Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, December 9, 2015

Chùm ảnh SEN TÀN của Võ Thạnh Văn





READ MORE - Chùm ảnh SEN TÀN của Võ Thạnh Văn

Chùm ảnh phong cảnh đen trắng của Võ Thạnh Văn













READ MORE - Chùm ảnh phong cảnh đen trắng của Võ Thạnh Văn

CHỜ NGƯỜI - chùm thơ Phạm Phan Hòa




Phạm Phan Hòa

CHỜ NGƯỜI

           * Tặng em tôi - TM

Chờ trông... sương rụng chơi vơi
Đêm yên tĩnh bỗng tơi bời bão mưa
Trầm tình ngợp giữa dòng xưa
Máu tim đà lạnh, người chưa thấy về?
Chờ ai lệ đẫm cơn mê
Rời quên... lối cũng não nề bước xa!
Đợi người úa suốt mùa hoa
Gọi xa vắng vọng thướt tha điệu buồn.
Chờ ngày nắng, đổ mưa tuôn
Về nghe sông hát chạnh nguồn nước trôi
Có còn đầu buổi xa xôi?
Tình ơi! Mộng cũ tan rồi đã lâu.
Hai tay gói chặt phiên sầu
Dần buông năm tháng - thả câu đợi chờ
                          3/12/2015
                         


GIỌT MƯA

Giọt rơi rụng
Vỡ
Tan tành
Giọt nào lơ lững
Đầu
Cành cơn mưa.
Giọt vui
Ngắn
Giọt buồn thưa
Giọt đầy vơi...
Đọng?
- Cũng vừa
Mắt
Ai!!.

          7/12/2015
           

NGƯỜI VỀ NHƯ LÁ BAY

                    *Tặng TM

Một mình
Bên
Những dần phai,
Em đi bỏ mặc
Áo bay
Giữa
Đời!
Tà xưa lặng gió
Không lời...
- Tóc buông ngày rủ
Một trời
Reo!.

08/12/2015.


PPH (QN)
READ MORE - CHỜ NGƯỜI - chùm thơ Phạm Phan Hòa

Tuesday, December 8, 2015

AI CHO TÔI - thơ Trương Thị Thanh Tâm





AI CHO TÔI 

Ai cho tôi tình yêu
Nét hoa thêm mỹ miều
Bờ môi thôi héo úa
Nụ cười xinh mang theo

Xin một lần có nhau
Ta yêu như lần đầu
Men say tràn ánh mắt
Ôi tình yêu nhiệm mầu

Ai cho tôi tình yêu
Đôi tim cùng hòa nhịp
Hương tình say mắt khép
Thả hồn trôi chơi vơi

Ai cho tôi mùa xuân
Gối tình lên phím đàn
Vòng tay thêm hơi ấm
Chim hót mừng mùa sang

Xin một lần quên hết
Mắt lệ buồn thôi rơi
Không còn ngày băng giá
Gác nhỏ ấm hơi người

Ai ru tôi tình nhớ
Tìm lại thời điểm trang
Chim hót mừng nắng mới
Tiếng cười tôi giòn tan

Ai cho tôi tình yêu
Đường xa xôi chẳng ngại
Gió bấc lạnh bờ vai
Trái tim còn ấm mãi.

Trương Thị Thanh Tâm
READ MORE - AI CHO TÔI - thơ Trương Thị Thanh Tâm

NIỀM ĐAU DĨ VÃNG - thơ Vũ Trầm Tư





NIỀM  ĐAU  DĨ  VÃNG

Ta còn gì khi tình yêu cúi mặt
Người quay đi màu áo tím phất phơ
Sấp ngửa bàn tay bóng tối dật dờ
Mắt hướng xa xăm,vũng lầy phía trước

Con đường nhỏ một mình ta chậm bước
Khi tình yêu loạng choạng bóng liêu xiêu
Men rượu đắng mềm môi chưa muốn tỉnh
Hết say rồi ta sợ nỗi cô liêu

Thèm điếu thuốc rít hơi dài ngậm khói
Nén nỗi buồn thả vòng khói chữ O
Ta tự giam đời mình trong hư ảo
Trói con tim bằng mái tóc học trò

Tình vụng dại cuốn theo dòng nước xoáy
Thả cuộc đời đưa đẩy cõi mù xa
Đôi mắt nhắm nghe niềm đau dĩ vãng
Mặc nỗi buồn gậm nhấm ước mơ ta

Vẫn biết yêu rồi không còn lối thoát
Cuộc bể dâu mắc cạn khó mà quên
Cung đàn cũ trổi khúc buồn ai oán
Nửa vầng trăng trôi dạt phía cuối ghềnh


Vũ Trầm Tư
READ MORE - NIỀM ĐAU DĨ VÃNG - thơ Vũ Trầm Tư

KHI MÙA NOEL TỚI - thơ Trúc Thanh Tâm





KHI MÙA NOEL TỚI

Noel năm đó lên Đà Lạt
Nhà thờ Con Gà đứng trong sương
Ta như lạc giữa trời nhan sắc
Dòng tóc mây bay góc giáo đường

Vùng đất cao nguyên ngày thiếu nắng
Sương mù đêm xuống cứ rơi rơi
Chiếc áo khoác nhung màu rượu chát
Có đủ cho em ấm một đời

Em biết yêu anh năm mười tám
Má hồng, môi mọng, mắt tròn xoe
Cùng cắn trái dâu tươi màu máu
Như khắc vào tim chữ hẹn thề

Ân tình ta nợ em từ đó
Phải chăng lúc trả chính nợ thêm
Theo ta suốt một đời lang bạt
Mùi hương con gái khó lòng quên

Tàn cơn lửa khói ta trở lại
Đồi Cù gió hú phía hàng thông
Hỏi ra, em đã rời phố cổ
Xuống miệt Đồng Nai để lấy chồng

Tình hỡi, kiếp nầy xin lỗi hẹn
Đêm nay nghe lại tiếng kinh cầu
Từ trong sâu thẩm như ai khóc
Chúa ở trên trời có thấy đau !

Trúc Thanh Tâm



READ MORE - KHI MÙA NOEL TỚI - thơ Trúc Thanh Tâm

TÓC THƠM - thơ Trần Ngọc Hưởng




Tóc thơm 

Cho anh mượn tóc em dài,
Thả vần thêu dệt hình hài tứ thơ.
Sợi ngay câu thẫn, câu thờ,
Sợi quăn câu dại, câu khờ dịu êm

Cho anh mượn tóc em mềm,
Kết thành võng nhịp êm đềm ru thơ.
Sợi tính tứ, sợi mộng mơ,
Sợi khăng khít, sợi ơ hờ … trôi xuông

Cho anh mượn tóc em buồn,
Sợi tương tư trắng rợp vườn chiêm bao
Sợi thương sợi nhớ sợi nào,
Sợi riêng giữ lại,sợi trao cho tình.

Cho anh mượn tóc em xanh,
Miên man suối cuộn tóc thành đam mê.
Nụ hôn dẫn lối đi về.
Tóc xanh như có bùa mê mẩn hồn

Cho anh mượn tóc em thơm,
Dấy hương lửa ấm môi hôn tình nồng.
Tóc thơm, thơm đến nao lòng,
Ừ thôi chẳng bế thì bồng tóc thơm


 Trần Ngọc Hưởng
READ MORE - TÓC THƠM - thơ Trần Ngọc Hưởng

NHỚ NGOẠI - Thơ Hồng Tâm






NHỚ NGOẠI

Lâu lắm con không về thăm ngoại yêu
Huyện Đức Huệ nối đôi bờ Vàm Cỏ
Dòng sông quê mang nặng giọt phù sa đỏ
Rặng trâm bầu cơn gió khẽ nhẹ đưa
Nhớ ngoại hiền khao khát lời ru
Lời ru con bướm đậu nhánh mù u ngoại thường hát
Đêm mưa bên ngọn đèn hiu hắt
Thao thức hoài , nhớ lắm ngoại ơi
Ánh mắt đượm buồn nhớ ngày tháng xưa
Nhớ khói lam chiều , quen mùi rơm rạ
Còn món nào ngon hơn gỏi sầu đâu trộn cá
Nước mắm cay , bánh tráng , chợt thèm
Điên điển sau nhà nở vàng nhánh sông
Miền Tây quê ta đó
Con chợt nhớ câu hò điệu lý
". Hò ơi .... Anh tìm vảy con cá trê
Tìm gan con tôm sú , tìm mề con lươn ... ơ "
Gọi con trong mơ
Con mãi tìm về
Trong đạo nghĩa phu thê 
Lớn tuổi rồi mà ngỡ như trẻ thơ
Thèm một vòng tay cái ôm siết chặt
Chẳng thể nào ngăn giọt nước mắt
Bởi thương ngoại già ngọn gió sắp lay

                             
     HỒNG TÂM
                                   14/10/2015

P/S : Vì lý do Hồng Tâm mất điện thoại và mới mua máy tính nên truy cập mail khó khăn nên tạo mail mới và số điện thoại mới : 01286424683

READ MORE - NHỚ NGOẠI - Thơ Hồng Tâm

Monday, December 7, 2015

NGƯỜI ƠI... - thơ Thy Lệ Trang


Tác giả Thy Lệ Trang


NGƯỜI ƠI...

Rằng em từ buổi chia xa
Bâng khuâng nhìn nắng nhạt nhòa... cuối sân
Biết đời là áng phù vân
Biết tình là bóng ngoài tầm tay nhau
Tạ từ... chưa nói mà đau
Vần thơ chưa gửi xanh xao tháng ngày
Ơi người! có nhớ bàn tay...
Công viên chiều đó mưa bay chập chùng?
...

Cầm phone rồi lại ngập ngừng
Dường như nước mắt lưng chừng... hoen mi !!!


Thy Lệ Trang
READ MORE - NGƯỜI ƠI... - thơ Thy Lệ Trang

NIỆM KHÚC MÙA ĐÔNG - Trương Đình Phượng


Tác giả Trương Đình Phượng



Trương Đình Phượng

NIỆM KHÚC MÙA ĐÔNG

Có một ngày tôi bỗng muốn vắt kiệt máu mình hòa thành mực và lấy tâm hồn mài thành ngọn bút để viết nên một cái gì đó, cho ra viết. Nhưng rồi tôi chả làm được gì. Vẫn âm thầm ngồi bên khung cửa nhỏ nhìn nắng chết ngoài hiên. Mùa đông về không dự báo. Những chiếc lá cạn nhựa rưng rưng giã biệt cành. Từng phím gió len vào căn gác nhỏ gờn gợn những xúc cảm lạnh lùng. Lặng lẽ. Tĩnh mịch.
Một con chim be bé sà xuống cành nhãn còi, khe khẽ dạo một bản nhạc buồn buồn. Tôi bước ra ngoài lan can, hòa mình vào không gian chiều u uẩn.
Nhà bên, bà cụ già lặng lẽ ngồi bên mái hiên còm cõi. Hai bàn tay xương xẩu chậm rãi gom nắng tàn. Tiếng thở dài nghe như một niệm khúc xót xa.
Một thằng bé ăn mày, tay cầm mẩu bánh mỳ thừa, dừng nơi vỉa hè chếnh choáng gió, ngắt một bông hoa cúc đưa lên mũi ngửi, một nét cười hiện ra trên khóe môi tím bầm vì lạnh.
Bóng chiều loảng nhanh. Một ông cụ chậm rãi nhặt từng bước chân run run trên con ngõ nhỏ gầy mòn.
Tôi quay vào trầm lặng như lúc tôi đi ra. Tâm hồn tôi lại bó gọn trong khung cửa nhỏ. Lá vàng chừng rơi nhiều hơn. Từng sợi tối dần đan lên mảnh không gian thinh mịch.Con chim nhỏ đã bỏ đi. Chỉ còn những cành nhãn còi run rẩy theo làn gió tê tê.
Chiếc radio cũ của mẹ tôi đang phát chương trình dân ca và nhạc cổ truyền,tiếng ru con à ơi nhè nhẹ thẩm thấu vào trái tim tôi.Tôi chợt nhận ra dẫu có bao lâu, và có cố gắng thế nào tôi cũng không bao giờ đi qua hết được chiều dài con đường suy tưởng.
Thời gian vẫn trôi. Nhịp đời vẫn chảy, như dòng sông kia ngàn đời không ngừng thở. Đôi khi muốn ôm trọn muôn nỗi niềm nhân thế vào lòng, ngỡ có thể mổ xẻ những niềm đau, tiêm vào đó một liều kháng sinh bình yên, hạnh phúc... Có được chăng?
Hòn đá kia có bao giờ mềm? Bàn chân ấy biết khi nào có thể trở nên cứng cỏi như lời ca dao tự xa xưa?
Mưa có bao giờ khô? Nắng có bao giờ ướt? Những giấc mơ khuyết tật hình hài muôn đời vẫn mò mẫm dò đường trong đêm trường u tối.
Làm sao tích giữ chất diệp lục cuộc trần bằng hai bàn tay bé nhỏ? Cánh đồng nào chả đến thời kỳ cạn kiệt huyết tương hi vọng, đợi chờ?
Tại sao tôi cứ ngây thơ nghĩ sẽ có lúc thay đổi được quy luật bất biến đã di tồn hàng tỷ năm?
Đã lâu rồi, tôi cũng chẳng nhớ nổi, từ khi nào, nước mắt tôi không còn vận hành qua khóe mi, nó lặn sâu vào tận cùng đáy huyệt tâm tư, ở đó, lặng lẽ khởi sinh rồi cũng lặng lẽ trút hơi thở. Và cũng từ rất lâu rồi, nụ cười không còn ghé về thăm tôi. Nó đã đi xa, xa lắm, xa mút tầm níu gọi của lòng tôi.
Tôi lục lọi trong chiếc hòm cũ tìm những bài thơ cũ, cũ như ký ức đã bị chôn vùi vào một đêm xưa, khi người từ giã phố ra đi, để mặc tôi một mình chết sững giữa bao la sầu muộn. Những bài thơ chất ngất hoài đau buốt nhớ. Những bài thơ thầm lặng trôi qua dòng đời không nhân ảnh đồng điệu.
Những bài thơ hay ấy chính là những tiếng than van của một trái tim ngục tù, mệt mỏi. Làm sao thẩm thấu tảng đá cõi đời chai lạnh?
Liệu có khi nào, một chiếc linh hồn rớt, một khóm tình rũa sắc, một sợi máu ngừng run … của một cá nhân nào đó sẽ tạo ra cơn địa chấn cho cả mạch nguồn nhân thế?
Có một lần nào đó, tôi về ngang triền mơ tuổi nhỏ, cánh diều năm xưa đã từ biệt cuộc chơi trần tục, và cánh chim ước vọng cũng đã ngừng hót từ lâu, lặng lẽ tôi nhặt lên một cọng cỏ buồn, đứng dưới khung chiều đầm đẫm cô liêu, tôi tưởng niệm ngày biếc. Rồi đêm xuống, tôi gối đầu lên đám sao, mơ về bóng dáng thiên đường. Tôi choàng tỉnh dậy, khuya lắm, khuya lắm rồi. Nơi nách tường già cỗi, con dế già vẫn còn ôm chiếc đàn mục rền rĩ niệm khúc vạn năm.
Tôi bỗng muốn vắt kiệt máu mình hòa thành mực và lấy tâm hồn mài thành ngọn bút để viết nên một cái gì đó, cho ra viết. Nhưng rồi, tôi lại ngồi im lặng, lắng nghe dòng đời trôi, miên miết, vô định… ai biết ngày mai, tôi về đâu, những nhân ảnh ngoài kia về đâu?
AI BIẾT ?

TĐP

READ MORE - NIỆM KHÚC MÙA ĐÔNG - Trương Đình Phượng

GOM NHẶT - thơ Phạm Phan Hòa



Tác giả Phạm Phan Hòa


GOM NHẶT
              Tặng Thúy TM


  Thủa nào tay
  Chạm
 Niềm mơ?
 Rồi xa ngút
 Để...
Lại thơ không lời!
... Người đi - cơn mộng tơi bời,
Ta tan tác
Nhặt một thời

Vỡ

Thương!

PPH


NGÀY ANH ĐI

Một hôm
Anh rồi xa em
Trăng trôi về giữa 
Êm đềm 
Ngủ
Yên.
... Qua rồi cơn mộng
Triền miên!
Em tình trở lại
Cuối miền

không

Đau.

               
                                                        Phạm Phan Hòa                 
                                           (QN)
READ MORE - GOM NHẶT - thơ Phạm Phan Hòa

CUỘN SÓNG - thơ Trần Ngọc Hưởng


Tác giả Trần Ngọc Hưởng


Cuộn sóng 

Thân trần mắt ngả mày nghiêng,
Phút nào anh cuộn vào em bềnh bồng.
Ngất ngây chạm đáy cuồng phong,
Gối đầu lên ngực em hồng, phục sinh.

Vòng tay xiết khoả thân xanh,
Phút nào em cuộn vào anh nồng nàn.
Lướt môi về phía đa đoan,
Dốc ly rượu cạn tình tràn tận đâu?

Tình thơ e giấc mơ nhàu,
Phút nào ta cuộn vào nhau giao hòa.
Tình nồng ơi! Thoáng thăng hoa,
Gửi vào vô tận thực thà mắt môi.

Ngực hồng vùi nụ hôn tươi,
Buồm yêu vút cánh giạt trôi mịt mờ.
Mênh mang đâu bến đâu bờ,
Gập ghềnh trong khói, dật dờ trong sương.

Kể chi địa ngục thiên đường,
Bế bồng nhau giữa suối nguồn đam mê,
Thênh thang ngõ nhỏ đi về,
 Sóng tình cuộn sóng tràn trề cuộn nhau. 

Trần Ngọc Hưởng

READ MORE - CUỘN SÓNG - thơ Trần Ngọc Hưởng

ĐÊM QUÊ - thơ Xuân Nghiêm


Tác giả Xuân Nghiêm


ĐÊM QUÊ
 
Đêm làng quê thật yên bình
Vắng dàn còi hú ẩn hình tàu xe
Chỉ rì rào gió rờn tre
Ánh trăng mờ tỏ soi hè nhà thôi
Nhà bên tiếng nhẹ đưa nôi
Bồng bềnh tiếng mẹ trẻ ngồi ru êm
Khuya thâu nghe rõ tiếng đêm
Đều đều nhịp thở mát mềm tình xưa
Nồng nàn xen tiếng gió mưa
Xa xa vẳng đến điểm đưa tiếng gà
Mùi ngái lá, mùi thơm hoa
Mùi cay khói rạ đậm đà mùi quê
Đêm làng ôi thật bùa mê
Bõ công may được dãi dề cùng em
Nhắn ai nhớ nhớ quên quên
Tình quê quấn quýt ở bên tháng ngày
Nâng ly môi chạm men say
Thả hồn ôm trọn lấp đầy đêm quê

Xuân Nghiêm
Tứ Kỳ, Hải Dương

nguyenxxuannghiem@gmail.com


READ MORE - ĐÊM QUÊ - thơ Xuân Nghiêm

NHÂN DUYÊN - thơ Trường Hải Lê Văn Đông

                                         
     
Tác giả Lê Văn Đông
   



NHÂN  DUYÊN

          Núi cao lặng lẽ cô đơn
          Mây về quấn quýt gió vờn đẹp đôi.
          Dòng sông uể oải nhẹ trôi
          Con thuyền xuôi ngược hòa vui hai lòng.
          Trầu cau thơm bởi vôi nồng
          Tim anh hồi hộp má hồng em say.
          Từ ngày … biết có mây bay
          Thuyền đi, gió thổi… ngất ngây duyên tình.
          Mênh mang giữa cõi nhân sinh
          Hữu duyên đôi lứa cho mình gặp ta.
          Bốn mùa trời đất nở hoa
          Công đức cha mẹ, hai ta mặn nồng.


          Đỉnh Sơn, 5/12/2015
          Trường Hải Lê Văn Đông


READ MORE - NHÂN DUYÊN - thơ Trường Hải Lê Văn Đông

Tháng mười hai TÌNH TỰ MÙA ĐÔNG - thơ Phạm Hoà Việt


Tác giả Phạm Hòa Việt


Tháng mười hai


TÌNH TỰ MÙA ĐÔNG


Gió ru tình tự đêm Đông
Tháng mười hai vọng bóng không Ngân Hà
Em về đôi gối thêu hoa
Cho cầu Ô nửa mặn mà ánh sao
Cho em nửa giấc chiêm bao
Cho nụ hôn nửa má đào hồng duyên
Thuyền tình nửa bến sông quyên
Trái tim chia lối một bên của nàng
Tình em nửa giấc mộng vàng
Cầu Ô nửa nhịp không sang đôi bờ
Em về gối chiếc tìm thơ
Đêm Đông tình tự cơn mưa nửa chừng...


Phạm Hoà Việt
READ MORE - Tháng mười hai TÌNH TỰ MÙA ĐÔNG - thơ Phạm Hoà Việt