![]() |
| Tranh: Thái Tuấn |
HUỲNH LIỄU NGẠN
TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
![]() |
| Tranh: Thái Tuấn |
HUỲNH LIỄU NGẠN
![]() |
| Tác giả Mặc Phương Tử |
CÂU KINH GIŨA LÒNG TÔI
Lâu lắm,
Không làm bài thơ cúng Phật
Những câu chú
Vẫn còn nằm yên trong trang kinh cũ,
Chỉ lần theo hạt bụi thời gian,
Tìm nghe hương cỏ bên trời,
Sỏi đá tâm tình ở mãi tấm lòng tôi.
Chúng ta,
Là những người hiện thân vào thế kỷ
Đã khoát lên chiếc áo đời rất thật.
Màu lá đương xanh mang đầy nghĩa Phật,
Mỗi ý niệm an lành, lòng Phật vẫn mênh mông.
Từng bước đi xa
Gọi nhau về bổn xứ
Nghe chim hót, vang những lời tình tự,
Mỗi ngày mặt trời lên
Cho thơm trái tim đời,
Câu kinh kệ
Khi đã viết vào những trang vui,
Trang lòng mới, cho hồng thêm câu chữ.
Những vì sao
Vẫn thức trắng giũa đêm đen,
Những hạt sương
Vẫn sáng hồn trên chiếc lá.
Đường ta đi bốn phương về mới lạ,
Thức trắng đời thơ
Cho ý thức chong đèn.
Ta gặp nhau trên đường đời muôn ngã
Và chia nhau theo mỗi ngã vào đời.
Như con Ong đi tìm hương mật,
Con Kiến tha mồi chia mảnh thời gian.
Ta mang từng ý niệm xanh
Cho cây đời thêm sức sống.
Cho trăm nụ chồi xanh thêm biếc lộc,
Để lối về hoa cỏ sắc thêm tươi.
Câu kinh kệ,
Khi đã viết giũa lòng tôi !
Westminster, hè 2025.
MẶC PHƯƠNG TỬ.
NỖI NIỀM MƯA HẠ
Đàn ai buông tiếng ngậm ngùi
Đêm hè sao lắm sụt sùi gió mưa
Chim nào náu khóm tre thưa
Kêu lên thảng thốt như vừa biệt ly
Vào khuya trăng đến mưa đi
Hồn đâu từ phía vô vi lướt về
Đi tìm cảm giác cõi mê
Chạm vào cõi tỉnh lòng thê thiết buồn
Đau thương không rõ ngọn nguồn
Từ trời rơi xuống lách luồn qua tim
Mắt trùng dương mãi lim dim
Hồn rêu phong cũng lặng im cõi người
Chưa xin ai một tiếng cười
Khuya này sao muốn xin đời một phen..
Lưu Lãng Khách
TRĂNG HẠ
Trăng về một tối ngây thơ
Thoát y để lộ mấy bờ thanh tân
Vươn tay ngà ngọc thiên thần
Vuốt tia mắt đã mấy phần hư hao
Ngỡ hồn lạc cõi chiêm bao
Uống tình trăng quá ngọt ngào đê mê
Trần gian rực rỡ tứ bề
Đầu hè cuối ngỏ trăng về gió lên
Phiêu diêu tìm lạ trong quen
Trên trăng ướp mộng dưới đèn xây mơ
Tâm nghe thanh tịnh vô bờ
Tình phàm ý tục hồn thơ dạt dào
Nõn nà khoe sắc trên cao
Theo trăng chân lệch bước vào bồng lai…
Lưu Lãng Khách
HẠ BÂNG KHUÂNG
Xa quê bao năm!
Chiều hạ vàng anh lang thang phố cũ
Mênh mang thâm tâm
Lời thì thầm thương ngân trên liễu rũ
Mây trôi bâng khuâng
Dường hạ cuối như đang quay về
Đời phiêu lãng chao nghiêng câu thề
Phượng tan tác, ve than não nề
Ngày xưa hỡi! Yêu nhau là thế. Mà sao?
Qua bao nhiêu năm!
Màu phượng nào vẫn tinh khôi trang vở
Cho em xa xăm
Tình lụa là vẫn đê mê bỡ ngỡ
Bên hiên đơn côi
Mùa hạ cuối ai mang đi rồi
Chiều nay bỗng du miên bên trời
Trường xưa áo trinh nguyên em ngồi. Người ơi!
Về đi tình hỡi!
Còn đây khi hè tới
Tóc ngang vai môi mắt buồn vời vợi
Đừng quên người ới!
Ngày xưa hè cuối
Dáng thơ trinh những ngại ngùng nghẹn lời
Giờ không còn nữa!
Tình xưa dâng rực lửa
Mãi yêu ru lối mộng nào ngọt ngào
Đường quê một bóng!
Hè như đợi ngóng
Đổ bâng khuâng xuống chiều vàng đường làng.
Nhớ người! …
Lưu Lãng Khách
luulangkhach@gmail.com
![]() |
| Nhà thơ Nguyễn Văn Gia |
DỊU DÀNG NỖI NHỚ
Mần thơ
lắm khi như đặt cược
Của trời cho
thì thôi phó mặc xui - hên
Mong còn yêu được
còn viết được
Dăm bài thơ
ngọt tựa đường phèn
Có một vầng trăng mười sáu tuyệt đẹp
dưới sông sâu
Lại không dám uống say
quên cả đất trời
Nhảy ùm xuống sông
như Thi-tiên ngày trước (*)
Và thôi rồi...
trăng vàng không biết chờ không biết đợi
trăng vàng hững hờ trôi theo con nước
Rồi mốt rồi mai
ngày tháng cứ dài thêm
Rêu đã mấy độ lên xanh
trên ngõ về cố lý
Không phải người yêu - không là tri kỷ
Mà sao nhớ lạ nhớ lùng -
nỗi nhớ dịu dàng như thể gai đâm
Lẽ nào ta chỉ nhớ người
như một thói quen
Lẽ nào yêu rồi
chỉ nhớ một điều... phải cố mà quên.
______________________
(*) Thi tiên: Lý Bạch
![]()
TRÒ CHUYỆN VỚI HOÀNG HÔN
Đôi lúc buồn
thường trò chuyện với hoàng hôn
Với trăng sao đất trời
với giun với dế...
Thử cố hỏi cho ra cái mất cái còn
cái tụ cái tan
của tình yêu
và của mây của gió
Thì hỏi là hỏi cho vui...
chứ dư biết rằng
đất trời vốn dĩ vô ngôn
Hoa trong gương -
đã có lần lòng ai say khướt
Trăng dưới sông kia -
vẫn đẫm ướt một chữ tình
Tìm một chỗ rất riêng
để cất giữ trái tim mình
Như câu thơ buồn
còn nằm im trong trang sách
Rồi thôi...
rồi thôi
mốt mai rồi quên hết.
![]()
NỤ HOA CHIỀU
Chẳng biết vắng biệt bao ngày
mới đủ một lãng quên
Mây lang bạt -
ngó lên trời - đã phai mất dấu
Chút nắng chiều
không chịu nổi rả rích sợi mưa đêm
Bài thơ tình -
vì thế cũng chẳng thể viết thêm
Đất ba-zan hôm ấy
cắc cớ nở nụ hoa chiều
Ma quỷ, hồ ly...
cũng bày đặt làm thơ khi lỡ biết yêu
Huống gì anh -
chỉ được cái nghiêm trang bề ngoài -
bên trong cũng lắm khi cà chớn
Bài thơ anh viết
mang hơi thở của chàng trai mười tám
Lạ chưa - ừ thì lạ - mà chính anh
cũng không hiểu nổi tại sao
Giữa cõi trời quen
bài thơ viết rồi
lại rụt rè không dám gởi
Dẫu là một triết gia vô cùng tỉnh táo
hay một gã lái buôn sành sỏi trên đời
Một khi yêu thật rồi
đố lòng ai không khỏi rối ren
Một khi yêu thật rồi
mấy ai không thắc thỏm nhớ mong
Huống gì...
một gã làm thơ
không tuổi không tên
Huống gì...
Huống gì anh -
cái ông thầy ngày đó đã dạy em...
Nguyễn Văn Gia
nguyen_van_gia@yahoo.com
Đêm vừa khép lối chiêm bao
Thì trời cũng mở xôn xao nẻo ngày
Bên nắng hé bên mưa bay
Nắng thưa đan nhớ mưa dày dệt thương
Dần dần tỏ ánh chiêu dương
Áo mây gió vén khăn sương nắng lùa
Ngàn hương thiếu nữ hồn xưa
Chợt về thơm lựng nắng trưa êm đềm
Quyện trong cánh gió ngọt mềm
Dường nghe oanh yến bên thềm gọi nhau
Dăm ba cánh phượng khoe màu
Chở hồn sương khói về đâu hỡi người
Qua rồi tuổi học vô tư
Thời trinh nguyên đã bao người ướt mi
Nắng chiều ngoài cửa chưa đi
Lòng nghe như đã thầm thì tiếng đêm
Tình xưa chở mộng qua thềm
Nửa đời hoang phế không em chối từ.
Lưu Lãng Khách
MÀU HẠ XƯA
Hè về chẳng tiếng ve ca
Phố phường mưa nắng nhạt nhòa lối xưa
Chỉ còn cánh phượng đong đưa
Trong hoài niệm thuở tình vừa ra đi
Chỉ còn ai lệ ướt mi
Áo dài gói nỗi chia ly nghẹn ngào
Chỉ còn anh những nao nao
Sân trường lạnh lẽo gọt bào lối mơ
Chỉ còn anh đứng bơ vơ
Giữa đời mưa nắng bên bờ thực hư
Chỉ còn anh những âm dư
Mắt môi tinh nghịch tàn hư xế chiều
Hạ về không tiếng ve kêu
Tình xưa mỏi lối mây bèo về đâu
Tháng ngày thấm thoát qua mau
Lòng rưng rức mãi một màu hạ xưa.
Lưu Lãng Khách
Hạ thành đô lắm âm u
Mưa rơi phố cận mây mù nẻo xa
Chiều tràn dâng nỗi nhớ nhà
Mẹ yếu song sớm cha già thềm khuya
Áo cơm gây nỗi cách chia
Hay là máu hải hồ kia mãi trào
Sôi sùng sục tận chiêm bao
Biển sâu vẫy giục non cao gọi mời
Lênh đênh ngót quá nửa đời
Để chiều mưa rụng rã rời bước chân
Ngày hè quạnh mấy vuông sân
Buồn như lớp học ghế bàn trơ vơ
Mái đầu cha mẹ bạc phơ
Tàn xiêu cõi nhớ nhạt mờ cõi mưa
Phượng hồng đôi cánh lưa thưa
Thời thư sinh ngỡ như vừa mới qua
Phương này thiếu mẹ vắng cha
Nhìn cơn mưa hạ như là lệ rơi.
Lưu Lãng Khách
luulangkhach@gmail.com
Le Nguyen Thu
Phố nguyên sinh
Tôi bỏ cuộc từ mưa nguồn lảo đảo
Lá hoa cồn lả tả tới ngàn thu...,
Bùi Giáng
Lâu rồi tình đã thiên di
hồn tôi băng đảo li bì ngủ trưa
ngoài kia trời chuyển sang mưa
giọt sầu tôi rụng giữa mùa đông miên
em về cười nói huyên thuyên
mong manh áo mỏng nghiêng nghiêng mưa ngàn
em quên ướt mát hai hàng
thịt da ẩn hiện qua làn xiêm y
chìm dần trong giấc mê si
tôi nằm hoang tưởng hoàng huy địa đàng
thực hư tỉnh thức phân vân
trăm năm tóc bạc bóng hồng mờ xa
rừng nguyên sinh từ phố xưa
thiên nhiên em lại một tòa lạ chưa!
(6:12 sáng)
Stanton-Little Saigon Jan. 2021 – May 9th, 2025
Le Nguyen Thu