Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, November 28, 2024

Truyện ngắn và thơ MỘT CHUYỆN TÌNH LÃNG ĐÃNG (Kỳ 5/5) - Quách Như Nguyệt

 

Tác giả Quách Như Nguyệt


Truyện ngắn và thơ

MỘT CHUYỆN TÌNH LÃNG ĐÃNG (Kỳ 5)

 

Một Trái Tim


Tôi không tin
Những người nói
Suốt một đời, họ yêu chỉ một người!
Có thể
Nhưng rất hiếm

Cũng có thể
Những người khác
Suốt một đời
Đã chẳng thể yêu ai

Còn tôi?
Một đời tôi
Yêu thiết tha, tha thiết… đếm chưa đầy một bàn tay
Còn yêu vặt vãnh, vớ vẫn, gọi là tình bạn, thì nhiều lắm!

Đàn bà mà
Sao dám yêu lung tung, phóng khoáng, nhiều như thế?
Sao dám mở trái tim mình ra
Nhét thật nhiều vào??

Sao tôi dám nói ra
Những điều không nên nói
Những điều không cần thiết
Không sợ người ta khinh?

Đọc thơ tôi
Một cô bạn –có lòng tốt- đã khuyên
Tôi không nên…. phô bầy, san sẻ nhiều như thế!
Nên làm thơ úp úp mở mở, kín đáo, nhẹ nhàng
Đừng quá tự tin, khờ khạo


Vì sẽ có nhiều người khi dễ, chê bai, xem thường khi họ đọc thơ tôi!

Nói thật, tôi đã buồn mấy ngày
Muốn gác bút cho rồi, làm thơ chi nữa?
Ai cũng muốn được thương yêu, quí mến
Làm thơ để người ta “look down”, tội gì làm??

Nhưng sau vài ngày
Tính bất cần đời trỗi dậy
Tôi là tôi, tôi là thế đấy
Thơ tôi làm, theo ý của tôi!

Bạn muốn đọc, tốt thôi
Không đọc, cũng tốt thôi
Tôi là tôi
Đôi khi tự hào, nhiều lúc khiêm nhường, lại có khi yếu đuối (vulnerable).

Tôi tập cho tôi, từ lâu, chẳng bao giờ kỳ thị
Chẳng nên phân biệt đàn ông, đàn bà
Ai cũng có….
Một trái tim, nóng hổi!

Như Nguyệt


Bây giờ ngồi nhớ lại, tôi không hề tiếc nuối.  Nếu yêu Tuấn, không bỏ chồng bỏ con, tôi phạm tội ngoại tình (cái tội này nặng lắm đó nha, ở vài nước Trung Đông, đàn bà vẫn bị ném đá cho đến chết).  Nếu bỏ chồng về với Tuấn, có chắc rằng tôi sẽ mãi mãi được hạnh phúc không?  Người ta thường nói “hôn nhân là mồ chôn của tình yêu” mà, thường là đúng như thế đó.

Nếu tôi và Tuấn lấy nhau, thì làm gì tôi có được một mối tình mong manh, lững thững, không vội vã?  Mối tình đó lãng đãng quá đi, mơ hồ như sương, dễ dàng tan biến như mây, mây đen tụ lại sẽ thành mưa, mưa rơi rớt giọt buồn!!!



Ta Chẳng Nên Vội Vã
(thơ Như Nguyệt, nhạc Phan Hoàng Đệ, trình bầy Kana Ngọc Thúy)
https://www.youtube.com/watch?v=UccW09zJWM0

Tình yêu như mây cao, chất chứa những giọt buồn
Mưa bất ngờ rơi xuống, hòa vào nước mắt tuôn
Tình yêu như ngọn lửa, đốt cháy tình nôn nao
Mê cuồng nên bốc cháy, cháy mất thuở ngọt ngào

Anh sao khờ dại quá, nghĩ yêu là thăng hoa
Yêu là lời nói dối, là nước mắt chan hòa
Ta chẳng nên vội vã rơi vào bể ái tình
Nếu biết rằng kết quả rồi cũng sẽ đơn côi

Ôi trái tim mù lòa, ôi tình yêu tội lỗi!
Dẫu tim em rướm máu, chẳng hối hận anh ơi!

Như Nguyệt


*************

Mỗi khi có dịp lái xe ngang đi qua công ty của Tuấn, tôi hay đảo mắt tìm xem có chiếc xe mầu trắng của Tuấn đậu ở đó hay không?  Tôi thấy tim mình đập mạnh hơn, lòng bồi hồi, u uẩn…. như vương vấn, như tiếc nuối một điều gì, một nỗi buồn ray rứt, da diết và khó tả!  Nỗi buồn tôi đậm đà, giống như là nỗi buồn của một người đang bị thất tình.  Nhiều lúc tôi tự hỏi không biết giờ này Tuấn đang ở đâu, đang làm gì, đang nghĩ gì!?  Tôi hư quá!  Tôi thấy tôi tự trách mình.  Sao tôi lại đa tình và lãng mạn quá chừng đi!!!

***Khoảng ba tháng sau, tôi gọi điện thoại hỏi thăm Tuấn. Hồi hộp quá chừng khi nghe lại giọng nói của người xưa! Tuấn trầm buồn cho biết sau lần chia tay bất ngờ, anh đã cố gắng gọi tôi liên tục! Anh nói anh hiểu tại sao tôi không nhấc phone, không gọi lại cho anh.  Rất nhiều lần anh cầm phone lên, nhưng với tất cả lý trí, nghị lực mà anh có được, anh đã bỏ cái phone trên tay xuống!  Anh cho biết đã gọi tôi nhiều lần ở số phone nhà -những lúc tôi đi vắng- chỉ để nghe tiếng nói của tôi trong ‘answering machine’ mà thôi.

 

Anh tâm sự cũng muốn đến tìm gặp tôi ở văn phòng lắm chứ, bất ngờ xuất hiện, cứ lì lợm may ra?!  Nhưng vì tôn trọng tôi, nghĩ cho tôi nên anh đã phải cố gắng nén lòng mình dù trái tim anh tan nát!  Anh bảo anh là người không thể vui, anh không muốn lây cái không vui của anh qua cho tôi.  Anh muốn tôi hạnh phúc, vô tư mãi. Anh bảo anh không ngờ lần thứ hai mà “nó” vật anh dữ dội đến như vậy, chẳng thua gì, còn hơn cả lần đầu!  Tuấn kể… từ lúc đầu khi gặp tôi, anh giữ tình cảm của anh đối với tôi giới hạn trong tình bạn nhưng sau nhiều lần gặp gỡ, tình yêu đã đến với anh.  Tuấn thổ lộ bằng một câu tiếng Anh:
“I did fall so hard, falling in love with you even though I knew it was
hopeless!”


 Tôi cầm điện thoại, thấy tay mình hơi run, nước mắt tôi mằn mặn rơi vào môi, rơi trên má.  Trái tim tôi nặng chĩu trong lồng ngực. Trời ơi, không ngờ trên đời này lại có người như Tuấn, sao anh thương tôi, yêu tôi nhiều như thế?!  Tuấn ơi Tuấn, em khổ rồi, ai an ủi em đây?



*****

Gần ba năm sau, thình lình Tuấn gọi cho tôi! Tuấn bảo Tuấn vẫn còn thương tôi nhiều lắm, nhưng vì hoàn cảnh, anh đành phải “move on”. Vợ sắp cưới của Tuấn lụy tình, thương anh nhiều hơn anh thương, cô cần có anh nên anh lấy.


Anh biết anh sẽ không bao giờ có cơ hội để làm một người tình hay đi xa hơn nữa... là một người chồng của tôi.  Bây giờ với tư cách một người bạn, anh muốn báo tin cho tôi biết là anh sẽ cưới vợ; anh muốn tôi bằng lòng và chúc phúc cho anh.

“Tuấn ơi!”, tôi nhớ mình đã nghĩ thầm: 

“Anh là Quân tử Tàu mà lại biết ca…. cải lương, “ca” rất nhuyễn nhừ, rất mùi là đằng khác!!!”.

Tuấn ngỏ ý muốn mời tôi đi ăn đám cưới.  Bạn nghĩ tôi có nên đi không nhỉ? Dù sao thì tôi cũng cám ơn, cảm ơn anh đã gọi.

Cô vợ mà Tuấn lấy, người mà Tuấn thấy ...tội nghiệp, lụy tình anh... là một cô gái trẻ đẹp lai Pháp, xinh như mộng!!!!



o O o    o O o    o O o   o O o



Ba Chữ Anh Muốn Nói

Ăn tối xong
Lẽ ra anh phải chở em về
Nhưng anh chần chừ, chưa muốn

Anh hỏi em:
“Mình đi bộ một vòng nhé N.?
N. có phải về không?”



Cảnh nơi đây diễm tình thơ mộng
Nếu nhớ đến bổn phận
Em nên về mới phải
Nhưng anh ơi, ở bên anh,
em ước gì thời gian ngừng lại
Sống cho mình, ích kỷ tối hôm nay



Tối mùa hè, bầu trời trong văn vắt
Ngàn vì sao lung linh lấp lánh
Tiếng sóng vỗ ầm ì, tiếng lá khua xào xạc
Ở bên anh lòng lắng xuống an bình   
Cảnh chung quanh quá đỗi hữu tình
Có những cặp tình nhân nhìn giống như mình
Nhưng chúng mình lại chẳng phải tình nhân



Biên giới đã đặt ra
Một biên giới rất mỏng manh
Giữa tình yêu và tình bạn
Hãy là một người bạn -thật tốt- của em nha
Em vẫn biết, thiệt thòi cho anh lắm
Trong đôi mắt anh
Em thoáng thấy… một tình yêu say đắm!


Hai chúng ta là bạn
Được ngày nào mình biết thêm ngày đó
Đến một lúc nào
Nước vỡ bờ rồi
Hết chịu đựng nỗi rồi
Anh sẽ nói ra thôi


Mình có nhiều điều để nói với nhau sao?
Hay tất cả gồm lại còn ba chữ
Ba chữ anh muốn nói
Ba chữ anh muốn nghe
Cũng là ba chữ
Em cố tình tránh né
“I love you”
Xin đừng nói ra lời!
 

Như Nguyệt

*********

Bạn Gì Mà Bạn Nhớ Thương Nhau?

Ngày sẽ qua, nắng vàng nhạt tắt
Nhìn mây trời hiu hắt nhớ người thương
Người tôi thương, tôi vẫn thường nghĩ đến
Nghĩ đến anh nhưng không viết cho anh

Không viết thư hỏi thăm và chẳng gọi
Lâu lắm rồi mình chẳng thấy mặt nhau
Đời sống em giờ tự tại, an bình
Không nổi loạn, lòng không còn bão tố

Em bây giờ vị tha, không ái ố
Bớt thật nhiều hỉ nộ, tập bao dung
Tránh làm ác sợ lưới trời lồng lộng
Mười điều răn, năm giới cố giữ gìn
Chẳng dễ đâu anh, tim còn đập, còn tình,
Vẫn yêu dễ, vẫn thấy mình cảm xúc!

Có nhiều lúc thấy mình sao kỳ cục?
Một trái tim sao chứa được nhiều người ?!
Tình yêu, tình người, tình gia đình, tình bạn
Tình ắp đầy nhưng lại chẳng tràn dư
Vẫn nhớ anh vẫn mong nhận đựơc thư
Anh không viết, em cũng không than vãn

Em bây giờ bằng lòng, an phận.
Muốn anh hiểu nên viết bài thơ ngắn

Mình đồng ý tình mình là tình bạn
Nhưng nhiều lần anh nói rất nhớ em
Anh buồn rầu xin cho anh được đổi
...thành người tình thay vì bạn thân thương 

Em muốn giữ tình bạn thân tri kỷ
Vì biết rằng khi yêu, em sẽ khác
Sẽ trở thành người ích kỷ, mê si
Sẽ đau khổ và trái tim tan nát
Nên quí thương ơi,
Tình bạn thân... xin anh hãy duy trì

Chiều nhạt nắng, đêm dần dà kéo đến
Đêm nay rằm trăng sáng quá anh ơi!
Em nhớ anh, nỗi nhớ quá chơi vơi
Thấy kỳ cục, bạn mà... sao lại nhớ??!!


Bạn gì mà bạn nhớ thương nhau?
Bạn gì mà lại nhớ thương nhau?
Đôi khi “nhớ” còn dầy vò, cấu xé!
Vẫn nhớ chớ... cho dẫu mình là bạn


Như Nguyệt

Những kỷ niệm ngày nào với Tuấn đã phai nhạt đi rất nhiều ở nơi tôi.  Tôi không hề tiếc nuối về sự chọn lựa của mình.  Tôi nghe nói Tuấn đã ly dị vợ, bây giờ Tuấn còn thành công và giàu có hơn xưa.  Tôi cũng đã ly dị chồng, đã may mắn gặp được một người khác, cũng chân thành yêu thương tôi, nhỏ tuổi hơn, dễ thương, hiền, chìu chuộng tôi, tính tình nghệ sĩ, biết yêu và hiểu!

Nếu tình cờ gặp lại, Tuấn và tôi sẽ vẫn cười được với nhau, vẫn tay bắt mặt mừng, nhìn nhau thân ái. Với tôi, nếu sống được như thế, sống làm sao để có những lúc gặp lại bạn bè, người xưa, chồng cũ… mình và người vẫn thấy vui vẻ, mừng rỡ chào nhau… thì đời sống này thật đẹp!!!   

Kỷ niệm ơi, kỷ niệm đẹp ngời ngời!  Một thời quá vãng quá ngọt ngào!  Lúc quen Tuấn, mặc dù đã có chồng nhưng tôi còn trẻ lắm, trong tình yêu vẫn còn mù mờ và còn rất ngây thơ!

Hôm nay nhớ Tuấn, làm thêm bài thơ

Ngày qua ngày, cảm thấy ơ thờ
Nhớ chuyện cũ,  thấy tình ta thật đẹp
Chưa ôm nhau chưa môi hôn thắm thiết
Mà sao tình quá da diết khôn nguôi?

Anh giờ thế nào, giờ ra sao?
Em mong anh luôn bình an, hạnh phúc
Kỷ niệm đẹp, ôi một thời yêu dấu
Dễ thương ghê lãng đãng một cuộc tình!


Quách Như Nguyệt

READ MORE - Truyện ngắn và thơ MỘT CHUYỆN TÌNH LÃNG ĐÃNG (Kỳ 5/5) - Quách Như Nguyệt

ĐOẠN ĐOẠN TRƯỜNG, BAO NHIÊU - Thơ M.loanhoasử


 
                              Nhà thơ M.loanhoasử


ĐOẠN ĐOẠN TRƯỜNG
 
núi sông có đoạn có trường
làm thân con rệp chả buồn chả vui
không thời gian thế lẫn thời
anh hùng vơí bọn cò mồi giống nhau
trăm năm dí dẩu dí dầu
thân tàn ma dại ở đâu cũng nhiều
phất lên đâu khác con diều
dài dây gió ngược lộn lèo đứt ngay
bài cào một loại bài tây
con đen con đỏ mà say đắm lòng
thời cơ mọc nấm anh hùng
hạ cơ sót lại thằng khùng sắp điên
vòng vo hai chữ kim tiền
thương dân thuơng nước mà điên cái đầu
con dân lưu xứ cơ cầu
hư danh một lũ dành nhau chức hàm
trắng đầu mà vẫn còn ham
phường tuồng vẫn diễn những màn bi ai ?
còn non còn nước còn dài
đuôi từ Minh Hải đầu ngoài Nam Quan
 
 
BAO NHIÊU
 
bao nhiêu biến chuyển trong bầu trời
bao nhiêu biến chuyển ngoài biển khơi
ta cứ ở trần đóng khố
cứ du canh du cư từ rừng đến đồi
buổi sáng nghe cái con gà rừng nó gáy
một chút muôí hột một nắm xôi
một ống điếu hút thuốc xong ngửa lặt lên trời
nhìn những nàng PhùSao trên mái tóc cài hoa Chămpa
hết gành đến thác hết dốc đá la đà
những chùm hoa lang thang bám vào kè đá
những thân đại mộc cành lá xum xuê
đủ các loài hoa phong lan nở
bao nhiêu năm nơi rừng xanh núi đỏ
nghe tiếng trâu gõ mõ là có cỏ xanh
những lúc ở không gõ mấy tiếng chiêng
thôỉ vào chiếc khèn lời ca dân dã
một miền tây nguyên dân làng thư thả
suốt đêm ngày nghe tiếng thác reo vui
bao nhiêu chuyện xẩy ra dưới đất trên trời
ta đứng ngủ thiu thiu bên gành đá
 
                                             M.loanhoasử
 
READ MORE - ĐOẠN ĐOẠN TRƯỜNG, BAO NHIÊU - Thơ M.loanhoasử

HẸN VỚI QUỲ HOA, Ý NGHĨ VỤN– Thơ Tịnh Bình


 


HẸN VỚI QUỲ HOA
 
Sao em chưa về phố núi ?
Hẹn gì hỡi đóa quỳ hoa
Chúm chím sắc vàng trong nắng
Mặc đông phủ lớp sương nhòa
 
Cánh mỏng đùa bàn tay gió
Tựa như lũ bướm rợp trời
Bóng ai triền xa nho nhỏ
Vàng hoa vàng cả áo người
 
Ta đi tìm hoa năm trước
Lưng chừng dốc vắng chưa phai
Hoang sơ nụ cười muôn thuở
Bâng khuâng nhớ tóc hoa cài
 
Lang thang trong miền hoài niệm
Chập chờn sương khói nghiêng che
Con đường mùa đông ấm áp
Dã quỳ thắp nắng vàng hoe...
 
 
Ý NGHĨ VỤN
 
Chiếc bình cũ
Thử nhốt mùa thu vào hoa cúc
Hiện lên màu vàng xám xịt
 
Thả vọng tưởng đi rong
Trong u tối chợt lóe lên màu nỗi buồn rực rỡ
Tàn tro quá vãng
Nhập vào bản nháp câu chữ vụn
 
Lưu gì tiềm thức màu tiền kiếp
Chạm vào trùng trùng câu chuyện
Chật kín ngôn từ hình ảnh
Là tôi ?
Không phải tôi ?
Ngồn ngộn suy tưởng
 
Ả thu thoát ra từ chiếc bình hoa cúc
Chùm tia sáng vàng ma mị
Không ngừng lướt đi
Đùa giỡn với chúng trong bóng tối cũng thú vị
Đôi khi cảm thấy mình thật ngớ ngẩn
Đơn phương ý nghĩ vụn
Bản nháp tứ thơ
Trống hoác câu từ...
 
Tịnh Bình
(Tây Ninh)
READ MORE - HẸN VỚI QUỲ HOA, Ý NGHĨ VỤN– Thơ Tịnh Bình

GIẤC MƠ BÓNG NHỚ - Thơ Châu Thạch


 
              
Trong giấc mơ về ngõ nhà em cũ
Nhà vẫn như xưa phía trong hàng tre
Đêm sương mờ sao rụng mái trời che
Bên hiên vắng em đứng chờ ai đó.
 
Anh đi qua mắt nhìn em không tỏ
Tình năm xưa quặn thắt ở trong lòng
Từ buổi chia tay anh đã hoài mong
Từng đêm mộng thấy em là bóng nhớ
 
Trong giấc ngủ biết bao lần bở ngở
Anh quay về không đến được thềm xưa
Em chợt hiện ra như sự bất ngờ
Mà xa cách như bóng hình cổ tích
 
Chợt thức giấc mưa đêm rơi rả rích
Nỗi niềm đau nhè nhẹ chảy vào tim
Quá khư trôi xa anh vẫn đi tìm
Người đã phụ, ta một đời thổn thức!

                                     Châu Thạch
 
READ MORE - GIẤC MƠ BÓNG NHỚ - Thơ Châu Thạch

Tuesday, November 26, 2024

NGUYỄN HOÀNG ĐỨC QUA MẤY BÀI VIẾT TÔI ĐÃ ĐỌC - Đặng Xuân Xuyến

Tác giả Đặng xuân Xuyến

 

NGUYỄN HOÀNG ĐỨC 

QUA MẤY BÀI VIẾT TÔI ĐÃ ĐỌC 

1. 

    Trên blog Trang Đặng Xuân Xuyến giới thiệu 2 bài viết về "chân dung": nhà Thơ, nhà Văn, nhà Triết học "số 1 châu Á",... Nguyễn Hoàng Đức. Đó là bài "Nguyễn Hoàng Đức: Kẻ mộng du giữa đời thường" của nhà văn Sương Nguyệt Minh và bài "Anh hề triết học, chàng Đông Ki Sốt văn chương" của đạo diễn Đỗ Minh Tuấn. Có lẽ, trong nhìn nhận của Đỗ Minh Tuấn và Sương Nguyệt Minh thì Nguyễn Hoàng Đức chỉ là một "cậu bé" to xác nhưng rất "ngây thơ", rất "đáng yêu" và cũng rất “tội nghiệp” nên 2 nhà văn đều chọn cách viết hài hước để kẻ vẽ diện mạo, bồi đắp chân dung cho thật rõ nhân diện "nhà Triết học (tự xưng) số 1 châu Á" Nguyễn Hoàng Đức. 

    Đọc "Nguyễn Hoàng Đức: Kẻ mộng du giữa đời thường" thấy sự lém lỉnh pha chút khinh khỉnh của Sương Nguyệt Minh sau những nụ cười thân mến thân với "chàng" triết gia tự phong là số 1 châu Á.

     Đọc "Anh hề triết học, chàng Đông Ki Sốt văn chương" thấy nụ cười mỉm của Đỗ Minh Tuấn trong những trang viết dí dỏm, hài hước nhưng vẫn đậm chất văn chương và tính triết luận của nhà đạo diễn tài hoa về những bi kịch cuộc đời của Paul Nguyễn Hoàng Đức căn nguyên từ ý thức tự tôn giáo hóa bản thân: Bi kịch về số phận, bi kịch về đam mê, bi kịch về nhận thức... thì ít hay nhiều, vẫn ấm cái tình người, cái chân, cái thiện của Đỗ Minh Tuấn trong bài viết. 

    Tôi có đọc Nguyễn Hoàng Đức nhưng chỉ đọc lướt ít bài vì thế không để lại chút ấn tượng nào về văn chương của ông cả. Nhưng thật oái oăm, những bài viết về Nguyễn Hoàng Đức thì tôi lại nhớ rất lâu, có lẽ vì cách viết của các tác giả, vì chân dung của ông được các tác giả tạc khéo quá, ấn tượng quá. Ví như nhà văn Sương Nguyệt Minh viết về ông cứ như vừa xoa tai búng mũi Nguyễn Hoàng Đức, vừa bông đùa trêu chọc Nguyễn Hoàng Đức nhưng nhà văn vẫn rất ngạo nghễ ý thức buông giọng ngôi trên. Đọc "Nguyễn Hoàng Đức: Kẻ mộng du giữa đời thường" tôi cứ tủm tỉm hình dung cảnh Sương Nguyệt Minh thi thoảng thơm trán Nguyễn Hoàng Đức âu yếm nhẹ một cái rồi thuận tay đét hai, ba cái rõ mạnh vào mông Nguyễn Hoàng Đức và chỉ chờ thế là cả Nguyễn Hoàng Đức, cả Sương Nguyệt Minh cùng ngửa cổ cười ngặt nghẽo. 

    Đọc Sương Nguyệt Minh vẽ Nguyễn Hoàng Đức mà thấy thương, thấy yêu, thấy tội tội Nguyễn Hoàng Đức. Chữ danh làm con người ta đẹp lên, sang lên, thơm lên và chữ danh cũng làm con người ta xấu đi, hèn mọn đi, nhơ bẩn đi. Nhưng với Nguyễn Hoàng Đức thì lại khác, chữ danh khiến ông ngây thơ như một đứa trẻ, đạo mạo như một quý bà... 

    Trong số những bài viết về Nguyễn Hoàng Đức tôi đã đọc, có lẽ bài viết của nhà văn Sương Nguyệt Minh là hay nhất - Hay không phải vì Sương Nguyệt Minh viết kỹ, viết sâu... về Nguyễn Hoàng Đức mà là khoảng lặng "Nguyễn Hoàng Đức: Kẻ mộng du giữa đời thường" để lại trong lòng bạn đọc là khoảng lặng day dứt về chữ TÌNH. 

2. 

    Tôi cũng đã theo dõi Nguyễn Hoàng Đức một quãng thời gian khá dài trên facebook để hiểu thêm những gì mà đạo diễn Nguyễn Minh Tuấn và nhà văn Sương Nguyệt Minh chưa viết nhưng tôi không tìm thêm được vì hai ông quá giỏi, đã kẻ vẽ Nguyễn Hoàng Đức vừa đủ, không thừa, không thiếu những gì (cơ bản) thuộc về Nguyễn Hoàng Đức. 

    Ngoài 2 bài viết về chân dung Nguyễn Hoàng Đức đã điểm qua ở trên thì trong số các bài viết của nhà giáo Chu Mộng Long, nhà văn Nguyễn Thế Duyên.... phản bác lại bài viết: "Thơ Và Truyện Kiều Phát Sinh Trong Giới Mù Chữ Và Ít Học" của Paul Nguyễn Hoàng Đức (nhà giáo Chu Mộng Long hài hước gọi là Phao Lồ Nguyễn Hoàng Đức) thì bài viết "Lại Phải Vài Lời Trao Đổi Với Anh Nguyễn Hoàng Đức...”, của nhà văn Nguyễn Thế Duyên gây nhiều ấn tượng với tôi.

     Với bài viết “Lại Phải Vài Lời Trao Đổi Với Anh Nguyễn Hoàng Đức...”, nhà văn Nguyễn Thế Duyên hừng hực nhảy vào cuộc bút chiến bằng tâm thế "bất chấp", lôi cả chuyện đời tư của Nguyễn Hoàng Đức: “già yếu, ốm đau, không gia đình, không có nguồn thu nhập ổn định, chỉ còn mỗi một niềm vui là lên mạng tự sướng” để ăn thua, để hả hê... với Nguyễn Hoàng Đức - Người đã được giới chữ nghĩa mặc định là “anh hề Triết học”, là “kẻ mộng du giữa đời thường.”.

     Nửa phần trên của bài viết, có lẽ còn sung sức, vốn chữ còn nhiều, tâm trí vẫn ổn nên nhà văn Nguyễn Thế Duyên có những luận cứ hợp lý, thuyết phục khi ông dẫn luận về truyện Kiều của Nguyễn Du để phản bác “những lập luận vô cùng xằng bậy” và “bịa đặt trắng trợn” của Nguyễn Hoàng Đức “muốn lật đổ truyện Kiều, một trong những áng văn thơ đỉnh cao hiếm hoi của nền văn chương trung đại của dân tộc Việt” nhưng đến nửa phần sau bài viết thì hình như sức ông đã đuối nên loạng choạng, có chút lảm nhảm, lôi cả số like, số comment ra để làm vũ khí.... Thật tiếc, hành động này chứng tỏ tâm - tầm của ông chưa thể là "đối thủ ngang cơ” với Nguyễn Hoàng Đức. Nói kiểu “tưng tửng góp vui” thì với hành động đếm like, đếm comment làm vũ khí để hạ gục “đối thủ”, nhà văn Nguyễn Thế Duyên đã vô tình vào vai anh hề để tôn "anh hề" Nguyễn Hoàng Đức cao thêm vài bậc hoang tưởng.

     Chắc nhà văn Nguyễn Thế Duyên cũng đã quá rõ ma mãnh trong tranh luận của Paul Nguyễn Hoàng Đức là đánh vào niềm tin của người nghe, người đọc ở những con số cụ thể, mà những con số cụ thể đó lại không có nguồn trích dẫn cụ thể, nó được "anh hề" bất chợt nghĩ ra để "anh hề" "chơi" kế sách "cả vú lấp miệng em", ví như "anh hề" nói 60% nhà thơ miền Nam là đạo thơ hay dân miền Trung thích thơ nhất vì nghèo đói. "Anh hề" cứ nói hú họa bừa như thế mà "nhồi nhét vào đầu những người lười suy nghĩ và ít chịu đọc những lập luận vô cùng xằng bậy" (Nguyễn Thế Duyên). Lạ là cũng không ít người lại hùa theo ý thức tự tôn giáo hóa bản thân của Nguyễn Hoàng Đức, rồi tán thưởng, tụng ca Nguyễn Hoàng Đức lên ngang với thánh thần, coi Nguyễn Hoàng Đức như một tượng đài bất khả xâm phạm. Tôi nghĩ, nếu nhà văn Nguyễn Thế Duyên xoáy sâu một chút về đặc trưng "chất Chí Phèo" trong "phương pháp tranh luận" của Nguyễn Hoàng Đức: Không giống Chí Phèo chỉ khi say bí tỉ, khi thiếu tỉnh táo để làm chủ nhận thức mới chửi bất cứ ai, bất cứ thứ gì Chí Phèo bất chợt nghĩ đến, còn “anh hề Triết học” - “kẻ mộng du giữa đời thường” Nguyễn Hoàng Đức chả cần thế, cứ không vừa ý là "anh hề Triết học" ỏm tỏi chửi, chửi bất kỳ ai dù vô tình chạm vào sợi dây thần kinh tự ái của “kẻ mộng du giữa đời thường” theo kiểu “chửi bất chấp” không cần lĩnh vực đấy “anh hề” có biết hay không, cũng chẳng cần chứng cứ mà “anh hề” chỉ cần lấy chửi để thắng người,.... mà “lựa chiêu ra đòn” thì bài viết “Lại Phải Vài Lời Trao Đổi Với Anh Nguyễn Hoàng Đức...” của ông rất đáng đọc.

 *. 

Hà Nội, ngày 17 tháng 12-2020 

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - NGUYỄN HOÀNG ĐỨC QUA MẤY BÀI VIẾT TÔI ĐÃ ĐỌC - Đặng Xuân Xuyến

ĐÂU NGỜ, ONG BƯỚM, QUÊ NHÀ, ỐC MƯỢN HỒN, EM CHỊ, HẸN HÒ, HITTO PHE - Thơ Chu Vương Miện




ĐÂU NGỜ
 
không biết khi nào về Quảng Trị
tìm tòi chốn cũ miếu đền xưa
dưới lòng đại lộ lòng cống hẹp
46 năm nhớ nhớ mấy cho bưa
phố xá bây chừ hoang nát cả
em giờ bảng lảng chốn già nua
h. ơi đâu còn thủa 13/14
mắt nhìn nhau mấy nẻo đâu ngờ ?
 
 
ONG BƯỚM
 
loài ong bay hút mật
loài bướm bay khơi khơi
mật ong uống làm thuốc
cánh bướm thêu đẹp trơì
thơ không no bằng lúa
nhưng thơ cần cho ngươì
một mai thi sĩ chết
chuông đổ trong bùi ngùi
 
 
QUÊ NHÀ
 
con ngựa già nhai cỏ
thoắt cái mùa xuân qua
chim bồ cu làm tổ
thoắt cái mùa đông về
ta mơ làm hành gỉa
dặm đường xa quá xa
sờ lên đầu bạc thếch
đâu? phương nào quê nhà?
 
 
ỐC MƯỢN HỒN
 
con tôm mượn vỏ ốc
trú quán nơi bãi gành
quên tuốt nơi nguyên quán
một phương nào? tầm tầm
loài ốc chết để vỏ
lăn lóc trên mặt duyềnh
com tôm không chỗ ngủ
mượn xài đỡ mươi niên
 
 
EM CHỊ
 
1
chị em mình ở cùng nơi cùng chốn
học chung trường rồi vội vã pha phôi
thủa trung học nhìn đơì như trái ấu
hiểu đuợc nhau dăm mé đánh bài chòi
đôi ta như thuyền dạt trên cát
nằm khật khừ nghe sóng vỗ đầu khơi
cơn bão loạn kéo thuyền chôn nước mặn
hết xô đông lại dạt sang đoài
dăm sóng bạc đầu chẻ thuyền ra từng mảnh
rã rời nhau trên nước đục ngầu
em xuôi về Nam chị xô về Bắc
nhớ quê nhà đồng cạn đồng sâu
chị chả nhớ em nhưng em nhớ chị
mưa lăng nhăng trên cành cụt mái lầu
ta sinh ra cũng thân chùm ruột
bão tứ thời rách nát hàng cau
nơi đất tạm chị tang bồng hồ thỉ
em nơi đây mà chị lại sang Tàu
 
 
2
chị nhủ không bao giờ trở lại
em chờ vườn dậu bụp mà chờ
hăng hắc 40 năm chắc nịch
dòng Thạch Hãn vờ vờ những vòng hoa
hương bưởi qua đầu kênh An Trụ
Dương Lộc Bồ Liêu Quy Thiện An Hoà
trường chợ Sải chốn ngày xưa chị dậy
sót dăm tàu lá chuôí dàn dưa
gà eo óc qua Đạo Đầu Chợ Cạn
em cứ ở đây nát ruột chờ
40 năm tan tành xí quách
vốn liếng quê nhà em giữ trọn làm thơ
 
 
HẸN HÒ
 
1
trăm năm đã lỗi hẹn hò
lỗi thì tạ lỗi hò thì hò khoan
đàn không dây vỗ tàng tàng
dây đứt nối lại đàn ngang phè phè
tình ta chỉ chuôí không hcè
 
2
ta còn để lại cái gì?
một sông không nước nước đi hết rồi
vầng trăng tròn khuyết muôn đời
mộ ta nằm đó nằm chơi vậy mà
thác rồi người cũng ra ma
vua quan rồi cũng khiêng ra cánh đồng
bốn bề nam bắc tây đông
chung quanh hiu hắt đồi thông quá dài
ta nằm nghe khúc nam ai
nam bình thoang thoảng bên ngoài sông hương
nước trôi hết nước trên nguồn
về đây gom thả hết buồn cho mây
ta còn để lại gì đây
cái thân tàn tạ cái cây héo mòn
nước non chia mãi vẫn còn
ta đây cái xác không hồn mãi sao?

 
HITTO PHE
 
Đi mây về gió
Ai nghèo ai khó
Không cần biết
Chỉ ngày ngày ba cữ
Hút
Mỗi cữ một cặp
Đôi mắt lim dim mơ về cõi khác
Không chiến tranh
Chỉ có tiếng tơ tiếng phách
tiếng đàn tranh
nơi tầm dương
giữa đôi bờ lau lách
có nàng ca kỹ trẻ măng
cất lên lời ca tiếng nhạc
ôi tuyệt
Tàu đè đầu đè cổ cũng xong
Tây đô hộ cũng xà và
Cái gì cũng tàm tàm
Miễn ngày ngày có 3 cữ thuốc
-
Ôi vua
Tể tướng
Quan huyện thầy đề
Thăng mõ
Đã sang trang
Bây chừ toàn chủ tịch
Phường xã
Quận huyện
Thành phố tỉnh
Mọi thứ danh từ đã đổi thay
Xưa kẻ ăn ngừơi ở
Chừ anh chị nuôi
Xưa chăn trâu chăn bò
Chừ quản lý gia súc
Xưa cu ly porter chừ cửu vạn
Xưa đĩ
Chừ chị em ta
 
Chu Vương Miện

READ MORE - ĐÂU NGỜ, ONG BƯỚM, QUÊ NHÀ, ỐC MƯỢN HỒN, EM CHỊ, HẸN HÒ, HITTO PHE - Thơ Chu Vương Miện

Sunday, November 24, 2024

Trang thơ Nguyễn Văn Trình: MẶN MÒI HƯƠNG BIỂN | CỔ TÍCH TÂM HỒN | MÃI ĐỎ SẮC PHÙ SA

 

Nhà thơ Nguyễn Văn Trình

Mặn mòi hương biển

 

Mặn mòi hương biển chiều nay

cho ta vui với những ngày hè sang

biển xanh, cát trắng, nắng vàng

mộng mơ trên bãi có hàng dừa xanh

 

Vũng Tàu biển đẹp tựa tranh

từng con sóng vỗ dỗ dành bờ yêu

biển đây phong cảnh yêu kiều

ru hồn du khách bao điều đắm say

 

Thuyền đi cần mẫn đêm ngày

cho bao hy vọng, cho ngày vui đây

mang về cá nặng lưới đầy

ngư dân no ấm, ngất ngây được mùa

 

Chiều về biển trở gió lùa

xôn xao ngọn sóng, lại đùa buồm nâu

mặn mòi vị biển từ đâu

thoảng hương da diết đằm sâu nỗi niềm…

 

Vũng Tàu, 2023 

 

 Cổ tích tâm hồn

(Kính tặng trường THPT Đông Hà, nhân kỷ niệm 50 năm thành lập trường)

 

Ngôi trường một thuở dấu yêu

bao nhiêu nhung nhớ, bao điều đã xa

đây Nguyễn Trãi, con đường hoa

từng ngày qua, bước chân ta quen lạ

 

Đây khoảng sân, cây phượng già rũ bóng

ghế đá kia, còn nồng ấm hơi người

cho nụ cười, tươi mươi ngày vào hạ

bông phượng hồng, rơi lả chả tóc mai

 

Đây lớp học, từng miệt mài gắn bó

ô cửa xanh, lấp ló cả bầu trời

đây bục giảng nơi buồn vui tiết học

giọng giảng bài, vẫn thao thiết say mê

 

Thời gian về, sao nhanh đến lạ

đã bao năm xa nhớ chốn này

ngày trở lại, giữa trăm chiều thương mến

mái trường xưa, nên chuyện cổ tích tâm hồn…

 

Đông Hà, 2023 

 

Mãi đỏ sắc phù sa

(Nhân kỷ niệm 60 năm quan hệ hữu nghị Việt - Lào:1962 - 2022)

 

Em gái Lào đang múa điệu Lăm Vông

tay búp măng, và môi hồng chúm chím

như hoa Chăm Pa ngọt lịm hương thơm

và trắng trong hơn, giữa chiều mây tím

 

Đôi chân em vẫn theo từng nhịp nhảy

điệu Lăm Vông lay động một khoảng rừng

váy ôm sát, áo bừng căng ngực thở

đêm Lăm Vông em rạng rỡ bao nhiêu

 

Tình Việt - Lào gắn bó điệu Lăm Vông

hai mái nhà, chống cùng nóc Trường Sơn

luôn bên nhau, nuôi căm hờn chiến đấu

diệt thù chung, nung nấu xây độc lập

 

Cuối cuộc vui em buộc gấp chỉ tay

thay lời nói, tình Việt - Lào thắm mãi

son sắt thủy chung như Cửu Long dài rộng

như Hồng Hà, mãi đỏ sắc phù sa…

 

Đông Hà, 22/7/ 2021

 Nguyễn Văn Trình

<nguyenvantrinh58@gmail.com>

READ MORE - Trang thơ Nguyễn Văn Trình: MẶN MÒI HƯƠNG BIỂN | CỔ TÍCH TÂM HỒN | MÃI ĐỎ SẮC PHÙ SA

Chùm ảnh HOA LAN - Chu Vương Miện






 

READ MORE - Chùm ảnh HOA LAN - Chu Vương Miện

BẢN THẢO CHO MÙA ĐÔNG TRỞ VỀ - Thơ Song Phố

 


BẢN THẢO CHO MÙA ĐÔNG TRỞ VỀ

           (Viết tặng anh Nguyễn Đắc Hùng.)


Bỏ mùa chướng non mê mải bên rừng dừa

Đậy chặt mùi hương đồng bằng gửi lại

Khoác lên vai náo nức tôi đi

Miền Trung bắt đầu sửa soạn

Bản thảo cho mùa Đông trở về


Cứ để đam mê nhảy múa kiếm tìm

Trong hồ nghi của dòng cảm xúc

Tôi ngước mắt lên nhìn Trường Sơn hùng vĩ

Dấu ngàn xưa cúi xuống vờn mây


Cầu Đuồi chạm gió hây hây

Chợ Phiên còn nguyên trong tâm thức

Gác mình lên thời gian ngủ ngày


Con sông Hiếu vẫn miệt mài 

Chảy vào lòng Quảng Trị

Chở phù sa ra biển rộng 


Ngồi buộc đêm vào cơn say

Nghe gió ngàn năm kể

Những câu chuyện xảy ra trên mảnh đất này


Có gì vui, gọi nhau về Cam Lộ

Đêm trăng ngồi nghe "hò giã gạo quê miềng"

Ghé xứ Cùa thăm Tân Sở

Nơi Vua Hàm Nghi hạ chiếu Cần Vương


Uống bát nước chè xanh thấm vị quê hương

Vũ điệu Bazan đầy nắng gió

Tình người thảo thơm như cây cỏ

Gặp nhau ...

Cứ rưng rưng cúi chào!


SONG PHỐ

songpho.0505@gmail.com

READ MORE - BẢN THẢO CHO MÙA ĐÔNG TRỞ VỀ - Thơ Song Phố