TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Monday, March 18, 2019
VỀ ĐÔNG HÀ GẶP LẠI CỐ NHÂN - Thơ Hoàng Yên Linh
* Gởi Nh 42 năm ngày gặp lại.
Hoàng Yên Linh
Rốt cuộc rồi mình cũng gặp lại nhau
Hình ảnh xưa ngọt ngào trong nỗi nhớ
Trời Đông Hà gió Nam Lào lộng gió
Em ngậm ngùi và tôi bỗng ngu ngơ.
Gặp lại nhau chạnh lòng đau quá khứ
Đường chiến chinh tôi phiêu bạt sông hồ
Trên quê xưa có chút gì níu giữ
Hương ân tình mình còn gọi cố nhân.
Chỉ nhìn nhau thay bao điều muốn nói
Như thuở nào tình vội vã trao thư
Thôi một đời cũng có lần gặp lại
Con phố này nhớ mãi tóc ai bay.
Nếu cả đời không bao giờ tương ngộ
Em có giận hờn,tôi có tiếc thương
Trong giấc mơ cứ mong ngóng đợi chờ
Và như thế hai ta cùng mộng tưởng.
Mình chẳng thể hẹn nhau thêm lần nữa
Bóng thơi gian đã héo úa bên thềm
Thế cũng trọn như thuở nào ước hẹn
Nắng Đông Hà ấm lại chút hương yêu.
Hoàng Yên Linh
Đông Hà 26.6.2014
READ MORE - VỀ ĐÔNG HÀ GẶP LẠI CỐ NHÂN - Thơ Hoàng Yên Linh
Hoàng Yên Linh
Rốt cuộc rồi mình cũng gặp lại nhau
Hình ảnh xưa ngọt ngào trong nỗi nhớ
Trời Đông Hà gió Nam Lào lộng gió
Em ngậm ngùi và tôi bỗng ngu ngơ.
Gặp lại nhau chạnh lòng đau quá khứ
Đường chiến chinh tôi phiêu bạt sông hồ
Trên quê xưa có chút gì níu giữ
Hương ân tình mình còn gọi cố nhân.
Chỉ nhìn nhau thay bao điều muốn nói
Như thuở nào tình vội vã trao thư
Thôi một đời cũng có lần gặp lại
Con phố này nhớ mãi tóc ai bay.
Nếu cả đời không bao giờ tương ngộ
Em có giận hờn,tôi có tiếc thương
Trong giấc mơ cứ mong ngóng đợi chờ
Và như thế hai ta cùng mộng tưởng.
Mình chẳng thể hẹn nhau thêm lần nữa
Bóng thơi gian đã héo úa bên thềm
Thế cũng trọn như thuở nào ước hẹn
Nắng Đông Hà ấm lại chút hương yêu.
Hoàng Yên Linh
Đông Hà 26.6.2014
Sunday, March 17, 2019
MƠ HỒ... - Thơ Trần Mai Ngân
Nhà thơ Trần Mai Ngân
MƠ
HỒ...
Mơ hồ tôi
thấy
Chân đi vội
vàng
Rời bỏ trần
gian...
Ngày tôi
xa ấy
Nhiều chiếc
lá Bàng
Rơi nghe
ngỡ ngàng
Muôn trùng
xót xa !
Mơ hồ
hương hoa
Tiếng khóc
bạn bè
Vây quanh
chỗ nằm
Phận người
rong rêu
Mơ hồ, mơ
hồ
Những bước
liêu xiêu
Bình tâm
nguyện cầu
Giọt nước
mắt khô !
Mơ hồ, mơ
hồ
Nằm sâu dưới
mồ
Hồn còn
lênh đênh...
Trần Mai Ngân
BỐN MƯƠI NĂM VỚI TÌNH NÀY... - Thơ Hoàng Yên Lynh
BỐN
MƯƠI NĂM VỚI TÌNH NÀY...
Tiếng quê nhịp võng à ơi
Tưởng người năm cũ bên trời về đâu
“Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng...” *
Đất trời biến động hổn mang
Đành thôi bỏ cuộc đau lòng tha phương
Kinh chiêu hồn gởi non sông
Vọng về cõi nhớ bềnh bồng gió mây
Biển sông có lúc vơi đầy
Bốn mươi năm với tình này... quê hương
" Thân tàn gạn đục khơi trong..." *
Hoàng Yên
Lynh
* Kim Vân Kiều -
Nguyễn Du
HỒI ỨC MIÊN MAN - Phan Quỳ

Tác giả Phan Quỳ
HỒI
ỨC MIÊN MAN
Phan Quỳ
Quê mình ở bên nầy dòng sông Thạch Hãn, bên kia là
làng Như lệ. Làng mình là An Đôn. Ngôi làng hiền hòa dọc theo vùng đất ven sông
và có bãi cát vàng trồng bắp nếp và khoai có mùi thơm ngon rất lạ, hầu như ai
cũng thích. Thời đó trước năm 1972, mình còn nhỏ, đi học ở lớp của nhà thờ với
các soeur, sau đó chuyển sang trường nữ rồi vào trung học Nguyễn Hoàng.
Nhà mình đông lắm. Ông nội có hai bà là hai chị em ruột
(hồi đó lạ nhỉ) và có được mười lăm
người con, mười nữ và năm nam (chao ôi là
nhiều). Dù nhỏ mình vẫn nhớ hình ảnh các bà O của mình da đẹp, tóc đen dày
và thật là dài, nhưng hầu như đều phận mỏng và lắm truân chuyên. Bác và các chú
cũng đẹp. Bác làm Khuông hội trưởng, dáng người cao lớn, khuôn mặt chữ điền, đội
khăn đóng áo dài, trông thật uy nghi mỗi khi mình theo bác vào lễ Phật. Chú thì
làm công chức của sở công chánh. Mình nhớ lúc nào sang chơi cũng thấy chú dùng
một mâm cơm riêng ở nhà trên, thím và các em ở nhà dưới. Nhà ngăn nắp, nề nếp
và bày biện đẹp mắt, không như nhà mình vì ba mẹ đều làm nông. Ba mình bảo ngày
xưa bác và chú học giỏi thì cứ tiếp tục còn ba thì làm ruộng để có thêm lúa gạo
cho cả nhà (!)
Mình nhớ bà O lớn nhất của mình là có ba cô con gái
tên là Ba, Hồ và Sen. Cả ba chị đều đẹp riêng chị Sen là rất cao, như mấy cô
người mẫu bây giờ - mà thời đó vậy là thật hiếm, tóc bao giờ cũng buông dài và
vén sang một bên, thật điệu đà. Chị Sen làm ngẩn ngơ bao chàng trai Quảng Trị
nhưng sau đó chị vào Sài Gòn và gặp nhà văn nhà thơ Phạm Công Thiện và có một
bé gái là Ty Na. Lúc Phạm Công Thiện sang Pháp chị không theo được thế là phải
chia tay, thật buồn. Mấy năm trước bé TyNa từ Úc có về Sài Gòn và gặp nhà thơ Phạm
Thiên Thư chụp ảnh chung và gởi về quê. Trông cháu thật thông minh và xinh xắn.
O thứ hai của mình cũng có ba người con gái tên là Hường,
Liên và Huế. Ai cũng duyên dáng và khéo tay. Mỗi người mỗi vẻ nhưng thật ưa
nhìn. Chú thứ ba thì có hai em trai và năm em gái luôn: Hương, Lan, Huệ, Hồng
và Lệ. Hương xinh nhất nhà và là bà xã của đại úy Lê Ngưu, trưởng ban quân trấn
thời ấy. Dượng Ngưu thường đi xe jeep mui trần, người to cao phong độ và có
súng lục giắt ngang hông trông thật oai vệ. Quân lính sợ lắm vì nghe đâu dượng
hay phạt nặng những ai vi phạm kỷ luật. Mỗi lần Ngưu qua nhà mình chơi chào ba
mẹ mình xong là quay sang mình và nói “chị Gái” (mình ở nhà tên là Gái), giọng
rền vang và thêm nhìn dáng dấp dượng ấy là mình ôm cột nhà mà khóc vì sợ. Mọi
người an ủi dỗ dành nhưng mình cứ khóc hoài… dượng Ngưu cười và đi ra. Bây giờ
hai ông bà định cư ở Mỹ, mỗi lần về nhắc lại chuyện xưa đều thấy thật buồn cười.
Mà hình như cái số mình là vậy, nhát gan và cứ thường hay khóc, vui, buồn, cảm
động, tủi thân đều làm mình không kìm được nước mắt, có lẽ vì vậy nên cuộc đời
cứ buồn buồn trong tâm…
Mình nghe kể rằng có mấy vị trung úy, thiếu úy dưới
trướng của đại úy Ngưu có việc gì vào nhà đều mong được nhìn phu nhân của đại
úy một lần. Khuôn mặt trái xoan, làn da trắng mịn, đôi mắt to màu nâu thăm thẳm
như cuốn hút người đối diện, thêm nữa là giọng nói của Hương cũng thật là lạ,
êm êm và nhẹ nhàng. Mình còn nhỏ lắm mà cứ muốn nhìn mãi không thôi. Còn em Huệ
nữa, em học lớp mười và luôn mang robe trắng, tóc cắt ngắn rất tây. Em ấy ôm
nghiêng cặp sách đi bộ từ bên làng qua trường học mà vẫn mang giày cao gót. Ơi
là xinh và bao chàng ngơ ngẩn… Lúc ấy Hồng và Lệ chỉ trạc tuổi mình nhưng cũng
đã dễ thương lắm rồi với sống mũi cao và khuôn miệng nhỏ, hơi móm một tí, trông
thật duyên với lúm đồng tiền hạt gạo. Con của bác, chú và các O đều xinh đẹp nổi
tiếng thời ấy… chỉ có nhà mình là thường thường bậc trung vậy. Ba mình người tầm
thước, sống chân chất và phúc hậu, ba có hàm răng đều và đẹp nên nụ cười rất
tươi. Chị gái và anh trai mình được thừa hưởng ở ba nét đó nên cũng tàm tạm,
riêng mình thì quá tệ…
Ba có những suy nghĩ và cách hành xử thật hay. Ba ăn
xong một trái bắp, còn lại cái mình thường gọi là cùi (hay cồi ) đó, nó đều tăm
tắp như vừa được lấy dao gọt, còn cái cùi bắp của mình thì ôi thôi như là chuột
gặm… Ba nói coi con tề, con gái ăn uống kiểu chi lạ…cái chi cũng phải tập con ạ,
lời ăn tiếng nói, dù công việc, dù cách ăn uống đều phải chu đáo, hãy quan tâm
đến người khác và tận tâm tận lực… mình cố gắng đến mấy thì cũng chẳng thể nào
được như ba… có rỗ khoai hay sắn luộc đặt trên bàn, ba nói đã cầm củ nào lên là
dùng củ đó, không nên bỏ xưống lại, con bỏ xuống tức là mình chê, sao lại để
cho người khác thứ mình không muốn chứ…
Những điều tưởng chừng như đơn giản nho nhỏ ấy trong đời
cứ nằm sâu trong tâm thức mình và mình đã cố làm theo những lời ba dạy…
Mình có chị gái, nho nhỏ xinh xinh, chị làm nghề may.
Hằng ngày sau giờ học mình cứ quanh quẩn để nhặt vải vụn may áo quần cho một loạt
búp bê của mình, thôi thì đủ kiểu và cũng thích nghe chị hát, những bài bolero
mùi mẫn thời đó và rồi mình dần thuộc và cũng ngêu ngao suốt ngày… Thành phố buồn lắm tơ vương, cơn gió chiều lạnh
buốt tâm hồn… dù mình chẳng hiểu chi mấy. Có nhiều anh sỹ quan mặc đồ lính ủi
thẳng tắp, đẹp trai, ghé vô nhà chơi, véo má mình một cái, (mình cố nhớ anh nào đó véo đau để hôm sau mình thấy là tránh, mình chỉ
thích có anh đó lúc nào cũng chỉ vuốt nhẹ cái tóc mình, thật dịu dàng và đáng mến...)
rồi thì anh chuyện vãn với chị, mình thấy chị cứ cười cười. Họ nói bao điều,
mình cố lắng nghe và cũng chẳng hiểu gì…
Mình cũng có các anh trai. Mẹ mình chắp nối với ba và
gian nan lắm lắm mới có mình nên các anh lớn hơn nhiều và đều thương mình. Hôm
tháng tư năm 72 chiến sự xảy ra, mẹ mình bị mảnh đạn găm ở lưng, mình bị thương
ở đầu, máu chảy nhiều lắm mình khóc thét, anh cõng mình trên lung và dắt mẹ chạy
đi trong làn mưa đạn để qua bịnh viện và năn nỉ bác sĩ cứu giúp vì lúc ấy hoảng
loạn lắm. Hình ảnh ấy mãi mãi trong tim mình.
Anh kế thì rất đẹp trai và nhiều cô theo mê mẩn. Lúc
nào anh ấy cũng cười cười để khoe hàm răng trắng bóng và duyên duyên. Anh chú ý
ăn mặc và có gu thẩm mỹ nên lúc nào cũng mua đồ đẹp cho mình mỗi khi có tiền rồi
nói mình mặc vào để anh ngắm ngắm…
Tuổi thơ của mình cứ vậy mà trôi đi. Rồi thì bao vật đổi
sao dời, bao thăng trầm thế sự và giờ nầy mình đã là lão bà bà với những hoài
niệm thiết tha và có lúc thật đau xót trong lòng. Những người thân yêu nhất của
mình đã lần lượt ra đi. Cách đây mấy năm O của mình ở Huế bịnh nặng, mình vào
thăm. Buổi trưa mình hơi mệt nên ngủ quên bên O, lúc mở mắt ra mình thấy O vẫn
ngồi. Mình hoảng lên, “răng O không ngủ một
tí.” O nói O sợ ngủ quên rồi con ra O không thấy con nữa. Mình ôm lấy O mà
khóc mãi … thương ơi máu thịt của mình…
Rồi mình còn một O cuối cùng cũng đã 95 tuổi, thôi thì
cũng là trường thọ nhưng sao lòng vẫn muốn O còn mãi. Lúc nào O thấy mệt trong
người, O nói với mấy em rằng nhắn con Quỳ vô thăm kẻo tau chết… Hôm tiễn O về
thế giới an lạc, mình đọc lời cảm tạ quý chư tăng và đạo hữu mà nghẹn ngào nức
nở mãi không thôi. Một đời hồng nhan bạc phận, lận đận nuôi con một mình mà O
lúc nào cũng bao dung và tràn đầy tình cảm.
Thế là những mất mát cứ vậy mà đi qua đời mình. Cha mẹ
rồi các bác các chú và các O rồi chị gái nữa. Mình nhớ hôm mình đậu đại học chị
cầm tay mà nói em cố gắng học giỏi để kiếm một nghề mà sống, đừng làm nông vất
vả lắm em. Chị nghèo và đông con nhưng lúc nào cũng nghĩ về mình. Giờ ở bên kia
chị có được vui và nhớ em không chị ơi???
Các con mình vẫn bảo đó là quy luật. Mình cùng hiểu vậy
nhưng mình sợ lắm hai từ chia ly. Mình sợ những người thương mến mình phải ra
đi. Hai con gái mình thì mạnh mẽ hơn nhiều. Chúng ít khóc và biết kìm nén nỗi
đau. Mình thì quá sức mềm yếu và sống mãi với nỗi nhớ thương chưa bao giờ vơi cạn.
Bây giờ mùa bắp lại về, nhìn trái bắp mình lại nhớ.
Mình vẫn không có được cái cùi bắp nhẵn nhụi như ba và bao điều mình đã không
làm được như lòng mẹ mong muốn. Mình phải làm sao bây giờ. Khi viết những dòng
nầy mình lại khóc, sao lúc nào mình cũng chỉ biết khóc thôi…
Phan Quỳ
Friday, March 15, 2019
NGƯỜI ĐÀN ÔNG Ở MIỀN NAM VIỆT NAM CÓ ĐỘC CHIÊU TRỐN LÍNH: ĐOÀN THI BẰNG - Võ Cẩm

Hai ông Đoàn Thi Bằng và Võ Cẩm
NGƯỜI
ĐÀN ÔNG Ở MIỀN NAM VIỆT NAM CÓ ĐỘC CHIÊU TRỐN LÍNH: ĐOÀN THI BẰNG.
Ông Đoàn thi Bằng sinh ra và lớn lên tại Làng Đâu
Kênh, xã Triệu Long, huyện Triệu phong, tỉnh Quảng Trị, trong một gia đình
trung lưu. Ông sinh năm 1936, bạn với thầy dạy triết Lê mậu Tâm, Lê mậu Thống,
cậu ruột của Hồ sĩ Đoàn, thầy dạy Lê mậu Duy ở trường Trung Học Tư thục Chân
Lý, Bố Liêu, dạy chung với chú của Cao thị Thanh Nhàn, thầy Cao hữu Lượng, thầy
Lê mậu Tuân. Thời gian đi học tôi được ông truyền cho nhiều “độc chiêu giải toán”.
Làng Đâu Kênh tôi có 5 Họ: Võ, Đoàn, Lê, Đỗ, Nguyễn.
Họ Võ có Tiến Sĩ Võ đầu tiên Việt Nam : Võ Văn Lương.
Họ Đoàn hay Đoạn có nhiều người lý luận sâu sắc không
kém gì luật sư. Dân làng tôi nắm lòng câu.“Cung họ Đoạn quan họ Võ”. (Cung: thầy cung, dù không học luật).
Ông Đoàn thi Bằng sinh ra trong gia đình có truyền thống ấy.
Vào thời Nhà Nguyễn, làng tôi có nhiều quan Võ được
Triều đình tiến công và ra lệnh lập miếu thờ ơ quê nhà. Sáu miếu, thờ 6 vị quan
Võ “Trung Đẳng Thần” mà có đến 3 vị
là người họ Võ làng tôi.
Thời Đệ nhất Cộng hòa, chiến tranh lan rộng, thanh
niên phải đi quân dịch (nghĩa vụ quân sự). Ngay thời gian đó ông đã nghĩ tới
cách trốn quân dịch. Ông thêm chữ lót để biến mình thành con gái là “Đoàn Thi Bằng”
(Con gái không đi lính). Khi lật đến
tên ông, Phòng Quân vụ Tỉnh Quảng Trị tưởng là Đoàn thị Bằng nên xếp qua, không
lập lệnh gọi nhập ngũ. Những năm chiến tranh xảy ra khắp nơi. Lệnh động viên
toàn lực, các quan chức, thầy giáo Tiểu, Trung và Đại học phải vào trại nhập
ngũ, tùy thuộc vào bằng cấp, tôi cũng xếp bút vào trường SQ Trừ Bị Thủ Đức
1966. Những ngày tháng cam go như thế mà ông Đoàn thi Bằng vẫn lọt sổ. Nghe
đâu, khi biết ông là nam nhân thì đã ngoài tuổi quân dịch. (Ông Hồ Sĩ Cơ, ba Hồ sĩ Trân đã biết, khuyến cáo và đành bỏ qua).
Đoàn thi Bằng rất giỏi toán, khi chưa đậu Tú tài bán
phần (tú tài 1) ông đã dạy kèm giải toán thi tú tài toàn phần (tú tài 2), học
trò ông phần lớn đỗ đạt. Sau này ông từng làm Hiệu trưởng Trung Học Bồ Đề. Sau
1975 ông là thầy dạy toán cấp 3 nay về hưu, hiện ở tại Đà Nẵng. Vợ ông là học
trò của ông cùng thời với tôi.
Vốn có dòng máu lý luận sắc bén, ông nghiên cứu, đọc
nhiều sách luật nên trở nên một Luật gia nổi tiếng, ông tham gia tư vấn nhiều vụ
kiện thành công ở Đà Nẵng, Quảng Trị và tận Sài Gòn.
Khi về Đà Nẵng lúc nào tôi cũng ghé thăm, Ông kể cho
tôi nhiều vụ kiện mà ông tham gia tranh tụng.
Dù tuổi lớn nhưng ông rất minh mẫn, kiến thức đầy ắp
trong đầu. Có nhiều lần tôi suýt trễ chuyến bay vì những câu chuyện hấp dẫn.
Đà Nẵng,15/3/2019
Võ Văn Cẩm
Thursday, March 14, 2019
VẤN NẠN - Nguyên Lạc

BÀI THƠ VẤN NẠN
Cổ độ thuyền về...
có
thật không?
Hình như
tiếng sóng
động trong lòng!
Chở ta. người hỡi!
bờ bến ấy!
Hãy
thắp cho
ta ngọn đuốc hồng!
Vô
thường nắm giữ có được không?
Vẫn thế mây trôi...
chuyện đuốc hồng!
Nhắc
chi hai chữ
sơn cùng
thủy?
Có. Không
Khởi.
Tận
ở trong lòng!
(Nguyên
Lạc)
HAI
BÀI THƠ HAY
Xin dẫn ra đây hai bài thơ hay, đáng
suy gẫm của hai người đã
gây cảm hứng cho Nguyên
Lạc viết bài
thơ trên.
1.
Lô sơn
Lô sơn yên toả Chiết giang triều,
Vị đáo
bình sinh hận bất tiêu.
Đáo đắc bản lai vô biệt sự,
Lô
sơn yên toả Chiết giang triều.
(Tô Đông Pha)
Dịch thơ:
Khói
toả Lô Sơn, sóng Chiết Giang,
Khi chưa đến đó
luống mơ màng.
Đến rồi, hoá cũng không gì lạ,
Khói
toả Lô Sơn, sóng Chiết Giang.
(Bản dịch của Trúc
Thiên)
2.
Không
đề
Sơn có
cùng không?
Thủy tận không?
Giang sơn da diết nhớ khôn cùng!
Hẹn từ cổ độ thuyền về lại
Người hỡi cùng
ta giữ
Nến
Hồng...
(Nguyễn Tú Oanh)
@.
Vài ý nghĩ về
bài thơ "Không đề"
Đọc bài thơ này khiến Nguyên Lạc tôi nhớ đến ý nghĩ: Có Không – Hữu Vô của Thiền sư Duy Tín:
-- Thiền sư Duy Tín tóm tắt những giai đoạn trong đời tu của mình
như sau:
“Trước khi gặp thiện tri thức, tôi
thấy núi
sông là núi sông.
Sau khi gặp thiện tri thức chỉ dạy, tôi
thấy núi
sông không phải là
núi sông.
Sau ba mươi năm tu
học, tôi
lại thấy núi
sông là núi sông”.
Xin tiếp theo Nguyễn Tú Oanh:
1.
Sơn chẳng có, thủy cũng không!
Hồng tâm soi rạng
thủy sơn đó mà!
Thủy sơn trong cõi ta bà
Hữu sinh, hữu
diệt lời ta nhớ Người
2.
Không
không, Có có, Sắc Không
Trà không, Bình có, Bình không có Trà!
(Nguyên Lạc)
SƠN
CÙNG THỦY TẬN?
-- Sơn có cùng, Thủy có tận không?
-- Vấn nạn này chắc phải tự ta soi nghiệm, "tự đốt đuốc soi mình"
như lời Phật dạy.
Xin được dẫn ra mấy câu thơ "Hoài Niệm" (trong thi tập Giấc Mơ Trường Sơn)
của thầy Tuệ Sỹ, theo tôi
hình như có liên quan:
Trời vẫn vậy vẫn
mây
chiều gió
tĩnh
Vẫn một đời nghe kể chuyện không
như
Vẫn sống chết với điêu tàn vờ vĩnh
Để mắt mù
nhìn lại cõi
không hư
[Hoài Niệm - Thơ Tuệ Sỹ]
Anh Phan Đạo cho rằng trong câu thứ 3 của bài thơ Lô sơn -Tô
Đông Pha, cụm chữ chính
xác là "hoàn lai" thay vì "bản lai".
Đáo đắc hoàn lai vô biệt sự
Lô
sơn yên tỏa triết giang triều
và anh dịch:
Đến rồi cũng ngần
ấy thôi
Triết giang sóng dậy
khói
dày lô sơn.
(Phan Đạo)
***
Xin tồn lưu về việc nầy. Các bạn nghĩ sao?
Quê hương! Có.
Không? Còn. Không?
Nguyên Lạc
GIỌT CHIỀU CẢM XÚC MÊNH MANG - Thơ Nhật Quang

GIỌT
CHIỀU CẢM XÚC MÊNH MANG
Chiều mênh mang
những áng mây vắt vẻo ngang đồi
chạm hoàng hôn rơi trên thảm cỏ
gió thầm thì hôn nhánh lan mùi hương con gái
đắm đuối nét liêu trai mắt biếc ru tình
gã nghệ sỹ lãng đãng nét cọ phiêu du
lạc vào không gian vô định
Chiều hong mềm
nét nguyên sơ vai trần thơm ngát
rạo rực dấu ái đam mê…
nõn nà đôi gò bồng đảo thiếu nữ căng đầy
tuyệt tác thượng đế đã ban tặng
hồn mặc định cảm xúc bố cục khát khao…
vẽ những đường
cong tuyệt mỹ
Giọt chiều loang
vào mảng màu hình khối khởi sắc
cánh bướm lả lơi nụ cấm ái tình
những si mê…những khát khao bỏng cháy
chấm phá đường nét nguyên trinh
ngổn ngang bao ý tưởng phóng khoáng
loãng vào âm hưởng cảm tác vô hình.
Nhật
Quang
(Sài
Gòn)
Subscribe to:
Posts (Atom)

