Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, December 31, 2019

HỒ SĨ BÌNH VỚI BÓNG NHẠN QUA SÔNG - Mai Hữu Phước

Nhà thơ Mai Hữu Phước


Hồ Sĩ Bình với bóng nhạn qua sông (*)
MAI HỮU PHƯỚC

Viết cho người ta đọc đã khó. Viết cho người ta đọc để khi gấp sách lại còn đọng một chút dư âm gì đó lại càng khó hơn. Hồ Sĩ Bình là người may mắn vượt qua được cả hai cái khó đó. Nếu không kể nhiều tập sách in chung, "Nhạn qua sông bóng còn in mặt nước" (NXB Hội Nhà Văn - 2017) là tập sách riêng thứ hai của Hồ Sĩ Bình sau tập bút ký, tiểu luận "Bên triền sông Ô Lâu" (NXB Hội Nhà Văn - 2012). Ấn tượng đầu tiên về tác giả: anh là người cầm bút tĩnh lặng, bền bỉ và cháy hết mình cùng những trang viết âm thầm. "Nhạn qua sông bóng còn in mặt nước" gồm 37 bài viết. Đây là một tập tiểu luận - bút ký, thậm chí có vài ba truyện ngắn. Tất cả đều được "dựng lên" từ vốn sống phong phú của anh và của cả bạn bè.

 
Nhà văn Hồ Sĩ Bình 

Trang bìa tác phẩm.

Sau tốt nghiệp đại học sư phạm văn, Hồ Sĩ Bình có 5-6 năm ba lô con cóc trèo đèo lội suối lên vùng Tây Nguyên gõ đầu trẻ. Đó là giai đoạn sôi nổi nhất của tuổi trẻ hiến dâng. Nhưng rồi, cuộc sống của con người có những ngã rẽ bất ngờ. Rời bục giảng, xa học trò, anh lăn lóc trên đường đời gió bụi với đủ thứ nghề kiếm sống. Đi nhiều, chứng kiến nhiều, gặp gỡ nhiều, chia tay nhiều. Bao nhiêu chuyện nhân tình thế thái, bao nghiêu bận ngựa xe xênh xang của cuộc đời tạo cho anh một vốn sống phong phú, để  anh chuyển tải chúng vào trong từng trang viết. Những bài viết về bạn bè thời sinh viên, bạn bè văn nghệ, những người cùng quê hay các đồng nghiệp cũ như: "Nhớ Trần Hữu Nghiễm", "Bên mộ Đoàn Thạch Hãn", "Trong nỗi nhớ Hoàng Mai", "Ngôi trường cỏ hoa trên đồi"… thật sự xúc động bởi tính hiện thực của một giai đoạn lịch sử dân tộc mà bao nhiêu người đã trải qua:

"Ngày ra trường, Nghiễm, Xanh và tôi đi xa nhất. Hai bạn ấy lên Tây Ninh, tôi về Đăk Nông. Dạy học ở Tây Ninh một thời gian nghe nói chỉ dạy được 4 tháng Nghiễm bỏ dạy, bỏ hết mọi tiêu chuẩn giấy tờ lặng lẽ theo người tình về Cà Mau. Dạy học được khoảng 6 năm, tôi cũng bỏ dạy bắt đầu một cuộc sống không có hộ khẩu phải lăn lộn làm đủ thứ nghề mà sống. Tôi theo mấy bà chị ruột có chồng cải tạo đi buôn đường dài Sài Gòn - Cà Mau…" (Nhớ Trần Hữu Nghiễm). Dù cuộc sống quăng quật thế nào đi chăng nữa, Hồ Sĩ Bình vẫn cất giấu trong lòng mình những kỷ niệm đẹp về một thời làm thầy, với đám học trò hồn nhiên, bên cạnh những phụ huynh lam lũ nhưng đôn hậu và rộng lòng:

"Sau chuyến đi trần ai, bụi đỏ phủ kín người, tôi hồi hộp leo lên những bậc tam cấp lên ngôi chùa. Bỗng nghe những tiếng reo đầy nỗi mừng vui, những âm thanh trong trẻo lạ lùng: Thầy về, thầy về rồi!...

Các em giành lấy ba lô, đồ đạc xách vào phòng và tíu tít hỏi thăm thầy… Lòng tôi bỗng trào dâng một cảm xúc hạnh phúc, và khi ngồi lại trong phòng một mình, tôi như muốn reo lên: Mẹ ơi, xin mẹ đừng lo ngại nữa, con biết rằng mình sẽ không cô đơn nơi mảnh đất xa lạ này. Và tôi đã sống, dạy học nhiều năm ở thị trấn nhỏ nhắn nhưng thật dễ thương, với những con đường nhỏ lẩn khuất trên đồi rạo rực một màu dã quỳ…" (Ngôi trường cỏ hoa trên đồi).

Cứ tưởng, Hồ Sĩ Bình đã trải hết lòng mình cho nơi chôn nhau cắt rốn qua tập sách đầu tiên - "Bên triền sông Ô Lâu", nhưng trong trong tập sách này, quê nhà vẫn cứ khắc khoải và đăm đắm trong lòng anh: "Chợ Thuận trong tâm thức người xa xứ", "Những chiếc cầu trên sông Thạch Hãn", "Quà quê", "Món quê phố lạ", "Nhạn qua sông bóng còn in mặt nước"… là những chưng cất tiếp tục của anh về thời thơ ấu đã trôi xa ngút ngàn với ký ức lần đầu theo mẹ ra chợ, cưỡi trâu, thả diều, tắm sông… Con người ta càng lớn, càng già càng xa vạch xuất phát ban đầu. Trong khoảng cách đó, anh không chỉ viết cho riêng anh mà nói hộ bao nhiêu nỗi lòng mong ngóng cố hương.

Có một dạo, cái tên Hồ Sĩ Bình khá quen thuộc với bạn đọc Đà Nẵng cuối tuần, Tuổi trẻ cuối tuần, Thanh niên cuối tuần… Nói vậy để thấy sự tài hoa của anh về bút pháp và thông điệp chuyển tải đến cho cuộc sống. Bút ký "Trong nỗi nhớ Hoàng Mai" anh ghi lại câu chuyện về một bác sĩ mang dòng máu Việt - Pháp, từ đảo Corse lần đầu tiên tìm về quê gốc Quảng Trị theo lời dặn dò của người cha trước phút lâm chung. Người tìm về cội nguồn có tên Jimmy Nguyễn. Cha anh là một Việt kiều lưu lạc từ những năm 40 của thế kỷ trước. Tình cảm của một người vì hoàn cảnh phải ly hương nhưng không ly quê, đặt tên cho hai cháu nội là Hồng Mai và Hoàng Mai như là thông điệp chuyển gởi lại cho cuộc đời và quê nhà từ bên kia bờ đại dương xa xôi:

"Tất cả như một ký ức câm nín mà cha đã đeo đẳng mang theo cho đến ngày nhắm mắt… Chính thời gian trở về Việt Nam, anh thấm thía nhiều điều mà trước lúc khởi hành không thể nào ngờ được. nhất là hiểu được nỗi lòng sâu kín của cha, một người xa xứ gần 60 năm nhưng không bao giờ nguôi nhớ quê nhà, và cây mai ngày tết… để rồi chỉ biết gởi vào nỗi hoài nhớ thiên thu ấy bằng cách đặt tên cho những đứa cháu gái." (Trong nỗi nhớ Hoàng Mai).

Hiện tại, với vai trò là biên tập viên Nhà Xuất bản Hội nhà văn-chi nhánh Miền Trung và Tây Nguyên, Hồ Sĩ Bình có cơ hội đọc kỹ từng trang viết của nhiều tác giả, trong đó có sách của bè bạn. Các bài viết: "Thằng nớ con nhà ai - Ra đi để trở về", "Những trang viết trong mưa bay", "Câu chuyện Đà Nẵng - Ám ảnh của hiện thực" là những bài giới thiệu sách sâu sắc và thú vị. Văn chương phải chăng cũng là một bóng nhạn qua sông? Cánh nhạn qua sông, rồi mất hút phía chân trời. Còn chăng, là chút dư âm chênh chao mặt nước…

MAI HỮU PHƯỚC

(*) Đọc "Nhạn qua sông bóng còn in mặt nước" của Hồ Sĩ Bình - NXB Hội Nhà Văn)

READ MORE - HỒ SĨ BÌNH VỚI BÓNG NHẠN QUA SÔNG - Mai Hữu Phước

Monday, December 30, 2019

GIỌT ĐÔNG TAN - Thơ Văn Thiên Tùng





GIỌT ĐÔNG TAN

Từng hạt nắng mây vờn gió thoảng
Bấy hạt sương loáng thoáng sớm chiều
Nắng vàng vén bức mành xiêu
Đắm nhìn trần thế yêu kiều lắm thay

Suốt bấy tháng đêm ngày đông rủ
Gió đùng đùng mây phủ phủ dày
Tầng cao tầng thấp luân thay
Xót vầng dương lẫn trăng gầy vọng mong

Đông tàng đáo hong nồng giấc ngủ
Từng sắc hương ấp ủ thân ngà
Bao ngày ướp nụ ươm hoa
Xuân khai nhụy thắm hương đưa ngát nồng

Lòng lộng giữa tầng không mướt chắc
Nõn nà thân khoe sắc mầm mơn
Lao xao ong bướm lượn vờn
Đó đây muông thú véo von tấu lời

Giọt đông tan đất trời rộng mở
Nguyệt trăng nay trả nhớ trao thương
Từng đêm tỏ dáng ngàn phương
Soi từng góc khuất vén sương tự tình

Bấy canh khép đắm mình hò hẹn
Từng khắc ngày e thẹn chàng ơi!
Bấy vòng nhật dạ chơi vơi
Thiếp chàng chàng thiếp bên đời có nhau.

Giọt đông tan nhân trần say đắm
Hương sắc bung màu thắm lung linh
Thầm ghen nguyệt tỏ trăng xinh
Hề chi tròn khuyết chữ tình nào lơi.

              Mai Vân Văn Thiên Tùng
                         11/01/2019

READ MORE - GIỌT ĐÔNG TAN - Thơ Văn Thiên Tùng

CHÙM THƠ CUỐI NĂM - Tâm Thơ Vương




30 THÁNG 12

Mỗi ngày anh đều ngó lịch
Như đong nỗi buồn đếm những niềm vui
Lại một năm sắp về đích
Một ngày nữa thôi là hết một năm rồi

Nghe thời gian thở dài
Trong tiếng tích tắc đồng hồ và thình thịch nhịp quả tim
Trái đau lòng mình đã chín
Từ những xanh xao mưa nắng nổi chìm

Tờ lịch cuối bao giờ cũng héo hắt
Cô độc bơ vơ trơ trọi một mình
Như thể tất cả những gì chua chát nhất
Dồn sóng cho một ngày lênh đênh

Chỉ là ngày áp chót của một năm              
                            mà đã nghe buồn như  thế
Huống chi ngày cuối của một đời
Cuộc chia ly nào không đẫm lệ
Cuộc chia ly nào không chơi vơi

Đã đâu đó vang lên khúc ca happy new year
Đã nghe gió mùa xuân vời vợi
Một nửa niềm vui đang tới
Một nửa nỗi buồn chẳng thể phai phôi

30/12/2019
TTV

BA MƯƠI THÁNG MƯỜI HAI

Lòng ơi xin chút bình yên
Sông dài phá rộng sóng vui hiền hòa

Hồn ta mảnh vó xót xa
Treo trên hoang lạnh nhạt nhòa chiều buông

Đất trời mờ mịt khói sương
Ngàn đôi mắt vó đẫm buồn dõi mây

Một năm sót lại một ngày
Từng tờ lá rụng đổ đầy trăm năm

Em ngồi đếm những xa xăm
Đếm thương đếm nhớ đếm giằm tim nhau

Đếm từng mưa nắng bạc màu
Đẫm bao vạt áo đêm thâu khóc thầm

Bến bờ lau trắng lặng câm
Đến cơn gió cũng trầm ngâm ngóng chiều

Xin mùa bớt chút hắt hiu
Bình minh con nước gọi triều đón xuân

30/12/2017
TTV

MẦM XUÂN

Ơi em hãy hái trái sầu chín
Ương chút niềm vui cấy vào hồn
Mùa xuân sẽ mọc lên chồi biếc
Nỗi buồn ta trả lại hư không

Những chồi biếc sẽ thành hoa lá
Sẽ hát reo mỗi sớm mai hồng
Hương niềm yêu từng ngày lan tỏa
Gió tung tăng đầu suối cuối sông

Em ơi hãy tưới giọt nước mắt
Lên cạn khô sỏi đá đời mình
Có trái tim quên nhịp thổn thức
Khi biết buồn sỏi đá sẽ hồi sinh

Em hãy nghe vui buồn chen lấn
Vào tâm hồn mở cửa yêu thương
Ta đã vui một đời lận đận
Da diết buồn để thơ ngát hương

Chào nhé tháng mười hai sắp hết
Nắng đang bồn chồn đi đón xuân
Em hãy tết để lòng ta được tết
Nở nhành hoa bâng khuâng

23/12/2019
TTV

READ MORE - CHÙM THƠ CUỐI NĂM - Tâm Thơ Vương

DANH KIẾM - Truyện ngắn MacDung




DANH KIẾM

Truyện ngắn

MACDUNG  


Hai danh gia kiếm khách nổi tiếng đương thời võ lâm châu thổ là họ Lý và Trần. Trần gia truyền đời với thanh danh kiếm oai trấn thiên hạ, vì vậy Lý gia ghen ghét tìm cách triệt hạ oai phong…
Một đêm mưa gió bão bùng, Trần gia trang nhuộm huyết án. Toàn bộ người nhà cùng tráng đinh đều lưu huyết mạng vong. Võ lâm châu thổ lan truyền nghi án với nhiều tự vấn nhưng không ai dám mở cuộc điều tra, bởi chín phần mười có liên quan đến họ Lý.
Từ khi Trần gia tuyệt tích bóng người, thanh thế họ Lý gần như độc bá thiên hạ…
Nhưng xảy ra một việc làm cho giang hồ bỡ ngỡ! Số là người con út Trần gia sinh thời thể chất yếu kém như thư sinh trói gà không chặt, vì vậy ngao du tứ phương, say nghiệp thi từ, rời xa võ đạo. Chính điều này Trần gia còn lưu được dòng máu kế thừa.
Trần Chí hay tin thảm sát toàn gia quay về cố hương thọ tang. Sau đó ngày ngày vẫn vui nghiệp thi phú, bỏ quên mối thù diệt tộc. Ai cũng biết Lý gia là hung thủ nhưng vô can không muốn lụy thân nên chỉ đem những oán thán trút lên Trần Chí. Những lúc như vậy chỉ thấy chàng mỉm cười với độc mỗi câu: Oan gia nên mở không nên buộc. Trả thù thì biết đến bao giờ?...
Thật ra Trần Chí không đủ sức làm chuyện kinh thiên, bởi hằng ngày vui chữ có luyện võ bao giờ. Sáng sáng chàng vui bước vào khoảnh rừng cạnh nhà hít thở khí âm dương trong lành hòa mình cùng chim chóc… Có thể vì động thái này nên Trần Chí giữ được toàn mạng.
Trần Chí như hiền sĩ ngao du tứ phương nên bè bạn chung sở thích biết rộng. Vì vậy thỉnh thoảng lại có người ghé thăm, cuộc trà, cuộc rượu vui cười sảng khoái…
Người giang hồ thấy cảnh tượng này đều than thở cho Trần gia vô phúc, sinh ra một kẻ vô dụng bỏ mặc mối thù diệt tộc...
Trần Chí vẫn kiên tâm vui thú điền viên, hái lau múa may ca hát trước những lời chế nhạo…
Hai năm sau mọi sự đã yên bề. Mối thù giữa họ Trần và Lý gần như không nghe ai nhắc đến.
Thế rồi… Cũng vào đêm mưa bão… Cao thủ trong Lý gia cùng bị thảm sát trong đêm. Lần này khác hơn họ Trần, khi toàn bộ người già, đàn bà con gái, trẻ em đều sống sót…
Cao thủ giang hồ qua lại với Lý gia hay tin chạy đến, chỉ thấy trên thân cột tại điện chính cắm chặt nửa thanh danh kiếm họ Trần, phần còn lại là chuôi và nửa thân nằm dưới đất…
Giang hồ lại một phen khiếp vía khi biết chắc Trần gia chỉ còn lại mỗi Trần Chí…
Trần Chí vẫn ung dung đi về cùng thảo dã, bỏ mặc nghị bàn của giang hồ châu thổ…
Nhưng sự việc tương tự lại xảy ra… Lý gia có một kiếm khách thượng thặng đứng đầu dòng họ mà người giang hồ phong tặng danh hiệu Tuyệt Mệnh Kiếm, Lý Đảm.
Khi Lý Đảm hay tin trở về thì chiến thư lập tức được gửi đến Trần Chí.
Lý Đảm mình hổ vai gấu, sức mạnh kinh thiên, từng vào sanh ra tử biết bao trận chiến. Còn Trần Chí thư sinh, thể trạng bạc nhược… Chưa lâm trận người giang hồ đã đoán được kết quả.
Ngày hẹn Nguyên Tiêu sớm đưa ra. Hai kiếm khách cùng chuẩn bị cho trận quyết đấu.
Lý Đảm ngày ngày luyện kiếm tại trúc lâm, chặt gần hết các thanh trúc với những chiêu số kỳ ảo khiến bao kẻ khiếp phục.
Riêng Trần Chí vẫn tĩnh tâm ngồi thiền tại khu rừng cạnh gia trang. Chim chóc, muông thú vờn quanh cũng không màng đến.
Hai kiếm khách. Hai phong thái đối ngược, càng khiến nhiều người háo hức chờ đợi cuộc chiến này…
Nguyên Tiêu rồi cũng đến. Người giang hồ trèo lên cây cao, chen nhau dưới đất để chứng kiến huyết hải thâm thù.
Hai kiếm khách tiến lên đồi cao lộng gió. Chiếc áo nho sĩ Trần Chí phần phật bay. Vẻ mặt an nhiên từ chàng như chấp nhận cái chết không sao tránh được…
Còn Lý Đảm sát khí ngất trời. Gương mặt đỏ rực. Mắt như tóe lửa…
Binh khí của Lý Đảm là trường kiếm rộng 4 phân, thân dài 9 tấc.
Trần Chí… Danh kiếm đã không còn. Chàng đến với trận huyết chiến bằng đôi tay…
Một kiếm khách bên ngoài nóng ruột đem kiếm dâng tặng, nhưng Trần Chí từ chối khiêm tốn với nụ cười tươi…
Ung dung làm mọi người kinh ngạc, chàng bước đến ven đường tước lấy một thân trúc khô thay binh khí…
Thấy vậy Lý Đảm quát to:
- Ngươi định dùng trúc kiếm chăng? Ngươi nên nhớ kiếm ta là bảo kiếm có thể phá đá nát vàng. Sử dụng trúc là chọn đường tuyệt mệnh đấy!
Tiếng Trần Chí vẫn thản nhiên:
- Mời các hạ.
Kiếm quang lập tức vũ lộng. Xung quanh mấy xích kình khí rít lạnh cả người.
Những người bên ngoài bị khí kình ép lùi mãi ra sau. Nhưng ai nấy đều không chớp mắt để quan sát phản ứng Trần Chí.
Giữa vòng cương tỏa, thân ảnh Trần Chí như làn khói mong manh, yểu lả nương chiều kiếm ảnh, tránh hết các đòn thế của Lý Đảm.
Mồ hôi đẫm ướt. Hơi thở dập dồn. Khí thế Lý Đảm như ngọn đèn dầu tàn đêm.
Lúc này bỗng nhiên vang lên tiếng “cạch” khô giòn. Thân kiếm trên tay Lý Đảm gãy đôi trước ánh mắt kinh hoàng của mọi người.
- Ngươi thua rồi!
Giọng Trần Chí vẫn an nhiên không đổi. Trong khi Lý Đảm gào lên.
- Không thể nào!
Trần Chí nói:
- Kiếm đạo khởi đầu cũng từ dưỡng sinh mà ra. Luyện tập cốt giữ thân thể cường tráng, hoạt động nhanh nhẹn tránh thú dữ. Kiếm các hạ là cương kiếm sát khí ngất trời. Chiêu xuất ra vốn muốn lấy mạng kẻ khác. Vì vậy chiêu số đầy tử khí, đi đến đâu lạnh đến đó, tất đối phương đoán được phương vị. Còn kiếm tại hạ lại luyện bằng tâm kiếm, lấy ý mà xuất, chủ yếu bảo vệ thân chứ không hại người. Tâm sinh ý. Ý định tất được Hòa. Hòa sinh an nhiên. Tùy hành ra chiêu số. Dù các hạ luyện 10 năm nữa tất lại bại mà thôi… Nể tình kiếm khách Lý gia còn mỗi một, tại hạ không xuống tay. Từ đây ta không đụng vào kiếm nhưng kiếm ý vẫn còn, nếu có duyên xin gặp lại…
Lời Trần Chí còn lồng lộng trong gió, nhưng người đã mất dạng…

8.1.2019
MacDung


READ MORE - DANH KIẾM - Truyện ngắn MacDung

Sunday, December 29, 2019

THĂM XUÂN, NÓI CHUYỆN… THƠ! - Tạp bút Mang Viên Long


Nhà văn Mang Viên Long.


THĂM XUÂN, NÓI CHUYỆN… THƠ!

Tạp Bút
Mang Viên Long


Xuân về - Tết đến, tôi được thư thả mấy hôm. Nhưng trong “mấy hôm ở không”  ấy, lại phải “nằm nhà” hết ba hôm, bởi - theo tục lệ - tôi không dám suồng sả đến “xông đất“ nhà ai sớm, bởi biết “cái số” mình không bao giờ được giàu sang vinh hiển - ngại sẽ làm phiền cho gia chủ cả năm chăng?
Ba ngày đầu năm mới – người ta thường chờ đón người có tuổi hạp với gia chủ - chờ đón người quyền quý, hay mong đón người có cái tên đẹp! (như : Hưng / Thịnh / Vượng / Sang / Quý / Mỹ / Phú…). Tên tôi không đẹp-cũng không đến nỗi xấu - nhưng lại vướng số “tam tai / sao hạn xấu”- nên nghĩ phải từ từ sẽ lần luợt đi thăm bằng hữu vì … mùa Xuân ít ra cũng phải qua Nguyên Tiêu!
Tôi cẩn thận ghi tên những vị nên đến thăm để tránh “thiếu sót” như những năm trước. Ưu tiên là tên những ông bạn mà tôi đã “hứa hẹn trong năm” (rằng Tết dù thế nào cũng sẽ đến thăm để được cụng ly !) – người đứng đầu danh sách là ông bạn vong niên, năm nay đã 80 tuổi! Đúng ra, ông là bạn của người anh cả tôi – nhưng khi có dịp xuống phố, ông thường ghé thăm - nên tôi trở thành “bạn nhỏ” của ông!
Nhà ông ở cách thị xã khoảng 15 cây số - vùng ngoại ô yên tĩnh, xanh mát! Khi vừa trông thấy tôi quành xe vào ngõ - ông đã bước ra sân - tuơi cuời: “Năm nay chắc vợ chồng tôi làm ăn khá lắm đây! Rồng đến nhà tôm sớm vậy?“. Sau thủ tục thăm viếng, chúc Tết vợ chồng ông và các con cháu (ông có 7 con - 5 trai / 2 gái – cháu chắt nội ngoại tổng cộng là 20).
Vừa rót đầy ly rượu “Lão Tửu Bàu Đá“ - Ông cười hớn hở: “Mấy cái Tết hứa suông rồi năm nay chú mới đến nhà thăm tôi – vợ chồng tôi rất cảm ơn – để làm quà Xuân cho chú - hôm nay, tôi đọc cho chú nghe một bài thơ…”.
Nghe sẽ được thưởng thức thơ - tôi cầm ly ruợu lên nhấm nháp một chút để có “khí thế” mà nghe: “Anh vẫn thường làm thơ sao?”
Ông giải thích: “Thỉnh thoảng thôi,chú à! Ở quê, buồn – con cháu ở xa, còn lại hai vợ chồng già - tôi cũng “đối cảnh sanh tình” - làm thơ cho vui vậy thôi!”  Ông uống cạn ly rượu – tiếp: “Người xưa có câu: ‘Thơ dĩ ngôn chí – ca dĩ đàm tình’ mà, chú?”
Tôi cảm thấy thú vị - bởi không ngờ, thăm Xuân lại được nghe thơ (và có đủ trà ngon - rượu quý, bánh mứt đầy đủ) - Tôi nhìn ông - cuời: “Vậy anh đọc cho nghe một bài thơ nào đi!“
Ông không đọc vội, mà tâm sự: “Tôi làm thơ thường chỉ để cho mình đọc giải khuây – đôi lúc vui , lại gọi vợ đến nghe . Bà ấy nghe xong, không khen - cũng chẳng chê, mà chỉ tủm tỉm cười thôi, chú à!”
- Cười vậy là khen rồi! Hiếm có người vợ nào “chịu khó” lắng nghe thơ của chồng mà anh! - Tôi tiếp lời ông.
- Đúng đấy! Tôi nhìn thấy trên nụ cười của bà một niềm vui mới, nhiều lúc rất duyên dáng như thuở mới yêu thương nhau nữa!.
- Anh thật diễm phúc…
Ông lại chiêm thêm ruợu vào hai ly – ngẩng lên nhìn tôi:
- Lát nữa, tôi sẽ dưa cho chú xem cả tập thơ tôi đã ghi lại trong mấy chục năm. Có một số bài tôi đã gởi cho con cháu đọc. Một số bạn già đến đọc chơi rồi chép lại để làm kỷ niệm. Nhưng bây giờ, tôi chỉ đọc cho chú nghe bài tứ tuyệt lục bát này nhé?

“Làm Thơ làm thở làm Thơ
Làm Thơ làm thở thì làm cho vui!
Làm Thơ làm thợ, xin lui…
Làm Thơ làm thợ lui cui – nghĩ buồn!”

Tôi nhìn thấy nụ cười của người vợ ông vừa bước lên phòng khách để pha thêm trà. Tôi nghĩ đến ba chữ “Thơ / thở / thợ” được ông lập lại mà cảm thấy được cái “chí”, cái “quan điểm” khi đặt bút làm thơ của ông. Tôi đang suy nghĩ về “phong cách thơ” - thì ông đã bước lại bàn viết, lấy tập vở dày trao cho tôi: “Đây, chú lướt qua xem tôi làm thơ có đọc đuợc không?”
Tôi trân trọng đón tập thơ - giở từng trang vở viết tay – chữ nắn nót, chân phương - đẹp. Tôi đã đọc: “Nhớ bạn hiền phương xa / Thơ tặng vợ / Quà cho cháu nội / Sinh nhật, nghĩ lại đời mình / Chiều quê một mình / Đón trăng Nguyên Tiêu ở hiên nhà / Thương Nhớ Người Xưa” v.v. Chỉ lướt qua mấy bài thơ ấy – tôi đã có cảm nhận: Thơ ông quả là hơi thở, là nhịp đập của trái tim, là xúc cảm chân thành sâu lắng của đời ông! Nó tự nhiên, trong sáng, giản dị mà đầy trải nghiệm sâu sắc! Đọc thơ, tôi hiểu thêm nỗi ưu tư, niềm an ủi, và sự kỳ vọng của ông dành cho vợ con, bằng hữu và quê nhà. Trong thơ ông không có “triết lý ba xu”, càng không có “lý luận ba hoa” để tự khoe. Tôi rất ngạc nhiên - một con người sống lặng lẽ ở miền quê xa đã “gần đất xa trời” mà vẫn còn yêu quý Thơ, đến với từng trang thơ một cách trân trọng và nhiệt tình! Thơ quả là mầu nhiệm biết bao! Tôi chợt liên tưởng đến mấy bài thơ đã đọc được đâu đó chỉ là sự gia công nặn chữ, ráp vần – sáo rổng, cứng đơ, vô nghĩa, lại không có mảy may xúc cảm chân thật nào! Ấy vậy mà nghe nói họ không hề “chịu” thơ ai – ngoài thơ của mình! Ai đó có nói đùa: “Mấy ông nhà thơ kiểu ấy, mỗi ông là một ông trời con mà!”
Liếc nhìn đồng hồ đã hơn 9 giờ rồi mà “chương trình” thăm Xuân buổi sáng của tôi còn đến 5 người bạn nữa – tôi châm một điếu thuốc, uống một tách trà – cười thân tình: “Tôi rất vui được đọc qua tập thơ của anh. Hôm nào có dịp – tôi xin mượn tập thơ, đọc tiếp nhé? Anh đã cho tôi một buổi sáng Xuân thật đầm ấm!”
Ông dưa tay, có ý ngăn chưa cho tôi rút lui. Giọng vui vẻ: “Chú cũng phải đọc cho tôi nghe một bài đi chứ?”
- Tôi cũng muốn lắm, nhưng ngặt nỗi tôi “không biết làm thơ “ anh à! – Tôi cười. Chẳng thà mình nói thật lòng với nhau, anh thông cảm!
- Mấy ông bạn già của tôi thường nói chơi – dạo này, ra khỏi ngỏ - đã gặp… nhà thơ rồi ! Sao chú không… làm thơ cho vui?
Chỉ còn có một con đường để có thể chào từ giả êm thắm là phải đọc “cái gì” đó cho ông để “đáp lại” tấm chân tình của ông đã dành cho mình - tôi nói: “Thơ vui thì được! Anh nghe qua, rồi bỏ nhé?”
-Được rồi! Chú đọc đi…
Tôi chậm rải nhớ lại “bài thơ” không hề viết lên giấy - chỉ ngẩu hứng đọc cho một người bạn văn phương xa nghe chơi khi anh ta ghé thăm cách nay đã hơn hai chục năm rồi:

“Chữ Thơ, chữ thợ một vần…
Làm Thơ, làm thợ - ta mần cả hai!
Làm thợ thì để sinh nhai,
Làm Thơ thì để … lai rai, đỡ buồn!”

Ông dứng dậy vỗ vào vai tôi: “Chú rất giống tôi! “
Hà hà hà…

Mồng 8 Tết Tân Mão
MANG VIÊN LONG

READ MORE - THĂM XUÂN, NÓI CHUYỆN… THƠ! - Tạp bút Mang Viên Long

Saturday, December 28, 2019

DÒNG SÔNG ĐƯA BƯỚC EM VỀ | SÂN GA ĐÊM CUỐI NĂM | CHIỀU QUA HƯNG LONG - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Dòng sông đưa bước em về

Bên góc cạnh, mùa xuân tan bổi hổi
Bờ cỏ non xanh mướt một triền sông
Len lách sóng, lối về em bước vội
Ngọn gió nam non, lồng lộng trên đồng
                          *
Đường xa, đường xa ngái trời thưa nắng
Cứ ngập ngừng, chiếc bóng nhỏ loanh hoanh
Dòng sông chiều, đã qua mùa, phẳng lặng
Êm ả trôi nghiêng, sợ khói mong manh
                         *
Dòng sông nhỏ, thì không có sóng lớn
Cứ lăn tăn khê đọng nét xuân thì
Bờ nắng mộng, em qua chiều lợn cợn
Một nỗi niềm theo gió cuốn bay đi
                        *
Nắng vàng ong, chiều xuân hồng phơn phớt
Người đàn bà trưởng thành, đi một mình
Bên lối vắng, nắng đưa chiều đậm lợt
Trên cánh đồng, hoa trái sáng lung linh
                        *
Làng quê cũ, như còn trong tâm tưởng
Treo suốt thời con gái, những đam mê
Bao mùa xuân qua, gợn chiều lướng vướng
Òa vỡ điều gì, theo suốt lối về ...
L.T.H.



Sân ga đêm cuối năm

Đêm lớ ngớ một góc tường gãy vỡ
Ánh trăng nghiêng, lạnh buốt bên thềm
Trắc trở gió, gợi se se nhớ
Một mùa xuân quanh quất trôi đêm
                      *
Ánh trăng bạc, đường xa lóng lánh
Bóng ai đi mờ tỏ chập chờn
Xé toạch đêm, còi tàu lanh lảnh
Cứa không gian, gió bấc từng cơn
                      *
Sân ga vắng, trống trơn lạnh ngắt
Người gác ghi lặng lẽ co ro
Đêm hiu hắt, không gian quánh đặc
Đứng im nghe ruột rối tơ vò
                      *
Phiên trực tết không về quê được
Biết giờ này vợ tính hết chưa?
Hay vẫn còn lo toan xuôi ngược
Chợ cuối năm giá cả tà lưa
                      *
Ga vắng, ba-ri-e mở đóng
Lặng lẽ theo kín kẽ quy trình
Bỗng cuốn quýt ngang trời gió lộng
Lời hẹn nào còn đó, đinh ninh ...
I/19
L.T.H.


Chiều qua Hưng Long

Ngày sóng sánh hương mùa cũ
Chầm chậm loang tan, ngưng tụ đâu đây
Lắng nghe tiếng cát vờn lay
Quê xưa rưng rức đắm say góc nhìn

Lê Thanh Hùng

      Bắc Bình, Bình Thuận

READ MORE - DÒNG SÔNG ĐƯA BƯỚC EM VỀ | SÂN GA ĐÊM CUỐI NĂM | CHIỀU QUA HƯNG LONG - Chùm thơ Lê Thanh Hùng