầm hơi
nao lòng con chữ ru hời tháng năm
 
tphatien 7/2022
khaly chàm

READ MORE - BÊN NGÀY BIỂN LẶNG BÃO – Thơ Khaly Chàm

Tuesday, July 26, 2022

GẶP LẠI, HÀI KU MÈO, HỒI ÂM, HAI MƯƠI SÁU NĂM - Thơ Chu Vương Miện / TRỞ VỀ NÀO THẤY NGƯỜI ĐÂU - Thơ Kiều Mộng Hà


 


GẶP LẠI
 
sương mai một nắm hao gầy
tóc mây một mái đã đầy tuyết sương
                                  (Thơ Tản Đà)
 
muội hẹn kiếp sau? mình gặp lại
nhưng mà không nói hẹn nơi đâu?
dọc ngang không biết bao nhiêu nước
đủ thứ màu da đủ thứ châu
 
huynh nghĩ kiếp này? mình thất lạc
kiếm nhau đến nỗi trắng cả đầu
kiếp sau? lại càng thêm khôn khó
chả lẽ tìm em khắp địa cầu?
Chế Vũ chết từ bao năm trước
Đinh Hùng sót lại nấm mộ sâu
người xưa lỡ hẹn nên khó gặp
để lại ngàn sim tím một mầu
 
muội hẹn kiếp sau? mình gặp lại
mấy vùng trà trộn biển nương dâu
huynh nghĩ thác thân người dân tộc
dọc trường Sơn mưa nắng phủ đầu
 
muội chỉ quấn yen không mặc yếm
để ngàn gió thổi lúc thêm mau
huynh chỉ ở trần thân đóng khố
nhìn nhau cho dập một mâm trầu
 
ôm nhau lăn lóc bên bờ suối
kệ đời ngó mãi mụn trăng thâu
Trường Sơn hai phía thoai thoải xuống
thác ghềnh nước đổ lút vực sâu
 
tình ta vất vả mà sum họp
nóc sàn phơi lủng lẳng chuối cau
nước khe chảy xiết bên buôn vắng
thôi kiếp này đây ta có nhau?
 
muội khất kiếp sau? mình gặp lại
cũng đành biết vậy chớ nói sao?
kiếp này huynh làm dân mất nước
còn muội đầu thai tận xứ Miêu
 
hai xứ vốn nuôi thù truyền kiếp
ải Nam Quan Chi Lăng ải địa đầu
nị ngộ lắng nghe mà đứt ruột
oán thù kéo mãi đã xong đâu?
Bản Dốc vốn xưa là dòng thác
Đồng Đăng Tô Thị trấn Lạng Châu
xưa thế bây giờ cam đổi khác
càng nhìn non nước thắt lòng đau
 
muội khấn kiếp sau mình gặp lại
kiếp này đứng ngó ở bên cầu?
Vạn Ninh Móng Cái thôn Trà Cổ
Đông Hưng trấn nới Quảng Loan Châu
 
đứng giơ tay vẫy lòng chia cắt
muội ơi? hai kẻ mấy giang đầu
 
 
HÀI KU MÈO
 
Mùa dịch virus 19
Mọi người ở nhà
mọi thứ đóng cửa
qua xuân tới hè
toàn là Corona
 
người chết đã thác
người nhiễm bệnh còn đây?
người qua đời trực chỉ nghĩa địa
không cần chia tay
 
mùa thu chưa rõ
mùa đông chưa hay
tuổi già cùng tuổi trẻ
chờ ngàn năm mây bay?
 
tất cả là khoảng chân không
nặng nhẹ rơi cùng lúc
không phân biệt giàu nghèo
nằm thẳng hoặc chèo queo
 
đi một lượt
không good bye
có cái thác như lông hồng
có cái thác ngang con vịt đẹt
 
thác là hết
duyềnh là còn lai rai
theo cụ Tản Đà một ly rượu
đậu phụng là còn cười dài dài
 
 
HAI MƯƠI SÁU NĂM
 
nơi này vẫn đợi
ngồi cầu Đầu Sấu nhìn Cái Tắc
 qua Long Cổ Tự nhìn Cái Răng
26 năm rồi nhìn chả thấy?
em đâu rồi? trơ lại dẫy bằng lăng
một bữa ngồi trên xuồng ba lá
nhớ em quên khuấy miệt Phú An
tìm em giữa sông ngòi kinh rạch
chiếc áo bà ba gió bạt ngàn
26 năm anh chờ ở đó
quê hương quê ngoại những cầu tre
hoa Ô Môi đầy vườn Ba Láng
chim họa mi hót giữa đêm hè
Tây Đô vẫn xóm làng trù phú
vẫn sông Cái Sắn kinh Xà No
chờ em râu tóc hoa râm cả
mái chèo khua nước đất phèn chua
mênh mang chợ nổi về bảy ngả
Phụng Hiệp còn đây những lũ cò
đông đúc chim muông rừng tiếng hót
Long Tuyền cỏ miếu nắng lưa thưa
sân bay Trà Nóc anh vẫn đợi
đồng bằng sông Cửu đất phì nhiêu
một bữa ghé qua Long Cổ Tự
nhớ em nhìn lạc mấy con diều
đời người dài được mấy mươi năm?
26 sáu năm rồi chả về thăm
chờ em như bướm bay ngày hội
quên hết rồi sao? chuyện chúng mình
 
 
TRỞ VỀ NÀO THẤY NGƯỜI ĐÂU
                          (Thơ Kiều Mộng Hà)

Viết sau khi đọc bài “26 năm nơi này vẫn đợi”
của thi sĩ Chu Vương Miện
 
trở về lỡ chuyến đò đưa
bến sông năm cũ người xưa đâu rồi?
ghe nào ghé bến Rạch Ròi
làm ơn chuyển hộ lời tôi nhắn người
từ ngày dâu biển đổi dời
lênh đênh sóng dập nổi trôi mấy lần
xứ người nào có mùa xuân
loanh quanh chỉ thấy vầng trăng lỗi thề
25 năm tôi trở về
người xưa đâu vắng! trăng thề còn đây ?
dòng sông ngã bảy có bay
đầu doi Hai Miễu ai thay chiếc cầu?
ví dầu Phụng Hiệp sông sâu
chảy qua bảy ngả dạ sầu bấy nhiêu
đìu hiu bìm bịp kêu chiều
chờ chi tình đó như diều đứt dây
nắng phai mây lững lờ bay
chắc chi tình chẳng đổi thay ỡm ờ
nhớ chi con bướm vẩn vơ
tội cho cội cũ chờ mơ lá về
lang thang qua những bờ đê
người xưa biền biệt tình quê đậm đà
ngoài trời gió lạnh đường xa
và chùa lễ Phật nhấp trà Quan Âm
 
Kiều Mộng Hà
 
 
HỒI ÂM
 
anh biết em đi chẳng trở về [*]
anh còn ở đó đợi làm chi ?
26 năm đổi thay ráo cả
còn mơ làng xóm núp thân dừa
em ở nơi này xa lắm lắm
có nhìn cũng chả thấy Cần Thơ
anh chốn Ninh Kiều bên hữu ngạn
quanh năm cũng chỉ mỗi một mùa
kinh rạch cũng là con đường phố
xóm làng bến mộng sông Cái Tư
mùa tôm nước lợ trên Vị Thủy
hai bờ sông Hậu gió theo mưa
đất đai Long Mỹ kinh Quản Lộ
nhà hàng quàn nổi dựa trên sông
ở đây có lẽ xa quá mắt
cớ nhìn cũng chả thấy Ô Môn
anh biết em đi chẳng trở về
có buồn có giận gói trong thơ
trái đất chia ra làm nửa
có trách nhau trách mấy cho vừa
thôi nhé những lời xưa nghĩa cũ
cũng đành thả lỏng gió bay đi
 đời gom lại toàn oan trái
theo nước Đà Giang núi Ba Vì
anh biết em đi chẳng trở về
kiếp này hưỡn hưỡn chuyện phu thê
hữu duyên vô nợ thôi đành chịu
phương này phương nớ mấy sơn khê
 
[*] Thơ thi sĩ Thái Can
 
Chu Vương Miện

READ MORE - GẶP LẠI, HÀI KU MÈO, HỒI ÂM, HAI MƯƠI SÁU NĂM - Thơ Chu Vương Miện / TRỞ VỀ NÀO THẤY NGƯỜI ĐÂU - Thơ Kiều Mộng Hà

VÔ THƯỜNG – Thơ Lê Kim Thượng


 
            Nhà thơ Lê Kim Thượng


VÔ THƯỜNG
 
Mùa qua... Mùa nắng, mùa mưa
Ngày mong, tháng nhớ... Nhớ xưa quê nhà
Nẻo về Quê Mẹ thương ca
Hàng cau đứng đợi... Bến xa đò chờ
Bước chân lối cỏ thẫn thờ
Chìm trong hư ảnh, sương mờ thoảng bay
Nhẹ nhàng chút gió lay lay
Gọi Mai vàng nở... Gọi ngày tương tri...                    
 
Đồng xanh, cây lúa dậy thì
Hương quê ấp ủ, tình si ngập lòng
Se se gió lạnh tàn Đông
Thềm Xuân vừa thấy... Nắng hồng vừa sang
Phất phơ mái rạ khói làn
Đường quê rắc lá me vàng bay bay
Cò về đậu trắng cành cây
Em đi chợ sớm... Đò đầy qua sông
Tóc dài, da trắng, má hồng
Dáng xuân trong nắng, mặn nồng, non tươi
Em đi... để lại nụ cười
Cho lòng xao xuyến... Cho người xuyến xao...
Ngày tàn chút nắng hanh hao
Lời ru Lục Bát, Ca Dao... muộn chiều
Ru em, gió thổi hiu hiu
Võng đưa giấc mộng thiu thiu trong vườn
Tím chiều…Tím sợi khói vương
Thềm rêu trải chiếu... thân thương ánh đèn
Bóng trăng, bóng trúc đan xen
Bờ ao lắng đọng mùi Sen... Vô - Thường
Khói thơm, sắn nướng củi vườn
Rượu quê nồng ấm... vấn vương câu thề...
                
Núi ngăn, biển chặn lối về
Bốn bề tịch lặng... Bốn bề hiu hanh
Bước chân lãng tử quẩn quanh
Quê - Người, Đất - Khách... độc hành dửng dưng
Chim kêu, vượn hú, chiều rừng
Núi chìm, mây lạnh... rưng rưng nẻo về
Khô cằn, khô cả cơn mê
Bốn mùa khô héo đi về... buồn ơi...
Chiều xa, quán vắng bên đời
Rượu không đủ ấm cho Người - Lãng - Du
Hồn ai lạc bước mù u
Lòng ai như thể trăng lu Giang Đầu
Lòng ai đọng nỗi riêng đau
Đêm đêm có tiếng Kinh Cầu... thê lương
Hoa tàn... Gió thổi rụng hương
Năm cùng, tháng tận... tha hương qua ngày
Ngó mình, tóc bạc màu mây
Trăng - Thơ thuyền khẳm... hồn đầy u minh
Chân trời góc biển đinh ninh
Giữ cho nhau một mối tình... Cố Hương...
       
Nha Trang, tháng 07. 2022              
LÊ KIM THƯỢNG

READ MORE - VÔ THƯỜNG – Thơ Lê Kim Thượng

ĐÂU TÌM… - Thơ Trần Mai Ngân


           Nhà thơ Trần Mai Ngân

 
ĐÂU TÌM…
 
 Ghế bàn im thin thít
Khi chúng ta ngồi cạnh nhau
Khoảng cách chênh chao - là mùa hè hay thu
Khoảng cách là mưa hay sương mù…
 
Em chợt nhận ra, anh cũng chợt nhận ra
Những điều không nói không hò hẹn
Nên chẳng bao giờ bị phản bội hay chia xa
Tất cả còn nguyên trong trái tim ta nóng hổi…
 
Cũng có lúc em muốn mình nông nỗi
Ôm chặt anh ngã vào bờ vai rộng
Rồi hôn anh cho tan hết thương nhớ trong lòng
Niềm nhớ thật dài trôi chảy một dòng sông
 
Nhưng
Chúng mình vẫn ngồi giữa mênh mông
Im lặng đến rõ từng giọt mưa thánh thót
Có tiếng chim “trong bụi mận gai” hót
Chỉ một lần rồi vĩnh viễn lặng im… Đâu tìm!
 
Trần Mai Ngân

READ MORE - ĐÂU TÌM… - Thơ Trần Mai Ngân