Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, October 12, 2015

VƯỜN TRĂNG - thơ Vũ Mạnh Quang





VƯỜN TRĂNG

Đêm chợt thức, chao ơi trăng đẹp quá! 
Muôn cỏ cây hoa lá diện áo trăng 
Cả khu vườn rực sáng hội hoa đăng 
Ta lạc chốn thiên đàng hay sao thế? 



Kìa huyền ảo long lanh bao chùm khế
Hương hoa cau gió trộn lẫn hương dừa
Cành ngọc lan từng búp trắng đong đưa
Tiếng trái rụng làm ánh trăng sóng sánh

Ta nhẹ bước lang thang trong vườn vắng
Ồ! Ai kia có lẽ một nàng tiên?
Đang say nồng giấc mộng dưới hàng hiên
Xiêm y nhẹ phập phồng theo hơi thở...

Nàng từ đâu hay Hằng Nga xuống ngủ
Lại đêm nay vì yêu chốn trần gian
Gío khẽ khàng nhẹ vuốt những đường cong
Đôi cánh bướm chập chờn trên môi đỏ

Dòng suối mây chảy tràn qua vai nhỏ
Ta lặng im dừng bước sợ trăng tan
Trăng sóng sánh trăng tràn nàng biến mất
Làn gió thoảng khiến lòng ta ngây ngất
Hương trăng ư hay đó chính hương nàng?

Phía đồi xa pháo giặc bắn đì đoàng
Ánh trăng rách sẽ tự nhiên lành lại?
Nếu nàng chết? Chao ơi đừng nghĩ dại!
Quên rồi sao! Nàng bất tử: Hằng Nga...

(Vườn dừa Gia Trị, Hoài Ân, Bình Định- 1972)


VŨ MẠNH QUANG
READ MORE - VƯỜN TRĂNG - thơ Vũ Mạnh Quang

TÌNH KHÚC THÁNG 9 - Thơ Nhật Quang

Hiển thị image (2).jpeg
                  Nhật Quang



TÌNH KHÚC THÁNG 9

Hạ còn vương bên thềm chút nắng
Hoàng hôn rơi, mây tím chiều phai
Qua đêm dài, bình minh gọi ban mai
Có hương gió Thu về man mác

Bên hiên lá úa màu lác đác
Gọi Thu vàng đóa Cúc lao xao
Nghe bâng khuâng kỉ niệm năm nào
Đưa em về đêm mộng đầy vương vấn

Quán khuya,ly Cà phê nồng ấm
Ngọt môi mềm, ánh mắt thầm trao
Phút bồi hồi...lòng chợt xuyến xao
Yêu em lắm, nhưng nào đâu dám ngỏ...

Lời yêu thương anh ướp nồng trong gió
Gởi về em hương tình thắm lung linh
Đôi má hồng, môi rạng rỡ cười xinh
Anh bỗng nghe rưng rưng niềm hạnh phúc

Em ơi ! vườn Thu vẫn vàng hoa Cúc
Hương tình vẫn thoang thoảng thiết tha
Mùa Thu đến ươm giọt nắng chan hòa
Anh nhớ mãi khúc tình ca tháng 9.

                                  Nhật Quang

READ MORE - TÌNH KHÚC THÁNG 9 - Thơ Nhật Quang

TÀI TA NHƯ - thơ Chu Vương Miện



TÀI TA NHƯ

khói thuốc lào
thổi ra rồi lại hút vào dẫu say 
mười năm bát điếu thuốc này
trăm năm cũng đến nửa quay vòng vòng
mai về Tiên Lãng Nam Am
ghé qua Vĩnh Bảo khói lam bay đầy
Ninh Giang chốn đó chốn này?

*
giận bồ leo phải cành đa
vòng vo cành cụt leo qua hàng rào
hàng rào tiếp cận cây đào
leo qua một chập lạc vào cành đa
leo vào chán lại leo ra?

*
ngày nay có gã nhậu say
sương sương xỉn xỉn tối ngày nghêu ngao
thơ văn đáng giá dăm hào
một hào xị rượu nhậu vào mần thơ
một hào mua giấy làm thơ?

*
con kiến còn kiện củ khoai
tuy chưa ngã ngũ cũng mài con dao
ngủ quên để ở ngoài rào
người ta lủm mất ồn ào rồi im
củ khoai cũng chả tội tình?

                          chu vương miện



READ MORE - TÀI TA NHƯ - thơ Chu Vương Miện

TRẢ EM RỪNG NÚI TA VỀ - Thơ Trúc Thanh Tâm




Tác giả Trúc Thanh Tâm


TRẢ EM RỪNG NÚI TA VỀ

Một mảnh trăng non treo lơ lửng
Rừng núi quanh ta bỗng chợt già
Thoang thoảng hương đưa từ góc khuất
Ta ngồi đếm lại chặng đường xa!

Rượu cạn bầu, bạn ta say ngủ
Sống, chết treo hờ phía vực sâu
Bể dâu dời đổi như thay áo
Đừng nói yêu nhau đến bạc đầu!

Cây muốn yên gió chưa ngừng thổi
Mọi thứ trên đời dễ bán mua
Chuyện xưa mưa nắng mà không cũ
Nghĩ chuyện nay còn lắm trò đùa!

Mai kia mốt nọ quên tiếng suối
Quên một người ánh mắt trông theo
Ta về quê cũ chiều mưa đổ
Nhớ bước chân ai vội xuống đèo!

Thôi cứ xem như chưa gặp gỡ
Và, một hôm trúng gió nỗi buồn
Giữ mãi màu lan trong mắt ướt
Xa rồi còn đọng chút mưa thơm!


TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc )
READ MORE - TRẢ EM RỪNG NÚI TA VỀ - Thơ Trúc Thanh Tâm

VÌ TÔI LÀ NGƯỜI PHÀM TỤC - Thơ: Trần Thị Quỳnh Hoa

Tác giả TT Quỳnh Hoa











Thơ: Trần Thị Quỳnh Hoa
VÌ TÔI LÀ NGƯỜI PHÀM TỤC
Vì tôi là người phàm tục
Niềm vui rất đỗi bình thường
Chỉ một đôi lần gặp gỡ
Lòng trần lắm những tơ vương...
Nhớ tiếng bạn cười trong sáng
Hồn nhiên rung lá thu phong
Nhớ tiếng chim chi rất lạ
Nhẹ nhàng buông giữa rừng không
Nhớ bậc thềm rêu khúc khủyu
Đưa ta thăm chốn Phật Thiền
Tìm vui bên dòng suối vắng
Nghe rừng trổi khúc bình yên
Người cứ cười ta khờ dại
Xin làm tảng đá ngây ngô
Muộn phiền theo dòng nước chảy
Để hồn tan giữa hư vô
TTQH
READ MORE - VÌ TÔI LÀ NGƯỜI PHÀM TỤC - Thơ: Trần Thị Quỳnh Hoa

Sunday, October 11, 2015

HÀ NỘI ƠI! MƯA PHỐ - thơ Phạm Ngọc Thái




HÀ NỘI ƠI! MƯA PHỐ

Ta không còn được dẫn em đi như dạo đó
Tóc bạc rồi, phố vẫn thơ ngây
Mưa phố phường hay lòng ta mưa rơi
Tình lả lướt. Hà Nội ơi, Hà Nội !

Em ngày xưa giờ chắc đã ngủ say?
Trong giấc mộng, anh về. Em chẳng biết !
Anh đã qua cả cuộc chiến tranh truyền kiếp
Vẫn êm đềm tình em trong mưa bay.

Anh hôn những giọt mưa rơi
Mưa ướt tóc em, lên môi, lên mắt
Ôi, những tháng năm tình trong tình ngây ngất
Em yêu ơi ! Đời chỉ có một thời thôi.

Ngả đầu chào người thiếu nữ đã xa xôi
Mưa lạnh xuống, cô đơn! Xoa lòng ta da diết.
Hỡi mối tình của một thời xuân biếc
Hà Nội buồn. Anh đi như say...

                              Một đêm cuối thu 2015
                              PHẠM NGỌC THÁI              

.
READ MORE - HÀ NỘI ƠI! MƯA PHỐ - thơ Phạm Ngọc Thái

NỢ DUYÊN & TÌNH BUỒN - Thơ Hứa Minh Tánh





         Tác giả Hứa Minh Tánh



NỢ DUYÊN

Ngày xưa thầy bói bảo.
"Số chúng mình lao đao "
Gần nhau thì khắc khẩu 
Mà không đành xa nhau.

Em mạng "ỐC THƯỢNG THỔ "
Anh mạng "THUỶ TRUNG TUYỀN "
Thương nhau đời sẽ khổ
Âu cũng là nợ duyên

Người cực Nam Trung Bộ
Người xứ bưởi Biên Hoà
Gặp nhau nên duyên nợ
Dắt dìu lên xe hoa

Chút hương bưởi nồng nồng
Và tình biển mênh mông
Quyện nhau thành cuộc sống
Ấm lòng những đêm đông

Ba mươi năm có lẽ
Sóng lớp lớp xô bờ
Tang điền thành thương hải
Hạnh phúc rồi bơ vơ

Mình theo dòng nước bạc
Lênh đênh giữa biển đời
Không hoà chung nhịp bước
Hai góc trời lẻ loi

Em đất cao trên nóc
Anh thủy triều sóng dâng
Nhớ nhau thèm được khóc
Giọt lệ tình rưng rưng.

       Hứa Minh Tánh







TÌNH BUỒN

Hình như trong biển có em
Cho nên giọt mặn, giọt mềm môi Anh
Hình như mây trắng chợt xanh
Lao đao sóng biển vỗ quanh bãi bồi
Hình như - chỉ hình như thôi
Cớ sao cuối đất cùng trời xôn xao ?
Đã qua tháng bảy mưa ngâu
Còn đâu ? Ô THƯỚC bắc cầu Sông Ngân 
Đêm về giọt nhớ bâng khuâng
Giọt thương đọng lại tần ngần đong đưa
Hình như sáng - hình như trưa
Mặc cho trời đất nắng mưa bất thường 
Đau lòng nhớ - đắng lòng thương 
Anh ru giấc mộng miên trường nhớ em.

                             Hứa Minh Tánh

READ MORE - NỢ DUYÊN & TÌNH BUỒN - Thơ Hứa Minh Tánh

Saturday, October 10, 2015

VIẾNG NHÀ VĂN NHẬT TUẤN - Thơ Nguyễn Khôi


Nhà văn Nhật Tuấn - tác giả của những truyện ngắn và tiểu thuyết gây được tiếng vang: “Con chim biết chọn hạt” (1981), “Lửa lạnh” (1987), “Đi về nơi hoang dã” (1988), “Những mảnh tình đã vỡ” (1990), “Một cái chết thong thả” (1995), “Niềm vui trần thế”... - đã từ trần lúc 18 giờ ngày 6-10 tại TP HCM do bệnh nặng.

Nhà văn Nhật Tuấn. (Ảnh từ Facebook của nhân vật)
                    Nhà văn Nhật Tuấn



VIẾNG NHÀ VĂN NHẬT TUẤN
               -----
Chưa gặp Tuấn, mà sao nhớ Tuấn
Người trốn khỏi Thiên Đường (1), tự thoát, kiếm Tự Do
"Thời đồ đểu"...treo gương tìm lẽ sống
Lên đỉnh núi Hua Ca - một cõi mờ...
Chao, kỳ vọng Thiên Đường thành thất vọng
Tình ái bao phen, kết cục vẫn đơn thân..?
Chẳng quá thông minh như ai bị thiến (2)
Thôi, "đi về nơi Hoang dã"... huyền không.
Thế là hết ! một vì sao sáng chói
Văn đàn nay chừng hiếm một thiên tài ?
Chết là sướng ! Đời chẳng còn thể Đểu
Trang 17 mộng mơ,
Ôi Nhạt Tuấn
Thương hoài...

                    Hà Nội 10-10-2015
Nguyễn Khôi (Nhà văn Hà Nội) kính viếng...

READ MORE - VIẾNG NHÀ VĂN NHẬT TUẤN - Thơ Nguyễn Khôi

ĐÊM MỘNG DU... - Thơ Trần Mai Ngân



                                   Tác giả Trần Mai Ngân


ĐÊM MỘNG DU...

Hằng đêm...
Hương hoa nơi đây 
Tự tình với gió mây say
Mộng du tay đan trong tay 
Thả hồn theo sợi tơ trời 

Hằng đêm...
Nghiêng rơi chơi vơi
Cung trầm vọng ảo một lời
Gọi tên ai trên đôi môi
Thụy du khúc - buồn xa xôi ! 

Hằng đêm...
Ta treo cơn mơ
Dật dờ theo áng mây mờ
Tay ngà làm êm gối chiếc 
Thả hồn theo cánh gió bay...

Hằng đêm ta say, ta say
Hằng đêm ta treo cơn mơ
Hằng đêm nghiêng rơi chơi vơi 
Hằng đêm hương hoa... nơi đây !

                          Trần Mai Ngân

READ MORE - ĐÊM MỘNG DU... - Thơ Trần Mai Ngân

Friday, October 9, 2015

THI SĨ DOANH NHÂN - Quỳnh Giang

THI SĨ DOANH NHÂN 
Quỳnh Giang
(Theo báo Doanh Nhân & Pháp Luật số 126 ra ngày 5/8/2013)

“Thi sĩ doanh nhân” là biệt danh mà bạn bè đặt cho ông Phạm Bá Nhơn, Giám đốc Công ty TNHH Xây dựng Đồng Tâm. Mặc dù bận rộn với việc điều hành quản lý một công ty xây dựng tầm cỡ ở tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu nhưng ông vẫn làm thơ đều đều và đến nay đã xuất bản được 2 tập thơ, đã có gần 50 bài thơ của ông được các nhạc sĩ có tên tuổi như Nguyễn Tất Tùng, Bảo Phúc, Giao Tiên, Vũ Hoàng, Nguyễn Phú Yên, Châu Kỳ, Kiều Tấn, Thiên Toàn, Vĩnh Trí, Võ Công Diên… phổ thành ca khúc, được đài truyền hình và nhiều ca sĩ sử dụng trên các phương tiện thông tin đại chúng.

Bước vào con đường thơ ca như một cuộc dạo chơi với chính mình, dù vậy Phạm Bá Nhơn vẫn nghiêm túc như một người làm nghệ thuật chuyên nghiệp. Bị chìm trong guồng quay đến chóng mặt của công việc kinh doanh xây dựng, ông vẫn tỉnh táo để cố thu xếp cho mình những phút giây nhàn rỗi hiếm hoi. Những đêm khuya “khi tỉnh mộng lúc tàn canh”, những lúc dong duổi trên đường thiên lý hoặc trên tầng cao của mây trời, để thả hồn vào mảnh vườn thơ tĩnh lặng của riêng mình. Ông tâm niệm thơ chính là cuộc sống mà ông đã trải nghiệm trên hành trình sống và trên bước đường lập nghiệp. Thơ ông chân chất mộc mạc giản dị vô cùng, thường là những hoài niệm về một thời đã qua. Đọc tập thơ KHUNG TRỜI MÂY TRẮNG gồm 100 bài thơ của ông do NXB Văn học xuất bản năm 2007, có thể nhận ra thơ của Phạm Bá Nhơn không cầu kỳ, uốn éo câu chữ mà tinh túy, đơn sơ mà hồn hậu như con người ông.

“Tôi muốn vòng quanh những luỹ tre
Đong đưa nhịp võng giữa trưa hè
Lắng nghe tha thiết lời ru mẹ
Ngọt giọng ca dao mấy điệu vè”
(Tôi muốn)


 
Phạm Bá Nhơn (phải) với đạo diễn người đồng hương Lê Cung Bắc.

Thật đáng quý biết bao, thật trân trọng biết bao khi đã trở thành một doanh nhân có tên tuổi ông vẫn còn tha thiết với củ sắn, củ khoai để nuôi nấng con người khôn lớn, chẳng khác nào sự nâng niu, lời tạ ơn quá khứ, tạ ơn quê hương và đó chính là nhân cách làm người. Nhưng không phải chỉ có củ sắn, củ khoai mà còn nhiều điều khác nữa… đã trở thành hơi thở, thành máu thịt của ông:

“Là đường qua rú qua truông
Là trái sim, trái móc
Ngọt lịm tuổi thơ mấy khúc ca dao
Là mặt nước lung linh con cá móng giữa rào
Là những trưa hè não nùng tiếng Cuốc!”
(Nhớ về Hải Lăng)

Nhà thơ Võ Văn Hoa từ Quảng Trị nhận xét: “Đọc KHUNG TRỜI MÂY TRẮNG của Phạm Bá Nhơn tôi thấy anh chưa hề đi xa, anh vẫn còn ở lại quê nhà với chúng tôi, vẫn còn nguyên khung trời tuổi thơ hồn nhiên và đầy ắp tình đời!”

Năm 2011, Phạm Bá Nhơn cho ra đời tiếp tập thơ thứ hai mang tên NGUỒN CỘI (NXB Văn học). Đó chính là những nổi niềm của nhà doanh nghiệp quê gốc Quảng Trị về quê hương của mình. Trong bài thơ “Hẹn Về Quảng Trị” đã được nhạc sĩ Nguyễn Tất Tùng phổ nhạc có những câu:

“Quảng Trị ơi quê hương và nguồn cội
Mới vừa xa mà lòng nhớ khôn vơi
Làm sao quên những chiều nơi xóm nhỏ
Ngày ra đi xao xuyến mãi trong đời”…

Nguồn cội là đất mẹ, là tổ ấm, là bến nước sân ga. Cánh chim rời tổ, con đò tách bến và con tàu lăn bánh khỏi sân ga, tất cả ra đi rồi cũng sẽ quay về. Tổ ấm dù có xơ xác nghèo nàn, bến nước dù có đìu hiu quạnh quẻ, sân ga dù điêu tàn vắng vẻ nhưng vẫn luôn bao dung và đón nhận. Chỉ sợ trên bước đường phiêu bồng, bã phù danh làm tâm người thay đổi không còn nhớ đến gốc rễ của đời mình. Đọc những bài thơ trong tập thơ “Nguồn Cội” của doanh nhân thi sĩ Phạm Bá Nhơn, có thể nhận thấy một điều: dù ông đang ở chân trời gốc bể nào, nguồn cội vẩn luôn ở trong tâm ông. Đó chính là nỗi lòng rất thật qua những câu thơ bởi vì thơ là sự thăng hoa của nội tâm qua cảm xúc. Trong bài thơ “Nguyện Cùng Non Nước” có bốn câu:

“Ta ra đi để có ngày về lại
Với quê hương xa ngái vẫn đang chờ
Thuở cất bước mang theo lời nguyện ước
Câu thề xưa ấp ủ mãi trong mơ”.

Và trong bài “Tôi Về Quê Tôi” cũng có những câu làm xao xuyến người đọc:

“Về cùng bến nước dòng sông
Lũy tre nương cát lúa đồng mênh mông
Ra đi thỏa chí tang bồng
Vẫn không quên được một vùng đất quê”.

Là một doanh nhân thành đạt nặng nợ với quê hương, Phạm Bá Nhơn tâm sự: “Tôi đang vịn vào thơ ca để đứng dậy trong một hành trình tha phương, mưu sinh nơi xa xứ. Ai cũng có một tâm hồn và ai cũng có gì đó để yêu thương nhung nhớ, để dõi trông, để khắc khỏai bồn chồn. Tôi có một quê hương, một vùng quê nghèo khó, đó là Quảng Trị. Mảnh đất có thể nói là khắc khổ nhất nước. Hơn thế nữa, mảnh đất ấy lại mang đầy thương tích khi đi qua cuộc chiến tàn khốc của những năm tháng vẫn còn chưa xa. Tôi yêu thương mãnh đất quê ấy đến nghẹn lòng. Một tình yêu thương của người con dẫu biết rằng không làm sao có thể đền đáp được”.

Đã có một số bài thơ của Phạm Bá Nhơn đã được các nhạc sĩ phổ nhạc, như Chiếc Lá Bên Đường (NS Võ Công Diên); Mẹ Tôi (NS Nguyễn Phú Yên); Ngày Xa Huế (NS Nguyễn Tất Tùng), Hẹn Về Quảng Trị (Nguyễn Tất Tùng); Đôi Bàn Tay Mẹ (NS Châu Kỳ); Ngày Mai Em Lấy Chồng (NS Bảo Phúc); Cảm Nhận (NS Giao Tiên); Cô Ấy (NS Quốc Dũng); Hà Nội Trong Tôi (NS Kiều Tấn); Tiếng Đàn (NS Thiên Toàn); Vạt Nắng Lòng Em (NS Trần Kiên), v.v…. Nhạc đã làm cho thơ của doanh nhân thi sĩ Phạm Bá Nhơn bay bổng hơn, được nhiều người biết hơn.

Cùng với hành trình sống, tiếng thơ cứ dội về trong tâm trí của ông. Cùng với công việc bộn bề của một doanh nhân, ông làm thơ. Thơ nâng đỡ cho tinh thần ông. Thơ tạo nên một nguồn sống tâm linh mà cuộc sống ấy ngày càng cho ông cảm nhận cái nhân bản trong đời thường.

“Chính thơ đã làm cho hiện tại và những hoài niệm đan xen nhau. Quê hương và tuổi thơ, hiện tại và công việc mưu sinh cứ quyện vào nhau trong một đời sống thường nhật. Thơ đã thổi qua tôi một âm hưởng nhân văn kỳ lạ. Tôi nghe văng vẳng yêu thương vỗ về và cả tiếng tơ lòng ngọt bùi đắng cay được mất. Và mỗi khi xong một bài thơ, tôi thừơng tự nhủ với lòng như tôi đang trả lại bớt dần những món nợ trong đời”- doanh nhân thi sĩ Phạm Bá Nhơn chia sẻ.


Quỳnh Giang
READ MORE - THI SĨ DOANH NHÂN - Quỳnh Giang

MỘT NGÀY NÀO ĐÓ - Thơ: Vũ Trọng Tâm

Ảnh: Nguyễn Đăng Đệ


Thơ: Vũ Trọng Tâm

MỘT NGÀY NÀO ĐÓ
            
Một ngày nào đó em xa
Mười năm gom hết chỉ là nhớ thôi
Lời yêu chấp cánh trên môi
Bay đi theo tháng năm trôi bềnh bồng

Một ngày nào hết đợi mong
Cuộc cờ thế sự, xoay vòng chuyển lưu
Thả đời theo bước phiêu du
Ngày xưa còn chút mịt mù khói sương

Một ngày nào ngã ba đường
Giấu che ánh mắt nỗi buồn dửng dưng
Ngập ngừng nghe mỏi bước chân
Dù quên hay nhớ thêm lần nữa xa

Rồi một ngày chỉ riêng ta
Trôi đi quá khứ nhạt nhòa tương lai
Cạn bầu rượu đắng chưa say
Tưởng đâu quên được nào hay vẫn buồn!

VTT              

(Gò Công )
READ MORE - MỘT NGÀY NÀO ĐÓ - Thơ: Vũ Trọng Tâm

GÓC TRỜI KỶ NIỆM - Thơ Hoàng Anh 79 - Nhạc Hoài Yên - Ca sĩ Khánh Duy

READ MORE - GÓC TRỜI KỶ NIỆM - Thơ Hoàng Anh 79 - Nhạc Hoài Yên - Ca sĩ Khánh Duy

Thơ: Trúc Thanh Tâm - QUẢNG TRỊ GỞI LẠI EM - HOA NGÀN NĂM

Trên bờ sông Ô Lâu, Quảng Trị. Ảnh: Mai Lĩnh


Thơ: Trúc Thanh Tâm

QUẢNG TRỊ GỞI LẠI EM

Chiều phố quận ta nghe mùa chuyển dạ
Mắt tiểu thư còn gợn chút u hoài
Con ve lạc, mùa hè ran tiếng khóc
Nắng rát lòng thắp lửa đỏ trên cây

Mù khói chiến, cổ thành sầu lặng lẽ
Ta phương trời cứ ùa tiếp chiêm bao
Nhớ Quảng Trị lòng ta như dao cứa
Nên dỗ dành xin hẹn lại em sau

Gió lật lá, khép mùa xưa vỡ kín
Ta đành lòng, không dám nói yêu ai
Dòng Thạch Hãn chở tình vào kỷ niệm
Xin một lần nhỏ lệ xuống tương lai!

TTT


HOA NGÀN NĂM

Như chút sầu len lén gọi
Em đi hoa lá hững hờ
Thẩn thơ con bươm bướm đợi
Hoa lòng dấu hẹn mắt trưa

Còn đâu màu trăng tơ nõn
Anh nghe hương bủa đất trời
Dáng em đèn hiu hắt bóng
Mỏi mòn ngày tháng rong chơi

Em qua đời anh một dạo
Để giờ đường lạ bước chân
Tiếng kêu loài chim hoang thổ
Chết trong nỗi nhớ âm thầm

Ngồi nghe thời gian gõ nhịp
Trên miền dấu tích tàn phai
Giọt lệ như vừa rơi xuống
Bao la khóc một đêm dài

Anh gom nỗi buồn thế kỷ
Trái tim hâm nóng bao giờ
Chờ ba ngàn năm hoa nở
Yêu người yêu mãi hương xưa.

TRÚC THANH TÂM
(Châu Đốc)
READ MORE - Thơ: Trúc Thanh Tâm - QUẢNG TRỊ GỞI LẠI EM - HOA NGÀN NĂM

CHÚT TÌNH QUÊ - Thơ: Nguyễn Khắc Cảm

Một cảnh ở xã Triệu Phước, Triệu Phong, Q. Trị



Thơ: Nguyễn Khắc Cảm

CHÚT TÌNH QUÊ



Quê quán tôi Quảng Trị,
Nỗi nhớ lặng thầm của kẻ ly hương.
Trang ký ức còn trinh nguyên, mộng mị
Khói chiều lam, bảng lảng những con đường…

Không biết phải chiều hoàng hôn Cồn Đốn,
Hay mơ hồ đâu đó một miền quê.
Ta thơ thẩn cả đêm trăng thơ dại,
Có còn chăng nơi ấy một bờ đê?

Có lối nhỏ trên ruộng đồng hoa cỏ,
Ngày xưa ba gồng gánh chúng con đi.
Cười nghiêng ngã, gập ghềnh tao gióng đổ,
Hương mạ non thơm ngát tuổi xuân thì!

Có giếng nước trong veo làng Triệu Phước,
Vòm tre xanh dìu dặt khúc tình ca.
Sờn vai áo chuỗi ngày nghiêng nắng đỏ,
Phía Chợ Chùa, ngóng mạ bước đường xa.

Có bom đạn đêm đêm rền xóm nhỏ,
Sáng khăn sô chít vội những vành tang.
Có chị, có em trong dòng người tao loạn,
Lạc lối đi về, quê quán mênh mang…

Nơi xứ lạ, hoài mong về phương ấy,
Tìm ngọt ngào trong những giấc mơ xa,
Bỏ cay đắng bên kia đời hoạn nạn,
Để thấy yên bình cả lúc phong ba!

Ôi đất Mẹ đã cho người xa xứ,
Chút tình quê vừa đủ để lớn khôn.
Dẫu lang bạt vẫn nhờ nương một cõi,
Quảng trị ơi! Quê quán giữa tâm hồn…

Mùa thu năm 2015.
NKC


Nguyễn Khắc Cảm
Chánh văn phòng Công ty Cao su Đà Nẵng (DRC)
camkhac@drc.com.vn
READ MORE - CHÚT TÌNH QUÊ - Thơ: Nguyễn Khắc Cảm

Thơ: Nguyễn Hữu Minh Quân - TÌNH XA - TIẾC EM THÁNG NĂM TUỔI NGỌC

Tác giả Nguyễn Hữu Minh Quân



Thơ: Nguyễn Hữu Minh Quân

TÌNH XA

Chiều rơi rơi nhanh trong vòng tay
Mười năm lìa xa xanh ngàn dâu
Giờ em về đâu ai nào hay
Sầu thương tình xưa như mây bay

Ngày xuân nào đây ta tìm em
Đường đêm về mưa nghe buồn tênh
Ôi mênh mang tim ta tan hoang
Làm thơ mà làm chi, thôi về đi!

Về đây ôm đàn ra mà ca
Bờ sông chiều nao chờ em  mưa tuôn
Người ơi tình ta như thu xa
Mình ta ngồi đây nghe đêm buông…

27.4.2015 



TIẾC EM THÁNG NĂM TUỔI NGỌC

Thuở em rằm tuổi ngọc
Môi cười lấp lánh ô mai
Phượng vĩ thắp hồng nhành tay em
Tiếng ve về đậu
Dậu mùng tơi bầm tím khúc chiều
Xưa em ngúng nguẩy me chua
Điêu linh ta mười bảy…
Bây giờ cải đã thành dưa
Đáng đời anh biết mấy!
Vẫn là em trọn đầy
Em chẳng của riêng tôi
Em ở thật gần
Em những xa khơi…
Ta lu bu một đời phù ảo
Vai áo bạc màu mưa tháng sáu
Cứ trách trời cao chẳng tầm tay với
Trách nhánh phượng già nở đỏ tháng năm
Quái quỷ em đâu là rượu ngọt
Ta cứ một đời lâng lâng…

                                NHMQ



READ MORE - Thơ: Nguyễn Hữu Minh Quân - TÌNH XA - TIẾC EM THÁNG NĂM TUỔI NGỌC