Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, September 24, 2024

NƯỚC Ý: RƯỢU VÀ THỨC ĂN NGON - Quách Như Nguyệt

 

Tác giả Quách Như Nguyệt

NƯỚC Ý: RƯỢU VÀ THỨC ĂN NGON 


Mười sáu ngày qua đi thật là nhanh!  Ngày mốt, hai mẹ con về lại Mỹ rồi.  Hôm nay chúng tôi đi Pienza, một thành phố nhỏ nằm trên đồi cao.  Thành phố vắng người, có một ngôi nhà thờ nho nhỏ, có những tiệm bán hàng bầy biện thật gọn gàng, bắt mắt.  Họ bán đủ loại, đủ cỡ, đủ mầu pasta (nuôi Ý). Pasta có hình giống cái nơ (bows), có hình ống được cắt từng khúc ngắn hoặc dài, lớn hoặc nhỏ.  Có loại xoắn tròn như ribbon, nhân công phải dùng 1 cây que (giống như cây kim đan) để xoắn bằng tay rất công phu.  Kích thước thì có loại nhỏ li ti bằng 1/3 hạt gạo nhưng cũng có loại dài lớn, cao hơn cả đầu người!  Mầu sắc thì khỏi nói, mầu xanh lá cây, cam, vàng, xanh lơ, sọc rainbow, đen, tím… Nói tóm lại, có rất nhiều loại pasta ở Ý mà bạn không thể nào tìm thấy, thấy được bên nước Mỹ.

 

Dễ thương nhất là những magnets (nam châm người ta hay mua về để ịn/ dán lên tủ lạnh) gồm có những túi nhỏ xíu bằng giấy dầu, giấy bóng kính hoặc những hộp giấy hình chữ nhật bé tị tì ti, có nhãn hiệu rõ ràng, rất cute, chứa real pasta nhỏ li ti, lí tí ở bên trong.  Tôi collect magnets và chỉ có đến Ý; tôi mới có thể mua được những magnets cầu kỳ, nho nhỏ, xinh xinh như thế!   

 

Những tiệm chuyên bán về rượu thì chai rượu cũng đủ size, đủ loại, đủ mọi giá tiền; được bầy biện mầu mè, trang hoàng hấp dẫn, nhìn bắt mắt, thấy là muốn mua ngay.  Có những tiệm bán cheese họ bầy những khối tròn phô mai thành nhiều tầng cao, đi vào là thấy mùi cheese thơm phức (hay khăm khắm (!?) tùy theo mũi từng người).  Có những tiệm chỉ chuyên bán khăn tay, khăn trãi bàn, trãi giường, áo gối, tạp dề, áo sơ mi, áo đầm con nít thêu bằng tay.  Tôi rất thích những loại hàng handicraft như thế này vì tôi từng học lớp thêu thùa nữ công gia chánh ở Trưng Vương nên biết; thêu bằng tay đẹp nhưng phải kiên nhẫn và mất rất nhiều thì giờ, mắt mình phải chăm chú nhìn vào nên rất mỏi, ôi biết bao nhiêu là công phu!  Về đồ da thì khỏi nói. Họ có cách thuộc da thế nào mà da thật mềm mại, thật nhẹ, lại thơm tho.  Áo choàng (coats), jackets, bóp đầm, boots, giầy cao gót, sandals được design bằng những loại da bò, cừu, trăn, đà điểu v.v… thật đắt tiền, mượt óng.  Mê lắm các bạn ạ.  Khi qua bên Ý, đến Florence, các bạn “bắt buộc”, nên mua, “phải” mua đồ da nhé, vừa rẻ, vừa đẹp, vừa sang lại vừa bền! Nữ trang cũng vậy, họ làm bằng tay, design vàng, bạc, stainless steel không một nước nào trên thế giới sánh bằng.  Nhìn là mê tơi!

Ở Sorrento và vùng Almafi Coast thì họ có nữ trang làm bằng coral đỏ rất hiếm quí, coral loại này chỉ còn lại một số ít ở vùng biển Địa Trung Hải, biển gần Nhật Bản, Đài Loan.  Giá rất là đắt, đắt hơn mã não (hổ phách) nhiều.  Tôi cũng mua được một giây chuyền và pendant làm bằng loại san hô hiếm có này.  Có những necklaces tôi thấy thích, hỏi tới thì giá cả … phỏng cả tay, nhiều khi lên tới cả vài chục ngàn Euro lận vì được khắc, được trạm trổ thật tinh vi từ một khối san hô lớn (càng lớn càng đắt tiền hơn).

 

Rainbow pasta

 

Nhà máy làm pasta

 

Pasta dài hơn 2 mét (meters)

 

Red coral rose brooch. San hô đỏ được khắc/chạm trổ thành đóa hoa hồng cài áo

 

Mặc dù tôi không uống cà phê, nhưng khi qua bên Ý, nếu có dịp là tôi uống Espresso hoặc Cappuccino vì không hiểu họ pha chế thế nào mà ngon ghê lắm! Kem lạnh nữa, ngon ơi là ngon!  Ngày nào cũng vậy, nếu có dịp, hai mẹ con tôi đều…. không thể control được mình, ăn gelato túi bụi!

 


N rất ít khi uống cà phê vì mỗi lần uống hơi bị nervous, nhưng mỗi khi qua Ý chơi, lần nào N cũng uống Espresso hoặc Cappuccino vì không hiểu sao ở Ý, Expresso và Cappuccino rất đặc biệt, rất ngon!

 

 

GELATO, tuyệt cú mèo!!! Ngon hết xẩy!!!

 Tôi vốn dĩ chưa bao giờ ăn pizza và spaghetti khi ở bên Mỹ (tôi không thích ăn cheese) nhưng khi đến farm, tự làm lấy pizza cho mình ăn (họ pha bột sẵn mình chỉ việc nặn thành hình tròn và bỏ home made sốt cà chua, nấm, eggplants, cheese .v.v.. tùy theo ý thích của mình, xong xuôi cho họ bỏ vào lò nướng.  Lò rất nóng, khoảng 5, 6 trăm độ nên chỉ khoảng 2,3 phút là chín). Nhờ tự làm lấy, tôi thấy mình từ nay có thể … ăn pizza được.  Tôi nói với mấy người đi cùng tour: “This is the first time I eat pizza”.  Spaghetti cũng vậy, tôi chả bao giờ ăn vì thấy con tôi làm sauce từ lọ mua sẵn, nhìn mỡ màng và không được hấp dẫn lắm (với tôi), nhưng khi qua đây, khi thấy nước sauce không bị bỏ thêm mầu, có vẻ homemade; tôi ăn thử thấy okay lắm.  Họ luộc pasta không chín như tôi luộc, ăn còn hơi sần sật một chút, vậy mà lại rất có lý, rất ngon.  Họ bảo ăn pasa như thế dễ tiêu hoá hơn là luộc chín.  Khi vào nhà hàng, tôi hay gọi seafood pasta, bruschetta và vegetable soup.  Bruschetta là món bánh mì baguette, họ bỏ cà chua, dầu olive, rau basil và tỏi lên trên bánh rồi nướng thật dòn.  N đã làm thử, rất dễ làm, những ai ăn chay đây là 1 món ăn lành mạnh mà ngon..

 

Link dưới đây chỉ cách làm bruschetta, bạn thành công nhớ đừng quên rủ N đến ăn chung cho zui nhá.

http://www.simplyrecipes.com/recipes/bruschetta_with_tomato_and_basil

 


 Đây là món bruschetta mà hai mẹ con đã order.  Nhìn không được đẹp lắm vì họ cắt cà chua dầy và to quá nhưng ăn thì rất là ..yummy đó ạ.

 

 

1 cái pizza khổng lồ bầy ngay trước cửa tiệm

 Minestrone là một loại soup rau nổi tiếng của Ý, ngoài ra họ còn một loại soup nấu khác đi, cũng có nhiều vegetables nhưng họ bỏ thêm nhiều loại đậu khác nhau cộng thêm với  bánh mì, nuôi.. v.v..  họ bảo những gì dư thừa, ăn không hết, họ bỏ vào nồi nấu hổ lốn, thành một loại soup đặc biệt.  Ấy vậy mà tôi thấy nhiều nhà hàng lớn, sang trọng cũng làm món này; khi tôi gọi vegetable soup, có barley (bo bo) ăn dẽo dẽo nóng hổi rất là khoái khẩu.  Đôi khi họ nấu soup có vị chua chua như canh chua của Việt Nam mình, ăn thấy lạ và ngon. Ngoài ra còn có ham, salami thật là fresh (làm từ một loại heo rừng -có hai răng nanh hoặc là heo rừng lai với heo nhà); ăn vào thấy khác hẵn, một trời một vực, so với ham và salami bên Mỹ. Ba tê gan gà, gan ngỗng quét lên mẫu bánh mì dòn nóng hổi, yummy! Biscotti cũng thế, ăn dòn ngon cứ như vừa mới nướng xong, delicious!!  Biscotti mua ở Starbuck hoặc Sam Club không thể nào so sánh bằng đâu ạ.  Tôi đã không biết bánh cake tiramisu nguyên thủy là từ nước Ý, cứ ngỡ là từ bên…. Nhật chứ (đúng là nhà quê).  Đi ăn ở mấy tiệm Nhật hay có món tráng miệng này, hơn nữa… su su, mi mi?  N. tưởng như thế, chắc cũng có một ít người tưởng thế, hihi…

 

 Bữa ăn trưa, ăn tối nào cũng đầy rượu là rượu: rượu đỏ, rượu trắng để đầy bàn, tha hồ mà uống! Uống hết, họ lại mang ra, đúng là all you can drink!!.  Tôi lại… nhà quê, chẳng bao giờ uống rượu.  Uổng quá phải không?  Con gái tôi uống loại rượu nào thấy ngon đều nói mẹ uống thử, thế là thỉnh thoảng tôi cũng nhấp vài ngụm.  Khi đến wine cellars, chỗ cho du khách ăn trưa và thử rượu, mấy người đi cùng tour thấy tôi chỉ nhấp một chút loại rượu đắt tiền -hơn cả trăm Euro một chai- họ đều thấy tiếc giùm, ai nấy đều khuyến khích, cổ võ cho tôi uống.  Thế là tôi nhấp nhấp thêm một chút nữa, thử uống thêm nữa xem sao, lắc lắc ly rượu, ngửi, hít, thở sâu vào, wow, thấy thơm nức mũi!  Vị ngọt ngào, hơi chan chát nhưng lại thật đầm, thật ngon; tôi uống hết một ly đầy.  Thấy… quá đã!  Tôi đùa, bảo con tôi:  “Coi chừng mẹ bị nghiện rượu, lại toàn là rượu đắt tiền, thì rất là phiền!” 😊

 

Uống xong thấy mặt đỏ bừng, tim đập mạnh.  Tôi bảo con tôi chắc mẹ say rồi.  Con bé hỏi mẹ drunk rồi hả?  Good drunk or bad drunk?  Tôi trả lời chắc good drunk vì không thấy bị nhức đầu, chỉ thấy hơi lừ đừ, ngật ngừ, buồn ngủ. Bà tour guide giải thích nho được trồng hoàn toàn là nho organic vì đất đai trồng trọt thuộc vùng đất núi lửa thuở xưa nên rất là mầu mở, không cần phải bỏ thêm hoa mầu; hơn nữa khi rượu được nhập cảng qua Mỹ, theo luật lệ bên Mỹ, họ phải bỏ thêm chút xíu chất Sulfur Dioxide vào rượu (để giữ được lâu hơn) nên khi uống rượu Ý bên Mỹ thường hay bị nhức đầu hơn.  Tất cả mọi người trong đoàn đều đồng ý. Tôi thấy họ uống quá xá chừng mà tất cả đều tuyên bố không ai bị nhức đầu, chóng mặt gì cả.  Mỗi khi ăn trưa hoặc ăn tối, chắc có lẽ nhờ….. rượu, người nào người nấy đều vui vẻ, thoải mái, cười ha hả.  Lên xe bus cười nói ồn ào, everybody seemed relax, happy, loosen up.  Bà tour guide người Ý nói:  “See, see how amazing wine can do to people!  Everyone is cheerful, merry; we all are in a wonderful mood!”  Tôi không biết ăn cheese (lại nhà quê!)  nhưng bữa ăn nào cũng thấy phô mai bầy ra đầy trước mắt. Có lần họ cho thấy cách họ làm cheese. Cũng từ sữa ra mà thôi!  Có gì mà sợ?!  Tôi bạo gan ăn thử, thấy béo béo, ngậy ngậy, thơm thơm, cũng okay.  Chuyến đi chơi này, lần đầu tôi ăn pizza, ăn cheese, lần đầu “nốc” nguyên một ly rượu đỏ.  Nhờ đi đó đi đây mà đỡ…. nhà quê hơn một chút. 😊  

 

 

Con gái N đang enjoy uống rượu.

 

Còn tiếp...


 



Quách Như Nguyệt 

nhunguyet9963@gmail.com

READ MORE - NƯỚC Ý: RƯỢU VÀ THỨC ĂN NGON - Quách Như Nguyệt

HINA, NGƯỜI PHỤ NỮ TRÊN MẶT TRĂNG - Truyện dân gian của người Hawaii về chị Hằng - Nguyễn Khắc Phước kể

 



Tuổi tác ngày một cao, bà Hina càng ngày càng mệt mỏi. Cả ngày bà ngồi ngoài nhà dùng vồ đập vỏ cây tapa để lấy sợi làm quần áo cho gia đình.  Hina đã làm việc quá sức khi phải đập tapa cả ngày. Và khi đến khi trời tối, bà không còn thấy gì để đập tapa nữa, bà còn phải lấy quả bầu và mang nước về nhà. Bà thường vấp ngã trong bóng tối khi vác quả bầu đựng nước. Không có ai trong nhà giúp bà. Con trai bà đi thuyền từ đảo này sang đảo khác, cướp bóc của người ta, còn con gái bà thì đến sống với những người hoang dã trong rừng. Chồng bà trở nên nóng tính, và ông luôn bắt bà làm nhiều việc hơn nữa.

 

Khi Hina già đi, bà ngày càng mong muốn được đến một nơi mà bà có thể ngồi và nghỉ ngơi. Và một ngày nọ, khi bà được giao một nhiệm vụ đi bắt tôm bằng lưới giữa những tảng đá, bà đã kêu lên, "Ôi, giá như tôi có thể rời khỏi nơi này, và đến một nơi mà tôi có thể ở lại và nghỉ ngơi".

 

Cầu vồng nghe thấy Hina và thương hại bà. Nó tạo ra một con đường cong từ những tảng đá lên đến Thiên đường. Cầm chiếc lưới trong tay, bà đi dọc theo con đường đó. Bà nghĩ rằng mình sẽ lên Thiên đường rồi đến Mặt trời, và bà sẽ đi vào Mặt trời rồi nghỉ ngơi ở đó.

 

Bà đi mỗi lúc một cao hơn dọc theo vòm cầu vồng. Nhưng khi bà đi tiếp, tia nắng Mặt trời chiếu vào bà ngày càng mạnh hơn. Bà giơ chiếc lưới trên đầu và đi mãi. Nhưng khi bà vượt qua những đám mây và không còn gì che chở cho bà, những tia nắng mặt trời làm bà nóng như thiêu đốt. Bà cứ đi mãi, nhưng khi lên cao hơn, bà không thể đi nữa mà chỉ bò. Đến một lúc, sức nóng của những tia nắng mặt trời bắt đầu hành hạ bà và làm bà teo tóp lại. Bà không thể đi xa hơn nữa, và trượt trở lại dọc theo vòm cầu vồng, bà lại trở về mặt đất.

 

Lúc này trời đã tối rồi. Bà đứng bên ngoài ngôi nhà của mình và thấy chồng bà từ hồ nước trở về với một quả bầu đựng nước, loạng choạng và nói những lời khó chịu về bà. Và khi trông thấy bà, ông đã mắng bà vì bà đã không đến đó để mang quả bầu đựng nước vào nhà.

 

Bây giờ Mặt trời đã lặn và những tia nắng không còn chiếu xuống nữa, bà Hina cảm thấy khỏe lại. Bà nhìn lên bầu trời và thấy Trăng tròn ở đó, và bà nói: "Tôi sẽ đến Mặt trăng. Nơi đó rất yên tĩnh, và tôi có thể ngồi đó và nghỉ ngơi thật lâu.”

 

Nhưng trước tiên, bà vào nhà lấy quả bầu đựng tất cả những thứ quý giá nhất đối với bà. Bà bước ra khỏi nhà, mang theo quả bầu, và trước cửa nhà bà là một Cầu vồng Trăng.

 

Chồng bà đến và hỏi bà định đi đâu; vì bà mang theo quả bầu nên ông biết bà sắp đi xa. "Tôi sẽ đến Mặt trăng, nơi đó tôi có thể nghỉ ngơi", bà nói. Bà bắt đầu trèo lên vòm Cầu vồng. Và khi bà gần như đã ra khỏi tầm với của chồng, ông bật dậy và nắm lấy chân bà. Ông ngã ngửa ra sau, vặn vẹo và làm gãy chân bà.

 

Hina vẫn tiếp tục đi. Bà bị què và đau đớn ghê gớm, nhưng bà vẫn vui mừng khi đi trong đêm yên tĩnh. Bà cứ đi mãi. Bà đến nơi có các vì sao, bà đọc thần chú với chúng, để chúng có thể chỉ cho bà cách đến Mặt trăng. Rồi các vì sao chỉ đường cho bà, và cuối cùng bà đã đến Mặt trăng.

 

Bà đến Mặt Trăng với quả bầu đựng những vật sở hữu quý giá; và Mặt Trăng đã cho bà một nơi để nghỉ ngơi. Hina đã ở lại đó mãi mãi. Và người dân Hawaii có thể nhìn lên Mặt Trăng và thấy bà ở đó. Bà ngồi, chân bị què, và quả bầu bên cạnh. Khi nhìn thấy bà, mọi người gọi bà, không còn là "Hina" nữa, mà là "Lono Moku" — tức là  “Lono  Khập Khiễng".

 

Vào đêm trăng, khi ra đứng ngoài cửa, bạn có thể nhìn thấy bà ấy — Hina, người phụ nữ trên Mặt Trăng. Nhưng một số người nói rằng, thay vì quả bầu, bà đã mang theo tấm ván tapa và vồ; và rằng những đám mây mà bạn thấy xung quanh Mặt Trăng thực sự là những tấm vải tapa mịn mà Hina đã đập ra.


Nguồn:

Bản tiéng Anh của tác giả Padraic Colum.  

Tranh minh  hoạ của Juliette May Fraser.

Đăng trên: https://fairytalez.com.

READ MORE - HINA, NGƯỜI PHỤ NỮ TRÊN MẶT TRĂNG - Truyện dân gian của người Hawaii về chị Hằng - Nguyễn Khắc Phước kể

Monday, September 23, 2024

HÀNH TRÌNH CỦA "NHỊP ĐIỆU VIÊT" ĐANG ĐẾN RẤT GẦN! - Hoàng Thị Bích Hà

 

Bìa sách


HÀNH TRÌNH CỦA "NHỊP ĐIỆU VIÊT" 

ĐANG ĐẾN RẤT GẦN!

 

Chỉ còn non tuần nữa thôi là đến ngày ra mắt tác phẩm, giao lưu trò chuyện với chủ biên, chuyển ngữ Võ Thị Như Mai, các tác giả và bạn đọc.

Không khí chuẩn bị cũng đã dần từng bước hoàn thiện. Những gì chủ biên và cộng sự đã và đang tiến hành trong không khí náo nức hào hứng và cũng không kém phần rộn ràng. Từ khâu chuẩn bị cơ sở vật chất: nơi tổ chức, mặt bằng, âm thanh ánh sáng, mời MC, hoa, quà tặng cho bốc thăm trò chơi, thức uống bánh ngọt đi kèm cho câu chuyện thêm ngọt ngào xôm tụ.

Tác phẩm đã được chủ biên công bố hình ảnh: “nhân vật chính” đã cho thấy hình thức đẹp, công phu bắt mắt hứa hẹn nội dung hấp dẫn lôi cuốn người đọc. Đây là tuyển tập thơ có tựa sách là: “Nhịp điệu Việt” (The Rhythm of Vietnam) song ngữ Việt- Anh (Nxb Hội nhà văn, quý IV/2023) với hơn 300 tác giả trong nước ở cả ba miền Bắc Trung Nam và Hải Ngoại. Sách khá đồ sộ, dày 764 trang, bìa cứng, có áo bao, gáy tròn và khâu chỉ... do nhà thơ Võ Thị Như Mai hiện đang sinh sống và dạy học tại Tây Úc (Western Australia), tuyển chọn, chuyển ngữ tập hợp, trình bày và xin cấp phép in ấn. Theo Võ Thị Như Mai: “Từ chỗ ham vui viết lại thơ của các tác giả bằng tiếng Anh từ nhiều năm đến khi tổng hợp và dành ra hàng đêm để chăm chút dàn trang”. Công việc xuất phát từ tình yêu văn chương nghệ thuật mà cô đã cần mẫn, miệt mài làm trong thời gian gần ba năm. Tranh thủ thời gian rảnh, mặc dù giờ giấc của một người đi làm full time, ngoài ra ra còn phải chăm sóc gia đình nhỏ cũng như gia đình lớn của cô. Và dĩ nhiên cả tài chính đầu tư để cho cuốn sách được hoàn thiện. Như vậy đó là công trình rất đáng ghi nhận. Hiện nay, đã có những bài báo của một số nhà văn nhà thơ giới thiệu tác phẩm Nhịp Điệu Việt trên một số Website VHNT nổi tiếng và uy tín trong và ngoài nước. Sự kiện ra mắt sách cũng đã nhận được những sự quan tâm đặc biệt từ các nhà thơ nhà văn có tên tuổi trên diễn đàn văn học nước nhà và hải ngoại.

Tác phẩm cũng được Hội nhà văn Việt Nam khuyến khích văn học dịch bằng cách cấp giấy phép miễn phí cho tác phẩm. Chủ trương sách vì tình yêu nghệ thuật văn chương và muốn lan tỏa tình yêu đó chứ không chủ trương bán sách. Với tác giả nào mua cũng được không mua cũng không sao. (Tác giả không có nhu cầu mua sách thì chủ biên hoặc cộng sự sẽ gửi file bài thơ của chính chủ cho tác giả). Các tác giả góp tay chung sức để giúp cho hành trình sách ra mắt, họp mặt giao lưu và lan tỏa đi trong nước và hai nơi ở hải ngoại. “Nhịp điệu Việt”, sau khi in xong, sẽ được giới thiệu tại Sài Gòn, và một số nơi trong nước. Ở Houston (Mỹ) sẽ có một buổi cafe sách cùng nhà thơ Le Huu Minh Toan va bạn hữu. Ở Australia sẽ ra mắt sách tại Perth do Như Mai chủ trì.

Cuốn sách là tâm huyết và tình yêu văn chương NT của tác giả, nhận được sự cỗ vũ của các tác giả, độc giả và những người quan tâm đến thi ca rất nồng nhiệt. Đó là nguồn động viên lớn thêm động lực cho tác giả trên con đường chinh phúc và sáng tạo. Tuy nhiên cũng không tránh khỏi ý kiến chưa vừa lòng hay hiểu nhầm một vấn đề gì đó, có thể họ chưa thực sự tường tận về nội dung mục đích và ý nghĩa của tác phẩm. Nhưng dù sao thì đó cũng cho thấy sự quan tâm đối với tác phẩm. Có quan tâm thì mới có bàn tán. Đôi khi có những ý kiến không thuận tình cũng không hẳn là không tốt, cũng góp phần thúc đẩy phát triển và sáng tạo. Như vậy cũng vui không sao cả!

Chủ biên Võ Thị Như Mai bộc bạch:

- Hiện nay mọi hoạt động liên quan đến cuốn sách đều tự lực chứ không có liên kết với ai để cho sách lên kệ. Có khả năng bao nhiêu thì xoay sở bấy nhiêu, và vì có thể đây là cuốn sách duy nhất tôi làm nên tôi quý từng cuốn, quý từng giây phút. Tổng số lượng in là 500 cuốn, tôi không tập trung vào BÁN SÁCH, các tác giả không phải mua nếu không muốn và nếu muốn có sách thì 200k thay vì giá bìa 350k. Sách dư tôi sẽ giữ lại toàn bộ và đem qua Úc dần cũng như sẽ dần gửi thư viện trong nước và gửi qua nhóm anh Lê Hữu Minh Toán ở Mỹ".

Không thành công nào mà không bước qua khó khăn. Càng khó khăn thì mức độ chinh phục càng hấp dẫn và quý giá.

Các tác giả ở Hà Nội, Huế Đà Nẵng và một số tỉnh thành khác đã lên kế hoạch cho chuyến họp mặt, nhắn tin nhau khoe vé ý ới! Cho thấy không khí khởi động thật vui và hào hứng.

Chúc cho sự kiện ra mắt sách, giao lưu trò chuyện với Chủ biên và các tác giả diễn ra vào Sáng Chủ nhật ngày 14/01/2024 tại Sài Gòn thật sôi nổi, ý nghĩa, thành công như ý!

Sài Gòn ngày 08/01/2024

Hoàng Thị Bích Hà

<habich1963@gmail.com>

READ MORE - HÀNH TRÌNH CỦA "NHỊP ĐIỆU VIÊT" ĐANG ĐẾN RẤT GẦN! - Hoàng Thị Bích Hà

THE RHYTHM OF VIETNAM –VÕ THỊ NHƯ MAI - Hoàng Thị Bích Hà

 


THE RHYTHM OF VIETNAM –VÕ THỊ NHƯ MAI

 

Hôm nay, cuối tuần rảnh rỗi, lần giở lại từng trang, thả hồn vào “Nhịp điệu Việt” cùng Võ Thị Như Mai qua tiếng lòng của hơn 300 tác giả. Nhịp điệu Việt The Rhythm of Vietnam là tuyển thơ song ngữ nhiều tác giả được Võ Thị Như Mai tuyển chọn và chuyển ngữ (Nxb Hội nhà văn, quý I/2024). Tác phẩm có diện mạo ấn tượng không chỉ ngoại hình xinh đẹp, bắt mắt mà còn ôm ấp biết bao cảm xúc, nỗi niềm của rất nhiều thi nhân đương đại hiện đang sống và viết ở trong nước và hải ngoại: Nội dung phong phú, sách đồ sộ dày khoảng bảy trăm rưỡi trang, xinh xắn, hấp dẫn, khiến ai cầm cuốn sách cũng muốn thưởng lãm các thi phẩm thơ bằng bản tiếng Việt và tiếng Anh.

 

Võ Thị Như Mai- một cái tên thân thương với giới cầm bút mảnh mai như bông mai nhưng tâm hồn yêu văn chương thi phú thì không nói ngạ, nàng đã làm được một việc không hề nhỏ, gom tụ kết nối những người làm thơ: những tác giả có tên tuổi trên thi đàn hay chưa nhưng viết chất được nàng trân quý tuyển chọn và chuyển ngữ.

 

Nàng là ai? Điểm qua vài nét về chủ biên Nhip điệu Việt - Võ Thị Như Mai, nguyên quán Mỹ Chánh, Quảng Trị. Sinh năm1976 tại Đà Lạt. Chị học trường trung học Bùi Thị Xuân và sau đó học khoa tiếng Anh -đại học Đà Lạt. Sau khi tốt nghiệp, chị về trường trung học Ngô Quyền ở Suối Nghệ - Châu Đức dạy môn tiếng Anh (5 năm). Sau đó, nàng sang Tây Úc, học đại học chuyên ngành Giáo dục Tiểu học, rồi học tiếp thạc sĩ giáo dục ngành ngôn ngữ học. Từ 2004 đến nay, định cư tại Úc (Western Australia), dạy học tại trường tiểu học của thành phố Perth. Có bậc lương thâm niên trong biên chế nhà nước với gần 20 năm giảng dạy. Nàng là dịch giả dành nhiều tâm huyết để mang văn học Việt Nam tới bạn đọc quốc tế. Nàng đăng nhiều thơ dịch tại Website do nàng tạo ra gần 15 năm nay: https://vietnampoetry.wordpress.com/.../vn-poets-from.../

 

Võ Thị Như Mai đã có một số đầu sách được xuất bản trong hoặc ngoài nước: Tản mạn, Bên kia tít tắp đại dương, Vườn cổ tích, Để cho ngày ngắn; song ngữ Võ Quê (Tứ tuyệt Covid 19), song ngữ Nguyễn Quốc Học (Nắng tháng Ba), song ngữ Nguyễn Thanh Kim (Thế giới những giấc mơ, Romania), song ngữ Trần Quang Đạo (Nhẫn Trăng), song ngữ Vũ Thụy Nhung (Diệu Thắm và Tôi), song ngữ Nhịp điệu Việt (The Rhythm of Vietnam).

 

Dù sống ở Tây Úc nhưng Võ Thị Như Mai vẫn theo sát đời sống văn chương của người Việt trong nước và hải ngoại. Để có thể kết nối các tâm hồn thi phú, chị lập trang web song ngữ The Rhythm of Vietnam, qua đó tiếp cận được với nhiều tác giả.

 

Công trình đã được chị thực hiện ba năm, cần mẫn, góp nhặt tuyển chọn, chuyển ngữ và dàn trang lên kế hoạch xuất bản, tiêu tốn nhiều năng lượng, thời gian và kinh phí và có thể đây là công trình tập hợp thơ duy nhất, lần đầu và lần cuối. Chị bảo: “Không có Cuộc chơi nào giống như vậy nữa, đủ rồi, phỉ chí rồi, đi làm việc khác mà vẫn gắn với dịch thuật”. Một công trình mang dấu ấn với việc tập hợp những bài thơ chọn ngẫu nhiên của hơn ba trăm tác giả, biên tập in ấn song ngữ để giới thiệu thơ Việt đến với độc giả yêu thơ trong và ngoài nước. Sự kiện ra mắt sách cũng đã được giới yêu thơ hưởng ứng trong nước tại Saigon, Một số nơi ở Tây Úc và nhóm thi hữu tại TP Houston thuộc bang Texas Hoa Kỳ. Sự kiện ra mắt sách cũng đã được nhiều trang báo mạng, Website VHNT trong nước và hải ngoại đăng bài giới thiệu.

 

Nội dung: Mở đầu là lời thưa của tác giả, tiếp theo là những bài thơ là những câu chuyện lòng của 304 tác giả được trình bày bằng tiếng Việt nguyên tác và tiếng Anh. Mỗi nỗi niềm, mỗi tâm sự riêng mang mà tác giả gửi gắm được Võ Thị Như Mai đồng cảm, chuyển sang tiếng Anh. Chị khiêm tốn không nhận mình là dịch giả, nhưng rõ ràng chị đã hoàn thành xuất sắc vai trò và tâm huyết của một dịch giả. Tôi nghĩ dịch nghĩa đã công phu rồi mà còn phải dịch sao cho ra thơ mà vẫn đảm bảo ý tứ, hồn cốt của bài thơ. Khi dịch thơ qua một ngôn ngữ khác là điều không hề dễ. Một khuôn hình mảnh mai mà ôm cả núi việc, thật là giàu năng lượng trong con người nhà thơ, nhà giáo và dịch giả Võ Thị Như Mai. Hãy nghe nàng tâm sự ở lời thưa đầu cuốn sách, lời lẽ khiêm cung, nhẹ nhàng mà đủ đầy ý nghĩa.

 

“Như Mai chỉ viết lại những bài thơ của các tác giả bằng tiếng Anh chứ không dám nhận mình là người dịch thuật. Đây là dự án được thực hiện trong ba năm, nên những bài thơ về sau Như Mai nghĩ rằng được viết bằng tiếng Anh mượt mà hơn những bài viết trước. Mong rằng các tác giả cũng như bạn đọc đón nhận cuốn sách với nhiều niềm yêu thương.”

 

Lời giới thiệu sách của chị bằng tiếng Anh cũng thật đẹp. Tôi xem chị dịch ra mà có cảm thấy giác thật vui và thỏa mãn. Cách chị viết vừa nhẹ nhàng, vừa đẹp đẽ, vừa ý tứ, vừa cẩn trọng nhưng quan trọng nhất là tỏ lòng quý mến cũng như coi trọng vẻ đẹp ngôn ngữ Việt, để nhiều người nói tiếng Anh có dịp tiếp cận cũng muốn đọc, muốn sở hữu tập sách này.

 

Lần lượt thưởng lãm các áng thơ của từng tác giả trong tác phẩm này thời gian không chỉ một sớm, một chiều mà xong đâu, có khi đọc vài ngày, vài tuần, đọc lại vài tháng nữa mới xong, mỗi dòng tâm sự của các tác giả níu chân chúng ta ở lại với họ bao nhiêu lâu, thời gian tùy thuộc vào sự đồng cảm, niềm yêu thương từ người thưởng thức. Mỗi bài thơ là một tác phẩm nghệ thuật được viết ra từ cảm xúc, từ đam mê để gửi gắm tiếng lòng của mình. Mỗi tác giả có câu chuyện riêng của mình để kể với thi hữu và bạn đọc. Bài thơ nào được chọn ngẫu nhiên, lưu lại ở đây dù chưa phải là những bài hay nhất của tác giả đó nhưng đó là những bài được dịch giả- chủ biên yêu thích thì cũng nên đọc. Nhiều bài thơ hay ấn tượng, tôi không chỉ đọc một lần, cũng không thể trích hết vào trong bài viết này, mặc dù tôi rất ham hố, muốn trích dẫn hết cả 304 tác giả, mỗi tác giả đôi câu thơ mà tôi thích nhất (có lẽ việc này nếu được hẹn gặp lại ở một bài viết khác). Trong giới hạn của bài viết tôi cũng xin trích ngẫu nhiên một vài câu thơ của vài tác giả để minh chứng cho vẻ đẹp thi ca trong tác phẩm mà thôi. Có thể những bài chưa kịp trích biết đâu còn rung động hơn, phù hợp với tâm trạng của bạn hơn, điều đó để dành cho các bạn với thời gian không giới hạn: Xin trích một số câu thơ -dấu ấn của mỗi tác giả- những câu thơ khó quên sau khi gấp sách lại. 

“Thanh âm hình chữ S/ Từ ngàn xưa, ông bà/ Tiếng Việt ơi, tiếng Việt/ Nuôi nhau bằng dân ca” (Trương Nam Hương)

 

Tiếp theo đọc những vần thơ chủ đề về mẹ nhé: 

“Nếu như mai mốt không còn mẹ/Ai nhốt giùm ta những nỗi buồn/ Ai người xoa dịu lòng ta xót/Ai đón ta về nương náu tâm” (Mẹ- Trần Hồ Dũng)

“Đất nước nơi nào cũng nổi chìm dâu bể/ Nhưng chỉ quê hương mới có mẹ hiền” (Quê hương- Võ Thị Như Mai)

 

Thơ về quê hương, đất nước:

“Tôi muốn mang hồ đi trú đông/Mà không khiêng vác được sông Hồng/ mà không gói nổi heo may rét/ Đành để hồ cho gió bấc trông” (Trần Mạnh Hảo)

“Lần về thăm Huế xưa yêu/ Hình như đông chạm ít nhiều…nỗi em) (Võ Miên Trường)

“Bao năm chưa trở lại/ Mưa qua cầu Phú Cam/ Mưa qua dòng An Cựu/ Mưa xám trời quê hương” (Đường Lá Me- Trần Hoài Thư) 

 

Viết về nỗi buồn của thi nhân, về nhân tình thế thái: thực ra thi nhân nào cũng có nỗi buồn riêng, không buồn không có thơ hay:

“Tôi đến với văn chương khi nỗi đau đã đầy, văn chương vực tôi dậy,…” (Hoa Mai)

“Chân dung là sự cô đơn, nỗi đam mê không bờ bến” (Hồng Lĩnh Phạm Thị Quý)

“Đi dăm bước đã cụng đầu ngõ tối/ Chẳng ngược dòng cũng biết phận bèo trôi/ …/Cả tấm lòng chân thật gởi cho ai/Cười ngoảnh mặt ân tình thua rượu nhạt” (Tần Hoài Dạ Vũ)

 

Thơ tình nhé mọi người:

Đôi mắt buồn của người yêu cũ/Như sao sa xuống vực hồn tôi” (Trần Dzạ Lữ)

“Tôi đã triền miên những đắm say/ Nổi chìm trong mắt biếc như mây” (Trần Quang Châu)

“Đêm về bỗng nhớ bâng khuâng/Nhớ người con gái trong ngần dáng hoa” Trần Quốc Vĩnh”

“Em thấy không cả đất trời mênh mông? Chỉ đọng lại những say nồng dấu ái” (Phong Trần)

“Thương người tiền kiếp đến nay/ Níu nhau chẳng vẹn buông nhau chẳng đành” (Dạ Vũ Nguyên Minh)

“Em bắt đền bến nhớ của tình duyên/ Cái nắm tay để tim thành bão tố/ Tiếng gió reo ngỡ người về bến cũ/ Xa thật rồi tri kỷ của ngày xưa (Hoàng Thị Bích Hà)

“Anh có biết vì đâu em yêu anh nhiều đến thế/ Mà chẳng cần hoa/ Chẳng tay nắm môi kề/ Chỉ có em trong miền thơ anh kể/ Cũng dạt dào cảm xúc đến say mê” (Phương Ngô)

“Ta quay quắt em ở chốn nao/ Nghe như trong quán rượu lao xao” (Lê Hữu Minh Toán)

“Anh về thăm sau năm tháng chen đời/ Có tất cả chỉ mất thời thơ ấu” (Hồ Thi Ca)

“Tôi chỉ là giếng khơi/Mạch trong từ thuở ấy? Úa thời gian lá rụng/ Phủ lên tôi kiếp người” (Nguyễn Đăng Hưng)

“Giọt lệ lênh đênh tìm giọt nước/ Điệu buồn cỏ mọn giọng hèn quen/ Về đâu thất thểu cùng đinh sĩ/ Gói cả trời xưa trong lá sen” (Lưu xông Pha)

 

Thơ nói về niềm vui hạnh phúc gia đình: 

“Niềm vui chan chứa biển sông/ Mầm xanh tươi thắm ẵm bồng nâng niu/ Thương yêu ừ nhé thương yêu/ Giữ gìn vun vén chắt chiu được mùa” (Lê Minh Quốc)

“Mỗi ngày một khác khung trời mới/ Giữ lấy mùa vui giữa sóng đời” (Phạm Ngọc Dũ)

“Từ hư không rơi xuống/ Nhẹ những cánh mai vàng (Thiên Di)

“Cám ơn những vần thơ/ Lót êm đường dài chân bước mỏi” (Nguyễn Thị Xuân Mãn)

“Rất kỳ lạ chiếc răng khểnh của em/ đã bao lần làm anh bối rối” (Nguyễn Quang Hà)

“Tình đầu …sao nó hay quên/ Mặc cho mưa ướt bắt đền cái ô” (Nguyễn Hùng Phong)

“Chiều rơi tràng hạt nắng vàng/ Tôi gom kết áo cúc hoàng tương tư (Huỳnh Duy Lộc)

 

Quan tâm đến môi trường cây xanh, lồng trong Bài thơ tình tháng bảy: 

“Giả sử cây xanh biến mất trong thành phố này/ Không gian lấy gì sớm mai xanh để thở/ Thời gian lấy gì đang trưa dừng chân ngồi lại/ Anh lấy đâu chiều về mang biếc vào thơ” (Lê Nho Quế Sơn)

 

Và những lời tự tình:

“Rồi về kiếp hạt bụi rơi/ Thơ còn ở lại muôn đời nhân gian” (Phạm Trung Tín)

“Ta góp nhặt cho đời thêm hoa trái…/Vui cùng bạn nụ cười đầy ưu ái/ Gửi vào thơ để lại tấm lòng” (Ben oh)

“Khi đọc tôi rung động trước chữ nghĩa, dù chữ nghĩa đó khởi đi từ một người không tên tuổi” (Đoàn Nhã văn)

“Trong bộn bề cuộc sống/ Hãy tìm vui cho mình” (Vĩnh Nguyên)

“Anh mơ thấy giữa lòng anh em ngủ/ Với nhịp đập đều đều thanh thản giấc mơ yêu” (Nguyên Hùng)

Thôi thì dẫu trọng dẫu khinh/ Ẩn dòng thơ gởi chút tình cho thơ” (Nguyễn Ngọc Hưng)

“Mưa có về bịn rịn buổi chia ly/ Sao Núi Chúa cúi mặt thương phút giây từ biệt” (Trúc Linh Lan)

“Em xin lỗi từ giờ không nhớ nữa/ Không ngóng trông chờ đợi những dòng tin” (Phạm Thị Diệu Thu)

 

Thơ dành cho những cuộc tình tan: 

“Nếu đã cạn cùng của yêu thương/ Trái tim không hướng về nhau nữa/ Nói một lời cho tử tế rồi đi” (Phạm Thị Hoài Thu)

 

Thơ về những cuộc tình tan hay nói gần hơn chút nữa là chủ thể trữ tình mang nỗi đau bị tình yêu phụ rẫy. Có lẽ là những vần thơ day dứt nhất, chạm đến con tim người đọc hơn cả. Nhưng vần thơ da diết, ngọt ngào chất chứa đắng cay nhưng nhẹ nhàng cao thượng.

Xin cảm ơn lời bạc của tình nhân/ Cảm ơn người đã cho ta những bài thơ bọc bằng suối lệ (Dung Thị Vân)

“May mắn cho em, anh đã chẳng phũ phàng hơn. Thêm chút nữa, chắc gì em sống được, thêm chút nữa chắc là bao nước mắt, không dễ gì em giấu giữa tim khô. Thêm chút nữa thôi em sẽ phải căm thù. Ta chẳng thể nhìn nhau dù giá lạnh... Em vẫn biết trơ lỳ, ngạo nghễ ngông nghênh. Em đã biết vô tâm trên chính đắng cay mình. Biết tàn nhẫn khinh mình dù day dứt. Em đã mất em rồi, anh thấy đấy, sỏi đá nặng tâm hồn, em lạc lỏng mà đi.

Và tất cả phải chăng là may mắn?” (Đinh Thị Thu Vân).

 

Đọc thơ của Phạm Thị Hoài Thu, Dung Thị Vân, Đinh Thị Thu Vân, tôi nhớ đến câu thơ của Nguyễn Thị Hồng Ngát: “Cảm ơn anh đã không tráo trở ngay từ phút đầu tiên/Để cho em được có thời gian ngộ nhận”.

 

Bài viết đã dài, nên xin dừng tại đây. Cuốn sách Nhịp điệu Việt The Rhythm of Vietnam vẫn còn rất nhiều điều hay chờ bạn đọc khám phá, dăm bảy trang viết chưa lột tả hết vẻ đẹp của tác phẩm đồ sộ này. Xin cảm ơn chủ biên, dịch giả nhà thơ Võ Thị Như Mai cùng 304 tác giả góp mặt trong “Nhịp điệu Việt”.

 

Saigon, ngày 2/4/2024

Hoàng Thị Bích Hà

<habich1963@gmail.com>

READ MORE - THE RHYTHM OF VIETNAM –VÕ THỊ NHƯ MAI - Hoàng Thị Bích Hà

PHỐ NHƯ HÒ HẸN THU VỀ, ĐÓA HOA HIẾU HẠNH – Thơ Tịnh Bình


   


PHỐ NHƯ HÒ HẸN THU VỀ
 
Con đường đêm qua lá ướt
Hình như gió khóc điều gì
Và cơn mưa hồng đã rụng
Lẽ nào mùa hạ toan đi ?
 
Bát ngát tiếng chim buổi sớm
Dùng dằng nắng hạ đa mang
Mùa thu đến đâu rồi nhỉ ?
Sao đã nôn nao lá vàng
 
Day dứt thềm mưa ngâu rắc
Chạm vào miền nhớ xanh rêu
Bông hoa ơ thờ cánh mỏng
Khơi lên nhung nhớ bao chiều
 
Hút mắt xa rồi hạ cũ
Ngỡ còn thảng thốt lời ve
Nắng khẽ nhuộm vàng áo cúc
Phố như hò hẹn thu về
 
Khắc khoải chút hương mùa cũ
Để quên một vạt mây chiều
Tình thu gửi vào lối gió
Ráng chiều đỏ lựng màu yêu...
 
 
ĐÓA HOA HIẾU HẠNH
 
Cho con giọt máu hình người
Trọng ân cha mẹ biển trời công lao
Sinh thành cúc dục cù lao
Tay nâng tay bế ngọt ngào sữa thơm
 
Nuôi con chẳng quản sớm hôm
Chắt chiu mưa nắng cơm thơm ngọt lành
Thanh xuân nào tiếc tóc xanh
Tháng năm vội vã trôi nhanh phận đời
 
Cho con rạng rỡ nụ cười
Hồn nhiên chân sáo mùa vui tuổi hồng
Tình cha mây trắng mênh mông
Lòng mẹ ăm ắp muôn dòng đại dương
 
Cho con tất cả tình thương
Mẹ cha là cả quê hương suối nguồn
Con dầu bao tuổi vẫn tuồng
Như là trẻ nít mẹ thường rầy la
 
Dẫu là gánh mẹ cõng cha
Vu Lan dâng đóa hiếu hoa tỏ bày
Chi bằng nhân nghĩa thẳng ngay
Hương sen đức hạnh thanh bai đáp đền...
 
Tịnh Bình
(Tây Ninh)

READ MORE - PHỐ NHƯ HÒ HẸN THU VỀ, ĐÓA HOA HIẾU HẠNH – Thơ Tịnh Bình

BÊN KIA MIỀN IM LẶNG – Thơ Lê Văn Trung


   

 
BÊN KIA MIỀN IM LẶNG
 
Rồi khi nắng tắt ngoài hiên vắng
Ai rót vào ta những nhạt phai
Ta đi cho hết vòng luân lạc
Ta qua cho hết trời thiên tai
 
Xin gọi nhau về bên cõi hẹn
Một MIỀN IM LẶNG giữa vô biên
Xin gửi thiên thu lời ánh sáng
Soi từng hạt bụi rơi ưu phiền
 
Ta đi như thế ta là mây
Ta đi như thế ta là gió
Ta đi như lá đã lìa cây
Là đi như hoa tàn hương nhụy
 
Ta đi nhẹ nhàng như khe suối
Ta đi vội vã như thác ghềnh
Ta xuôi về tận trời quên lãng
Ta về BÊN KIA MIỀN LẶNG IM.
 
                                 Lê văn Trung
                                   13. 09. 24
 
READ MORE - BÊN KIA MIỀN IM LẶNG – Thơ Lê Văn Trung

Sunday, September 22, 2024

PHẠM CẢNH THƯỢNG, MỘT CÂY VIẾT MỚI VỀ ÂM NHẠC - Khê Giang

 


PHẠM CẢNH THƯỢNG

MỘT CÂY VIẾT MỚI VỀ ÂM NHẠC

Khê Giang

 

Những năm gần đây trên các trang mạng xã hội đã xuất hiện nhiều bài viết phân tích cảm nhận về âm nhạc của tác giả Phạm Cảnh Thượng, đây là những bài viết đã để lại dấu ấn trong lòng công chúng và đang có sức lan tỏa tương đối nhanh.

Rất nhiều người muốn tìm hiểu về cây viết này, không biết Phạm Cảnh Thượng là ai: nhạc sỹ, nhà văn hay nhà phê bình lý luận âm nhạc?

Xin thưa, ông là một người “ngoại đạo” về âm nhạc lẫn văn chương, ông không theo học hay có một bằng cấp gì liên quan đến hai lĩnh vực này và tất nhiên cũng không tham gia công tác nào liên hệ về mảng văn học nghệ thuật. Ông chỉ là một bác sỹ y khoa.

Phạm cảnh Thượng sinh ra và lớn lên tại làng An Thơ thuộc xã Hải Hòa cũ nay là xã Hải Phong, huyện Hải Lăng , tỉnh Quảng Trị, một ngôi làng nhỏ bên bờ bắc của con sông Ô Lâu thơ mộng, gần làng Phú Kinh của ca sỹ Lê Thu Uyên và đối diện quê hương nhà thơ Thanh Hải (bờ Nam sông Ô Lâu – thuộc Thừa Thiên - Huế).

Thuở còn mài đũng quần trên ghế nhà trường, Phạm Cảnh Thượng học giỏi cả hai nhóm bộ môn tự nhiên và xã hội. Ông tốt nghiêp trường Đại học Y khoa Huế năm 1990. Sau khi ra trường Phạm Cảnh Thượng vào làm việc tại Bà Rịa - Vũng Tàu.

Ông có niềm đam mê âm nhạc một cách kỳ lạ, ông mê mẫn nó như một tín đồ ngoan đạo chiêm nghiệm thánh kinh, nói về nghề nghiệp hay ngôn ngữ dân gian thì ông là một con nghiện ở cấp độ “ không có thuốc chữa”. Ngoài công việc chuyên môn, hầu như ông không có thú tiêu khiển hay giải trí nào ngoài âm nhạc. Từ những năm chín mươi đầy khốn khó của thế kỷ trước, cái gia tài quý giá và đồ sộ nhất của ông cũng chỉ là những sản phẩm liên quan về âm nhạc, trong một ngôi nhà cấp bốn khiêm tốn của một vị bác sỹ mới ra trường ai cũng phải ngạc nhiên trước khối lượng sách báo tài liệu khủng về âm nhạc. Các thiết bị, khí cụ, máy móc băng đĩa chiếm dụng gần như toàn bộ không gian phòng khách, chúng được sắp xếp bày biện như một viện bảo tàng nhỏ về bộ môn nghệ thuật này.

Ông sẵn sàng ngồi hàng giờ hàng buổi để chìm đắm trong từng ca khúc mà mình yêu thích và thi thoảng vẫn buông lời tiếc rẻ cho một số ca từ, ngữ điệu chưa được thăng hoa cho dù đó là sản phẩm của một nhạc sỹ trứ danh.

Phạm Cảnh Thượng cảm nhận về ca khúc không chỉ bằng cái thính lực trời cho mà bằng nhiều giác quan trộn lại, ông bị lôi cuốn như kẻ nhập thiền khi giải phẩu từng ca từ, giai điệu cấu trúc bản nhạc, ông bềnh bồng say khướt khi gặp phải chất giọng, nội lực, tính truyền cảm của ca sỹ thể hiện. Ông lần sờ, cầm nắm, giải phẫu được sự đồng điệu của nhạc sỹ và nhà thơ trong các sản phẩm phối tác… để rồi ông viết lên sự cảm nhận sâu sắc các ca khúc mà ông yêu thích bằng chất văn thiên bẫm của mình.

Bài viết của ông cảm giác như một bộ phim lần đến từng hơi thở tửng ngóc ngách của không gian và thời gian làm cuốn hút người đọc. Không bị rập khuôn theo cấu trúc của một bài phê bình, mỗi bài viết của ông là một sự sáng tạo, những đường dẫn mới những gam màu mới, đẹp nhưng thuần khiết, phóng khoáng nhưng chắt lọc, các mệnh đề mở nhưng dữ kiện số liệu được truy xuất tra cứu nguồn gốc một cách thuyết phục.

Nhìn cách phân tích sâu các bài hát về sự phát triển chủ điệu (motif), kiến trúc câu nhạc (phrase), đoạn nhạc (periode) và sự chuyển âm (modulation), mọi người nhầm tưởng ông là một nhạc sỹ kỳ cựu, hay khi ông nhận định các yếu tố làm nên một ca khúc thăng hoa như giai điệu đẹp, ca từ thu hút, cấu trúc hài hòa hợp lý, sự tương thích ca từ và nhạc…người đọc cứ ngỡ ông là nhà phê bình lý luận âm nhạc chuyên nghiệp. Thì ra tất cả cái uyên thâm kia ông chỉ dày công mày mò nghiên cứu mà không hề qua trường lớp.

Ông nghiên cứu và viết cảm nhận với nhiều thể loại âm nhạc, nhưng nhạc Tiền chiến, trữ tình lãng mạn vẫn là những dòng nhạc mà ông ưa thích. Các tác giả như Lê Thương, Đoàn Chuẩn, Dương Thiệu Tước, Từ Công Phụng, Phạm Duy, Ngô Thụy Miên, Trịnh Công Sơn…và sau này là Thanh Tùng, Phú Quang là những nhạc sỹ được ông nghe và viết cảm nhận nhiều nhất…

Người nghe trong những năm qua vẫn thích thú khi bắt gặp những bài viết cảm nhận về âm nhạc của bác sỹ Phạm Cảnh Thượng như: Bản sonat Ánh trăng (Beethoven); Chuyện tình buồn- “Mắt nhạt nhòa mưa qua” (Phạm Duy); Còn đây một “Nụ cười sơn cước” (Tô Vũ); Nhớ ngày xưa Hoàng Thị (Phạm Duy); Con Thuyền không bến (Đặng Thế Phong); Ai lên xứ hoa đào với nhạc sĩ Hoàng Nguyên; Mưa Hồng-một khúc phiếm du (Trịnh Công Sơn); “Vĩnh biệt mùa hè”- từ tiểu thuyết, phim đến âm nhạc (Thanh Tùng) và mới đây là Se sắt “nỗi nhớ mùa đông” (Phú Quang)…

Trong bối cảnh hiện nay, khi mà những sản phẩm âm nhạc đang chạy theo thị hiếu dễ dãi của đám đông, sự thẩm định chuyên môn lại được đo đếm bằng view bằng like trên thị trường âm nhạc trực tuyến, trong khi đó công việc đánh giá và phê bình âm nhạc đang đìu hiu như những phiên chợ chiều. Thì những bài viết cảm nhận về âm nhạc của Bác sỹ Phạm Cảnh Thượng là điều đáng trân trọng, nó như cơn gió – cho dù là một cơn gió nhẹ nhưng biết đâu nó sẽ góp phần đánh thức sự trì trệ của ngành lý luận phê bình âm nhạc mấy thập niên qua vẫn đang loay hoay trong dòng chảy nghệ thuật.

 

DALK LAK ngày 11/01/2024.

Khê Giang

 

 

READ MORE - PHẠM CẢNH THƯỢNG, MỘT CÂY VIẾT MỚI VỀ ÂM NHẠC - Khê Giang

Saturday, September 21, 2024

Friday, September 20, 2024

TRĂNG THU QUÊ NHÀ, VỚI MƯA KHUYA, TẮT MỘT BAN MAI – Thơ Tịnh Bình



 
 
TRĂNG THU QUÊ NHÀ
 
Quê nhà rụng ánh trăng thu
Vẳng nghe tiếng dế khúc ru đêm về
Vạc sành khản giọng lời quê
Chạnh thương hương bưởi bùa mê vào lòng
 
Phương trời lưu lạc long đong
Tìm đâu cánh bướm lượn vòng ngày thơ
Đồng xưa lọn khói xa mờ
Tiếng chim thôi hót... buồn vơ vẩn buồn...
 
Rèm mây nấp bóng trăng suông
Gió lùa hương thị in tuồng chiêm bao
Nàng tiên ông Bụt ca dao
Giấc mơ cô Tấm khát khao vọng tìm
 
Ngỡ gì con cá lìm kim
Quẫy đuôi đớp vội trăng chìm đáy ao
Phương xa có kẻ lòng đau
Ngẩn ngơ hoài vọng riêng màu trăng quê...
 
 
VỚI MƯA KHUYA...
 
Mưa rơi trên mái nhà ta
Thanh âm đậm nhạt chợt xa chợt gần
 
Đêm nằm nghe tiếng mưa ngân
Rửa trôi bao niệm tham sân não phiền
 
Mưa rơi giọt giọt điềm nhiên
Đâu hay có kẻ lặng yên... khuya rồi...
 
Sớm mai tỉnh giấc tinh khôi
Giọt sương ngọn cỏ trên môi nụ cười...
 
 
TẮT MỘT BAN MAI
 
Đám mây thả lời trong veo
Trong khu vườn ban mai thừa thãi tiếng chim
Những bông hoa bung nở tự bao giờ
Khoảng lặng bình yên của riêng một ai đó
Trông có vẻ hoàn hảo
 
Khước từ lao xao bàn chân người
Nơi đây chỉ có âm điệu của gió
Tiếng côn trùng kiêu hãnh trên ngai vàng làm bằng xác lá mục
Bầy kiến nhỏ hoan hỉ ca vang
 
Đừng nói gì nhé em
Hãy thinh lặng và mặc tình ngắm những đóa hoa sương đang khép nở
Trước khi muôn vàn tia nắng trời ùa về bẳn gắt
Và giơ tay tắt vội một ban mai...
                                                                           
Tịnh Bình                                                                           
(Tây Ninh)

READ MORE - TRĂNG THU QUÊ NHÀ, VỚI MƯA KHUYA, TẮT MỘT BAN MAI – Thơ Tịnh Bình