Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, January 3, 2014

VIẾT CHO NGƯỜI KHÔNG QUEN - thơ Phan Minh Châu

(Nhân đọc một bài viết của Châu Thạch về nhà thơ Nguyệt Lãng)




Ngày một tháng Tây ngày một tháng ta
Năm Giáp Ngọ hai không mười bốn
Qua năm mới chưa kịp mừng năm mới
Những câu thơ anh viết còn tươi rói
Đây tấm lòng … thương gửi bạn xa xôi
Đây tấm lòng khi nghe một tin vui
Mừng cho bạn cũng là buồn … cho bạn .
Cơn bão xé toang cửa nhà ly tan
Giấc mơ con còn đó mãi xanh đời
Anh ra đi trong cái rét ngậm ngùi
Chuyện cơm áo vẫn còn nằm phía trước
Sáu mươi sáu tuổi chừng chưa dốc cạn
Bầu rượu thơ cứ đong mãi không cùng
Phút cuối đời còn nhớ một miền Trung
Giấc Mơ Miền Trung một tình yêu rất thật
Ăn gạo mốc rễ ngô nuôi con vào đại học
Niềm vui len trong cái rét giao mùa
Thương bạn mình đời dãi nắng dầm mưa
Năm với tháng cả đời chưa ấm bụng
Bạn nằm xuống, anh cũng vừa ngã xuống
Giấc mộng hờ còn đó ủ … trăm năm
Một khối u nằm đó mãi di căn
Một căn bịnh hiểm nghèo không thuốc chữa
Anh  ra đi về quê cha đất tổ
Hồn rưng rưng theo khói quyện hương trầm.
Tôi với anh chưa một lần thân
Chưa một lần yêu chưa một lần nỗi nhớ
Nhưng tôi biết giữa đôi bờ sống chết
Vẫn xanh hoài nơi đó một đời vui
Một chút sẻ chia một chút ngậm ngùi
Chút thành kính gửi đến người quá vãng
Không huyết thống cũng chung cùng huyết quản
Không cận kề vẫn cứ sẻ tay chia .

  PHAN MINH CHÂU

3 b Âu Cơ Nha Trang Khánh Hòa
READ MORE - VIẾT CHO NGƯỜI KHÔNG QUEN - thơ Phan Minh Châu

LÃNG QUÊN - thơ Bình Địa Mộc



một ngày tôi lãng quên tôi
thấy thằng con nít đang ngồi bắn bi
vuông sân mẹ quét phẳng lì
kế bên gốc mít rể chi chít bò
con gà đập cánh rõ to
ngẩn đầu gáy ó ò o ba lần


mười năm sau, những bâng khuâng
vẫn tôi nhưng bắt đầu dần lớn lên
lại gần như đã lãng quên
một thanh niên đứng lặng thềm hiên trông
hàng dâm bụt bỏ bê bông
không ai bứt cũng không trồng thêm cây


bây giờ tôi với tôi đây
nhặt vườn rau mẹ chăm đầy luống xanh
đập con muỗi cắn da lành
đau như cắt một cộng tranh sau đồi
lạnh lùng tôi lãng quên tôi
chân vừa chạm ngõ bóng lôi tụt chiều ...


Sài Gòn, 03.01.2014
Bình Địa Mộc
READ MORE - LÃNG QUÊN - thơ Bình Địa Mộc

CHÙM THƠ THIẾU NHI - Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)

*Xin cảm ơn những tấm lòng tốt & anh Huỳnh Văn Mai (cựu giáo viên ở Hòa Long, Bà Rịa - một người rất yêu thương trẻ em) đã cho tôi cảm hứng sáng tác chùm thơ thiếu nhi. 




Em Theo Mẹ Đến Chùa

Sáng nay trời trong xanh
Gặp ai cũng hiền lành
Đến chùa cùng với mẹ
Em vui từng bước chân

Vườn chùa tỏa bình yên
Như vào chốn thần tiên
Chim đùa vui ríu rít
Hoa thoang thoảng hương thiền

Mẹ vào chùa lễ Phật
Em thầm niệm: Nam mô…
Nghe lời kinh tiếng kệ
Ấm áp lòng tuổi thơ.



Em Tập Ngồi Thiền

Ngồi bình yên tập thở
Thực hành bài định tâm
Thở nhẹ và thầm niệm:
Nam mô Quán Thế Âm

Lòng em thật hiền hòa
Muốn dâng đời đóa hoa
Yêu gia đình thắm thiết
Thương nghĩa mẹ, công cha …

Mỗi ngày, năm … mười phút
Em tập tễnh ngồi thiền
Sách đèn thêm thông sáng
Thêm niềm vui bình yên.


Sáng Tình Người

Đêm Nô-en
Em đến nhà bạn chơi
Nghe bạn hát Thánh ca
Sáng lung linh tình người


Đêm Nô-en

Phố phường vui bên nhau
Em lặng thầm mong ước
Cõi đời bớt thương đau

Nghe những lời Chúa dạy
Em chia vui bạn hiền
Thêm trái tim Thánh đạo
Thêm cho đời bình yên.


Ươm Thiện Lành Tuổi Thơ

Sau mỗi lần nói dối
Lòng hổ thẹn, xin chừa
Em thành tâm niệm Phật
Ươm thiện lành tuổi thơ

Em thành tâm niệm Phật
Gia đình thêm niềm vui
Mẹ cha quên mệt nhọc
Thầy cô sáng nụ cười

Sau mỗi lần nói dối
Lòng hổ thẹn, xin chừa
Ông bà yêu em lắm
Cho em những vần thơ.


Nương Tựa Bồ Tát

Bồ tát trên cõi trời
Bồ tát khắp mọi nơi…
Hiền hòa và chân thật
Là em gần gũi Người

Bồ tát mang từ bi
Cứu khổ tham sân si
Em kính ngưỡng Bồ tát
Nương đuốc tuệ quay về

Tượng Bồ tát sân chùa
Hòa niềm vui tuổi thơ …
Nương tâm linh Bồ tát
Tâm hồn không bơ vơ. 


11/2013
Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)

READ MORE - CHÙM THƠ THIẾU NHI - Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)

Em, đêm cuối năm & quán cà-phê Thạch-thảo - thơ Huy Uyên




Em ngồi lại nghe bài ca Thạch-thảo
ngồi một mình dỗ với quán-cà-phê cuối năm
Tiamo ngợp tím trời thương nhớ
mắt ướt chiều hoang phế đông .

Giấc mơ trên cao đổ về mơ hồ
trái tim đành đoạn đi không người níu lại
họa mi trong vườn,cúc trắng sắc hoa
tình người đắng cay cho tim héo tái .

Hình như cuối đông
nên đêm đi qua rất chậm
bãng lãng trôi nụ cười rất khẻ bên hoa
hơi thở đâu đây choàng buốt lạnh
giá rét cây-sầu-đông đứng đơn lẻ bên hồ .

Em tựa cửa nhìn mây bay thở dài
hửng hờ bàn tay ai cầm giữ
mùa về chẻ tóc nhớ ai đầy vơi
cô-đơn chạy về òa vỡ .

Vĩnh-biệt đông để phố thêm buồn
đêm dịu ngọt bên ngoài ai chung bước
rồi thôi và chia tay khi đến cuối đường
lệ người thôi thấm hai hàng nước mắt .

Em bỏ lại tim mình đầu phố
vườn người đóng chặt nhánh hoàng-lan
quê người bao đêm mắt đỏ
mộng người vây quanh sông biển khôn-cùng .

Đà-nẳng cuối năm buốt lạnh hơi đông
quán-cà-phê Thạch-thảo-xưa buồn
ai đứng bên kia đường mà buồn thế
chia hai con tim canh giữ ưu-phiền
em xót xa quên rồi nổi nhớ .

Em lạnh-lùng đóng cửa
hạnh-phúc xa,đốt cháy một lần
hỏi thuyền còn trôi theo sóng vỗ
mai xa rồi hỏi có buồn không ?

Bạc tình chi mà đi hoang cuối năm
em ngồi lại quán xưa cùng tiếng hát
"ta ngắt đi một cụm hoa thạch-thảo" thôi đành
chôn trước mộ người chiều nay vừa mất...

Huy Uyên
READ MORE - Em, đêm cuối năm & quán cà-phê Thạch-thảo - thơ Huy Uyên

Thursday, January 2, 2014

GIẤC MƠ MIỀN TRUNG - thơ Nguyệt Lãng - Châu Thạch giới thiệu

Đôi lời phi lộ

Bài thơ nầy Nguyệt Lãng gởi cho tôi ngày 11/11/2013.

Theo phỏng đoán của tôi, đây có thể là bài thơ cuối trong cuộc đời làm thơ của anh trên trần gian nầy. Trong cơn đau của căn bệnh nan y giai đoạn cuối cùng, anh vẫn không quên nỗi đau lớn hơn của miền trung lúc này đang  thiên tai bão lụt. Tôi có hứa sẽ viết lời bình cho bài thơ nầy nhưng rồi tôi đã để trôi qua cho đến ngày anh ra đi vĩnh viễn.  Xin gởi bài thơ nầy đến quý vị đọc để tưởng nhớ đến nhà thơ.
                                                                          
Châu Thạch 



Nhà thơ Nguyệt Lãng


GIẤC MƠ MIỀN TRUNG
                             
Nguyệt Lãng


Nẫu điện khoe con đậu vào Đại học
Không uổng mình ăn gạo mốc rế ngô
Báo tin vui mà tiếng còn tiếng mất
Đứt quãng trong cơn áp thấp giao mùa
                           
Rồi nẫu tính sẽ bán đi sào ruộng
Ráng còng lưng làm mướn … đỡ vài năm
Nẫu cảm thấy sức mình sung mãn lắm
Vẫn còn khoe thừng chão bắp tay trần..!

Ở cái xứ bão nhiều hơn lúa gạo
Nước mắt thường ngày đổ xuống thay canh
Nẫu vẫn tin vừng hồng đang lấp ló
Dù một năm hơn chục trận bão tràn

Tiếng loa giục dân làng đi trú tránh 
Nẫu còn lo chằng néo lại ngôi nhà
Và gục xuống khi trận giông ập đến
Mộng nẫu tan trong cơn băo cuối mùa!

NL

READ MORE - GIẤC MƠ MIỀN TRUNG - thơ Nguyệt Lãng - Châu Thạch giới thiệu

Kịch bản sân khấu hài: HỘI NGUYÊN… KHÓ TIÊU (Phần 1: Tóm tắt nội dung và cảnh mở) - Ngọc Châu

           Là kịch bản sân khấu hài 4 cảnh, sử dụng ngôn ngữ thơ là chính (tất cả các bài thơ do tác giả viết, trừ một hai câu Bút Tre sưu tầm)  



            
          TÓM TẮT NỘI DUNG:

          Nhân dịp Vườn Đào Tiên lại kết quả sau mấy nghìn năm bị Tôn Ngộ Không phá hoại, Tây Vương Mẫu muốn mở hội thơ vào dịp Nguyên Tiêu để hấp dẫn Ngọc Hoàng Thượng Đế đến với Cung Diêu Trì của mình.
          Bà đã cho một số tiên nữ xuống trần một năm để tìm hiểu thơ ca và tập làm thơ. Giờ họ đã trở về nên bà tổ chức một cuộc tập dượt tại Vườn Đào và cung Diêu Trì, mời một số Thiên Tinh trong Nhị Thập Bát Tú đến tham dự và tập dẫn chương trình Hội Thơ.
          Các tiên nữ giới thiệu với Vương Mẫu về các loại thơ Bút Tre, Yết Hậu, Lục Bát... với những chủ đề hài hước.
          Tôn Ngộ Không cùng Trư Bát Giới đến thăm lại vườn đào, bị quần tiên trêu chòng, đối đáp nhau bằng các bài thơ Tiệt Hạ.
          Ngọc Hoàng Thượng Đế đã biết tin qua tấu trình hàng ngày của Thiên Lí Nhãn và Thuần Phong Nhĩ. Hôm đó Người đã sai đem kính thiên văn đến điện Linh Tiêu để quan sát mọi việc xảy ra bên cung Diêu Trì, sau đó quyết định bay sang Tây Thiên tham dự.
          Biết sẽ phải làm thơ theo kiểu ứng tác tại chỗ, Tôn Ngộ Không nhanh chóng  lén xuống hạ giới nhờ Thổ Thần tóm cho một vài nhà thơ có tiếng tăm, giấu vào túi da đem lên để bắt họ làm thơ hộ mình.
          Có mặt Ngọc Đế con khỉ đã đưa cho người dẫn chương trình đọc một bài thơ Đường nói là của  Trư Bát Giới sáng tác. Bài "Thơ Đường" này có đủ các loại đồ ngọt khá tức cười. Sau đó Ngộ Không trình làng một bài thơ Lục bát về đề tài Ngưu Lang - Chức Nữ - sông Ngân Hà do thi sĩ Mây Trời bị nhốt trong túi da làm hộ. Khi thấy có thể bị lật tẩy anh em Ngộ Không lẻn đi, vứt túi da lại đó.
          Hai thi sĩ trong túi chui ra ngoài. Một là Mây Trời - người yêu của tiên nữ Tử Y trong thời gian nàng này luyện thơ dưới trần - và một nhà thơ, với bút danh Cách Tân, đại diện cho trường phái thơ Hiện Sinh với Hậu Hiện Đại.
          Vì tò mò Ngọc Đế yêu cầu thi sĩ Cách Tân đọc thử mấy bài cũng về đề tài Ngưu Lang - Chức Nữ. Vị này đọc ra những câu thơ làm các tiên nữ xấu hổ phải lui vào sau cánh gà, Vương Mẫu cố nghe nhưng rồi ngất xỉu. Ngọc Đế hoang mang vì đã tu một ngàn năm trăm năm mươi kiếp mà không thể hiểu được những bài thơ tay Cách Tân nói là để giành cho người đời sau.
          Cuối cùng Ngọc Đế quyết định sẽ tổ chức Hội Tao Đàn vào ngày Nguyên Tiêu sắp tới nhưng theo ý kiến quần tiên thì không mời Thơ Mới vì sợ rằng Hội Nguyên Tiêu sẽ biến thành Hội Nguyên... Khó Tiêu.

NC




          CẢNH MỞ:   
          Cung Giao Trì của Tây Vương Mẫu trên núi Quy Sơn
         
          Gian tiếp khách xinh đẹp nằm sát góc của vườn đào tiên. Bốn trong số năm tiên nữ hầu cận Tây Vương Mẫu là Tử Y (áo màu tím), Thanh Y (áo xanh da trời), Hoàng Y (áo vàng), Lục Y (áo xanh lá cây) đang ở sát bậc tam cấp, chuẩn bị bày biện và trang trí bàn tiếp khách của Vương Mẫu. Tử Y  xách một lẵng đào, ba cô kia xách các chùm hồ lô bằng ngọc đựng tiên thủy. Họ vừa làm việc vừa nói chuyện, cười đùa.
          - Thanh Y ơi, trông kìa - Hoàng Y  gọi bạn - Mới xuống hạ giới gần một năm mà Tử Y đã quên việc ở vườn đào rồi.  Cậu trông nó bê cái lẵng đào tiên kìa.
          - Cô nàng nghĩ là đang xách xô ổi Bo ở vườn nhà tay thi sĩ Mây Trời đấy mà - Thanh Y nhận xét rồi bắt chước cách trêu chòng nhau ở dưới trần, cất giọng:
          - Này chị em ơi!
            Trông ai như thể Tử Y
             Ỏ vườn Vương Mẫu hồn thì... hồn thì..
          - Hồn thì làm sao? - Hai ba cô tiên khác họa theo.
          - Hồn thì ổi Bo chứ làm sao nữa! - Họ cùng cười rũ rượi.
          - Này, các chị kia! - Tử Y đỏ bừng mặt - Tai vách mạch rừng đấy - Nàng ta nhìn quanh rồi cũng tức mình lên giọng trêu lại:
          - Nàng ơi nàng ở lại đây
            Cõi tiên cũng chằng phải hay đâu mà...
          - Sao cõi Tiên lại không hay nhỉ? - Trừ Lục Y bị chạm nọc ra, hai nàng kia lập tức hùa theo Tử Y.
          - Cõi tiên chỉ một mình nàng.
            Dưới này thì có cả chàng lẫn ai
            Lục Y ơi, ở lại đây!...
          - Này, các chị muốn chết đấy à - Lục Y cuống quít - Trước khi lên đây đã thề với nhau là không bao giờ nhắc tới chuyện ở dưới kia cơ mà!   
          - Ừ, thôi thôi, không nhắc đến chuyện hạ giới nữa - các nàng kia vội vàng tán thành, chắc là cũng có tật giật mình - Đến tai con bé mách lẻo thì có đứa chết.
          - Đã sợ chớ gắp cho người, định đùn cho bạn lại rơi bát mình - Tử Y nguýt dài trong khi  xếp ngay ngắn lại những trái đào tiên trong lẵng của mình theo đúng cách hái và xếp trái ở Vườn Đào tiên giới.
          - Mấy trăm năm nay vườn đào chẳng thấy có ai nói chuyện thơ thẩn gì. Sao bây giờ tự dưng Tây Vương Mẫu lại sai bọn mình xuống trần thu thập thơ ca nhỉ. Lão bà trở chứng à? - Hoàng Y  nói.
          - Bà ta sống ngang trời đất. Trở chứng sao được - ý kiến của Thanh Y.
          - Chắc bà bủ đến kì tái xuân thôi - Vừa nói Tử Y vừa nhìn quanh sợ có ai nghe thấy - Mấy trăm năm nay chẳng thấy Ngọc Hoàng Thượng Đế sang thăm Vườn Đào gì cả.
          - Thì cũng như Vườn Đào này ấy mà, ba bốn nghìn năm mới có một lần khai hoa kết quả - Thanh Y  ví von.
          - Ngày xưa ở dưới hạ giới có ông con Trời tên là gì ấy, mở ra hội Tao Đàn gồm hai mươi tám người, lấy tên của Nhị Thập Bát Tú, thỉnh thoảng cùng nhau tụ bạ ngâm ngợi thơ ca... - Tử Y kể nhưng Hoàng y nói xen:
          - Biết rồi, ngày ấy Ngọc Hoàng hay sang Vườn Đào, sai Thác Tháp Thiên Vương bắc Thiên Lí Kính nhìn xuống, cùng với Tây Vương Mẫu phẩm bình. Khi tay con Trời ấy chết, vẻ như cái Hội ấy cũng tan.
          - Thế nên bây giờ Lão Bà muốn mở Hội Tao Đàn ở Vườn Đào để lôi kéo Ngọc Hoàng rời khỏi tam cung lục viện đấy mà - Mấy cô tiên cười rinh rích.
          - Hôm qua bà lão yêu cầu là từ hôm nay đến ngày mở Hội, tất cả các câu nói ra đều bằng thơ, chí ít cũng phải có vần vò. Liệu chị em mình có làm được không? Khéo lại ăn roi của bà ấy đấy - Thanh Y lo lắng.
          - Chỉ ba đứa mình sợ thôi - Hoàng Y  nói, quên tịt điều vừa thỏa thuận xong - Tử Y nó chấp nhá. Cô nàng ở suốt hai trăm ngày dưới trần với tay thi sĩ Mây Trời còn gì.
          - Nó còn được anh chàng tặng cho một chiếc Thiên Lý Nhĩ, dưới trần họ gọi là gì ấy nhỉ? -Thanh Y  hỏi Hoàng Y.
          - Mô-bai - Hoàng Y đáp.
          - Đúng rồi mô-bai, để hàng ngày liên lạc và nhìn thấy nhau nữa cơ - Thanh Y nói rồi cất giọng bắt chước kiểu hát đúm dưới trần:
          - Nàng ơi anh tặng cái này
            Để đôi ta được hàng ngày thấy nhau...
          - Sao các cậu không chịu gá nghĩa hẳn hoi với các tay Bút Tre với Thi Ẩn ? Tớ thấy thơ của họ cũng nổi tiếng đấy chứ - Tử Y hỏi.
          - Toàn những thằng cha hấp! - Thanh Y buông gọn lỏn - Dính với chúng không bõ. Khi về Trời nhỡ có đứa nào mách lẻo lại mang vạ vào thân.
          - Nhưng các chị cũng nhờ họ kiếm cho mấy bao thơ kia thây. Khéo không lại cũng "lạy ông tôi ở bụi này!" - Tử Y băn khoăn.
          - Vương Mẫu có hỏi thì bảo đó toàn là thơ thu thập ở khắp nơi dưới hạ giới, lo gì - đó là ý kiến của Hoàng Y - Có điều khi Vương mẫu bắt làm thơ tại chỗ mi phải nhắn cho Mây Trời của mi giúp bọn ta đấy nhá. Không thì chúng ông mách Vương Mẫu cho.
          Ngay đó thì thấy Hồng Y, thị tì tin cẩn nhất của Vương Mẫu  xuất hiện.
          - Suỵt! Hồng Y nó nghe ngóng kia kìa - Tử Y  nói nhỏ cho mọi người ngừng đề tài đang rôm rả, sau đó nói to: - Đến giờ Tây Vương Mẫu tiếp khách rồi - Thấy Tử Y nhắc nhở, mấy cô nhanh chân vào trong gian tạ chỉnh lại vị trí các bình hoa bằng ngọc, khăn trải bàn ren vàng và các ly bạc quanh bàn tiếp khách của chủ nhân vườn Đào tiên. Tất cả đều óng ánh, rực rỡ,  tỏa hương thơm ngào ngạt.


*
READ MORE - Kịch bản sân khấu hài: HỘI NGUYÊN… KHÓ TIÊU (Phần 1: Tóm tắt nội dung và cảnh mở) - Ngọc Châu

Kịch bản sân khấu hài: HỘI NGUYÊN ... KHÓ TIÊU (Phần 2 - Cảnh 1) - Ngọc Châu

PHẦN 2



CẢNH 1
          Trong gian tiếp khách của Tây Vương Mẫu

          Con hạc và ba bốn tiên cô  vây quanh Tây Vương Mẫu trong gian khách ven Vườn đào. Những quả đào đỏ mọng bày trên mâm bồng, sau lưng là cảnh (vẽ) của vườn đào ba nghìn năm mới một lần khai quả.
          Tây Vương Mẫu mang chiếc khăn trùm đầu bằng tơ vàng óng ánh, giơ tay vẫy hai tiên cô Tử Y và HoàngY. Cả hai đang xách trên tay một chùm năm quả hồ lô đựng tiên thủy. Bà nói:
- Nào, các ngươi lại đây
Kể lại cho ta hay
Đợt xuống thăm hạ giới
Vừa tròn ba trăm ngày.
Vương Mẫu dừng một tí theo dõi thái độ của các cô tiên. Các cô mắt tròn mắt dẹt khi thấy bà nói bằng thơ, tuy nhiên bà Chúa Vườn Đào vẫn tiếp tục: 
Hôm nay triệu về đây
Nhóm ngươi mấy tiên nữ
Thấy những gì hay dở
Thuật lại ta nghe thử!
          Các nàng tiên hầu cận Vương Mẫu lè lưỡi, ra vẻ sợ hãi. Không nàng nào dám lên tiếng trả lời. Vương mẫu ngạc nhiên:
 - Này, ta hỏi các ngươi
  Sao cứ im như thóc
  Ta đâu dọa đánh đòn
  Mà các ngươi chực khóc?!
          Đám tiên nữ nhìn nhau, nàng nọ ra hiệu giục nàng kia trả lời mà không  ai lên tiếng. Mãi rồi Tử Y tiên nữ mới dám lại gần, cúi mình trước Vương Mẫu. Nàng ta luống cuống đến mức trở nên vụng về khiến mấy quả hồ lô va công cốc vào nhau, một quả tuột dây lăn ra chân của HoàngY. Vương mẫu không để ý thấy có một chiếc mô-bai lăn ra, may mà HoàngY đã vội vàng cúi nhặt quả bầu ngọc với chiếc điện thoại di động, quăng cái lườm sắc hơn dao cạo cho Tử Y, nhưng không thốt ra câu gì.
          - Thưa Vương Mẫu, năm nay chuẩn bị mở Hội Thơ tại vườn Đào người yêu cầu chúng con phải tập thưa gửi bằng thơ hết - Tử Y nói - Nhưng các thị tì không thể nhả ngọc phun châu như Vương Mẫu. Xin Vương Mẫu cho phép chúng thần trả lời bình thường có được không ạ?
          Vương Mẫu nhăn mày, lắc đầu.
- Không, không ai được thế
  Phải trả lời bằng thơ
  Có tập từ bây giờ
  Đến Hội Thơ mới kịp..
          Tuy nhiên khi thấy các tiên nữ nhăn nhó khó khăn quá mức. Vương Mẫu đành phải hạ thấp yêu cầu:
- Thôi được ta cho phép
Chen ít câu không vần
Cứ tập dần, tập dần
Rồi sẽ làm thơ được.
          Nghe nói thế Tử y mới dám cất tiếng:
Dạ, kính..kính thưa Vương Hậu
Vừa rồi mấy chị em
Thừa lệnh xuống hạ giới
Ghi lại... ghi lại những điều đáng khen...
Nàng ta thăm dò vẻ mặt Bà chúa Vườn Đào, thấy bà có vẻ hài lòng liền yên tâm tiếp tục thưa gửi:
Chúng thần cũng không quên
Ghi cả điều chưa tốt
Thưa, thứ ấy nhan nhản dưới trần gian
E... Vương Mẫu cũng... hốt ạ!
          Tây Vương Mẫu phẩy quạt lia lịa:
Ta đâu có yêu cầu
Đội cánh chuồn, đeo râu
Làm việc thay vua Bếp
Cáo cầy chuyện rức đầu...
Bà quay nhìn cô tiên mặc áo vàng:
Hoàng y nói xem nào
Điều gì ta cần biết?
Cho qua chuyện Táo công
Nói mãi nghe chán chết!
          Hoàng y bước lại gần khoanh tay thỏ thẻ:
- Dạ kính thưa Vương Mẫu
Chúng thần xuống trần gian
Cốt... cốt xem thơ họ làm
Có gì hay không ạ...
          Cô ta nhìn quanh, xem các chị em có tỏ ý phục mình không rồi tiếp tục:
Chị Hằng Nga nhắc nhở
Dặn ghi chép nhiều vào
Cả thơ hay thơ dở
Thưa, xếp đầy mấy bao đấy ạ...  
          Hoàng y chỉ vào năm sáu bao tải thơ để ở một bên cửa chính. Mỗi bao thơ đều đã thắt dây buộc miệng, có giấy niêm phong, ghi rõ những chữ : THƠ ĐƯỜNG, BÚT TRE, CON CÓC, HIỆN SINH, LỤC BÁT...
          Vương Mẫu tỏ vẻ hài lòng, bà vươn cánh tay thon thả nhón một phần tư trái đào đã bổ sẵn trên đĩa ngọc ban thưởng cho HoàngY tiên nữ. Bà hỏi:
          - Thế Hằng Nga đi đâu
Giờ vẫn chưa thấy mặt
Có nhớ lời ta dặn
Mời Thái Bạch Kim Tinh?
          Ngay đó thì Thái Bạch Kim Tinh và Hằng Nga xuất hiện. Hằng Nga cung kính mời ông già râu bạc, áo trắng, với một bông hồng cài ở ngực áo trông khá trai lơ, bước theo bậc tam cấp bằng vàng để lên gian tạ. Nàng khép nép bước theo sau. Cả hai vào sảnh, Thái Bạch Kim Tinh cúi chào Vương Mẫu.
          - Thần, Thái Bạch Kim Tinh
           Xin thỉnh an Vương Mẫu.
Hằng Nga cũng khom dáng ngọc, cất tiếng oanh vàng thỏ thẻ:
          - Dạ, kính thưa Vương Mẫu
 Tì nữ là Hằng Nga
 Từ hạ giới trở về
 Xin khấu đầu lạy tạ...
Hằng Nga quay sang nhìn các cô tiên, nháy mắt với họ rồi tiếp tục báo cáo:
 Xuống trần gian vất vả
 Nhưng chúng thần không quên
 Đã đem về tất cả
 Những bài thơ đáng xem...
          - Thưa Vương Mẫu, thị tì thấy nhiều bài các chị ấy thuận tay đem về chẳng hay đâu ạ. - Cô tiên mặc áo hồng đứng ở sau lưng Vương Mẫu bỗng nhanh nhảu lên tiếng.
          - Con Hồng Y này. Bao giờ thì mi mới hết cái thói nói xía vào như vậy?
          Vương Mẫu mắng, cô tiên HồngY lè lưỡi ra vẻ sợ hãi, đưa tay lên bưng miệng nhưng không bịt nổi tiếng cười rinh rích vẫn phát ra. Tuy cô ta là thị tì tin cẩn nhất của Tây Vương Mẫu nhưng bà cũng làm nghiêm:
          - Con ranh này mất nết
Hay nói leo nhắng nhít
Ta sẽ phạt hai roi
Để ngươi phải nhớ đời...
          Tuy vậy, khi thấy Hồng y sợ xanh cả  mặt, bà nói thêm:
- Nhưng sẽ tha cho ngươi
  Nếu nói được câu ấy
  Dùng những từ như vậy
  Ghép bằng thơ hẳn hoi.
          Vương Mẫu mặc cho Hồng y lo lắng, cuống quít tìm cách cầu cứu ở các bạn khác, bà quay sang ông già râu bạc, áo trắng.
          - Này, Thái Bạch Kim Tinh
Ông nổi tiếng thông minh
Hãy giúp ta chọn lựa
Những bài thơ điển hình...
Bà quay sang nhìn vào các bao cói đựng thơ xếp ở một góc. Thái Bạch Kim Tinh cũng nhìn theo.
Chúng mang lên Thiên Đình
 Thơ một lô một lốc (chỉ tay vào các bao thơ)
 Giờ nhờ ông coi sóc.
 Việc phân loại dở hay.
Tiên ông áo trắng cung kính:
- Thưa Diêu Trì Kim Mẫu
  Thần bây giờ già lão
   Đầu óc hay mụ mê
   E không kham nổi việc...
          Tây Vương Mẫu gập chiếc quạt, chăm chú nhìn ông già đầu bạc. Bà cười rồi khẽ vẫy tay, Tử Y tiên nữ vội vàng lại gần ghé tai nghe bà nói gì đó. Lát sau đã nâng chiếc đĩa bạc đựng một trái đào tiên đến cung kính dâng cho Thái Bạch Kim Tinh. Vương Mẫu nói:
- Hãy dùng một trái đào
  Cho đầu óc minh mẫn
  Thứ quả này quí hiếm.
  Nghìn năm kết một lần
  Kim Tinh là lão thần
  Ta đặc biệt ban thưởng.
          Trong khi Thái Bạch Kim Tinh cung kính tạ ơn rồi thụ hưởng đặc ân, Tử Y đứng sau lưng các bạn nhắn tin gì đó, các tiên nữ khác thì thào với nhau.
          - Thái Bạch thế mà khôn đáo để - Thanh Y nói với Hoàng Y - Lão giả bộ lẫn cẫn tí chút là được Vương Mẫu ban ngay cho một trái đào ba nghìn năm mới chín một lần. Trông lão ăn kìa, gặm nhanh chẳng kém thằng nhỏ mười tuổi!
          - Đào ấy hái ở vườn giữa, sáu ngàn năm mới chín một kì. Người dưới Hạ giới mà được ăn quả ấy thì có thể bay như chim mà trường sinh bất lão - Lục Y  tiên nữ đính chính.
          - Đầu bạc thế mà lẳng lơ lắm đấy. Thỉnh thoảng lão lại làm thơ tán tỉnh các cô tiên mới được lên thượng giới. Ghét cái mặt! - Thanh Y  nguýt  xéo.
          - Các ngươi xì xầm gì thế? - Vương Mẫu chỏ cán quạt lụa gắn các viên ngọc trai lóng lánh đe nẹt đám thị tì, bà có vẻ tức nên nhớ ngay đến tội của Hồng Y - Thế nào, con bé kia, đọc ngay câu thơ ta đã nói, không thì nhận hai roi vào mông. Lấy cây roi ra đây cho ta - Bà ra lệnh cho Lục Y.
          Hồng Y  cuống quít nhưng đã được Hoàng Y lén dúi cho mẩu giấy vào tay nên khép nép quì sụp trước mặt Vương Mẫu,  lí nhí đọc trộm:
- Dạ thưa Vương Mẫu, thị tì.
Thấy nhiều bài đã đem về chẳng hay.
Chẳng qua các chị thuận tay... thôi ạ!
- Cái gì, cái gì?! Thế có phải thơ không. Mà lúc nãy con bé này nói cái gì nhỉ? - Bà quay sang hỏi các cô tiên khác.
- Muôn tâu Vương Hậu - Lục y vội đỡ cho Hồng y - Lúc nãy chị ấy chót nói leo câu "Nhưng thưa Vương Mẫu, thị tì thấy nhiều bài các chị ấy thuận tay đem về chẳng hay đâu ạ".
-  Theo thiển ý của thị tì thì chị ấy đặt vần như thế chắc cũng không đến nỗi phạm luật của Vương Mẫu ạ! - Hằng Nga cũng đỡ đòn cho Hồng Y
- Đọc lại ta nghe, rõ ràng vào! - Vương Mẫu lệnh cho Hồng y. Cô tiên áo Hồng đọc lại, lần này to hơn:
-  Dạ thưa Vương Mẫu, thị tì.
   Thấy nhiều bài đã đem về chẳng hay.
   Chẳng qua các chị thuận tay... thôi ạ.
- Thôi được rồi, ta cho qua. - Vương Mẫu chấp nhận - Cấm không được nói leo lần nữa.
Lúc đó Thái Bạch Kim Tinh đã ăn hết nửa trái đào tiên, ông ta dấu nửa còn lại vào ống tay áo, ra cửa nhìn, bước xuống mấy bậc tam cấp bằng vàng rồi đón vào một vị tiên nữa trong Nhị Thập Bát Tú. Người mới đến này ăn mặc trông khá model, tóc dài, áo đuôi tôm rất nghệ sĩ, cung kính chào Vương Mẫu. Vị tiên đầu bạc giới thiệu:
          - Dạ kính thưa Vương Hậu
         Theo lệnh thần đã mời
        Thêm Thiên Tinh Kim Ngưu
        Trong Nhị Thập Bát Tú...
          Đợi cho Kim Ngưu thi lễ với Vương Mẫu xong ông ta tiếp tục giới thiệu:
       - Chúng thần thường gặp gỡ
  Luận bàn chuyện thơ văn ...
          - Rất vui đón các khanh - Vương Mẫu niềm nở, chỉ vào chiếc ghế mà Tử Y vừa bê đến thêm, mời hai người ngồi xuống rồi tiếp tục nói:
- Ta từ lâu đã muốn
   Thành lập nhóm Tao Đàn
   Giống như dưới trần gian
   Để chư tiên hội tụ...
  Bà quay sang các tiên nữ:
- Khách mời đã đến đủ.
  Hằng Nga sẽ chủ trì
  Việc đọc thơ nghe thử.
  Các ngươi bắt đầu đi!
          Hằng Nga cùng năm nàng tiên, mỗi nàng một màu áo, lệt sệt bê vác các bao cói đựng thơ thu thập trong đợt xuống hạ giới lại gần chỗ Vương Mẫu và Thái Bạch Kim Tinh
          - Bao gì thế kia? - Vương Mẫu hỏi, chỉ tay vào bao thơ có đề chữ THƠ BÚT TRE. Hai vị khách mời cũng trố mắt nhìn vào bao thơ có tên gọi lạ lùng.
   - Thơ này gọi là thơ dân gian, thưa Vương Mẫu - Hằng Nga giải thích-
     Trẻ con người lớn đều biết làm
     Thấy hay hay chúng thần thu thập
     Mang về để quần tiên tham quan ạ!
     Kim Ngưu  nhận xét:
- Thơ Bút Tre?
  Tên ngang phè phè 
  Thần chưa từng nghe
Vương Mẫu  nói ngắn gọn với Hằng Nga.
- Đọc thử xem nào!
Hằng Nga cùng với Tử Y cởi nút buộc trên túi thơ có đề chữ THƠ BÚT TRE, lấy ra một bản thơ đánh máy vi tính, chỉ trỏ thỏa thuận với nhau về những bài sẽ đọc. Tuy vậy Hằng Nga không đọc ngay mà lấy một tờ giấy gió trắng tinh trên bàn, viết mấy dòng bằng cây bút lông ngỗng rồi kính cẩn đưa cho Kim Ngưu Tinh. Vị này đọc nhẩm xong đứng dậy đằng hắng.
- Hằng Nga muốn nhờ thần
  Làm em-xi Thơ Hội
  Không làm thì cũng tội.
  Làm thì khó quá thay...
 Vương Mẫu thực sự ngạc nhiên
- Cái gì, nhà ngươi vừa nói gì
  Em-xi là cái gì gì nữa đây? -  -
  Thế thì có lẽ Hậu này
  Phải đi học cả tiếng Tây tiếng Tàu!
  Quần tiên lặng đi vài phút, không ai trả lời, có lẽ vì giải thích MC bằng văn vần khó quá. Hằng Nga bối rối, cố tìm cách diễn giải:
- Em-xi là người dẫn chương trình 
  Chúng thần quen miệng vô tình gọi theo...
 Hoàng Y giải thích thêm cho Vương Mẫu:
      Dưới trần kẻ giàu người nghèo.
      Họ đều cứ thích nói theo tiếng Ành.
      Dạ thưa Vương Mẫu, tiếng Ành là tiếng Anh theo cách viết Thơ Bút Tre đấy ạ!
     - Lại còn thế nữa! - Tây Vương Mẫu cũng phải phì cười, còn các tiên nữ thì khỏi nói. Họ phát vào lưng, cấu véo nhau, cười như nắc nẻ.
          Tây Vương Mẫu đợi cho quần tiên bớt cười đùa, bà phẩy quạt ra hiệu cho Hằng Nga tiếp tục. Hằng Nga đưa cho Kim Ngưu một mẩu giấy đánh máy sẵn, Vị này đọc qua rồi sang sửa quần áo, vuốt lại bộ tóc cợp tai, cố gắng đóng vai một em-xi thực thụ:
- Kính thưa Vương Hậu, quần tiên.
  Bút Tre có khắp mọi miền nước Nam
  Thơ này ai cũng thích làm
  Chẳng cần thi hứng phi phàm lắm đâu...
Hằng Nga bổ sung:
 - Bà già giã nửa cối trầu
  Đã làm xong được mấy câu tặng chồng..., thưa Vương Mẫu
          - Làm dễ thế ư? - Thái Bạch Kim Tinh ngạc nhiên hỏi lại Kim Ngưu, vị này nhún vai thay cho việc đáp lời.
          - Vậy thì tốt. Thế thì hãy dùng thơ Bút Tre để các thị nữ của ta tập diễn tả cho có vần có điệu, sau đó sẽ nói với nhau hàng ngày. Nhưng phải đọc mấy bài và giảng giải trước đi đã. Ta nói có đúng không? - Tây Vương Mẫu hỏi mọi người.
         - Thưa Vương Mẫu, chỉ dạy của Vương Mẫu quá đúng ạ - Thái Bạch Kim Tinh tranh đáp lời khiến Em-xi Kim Ngưu đã há mồm định đọc tiếp đành giữ nguyên như vậy.
          - Lão Thái Bạch tham nhỉ,  muốn vòi thêm quả đào nữa của Vương Hậu đấy - Tử Y nói khẽ với Thanh Y.
          - Lão hãy còn nửa quả giấu trong ống tay áo, đã ăn hết đâu - Hoàng Y cũng thì thầm. Tí nữa bọn mình làm một bài Bút Tre trêu lão cho bõ ghét.
          - Ờ ờ, phải đấy, cậu làm đi nhé! - Lục Y thầm thì với Tử Y
          - Các chị trật tự nào - Hằng Nga vội vàng ra hiệu cho chị em im ắng khi thấy Vương Mẫu đã bắt đầu cáu.
          - Bẩm Vương Mẫu đúng ạ - Thái Bạch Kim Tinh tiếp tục thưa gửi.
     Thơ Bút tre rất lạ.
       Chưa có trên Thiên Đình.
     Thuận ý chỉ anh minh.
       Chúng thần sẽ cố làm ạ.
Ra hiệu cho Thái Bạch Kim Tinh ngồi xuống, bà chủ Vườn Đào phảy quạt cho Kim Ngưu Tinh tiếp tục nhiệm vụ Em-xi. Vị này đằng hắng lấy giọng rồi đọc:
- Sau đây là một bài thơ
  Trần gian tả cảnh các cô đánh cầu. - Dạ thần xin đọc ngay:
-"Chị em nô nức đánh cầu
   lông rơi lả tả trên đầu anh em".
Thấy mặt Diêu Trì Kim Mẫu nghệt ra, Hằng Nga vội vàng giải thích:
          - Thưa... đây là người ta đánh cầu lông
          Đánh hăng quá nên lông bung ra ngoài ạ!
          Tây Vương Mẫu nửa mếu nửa cười, còn quần tiên - nhất là các tiên cô - thì che mặt cười phì phì. Vương Mẫu phẩy quạt ra hiệu đọc tiếp.           
-"Hoan hô chị em đá cầu
Trinh rơi cái tõm xuống đầu anh em!" - Em-xi Kim Ngưu đọc, tiếng cười lại rộ lên. Hằng Nga lại vội vàng giải thích:
- Dạ thưa Vương Mẫu.
  Thứ cầu này đá bằng chân.
 Chỏm bằng mấy sợi lông cần cổ ngan.
 Đế ốp hai miếng da tròn,
      vào đồng trinh để trẻ con đá chuyền... ạ.
    - Thanh niên cũng thích đá cầu
 Thế nên...nhiều khi văng mất cả bầu lẫn trinh - Thanh Y nói thêm khi thấy Vương Mẫu chưa hiểu lắm.
- Này, ta thấy thơ này nhảm nhí thế nào ấy, có đúng không Thái Bạch Kim Tinh? - Tây Vương Mẫu phân vân hỏi vị tiên đầu bạc nhưng vẫn còn khá  trai lơ.
- Dạ, thần cũng thấy như thế ạ.
Các tiên nữ xung quanh thầm thì, chỉ trỏ có ý chê ông già khéo nịnh. Họ nhấm nháy thúc giục Tử Y làm gì đó.
- Bây giờ, nghe ta nói đây! - Vương Mẫu đứng lên phe phẩy chiếc quạt - Các ngươi hãy thử làm một bài thơ gì nhỉ, à thơ Bút Tre về Vườn Đào xem sao.
          - Thưa Mẫu Hậu, làm hay thì có thưởng ạ? - Hằng Nga hỏi, quần tiên xôn xao chờ câu trả lời của bà chủ Vườn Đào.
          - Có thưởng, có thưởng. Thơ hay ta sẽ thưởng một miếng đào.
          Đám tiên nữ thúc dục nhau trong khi Tử Y lén rút mobile ra nhắn tin cho ai đó cầu viện. Vài cô lấy giấy tiên với bút lông ngỗng ra bắt đầu nháy nhó thầm thì với Tử Y rồi hí hoáy viết, sau đó có hai bài thơ được trình lên Diêu Trì Kim Mẫu.
- Kim Ngưu đọc ta nghe - bà nói.
- Thưa Mẫu Hậu, đây là bài thứ nhất - Em-xi Kim Ngưu bắt đầu:
          "Vườn đào của Vương Mẫu chúng ta
          Nghìn năm chỉ một lần nở hoa
          Ba nghìn năm mới cho trái chín.
          Hương thơm ngạt ngào khắp muôn nhà"
     Kim Ngưu dừng lại, muốn qua gương mặt của Vương Mẫu để phán đoán tình hình. Thấy bà chủ Vườn Đào phe phẩy quạt tỏ vẻ động viên, các tiên nữ thì cười rúc rích, ông ta tiếp tục đọc:         
          "Thiên quí của đào mới thật là.
          Ăn vào cứ trẻ mãi không già.
          Dẫu rằng đầu bạc xơi nửa quả
          Là muốn về ngay nịnh bà gia"
          Quần tiên nín thở im phăng phắc còn Vương Mẫu thì ngạc nhiên phất tay khiến chiếc quạt cụp gọn lại, bà hỏi:
          - Muốn về nịnh bà gia là thế nào? Nịnh vợ thì ta còn hiểu được, sao lại về nịnh bà thông gia?!
Hằng Nga cố nín cười để giải thích: - Thưa Vương Mẫu, thực ra là gặp bà già, tức là bà vợ già ấy ạ - Hằng Nga liếc xéo Thái Bạch Kim Tinh - Nhưng mà thơ Bút Tre được phép bỏ dấu đi cho nó vần đúng theo âm luật ạ, thưa Vương Mẫu.
Biểu cảm trên mặt Tây Vương Mẫu thật khó diễn tả. Mấy cô tiên hầu cận bà khoái chí bấm nhau trong khi vị tiên đầu bạc đỏ mặt đứng lên. Quá vội nên nửa quả đào cắn dở trong ống tay áo ông ta rơi xuống nền nhà. Kim Tinh vội vàng cúi xuống tìm nhặt, nhưng Tử Y đã nhanh tay cầm lên đưa lại cho ông ta rất mực cung kính. Sau đó cô ta quay lại nháy mắt với các bạn, tất cả đều cố nín cười.
- Thần... thưa, thưa Vương Hậu - vì quá tức nên giọng Kim Tinh trở nên lắp bắp - Thần... thần thấy loại thơ này không nên dùng. Nhảm nhí, toàn là nhảm nhí thôi ạ!
- Chưa vội kết luận. Khanh cứ bình tâm ngồi xuống để ta nghe tiếp bài thứ hai xem sao - Vương Mẫu phẩy quạt về phía Kim Ngưu
          "-Vườn đào tiên đã chín rồi
         Hương ngào ngạt bốn phương trời đều hay.
         Thỉnh mời Ngọc Đế đến đây.
         Mẫu Vương mở hội mấy ngày Tao Đan."
      Vương Mẫu xòe quạt tỏ vẻ vừa lòng, các tiên nữ  vỗ tay nhảy nhót. Tuy nhiên bà chủ Vườn Đào còn băn khoăn. Bà nói:
- Giá chữa được Tao Đan thành Tao Đàn có phải hay hơn không?
Hằng Nga cười rất tươi:
- Dạ thưa chữa đúng sẽ thành
  Loại thơ Lục Bát, xin để giành mục sau ạ.
 Tử Y  buột miệng nói thêm:
   - Thưa Vương Mẫu
      Bút tre thì phải gây cười
    Có thể đuổi ruồi đậu mép bà chưa.
    Nữ tì muốn nói là đậu mép bà chửa đấy ạ!
Tiếng vỗ tay tự dưng nổi lên rào rào. Thấy Thái Bạch Kim Tinh nhăn nhó, đám thị nữ càng cười to hơn.
- Chẳng biết nên khen hay nên chê thơ của các ngươi đã làm - Vương Mẫu nói với các thị tì- Thôi được, Hồng Y đâu, bổ đào mời mọi người cho ta.
- Mấy người một quả ạ, thưa Vương Mẫu? - Hồng Y và Thanh Y cùng hỏi.
- Bốn người một quả cho ta
  Để cho dễ bổ, thế là...
Vương Mẫu hơi bị ngắc ngứ tìm từ nhưng rồi bà cũng tìm ra:
- Để cho dễ bổ thế là vừa văn.
- Đúng rồi, thế là vừa vặn ạ.
 Các thị nữ của bà vỗ tay rầm rầm:
- Hay quá, Vương Mẫu làm thơ Bút Tre hay quá!
- Vương Mẫu vô cùng anh minh, thông tuệ, nói là ra ngay thơ Bút Tre - Kim Tinh vội giở giọng nịnh.
- Nhưng Kim Tinh Thái Bạch đã được thưởng riêng một trái đào rồi. Giờ chắc đại tiên không cần một góc nữa đâu, các chị nhỉ? - Hồng Y nháy mắt với chị em đang bê đào.
Tuy rất tiếc rẻ nhưng vị đại tiên này cũng phải vội vàng làm ra vẻ ta đây không tham:
- Thôi thôi Tiên lão không cần.
Số đào đã bổ cứ phân... cho mọi người.
Nói xong ông ta rũ tay áo lấy ra nửa quả đào dở gặm một cách thong thả, rất là tiên phong đạo cốt.
- Nào, giờ các ngươi cùng ta
  Ra vườn Thượng Uyển xem hoa mẫu đờn. - Vương Mẫu ra lệnh.
- Đúng rồi, đúng rồi, đi xem hoa mẫu đơn đi - các tiên nữ nhảy lên vui thích, reo hò - Vương Hậu cho phép ra vườn chơi kia kìa.
- Thi sĩ mà dạo vườn hoa.
  Thì thơ òng ọc chảy ra bên ngoài - Hoàng Y khẽ đọc cho Thanh Y và Hồng y nghe câu thơ ứng tác. Cả bọn bưng miệng, liếc nhìn xem Vương Mẫu có nghe thấy không. Hình như bà chúa Vườn Đào có nghe thấy nhưng bà phẩy quạt cho qua, thế là các nàng tiên cười rũ rượi, cấu chí nhau hệt như các cô thôn nữ dưới hạ giới.


READ MORE - Kịch bản sân khấu hài: HỘI NGUYÊN ... KHÓ TIÊU (Phần 2 - Cảnh 1) - Ngọc Châu