Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, October 7, 2020

NGƯỜI ĐÀN BÀ SINH CON MỘT MÌNH | MÙA THU LOANG TRONG VẠT NẮNG VÀNG NHUỐM BẠC | RỤT RÈ CÓ MỘT GIẤC MƠ - Thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


Người đàn bà sinh con một mình


Trời nín gió, tảo tần nắng xế

Nghe ong ong từng vệt lấm lem

Xa đăm đắm, mắt mòn dấu lệ 

Tiếng ru con ngắt ngứ bên thềm

                 *

Hâm hấp một nỗi buồn tĩnh lặng

Người đàn bà sinh con một mình

Trong những ngày chợt mưa, chợt nắng

Quặn thắt đời lao nhọc mưu sinh

                 *

Bóng nắng dội chùng chình trên vách

Chút phiêu sinh, hồi tưởng ân tình

Chiều quê nghèo, hoàng hôn đỏ quạch

Vẫn cưu mang, em tự trở mình

                 *

Đong đưa một dặm đời vỡ nát

Lời ru buồn nghe như thở than

Bong lên mảnh nhớ đời rời rạc

Còn nguyên nỗi trầm tư dịu dàng

                 *

Nắng dịu rồi, lời ru ẩn ức

Cũng ngập ngừng trong nỗi nguôi ngoai

Một quầng sáng nữa hư nữa thực

Em bước qua, cay đắng lạc loài ...

Lê Thanh Hùng



Mùa thu loang trong vạt nắng vàng nhuốm bạc


Tiếng hát, gợi lại một mùa thu khác

Rực rỡ sắc cờ, hồn vía của núi sông


Tiềm thức cộng đồng

Đứng dậy

Bước những bước dài, về phía biển mênh mông

Lê Thanh Hùng



Rụt rè có một giấc mơ


Đã là cây to, sao lại đòi làm tằm gửi

Lóng cóng mùa, đứng đợi gió nồm lên

Lao xao sóng, theo dòng giăng mắc cửi

Trong nắng mới vần xoay, mờ dấu vết gập gềnh

                         *

Sao không chịu vặn mình lên, để thấy

Không phải muốn làm cái gì, mà phải cần không nên làm cái gì?

Thói quen dựa dẫm vào tập thể, để cò cưa đùn đẩy

Biết đâu trí tuệ tập thể, còn có ngu xuẩn tập thể, biện chứng ỷ y

                        *

Chỉ là cây lưu niên với giấc mơ trở thành cổ thụ

Già thì đã sao! Bao phận người đã không kịp đến già

Phấp phỏng mơ hồ, quanh những điều tập chú

Rợn ngợp điệu đà và niệm khúc hoan ca ...

                        *

Sự việc không đánh giá đúng, mà cứ loay hoay đổi mới

Dẫu đã biết “Ai thực sự làm việc mà chẳng có lúc mắc sai lầm?!” (*)

Nhưng thất bại trong công việc của mình, sao lại còn răn đời nhắn gởi

Rơi vương vãi trên đường trong nắng sớm vang âm

                        *

Những bàn chân tướp máu, vạch nên đường, sao lãng quên con đường đó

Không phải ta già đi, mà ngày một đã lỗi thời

Kiêu hãnh còn lại chỉ là tuổi tác, chập chờn xiêu xó

Thì trong suốt niềm tin, cố đừng để hao vơi ...

Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

________

(*) V.I Lênin


No comments: