TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Thursday, July 7, 2016
SÂN GA BUỒN...- Thơ Hiệp Kim Áo Tím

Hiệp Kim Áo Tím
SÂN GA BUỒN...
Con tàu của những ngày xưa
Bây giờ hoen rỉ nắng mưa ơi buồn
Chiều về đón hạt sương buông
Lặng thầm góc đợi giọt tuôn âm thầm
Lãng du khách lạ đến thăm
Sân ga cũ kỹ hàng trăm tuổi rồi
Nhớ ngày thơ bé xa xôi
Đoàn tàu xình xịch chở tôi vào đời
Sân ga cũ kỹ hàng trăm tuổi rồi
Nhớ ngày thơ bé xa xôi
Đoàn tàu xình xịch chở tôi vào đời
Bỏ hoang bốn chục năm trời
Sân ga cũ hoét muôn đời ngủ yên
Lặng câm nơi một góc riêng
Toa tàu đứt đoạn chẳng phiền lụy ai
Sân ga cũ hoét muôn đời ngủ yên
Lặng câm nơi một góc riêng
Toa tàu đứt đoạn chẳng phiền lụy ai
Nhớ ngày xưa... nắng chiều phai
Có người đứng đợi chàng trai trở về
Một thời chinh chiến xa quê
Cánh chim biền biệt buồn tê tái lòng
Có người đứng đợi chàng trai trở về
Một thời chinh chiến xa quê
Cánh chim biền biệt buồn tê tái lòng
Tàu đi có trở lại không?
Sân ga bến cũ vẫn mong tiếng còi
Thời gian thấm thoắt đưa thoi
Cảnh xưa còn đó vẫn hoài... nhớ thương...
Sân ga bến cũ vẫn mong tiếng còi
Thời gian thấm thoắt đưa thoi
Cảnh xưa còn đó vẫn hoài... nhớ thương...
Hiệp Kim Áo Tím
Đà Lạt 8/7/2016
BUỒN PHỐ - Thơ Hoành Trần

Tác giả Hoành Trần
BUỒN PHỐ
Buồn tênh phố,
buồn tênh ta,
Lạc loài chân bước,
Xót xa đời mình.
buồn tênh ta,
Lạc loài chân bước,
Xót xa đời mình.
Em qua
một thoáng với tình.
Mang kiêu sa đến,
bóng hình đậm ghi,
Vẫy tay
em lại bước đi,
Đùa chơi một thuở
xuân thì
đớn đau!
Quay về
giọt nắng theo sau!
Khóc cười với bóng
úa nhàu buồng tim.
Khóc cười
cười khóc
vô duyên.
Phố buồn
vắng
Hỏi lòng mình,
trống không.
Hoành Trần
8/7/16
8/7/16
ĐÔI LỜI CẢM NHẬN KHI ĐỌC "VIẾT CHO NGÀY VALENTINE" CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Chử Văn Long
ĐÔI LỜI CẢM NHẬN KHI ĐỌC "VIẾT CHO NGÀY VALENTINE" CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN.
Đọc bài thơ “Viết cho ngày Valentin” của Đặng Xuân Xuyến lòng ai không khỏi ngậm ngùi, không thấy nuối tiếc
cho những cuộc đời một đời lỡ dở trong tình yêu
đôi lứa. Thứ tài sản quý nhất ở đời mà trời đất đã ban cho mỗi người sinh ra trên mặt đất này, ta đã được
cầm trong tay nhưng vô tình để tuột rơi tan vỡ,
giờ nghĩ lại chỉ còn biết đổ cho phận số
Có lẽ xưa đường tu vụng dại
Vung vãi tình, giờ nghẹn đắng chữ yêu.
Ngày Valentin, ngoài đường nườm nượp những lứa đôi chồng chồng, vợ vợ, nhìn những bó hoa tình yêu người ta trao
tặng cho nhau mới thèm khát biết bao những cử
chỉ hạnh phúc, những vòng tay êm ái mà ta không biết nâng niu gìn giữ khi tuổi trẻ còn phơi phới cùng bao
mơ ước ngông cuồng tiền bạc, lợi danh ta đã
nhầm lẫn tưởng nó giúp ta dựng nên được những lâu đài hạnh phúc vững bền, khi nhận ra điều này thì đã muộn:
Đêm rũ xuống. Ngằn ngặt niềm yêu đắng
Chăn gối đơn rệu rạo đêm trường
Ta rụt rè ngóng gió muôn phương
Mà ứa lệ. Mà bẽ bàng cay đắng…
Có lẽ, đến cả những anh hùng vĩ nhân từng dọc ngang trời đất, từng chiến thắng hết thảy mọi gian nguy khi rơi vào cảnh
cô đơn này cũng trở nên bất lực.
Ta rụt rè ngóng gió muôn phương
Chỉ còn đợi giữa muôn điều may rủi nơi số phận mình đem lại. Lúc này mới tỉnh thức về lẽ sống ở đời, có thể giành
giật, mua bán chiếm đoạt được mọi thứ có ở trên
đời, riêng với tình yêu thì không có thể mua bán chiếm đoạt. Nó chỉ đến cùng và ở mãi cùng ta bằng những yêu
thương giao cảm chân thành.
Một ánh mắt gửi trao, một lời yêu an ủi có khi nặng hơn vàng cân, bạc nén.
Ta hãy nghe câu hát của những kẻ áo rách vá vai
mà vẫn hạnh phúc biết bao:
Chồng em áo rách em thương
Chồng người áo gấm sông hương mặc người
Nhất thời, cuộc sống nơi này, chỗ kia kẻ nọ, đang bị cuốn vào vòng xoáy mua bán đổi trao hết thảy tính bằng bạc tiền
nhưng rồi cái giá để có được tình yêu sẽ làm họ
tỉnh lại. Chẳng thế sao Đặng Xuân Xuyến lại thốt nên lời:
Tình yêu ơi sao xa xỉ thế!
Nó đắt lắm không tính được bằng tiền, không chinh phục được bằng tước quyền
danh vọng, chỉ có thể đến được với nhau, ở mãi trong nhau khi cùng một nhịp
trái tim mãi đập chân thành. Tác giả vừa thức ngộ cho mình vừa như nhắc nhủ
người khác:
Đến bao giờ thoát khỏi bến mê
… Lại hối hả dệt mộng lành êm ái…
Thức ngộ được cuộc sống này, người tốt kẻ xấu, tình thắm đượm, nghĩa phôi pha đang xảy ra ở khắp mọi nơi, đếm xỉa
hết thảy chẳng để làm gì:
Ừ, đừng nói đạo người phải trái
Tình bán mua soi kỹ làm gì
Chót nhỡ nhàng phận hẩm duyên thiu
Thì cũng cố vê tròn chữ nghĩa
Người tốt không phải bao giờ cũng gặp được người tốt để thủy chung gắn bó. Đau đến vậy, nhưng là người cầm bút làm
thơ thường khác với người đời là không vì người
phụ ta mà ta phụ lại người, tự nhận lấy không may “phận hẩm duyên thiu” để sống giữa đời này và mỗi câu
thơ viết ra để mong con người sống tốt đẹp
hơn, thương nhau, yêu nhau chân thật không lọc lừa giả trá:
Thôi ta mặc lời người độc địa
Cố nín câm giữ biển lặng sóng ngầm
Tình yêu là hoa, là hương, là trời xanh mây biếc. Có được tình yêu, có được hạnh phúc thật sự trên đời ta như chắp
cánh lượn bay tới cõi trăng sao. Nhưng yêu cũng
lại là niềm bất hạnh không gì sánh nổi. Qua những dòng thơ “Viết cho ngày Valentin” của Đặng Xuân Xuyến như nhắc cùng ta hãy biết trân trọng giữ gìn những gì có được trong tay đã
là hạnh phúc, không gì thay thế được.
Hà Nội, tháng 07 năm 2016
Nhà thơ CHỬ VĂN LONG
Địa chỉ: Thôn 2, Vạn Phúc, Thanh Trì, Hà Nội.
Điện thoại: 01658818263
Email: haicv08@gmail.com
Hà Nội, tháng 07 năm 2016
Nhà thơ CHỬ VĂN LONG
Địa chỉ: Thôn 2, Vạn Phúc, Thanh Trì, Hà Nội.
Điện thoại: 01658818263
Email: haicv08@gmail.com
VIẾT CHO NGÀY VALENTINE
.
Có lẽ xưa đường tu vụng dại
Vung vãi tình giờ nghẹn đắng chữ yêu
Ta nhìn người mà rậm rật bờ môi
Cứ da diết vòng tay tình chồng vợ.
.
Đêm rũ xuống. Ngằn ngặt niềm yêu đắng
Chăn gối đơn rệu rạo đêm trường
Ta rụt rè ngóng gió muôn phương
Mà ứa lệ. Mà bẽ bàng cay đắng...
.
Tình yêu ơi sao xa xỉ thế
Đến bao giờ thoát khỏi bến mê
Đến bao giờ hết rầu rĩ tái tê
Lại hối hả dệt mộng lành ân ái...
.
Ừ, đừng nói đạo người phải trái
Tình bán mua soi kỹ làm gì
Chót nhỡ nhàng phận hẩm duyên thiu
Thì cũng cố vê tròn chữ nghĩa.
.
Thôi, ta mặc lời người độc địa
Cố nín câm giữ biển lặng sóng ngầm
Ta gồng mình giữ chặt vẻ trầm ngâm
Chầm chậm bước giữ nhịp đời thật chậm.
.
San niềm vui gom vội niềm cay đắng
Ta cuộn mình sống hết kiếp nhân sinh.
Hà Nội, đêm, 14 tháng 02 năm 2016
ĐẶNG
XUÂN XUYẾN
Wednesday, July 6, 2016
DÒNG SÔNG HUYỀN THOẠI - hai bài thơ Cẩm Thạch
DÒNG SÔNG HUYỀN THOẠI
Ngược
dòng sông huyền thoại
Tìm
về chiến công xưa
Bao
lớp người ngã xuống
Lặng
thầm trong đêm mưa…
Nơi
dòng sông đi qua
Vết
thương còn đau nhói
Hóa
thân cùng sông núi
Tuổi
hai mươi căng tròn.
Sông
che chở linh hồn
Hát
ru từng giấc ngủ
Mối
tình đầu lưu giữ
Thạch
Hãn xanh đôi bờ.
Dưới
đáy dòng sông kia
Có
hình người con gái
Có
tình yêu ở lại
Ấp
ủ trái tim nồng.
Tìm
về một dòng sông
Khói
hương nhòa trong nắng
Bước
chân ơi thầm lặng
Cõi
linh thiêng anh về .
Hoa
kết tình muôn quê
Nến
cháy từng giọt máu
Ôi
dòng sông đau đáu
Tuổi
hai mươi dâng đời…
CT
ĐÁM CƯỚI Ở TRƯỜNG SƠN
Đám cưới em không có pháo hoa
Càng
không có phù dâu phù rể
Giữa
trường Sơn vang rền bom đạn
Đồng
đội mừng hai đứa nên duyên
Ngày
ấy đâu chỉ có đạn bom
Chim
vẫn hót rừng phong lan vẫn nở
Hạnh
phúc đến từ niềm vui nho nhỏ
Để
hai đầu thương nhớ cháy khôn nguôi
Tình
yêu anh như gió núi mây trời
Em
dịu ngọt, Khe Ve* vẫn chảy
Lán
thương binh bao lần bom cháy
Em
lao mình cùng đồng đội cứu thương
Nhớ
nôn nao đám cưới ở chiến trường
Cả
hai họ chung màu xanh áo lính
Mặt
trận kề bên tiếng bom tiếng súng
Hôn
trường hầm vang tiếng vỗ tay reo…
CT.
Khe Ve : Một địa danh thuộc tỉnh Quảng Bình, đã đi
vào lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Địa
chỉ tác giả: Cẩm Thạch, đường Kim Đồng, TP Vinh Nghệ An,
Đ/T : 0915770597
Email: <hoangthicamthach@gmail.com>
GẶP LẠI EM TRÊN BẾN CÀ TY - chùm thơ Lê Thanh Hùng
Này,
chút kiêu sa còn sót lại
Mông
lung chiều - sợi nắng đòng đưa
Còn
đâu đó? Một thời con gái
Một
vụng tình cháy bỏng: ngày xưa
*
Đời
lận đận, tình duyên trắc trở
Nắng,
gió trên sông, lộng bóng chiều
Cứ
nuối tiếc, mỗi lần gặp gỡ
Sóng
bạc đầu, chấp chới lời yêu…
*
Còn
đâu em? Mắt biếc, môi hồng
Gói
gian nan trong làn tóc rối
Xuôi
dòng đời, xuồng chợ, bến sông
Đám
lục bình, hợp, tan, trôi nổi …
*
Sóng
cửa sông, lao xao vây bủa
Câu
thơ buồn như nhịp chèo đưa
Nắng
tháng chín dập duềnh : Cỏ úa
Gió
xuân thì réo mộng - chiều mưa
*
Em
mong manh – tròn căng áo mỏng
Đợi
chờ nhau, như độ đôi mươi
Gánh
nhọc nhằn, ngược triền cát nóng
Mà
hồn nhiên, trong vắt tiếng cười
*
Dang
tay đấm, be thuyền năm cũ
Vỡ
vụn ngày xưa, đến bây giờ
Thời
gian trắng, mang mang quyến rủ
...
Tiếng chèo đưa, một thuở yêu người ...
X-2014
LTH
Thơ Gửi Bạn
“Có những phút ngã lòng
Tôi vịn vào câu thơ mà đứng dậy”
Phùng Quán
Kẻ
thất chí, thời nào cũng có
Phải
con gì có cánh đều bay ?
Diều
nhờ dây hay là nhờ gió
Hay
là nhờ số phận: Rủi-may ?
*
Anh
khoe giỏi, là đang dấu dốt
Lớn
đâu làm, việc nhỏ không xong
Ngồi
ăn nhậu, mà bàn: Nhà dột...
Bệnh
tỵ nanh, cách nói lòng vòng
*
Có
chử ký, gạch ngang để đở !
Thì
tự mình làm được những gì?
Có
biết đâu, mà xem hay, dỡ ...
Cả
cuộc đời, mê mãi, chép ghi !
*
Tạo
- Tìm - Hay là chờ cơ hội
Biết
bao giờ? Tôi – đến – Chúng ta
Buông
tay rồi, bạn bè, xin lỗi!
Sống,
xưa sao? Giờ mới gọi là ...
*
Phá
cách gì đâu, chỉ là đứt gảy
Của
cơ tầng văn hóa chìm sâu
Phanh
ngực áo, trong chiều, gió nhảy
Cứ
hoang sơ, mới gọi lần đầu ...
*
Bât
mãn, đâu là anh nhìn thấy
Mà
cái anh tâm tưởng trong lòng
Sóng
ở đâu? Mà xôn xao vậy?
Tự
gió đùa, trời đất, mênh mông !
*
Phá
ý tưởng, khó hơn xây mới
Thôi
nhậu bằng sức khỏe của mình
Đừng
hoang tưởng, vẽ vời, cơi nới
Cuộc
đời này, nhiều chổ, rộng rinh...
*
Đâu
có ai ngồi hoài một chổ
Mà
lấy đó, so sánh với đầu
Có
hay không – Cái quan* ... thổ mộ
Thì
còn gì ? Luẫn quẩn, được đâu!
*
Ngàn
ước mơ, một đời thực hiện
Bỏ
cái nào mà lấy cái nào?
Cái
ẩn sâu, cái đang phô diễn
Có
tuổi rồi, giảm giá làm cao!
*
Cứ
nhìn đi, đời vẫn ngọt ngào
Nắng
vẫn nắng, dù trời mưa gió ...
Vẫn
đưa mùa nam, bấc, thiết thao
Kẻ
thất chí, thời nào cũng có!
LTH
*
Cái quan định luận: Đóng nắp quan tài mới bàn chuyện
thiệt hơn.
Trong Sân Chùa
Vượt
qua hồn nhiên, toan tính
Lặng
đi trong ánh chiều vàng
Khập
khểnh, góc nhìn say tỉnh
Chậm
rơi, chuông chùa mênh mang
*
Buông
tay, rối niềm hoan lạc
Đắm
chìm cảnh giới nguyên sơ
Ký
ức chênh chao mục nát
Lạc
loài ngày tháng bơ vơ
*
Góc
cạnh, có-không đâu biết
Nhịp
đời cứ mãi lần trôi
Lắng
trong bao điều hơn thiệt
Còn
nguyên dặm nỗi bồi hồi
*
Vô
tư đếm chuông đổ nhịp
Tịnh
không ngồi xuống sân chùa
Tư
lự, lời kinh đưa tiếp
Thản
nhiên, chìm nổi, được, thua ...
Lê
Thanh Hùng
Huyện
Bắc Bình, Bình Thuận.
<thanhhungmtbb@yahoo.com.vn>
<thanhhungmtbb@yahoo.com.vn>
MÙA XUÂN NĂM ẤY - Thủy Điền
Tác giả Thủy Điền
Vừa bước vào sân nhà, chưa kịp chào, mẹ tôi ngồi trước hàng ba đang khóc.
Cứ ngỡ nghe tôi về sau những năm dài xa cách, mừng quá rồi khóc. Ai ngờ !
Những giọt nước mắt ấy đang lẫn lộn cái nhớ nhung và sự khổ ải chồng chất bao
năm.
Những năm hòa bình
được lập lại. Đất nước nói chung, sau chiến tranh cũng còn rất nhiều khó khăn
và riêng người dân cũng thế. Hai mặt vật chất, tinh thần rất hạn hẹp, thiếu
thốn mọi bề. Nhưng mỗi khi Xuân về, Tết đến từng nhà, từng ngõ chưa bao giờ
thiếu vắng cây Mai. Nó mạnh mẽ và hiên ngang lắm, luôn luôn đứng vững, không
lay chuyển và chẳng bị ảnh hưởng bởi một thế lực nào.
Năm 1991, lần đầu
tiên sau mười một năm đi vượt biên, khi nghe tin mẹ tôi bệnh nặng và ngay lúc
sắp sửa tết Nguyên đán, nên kết hợp cả hai về quê một chuyến vừa thăm mẹ và
tiện ăn tết luôn thể. Thú thật hồi ấy về thì về, nhưng trong lòng cứ mãi lo lo,
vừa xuống máy bay, vào Phi trường chỉ cần thấy mấy ông Công an mặc đồ vàng là
đã sợ rồi. Mặc dù mình chẳng tội tình gì cả, chỉ tội là bỏ nước đi vượt biên
như bao triệu người khác. Những điều nầy Chính phủ người ta cũng châm chế, bỏ
qua cả mấy năm nay rồi, nên mới cấp, cho Visa vào Việt nam, thế mà vẫn còn sợ
« Vô duyên thật « .
Trên đường về nhà, nhìn hai
bên đường, ôi! Xung quanh toàn Mai vàng, Cúc trắng nở thật đẹp, nhà cửa thiên
hạ trang điểm, bày biện cho ngày lễ Nguyên đán đầy màu sắc, đình đám hương vị
tết cũng loáng thoáng bay xa. Lòng tôi thật rộn ràng, nôn nao chờ mau về đến
nhà, để được tận hưởng những phút giây hạnh phúc ấy. Phút vui trong lòng chưa
vơi, không ngờ! Khi vừa bước vào đến cửa, là nhìn thấy ngay người mẹ già đang
ngồi trước hàng ba, thân gầy gò, ốm yếu đang khóc. Bỏ Vali chạy đến ôm bà,
nghẹn ngào, nứt nở.
-Thì con đã về đây, khóc nữa làm gì. Mẹ
có nhớ con nhiều không ? Câu hỏi không lựa lời nên bà mắng cho một trận.
-Tao đâu phải Trâu, Chó, Cỏ cây đâu mà
không biết nhớ.
-Xin lỗi mẹ, con hỏi không tế nhị, mong
mẹ thứ tha.
Chỉ chốc lát, anh em, họ
hàng, bạn bè kéo nhau đến đông như Kiến, những câu hỏi cứ tới tấp, tôi chỉ biết
ừ ừ, dạ dạ cho qua. Rồi năn nỉ mẹ đừng khóc nữa, mà mẹ vẫn khóc. Cứ ngỡ vì nhớ
thương, mừng con ngày trở về, nên mới khóc. Ai ngờ………………. !
Sáng thức dậy nhìn quanh
thấy nhà sao vắng vẻ, chẳng có gì gọi là ngày tết, chỉ cạnh hàng rào trước sân
có hai cây Mai vàng còi cọc, xấu xí nở loe ngoe vài ba nụ. Định hỏi? Sao không
mua Mai, Vạn thọ về trang điểm cho đẹp ba ngày xuân. Nhưng thôi ! Thấy vậy
tôi nhờ người đi cùng, xuống chợ mua một ít hoa cho nhà thêm xinh xắn, dự trù
mua một trăm Đô la, không dè chỉ mua mới năm chục là đầy hết một xe ba bánh.
Trong đó nào Mai, Vạn thọ, Mồng gà, Cúc, Nai , Hưu kiểng. Tất cả mang đem về và
trưng bày đầy một sân rộng, đủ sắc màu thật là tuyệt đẹp. Tôi thấy mẹ tôi vui,
cười và nói. Nhờ có mầy về xinh xắn được đôi hôm, khi mầy đi rồi cũng vậy thôi
con. Tôi nghĩ bà nói thế, là gì hiện tại người ta chỉ nghĩ đến miếng ăn hàng
ngày, còn bao nhiêu chuyện khác, chắc chẳng mấy ai để tâm, để ý.
Hai ngày sau, tức hai
chín tết có một người đàn bà mà từ lúc còn ở quê nhà, tôi chưa lần biết đến.
Người ấy cứ ngồi miết ngay hàng ba nhà tôi, chẳng nói năng gì cả, nhìn tôi chỉ
cười cười, mà không chịu về. Hồi đầu tôi nghĩ người láng giềng đến thăm hay đến
chơi, nhưng gì ngồi lâu quá, nên tôi đành hỏi cô em ? Ai vậy. Cô em trả
lời.
-Bà ta đến đòi tiền mẹ đó, nhưng ngại,
không dám nói.
Trời đất ! Bao nhiêu ?
Sáu trăm ngàn đồng.
Tôi tự hỏi ? Chưa tới ba chục Đô la
mà để người ta đến nằm dạ vậy sao. Cô em bảo.
-Mẹ làm gì có sáu trăm ngàn mà trả hả
anh ?
-Chết thật ! Nhà tệ đến vậy sao
em ?
-Đúng vậy đó anh.
Mẹ tôi nghe xí xô, xí xào
trước cửa, bà ngồi phía sau nhà nhìn theo rồi khóc. Và, tôi phải móc tiền ra
trả, để người ta còn đi về. Tôi biết rõ nguyên nhân hết, nên chẳng hỏi gì thêm
nữa và cho mọi việc đi qua. Chắc vì ngại ngùng, nên kể từ ngày tôi đi cho đến
nay, mẹ tôi chưa bao giờ viết một bức thư, xin xỏ điều gì. Có lẽ bà nghĩ, tôi
còn phải lo cho gia đình riêng tôi nữa. Và, tôi cũng không ngờ sự nghèo nàn,
túng thiếu đã đến với gia đình tôi mau như thế, vì trước mười một năm tôi ra
đi, gia đình vẫn còn xung túc lắm.
Những ngày tết và sau
những ngày tết, tôi đi quanh làng, thăm người nầy, người nọ. Nhìn thấy, chẳng
riêng gia đình mình, mà ai ai cũng đều xuống dốc. Những tiếng thở than, những
giọt nước mắt, người nầy nợ người kia mà không trả nổi, phải chi một khối tiền
lớn thì không nói, đàng nầy chỉ có năm ba trăm ngàn, một triệu mà đành phải bó
tay, chịu trận. Thật thương xót vô cùng.
THỦY ĐIỀN
06-7-2016
Subscribe to:
Posts (Atom)




