Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, August 4, 2014

Thơ Chu Vương Miện - ĐƯỜNG, TRONG ĐỤC



Đường

vòng vo với một chảo thơ Đường
Trương Kế Lý Bạch ngạt ngào hương
Đỗ Phủ sánh ngang Bạch Cư Dị
đạo nào mà lại Thục Đạo Nan
Thôi Hiệu vơí một bầy hoàng hạc
ngó quanh chấm nhỏ tếch non ngàn
Thôi Hộ lạc vườn đào hàm tiếu
cát lầm một buổi sớm xuân sang
khúc tỳ bà khẩy nghe não nuột
chau mày ngó mãi bến Tầm Dương
Đỗ Mục uống chơi không xỉn nổi
khúc Hậu Đình Hoa rực miên trường
bến Bạc Tần Hoài đầy rác rưởi
nằm yên phận đó đã bao thời
hoàng khuyển hoàng mai theo Tô Thức
sơn đầu minh nguyệt khiếu chưa vui
chiêm bao trở lại tràng an đó
gục giữa cầm đài một giấc chơi
thung dung chi đó chàng Vương Bột
Trần Tử Ngang đâu đó còn cười


Trong đục

nước trên nước giòng trong giòng đục
người giữa giòng kẻ đục người trong
người mặc áo kẻ cởi trần
người chân guốc dép ngườì chân không giầy
khi nhởn nhơ đi đây đi đó
khi vào tù chân bó lại thôi
kèn thổi ngược trống đánh xuôi
một vòng luẩn quẩn mấy hồi thế gian

chuvươngmiện


READ MORE - Thơ Chu Vương Miện - ĐƯỜNG, TRONG ĐỤC

CỎ QUÊ ... DẰNG DẶC VƯỚNG SAU CHIỀU - thơ Đoàn Vũ



Màu cỏ bây giờ đâu khác
Thủa xưa nghêu ngao … lưng bò
Nhớ quê - mái đầu rộ bạc
Xa lâu rồi … cỏ - cỏ ơi!
Dáng núi mù sương mờ tỏ
Giấc khuya lẽo đẽo theo về
Và cỏ của ngày xưa đó
Dạt dào biếc xanh nương … quê
Cỏ …
     cỏ của ngày xưa đó
Mẹ dành khi bò chưa no
Cỏ ơi, màu người - màu cỏ
Dằng dặc bến sông, con đò …
Quê mình hiếm mưa, thừa nắng
Lắm khi cỏ úa tơi lòng?
Cỏ ơi, cỏ đừng buồn giận
Cháy lòng - con thuyền long đong …
Cỏ ơi! Thương mình nhé cỏ
Cuối đời mình cũng cỏ thôi!
Con muỗi đốt
      giật - giật thót
Giấc mơ lãng đãng đi rồi …
Nửa khuya
     trần nhà mưa dột?
Nước trời sao mặn môi tôi?


Địa chỉ: Ðoàn Vũ – Hội viên hội Văn Nghệ Bình Thuận,
48 Trần Hưng Đạo, Phan Rí, Tuy Phong, Bình Thuận.
Điện thoại: 0915748434.
Email: vudoan0102@gmail.com.
READ MORE - CỎ QUÊ ... DẰNG DẶC VƯỚNG SAU CHIỀU - thơ Đoàn Vũ

Thơ Linh Thy - CÓ MỘT NGÃ BA, CÁNH THƯ TỪ TRƯỜNG SA



CÓ MỘT NGÃ BA

Có nhiều ngã ba dọc ngang trên cả nước
Nhưng không ngã ba nào kỷ niệm hằn sâu

Chính nơi đây nóng bỏng tuyến đầu
Máu, nước mắt hoà cùng nhịp thở

Xuôi Nam – Bắc qua đây ai cũng nhớ
ĐỒNG LỘC ơi!
Còn mãi tuổi thanh xuân!!!

Kn 27/07/2014


CÁNH THƯ TỪ TRƯỜNG SA

Mẹ là nôi ấm mùa đông
Mẹ dòng suối mát ... con mong suốt đời!!!
Như sao Bắc Đẩu rạng ngời
Con luôn ghi nhớ từng lời mẹ răn

Trường Sa vằng vặc ánh trăng
Tàu con rẽ sóng cánh bằng vút cao
Yên tâm mẹ hãy tự hào
Noi gương cha chú sáng sao trên đầu

Gió mưa dầu dãi đến đâu
Con đây vẫn giữ vẹn màu áo xanh
Giữ cho yên giấc mộng lành
Trọn từng tấc đất đảo, gành Việt nam ....

Linh Thy

BT 23h10/11/07/2014
linhthy0305@yahoo.com.vn
READ MORE - Thơ Linh Thy - CÓ MỘT NGÃ BA, CÁNH THƯ TỪ TRƯỜNG SA

Thơ Hải Thụy - CHÚT TÌNH CON, CHÚT TÌNH RIÊNG, KÝ ỨC

A Lưới ngày nay. Ảnh từ www.sggp.org.vn


CHÚT TÌNH CON

Nay về thăm lại vùng đất lửa
Cắn trái sim non chát vị tình
Gối tuổi hai mươi – trăng … đầu súng
Mộng đời vẹt gót dãy rừng xanh
Bồn mươi năm lẻ  - hồi ức đó
Căn hầm “ Trinh sát” cạnh đồi tranh
Bón mùa chinh chiến vàng cơn sốt
           … mà vẫn đùa vui tiếng em – anh
Nay về A –  Lưới không … đi bộ
Con đường nhựa láng đến Bản Mông
Sơn nữ đâu còn đi chân đất
Ven đồi ngô lúa  - ngút xa trông
Như chẳng có  gì còn sót lại
Cái thời bom đạn hủy mầm xanh
Cầu cây qua suối … bê tông hóa
Vườn mít nhà  ai quả trĩu cành
Bao năm trở lại thăm Tà Rụt
Ghé mấy người thân… thuở mất còn
Thế hệ vừa qua – bao kẻ nhớ
Rau tàu bay muối … chút tình con !
                                          

CHÚT TÌNH RIÊNG

Nửa ánh mắt  – nửa môi cười
Mà tôi đi hết một thời trẻ trai
Nước – Nhà  nặng cả hai vai
Bàn tay ai vẫy…  dặm dài hân hoan
Sao mai vàng - phương chỉ nam
Mênh mang biển - núi ngập tràn niềm tin
Quê hương … 
Em mãi trong tim
Gian nan bom đạn luyện rèn bước tôi
Hai năm rốt đến hai mươi …
Tôi về sông cũ  tìm người năm xưa
Nỗi gì nghèn nghẹn thoảng qua
Lao xao tiếng sóng gió  đùa buốt tai
Vẳng  xa tiếng hát thuyền chài ….
Người ta đã phụ tình người – bỏ sông
Giờ đây biệt xứ theo chồng
Mềm lòng người lính … chờ mong tháng ngày
Khói chiều tháng hạ  rưng cay
Ba miền thống nhất sum vầy vui chung
Biết rằng Tổ  Quốc – tối cùng
Tình riêng há chẳng đặng đừng … nữa sao ? !


KÝ ỨC

Trường tan
sóng lụa trải mềm
Xô thyền ký ức ngược miền –
                                           xa xưa

Bước đời nước cuốn mây đưa
Hỏi ai còn nhớ thuở- chưa trải từng
Cái thời trắng áo trường chung
Mối tình vụng dại có cùng mang theo

Chiều nghiêng dõi áo buồn leo
                                            …trắng lòng.

                                           Hải Thụy


READ MORE - Thơ Hải Thụy - CHÚT TÌNH CON, CHÚT TÌNH RIÊNG, KÝ ỨC

TÔI ĐÃ VỀ... - thơ Hoàng Yên Lynh



Tôi đã về tắm mát với sông quê
Ngóng đò ai buồm căng xuôi Cửa Việt
Tôi đã về với ân tình tha thiết
Bên lở bên bồi …
Đi theo suốt đời tôi.


Tôi đã về bên ngôi nhà thơ ấu
Nghe lại tiếng ru hời,cánh võng chiều đưa
Tôi đã về ấm lại những đêm mưa
Bếp lửa hồng đêm đông buốt giá…
Quê hương tôi đất cày lên sõi đá
Hạt gạo vơi đầy trộn lẫn ngô khoai.
Nơi bạn bè tôi ước mơ đời đứt đoạn
Phiêu bạt xứ người …
Mà lòng đau đáu một trời quê.


Tôi đã về lối xưa nơi hò hẹn
Lưng quán  buồn nhỏ giọt cà phê đen
Đôi mắt ai còn nhớ ngày đưa tiễn
Hay đã quên rồi …
Cách biệt cả đại dương .


Tôi đã về … dấu thời gian đã cạn
Gốc nhỏ phố phường
Ray rứt chuyện bể dâu
Bao người xa … bao người nhớ
Bóng chim câu …
Mà tưởng tiếc câu chuyện lòng dang dỡ .


Tôi đã về  với Đông Hà cố xứ
Con phố buồn hiu tôi để lại bên đời
Tôi đã về thắp lại nén  tâm hương
Với quê hương …với tấm lòng tạ lỗi …


Tôi về vụn nát câu thơ
Sông xưa , bến vắng ngẫn ngơ đò chiều
Ầu ơ câu lý thương yêu
Ơi người cố quận … hắt hiu ngày về
Trời quê … Chẳng có người quê .
                                Hoàng Yên Lynh

                                Đông Hà 6.2014
READ MORE - TÔI ĐÃ VỀ... - thơ Hoàng Yên Lynh

THƠ ĐƯỜNG CHỌN DỊCH: NGUYỄN TRÃI - Phạm Đình Nhân dịch - Dịch giả Ngọc Châu giới thiệu





14. NGUYỄN TRÃI
(1380 – 1442)

Nguyễn Trãi, nhà văn hóa lớn của dân tộc và của thế giới, hiệu Ức Trai, quê làng Nhị Khê, huyện Thượng Phúc, phủ Quốc Oai, trán Sơn Nam thượng, nay là huyện Thường Tín, tỉnh Hà Tây. Đỗ Thái học sinh đời nhà Hồ năm Canh Thìn (1400) lúc 20 tuổi. Sau tham dự cuộc khởi nghĩa của Lê Lợi. Được liệt vào hàng Đại Phu, tước Quan Phục Hầu. Bị gian thần dèm pha và vu cáơ, ông bị giết với cả 3 họ năm Nhâm Tuất (1442). Sang đời Lê Thánh Tông, ông được giải oan và được truy phong Tế Văn hầu.  Ông là tác giả của Bình Ngô Đại cáo và nhiều tác phẩm khác như Quân trung từ mệnh tập, Ức trai dư địa chí, Ức trai di tập, Quốc âm thi tập, Ngọc Đường di cảo, Gia huấn ca…

68.THẦN PHÙ HẢI KHẨU

Nguyên tác:  神  符  海  口

故  國  歸  心  落  雁  边
秋  风  一  葉  海  门  船
鯨  喷  浪  吼  雷  南  北
槊  擁  山  連  玉  後  前
天  地  多  情  诙  巨  浸
勲  名  此  會  想  當  年
日 斜  倚   棹  滄  茫  立
冉  冉  寒  江  起  暮  烟


Phiên âm: Thần Phù hải khẩu

Cố quốc quy tâm lạc nhạn biên,
Thu phong nhất diệp hải môn thuyền
Kình phun lãng hống lôi nam bắc,
Sáo ủng sơn liên ngọc hậu tiền.
Thiên địa đa tình khôi cự tẩm,
Huân danh thử hội tưởng đương niên.
Nhật tà ỷ trạo thương mang lập,
Nhiễm nhiễm hàn giang khởi mộ yên.

Dịch thơ :             
Cửa biển Thần Phù 
Phạm Đình Nhân
Dịch 2000

Chốn cũ tâm về cánh nhạn mau,
Gió thu một lá  hải thuyền đâu?
Kình phun sóng vỗ gầm nam bắc,
Giáo dựng non bầy ngọc trước sau.
Thiên địa đa tình khoe sắc lớn,
Công danh mở hội nhớ năm nào (1)
Chiều tà tựa mái bâng khuâng đứng,
Sóng lạnh run trong khói nhiệm màu.


Cửa biển Thần Phù                            
Ngọc Châu
Dịch 2013

Nước cũ cánh nhạn vội về
Hải thuyền một lá tràn trề gió thu
Kình phun nam bắc sóng mù
Trước sau dựng giáo núi tù ngọc xanh
Thiên nhiên khoe sắc đa tình
Hội ghi công chắn sóng kình năm nao
Chiều tựa  mạn bâng khuâng sao
Khói chiều se lạnh cồn cào con tim.


69. CHU TRUNG NGẪU THÀNH KỲ 1

Nguyên tác:  舟 中 偶 成 其 一

雨 後 春 潮 漲 海 門
天 風 吹 起 浪 花 噴
半 林 殘 照 篩 煙 樹
隔 水 孤 鐘 搗 月 村
風 景 可 人 詩 入 畫
湖 山 滿 目 酒 盈 樽
舊 遊 歷 歷 余 曾 記
往 事 重 尋 只 夢 魂

Phiên âm:  Chu trung ngẫu thành

Vũ hậu xuân triều trướng hải môn,
Thiên phong xuy khởi lãng hoa bồn.
Bán lâm tàn chiếu si yên thụ,
Cách thủy cô chung đảo nguyệt thôn.  
Phong cảnh khả nhân thi nhập hoạ,
Hồ sơn mãn mục tửu doanh tôn.
Cựu du lịch lịch dư tăng ký,
Vãng sự trùng tầm chỉ mộng hồn

Dịch thơ:   
Trên thuyền ngẫu hứng thành thơ
Phạm Đình Nhân
Dịch 2011

Mưa ngớt triều dâng sóng biển lên
Gió bay thổi cuốn sóng hoa tiên  
Bên rừng nắng chiếu cây nghiêng ngả
Dưới bến chuông ngân bóng nguyệt rền
Phong cảnh giúp người thơ với họa
Núi hồ thỏa mắt rượu thêm men
Cuộc chơi ngày ấy nay còn nhớ
Việc cũ dường như giấc mộng hiền

Ngẫu hứng trên thuyền
Ngọc Châu
Dịch 2013

Mưa ngớt triều dâng sóng lên
Gió bay bay thổi hoa tiên bọt trào
Ngả nghiêng rừng, nắng chiếu vào
Chuông ngân bóng nguyệt đẹp sao bến đò
Thiên nhiên tạo ý nhạc, thơ
Hồ xanh, núi biếc men chờ khách say
Cuộc vui ngày ấy đến nay
Nhớ hoài như giấc mộng say đêm lành.

(Còn tiếp)
READ MORE - THƠ ĐƯỜNG CHỌN DỊCH: NGUYỄN TRÃI - Phạm Đình Nhân dịch - Dịch giả Ngọc Châu giới thiệu

CHÙM THƠ TÁC GIẢ NGUYỄN VĂN TRÌNH



   chan_dung_nvt_k_ko_500
                     Tác giả Nguyễn Văn Trình



EM VỀ ...

Em về,
Chiều buồn buông sợi nắng
Áo lụa nàng, trong trắng tinh khôi
Rồi hoa phượng, đỏ rực như màu pháo
Rơi rơi cánh phượng, sân trường cỏ lan.
                             
Em về,
Nỗi buồn chan đáy mắt
Khoảng trời nào , màu trắng phủ bông lau
Ta đau đớn, nhặt mưa xâu thành chuỗi
Cứ ngỡ rằng:Vương niệm của quân vương.  
                         
Em về,
Vầng trăng vỡ, một đời thương nhớ
Ta bơ vơ, đi giữa giọt thời gian
Và vô định, không tìm ra bến đỗ
Nghe đọng lại, những nỗi niềm cô độc.
                                                      
Em về,
Có khoảng không nào, cho tiếng khóc
Có bàn tay nào, vụng về níu kéo
Hay chỉ có, lá vàng gieo lả chả
Gõ nhịp buồn, lên ghế đá công viên.  
                          
Em về,
Tôi tìm em, giữa miền băng giá
Giữa hoàng hôn và cả trời sao
Giữa thanh cao và vắng lặng
Để mình ai, trống vắng - đợi chờ...

                              
BỎ MẶC...

Em bỏ mặc,
Hoàng hôn nhuộm tím chiều
Bỏ mặc trăng thu,
Buồn cô liêu
Bỏ mặc con đường,
Hiu quạnh...

Em bỏ mặc,
Nắng hanh vàng cuối phố
Bỏ mặc mưa,
Giăng trắng lối về.

Em bỏ mặc,
Gió vi vu ngoài bãi vắng
Bỏ mặc mây buồn,
Cay đắng, cuối trời xa
Bỏ mặc ai trong đau đớn,
Đợi chờ....
                      

 HOÀI NIỆM TÓC THỀ

Áo thì tím, con đường thì xanh
Rợp bóng cây đa làng cổ thụ
Dáng mai gầy mỏng manh
Hun hút cuối con đường...

Em đi về phía yêu thương
Rong ruỗi, thời tóc thề con gái
Má hồng ửng đỏ tuổi hai mươi
Bao chàng trai làng say đắm
Một thuở, còn chăn trâu cắt cỏ

                        
Mong manh nhan sắc, nắng gió xa mờ
Bây giờ, da mồi tóc sương
Kỷ niệm ngày đến trường còn đó
Em tung tăng hát, bài tình ca Hoàng Việt
Giọng thiệt thà, như trẻ đếm một hai
Rồi ước mơ ngày mai,
Con đường xanh hạnh phúc
Con đường gập ghềnh,
Hạnh phúc hóa chông chênh...

                  NGUYỄN VĂN TRÌNH

 ................................................

 Nguyễn Văn Trình
    -  Giáo viên Văn trường THPT Phan Châu Trinh – TP Đông Hà – Quảng Trị
    -  Hội viên hội văn học nghệ thuật – Tỉnh Quảng Trị
    -  ĐTDĐ : 0914 415 931
    -  Email : nguyenvantrinh58@gmail.com
    -  Địa chỉ: 65B- Chu Mạnh Trinh, Phường 5, TP Đông Hà, Quảng Trị




READ MORE - CHÙM THƠ TÁC GIẢ NGUYỄN VĂN TRÌNH

Sunday, August 3, 2014

Thơ Chu Vương Miện - CÒN LẠI GÌ?, CHUỒN CHUỒN


Tác giả Chu Vương Miện


thơ chuvươngmiện

còn lại gì ?

lựu phun lửa hạ vòi rồng phun 
nước vào đám cháy ? mai chào gió
 đông ? mốt chia tay đến nát lòng
nằm trong sơmi gỗ ? nghe lòng
mẹ rạt rào như biển thái bình ?
còn lưu luyến gì ? cũng đi đoong 
hữu có vô chăng ? không không có
 có ? sắc sắc không không ? gợi nhớ 
làm chi ? lóc cóc leng keng lẫn 
vào nhang khói ? toả mênh mông những 
hạt bụi hạt cát bến sông Hằng ? 
đám mây mù trên Hy mã lạp
 sơn ? còn gì ? ở trong một vùng
tinh vân ?


chuồn chuồn

con chuồn chuồn ngô buồn hay là
vui ? thường không ai để ý không 
ai biết không ai hay ? nên có 
lúc thì đậu có lúc thì bay ? 
thơ thẩn ở ngoài bờ ao ? có khi
một chập có khi một ngày ? giống
như mây lạnh thời tụ lại ? nắng
 lên thì bay từ phương đông đến
phương đoài ? từ hôm nay đến sớm 
mai ? bay tới rồi bay lui tụ 
rồi tan ? suốt đời ?

chuvươngmiện
READ MORE - Thơ Chu Vương Miện - CÒN LẠI GÌ?, CHUỒN CHUỒN

HANH - thơ Mặc Phương Tử






Nghe hắt hiu con gió
Đưa qua bờ chiều nghiêng
Ta hắt hiu nỗi nhớ
Mang mang về trăm miền
Vàng hanh bóng nắng qua thềm
Đời trôi viễn xứ cánh chim giang hồ.

Trưa hè hanh bóng nắng
Mây đọng bến chiều xa
Thời gian hanh thầm lặng
Một kiếp người đi qua.
Trải lòng cho hết cõi ta
Hanh bao tình tự lời hoa cỏ nầy.

Ngược xuôi ngày tháng rộng
Cát bụi hanh bên đường
Đời hanh trăm năm mộng
Sắc màu hồn bụi sương
Bể dâu xanh bóng vô thường
Cho bao cuộc lữ hanh phương trời hồng.
Dòng đời hanh nỗi đục trong
Ngàn năm đạo nghĩa hanh lòng thế nhân.

                           New Orlean, tháng 7. 2014.
                                MẶC PHƯƠNG TỬ


READ MORE - HANH - thơ Mặc Phương Tử

MỘT MẢNG TRỜI XƯA - thơ Phan Minh Châu

















Chiếc lá rụng mỗi ngày níu bước chân em qua
 và về lại nơi căn phòng có chiếc lá xanh hơn.
Chiếc lá ép từ ba mươi năm trước trong tập 
vở ngày xưa của mùa hạ cuối.
Em gầy sọp trong căn phòng kín gió, trong căn gác trọ 
nơi mỗi ngày có bóng anh qua.
Những dấu giày còn hằn nguyên vẹn nơi bục cầu thang rũ mục, chiếc ghế phẳng phiu còn bóng chỗ anh ngồi.
Em hụt hẫng đến lao đao và bắt đầu thú nhận trái tim mình 
đã chớm lạnh vì yêu.
Tức tưởi và lãng quên không che được giọt nước mắt 
cứ chảy dài theo số phận.
Ba mươi năm trong một lần về lại nơi khu vườn kín gió ngày xưa 
nơi mùa hạ vẫn còn hanh hao nỗi nhớ.
Cây phượng già vẫn đơm hoa mỗi mùa phượng cháy, những dấu vết vẫn như ngày cũ, vẫn sù sì mảng da cây 
với những vết khắc tím thâm về tình yêu hai đứa.
Lời thề heo may lạnh cả căn nhà nội trú nơi em cô đơn của một thời quá vãng chỉ sót lai vài vết hằn năm tháng đã nghiến nát 
bờ vai em 
bằng nỗi đau nước mắt
Giọt nước mắt tức tưởi vẫn còn nguyên vẹn nơi con phố cũ nơi góc nhỏ ngày xưa bằng chứng cho cuộc tình đơn điệu.
Những lời nói gió bay, những nụ hôn trầy trật và vội vã vẫn còn nguyên 
trên môi người con gái một thời chưa biết khóc.
Những con đường bụi đỏ cao nguyên vòng vèo tím thẩm, 
lãng đãng mù sương mang nỗi buồn vô cớ.
Dòng sông Đákla vẫn hằng ngày chảy ngược nơi một thuở em muốn trầm mình cho số phận hẩm hiu.
Em chợt nhớ có nhũng đêm tựa mình trên thành cầu 
không chốn dung thân và em bật khóc
Những cụm đèn nhỏ nhoi le lói neo dọc bờ sông như một bằng chứng cho những ngày hạnh phúc vẫn để lại cho em 
một ký ức ngọt ngào 
về cái thuở hai mươi.
Em nuối tiếc đời mình rũi ro, em hằn học với chính mình trong những đêm mưa cuồng gió hú
Chiếc lá vẫn vô tư trong những năm cùn, tháng lụn và vẫn sống hoài hoài trong mỗi trái tim côi.
Sám hối và thương yêu về một thời quá vãng đau như buổi đầu đời 
bị mẹ mắng oan
Sự khép nép và rụt rè không còn lại trong em nơi nỗi nhớ 
đang mỗi ngày thèm khát
Trái tim em đã cạn kiệt nỗi niềm và xóa đi hình ảnh yêu thương 
của người con trai mới lớn
Mùa hạ cuối cùng nơi bầy ve nhỏ lang thang qua những chùm phượng chín và hồi trông trường cuối ngày bế giảng
Anh hứa hẹn bao điều với những lời mật ngọt yêu thương
Ba mươi năm đã chết trong em một phần đời còn lại khi chứng kiến những vòng tay hạnh phúc đơm hoa nơi nhà người bạn cũ.
Em thất thần đến rơi nước mắt và giọt nước mắt muộn màng 
cứ chảy mãi không vơi
Bước đến chân cầu cũ nơi con nước cứ bộn bè năm tháng em chợt thấy mình vô vị, chợt thấy thèm đi về một thế giới bên kia
Nhưng trái tim đã cảnh tỉnh em đã báo về một nỗi đau phía khác, một nỗi đau nếu mất đi một hòn máu nhọc nhằn năm tháng đẻ đau.
Em bật khóc cho số phận của mình và cứ thế hồn nhiên lại sống
Nhưng bất chợt hôm nay khi cầm trong tay chiếc lá cũ ngày xưa 
đã hoen màu nước măt
Em thấy lòng mình chợt xốn xao một nỗi nhớ khôn nguôi
Ba mươi năm xưa lại hiện về trong em trong khoang hồn 
đã chật màu ký ức
Em chợt bỗng bật cười và lục lại nơi chính mình một mảng trời xưa.

                   PHAN MINH CHÂU
      3b Âu Cơ, Nha Trang, Khánh Hòa
                   Đ.T 0922992662
READ MORE - MỘT MẢNG TRỜI XƯA - thơ Phan Minh Châu