Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, May 25, 2025

Thơ Trần Xuân Lộc



NHƯ MỘT ĐỜI CHIM

Trần Xuân Lộc (Tran Tha Thiet)
 
Giá mà ngày nào cũng nói với nhau những lời tốt đẹp thì hay biết mấy.
Em buông tay khi đông đã dượm về
Bên bờ ruộng bờ rau muống
Còn tím bông hoa dại
Người ta nói rằng buông để bớt khổ đau ?
Em hóa ra những ngày tháng mình gặp rồi đến bên nhau.
Chẳng lẻ anh không phải là một chút gì làm em nhớ ...
Một chút xíu nhỏ lúc mình vừa bỡ ngỡ
Nắm tay rồi mà quên bỏ nhau ra...
Sáng nay anh nằm nghe loài chim sẻ ngân nga.
Anh chợt nghĩ tới ngày nào đó
Anh nằm xuống bên góc giường nho nhỏ
Còn có ai nhẹ nhàng đến hôn anh rồi nói : Em yêu anh ?
Tình yêu có vô thường như sóng thủy triều chăng ?
Trời đất có sáng trưa chiều tối.
Nắng rất ấm và hoàng hôn cũng vội
Có mùa mưa rồi cũng có nắng hanh hao...
Mà đời chim vẫn kêu hoài tìm nhau.
Bởi tạo hóa luôn dành dấu trừ cho dấu cộng
Phía bên đó chắc còn khung trời rộng
Để em buông tay rồi bay miết chẳng quay về...





















CHIỀU CHIỀU LẠI NHỚ
Trần Xuân Lộc (Tran Tha Thiet)
Tại chiều gió núi nhớ sông
Nên con chim vịt đau lòng kêu sương
Miên man ngọn cỏ bên đường
Còn như suối tóc người thương năm nào ?
Tại sông mặt sóng lao xao
Nền con nước lớn làm chao lục bình
Tại sao tui lại thương mình
Tui đâu có biết lúc tình vừa len !
Trăng tròn trăng sáng đỏ đèn
Bao câu chuyện nhỏ rồi len lén cười
Mình vừa cái tuổi đôi mươi
Đẹp hơn trăng đó _mình cười dễ thương.
Đã bao năm vẫn còn vương
Ngày tui lên tỉnh xa trường xa em
Thương sao câu nói ngọt mềm
_ " Anh đi xa lắm đừng có mà bỏ tui..."
Ngờ đâu ngày tháng ngọt bùi
Tui hổng bỏ mà người bỏ tui một mình.
Cái câu hò hẹn chung tình
Rớt nơi mái ngói cái đình hôm xưa.
Nay về trời đất gió mưa
Làm sao xóa vết tình chưa thỏa lòng.
Thôi thì tui gửi khúc sông
Gửi cho ai đó tím ...
màu bông lục bình...
Sông thương tui _sông lặng thinh
Tui thương em
tui chỉ để trong tim mình...
ghen thôi...  
.



MÁ...
Trần Xuân Lộc (Tran Tha Thiet)
Má nói tụi bây cưới nhau dìa,cái nia không biết đắp cái đìa không xong,tối ngày quấn quýt trong phòng ,đến khi ra đồng thì quấn xà neo...
Bây coi gia đình thì nghèo, lúc sanh con cái lấy gì nó ăn ? Con vợ sửa túi nâng khăn ,chồng sớm ra ruộng đãi đằng gió mưa, dạo nầy lúa bát thất mùa, mưa thì ngập ruộng gió mùa hanh hao....
Hổng lẻ tụi bây dựa tau, tau già sớm tối biết đâu mà lần, sớm quét tước chiều tưới sân ,sanh tau đứa nhỏ ân cần tau lo...
Mà rồi...
Con nước buồn so...
Má đi thiệt...
Một chuyến đò...
qua sông...
Những thầm kín mà má mong...
Cũng chưa đi hết những vòng quẩn quanh...những mùa lúa má để dành, một đôi bông cũ bỗng thành mồ côi...
Con lên thành phố xa xôi, cũng lâu lắc mà chưa xuôi về nhà...
Có về buồn quá má à...đồng ruộng... cũng cho người ta mướn rồi... Anh em thì đứa mỗi nơi... Nhà nghèo nên cũng khổ rồi má ơi...
Những ấm áp của cuộc đời..là khi sum họp cơm mơi cháo chiều... Trong ngàn nổi nhớ thương yêu là khi quanh quẩn những điều đơn sơ...
Những tối ngủ con thường mơ,về quê chơi lại tuổi thơ nhà chòi,những đêm trăng sáng bên chòi ,cả nhà cùng ngồi coi hát cải lương.
Con đi gần hết dặm trường, mới hay cái lẽ ba thường bảo ban,đời người sóng gió gian nan ,cũng mong cố bước qua ngàn khó khăn.
Những trưa ngồi nhớ xa xăm ,lại mong còn má hỏi thăm sớm chiều, lời đơn giản mà thương yêu, để cho con bớt những điều nghĩ suy...
Chuyến xe nào cuối hạn kỳ, mong còn gặp lại thầm thì lời thương...



.
NGƯỜI DƯNG
Trần Xuân Lộc (Tran Tha Thiet)
Em nói tụi mình là người dưng
Anh nắm tay em ,lại bảo đừng
Gửi thơ tình nhớ không thèm đọc
Anh về sao em lại mắt rưng rưng ?
*
Em nói tụi mình là người dưng
Ai đã cõng em qua cánh đồng bưng
Để cho tóc gió bôi vào mắt
Qua đồng em mắc cở quá chừng !
*
Năm đó em đi bảo người dưng
Người dưng thương nhớ biết bao chừng
Rồi người dưng ấy theo tình mới
Nước mắt anh còn chưa kịp lau
*
Rồi chuyến bay nào tiễn người dưng
Tay chưa kịp ấm mắt chưa từng
Chiều nay lội nước qua đồng vắng
Nỗi buồn trống vắng
phía
Sau lưng


READ MORE - Thơ Trần Xuân Lộc

CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ ‘BỎ YÊU’ CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Vũ Thị Hương Mai

 


Vũ Thị Hương Mai

CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ ‘BỎ YÊU’ 

CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

Tựa đề bài thơ là "Bỏ Yêu", nhưng câu thơ đầu tiên của "Bỏ Yêu" lại là: "Em nhắn gửi ta mấy ý yêu". Có thật anh sẽ "bỏ yêu" không Đặng Xuân Xuyến? Bỏ yêu mà đọc thư, đọc lời "em nhắn gửi ta" lại để ý được những ẩn ý sâu dưới lớp ngôn từ được ngụy trang khéo léo bằng lời "em nhắn gửi" là "mấy ý yêu"? Đọc những lời "em nhắn gửi ta" chỉ thấy những hình ảnh gợi nhớ gợi thương: "mây lãng đãng" "quắt quay chiều" / "hanh hao nắng" "se se lạnh" / "lá rụng nhiều"... Những hình ảnh chi tiết, cụ thể như thế, với không gian, thời gian cũng cụ thể và chi tiết như thế thì thử hỏi gã trai với những thi phẩm như: "Say yêu", "Khát yêu", "Cuồng yêu", “Còn yêu”... có thật sự sẽ "Bỏ Yêu"? Tôi không tin và bạn đọc chắc cũng không tin vì những câu thơ của anh đã mách bảo người đọc là anh đang dối lòng, anh đang rất nhớ người yêu đấy.

 

Tưởng quên được tình xưa, quên được người xưa dễ lắm mà sao đọc thơ thấy đau thế Đặng Xuân Xuyến? Quên đi, bỏ đi mà nhà thơ lại nhớ những chi tiết nhỏ nhặt nhất, cứ như đốt lòng vậy thì bỏ yêu sao được?

 

BỎ YÊU 

- Với P.T.T -

  

Em nhắn gửi ta mấy ý yêu 

Nào mây lãng đãng quắt quay chiều 

Nào hanh hao nắng se se lạnh 

Nào mấy bữa nay lá rụng nhiều..

 

Ta có cần đâu mấy ý yêu 

Đừng than nắng nhạt với mưa nhiều 

Đã quen kiêu hãnh đêm lạnh vắng 

Đừng díu gian ta ánh trăng thề..

 

Ta đã quên rồi những đam mê 

Tơ giăng ngáng lối nghẽn đường về 

Nhịp yêu sai lỡ ta bỏ hết 

Thôi đừng rủ nguyệt níu gió mây..

 

Thì cứ về đây hóng gió tây 

Giỡn trăng sóng soãi vắt ngang đồi 

Hồn ta từ bữa đi hoang ấy 

Đã chết từ lâu tiếng yêu rồi.

 

*

 

Hà Nội, ngày 25 tháng 10 năm 2013 

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

Bài thơ rất chất riêng của Đặng Xuân Xuyến. 

Ở góc độ nào cũng cảm nhận được sự độc đáo trong thơ của anh.

 

Nhà thơ Nguyễn Đăng Hành đã từng nhận xét về thơ Đặng Xuân Xuyến trong bài “Về chân dung 99 nhà văn Việt Nam đương đại”: “Dẫu thơ anh chậm xuất hiện nhưng đã gây ấn tượng bởi cái giọng điệu sắc lạnh, tốc độ, tứ ý ngồn ngộn tự nhiên, đầy tâm trạng, đủ chân thiện mỹ như: Bạn Quan, Quê nghèo, Tôi nghe, Ru con, Tim đau, Mơ trăng, Tình Nở... Nhất là thơ tình đầy trăn trở.”. Còn nhà phê bình văn học Châu Thạch trong bài “Đọc thơ Đặng Xuân Xuyến” nhận định: “Thơ của Đặng Xuân Xuyến ta thấy tính cách thơ rất ngạo nghễ, rất ngang tàng trong cuộc sống mà cũng vô cùng nồng cháy khi yêu.”. Vâng, đúng là thơ thế sự của Đặng Xuân Xuyến “giọng điệu sắc lạnh”, “tính cách thơ rất ngạo nghễ, rất ngang tàng”, “tứ ý ngồn ngộn tự nhiên, đầy tâm trạng, đủ chân thiện mỹ”, và thơ tình của anh thì “vô cùng nồng cháy” “đầy trăn trở”, rất đặc trưng thơ tình Đặng Xuân Xuyến: Bạo liệt trần trụi, phồn thực nhưng không hề dâm tục!

 

Một chút ngông, một chút dối lòng, một chút hờn mát trong câu thơ: "Đã quen kiêu hãnh đêm lạnh vắng" làm người đọc bật lên câu hỏi có thật vậy không nhà thơ Đặng Xuân Xuyến? Đọc câu thơ này sao chỉ thấy nặng sự trách cứ, hờn dỗi, nhớ nhung mà không mảy may thấy sự "kiêu hãnh" đắc thắng nào của kẻ một hai kiên quyết sẽ "bỏ yêu"?!


Lại gặp từ "gian" trong "díu gian" tình của chàng trai trong thơ Đặng Xuân Xuyến ở bài thơ “Bỏ yêu” này. Có phải vì tình yêu gặp phải những trắc trở trái ngang nên nhà thơ họ Đặng mới quyết tâm "bỏ yêu" trong khi lòng vẫn còn nhiều nhung nhớ, tiếng yêu vẫn còn day dứt không chịu "buông lơi"?!

 

Mặc dù nhà thơ đã lên tiếng khẳng định thêm một lần nữa là anh sẽ “bỏ yêu” vì “sai lỡ” nhịp yêu của trái tim: “Nhịp yêu sai lỡ ta bỏ hết / Thôi đừng rủ nguyệt níu gió mây.” Nhưng nhà thơ lại rủ rê người tình cũ trở về chốn xưa cũ với những câu thơ mời gọi như một lời thách thức khó cưỡng:

 

“Thì cứ về đây hóng gió tây 

Ngắm trăng sóng soãi vắt ngang đồi”

 

Rồi ngay sau đó nhà thơ lại buông câu than vãn: “Hồn ta từ bữa đi hoang ấy / Đã chết từ lâu tiếng yêu rồi.” để chống chế cho lời gạ gẫm, rủ rê lúc trước: “Thì cứ về đây hóng gió tây / Ngắm trăng sóng soãi vắt ngang đồi”.

 

Người ta nói: Tình cũ không rủ cũng tới, vậy mà anh nhắn gửi người xưa cũ đầy ngụ ý thách thức, rủ rê như thế thì sao mà “bỏ yêu” được!

 

*.

 

Hà Nội, ngày 3 tháng 12 năm 2021 

VŨ THỊ HƯƠNG MAI 

Địa chỉ: Khu tập thể Tổng công ty 319 quận Long Biên, thành phố Hà Nội. 

Email: huongmai8081@yahoo.com.vn

READ MORE - CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ ‘BỎ YÊU’ CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Vũ Thị Hương Mai

Thơ Lê Minh Hiền – CHÙM HAIKU GÓP NHẶT CÁT ĐÁ

 





18. MỘT TRUYỆN NGỤ NGÔN


Băng qua một cánh đồng 

Người đàn ông gặp một con cọp 

Cọp liền rượt theo hắn 

.

Chạy đến một vực sâu, 

Chụp một rễ nho, hắn đu xuống...

Một (con) cọp khác đang chờ

.

Hai con chuột: Trắng, Đen

đang gặm mòn dần rễ cây nho

Hắn thấy một trái dâu chín...

.

Ôi chao! trông ngon ngọt làm sao!


(2:25 chiều) 

Stanton California May 03rd, 2025

(P/s, từ câu chuyện thiền số 17 trong Góp Nhặt Cát Đá của dịch giả ĐỖ ĐÌNH ĐỒNG (1946-2021), Lá Bối xb 1971) 




 19. ĐỆ NHẤT ĐẾ


Đệ tử nhỏ mài mực 

cho Kosen phát họa dòng chữ

“ĐỆ NHẤT ĐẾ” trên giấy

.

Sau tám mươi bốn lần 

Chú nhỏ đã cảm nhận như sau:
- Không đẹp tí ti nào!
.

Chú nhỏ bước ra ngoài. 

Tâm yên bình Kosen viết nhanh
Dòng chữ đẹp tuyệt vời!


(7:23 am )

Stanton California May... - May 25th, 2025

(P/s, từ câu chuyện thiền số 19 trong Góp Nhặt Cát Đá của dịch giả ĐỖ ĐÌNH ĐỒNG (1946-2021), Lá Bối xb 1971) 





20. LỜI KHUYÊN CỦA MẸ


Khi còn là Thiền sinh

Jiun lừng danh Phật pháp thích diễn thuyết

Dễ tham ái và ngã mạn 

.

Mẹ Jiun vội khuyên, 

- Hãy dành thời gian vào Thiền định 

   Sẽ chứng ngộ nghe con!


(8:02 am)

Stanton California May 25th, 2025

(P/s, từ câu chuyện thiền số 20 trong Góp Nhặt Cát Đá của dịch giả ĐỖ ĐÌNH ĐỒNG (1946-2021), Lá Bối xb 1971) 


Lê Minh Hiền 

hienlehuong@gmail.com



READ MORE - Thơ Lê Minh Hiền – CHÙM HAIKU GÓP NHẶT CÁT ĐÁ

PHẢI CHI EM LÀ MỘNG - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn



HUỲNH LIỄU NGẠN

PHẢI CHI EM LÀ MỘNG

 

thôi mây đừng bay nữa

có chi để dỗi hờn

cũng đành mây xuống thấp

cho mãi hoài cô đơn

 

có trở về cũng được

lối xưa đã khác rồi

cơn mưa năm ngoái đó

đã bay về viễn khơi

 

rồi năm nay thị trấn

chẳng đâu còn đông vui

hoài mấy lần trông ngóng

con đường mù mù khơi

 

thôi thì đời dâu bể

để lòng người bể dâu

phải chi em là mộng

chôn hoài anh đêm thâu

 

phải chi em là bão

cho tan vỡ địa cầu

phải chi em là thác

cho bạt ngàn sông sâu

 

thì đời anh đâu dễ

làm ghềnh đá cheo leo

làm thân đời ảo vọng

một mối tình gieo neo

 

thôi mây đừng bay nữa

có chi một nỗi sầu

thôi mây đừng bay nữa

cho hoang vắng tinh cầu

 

phải chi em là mộng

chôn hoài anh đêm thâu

phải chi em là bão

cho tan vỡ địa cầu.

 

HUỲNH LIỄU NGẠN

hiephuynh479@gmail.com

READ MORE - PHẢI CHI EM LÀ MỘNG - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

MẶT TRỜI ĐÊM... BAN TẶNG PHÚC LÀNH - Thơ Kha Ly Chàm

 


kha ly chàm

mặt trời đêm… ban tặng phúc lành


bóng đêm xô tràn tràn khí quyển 

lưỡi trăng tê buốt nhũn mềm 

những vì sao rơi nghiêng theo chiều ác mộng


em bước ra khỏi cơn phiếm du rỗng trắng

thắp lên ngọn lửa sưởi ấm tàng cây

từ đất đen đặc những chiếc rễ nhoi lên

ngữ âm hằng sống vờn quanh kiều nữ


ai đó nói, diện mạo ta sắc hồng cầu tím tái 

như thế, chưa một lần diễu hành mang mặt nạ trẻ thơ

ngửa mặt nhìn trời hứng âm mưa mê cuồng rụng trắng 


những ý nghĩ về hạnh phúc, niềm tin và hy vọng

trong lăng kính cuộc đời nó như mùi lá thảo thơm 

em nói, hãy dung chứa tình yêu dù trong tăm tối

mặt trời xanh đêm luôn dõi theo chúng ta ban tặng phúc lành 


tptn đêm mưa 5/2025

Kha Ly Chàm

khalycham1954@gmail.com


READ MORE - MẶT TRỜI ĐÊM... BAN TẶNG PHÚC LÀNH - Thơ Kha Ly Chàm

PHÁC THẢO ĐÊM, EM VÀ TÔI - Thơ Hoàng Chẫm, nhạc và trình bày Tố Mai

                     
                                           Nhà thơ Hoàng Chẩm


           


PHÁC THẢO ĐÊM EM VÀ TÔI
 
Vẽ đêm hao khuyết phận người
Nghe từng lọn tóc vọng lời tri âm
Qua tôi một phiến tình câm
Rơi vào khoảng lặng cho trầm kha nhau
 
Vẽ em một nét úa nhàu
Ta về góp nhặt lại màu phôi pha
Nghiêng lòng một thoáng vời xa
Từ trong tiền kiếp như qua mộng thường
 
Vẽ tôi bóng dáng mù sương
Mơ về viễn xứ giữa đường nhân gian
Chong đèn ngược với thời gian
Lưng chừng nỗi nhớ là hàn huyên thương.
         
                                             Hoàng Chẫm

READ MORE - PHÁC THẢO ĐÊM, EM VÀ TÔI - Thơ Hoàng Chẫm, nhạc và trình bày Tố Mai

KHÚC VE TRƯA, TRONG BUỔI SÁNG NÀY – Thơ Tịnh Bình

 


 
KHÚC VE TRƯA
 
Chợt gọi về da diết khúc ve trưa
Hạ chang chói thắp màu phượng lửa
Gầy thương nhớ bóng hình ai biền biệt
Sỏi đá cựa mình bước chân cũ buồn tênh
 
Nghe tha thiết khúc hạ tình chưa dứt
Đường hoa xưa đâu sắc tím đợi chờ
Qua lối vắng ước một lần tái hiện
Giọt mưa chiều lấp lánh sợi trong veo
 
Rơi thảng thốt ánh nhìn như quen lắm
Cánh diều bay chấp chới phía hoàng hôn
Ta cúi nhặt tiếng cười ai trong vắt
Gió dịu dàng miền lá biếc lao xao
 
Chiều rắc xuống muôn vàn thương nhớ cũ
Phía ngày xưa cứ ngỡ đã phai màu
Chỉ tại khúc ve nhói lòng ta chi nữa
Mỗi hạ về trách phượng cứ đơm bông...
 
 
TRONG BUỔI SÁNG NÀY...
 
Vén hạt sương trong
Chợt gặp nụ cười cỏ
Gã mặt trời vô tri tia sáng
Có thể nào chậm lại một ban mai ?
 
Giữa lá và gió
Tiếng chim non chiếp chiu
Tôi vờ như chẳng thấy
Chiếc tổ rơm khô trong buổi sáng này...
 
Cứ để mọi thứ diễn ra thật tự nhiên và yên lặng
Những xáo trộn trong trật tự bình thường
Khu vườn một bông hoa gục đầu ngái ngủ
Ừ thì sớm mai lên...
 
Thôi đừng mang nỗi nhớ người dưng
Thầm nhắc câu thơ khe khẽ
Khúc nhạc lòng vô ưu chuông gió
Diễn tấu nỗi buồn không rõ tên...
 
                                    Tịnh Bình
                                    (Tây Ninh)

READ MORE - KHÚC VE TRƯA, TRONG BUỔI SÁNG NÀY – Thơ Tịnh Bình

Saturday, May 24, 2025

KHI THƠ LÀ MỘT CUỘC ĐỐI THOẠI

 











Ngân Hà họa thơ của từng chàng thi sĩ như một cách nâng niu và lan tỏa vẻ đẹp của tâm hồn, đồng thời khẳng định sự đồng điệu trong thi cảm. Trước Trọng lực đầy suy tưởng của Nguyễn Đức Tuấn Đạt, Ngân Hà viết Vô trọng, nhẹ nhàng, mộng mị, như một cánh chim tự do bay qua giới hạn vật lý để tìm về những xúc cảm nguyên sơ nhất của yêu thương. Khi đối họa cùng Duy Phạm qua bài Tôi tìm tôi nơi đâu, Ngân Hà viết Tôi hỏi tôi – đã quên chưa?, không đối kháng mà như song hành, cùng tìm lại chính mình qua những vết dấu ký ức, qua nỗi day dứt về quê hương, về bản ngã. Với Dư âm, Ngân Hà lặng lẽ hồi đáp bài Hương tình của Tôn Dũng Thọ Dương bằng những câu thơ mỏng mảnh mà sâu sắc, như thể nỗi nhớ đã hóa thành nhịp tim dịu dàng gõ vào thinh lặng. Sự họa thơ ấy không đơn thuần là đáp lại một bài thơ, mà là một nghệ thuật đối thoại bằng tâm hồn, đầy nữ tính, tinh tế và mang vẻ đẹp cao sang của một tâm hồn biết rung động đến tận cùng.
.
TRỌNG LỰC
 (Nguyễn Đức Tuấn Đạt)
.
Phải chi không có trọng lực níu chân
Loài người như chim bồng bềnh trong gió
Như bồ công anh phiêu du đây đó
Cho trần gian không có chuyện xa gần
.
Khi trọng lực như mối dây trói chặt
Nhốt thân tâm quanh quẩn với nhau thôi
Gầm trời kia toàn những chỗ riêng ngồi
Những tượng la pensée chống cằm cúi mặt 
.
Đến một ngày nào anh không dám chắc
Bầu trời kia sẽ là chốn vui chơi
Của tình nhân tha thiết tự bao đời
Mang cho nhau những lương duyên bền chặt
.
Ta sẽ bay qua bao chiều giông gió
Bằng những bước đi nhẹ hẫng phong vân
Đem đời vui không còn ngả rẽ phân
Đến tặng người em yêu thương ta đó
.
Này em hỡi, ta muốn nương cánh gió
Đưa nhau đi đến cuối gầm trời
Mà đôi chân sao dính chặt, trời ơi
Thân ở đây mà hồn nơi mê mải đó
.


VÔ TRỌNG
(Ngân Hà)
.
Giá mà ta sống chẳng cần ràng buộc
Thì yêu thương đâu phải giữ riêng mình
Người với người chẳng hóa những hành tinh
Quay đơn độc giữa vòm quay vô tận
.
Nếu đời nhẹ như làn mây trôi chậm
Mỗi cái nhìn là một nhánh tương thông
Chẳng cần nói, ta đã hiểu mênh mông
Nơi trái tim vốn không biên giới lắm
.
Có khi nghĩ: thân này là chiếc bóng
Chỉ vì chân nên mắc kẹt cõi trần
Giá không mang trọng lượng của phù vân
Chắc đã đến bên người ta hằng ngóng
.
Ta cũng muốn làm vì sao không rớt
Trôi qua đêm, yên ả giữa hằng tinh
Gửi cho em một tín hiệu lung linh
Không qua ngôn từ, không còn do dự
.
Em yêu hỡi, nếu có ngày vũ trụ
Cho đôi mình nhẹ tựa cánh thời gian
Ta sẽ bay qua mọi nẻo gian nan
Chỉ để nắm bàn tay em — không muộn.
.

T Ô I T Ì M T Ô I 
N Ơ I Đ Â U 
(d u y p h ạ m)
.
Tôi sẽ lên ngàn 
tìm người đàn ông năm xưa 
đốt than đốn củi 
nơi đó 
còn nguyên dấu vết bới tìm của loài chim quyên 
mang lời nguyền 
lỡ vận 
.
Tôi muốn về lội xuống đồng sâu
tìm lại dấu chân trần 
của người đàn bà đội trên đầu hai sương một nắng
bán mặt cho đất 
bán lưng cho trời 
tìm lại tiếng ru hời 
đã bao năm 
bặt lặng .
.
Tôi muốn trở về đi trên con đường vắng 
phố huyện tôi xưa 
tìm thằng bé con chang chang dưới trời mưa nắng 
ngồi bày bán 
tuổi thơ 
tìm câu ca dao trả hoài vẫn nợ
sắp lại ván cờ sai một nước 
lao đao.
.
Có ai chỉ dùm 
những người thân tôi nơi đâu 
quê kiểng tôi nơi đâu ?
.
Bóng câu nước chảy qua cầu
Cách hai tiếng khóc nào lâu lắc gì ?!
.

















.
TÔI HỎI TÔI
             Đà QUÊN CHƯA?
(Ngân Hà)
.
Tôi sẽ xuống biển
tìm người đàn ông trầm ngâm
vá lưới vá đời
trong lớp sương mù ẩm mặn
nơi tiếng sóng
dường như
vẫn thì thầm
về một giấc mơ đã chìm
rất cũ.
.
Tôi sẽ về qua mái nhà thưa gió
tìm bóng người đàn bà
giặt tháng năm bên bờ giếng cạn
nước không còn trong
mà lòng vẫn chờ mong
một lần nghe tiếng gọi
đã vỡ vụn trong lòng.
.
Tôi bước lại con dốc
có cây bàng già trút lá
tìm một đứa trẻ từng mơ
ôm bụi phấn trắng
vẽ giấc mơ học trò
giữa những mùa thi rách rưới
tìm con chữ lạc loài
trong tiếng trống trường xa ngái.
.
Ai có thể chỉ tôi
giấc mơ xưa tôi chôn ở đâu
quê nhà tôi còn không?
hay đã hóa tro
trong một buổi chiều gió lạnh?
.
Chỉ còn tiếng vọng
đập vào lòng như câu hỏi
tôi đã bỏ quên mình
ở ngã rẽ nào?
.


Hương tình 
(Tôn Dũng Thọ Dương) 
.
Em trao ta ánh mắt,
Một thoáng tình chớm say.
Vai mềm nghiêng mộng nhỏ,
Khao khát dâng lên đầy 
.
Tình đầu hôm vụt đến,
Chẳng hẹn đợi ngày mai.
Đam mê dần hiển hiện 
Ta ngây ngất đêm ngày 
.
Có em đời mê mỏi 
Vắng em lòng chơi vơi.
Bước chân đi lạc lối 
Mà sao tình bùi ngùi 
.
Một chút hương còn lại,
Giữa lòng mãi khôn nguôi.
Thoảng qua làm ngây dại 
Lặng lẽ hồn rã rời 
.
Muốn người xa ta mãi 
Mà lại sợ đơn côi 
Hương tình thật kỳ lạ 
những giai điệu cuộc đời 
.
Một ngày hè thêu nắng 
Mây trắng bay lả lơi 
Một lần ta phiêu lãng 
Nỗi ám ảnh rối bời 


















Dư âm
(Ngân Hà)
.
Ta giữ em trong mộng,
Dẫu thoáng qua nhẹ bay
Tơ lòng còn vương vít,
Hồn chẳng thể nào lay.
.
Tình đầu như làn khói,
Chạm mắt đã cuốn say.
Dẫu chưa từng hò hẹn,
Đã cháy cả tháng ngày.
.
Bên em quên tất cả,
Vắng em nhớ hao gầy
Giữa muôn trùng kỷ niệm,
Lạc bước chẳng tìm ai.
.
Chỉ còn hương thoảng nhẹ,
Mà thương suốt một đời.
Ngỡ quên mà chẳng thể,
Giữa lặng lẽ chơi vơi.
.
Muốn quên em nhiều lắm,
Lại sợ mình đơn côi.
Tình là điều kỳ lạ,
Len sâu vào nỗi đời
.
Hạ về hong ký ức,
Gió hát khúc chia phôi.
Một lần yêu mộng mị,
Trọn kiếp chẳng nguôi vơi.





       



READ MORE - KHI THƠ LÀ MỘT CUỘC ĐỐI THOẠI