Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, September 8, 2019

NGOẢNH LẠI ĐÃ MỘT ĐỜI - Thơ Nguyễn Hồng Linh

Nhà thơ Nguyễn Hồng Linh


NGOẢNH LẠI ĐÃ MỘT ĐỜI
Nguyễn Hồng Linh


Em về bẽn lẽn thu gọi mời
Gió lay từng chiếc lá bàng rơi
Vườn ai hoa cúc, vàng trong nắng
Cánh nhạn bay bay ở cuối trời

Bến vắng chiều nay có một người
Lặng lẽ nơi này khóc lẻ loi
Áo tím ngày xưa còn như mới
Ừ duyên! Ừ phận! Chỉ thế thôi

Sài Gòn nỗi nhớ, Sài Gòn ơi!
Bước đi, ngoảnh lại đã một đời
Trăm năm vội vã người xa khuất
Chỉ còn tiếc nuối, tôi với tôi...

Stuttgart
01.09. 2019

N.H.L.
READ MORE - NGOẢNH LẠI ĐÃ MỘT ĐỜI - Thơ Nguyễn Hồng Linh

4. TẠP LỤC THI: ĐƯỢC LÀM VUA - Chu Vương Miện

Nhà thơ Chu Vương Miện

4. TẠP LỤC THI
Chu Vương Miện
-
ĐƯỢC LÀM VUA
thua làm giặc
có mỗi con đường
ngõ cụt
o còn con đường nào khác?
con họa mi veo von hót
con quạ đen kêu quàng quạc
ông cũng ngang thằng
thua nhẵn trong sòng bạc
bạc trắng lửa hồng
y con thiêu thân
bu quanh ánh đèn
quay cưồng rồi rơi xuống 
mặt đường
-
anh cũng chờ chết
tôi cũng chờ chết
sống hoài cảm thấy mệt
anh trên 8 bó dư
tôi cũng gần 8 bó
kéo mãi đời mèo chó
đông tây cũng giống nhau?
nay còn uống cà phê

vậy mai ở chốn nào?

CVM

READ MORE - 4. TẠP LỤC THI: ĐƯỢC LÀM VUA - Chu Vương Miện

MÙA THU NĂM ẤY - Truyện ngắn - Lê Hứa Huyền Trân

Nhà văn Lê Hứa Huyền Trân



MÙA THU NĂM ẤY
Truyện ngắn
LÊ HỨA HUYỀN TRÂN

Em đẹp. Phải nói là trong số những cô gái mà tôi biết em sở hữu một vẻ đẹp chết người: một hình thể nóng bỏng, đôi môi gợi tình và cách ăn nói hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài, nhìn hết sức chân thành khiến em lên phố, em vào xin việc ở quán tôi vốn là một quán bar có tiếng trong thành phố, từ một cô gái chân dễ thu hút đủ loại người. Nếu không phải tôi quen em từ trước và chúng tôi không phải là mối quan hệ trên cả bạn thân dễ tôi cũng đổ gục trước chân em rồi. Tôi biết em từ khi em còn là cô gái nhỏ mới đặt chân quê em dần thay đổi mà theo như em nói “cho phù hợp với môi trường”. Tôi biết nhiều về em, về cuộc sống trước kia, về hoàn cảnh, và hiểu cả tính tình em, biết quá nhiều khiến mối quan hệ của chúng tôi chỉ là “đồng cảm” hơn là “yêu đương”. Chúng tôi không bao giờ tự hỏi nhau “sao lại là người kia?”, chỉ là chúng tôi cứ ở bên cạnh nhau khi người kia cần nhưng chưa bao giờ muốn và phát triển thành một mối quan hệ khác.
    Sau đó em nghỉ việc chỗ tôi nhưng chúng tôi vẫn duy trì mối quan hệ thân thiết như xưa. Vẫn hẹn nhau đi ăn, vẫn chia sẻ tâm tư, tôi vãn sẽ đón em mỗi khi em về trễ, em cũng vẫn luôn nấu ăn cho tôi mỗi khi tôi ngủ vùi và khi tôi bệnh. Chúng tôi tồn tại như là một điều đặc biệt của nhau, một chốn về cho nhau. Hai người dưng nhưng luyến thương đặc biệt. Tuy nhiên, chúng tôi có một giới hạn dành cho nhau, đó là chúng tôi chỉ “lắng nghe nhau” chứ “không can thiệp vào cuộc sống của nhau". Những cuộc tình của em, tôi biết, nhưng tôi chưa bao giờ khuyên em nên nghiêm túc, đơn giản vì em là người con gái khá quyết đoán, em tự quyết mọi hành động của mình, mọi lời khuyên của người khác dành cho em chỉ là dư thừa. Còn nếu những quyết định của em là sai và em phải trả giá cho hành động đó, em chỉ cần tôi an ủi. Mối quan hệ của chúng tôi gần như vậy.
- Em yêu anh ta. – Em bắt đầu câu chuyện về một tình yêu mới của mình như vậy. Tôi khẽ rót Chút vang đỏ vào ly tôi và em, đột nhiên tôi cảm thấy cả hai sẽ cần rất nhiều rượu đêm nay.
- Gã đã có con riêng và một người vợ đã ly hôn nhưng chưa dứt tình.
- Quả nhiên. – Em bật cười – Anh luôn điều tra những người đàn ông đến với em.
Tôi hất vai ra vẻ tất nhiên. “Gã đó có vẻ phức tạp”. Tôi nhìn em, và tôi chỉ nói có thế, có lẽ, đó là người đầu tiên mà em nói yêu với tôi, nên gã hẳn đặc biệt hơn những gã khác chăng. Nhưng ánh nhìn cương quyết của em đủ để tôi hiểu, đó chỉ là một lời thông báo hơn là một câu chuyện kể. Em đã trải qua nhiều mối tình, cũng không còn là cô gái quê năm nào, em ăn chơi chẳng kém gì so với số tiền em kiếm được. Em khác xưa nhiều lắm. Bản thân tôi luôn muốn em có một chốn tựa nương, có lẽ bởi vì tôi hồi ức muốn thấy em có một điểm dừng và cô gái quê khi ấy sẽ lại về đây trong thoáng chốc.
-Tháng sau tụi em cưới.
Tôi tưởng chừng ly rượu trên tay tôi sắp rớt xuống đất nếu tôi không kịp ghìm chặt lại. Vẫn
Giữ vẻ thản nhiên, tôi đốt thuốc rít một hơi sâu:
-Có hơi nhanh. Chẳng phải vừa gặp? – Em bật cười khanh khách rồi với tay lấy điếu thuốc tôi Vừa châm hít một hơi:
-Tình yêu mà, lâu mau chẳng là vấn đề.
Và chúng tôi chẳng nói thêm lời nào với nhau nữa. Tôi cố nghĩ một cách lạc quan nhất có thể rằng ở thời đại bây giờ chuyện có con riêng và một đời vợ là quá đỗi bình thường. Vì thế, trên cương vị gần giống một người anh trai, tôi vẫn tất bật cùng em thu xếp lễ cưới và cũng là người nắm tay em dắt vào lễ đường trao cho chú rể…
 Sau hôn nhân, tôi và em ít gặp nhau dần. Tôi bận kinh doanh, khi rảnh rỗi nhớ đến em lại nghĩ giờ em đã có chồng không thể thường xuyên gặp như trước. Cứ thế, bẵng đi cả năm không gặp. Khi gặp lại, tôi đã gặp chồng em trước. Là gã, đi ra từ một quán café, tay trong tay với một người phụ nữ mà dù căng mắt ra tôi vẫn biết đó không thể nào là em.
- Sao anh lại đánh anh ấy?
Đó là câu đầu tiên em nói với tôi sau một năm gặp lại. Tôi cảm thấy có hơi buồn cười cho bản thân mình, tôi khuấy cốc café đặc sánh nhấp một ngụm to:
- Hắn thừa nhận hắn ngoại tình.- Tôi có liếc nhìn em, vốn dĩ tôi muốn có thể tìm câu từ nào đơn giản hơn khiến em ít tổn thương hơn nhưng chẳng thể nào nghĩ ra được. Em bình tĩnh hơn tôi nghĩ, dường như em không quá bất ngờ - Em biết à?
Em gật đầu. Một năm, hôn nhân chỉ mới một năm mà gã đã thành như vậy,mà em, em sao lại có thể bình tĩnh đến như thế? Em biết, sao em vẫn để yên? “Sao em không nói với tôi?” "Cuôi năm này anh kết hôn đúng không?” Em không trả lời câu tôi hỏi mà hỏi sang chuyện khác.“Đừng nhắc tới chuyện khác." "Chỉ là em muốn nghe thôi.” "Về gì?"  "Về một người vợ gia đình anh hứa hôn mà anh nói em biết bao nhiêu lần à? Anh không yêu cô ta.” “Anh không muốn nói về người anh không yêu thì sao anh lại bắt em phải nói?”
Em đứng dậy bước đi còn tôi ở lại đó với một khoảng trời vô vàn câu hỏi. Em yêu gã, rồi lại không yêu gã. Gã ngoại tình nhưng em vẫn bỏ qua. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy đến với em, với người con gái suốt bảy năm qua tôi ở bên kề cận tưởng hiểu tất cả nhưng hóa ra lại không hiểu gì. Tôi cũng chẳng có cơ hội để hỏi em thêm một lần nào nữa, ít tháng sau tôi nghe tin em đi nước ngoài và định cư bên đó cắt đứt liên lạc với tất cả. Cuối năm, tôi lấy vợ, một người đã được hứa hôn, cũng chẳng có cách nào mời em về tham dự. Thi thoảng nhớ em, tôi lại tìm lại những tấm hình ngày xưa, chỉ biết lần dở ra xem.
-Em biết cô ấy – Vợ tay với lấy một tấm hình.
Tôi có hơi ngạc nhiên.:
-Sao em biết được, ngoại trừ gia đình anh, em không biết gì về anh.
-Mẹ đã từng dẫn em đi gặp cô ấy. Mẹ giới thiệu cô ấy là người tình của anh…
Vào mùa hè năm ấy khi nắng cháy đỏ cả một khoảng hồn, ba người phụ nữ ngồi nói chuyện với nhau. Có những mối quan hệ quá khắng khít, những người trong cuộc thấy bình thường nhưng những người ngoài cho rằng nó ràng buộc cả hai khiến không ai có quyền được kiếm tìm hạnh phúc. Vì thương những người trong cuộc, họ ra sức ngăn cản…
Mùa thu năm ấy, em đã đi lấy chồng…

Tác giả: Lê Hứa Huyền Trân
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định


READ MORE - MÙA THU NĂM ẤY - Truyện ngắn - Lê Hứa Huyền Trân

NHƯ HOA CẨM TÚ CẦU - Thơ Nguyễn An Bình



NGUYỄN AN BÌNH

NHƯ HOA CẨM TÚ CẦU


Không biết đến từ đâu
Hương chùng chình bỏ ngỏ
Phải hoa cẩm tú cầu
Sáng nay vừa mới nở?

Từng cánh thật mảnh mai
Lung linh trong sương sớm
Trắng một màu tinh khôi
Phấn hồng tình vừa chớm?

Vàng chút nắng điệu đàng
Tươi non màu xanh ngọc
Năm ngón tay dịu dàng
Thơm trên từng sợi tóc.

Không ngán con dốc dài
Đi hoài không thấy hết
Bởi có em bên đời
Làm sao tôi thấm mệt?

Phải chi phấn thông vàng
Ướp men thành rượu ngọt
Phải em người địa đàng
Giữa đất trời Đà Lạt?

2/9/2019
N.A.B.



READ MORE - NHƯ HOA CẨM TÚ CẦU - Thơ Nguyễn An Bình

Thursday, September 5, 2019

VỀ NHAN ĐỀ GỐC CỦA TRUYỆN KIỀU - Nguyên Lạc






VỀ NHAN ĐỀ GỐC CỦA TRUYỆN KIỀU
                                                  Nguyên Lạc

Trong quá trình sưu tầm tài liệu để viết tiếp phần 2 và phần 3 bài TRẬN CHIẾN CHƯA NGƯNG: Đoạn Trường Tân Thanh và Kim Vân Kiều Truyện, tình cờ tôi gặp bài viết: "Nhan đề gốc của “Truyện Kiều” ca Đinh Văn Tuấn đăng trên trang Tp chí Sông Hương SỐ 310 (T.12-14) và trên nhiều trang khác, trong cng như ngoài nước. Ông Đinh Văn Tuấn đưa ra kết luận như "đinh đóng cột" thế này:
"Nay, chúng tôi là hậu học, sau khi đã tìm hiểu lại ngọn nguồn, xin đề nghị trả lại nhan đề gốc do thi hào Nguyễn Du đặt cho một tuyệt tác thi ca nổi tiếng trong và ngoài nước từ gần 2 thế kỷ qua, đó là KIM VÂN KIỀU TRUYỆN "
"... Truyện Kiều cũng thế, nguyên truyện Trung Quốc là tiểu thuyết Kim Vân Kiều truyện của Thanh Tâm Tài Nhân và tự nhiên cụ Nguyễn Du cũng sẽ đặt nhan đề là Kim Vân Kiều truyện"
["Nhan đề gốc của “Truyện Kiều”- Đinh Văn Tuấn ][*]
Và trong bài: "145 Năm Tầm Nguyên Truyện Kiều" - Hợp Lưu 01/11/2015 ông Tuấn li tái khẳng đnh:
"Văn bản Truyện Kiều phục cổ do chúng tôi tái lập sẽ lấy nhan đề khởi thủy do Nguyễn Du đặt là Kim Vân Kiều truyện chứ không lấy nhan đề Đoạn Trường tân thanh hay Truyện Kiều như chúng tôi đã khảo chứng qua bài viết “Nhan đề gốc của truyện Kiều”-Tạp chí Nghiên cứu và Phát triển, S. 6(113) (2014)

Đây là những l do ông Đinh Văn Tuấn nêu ra để đưa đến kết luận c quyết trên.

Trước khi xét và phn hồi từng điểm ca ông Tuấn, tôi có những này:
-- Cám ơn ông đ không “bất kính” với cổ nhân (chữ ông Đinh Văn Tuấn), đ tìm hiểu lại một "cách khoa học" để phục hồi lại "nhan đề gốc của 'Truyện Kiều' ” Nguyễn Du.
-- Ông: "đề nghị trả lại nhan đề gốc do thi hào Nguyễn Du đặt cho một tuyệt tác thi ca nổi tiếng trong và ngoài nước từ gần 2 thế kỷ qua đó là KIM VÂN KIỀU TRUYỆN". Xin hi: - Sau KIM VÂN KIỀU TRUYỆN còn có thêm hàng chữ nào không ông? Thí d như Thanh Tâm Tài Nhân? Kim Thánh Thán bình...?
Mời ông đc những  lời này ca ông "bn vàng phương Bắc" Đổng Văn Thành:
[ ... Phải chăng tác giả Trung Quốc Thanh Tâm tài nhân – con người “tầm thường”, “không thể cứu chữa” – đã làm hỏng đề tài Vương Thúy Kiều đến nỗi không một chỗ nào coi được, phải hoàn toàn nhờ sự gia công “thiên tài” của tác giả Việt Nam Nguyễn Du mới biến miếng sắt bỏ đi thành vàng ròng lấp lánh?...”]
(Phạm Tú Châu “So sánh Truyện Kim Vân Kiều Trung Quốc và Việt Nam”; 200 năm nghiên cứu bàn luận “Truyện Kiều”, Nxb. Giáo dục, Hà Nội 2005)
[ ... “Nhìn tổng thể, tôi thấy Truyện Kiều của Nguyễn Du bất luận về nội dung hay về nghệ thuật đều không vượt được bản gốc mà nó mô phỏng, tức - Truyện Kiều của Trung Quốc -
Ông Đổng còn nói: “Nguyễn Du còn thêm chân cho rắn khiến chúng mâu thuẫn với hoàn cảnh và tình tiết trong toàn bộ nguyên tác”]  [Nguồn: Nguyễn Huệ Chi -Trở lại câu chuyện so sánh Kim Vân Kiều truyện với Truyện Kiều của ông Đổng Văn Thành]
- Và cng mời ông đc li những hàng chữ chính ông chú thích sau đây:
“Kim Vân Kiều” là sách gì? Chưa nói đến sự tích thiệt không, chưa kể văn chương hay dở, chỉ nhắc đến cái tên sách thì nghe đã không thể nào ngửi được; vì sao thế? Phàm bộ truyện nào, dầu trong có bao nhiêu nhân vật mặc lòng, chỉ là một người làm chủ nhân: sự tích là sự tích một người chủ nhân ấy, thì tên sách cũng theo đó mà gọi....ông Nguyễn Du chắc không đặt tên dốt như thế? Dù cái tên ấy là nguyên bản của Tàu, là nguyên bản của Tàu thì càng đủ biết rằng truyện ấy đặt ra bởi một anh Tàu dốt nào đó mà thôi.”
 [Ngô Đức Kế (1878-1929) , Luận về chánh học cùng tà thuyết, Tạp chí Nam Phong số 86. 1924]
Chắc ông Đinh Văn Tuấn cho rằng cái tên sách "Kim Vân Kiều" hay ho lắm nên muốn gán cho cụ Tiên Điền, thi hào ông không “bất kính”?

Giờ xin lần lượt vào từng điểm, cùng những nhận xét và phn hồi ca tôi:
 I.
[ Dựa vào bản khắc Liễu Văn Đường 1866, là bản cổ nhất hiện còn lại ta thấy ở dòng cuối cùng của bản LVĐ 1866 đã khắc là Kim Vân Kiều truyện quyển hoàn (bản Liễu Văn Đường 1871, bản Thịnh Mỹ Đường 1879cũng khắc như vậy), ngay cả bản Đoạn trường tân thanh, Kiều Oánh Mậu 1902 ở trang cuối cũng vẫn ghi “Kim Vân Kiều truyện chung”  (xem hình). Vậy nhan đề gốc là Kim Vân Kiều Truyện ] - Đinh Văn Tuấn.

    
           (Hình 1 - ảnh 2 bản khắc LVĐ và KOM)

 @. Trả lời:
Tôi xin lần lượt tr lời từng bn khắc:
1. Bn khắc Liễu Văn Đường : Kim Vân Kiều truyện quyển hoàn
- Theo tôi, ông Đinh Văn Tuấn ngh là: Sách (quyển) Kim Vân Kiều truyện hoàn tất, xong.
Vì chữ Hán nhiều nghĩa ai cũng có thể hiểu, suy diễn theo ý riêng nên câu này cng có thể có ngha: Sách kể chuyện 3 người: Kim, Vân, Kiều đ hoàn tất, xong.
- Theo tôi, ngha thứ 2 đúng hơn. Ti sao? Vì:
Năm 1820, tháng 9 c Nguyễn Du mất. Mộng Liên Đường Nguyễn Đăng Tuyển đề từ cho truyện thơ c lại có đến Đoạn Trường Tân Thanh. Ông đã giải thích tên Đoạn Trường Tân Thanh như sau:
"Truyện Thuý Kiều chép ở trong lục Phong tình, ta không bàn làm gì. Lục Phong tình cũng đã cũ rồi. Tố Như tử xem truyện, thấy việc lạ, lại thương tiếc đến những nỗi trắc trở của kẻ có tài, bèn đem dịch ra quốc âm, đề là Đoạn trường tân thanh, thành ra cái lục Phong tình vẫn là cái lục cũ, mà cái tiếng Đoạn trường lại là cái tiếng mới vậy".[Đề Từ Đoạn Trường Tân Thanh - Tiên phong Mộng Liên Đường Nguyễn Đăng Tuyển]
Phạm Quý Thích lại có bài : "Thính Đoạn Trường Tân Thanh hữu cảm". Cả hai bài, theo tục truyền Phạm Quý Thích đã in cùng Đoạn Trường Tân Thanh trước 1821 và giảng cho học trò, nên mới có tập cho Minh Mạng xem (bản Liễu Văn Đường). Phù hợp với tục truyền của học trò ông: Bản phường - Hàng Gai Hà Nội. Năm 1830 Tổng thuyết vua Minh Mng đổi tên Đoạn Trường Tân Thanh thành Kim Vân Kiều truyện, rồi đến 1871, Tổng thuyết lần 2, ca vua Tự Đức sửa tên thành Kim Vân Kiều tân truyện (Gii thích r thêm ởới)
Bên cạnh nội dung truyện Kiều của Đại thi hào Nguyễn Du, bản Liễu Văn Đường còn có Bài tựa (bằng thơ Đường thất ngôn bát cú) của Lãng Đường Phạm Tiên sinh - Phạm Qúy Thích, bằng chữ Hán: "Đoạn trường tân thanh đề từ"(hoặc “Thính Đoạn trường tân thanh hữu cảm”).

Giai nhân bất thị náo Tiền Đường
Bán thế yên hoa trái vị thường
Ngọc diện khởi ưng mai Thủy quốc
Băng tâm tự khả đối Kim lang
Đoạn trường mộng lý căn duyên liễu
Bạc mệnh cầm chung oán hận trường
Nhất phiến tài tình thiên cổ lụy
Tân Thanh đáo để vị thùy thương

Dịch nghĩa

Nếu người đẹp Thuý Kiều mà không đi đến sông Tiền Đường,
Thì nửa đời lầu xanh vẫn chưa trả xong nợ.
Mặt ngọc của nàng đâu cần phải chìm xuống thuỷ cung,
Lòng băng tuyết của nàng thì xứng đáng gặp chàng Kim lắm.
Giấc mộng đoạn trường nay đã biết rõ nguồn cơn,
Khúc đàn Bạc mệnh dứt rồi nỗi hận còn vương.
Vì một mảnh tài tình mà ngàn năm còn luỵ,
Tác phẩm Tân Thanh này vì ai mà thương cảm đau lòng.
(Nguồn: Dương Quảng Hàm, Việt Nam văn học sử yếu, Trung tâm học liệu xuất bản, 1968)

Câu 5 có 2 chữ "đon trường", câu cuối của bài thơ này là:
"Tân Thanh đáo để vị thùy thương" Dương Quảng Hàm dic̣h: "Tác phẩm Tân Thanh này vì ai mà thương cảm đau lòng".
Phần đầu sách đã xác điṇh tên tập thơ là Đoạn Trường Tân Thanh, không lẻ Phạm Qúy Thích "tự chặt tay mình" mà cuối sách viết khác?
Trường hợp này cũng tương tự như câu trong bản khắc Kiều Oánh Mậu ở dưới.

     
(Hình 2 - ảnh bn in Kiều Oánh Mậu 1902)

 2. Bn khắc Kiều Oánh Mậu“Kim Vân Kiều truyện chung”  
-- Đinh Văn Tuấn  ngh là: Kim Vân Kiều truyện kết cuộc, hết. Như trên đ nói, câu này cng có thể ngh: Truyện kể 3 người Kim, Vân, Kiều kết cuộc, hết.
Cng giống như trên, ngha thứ 2 đúng hơn.  Vì:
Đến năm 1883 Tự Đức qua đời. Triều đình Huế lúc này thực chất chỉ là bù nhìn, toàn bộ chính trường đều do người Pháp đã đạo diễn . 9 năm sau, năm 1902 cựu quan nhà Nguyễn, chủ bút tờ báo Đồng Văn là Kiều Oánh Mậu mới cho tái bản phục hồi tên cũ là Đoạn Trường Tân Thanh, có sự phụng mệnh vua đọc và kiểm duyệt của 3 cộng tác và Hàn Lâm kiểm thảo Ngô Thúc Dụ Thư. Có sự kiểm duyệt của quan Hàn Lâm kiểm thảo Ngô Thúc Dụ Thư thì không phải là chuyện đùa. Phải coi bản Đoạn Trường Tân Thanh do Kiều Oánh Mậu chủ trì biên soạn là cãi chính cuối cùng của đại diện triều Nguyễn chứa đựng nội dung trung thực nhất: Ghi đúng tên, nguồn gốc của Truyện Kiều.
Và cng giống như trên, đ phc hồi tên tập thơ là Đoạn Trường Tân Thanh không lẻ Kiều Oánh Mậu  "tự chặt tay mình" mà cuối sách viết khác?
-- Câu bn khắc Kiều Oánh Mậu này còn có thể thêm một ngha:  Chấm dứt cái tên "Kim Vân Kiều Truyện" từ đây, (Kim Vân Kiều Truyện cáo chung): - Để kết thúc một câu truyện, sách in đề tựa Đoạn Trường Tân Thanh (ở trang bìa), ta chỉ cần một chữ chung (hết) ở trang cuối, như bao cuốn sách khác là xong, sao li tự dưng ghi "Kim Vân Kiều truyện chung"? Ở đây cần hiểu là: Truyện này tên Đoạn Trường Tân Thanh, cái tên Kim Vân Kiều truyện đã chấm dứt từ cãi chính này.
Suy luận nào cũng là suy luận, nhưng suy luận nào hợp với bằng chứng nhất do người đọc lựa chọn.
-- Xin nói r thêm vài hàng: Trong lời dẫn thứ 3 của ấn bản Kiều Oánh Mậu, có nói rằng "Minh Mạng đặt tên nay theo đó mà giữ", cũng chẳng qua là cách bào chữa giữ danh dự cho tiên vương thôi. Từ xưa đến nay, chả có ông nào làm vua, làm chủ tịch... mà tự nhận lỗi cả, nếu muốn thì đổ thừa cấp dưới hiểu sai ý thôi. Kiều Oánh Mậu là cựu quan nhà Nguyễn, nhượng bộ quan Hàn Lâm một chút, giữ uy tín cho tiên vương cũng dễ hiểu thôi, miễn mục đích đạt được. Tên đã phục hồi, đề từ của Phạm Quý Thích và Mộng Liên Đường cũng còn đó, đời sau tự hiểu

II.
[ Ngoài ra, còn một tục truyền khác lại cho vua Minh Mạng đã cho đổi tên Kim Vân Kiều truyện thành Đoạn trường tân thanh nữa, theo bản Nôm Kim Vân Kiều truyện , ký hiệu V.N.B.60, không rõ niên đại, có đoạn chép tay (bút lông) như sau:
“…Tiên Điền Nguyễn Du diễn xuất quốc âm danh Kim Vân Kiều truyện, phụng Minh Mạng ngự lãm (tứ) (cãi) (vi) Đoạn Trường Tân Thanh (tòng kinh bản dã)...  仙田阮攸演出國音名金雲翹傳,奉明命御覽()()()斷腸新聲(從京本也)” (… Nguyễn Du ở Tiên Điền diễn ra quốc âm, đặt tên là Kim Vân Kiều truyện, được vua Minh Mạng đọc và (cho) (đổi) (tên) (làm) Đoạn Trường Tân Thanh (đó là theo bản kinh)…] - Đinh Văn Tuấn 

@. Trả lời:
Xin ông Đinh Văn Tuấn  ghi li cho đầy đ c lời ca vua Minh Mng, tôi thấy có điều gì "nhập nhằng" ở đây:
-- Lập luận ông khiên cưỡng và "trở ngược đầu": Vua Minh Mng đổi tên Đoạn Trường Tân Thanh thành Kim Vân Kiều truyện, sao ông  suy diễn ngược li? Có gì?
  Nếu Minh Mạng đổi tên Kim Vân Kiều thành  Đoạn Trường Tân Thanh thì sao tất cả các bản in đều in là Kim Vân Kiều hoặc  Kim Vân Kiều Tân Truyện, mà không là Đoạn Trường Tân Thanh? Cãi lệnh vua được sao? Muốn tru di h? Phải đợi mi đến Tự Đức chết, 1883 thì 9 năm sau tên Đoạn Trường Tân Thanh mới được phc hồi bởi Kiều Oánh Mậu 1902.
-- Mời đc đon này:
Tàng bản ký hiệu VN B60: Bên trong là các trang thơ Truyện Kiều chữ Nôm. Bìa sách ghi bằng bút sắt:
明命御覽()()斷腸新聲. 金雲翹傳 (mấy chữ này viết bằng bút sắt).
Phiên âm là:
Minh Mạng ngự lãm (tứ) (danh) Đoạn Trường Tân Thanh Kim Vân Kiều truyện.
Thông thường ta hiểu là: Minh mạng đã đọc ban ân (tứ) tên( danh) Đoạn Trường Tân Thanh: Kim Vân Kiều truyện.
Như vậy đây là bản Đoạn Trường Tân Thanh trình Minh Mạng duyệt và Minh Mạng đổi tên thành Kim Vân Kiều truyện, có thể có chỉnh sửa, là bản gốc của bản Kinh về sau.
Nhưng mặt bìa sau ai đó viết chú thích bằng bút lông:
雲翹傳,本北國青心才人錄, 仙田阮攸演出國音名金雲翹傳, 奉明命御覽()()()斷腸新聲(從京本也), 堂進士笵貴適題辭...
(viết bằng bút lông)
Phiên âm là:
Kim Vân Kiều truyện, bản Bắc quốc Thanh Tâm tài nhân lục, Tiên Điền Nguyễn Du diễn xuất quốc âm danh Kim Vân Kiều truyện, phụng Minh Mạng ngự lãm (tứ) (cãi) (vi) Đoạn Trường Tân Thanh (tòng kinh bản dã) Hoa Đường Tiến sĩ Phạm Quý Thích đề từ...
[Sách Kim Vân Kiều truyện vốn là sách Thanh Tâm tài nhân lục của Bắc quốc, Nguyễn Du ở Tiên Điền diễn ra quốc âm, đặt tên là Kim Vân Kiều truyện, được vua Minh Mạng đọc và (cho) (đổi) (tên) (làm) Đoạn Trường Tân Thanh (đó là theo bản kinh). Phạm Quý Thích, người Hoa Đường, đậu Tiến sĩ đề từ...] (Theo Trần Văn Giáp)
 @ Nhận xét:
 1. Bút tích viết bằng bút sắt ở trên có thể cho là của Minh Mạng:
  - Một là, giọng văn đó của vua trực tiếp phê. Giống như ngày nay văn bản cấp dưới trình cấp trên, cấp trên phê: đã đọc Đoạn Trường Tân thanh, tên đổi Kim Vân Kiều truyện.
  - Hai là bút tích Minh Mạng viết : “ Thanh Tâm Tài Tử cổ kim minh lương đề tập biên” cũng bằng viết sắt.

    
            (Hình 3 - ảnh Tổng thuyết Minh Mng)

 2. Bút tích sau viết bằng bút lông là giọng văn thuật lại phụng Minh Mạng ngự lãm”(thể theo Minh Mạng đã đọc), tức là của người khác, viết bút lông không phải của Minh Mạng. Ta không biết rõ ai viết, viết vào thời nào; và vì sao trong một câu ngắn gọn của Minh Mạng lại suy diễn chi tiết như thế? Do đó không thể tin cậy được. Theo tôi, "ai đó" ghi thêm và chắc "có " gì đó?
 Tuy nhiên, cả hai bút tích  viết đều có nhắc tới Đoạn Trường Tân Thanh. Tháng 9 năm 1820 Nguyễn Du quy tiên. Trong khi đó Mộng Liên Đường Nguyễn Đăng Tuyển (có nhiều người nhầm Mộng Liên Đường là Phạm Quý Thích) đề từ lại nói đến Đoạn Trường Tân Thanh . Ông đã giải thích Đoạn Trường Tân Thanh là “tiếng kêu mới xé ruột”. Phạm Quý Thích lại có bài : Thính Đoạn Trường Tân Thanh hữu cảm. Cả hai bài, theo tục truyền Phạm Quý Thích đã in cùng Đoạn Trường Tân Thanh trước 1821, giảng cho học trò, nên mới có tập cho Minh Mạng xem. Phù hợp với tục truyền của học trò ông: bản phường - Hàng Gai Hà Nội. Cần thấy rằng học trò Phạm Quý Thích là những tiến sĩ, cử nhân, thám hoa...Nhiều vị đã kế thừa ông làm thầy, và học trò của các vị này lại làm thầy cho đến 1919 bỏ Nho học. Cho nên tục truyền mà lại có giá trị vì thời gian liên tục và không lâu.
Minh Mạng tuyên triệu Phạm Quý Thích vào Kinh, năm 1821 nhưng ông cáo bệnh (theo tiểu sử Phạm Quý Thích), học trò ông lại nhiều người làm quan của triều đình bảo vệ ông. Cho phép ta suy luận việc này có liên quan đến ấn bản Phường. Không có mặt Phạm Quý Thích và Mộng Liên Đường, Minh Mạng đành đổi tên Đoạn Trường Tân Thanh ra Kim Vân Kiều truyện như bản VN B60 ghi bút tích và đã chỉ đạo Hàn Lâm Viện viết bình giảng truyện Kiều theo hướng làm ngơ việc phản ánh xã hội, phê phán vương triều... nếu ai quan tâm thì xem đó ch là chuyện bên Tàu (như Nguyễn Du đã cố tránh vì "ha văn tư"̣). Tập trung hướng vào than tiếc và an ủi sự gian nan giữa tài và mệnh như hình thức câu truyện. Cuốn này ắt có lưu ở Hàn Lâm Viện nên năm 1902, Kiều Mậu Oánh mới chú giải, lấy lại tên Đoạn Trường Tân Thanh, có sự kiểm duyệt của Hàn lâm kiểm thảo Ngô Thúc Dụ Thư. [theo Lê Nghị]

 @. Nhận xét của tôi:
- Bút sắt thời trước chí các vị vương giả dùng. Vua Minh Mạng chắc được các sứ thần Pháp tặng bút sắt Paker, nên suy ra các hàng chữ viểt bằng bút sẳt là thật sự của ông.
- Do Minh Mạng đổi tên nên các bản in sau này đều lấy tên Kim Vân Kiều Truyện, hoặc Kim Vân Kiều Tân Truyện. Cuốn thơ cổ nhất được in tìm được hiện nay mang tên Kim Vân Kiều là bản in 1866 thời Tự Đức. Năm 1875 khi Trương Vĩnh Ký chuyển ra quốc ngữ ở Saigon, lấy tên Kim Vân Kiều, không nhắc gì đến Đoạn Trường Tân Thanh.
- Đ là nhà "nghiên cứu khoa hc" thì phi minh bch và khách quan, vậy sao ông Đinh Văn Tuấn ớ trên li không ghi r đầy đ lời phê bằng bút sắt ca vua Minh Mng ra? Ông có gì mà giấu nó?

III.
[ Nếu thật có nhan đề Đoạn trường tân thanh do chính tác giả đặt thì theo ý chúng tôi, không một ai dám tự tiện đặt lại tên (dù đó là người bạn tri kỷ), đáng ngờ hơn nữa là sửa lại bằng một cái tên rất bình thường là “Kim Vân Kiều”. Ngược lại, từ “Kim Vân Kiều” gốc Hán rất dễ bị sửa thành một nhan đề hay và ý nghĩa sâu sắc là “Đoạn trường tân thanh”, nhất là khi tin và dựa vào mấy chữ “đoạn trường tân thanh” từ bài thơ của cụ Phạm Quý Thích.
Có thể một nhà Nho nổi tiếng nào đó lúc ấy đã tý đổi nhan đề là Đoạn trường tân thanh hoặc cũng có thể là Tiên Phong Mộng Liên Đường chủ nhân khi xác nhận cụ Nguyễn Du đặt nhan đề là Đoạn trường tân thanh nên người sau mới tin theo như Nguyễn Hữu Lập, Kiều Oánh Mậu... ] - Đinh Văn Tuấn 

@. Trả lời:
-- Trước ông Đinh Văn Tuấn  cho rằng: nếu Đoạn Trường Tân Thanh là tên có thật thì ai dám đổi, dù là bạn tri kỷ. Sau ông lại cho rằng một nhà nho nổi tiếng nào đó đổi. Xin hỏi nhà nho nào nổi tiếng thi tài hơn Nguyễn Du được nhắc tới? Người ta chỉ thấy Phạm Quý Thích là thầy của bao nhiêu tiến sĩ, cử nhân cũng chỉ vịnh Đoạn Trường Tân Thanh và Mộng Liên Đường một ông quan nổi tiếng tài hoa cũng chỉ sáng tác: Tục Đoạn Trường Tân Thanh.
Vậy thì ai đổi?
-- Vua Minh Mạng đổi được không? 
Xin nhắc li ở trên:
"Minh Mạng ngự lãm (tứ) (danh) Đoạn Trường Tân Thanh Kim Vân Kiều truyện"
(Minh Mạng đã đọc ban ân (tứ) tên( danh) Đoạn Trường Tân Thanh : Kim Vân Kiều truyện)
-- Ông Đinh Văn Tuấn có biết ti sao Minh Mng đổi tên không?
Vì cái tên đó nhạy cảm chính trị. Nội dung của Đoạn Trường Tân Thanh "có độc" cho vương triều, mặc dù đã mượn tên chính sử Tàu và địa danh Tàu, nhưng cái tên nghe không ổn: Đoạn Trường Tân Thanh là "tiếng kêu mới đứt ruột".
Tc truyền  vua Minh Mạng ngồi uống trà và đ phê bình câu "Dọc ngang nào biết trên đầu có ai" khi vua vừa mới lên ngôi năm 1820.
Có ông vua nào muốn nghe thiên hạ ngâm nga "Tiếng kêu xé ruột" giữa thời " thịnh thái" không? Có ông vua nào thích nghe "Dọc ngang nào biết trên đầu có ai"không? Có ông vua nào thích nghe những lời phê phán xã hội, suy rộng ra là chỉ trích vương triều ca mình không?
 -- Vì sao gọi là ban ân?: Đúng ra là phải tịch thu, cấm lưu hành; nhưng vì tác phẩm lỡ lưu hành và vì nó quá hay, nên cho tiếp tục lưu hành nhưng phải đổi tên
Đó là lý do mới đổi tên. Dù gì vua Minh Mng cng biết trng người tài, nếu không c Nguyễn Du dễ gì thoát khi "ha văn tự"

IV.
[ Cụ Phạm không dùng chữ “độc” (đọc) mà dùng chữ “thính” (nghe) cũng đủ để cho thấy nhà thơ không phải “đọc” một truyện thơ có nhan đề là Đoạn trường tân thanh. Không có gì bảo đảm là Phạm Quý Thích đã viết chính xác nhan đề Đoạn trường tân thanh] - Đinh Văn Tuấn 
 @. Trả lời:
-- “thính” (nghe) bn tri k, tri âm  Nguyễn Du đc truyện thơ ca bn có nhan đề là Đoạn trường tân thanh không được sao?
Chỉ có chú em Nguyễn Du đọc cho ông anh thân thiết Phạm Quý Thích nghe, chứ ai? Chú nó sống không dám công bố, chết rồi mình công bố vậy. Phạm Quý Thích, bn tri k tri âm ca Nguyễn Du, lớn hơn Nguyễn Du 6 tuổi và mất sau 5 năm.

***
Còn nhiều điểm nữa cần bàn, nhưng thôi tới đây tôi ngh cng tm đ để độc gi hiểu r lòng ông Đinh Văn Tuấn . Tôi ch muốn nhắc li những lời sau đây tự ông viết trong bài viết ông:
Đào Duy Anh đã từng tin như vậy: “Sách mà ta thường gọi là Truyện Kiều hay là Truyện Thúy Kiều, Nguyễn Du đặt nguyên đề là Đoạn Trường tân thanh. Lập Trai Phạm Quý Thích là bạn thân của Nguyễn Du, khi đem khắc bản để in mới nhân nguyên truyện của người Trung Quốc tên là Kim Vân Kiều truyện mà đổi tên là Kim Vân Kiều truyện”, hay học giả Hoàng Xuân Hãn cũng đã từng nói: “Có nhẽ cụ Nguyễn Du đặt tên truyện là Đoạn Trường Tân Thanh thực đấy, chứ không phải là Kim Vân Kiều đâu. Kim Vân Kiều là tên của sách Tầu. Rồi sau những người khắc khác, trở lại cái tên cũ của người Tầu và để là Kim Vân Kiều Truyện”- Đinh Văn Tuấn
Xin nói r, tôi ch chú trng đển tên thật ca Nguyễn Du đặt cho truyện thơ mình, còn về nguồn gốc truyện thơ thì có những bài viết khác.
Tôi thật lấy làm l:
- Ông Đinh Văn Tuấn đ nói là kính trng (không “bất kính”- chữ của ông) cụ Nguyễn Du, thế mà tại sao li muốn gán "cái tên sách thì nghe đã không thể nào ngửi được"(lời cụ  Ngô Đức Kế) cho truyện thơ ca đi thi hào?
- Ti sao tp chí Sông Hương, Hương Giang, Huế là nơi đại thi hào Nguyễn Du qua đời li có xuất hiện những bài viết không cẩn trng, vô tình làm h uy tín c Nguyễn. Những bài viết ca "ai đó" muốn "lái" tên Đoạn Trường Tân Thanh thành Kim Vân Kiều Truyện (dấu phía sau vế: Ca Thanh Tâm Tài Nhân China) để kểt án oan c Nguyễn "đo văn": "Dch" ra văn vần từ tiểu thuyết văn xuôi Kim Vân Kiều Truyện ca China.
Ôi, thương thay cho c Nguyễn Du!

Nguyên Lạc
.........
Ghi chú:
[*] "Nhan đề gốc của “Truyện Kiều” ca Đinh Văn Tuấn
[**] Xin nói rõ kẻo hiểu lầm: Tôi chỉ đồng ý với cụ Ngô Đức Kế về việc chê nhan đề "Kim Vân Kiều" đặt cho truyện Kiều /Đoạn Trường Tân Thanh của thi hào Nguyễn Du, còn những phê phán khác của cụ thì tôi không nói đến.

READ MORE - VỀ NHAN ĐỀ GỐC CỦA TRUYỆN KIỀU - Nguyên Lạc