TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Friday, October 9, 2020
BẾP LỬA BÀ TÔI, LÒNG BIỂN, BÀ ƠI...! - Thơ Tịnh Bình
LỜI TRẦN TÌNH CỦA GIÓ - Thơ Hồ Viết Thắng
LỜI TRẦN TÌNH CỦA GIÓ
Ta muốn mượn lời trần tình của gió
Ngõ cùng trăng và tường tỏ niềm riêng
Là lời thương rất thật và rất hiền
Như ánh nguyệt giữa đêm thiêng lồng lộng...
Và ta muốn âm ba trùng điệp sóng
Vỗ ạt ào lấp vết bỏng niềm đau
Biển hát tình ca cho rả đám mây sầu
Hoa cài mộng cho mưa ngâu trốn nắng...
Hoàng hôn vẽ một khung chiều đọng lắng
Dệt vần thơ trong khoảng lặng mơ màng
Với nổi lòng niềm ẩn trắc riêng mang
Đêm trăn trở cùng vầng trăng đối bóng...
Ta muốn viết lời tình thơ nóng bỏng
Chở lòng ta niềm khát vọng tình si
Thoảng hương đưa lời gió khẻ thầm thì
Cho nhung nhớ níu,đan... ghì tâm khảm...
Hỡi nhân thế...?! Ngôn thi nào lãng mạn
Ủ men yêu... thêm ấm lạnh tình khơi!
Bản tình ca thêm đẹp ý đẹp lời
Câu thơ viết nặng tình đời thao thiết...
Tấm lòng chân và muôn điều diễm tuyệt
Gửi trao người mong quên hết... ngày xưa
Để nồng nàn tình yêu ngỡ như vừa...
Em yêu hỡi! Đêm cũng vừa chợt rạng...!
HỒ VIẾT THẮNG
25.8.20
NHỮNG CƠN MƯA MÙA THU - Tùy bút Lê Hứa Huyền Trân
NHỮNG CƠN MƯA MÙA THU
Tùy bút
LÊ HỨA HUYỀN TRÂN
Cái cách mùa thu về sao đột ngột quá, bằng một cơn mưa rào ướt trời ướt đất như nuối tiếc cho cả một mùa hè nắng inh ỏi vừa kết thúc. Cứ như bàn tay của một ai kéo một tấm màn vụt qua, và thế là nắng nhường chỗ cho những vạt trời se se lạnh. Cảnh sắc buồn bã đến không ngờ, lại mang một màu man mác, những giọt mồ hôi hãy còn lấm tấm trên gương mặt, khéo, người ta không còn nhận ra khi giờ đây những giọt mưa đã thay thế mất rồi!
Tôi yêu những cơn mưa mùa thu như cái cách mà những thi sĩ yêu những nàng thơ của mình đến điên cuồng mộng mị. Ngồi bên hiên nhà nhìn những giọt mưa nặng hạt đang rơi xuống sân cứ như đang ngắm người yêu của mình tấu một bản vũ khúc. Có ai nhận ra khi giọt mưa rơi xuống đất, chúng lại tung nảy mình lên xòe ra trông như những bông hoa đang nhảy múa không? Chúng gieo mình trên nền đất lạnh, rồi lại tự búng mình lên, xòe dần ra, nhìn cái cách mà hàng ngàn, hàng vạn bông hoa nở trên mảnh sân nhà tôi cứ như một khu vườn nhỏ với những bông hoa thủy tinh đua nhau khoe sắc. Hạt này nối tiếp hạt kia đầy tinh nghịch, những vòng nước cứ thi nhau nở dần ra, đôi khi lại trông như những chiếc chậu sành to bè đựng những nụ hoa chúm chím bên trong nó.
Mưa mùa thu cũng khác mưa mùa hè quá đỗi. Mỗi cơn mưa lại mang trong mình một sắc màu tâm trạng riêng. Nếu cơn mưa mùa hè có phần nóng nảy và giận dỗi vì để ánh dương cướp hết cả thời gian, gã mang trong mình sự ích kỉ buông gieo nhưng rồi cuối cùng thì sức nóng của mùa hè cũng lẫn trong những cơn mưa; thì cơn mưa mùa thu, nàng lại hiền hòa hơn, dường như sự chuyển động của nàng là cả một guồng quay thời gian rất chậm, cứ đều dần buông rơi, khi thì tinh nghịch nhảy múa, khi lại mát mẻ khí trời. Nàng như đang nhảy cho mình một bản ballad, khiến người đang buồn sẽ cảm thấy sự đồng cảm, còn kẻ vui lại trách sao nỡ để mưa rơi ướt mình. Mà nàng vốn có quan tâm chi đâu, nàng cứ để mình rơi tự do như thế, nhưng người ta lại thích, người ta lại thương, bởi lúc nào mưa mùa thu cũng vậy, dẫu có buồn nhưng lại là một người biết chia sẻ, người ta hay đổ lỗi cho bầu trời khóc chung với mình mỗi khi tâm tình rơi vào chốn bi thương.
Khoảnh khắc mà khi mưa tạnh cũng là khoảnh khắc của hân hoan. Mưa thế thôi nhưng rồi khi tạnh thì những gã mây lại nhanh chóng kéo đi để lại một mảng trời trong vắt. Trời của mùa thu không quá chói nắng như mùa hè, dẫu cạn mưa thì cũng chỉ để lại vài vạt nắng tạo thành một bức tranh mà các họa sĩ thi nhau tô vẽ. Bức tranh hiện ra với những làn mây, một tia nắng vắt ngang bầu trời cứ như một vệt cắt. Bao giờ cũng vậy, sự khác biệt luôn là thứ khiến người ta phải ngoái nhìn, như những ngôi sao của bầu trời đêm vậy. Trời vẫn sẽ mang một màu sắc u buồn, nhưng tâm trạng mát mẻ lại khiến người ta khoan khoái hơn, cứ như thời tiết cũng ảnh hưởng tới cảm xúc con người vậy. Con người sẽ sống chậm hơn trong những ngày này.
Tôi yêu những cơn mưa đêm. Lúc ngồi bên hiên nhà, pha một tách café thật nóng, cố giữ cho mình không bị ướt mưa trong chiếc chăn mỏng là thứ cảm xúc khiến con người thích nhất. Màn đêm cũng mang lại một nỗi niềm khó tả, những hơi lạnh không đủ làm người ta run lên nhưng cũng khiến thi thoảng người ta run rẩy mình vì thích thú. Anh trăng khi ấy không còn nữa, mưa tấu mình dưới ánh đèn đường như những con thiêu thân, chúng không rơi thẳng xuống mà trông cứ như tạt qua, phải chăng là một gã họa sĩ nào đó đang phác họa thật nhanh những nét bút của mình?
Mùa thu vẫn cứ đi qua sau khi hè cạn. Những cơn mưa vẫn gieo mình âm ỉ ngày đêm, khi nặng hạt, khi nhẹ nhõm thanh tân. Người ta có giận mưa không? Tôi thì có. Tôi dỗi hờn như một kẻ đã lỡ mang trong mình một lòng yêu mất rồi.
Tác giả : Lê Hứa Huyền Trân
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định
Thursday, October 8, 2020
HỒI HƯƠNG NGẪU THƯ – Hoàng Dục dịch thơ Hạ Tri Chương
Hình minh họa từ trang DKN.TV
Hạ Tri Chương tự Quý
Chân là nhà thơ đời Đường, sinh năm 659 và mất năm 744. Ông là người Vĩnh Hưng,
Việt Châu (nay là hợp Phố, Quảng Đông, Trung Quốc). Ông đỗ Tiến sỹ năm 695, làm
quan trên 50 năm, rất được vua quan đương thời trọng nể. Ông thích uống rượu,
tính tình phóng khoáng, có tài hùng biện, rất uyên bác và giỏi văn từ. Về thơ,
ông chỉ để lại khoảng 20 bài, trong đó nổi tiếng nhất là hai bài “Hồi hương ngẫu thư”.
Dưới đây là hai bài “Hồi hương ngẫu thư ”, sáng tác khi từ
ông quan về thăm quê nhà sau hơn 50 năm xa cách.
Hồi hương ngẫu thư
(Thơ viết ngẫu
hứng khi về quê)
Bài I
少小離家老大迴,
鄉音無改鬢毛摧。
兒童相見不相識,
笑問客從何處來。
(Phần chữ Hán chép từ thivien.net)
Phiên âm:
Thiếu tiểu ly gia lão đại hồi,
Hương âm vô
xải mấn mao tồi.
Nhi đồng
tương kiến bất tương thức,
Tiếu vấn
khách tòng hà xứ lai.
Hạ Tri Chương
Dịch nghĩa:
Lúc còn trẻ nhỏ rời gia đình khi già cả lại trở
về,
Giong quê
không hề đổi khác, chỉ có tóc rụng đi.
Các cháu
trong làng gặp mặt nhưng không biết là ai,
Chúng cười hỏi
ông khách từ đâu đến vậy.
Dịch thơ:
Tuổi trẻ rời nhà già lại về,
Giọng quê chẳng
đổi tóc loe hoe.
Trẻ con gặp
mặt không hề biết,
Cười hỏi,
khách xa đâu đến hè?
Hoàng Dục dịch
Bài II
離別家鄉歲月多,
近來人事半消磨。
惟有門前鏡湖水,
春風不改舊時波。
(Phần chữ
Hán chép từ thivien.net)
Phiên âm:
Ly biệt gia hương tuế nguyệt đa,
Cận lai nhân
sự bán tiêu ma.
Duy hữu môn
tiền kinh hồ thủy,
Xuân phong bất
cải cựu thời ba.
Dịch nghĩa:
Đã nhiều năm tháng xa biệt quê nhà,
Người làng gần
đây một nửa đổi thay.
Chỉ có nước
Kính hồ ở trước cửa,
Con sóng vẫn
như xưa khi gió xuân về.
Dịch thơ:
Xa cách quê nhà cũng đã lâu,
Xóm giềng
khác nửa biết ai đâu.
Chỉ nước
Kính hồ ngoài song cửa,
Gió xuân chẳng
đổi sóng ban đầu .
Hoàng Dục dịch
Đà Nẵng, 03-10-2020
Nhiếp ảnh thế giới: VẺ ĐẸP CỦA TÌNH MẪU TỬ THUỘC 18 NỀN VĂN HÓA KHÁC NHAU - Nguyễn Khắc Phước đọc báo nước ngoài
Mihaela Noroc, một nữ nhiếp ảnh gia người Rumani sắp sửa ra mắt tập ảnh về vẻ đẹp của phụ nữ thế giới mà chị đặt tên là Atlas of Beauty. Để có bộ ảnh này, chị đã dành bảy năm để đi du lịch vòng quanh thế giới và chụp chân dung phụ nữ thuộc mọi nền văn hóa và hoàn cảnh khác nhau. Trong số đó, chị đã chụp được 26 cặp ảnh mẹ và con và tất cả đều toát lên tình mẫu tử thân mật sâu đậm hết sức độc đáo.
Bản thân nữ nhiếp ảnh gia này đã trở thành một bà mẹ vào năm 2018 và thường đưa con gái Natalia đi cùng trong chuyến du lịch của mình.
1. Andrea và con trai Benjamin, Iceland.
2. Arpita và con trai, Kolkata, Ấn Độ.
4. Shiori và con gái Kanade, Tokyo, Japan.
5. Mẹ và hai con gái đã trốn khỏi Syria, trại tỵ nạn Idomeni, Hy Lạp.
6. Mẹ và con trai, Bahir Dar, Ethiopia.
7. Barbara và con gái Caterina, Italy.
8. Mafalda và con trai, Lisbon, Bồ Đào Nha.
9. Ina và con gái mới sinh, Chisinau, Moldova.
10. Leila và con trai Abtin, Tehran, Iran.
11. Carmen và các con gái Ranya và Zara, Bucharest, Rumani.
12. Rachelle mang bầu đang nghỉ ngơi sau một ngày làm việc, Amsterdam, Hà Lan.
13. Mẹ và con, Úc.
14. Jenny và con gái Lily, New York, USA.
15. Mẹ và con trai, Osh, Kyrgyzstan.
16.Trên đường đi sinh, Quảng Châu, Trung Quốc.
17. Mẹ và hai con gái, Rio De Janeiro, Brazil.
18. Emma và con gái Emily, London, Vương quốc Anh.
&
Theo Tạp chí BabaMail - Everything that interests you
Wednesday, October 7, 2020
THU KHÔNG… - Thơ Hồ Viết Thắng
THU KHÔNG…
Thu dấu gì trong sắc vàng của lá
Để mùa về cúc rưng rức màu hoa
Em dấu gì trong ánh mắt kiêu sa
Ta lòng nhớ ngày qua ngày ủ rũ...
Bài thơ tình đã bao ngày viết dở
Bao ưu tư chất nghẹn ứ trong tim
Nổi thế nhân như giấc mộng nổi chìm
Bao lần viết... bấy nhiêu lần vội xóa...
Nỗi buồn đau không thể nào lấp khỏa
Như mùa thu ai ngăn được lá rơi
Như hoàng hôn mây tím phủ lưng đồi
Đêm nguyệt tận... đâu cung thiềm ngời tỏ...
Một thoáng nhớ chạm vào miền trăng vỡ
Trùng âm ba đồng vọng sóng thẳm sâu
Nỗi thương xa trùng điệp bóng mây sầu
Giăng mắt nhớ... cho bầu trời tím thẩm...
Thu trút lá câu thơ buồn ngùi ngậm
Hồn thu đau thơ thấm giọt lệ lòng
Khúc tình thu vàng nổi nhớ thương mong
Rơi chấp chới... giữa thu không vời vợi...!!!
Hồ Viết Thắng
05.9.20
NGƯỜI ĐÀN BÀ SINH CON MỘT MÌNH | MÙA THU LOANG TRONG VẠT NẮNG VÀNG NHUỐM BẠC | RỤT RÈ CÓ MỘT GIẤC MƠ - Thơ Lê Thanh Hùng
Người đàn bà sinh con một mình
Trời nín gió, tảo tần nắng xế
Nghe ong ong từng vệt lấm lem
Xa đăm đắm, mắt mòn dấu lệ
Tiếng ru con ngắt ngứ bên thềm
*
Hâm hấp một nỗi buồn tĩnh lặng
Người đàn bà sinh con một mình
Trong những ngày chợt mưa, chợt nắng
Quặn thắt đời lao nhọc mưu sinh
*
Bóng nắng dội chùng chình trên vách
Chút phiêu sinh, hồi tưởng ân tình
Chiều quê nghèo, hoàng hôn đỏ quạch
Vẫn cưu mang, em tự trở mình
*
Đong đưa một dặm đời vỡ nát
Lời ru buồn nghe như thở than
Bong lên mảnh nhớ đời rời rạc
Còn nguyên nỗi trầm tư dịu dàng
*
Nắng dịu rồi, lời ru ẩn ức
Cũng ngập ngừng trong nỗi nguôi ngoai
Một quầng sáng nữa hư nữa thực
Em bước qua, cay đắng lạc loài ...
Lê Thanh Hùng
Mùa thu loang trong vạt nắng vàng nhuốm bạc
Tiếng hát, gợi lại một mùa thu khác
Rực rỡ sắc cờ, hồn vía của núi sông
Tiềm thức cộng đồng
Đứng dậy
Bước những bước dài, về phía biển mênh mông
Lê Thanh Hùng
Rụt rè có một giấc mơ
Đã là cây to, sao lại đòi làm tằm gửi
Lóng cóng mùa, đứng đợi gió nồm lên
Lao xao sóng, theo dòng giăng mắc cửi
Trong nắng mới vần xoay, mờ dấu vết gập gềnh
*
Sao không chịu vặn mình lên, để thấy
Không phải muốn làm cái gì, mà phải cần không nên làm cái gì?
Thói quen dựa dẫm vào tập thể, để cò cưa đùn đẩy
Biết đâu trí tuệ tập thể, còn có ngu xuẩn tập thể, biện chứng ỷ y
*
Chỉ là cây lưu niên với giấc mơ trở thành cổ thụ
Già thì đã sao! Bao phận người đã không kịp đến già
Phấp phỏng mơ hồ, quanh những điều tập chú
Rợn ngợp điệu đà và niệm khúc hoan ca ...
*
Sự việc không đánh giá đúng, mà cứ loay hoay đổi mới
Dẫu đã biết “Ai thực sự làm việc mà chẳng có lúc mắc sai lầm?!” (*)
Nhưng thất bại trong công việc của mình, sao lại còn răn đời nhắn gởi
Rơi vương vãi trên đường trong nắng sớm vang âm
*
Những bàn chân tướp máu, vạch nên đường, sao lãng quên con đường đó
Không phải ta già đi, mà ngày một đã lỗi thời
Kiêu hãnh còn lại chỉ là tuổi tác, chập chờn xiêu xó
Thì trong suốt niềm tin, cố đừng để hao vơi ...
Lê Thanh Hùng
Bắc Bình, Bình Thuận
________
(*) V.I Lênin



























