Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, January 24, 2013

BÓNG MA KHÔNG ĐẦU - truyện ngắn Nguyễn Bá Trình

Tác giả NGUYỄN BÁ TRÌNH



Tôi đã viết khá nhiều truyện ngắn, truyện nào cũng thấp thoáng hình bóng xóm nghèo, nơi tôi sinh ra: Xóm Cồn Thiên. Ở đó tôi chỉ sống một thời gian ngắn ngủi của tuổi thơ. Mặc dầu lớn lên tôi đi đây đó khá nhiều nơi, mở ngoặc, chỉ ở Việt Nam thôi, nhưng có lẽ không viết về xóm Cồn Thiên thì quả thật tôi không biết viết gì. Nói vậy không phải xóm Cồn Thiên có gì đặc biệt. Đấy chỉ là một xóm nghèo, nằm queo quắt như một chiếc khăn tắm vắt khô bên bờ sông. Ở đó tôi có quá nhiều kỷ niệm về sự chết chóc đau thương của bà con lối xóm qua hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ. Tuổi thơ tôi chìm đắm trong nỗi kinh hoàng. Lớn lên tôi không cầm súng cho bên nào (vì hồi đó tôi còn nhỏ, lớn lên tôi ở các thành phố và được hoản dịch lí do gia cảnh). Thế nhưng mấy chục năm sau, trong giấc ngủ  tôi vẫn  ú ớ kêu thét vì mơ thấy những cảnh bắt bớ giết chóc. Tôi bị ám ảnh từ tuổi thơ.
         Hôm nay tôi có dịp trở về xóm Cồn Thiên sau gần hai chục năm xa cách. Tôi về quê ký lí lịch kết nạp Đảng để được xét lên Trưởng phòng. Người đầu tiên tôi sẽ gặp trong chuyến về nầy là Nghĩa, chủ tịch xã và là bạn học thời thơ ấu của tôi. Phải nói về Nghĩa một chút, không thì câu chuyện trở thành không đầu không đuôi.
         Xóm Cồn Thiên thuở đó không có trường học, kể cả trường tiểu học.Thứ nhất là do không có thầy cô giáo, thứ đến, xóm Cồn Thiên là vùng tranh chấp quyết liệt giữa Cách mạng và kẻ thù. Trong cả hai cuộc kháng chiến, bom đạn cày nát thôn xóm suốt ngày đêm. Không thể tập trung trẻ em được. Do vậy mà trẻ con trong xóm  ít đứa biết chữ. Tôi có cái may mắn là cha tôi biết đôi chút chữ nghĩa. Không biết ông dạy cho tôi trong những giờ khắc nào, vậy mà tôi đọc được viết đươc. Sau đó tôi đi học tiểu học, tại một ngôi trường cách xa nhà thuộc một vùng địch tạm chiếm. Trong xóm tôi có thêm thằng Nghĩa. Không biết ai dạy mà nó cũng lên được tiểu học.Vậy là hai chúng tôi cặp kè nhau đi học. Âu đó cũng là món quà tuổi thơ dành cho số phận cả hai chúng tôi. Sau nầy đứa nào cũng có chút chữ nghĩa giúp đời. Nếu không có thằng Nghĩa chưa chắc tôi đã dám đi học một mình.Và giờ nầy tôi cũng bị mù chữ như bao đứa trẻ khác ở xóm Cồn Thiên. Trường học chia làm hai ca. Các lớp lớn học buổi sáng. Tôi thuộc lớp nhỏ nên  học buổi chiều. Sao hồi đó nhà trường lại phân nghịch lí vậy không biết. Tôi sợ nhất là những ngày mùa đông. Trường bãi ca chiều khoảng năm giờ. Về đến nhà hơn sáu giờ. Mùa đông gặp khi mưa gió thì trời cũng chạng vạng tối rồi. Trên đường về nhà sợ nhất là qua cống Ông Tám. Hết cái cống nầy mới rẽ trái vào xóm Cồn Thiên. Còn rẽ phải thì qua truông Trăng Lu rồi đến xóm Mỏ Cày. Cống Ông Tám là một cái cống bằng gạch cũ. Mùa mưa nước chảy dưới cống ầm ầm, ở cuối xóm cũng nghe rõ. Lại còn thêm cây đa, thân ba người ôm không xuể. Tán của nó phủ bóng tối u uất quanh cống. Chỉ chừng đó thôi thì không có gì đáng nói. Cái đáng nói là ở cái cống nầy có ma. Vì trong thời gian chiến tranh có rất nhiều người thiệt mạng  ở đấy. Phía nào cũng có. Trước thì lính Pháp và quân du kích Việt Minh. Sau nầy thì lính Mỹ ngụy và quân Giải phóng.  Không biết cái chỗ đất đó sao mà cay nghiệt vậy. Đã có quá nhiều cuộc phục kích gây thiệt hại cho cả đôi bên. Vậy mà những trận đụng độ vẫn xẩy ra thừơng xuyên ở quanh cái cống ấy. Thế mới lạ. Trong xóm người ta bảo do thần linh ở cây đa khiến phải vậy. Mà chết nhiều như thế thì không thể nào không có ma. Nhiều câu chuyện rùng rợn  được những người có việc buổi  tối phải đi qua đây kể lại. Ai kể thì người ta còn cho là bịa. Còn như ông Tinh kể thì phải tin. Ông bảo có một buổi tối, vợ ông chuyển bụng, ông phải chạy tìm bà mụ bên xóm Mỏ Cày. Khi qua cống cây đa ông thấy có một người ngồi choán ngay giữa đường, cúi gục đầu xuống. Ông định thần nhìn kỹ (ông Tinh gan lắm và nổi tiếng là người trừ  ma nên chuyện ông bình tĩnh quan sát bóng ma là bình thường). Hóa ra  không phải ai đó đang cúi xuống mà là một bóng ma không đầu, mặc trang phục lính Pháp. Ông Tinh nạt lớn:
        - Không có cái  đầu thì coi ngươi làm được trò trống gì nào.
        Ông Tính vừa nạt thì bóng ma cụt đầu biến mất. Câu chuyện đó ám ảnh tôi ghê lắm. Do vậy mỗi lần trường bãi tối là tôi dặn Nghĩa phải đợi, hai đứa cùng về. Một hôm  trường tổ chức ăn liên hoan cuối năm nên bãi muộn. Lớp tôi về sau cùng. Ra khỏi lớp tôi chạy đến phòng học của Nghĩa nhưng nó đã bỏ về từ trước. Nhìn quanh  không thấy nó tôi đã quýnh trong lòng. Chẳng cách nào khác hơn (thuở đó chẳng ai có xe đạp để đi nhờ), tôi vừa đi vừa chạy. Đến gần cống Ông Tám, cách chừng  một trăm mét, tôi khựng lại. Nhìn quanh không thấy ai qua để cùng đi. Đợi lâu sợ tối thêm, tôi quyết định nhắm mắt và chạy. Để  lấy tinh thần, tôi vừa chạy vừa hát bài Lên đàng. Nào anh em ta cùng nhau xông pha … Nhưng đến cách cống chừng vài chục mét, tôi mất hết  bình tĩnh, không điều khiển được đôi mí mắt của mình nữa. Tôi mở to. Chắc chắn là không  phải do tôi quáng: Trước mặt, cách tôi chừng năm chục mét, một bóng người cụt đầu ngồi choán ngay giữa đường! Tôi thét lên, không biết có ra hơi không và nhắm mắt quật chạy ngược lại. Được một quãng, tôi phát hiện trong tích tắc, ngoài tiếng thình thịch của bước chân tôi, có tiếng bước chân lạ đâu đó rất gần. Dương mắt, tôi súyt chạm một bóng trắng. Toàn thân tôi khuỵu xuống. Nhưng một cánh tay đã níu vai kéo tôi lên và phát ra tiếng nói: - Đừng sợ, cậu bé đi về đâu?
        Tôi nghe hơi ấm từ bàn tay và cả từ giọng nói khàn đục của người đàn ông. Giọng nói đó lại cất lên: - Cháu về Cồn Thiên hay Mỏ Cày? Tôi không nói nổi, chỉ tay về hướng Cồn Thiên.
        Qua khỏi cống Ông Tám, người đàn ông buông tay tôi và nói.
        - Hết chỗ sợ rồi đấy. Cháu về Cồn Thiên đi, ông qua Mỏ Cày.
        Bóng trắng tách tôi ra và rẽ phải. Đâu được vài bước thì bóng trắng cũng biến mất. Tôi tiếp tục chạy, lòng chưa hết sợ. Lúc đó sao lại nghe có giọng thằng Nghĩa hát? Đúng là thằng Nghĩa. Nó vừa đi vừa hát trước mặt tôi. Không xa lắm nên tôi vẫn nhận ra dáng nó, cao cao lưng hơi còng. Cái lưng và đôi giò đó mà nó cõng tôi chạy ù quạ thì sết sẩy. Tôi gọi tên nó hối hả. Nó quay lui và đứng đợi. Tôi hớt hải hỏi:
        - Ở cống Ông Tám mầy có thấy gì không?
        Nó trả lời làm tôi ớn lạnh cả xương sống:
        - Của tao đấy.
        Tôi muốn hỏi nó về cái bóng ma cụt đầu tôi vừa thấy lúc nãy mà chắc chắn Nghĩa cũng thấy. Nhưng sao nó trả lời như vậy! Tôi rởn da gà, liếc nhìn nhìn xem có phải đúng  là thằng Nghĩa không. Hay nó cũng là ma. Rồi tôi nghe đúng giọng thằng Nghĩa nói:
         - Khi chiều tao đánh bi với thằng Thanh, tao ăn nó ba viên, bỏ trong túi quần. Không ngờ cái túi bị thủng nên qua cống Ông Tám nó rớt ra một viên. Xui sao mà xui, nó lại lăn xuống cái lỗ dế. Tao ngồi cúi đầu đào hoài. Cứ đào tới nơi  là nó lại tụt xuống. Mỏi cổ quá tao ngẩng đầu lên thì trời đã tối om.
        Kể xong, nó lại hỏi tôi:
        - Sao mầy đào được rồi  hả? Viên bi khế mầu cam phải không? Đâu rồi cho tao xin lại đi.
        Cuối cùng tôi đã hiểu. Trời đất! Cái bóng ma cụt đầu khi nãy chính là thằng Nghĩa đang cúi xuống đào viên bi mà nó đánh rơi tuột vào lỗ dế. Nó làm tôi suýt đau tim mà chết.

      Học hết tiểu học trường làng tôi may mắn thi đậu vào trung học công lập trường huyện. Nghĩa bỏ học.
      Dù mới trung học đệ nhất cấp tôi đã đi dạy kèm để tự túc ăn học và tiếp tục học lên.
      Những ngày tháng sau đó tôi không có điều kiện trở lại xóm Cồn Thiên. Mãi đến sau năm một ngàn chín trăm bảy lăm tôi mới về lại xóm cũ. Được biết Nghĩa đang là chủ tịch xã.
      Sau một thời gian dài xa nhau, quả thật trở về gặp bạn lúc nầy tôi cũng có chút băn khoăn. Trong suốt ngần ấy năm, xóm Cồn Thiên chịu bao đau thương. Người dân Cồn Thiên hy sinh không biết bao nhiêu xương máu. Mỗi khúc cua, mỗi chỗ ngoặt của đường xóm, không có chỗ nào là không có người dân Cồn Thiên hy sinh. Nếu cứ lấy tên anh hùng liệt sĩ mà đặt tên đường như ở các thành phố thì có lấy hết tất cả các con hẻm, dù chỉ dài chừng vài  trăm mét cũng không đủ để ghi tên các liệt sĩ xóm Cồn Thiên. Trong thời gian đó Nghĩa bám trụ cùng quân du kích địa phương quyết tâm giữ từng tấc đất thấm đẩm máu cha anh. Cùng lúc ấy thì tôi lang thang kiếm cơm ăn học tại các thị xã rồi đến các thành phố. Tôi đã vuột bỏ xóm Cồn Thiên như vuột bỏ cái áo khoác đang bén lửa có nguy cơ thiêu đốt con đường học vấn của  tôi, dù rằng trước đó nó đã che chở tôi qua  bao mùa mưa nắng. Bây giờ đất nước hòa bình, xóm Cồn Thiên đang cùng tất cả các vùng quê khác chuyển mình vươn lên thoát đói nghèo thì tôi trở lại với một mục đích cũng hoàn toàn vì quyền lợi cá nhân.Vì vậy tôi ngại khi phải  gặp lại Nghĩa. Dù rằng hai đứa  đã có một thời gắn bó  tuổi thơ. Cũng may tôi không có dính dấp gì đến quân đội, chính quyền chế độ cũ. Lứa tuổi của tôi mà ở các thị thành miền Nam thì hầu hết đều dính. Tôi cũng biết, nếu tìm gặp Nghĩa trước ở nhà riêng của Nghĩa thì hay hơn. Nhưng tôi không muốn áp dụng lối quan hệ vụ lợi kiểu dân thị thành. Muốn gặp gỡ trao đổi với ai điều gì trước hết dẫn nhau đi nhậu một trận rớt cần câu, sau đó khi đã ngà ngà rồi muốn nói gì chả được. Một tiếng là tình cảm anh em hai tiếng là tình cảm anh em, nghe ra ngọt xớt như mía lùi, đầy ắp tình cảm như li nước tràn.Và người đươc mời, để thể hiện tấm lòng của mình sẵn sàng giúp đỡ vô điều kiện, không đắn đo, không giữ kẻ, anh ta gọi món vô tư. Nhưng sau đó khi bước đến quầy tính tiền, khổ chủ nhìn vào bảng thanh toán, những con số làm cho anh ta hoa cả mắt. Nếu không kìm được, y cũng văng tục, dm đúng là gặp hạm.  Từ một thằng con nít xóm Cồn Thiên, năm sáu tuổi còn ở truồng mà chạy. Lớn lên ăn cơm góp khắp các thành phố từ miền Trung cho chí miền Nam, đến tận cùng cực Nam của Tổ quốc, thì tôi cũng không phải vừa. Nói thế không có nghĩa tôi là thằng ranh ma. Nhưng  cũng không đến nổi ngù ngờ trong quan hệ. Tôi biết vận dụng các chiêu thức tùy đối thủ. Nhưng đến với Nghĩa lại khác. Đến với Nghĩa là đến với xóm Cồn Thiên, vùng đất mà trong lòng tôi là một đền thờ của tâm linh. Tôi không thể làm điều gì trái với lương tâm mình. Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần khi gặp sự giao tiếp lạnh nhạt của Nghĩa. Cũng có thể Nghĩa bảo tôi xa quê hương lâu ngày anh ta không biết gì về những hoạt động của tôi trong gần hai mươi năm qua để từ chối không xác minh lí lịch cho tôi. Đó cũng là lời trách khéo tôi. Tất nhiên là tôi chấp nhận. Nhưng nói cho cùng, đấy cũng không phải lỗi của tôi. Còn Nghĩa có nhìn tôi dưới con mắt của một người cơ hội không? Khi đất nước trong cơn dầu sôi lửa bỏng thì tôi trốn chui trốn nhủi ở các thành phố kiếm tìm phương thưc để đạt được mơ ước vinh thân phì da. Giờ quê hương đã hết bóng quân thù thì trở về xin được chính quyền xác nhận cho mình có môt lí lịch trong sạch! Chữ trong sạch nầy phải hiểu theo nghĩa như thế nào đây. Chán chi người lí lịch trong sạch nhưng lương tâm không trong sạch. Điều nầy thực lòng tôi không hề mặc cảm. Vào Đảng với tôi không phải là việc làm của người theo chủ nghĩa cơ hội. Có được kết nạp hay không, thái độ và tinh thần làm việc của tôi vẫn không có gì thay đổi. Tôi đã từng xác định cho mình như vậy. Nghĩa nghĩ sao thì mặc.
       Vì đã có chủ định gặp Nghĩa  từ trước nên  mới bước vào cơ quan, nhìn người ngồi ở ghế chủ tịch là tôi nhận ra Nghĩa ngay.Tất nhiên tôi vẫn giữ đúng mực quan hệ trong công sở. Tôi  không thể chạy đến quàng vai Nghĩa  như thời còn nhỏ. Thật tình lúc đó lòng tôi rất muốn chạy lại ôm Nghĩa và  nhảy lên lưng nó, như nó đã từng cõng tôi chạy ù quạ cách đây mười mấy năm. Nghĩa đang cặm cụi viết , thấy tôi Nghĩa ngẩng lên nhìn chăm chăm.
        - Nghĩa không nhận ra mình sao? Tôi dè dặt hỏi.
        Nghĩa vẫn không rời mắt khỏi khuôn mặt tôi.
        - Mình, H đây mà. Tôi nói: - Cậu  thay đổi cũng nhiều nhưng mình vẫn nhận ra Nói xong tôi chủ động chìa tay ra. Nghĩa cũng đưa tay bắt, không nói gì. Nghĩa cố tình quên tôi chăng?
        - Mời ngồi - Nghĩa chỉ chiếc ghế đối diện rồi chậm rãi nói-Nhớ chứ , mình có nghe mấy người nói H có về thăm. Ai nói nhỉ, ờ Thím Hòa . Tối qua đáng lẽ mình sang chơi, nhưng bận một chút việc về hơi khuya nên không qua được.
        Nghĩa nói vậy là có ý trách khéo tôi không sang trình diện Nghĩa chăng? Nghĩ thế tôi nói:
        - Đúng ra mình phải sang thăm cậu trước. Nhưng nghĩ cả ngày cậu làm việc, tối cần nghỉ ngơi…
        - Việc làng việc xã chẳng có gì căng lắm, có điều là phải làm luôn. Đày tớ của dân mà! Dân kêu đâu dạ đó. Ngày qua xẩy ra vụ xung đột do việc khơi mương dành nước tưới  cho ruộng của mình, giữa  hai gia đình ông Cử Thám với mụ Năm Rớt. Phải họp bà con đến tám giờ tối mới phân xử xong. Cậu về nghỉ được mấy hôm?
        - Mình về vài ba hôm.
        - Về thăm lại xóm làng, hay có việc gì không? Ngồi đây mình đi lấy nước uống.
        Tôi ngồi uống nước và nói với Nghĩa là tôi về xin xác minh lí lịch. Tôi không đoán ra thái độ của Nghĩa như thế nào khi Nghĩa nói:
        - Xác minh về thành phần gia đình thì dễ thôi.
        Nghĩa không nói thêm và lại rót nước mời tôi. Có phải Nghĩa ngại không nói ra hết câu: nhưng còn về bản thân tôi, những hoạt động của tôi hơn mười mấy năm qua thì khó xác minh?
        Mặc dầu trong lí lịch đã có lời cam kết, nhưng tôi tự hỏi có nên nhắc lại với Nghĩa lần nữa rằng những gì tôi khai trong lí lịch là hoàn toàn đúng không. Rồi tôi tự xác định là không cần thiết. Thời gian im lặng giữa hai người trôi qua chắc chưa đầy một phút, sau câu nói của Nghĩa, mà sao tôi thấy lâu và nặng nề. Mình có nên trả lời là thôi, không cần thiết nữa không nhỉ. Đang phân vân  chợt Nghĩa phá vỡ sự im lặng trước:
        - Sao cậu không nhờ địa phương nơi cậu sinh sống thời gian qua họ xác nhận cho.
        - Có. Nhưng họ bảo mình phải về quê.
        - Ở quê thì xác nhận  thành phần giai cấp chính trị của đương sự và gia đình. Còn hoạt động của đương sự thì phải chính nơi đương sư sinh sống xác nhận chứ. Cậu thấy vậy có hợp lí không?
Tôi hỏi:
        - Ý cậu là không xác nhận đươc?
        - Đúng thế.
        Đột nhiên Nghĩa phá lên cười rồi đưa tay ra bắt tay tôi. Cái siết tay của Nghĩa lần nầy chặt hơn lúc tôi mới vào. Tôi chẳng hiểu sao cả. Thằng nầy muốn diễn trò gì đây? Nó muốn chứng tỏ quyền uy của một vị chủ tịch xã ư. Bây giờ thì tôi không còn suy nghĩ gì nữa, tôi nói với Nghĩa:
        - Cảm ơn cậu đã bỏ thì giờ tiếp chuyện mình. Bây giờ mình thấy  không cần phải xác minh lí lịch nữa.
        Nghĩa lại cười và kéo tay tôi ngồi xuống khi tôi định đứng dậy. Nghĩa nói:
        - Bình tĩnh, đừng nóng quá ông bạn. Nầy tôi hỏi cậu, có phải cậu đã viết như thế nầy trong một bài thơ cậu đăng ở báo Văn nghệ không? Nghĩa đọc:
        Tôi từng ghi trong hàng chục trang lí lịch / Nơi sinh của tôi Cồn Thiên, Mỹ Điền / Thực ra tôi chỉ sinh một phần tại đó / Theo tháng năm tôi còn được sinh ra / Tại Quảng Nam, Quảng Ngải, Thừa Thiên /…Tôi sinh ra trong từng trang sách nhỏ /
Từ Châu Phi đói nghèo đến Mỹ Âu giàu có…- Cậu đã viết vậy thì bảo tôi ký xác minh làm sao? Chỗ nào cũng là nơi sinh của cậu. Cậu cũng còn sinh ra một phần từ châu Phi châu Mỹ nữa mà!
        Bây giờ đến lượt tôi phá lên cười. Đúng, đó là bài thơ tôi viết cho báo Văn Nghệ. Ý nói tôi lớn lên bằng những hạt cơm góp và những hiểu biết của mình có được nhờ những tháng năm lăn lộn với cuộc sống, cùng những điều học hỏi trong sách vở. Nghĩa đã đọc đâu đó và nhớ rất kỹ, trong khi tôi đã quên phéng từ lâu. Nghĩa nhìn tôi cười:
        - Bài thơ ấy là do Đông Ngọ mang đến cho mình đấy. Ngọ học lớp tư B (lớp hai bây giờ) trường tiểu học Hưng Nhơn với tụi mình, lên lớp ba thì bỏ học. Ngọ ngồi bàn đầu, cậu nhớ không? Ngọ theo cha ra Bắc tiếp tục học. Hiện giờ làm ở báo Văn Nghệ. Nhờ vậy mình mới được đọc bài thơ của cậu. Dù cậu có được sinh ra ở đâu như cậu nói, thì mình vẫn phải ký li lịch cho cậu thôi. Vì sao biết không?
        Tôi lắc đầu. Nghĩa chêm nước cho tôi và nói:
        - Bởi hai câu cuối bài thơ cậu đã viết:
        Dù sinh ở đâu tôi vẫn được dưỡng nuôi / Bằng những giọt nước trong veo của dòng Ô Lâu cần mẫn … Bởi vậy mình biết trong lòng cậu không bao giờ quên quê hương.
        - Cảm ơn cậu. Tôi xúc động nói với Nghĩa.
        Bây giờ thì Nghĩa thay đổi thái độ hoàn toàn. Chuyện trò cười nói với tôi thật cởi mở. Nghĩa hỏi thăm về bằng cấp công việc hiện nay của tôi. Nghĩa tâm sự:
        - Hết nhiệm kỳ nầy mình xin nghỉ, về cùng bà con xây dựng hồ cá hồi ở đầm Vạn Trạch.
        Tôi nói:
        - Nghe bà con nói cậu làm việc rất năng nổ và được bà con tín nhiệm lắm. Mình nghĩ cậu nên ra ứng cử thêm một nhiệm kỳ nữa.
        - Bây giờ đất nước đã bước qua một giai đoạn mới rồi. Trình độ học vấn của mình như cậu biết đấy, không thể đáp ứng nhu cầu công việc. Cần phải có một cái đầu đổi mới H ạ. Thanh niên bây giờ kiến thức hiện đại lắm. Đã đến lúc nên chuyển giao cho lớp sau.
        Đang nói, đột nhiên Nghĩa nhắc lại chuyện hồi nhỏ:
        - Cậu còn nhớ  ông Tính đã nói với con ma không đầu ở cống Ông Tám hồi đó sao không? Không có cái đầu thì coi ngươi làm được trò trống gì nào!
         Cả hai chúng tôi cười vang.
         Với Nghĩa thì tôi không đánh giá được cái tài, nhưng rõ ràng cậu ấy có cái tâm. Quê hương tôi đang cần những người như Nghĩa.

Nguyễn Bá Trình
bichlien101046@yahoo.com.vn

READ MORE - BÓNG MA KHÔNG ĐẦU - truyện ngắn Nguyễn Bá Trình

CHIÊM BAO - HỒN MỘNG - thơ Ngọc Tình



CHIÊM BAO

Uống rượu
Nói chuyện tình say
Có ai mong nhớ
Hàng ngày người ơi
Mơ màng
Một chút chơi vơi
Duyên mang thả lá me trôi giữa dòng
Chiêm bao
Một chút lửa lòng
Tỉnh ra mới biết chữ “không”
Mà buồn.
TN 21-1-2013



HỒN MỘNG

Đừng huyền hoặc
Mơ tình yêu bong bóng
Chiều bay ngang
Bóng kia nổ tung rồi
Ta ngậm ngùi
Tình như bóng đã rơi
Nơi nguyên sơ ban đầu về chốn cũ
Mặc tháng xa ngày
Mặc mưa trách gió
Ta và em chỉ có vậy mà thôi
Vấn vương chi lòng tắt rụi tro rơi
Du hồn mộng, em ngủ ngon em nhé.
TN 21-1-2013
Ngọc Tình
nguyentinhtn@yahoo.com.vn
READ MORE - CHIÊM BAO - HỒN MỘNG - thơ Ngọc Tình

Wednesday, January 23, 2013

Nguyễn Thị Hoàng Oanh - NGƯỜI ĐI




Xe lăn bánh đưa người đi xa khuất
Ngước nhìn theo đôi mắt lệ trào dâng
Tim quặn đau lòng xao xuyến bâng khuâng
Hồn chết lặng theo từng ngày mong nhớ

Em cũng biết từ khi ta gặp gỡ
Là lúc đời sống trọn với thương yêu
Chuyện tình mình như một bức tranh thêu
Anh mãi mãi giữa lòng em rực sáng

Em nhớ quá một hình hài bóng dáng
Thật nhẹ nhàng êm ái khoác vòng tay
Nhớ bờ môi dào dạt phút mê say
Và đôi mắt ru hồn em ngây dại

Nhớ mùi hương làn tóc mây mềm mại
Giữa đêm dài ai thỏ thẻ bên tai?
Mỗi sớm mai chim hót tiếng khoan thai
Và ai sẽ lắng nghe lời em hát

Đang về đâu nơi khung trời phiêu bạt
Để hồn em dào dạt tựa mây trôi
Khi hiểu rằng tình có thế mà thôi
Nên chỉ biết nhớ thương trong thầm lặng.

Nguyễn Thị Hoàng Oanh
meou101083@yahoo.com
READ MORE - Nguyễn Thị Hoàng Oanh - NGƯỜI ĐI

CHUYỆN CÔ BÁN HÀNG RONG LÀM NGỠ NGÀNG HAI VỊ GIÁO SƯ - Nguyễn Hồng Trân



                    
Một buổi chiều hè gặp thời tiết mát mẻ ở Huế, tôi đưa hai vị GS thân quen bách bộ dạo chơi phố để cùng nhau chuyện trò. Tôi cùng GS Nguyễn Đình Cống (ở Hà Nội vào) và GS Tôn Thất Đạo (Việt kiều từ Hoa kỳ về thăm quê) thong thả đi qua cầu Trường Tiền và ngắm cảnh thiên nhiên. Dòng sông Hương nước trong xanh êm đềm chảy. Kia là Cồn Hến, bên này là chợ Đông Ba, xa xa là thôn Vĩ Dạ v.v…

          Chúng tôi đi dọc phố Trần Hưng Đạo rồi rẽ vào đường Đinh Tiên Hoàng. Tôi rủ hai GS vào cửa hàng ăn đặc sản Huế để thưởng thức món “bánh khoái” gần cửa Thượng Tứ. Khi đang đi trên vỉa hè thì thấy một cô đạp chiếc xe đạp cà tàng, đội chiếc nón cũ loàng xoàng, sau xe đèo một lồng cóc sống. Bỗng cô ta chìa một chân xuống chà chà lên mặt đường làm cho xe cô dừng lại (có lẽ vì đôi phanh xe của cô ta mất tác dụng). Lúc đó chúng tôi cứ tưởng cô ấy nhận ra trong chúng tôi có ai đó quen với cô ta chăng? Nhưng không phải thế, cô ta đưa tay xuống ngang lưng quần rồi moi moi, móc móc… Cả 3 chúng tôi đều nhìn thấy mà buồn cười. GS Công vừa cười, vừa đoán rằng: “ Chắc cô ta bị con gì đốt ở chỗ kín nên mới khẩn cấp làm như thế!”. Chúng tôi đều mỉm cười và cũng đoán vậy và thương hại cho cô ấy vì miếng cơm, manh áo mà đi bán hàng rong suốt ngày vất vả rồi gặp chuyện xui đột xuất như thế.
Nhưng các nhà trí thức chúng tôi đã đoán sai. Cô ta không bị con gì đốt cả mà bị “con điện thoại di động đốt” đó thôi.

Thật ngỡ ngàng khi thấy cô ta rút chiếc điện thoại đưa lên tai và nói bằng giọng Thanh Hóa rất to trên đường phố đang đông người qua lại: “A lô… ô! Anh đấy ạ? Em vào Huế vẫn khỏe, em đã thuê nhà trọ và hàng ngày đi bán rong anh ạ.. Anh ơi! Em đã tìm được mấy chỗ có nuôi bán cóc giống và có vài loại rất hay. Em đã chụp ảnh các loại đó rồi. Lát nữa em sẽ vào hiệu Internet gửi Email ra cho anh xem thử rồi cho em biết ý kiến nhé. Thôi chào anh, em vội đi đây. Chúc anh và các con binh yên. Tháng sau em sẽ về nhà. Bai bai!”.

Cô bán hàng rong nhét máy điện thoại vào túi rồi đạp xe đi, đồng thời miệng rao to lên: “Ai mua cóc không nào?”

Cô hàng rong đi rồi, mà những phút ngỡ ngàng của chúng tôi vẫn còn đọng lại.
GS Tôn Thất Đạo nói: “Chà mình thấy bất ngờ quá! ở Việt Nam ta bây giờ cũng nhanh tiến bộ thật! Một cô bán hàng rong mà cũng biết dùng phương tiện hiện đại như máy điện thoại di động có chụp ảnh và cả dùng được Internet để truyền nhanh thông tin làm kinh tế nữa. Giỏi thật!”.
Tiếp đó tôi nói thêm: “Có khi cô ta biết sử dụng mạng viễn thông Quốc tế còn ngon hơn chúng ta nữa đấy”.
Chúng tôi đều cười vui và câu chuyện thực tế mắt thấy tai nghe này ở Huế thật là ấn tượng. Chắc hai GS và tôi đều nhớ mãi câu chuyện rất thú vị ngày hôm ấy.

Chúng tôi đều vui cười rồi GS Nguyễn Đình Công nói: “Đúng là vai trò của công nghệ thông tin thời nay đã làm cho loài người  phát triển rất nhanh về nhiều mặt; có nhiều lợi ích nhưng cũng có nhiều tai hại. Điều đó không thể tránh khỏi. Công nghệ thông tin phát triển với tốc độ siêu đẳng và làm cho người ta hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác về cái tốt lẫn cái xấu !”.

Nguyễn Hồng Trân (Cựu GV.ĐHKH- Huế)
nghongtran38@gmail.com
                              ==========


READ MORE - CHUYỆN CÔ BÁN HÀNG RONG LÀM NGỠ NGÀNG HAI VỊ GIÁO SƯ - Nguyễn Hồng Trân

ĐÓN XUÂN - Thương Yến Tử họa thơ Lê Đăng Mành


ĐÓN XUÂN
Lê Đăng Mành

Chữ đông lại, sắp chẳng ra vần
Huơ bút mà tay bần bật trân!
Bờ giác chày tung chiêu thức giả
Bến mê bè thả độ trầm luân
Ba mươi phước lạc tuôn vào ngõ
Mồng một cát tường vịn trước sân
Rét buốt mai càng cao phẩm hạnh
Cùng người phô sắc đón nàng xuân.

                                     Lê Đăng Mành
ledangmanh@gmail.com


ĐÓN XUÂN
Họa bài ĐÓN XUÂN của Lê Đăng Mành


Xuân đến ta nay cũng góp vần
Chẳng đành cắn bút lại ngồi trân
Đa đoan thế sự - chòm mây nổi
Lặng lẽ nhân tình - bóng nguyệt luân
Sóng khói còn vương trên đỉnh núi
Hơi đông đã cạn ở đầu sân
Chung trà đợi bạn tri âm lại
Vầy cuộc tao phùng đón ánh xuân.

                    Thương Yến Tử
thuongyentu131@yahoo.com.vn
READ MORE - ĐÓN XUÂN - Thương Yến Tử họa thơ Lê Đăng Mành

GỞI BẠN THA HƯƠNG - Lê Đăng Mành họa thơ Trần Ngộ


NGHÊNH TÂN
Thơ mời họa của Trần Ngộ


Những đóa hoa mai rực rỡ vàng
Đậm đà hương vị đón xuân sang
Tơ lòng lưu luyến tình trong mộng
Cánh bướm vươn theo mấy nhịp đàn
Bằng hữu nâng ly tình hội ngộ
Phu thê tương kiến nghĩa tào khang
Chúc mừng năm mới thường an lạc
Ngũ phúc lâm môn phước lộc tràn.

                                                   Trần Ngộ 
(Bảo Lộc Lâm Đồng)
                                                      

Bài họa: 

GỬI BẠN THA HƯƠNG

Mai cúc chen nhau rực sắc vàng
Tết về không biện biệt hèn sang
Mong tình viễn xứ về tao ngộ
Nhớ nghĩa cội nguồn đến họp đàn
Tháng chạp quê đây: cầu thịnh vượng
Ra giêng xứ đó: chúc an khang
Tân niên Quý Tỵ gửi lời chúc
Phước trí viên thông hạo khí tràn./.

                              Lê Đăng Mành
                              ledangmanh@gmail.com
READ MORE - GỞI BẠN THA HƯƠNG - Lê Đăng Mành họa thơ Trần Ngộ

Đà Nẵng: Phát hành QUÊ NHÀ - TUYỂN TẬP THƠ VĂN MỪNG XUÂN QUÝ TỴ 2013


Trước thềm năm mới, vào lúc 17 giờ ngày 12 tháng Chạp Nhâm Thìn (23/01/13) tại Nhà hàng Khách sạn Faifo, Đà Nẵng, giai phẩm QUÊ NHÀ Xuân Quý Tỵ 2013 – Tuyển tập thơ văn do hai anh Lê Diễn và Hồ Sĩ Bình chủ trương -  lần thứ tư đã ra mắt bạn đọc.
        Đến dự buổi ra mắt có nhiều nhà văn, nhà thơ, nhà báo đang sinh sống và công tác tại Đà Nẵng như nhà thơ Đông Trình, nhà văn Thái Bá Lợi (giám đốc chi nhánh Nhà xuất bản Hội Nhà Văn), nhà văn Vĩnh Quyền, các họa sĩ Phan Ngọc Minh, Hoàng Đặng, Vũ Dương, các nhà báo Phạm Xuân Hùng, Phan Bùi Bảo Thi, các nhạc sĩ Đình Thậm, Diệp Chí Huy, bác sĩ Trần Văn Long (giám đốc BV Hoàn Mỹ), bác sĩ Bùi Ngọc Nam Anh (BV Đà Nẵng, trưởng Ban liên lạc Cựu học sinh Nguyễn Hoàng tại Đà Nẵng), …  và rất nhiều nhà văn, nhà thơ, nhà báo, nhà kinh doanh khác. Ngoài ra còn có sự hiện diện của anh Trần Thanh Bình và quý anh chị trong Ban chấp hành Hội đồng hương Quảng Trị tại Đà Nẵng cùng quý bà con đồng hương Quảng Trị và thân hữu Quảng Nam.
        Sau phát biểu khai mạc của chủ biên Lê Diễn, nhà báo Hồ Sĩ Bình đã giới thiệu vài nét về nội dung của giai phẩm QUÊ NHÀ năm nay.
        Buổi ra mắt có sự góp vui bằng phần biễu diễn của nhạc sĩ Diệp Chí Huy, giọng ca của nhạc sĩ Đình Thậm (rể của Quảng Trị) và nhiều giọng ca điêu luyện khác làm không khí thêm phần sôi nổi hào hứng.
        Buổi ra mắt giai phẩm QUÊ NHÀ 2013 diễn ra trong không khí thân mật và kết thúc thành công tốt đẹp.
        VNQT chúc mừng hai anh Lê Diễn và Hồ Sĩ Bình, và trân trọng giới thiệu QUÊ NHÀ 2013 cùng bạn đọc. Đồng thời, xin gởi đến bạn đọc bài giới thiệu nội dung QUÊ NHÀ do anh Hồ Sĩ Bình đọc trong buổi ra mắt nói trên.



          QUÊ NHÀ XUÂN QUÝ TỴ 2013
        Hồ Sĩ Bình

        Quê Nhà - dù là một giai phẩm của anh em đồng hương Quảng Trị tại Đà Nẵng nhưng mấy số gần đây lại có sự đóng góp bài vở của các nhà văn, nhà thơ nổi tiếng của cả nước, tất cả đã nhiệt tình, dành nhiều tình cảm cho Quê Nhà. Điều này là một hạnh phúc lớn cho những người thực hiện. Vì thế, Quê Nhà năm nay là một tuyển tập thơ văn được Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành.
        Quê nhà Xuân Quý Tỵ cũng đã quy tụ nhiều tác giả khá tên tuổi: Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo với Ngày xuân nói chuyện rượu và hoa, một tản văn đầy không khí tươi vui và lãng mạn trong những ngày xuân. Nhà báo lão thành Phan Quang từ Hà Nội với một tản văn đầy xúc động trong cuộc trở về sau mấy chục năm bơ thờ trong gió ngày gặp lại với ngàn lau tuổi thơ. Cũng là giấc mộng hương quan nằng nặng nỗi niềm quy cố hương, đạo diễn Lê Cung Bắc gửi gắm niềm thương cảm quê nhà một cách ray rứt nhức nhối. Nhà nghiên cứu Ngô Thảo, Chủ tịch Hội Sân khấu Việt Nam, với một bài viết súc tích, không dài lắm nhưng đã có một góc nhìn khái quát về con người tài hoa Phan Quang. Trong bài viết, dù không nói ra nhưng vẫn biểu hiện ngầm sự tự hào về người Quảng Trị quê mình. Nhà thơ Ngô Minh, quê mẹ Quảng Trị với bài viết Cây mận Vĩnh Linh, ghi lại cái dấu ấn sâu nặng của nhà thơ Phùng Quán trên đất lửa Vĩnh Linh.
        Ở mảng văn xuôi, nhà văn Thái Đào ở Quảng Trị có một truyện ngắn xuất sắc Tiếng đàn bên sông Dịch Thủy, Nguyễn Đặng Mừng với Bài thơ đêm giao thừa bày tỏ nỗi tiếc thương vô hạn với nhà thơ Hoàng Cầm và ký ức thời thơ ấu. Đặc biệt, nhà văn Thái Bá Lợi sau chuyến viễn du châu Âu trở về đã dành cho Quê Nhà một bài viết đầy tính nhân văn một cách sâu sắc. Lời xin lỗi xúc động luôn phải dành cho những ai, những dân tộc nào đã gây ra tội ác, phải biết hối hận, thức tỉnh vì lương tâm nhân loại. Nhà thơ Võ Quê gửi gắm những suy nghĩ của mình về đời văn, đời báo qua một bài viết giới thiệu tập sách Bên triền sông Ô Lâu, rút ra những trải nghiệm, cơ hội của những người làm báo “Để mà đi” viết những trang đời.
        Đặc biệt, Quê Nhà xuân Quý Tỵ lại có sự xuất hiện của nhiều khuôn mặt nhà báo người Quảng Trị: Phan Quang, Lê Đức Dục, Minh Tự (báo Tuổi Trẻ), Minh Tứ - Phó tổng biên tập báo Quảng Trị, Nguyễn Hoàn - Phó giám đốc Sở Thông tin - Truyền thông Quảng Trị, Phạm Xuân Hùng - Trưởng phòng Khoa giáo VTV3 tại Đà Nẵng, rồi Trần Trình Lãm, Hồ Sĩ Bình, Hoàng Hữu Quyết… Sự xuất hiện của các nhà báo đem đến sự tươi mát, phong phú đề tài, hình ảnh cho Quê Nhà, kéo rộng chiều kích của không gian cuộc sống với nhiều góc nhìn đầy tinh tế, từ những miền quê xa ngái, miền biên ải đến vùng đất Cam Lộ, Gio Linh, dòng sông huyền thoại, tình sử Huyền Trân... Tất cả đã làm cho Quê Nhà thêm phong phú và sinh động, hấp dẫn và ấn tượng.
        Về mảng thơ, với nhiều tác giả khá quen thuộc trên thi đàn đã đem đến cho thơ Quê Nhà nhiều sắc màu, âm điệu, ngôn ngữ và nghệ thuật biểu hiện: nhà thơ Nguyễn Duy với một chùm thơ về Ngày xuân uống rượu với vợ đầy nghĩa tình mang phong cách riêng không lẫn. Nguyễn Trọng Tạo lãng mạn say đắm khi qua miền quan họ. Một Đoàn Thạch Hãn với nỗi buồn cố hữu da diết và nhiều tác giả khác: Võ Văn Luyến, Võ Văn Hoa, Lê Diễn, Nguyễn Văn Chức, Huy Uyên, Trần Trình Lãm, Phan Luận, Phan Văn Quang, Ngô Minh, Xuân Lợi, Bùi Ánh Dương, Hoàng Tấn Trung, Lữ Thượng Thọ... Mỗi người mỗi giọng điệu, mỗi thanh âm làm cho bản tấu khúc thơ Quê Nhà Xuân Quý Tỵ thêm đa dạng.  
        Bên cạnh là những bài viết của Hoàng Hữu Quyết về nhạc sĩ Lam Phương, truyện ngắn Âm nhạc của yên lặng của Eva-Lis Wuorio do Nguyễn Khắc Phước chuyển ngữ; Lê Diễn với Thành phố của những chiếc cầu, Thương nhớ đồng quê của Lê Việt Thường, và những bài điểm sách Dòng sông chở nặng ân tình (Võ Văn Luyến), Tình yêu trong thơ Xuân Lợi (Bùi Ánh Dương), Cái tình của Võ Văn Hoa trong Phù sa tình (Nguyễn Ngọc Luật)... Và đặc biệt là cuộc gặp gỡ cuối năm khá thú vị với nhạc sĩ Diệp Chí Huy - Đêm nằm nghe tiếng quê nhà...
        Tất cả đã tạo nên cho Quê Nhà Xuân Quý Tỵ 2013 một diện mạo hấp dẫn, lôi cuốn, sự kết hợp hài hòa giữa cái chung và cái riêng, giữa tình cảm với mảnh đất Quảng Trị hòa quyện tình yêu đất nước.


HSB



Nhà báo Hoàng Hữu Quyết giới thiệu chương trình



Nhà thơ Lê Diễn phát biểu khai mạc



Nhà báo Hồ Sĩ Bình đọc bài điểm sách.





Nhạc sĩ Diệp Chí Huy hát cài Quê Quán Ơi, phổ thơ Hồ Sĩ Bình và một sáng tác mới của anh.

Ảnh dưới: Nhà văn Thái Bá Lợi kể chuyện chiến trường Quảng Trị






Ảnh dưới: Các anh Ng. Khắc Cảm, Phan Bùi Bảo Thi, Phạm Xuân Hùng, Phan Luận

READ MORE - Đà Nẵng: Phát hành QUÊ NHÀ - TUYỂN TẬP THƠ VĂN MỪNG XUÂN QUÝ TỴ 2013

Tuesday, January 22, 2013

NGHÊNH TÂN - thơ mời họa của Trần Ngộ










NGHÊNH TÂN
Trần Ngộ

Những đóa hoa mai rực rỡ vàng
Đậm đà hương vị đón xuân sang
Tơ lòng lưu luyến tình trong mộng
Cánh bướm vươn theo mấy nhịp đàn
Bằng hữu nâng ly tình hội ngộ
Phu thê tương kiến nghĩa tào khang
Chúc mừng năm mới thường an lạc 
Ngũ phúc lâm môn phước lộc tràn

Trần Ngộ 
(Bảo Lộc, Lâm Đồng)
thỉnh mời họa

tranngobl@yahoo.com.vn
READ MORE - NGHÊNH TÂN - thơ mời họa của Trần Ngộ

MONG CHỜ - Ngọc Tình họa bài NHỚ của Thương Yến Tử



MONG CHỜ
Họa : NHỚ - THƯƠNG YẾN TỬ 


Tết nhớ đến ai nhớ lắm rồi
Nàng xuân e thẹn thắm làn môi
Nắng vàng ấm áp che nghiêng bóng
Suối biếc du dương uốn lượn đồi
Lờ lững mây bay sao lặng lẽ
Thì thầm gió gọi thấy xa xôi
Mong chờ cồn đợi bên hiên vắng
Tha thiết tình ai tựa biển trời.

TN 21-1-2013
Ngọc Tình
nguyentinhtn@yahoo.com.vn


READ MORE - MONG CHỜ - Ngọc Tình họa bài NHỚ của Thương Yến Tử

ĐÓN XUÂN - thơ mời họa của Lê Đăng Mành


Thư pháp trên máy tính của Lê Đăng Mành



ĐÓN XUÂN
Lê Đăng Mành 

Chữ đông lại, sắp chẳng ra vần
Huơ bút mà tay bần bật trân!
Bờ giác chày tung chiêu thức giả
Bến mê bè thả độ trầm luân
Ba mươi phước lạc tuôn vào ngõ
Mồng một cát tường vịn trước sân
Rét buốt mai càng cao phẩm hạnh
Cùng người phô sắc đón nàng xuân.

                                     Lê Đăng Mành
                                              Cuối đông
ledangmanh@gmail.com

Bài họa 1:

SẮC XUÂN
Trần Văn Hạng

Sắp lại chữ đông vẫn đẹp vần
Mưa phùn rải thảm tựa châu trân
Sầu đông rụng lá mùa thay đổi
Ngọc điểm ươm vòi tiết chuyển luân
"Rét buốt mai vàng cao phẩm hạnh" (1)
Dịu dàng thục nữ chẳng si sân
Nắng mưa mong được tròn chồi nụ
Tết đến hoà mình khoe sắc xuân.

                                      TVH

(1) Câu 7 trong bài xướng của Lê đăng Mành.


Bài họa 2:

TRỞ GÓT
Trần Ngộ (Lâm Đồng)

Thơ đợi chờ ai tiếp nối vần
Tình đời hơn cả ngọc châu trân
Người mê xem nhẹ đường nhân ái
Bậc tỉnh tôn thờ đạo pháp luân
Mang giáo kim cang cắt mạn kiến
Dùng gươm bát nhã xẻo tham sân
Quay về bờ giác nương cầu Phật
Đến chốn liên đài hái nụ xuân.

                                  TN

                                             

READ MORE - ĐÓN XUÂN - thơ mời họa của Lê Đăng Mành

NHỮNG TÂM HỒN ĐỒNG ĐIỆU – tập truyện mới của LƯU QUANG MINH

Ở Đà Nẵng có họa sĩ Tôn Thất Bằng vừa vẽ tranh vừa sáng tác ca khúc về tranh của minh, và ở Sài Gòn có một người trẻ hơn nhiều nhưng cũng có một niềm đam mê tương tự: Viết truyện ngắn và sáng tác ca khúc về những câu chuyện của mình. Mỗi tác giả dùng cùng lúc hai thể loại nghệ thuật khác nhau để thể hiện mỗi để tài.

Lưu Quang Minh sinh ngày 18.05.1988 tại Thành phố Hồ Chí Minh. Hiện là sinh viên ngành Đồ hoạ- mỹ thuật công nghiệp Đại học Tôn Đức Thắng. Anh đã đươc giải nhì cuộc thi truyện cực ngắn website Hội ngộ văn chương với truyện Già Trước Tuổi. Gia Tài Tuổi 20 là tập truyện ngắn đầu tay của Minh xuất bản 2010.

Minh có người chị bạn là Trần Trà My – một cây bút người khuyết tật quê Quảng Trị - mà anh rất cảm phục và viết ca khúc Hoa Trà My để tặng chị. Hai bạn đang dự định cùng in chung một tập truyện ngắn.

Lưu Quang Minh vừa cho ra mắt tập truyện ngắn thứ hai: Những Tâm Hồn Đồng Diệu và một album nhạc cùng tên với những ca khúc do anh sáng tác và biểu diễn.

Trước khi tìm đọc tập truyện ngắn thứ hai của Minh vừa xuất hiện trên các quầy sách, những bài viết sau đây của bạn bè anh sẽ giới thiệu đôi nét về tập sách mới đó.

“Những tâm hồn đồng điệu” – những lát cắt của cuộc sống

           “Những tâm hồn đồng điệu” gồm 20 truyện ngắn được viết với dung lượng khá nhỏ gọn, vừa vặn, như những lát cắt của cuộc sống. Nhưng sau cái kết của mỗi truyện, tác giả luôn đặt người đọc trong thế phải ngẫm nghĩ. Từ mỗi sự kiện, hoàn cảnh, số phận con người hết sức thân quen của đời thường, cho đến những chuyện hư ảo, dặt dìu ý niệm triết lí, và ngay cả trong bao niềm yêu rất đỗi lãng mạn, bay bổng của lứa đôi.
           Là một nhà văn trẻ 8X có thương hiệu, có diễn đàn cá nhân để hoạt động văn học, rất đáng mừng khi Lưu Quang Minh đã không chạy theo những thị hiếu tầm thường, những lối viết dễ dãi, chắp vá để câu khách. Bằng tạng văn rất riêng, vừa cứng cáp, già dặn trong chữ nghĩa, bút pháp thể hiện, vừa tươi mới, trẻ trung trong các góc nhìn, chiêm nghiệm, anh đã lôi kéo được một lượng độc giả nhất định đến với mình, để cùng đọc, lắng nghe, sẻ chia, đau đớn và yêu thương như Những tâm hồn đồng điệu thật sự. Đây là một trong những tựa sách đáng đọc giữa rừng sách của những người viết trẻ.

Nguyễn Đức Phú Thọ

   
Dành cho mọi tâm hồn

Bạn sẽ bắt gặp chính bản thân mình trong tập truyện ngắn “Những tâm hồn đồng điệu” của Lưu Quang Minh. Bạn tin không?
Những nhân vật trong quyển sách này, thực chất không hề “đồng điệu” với nhau. Ít ra là tôi thấy như vậy. Họ có già, có trẻ, có bi quan, có lạc quan, có cáu kỉnh và cũng có người hiền lành đầy dễ thương.
Họ không hề giống nhau nhưng họ không hẳn là những con người quá “văn học” đến mức bạn tặc lưỡi ao ước “giá gặp người như thế ngoài đời!”
Xin thưa! Họ ở ngay bên cạnh bạn hằng ngày đấy và Lưu Quang Minh đã mang họ vào trang sách. Người đàn ông trung niên của “Cơm nhà”, chàng thanh niên và bà lão trong “Phá lấu vỉa hè”, một nhóm người sôi nổi từ “Khiêu vũ ở công viên Lê Văn Tám”… Đâu khó khăn để tìm thấy những con người như họ, những câu chuyện như thế nhưng cũng không phải dễ dàng để nhìn ra cái “hồn” trong những con người ấy và nắm bắt vào tác phẩm như Lưu Quang Minh.
Có một chút hài hước đả kích trong “Những tâm hồn đồng điệu”, tôi nhận ra điều đó nhưng nó không tới mức châm biếm mà chỉ dừng ở đủ để phì cười và đủ sâu để ta ngồi trầm tư suy ngẫm. “Hát với nhau”, “Gia đình nhà Cún”, “Ca sĩ kẹo kéo”… là những truyện mang hơi thở như thế.
Lưu Quang Minh có vẻ ưu ái cho những nhân vật bình thường, không hoàn hảo và đầy khuyết điểm cả trong tâm hồn, tính cách lẫn thể xác. Họ có thể ích kỉ, kiêu kì (Chị em bạn dâu), có thể là người thờ ơ (Gỏi khô bò VS McDonald’s) hay thậm chí như “Ông Khùng”. Lưu Quang Minh nắm bắt được cái hồn trong từng khiếm khuyết của họ, những khiếm khuyết đầy tính “con người” và rất bình thường ấy bỗng chốc gợi cho ta nhớ về chính… bản thân ta. “Mình cũng hao hao như nhân vật này của Lưu Quang Minh” -  Bạn có nghĩ thế?
Tôi đặc biệt thích tập truyện ngắn này hơn tập truyện trước (Gia tài tuổi 20) của Lưu Quang Minh vì có vài tác phẩm với nội dung rất mới, rất lạ và rất “viễn tưởng” (Điều bí mật; Thương quá, Nhồng ơi…), đủ viễn tưởng để ta còn nhận ra được ý nghĩa bình dị ẩn đằng sau ấy.
Bạn có thể là học sinh, sinh viên, công nhân, nhân viên văn phòng hay một người buôn bán nhỏ lẻ nào đấy. Có thể trong một cuộc gặp gỡ duyên phận, bạn sẽ gặp được Lưu Quang Minh và anh sẽ nhìn ra cái “hồn” của bạn để viết nên một truyện ngắn như 20 tác phẩm trong “Những tâm hồn đồng điệu”. Nhưng, lúc này đây, khi bạn đang cầm trên tay tập truyện ngắn mang tên “Những tâm hồn đồng điệu” thì tôi tin chính tâm hồn bạn đang dần đồng điệu với từng nhân vật của Lưu Quang Minh đấy!

                                                                        Lâm Xuân Nguyệt


Lưu Quang Minh (phải) và Trần Trà My


Lưu Quang Minh và Những tâm hồn đồng điệu

Từ truyện ngắn đầu tay Cô đơn trên mạng (2007) đăng trên Phụ nữ Chủ nhật đến Già trước tuổi – Giải Nhì cuộc thi truyện cực ngắn Web Hội ngộ Văn chương và tiếp đó là sự ra đời tập truyện ngắn Gia tài tuổi 20 (Nhà xuất bản Văn học, 2010) tên tuổi nhà văn Lưu Quang Minh được công chúng cả nước biết đến như một hiện tượng văn học đáng chú ý, đáng quý, đáng trân trọng trong đời sống văn học trẻ nước nhà. Sở dĩ được coi là hiện tượng văn học đáng chú ý là vì tác giả còn quá trẻ nhưng với cách viết già dặn, cái nhìn tinh tế, phản ánh khám phá đa chiều cuộc sống trần thế và những gì sâu kín, nhạy cảm trong thế giới tâm hồn con người…

Cái đáng quý, đáng trân trọng nữa đó là trong lúc văn đàn nhiều người đang thi nhau chọn những cách viết táo bạo, nói nhiều về cái tôi cá nhân, nói nhiều đến cái khát khao trần tục, nhiều khi biểu hiện nó một cách quá đà. Anh đã không chọn hướng đi như vậy mà lặng lẽ đi theo lối đi riêng của mình và từng bước khẳng định nó. Trong năm 2011 này, anh lại tiếp tục chuẩn bị hoàn tất các thủ tục để cho ra đời tập truyện ngắn thứ hai của mình: Những tâm hồn đồng điệu.

Tôi có được niềm vui và hạnh phúc khi có được bản thảo tập truyện ngắn Những tâm hồn đồng điệu của nhà văn trẻ Lưu Quang Minh. Tôi đã đọc một mạch hết tập truyện ngắn này và cảm thấy hết sức thỏa mãn, thú vị; cảm giác hình như mình đang thưởng thức một bữa ăn ngon sau một cơn đói dữ dội và được uống một cốc trà xanh thơm mát sau cơn khát nước buổi trưa hè!

20 truyện ngắn trong Những tâm hồn đồng điệu đó chính là những hình ảnh, những lát cắt của cuộc sống này. Ở đó, người đọc nhận ra những nhân vật, những hoàn cảnh, những tình huống, những số phận, những cuộc đời. Ở đó, người ta thấy được vẻ đẹp bình dị sáng trong, thấy được những góc khuất, góc tối, những phiền muộn, những mảnh vỡ… đang diễn ra, đang hiện hữu quanh mình. Để rồi người đọc có thể mỉm cười, có thể xuýt xoa và ở đó người ta sẽ thấm thía, xót xa nhiều điều... Truyện Lưu Quang Minh dẫn dắt người đọc đi vào những suy ngẫm trước cuộc sống hiện đại lắm ngổn ngang, bề bộn và phức tạp này. Bằng những trải nghiệm cùng với trái tim, tâm hồn của một con người giàu lòng trắc ẩn, Lưu Quang Minh đã quan sát, thể hiện nó vào trong từng trang viết một cách thành thực, tự nhiên như nó vốn có.

Đọc truyện ngắn của Lưu Quang Minh nói chung và tập Những tâm hồn đồng điệu nói riêng (Tập truyện sắp xuất bản) - có thể nhận thấy rằng đây là một cây bút có nghề, một cách viết khá tinh tế và có nhiều triển vọng. Ở đây, với tư cách là người đọc tôi cho đây là một tập truyện ngắn có chất lượng. Với một nhà văn tuổi đời còn quá trẻ như vậy và với những gì anh đã làm được - chúng ta có quyền hy vọng rằng trong một tương lai không xa anh sẽ khẳng định được vị thế và tên tuổi của mình trên văn đàn Việt Nam đương đại.

Giữa lúc văn học nước nhà đang ồn ào với những trường hợp văn tặc, sex… Lưu Quang Minh đã lặng lẽ đi tìm cho riêng mình một cách viết vừa đằm thắm, giản dị, không hô hào, không phô trương, không đao to búa lớn nhưng nó lại có sức lan tỏa. Nó giống như những cơn gió mang luồng không khí mới vừa mát lành vừa trong trẻo đến với người đọc, đến một cách tự nhiên không gượng ép. Ở đó ta nhận thấy những giá trị nhân văn sâu sắc. Lưu Quang Minh viết bằng cảm xúc của một con người nhạy cảm, mọi ý tưởng đều được chắt lọc từ những cái vốn có của đời sống. Bằng một lối văn phong dung dị, ngôn ngữ truyện cứ như được bê vào từ đời thường, anh hóa thân vào từng nhân vật một cách linh hoạt, ở từng nhân vật anh lại có những phát ngôn riêng… Vì thế những câu chuyện được kể gây sự chú ý, khiến người đọc có cảm giác như sự việc đang diễn ra và hiện hữu quanh mình. Ẩn đằng sau những câu chuyện ấy, những điều giản đơn ấy Lưu Quang Minh đã đưa người đọc đi vào những suy ngẫm và chiêm nghiệm về cuộc sống, về con người, đời người, dù rằng truyện của anh không có cốt truyện gay cấn, không có những mâu thuẫn gay gắt và đẩy đến cao trào.

Điều tạo nên sự khác biệt và nét độc đáo nữa của Lưu Quang Minh đó là anh phát triển song song cả văn chương lẫn âm nhạc, cùng với việc kết hợp chúng với nhau. Anh cho rằng: “Âm nhạc có thể giao thoa với văn chương”.

Với vai trò vừa là nhà văn vừa là ca sĩ - cùng với tập truyện ngắn Những tâm hồn đồng điệu, anh đã ra mắt công chúng Album nhạc cùng tên. Đây là một sự nỗ lực lớn lao, một sự thể nghiệm tiên phong đầy dũng cảm của anh trên con đường nghệ thuật và bước đầu đã tạo được những dấu ấn tốt đẹp.

Hãy để thời gian, số đông công chúng thưởng thức và những nhà chuyên môn đánh giá. Riêng tôi, tôi thực sự khâm phục tài năng của anh và đánh giá rất cao tập truyện ngắn và Album nhạc cùng tên Những tâm hồn đồng điệu.

Hy vọng rằng, với tài năng, với sức trẻ và niềm đam mê sáng tạo - Lưu Quang Minh sẽ từng bước khẳng định tài năng và vị thế của mình trên bước đường nghệ thuật đầy chông gai và lắm thử thách này./.

Nguyễn Văn Hoà
Giáo viên Trường phổ thông cấp 2-3 Xuân Phước, huyện Đồng Xuân, tỉnh Phú Yên

Email của Lưu Quang Minh:
lqmproduction@gmail.com

READ MORE - NHỮNG TÂM HỒN ĐỒNG ĐIỆU – tập truyện mới của LƯU QUANG MINH