Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, October 15, 2023

SAO TÌNH HƯ VÔ, CHIỀU THU XƯA – Thơ Nguyên Lạc


  \
                Nhà thơ Nguyên Lạc


SAO TÌNH HƯ VÔ?
 
Nhớ không đêm ấy gió lùa?
Áo em hở vạt cho vừa nụ hôn
Và rồi từ đó trăm năm
Trong ta ngất mộng trăng rằm ngực em
 
Liêu trai mơ dáng em nằm
Đêm xanh huyễn mộng ôm nhầm hư không!
Vuột tay thân quế môi trầm
Còn gì đâu nữa mà mong túy quỳnh?
 
Moi tim xem thử riêng mình
Vẫn màu máu đỏ sao tình hư vô?
Đêm say huyễn mộng giấc hồ
Nguyệt rằm vẫn rạng bến bờ tử sinh
 
Thiên hương vẫn mãi bóng hình
Áo ai hở vạt dâng tình đêm nao
Ngực thơm môi ngọt hồng đào
Nghe như ngăn nhớ vỡ trào mùi hương
 
Thôi em lạc mất thiên đường
Nghìn xa cố quận miên trường mộng đau!

  
CHIỀU THU XƯA
 
Bao năm rồi em hỡi?
Chiều vườn thu lá rơi
Vai gầy thương tóc rối
E ấp nép bên người
Ngẩng khép mi dâng hiến
Ngọt ngào nụ hôn môi
Chim giật mình bay biến
Không làm chứng tình đôi!
Thì thôi vàng cánh lá
Reo khúc hát yêu người
Ửng hồng đôi má thắm
Ngất ngây tình men say!

*
Tang thương ngày tháng ấy
Oan khiên bao đắng cay!
Nộ cuồng cơn bão dữ
Cuốn vạn đời xa bay!
Bao năm rồi tôi hỡi?
Thu phong lá rơi đầy
Xạc xào thu cô lữ
Cố lý sầu khôn nguôi!

*
Em bây giờ có lẽ
Hết còn tuổi dại khờ
Ta bây giờ cũng thế
Tóc sầu theo nắng mưa
Em bây giờ có lẽ
Trơ lưng khổ nắng đời
Ta bên trời lận đận
Xứ người nát mộng thôi!

*
Bao năm rồi tôi hỡi?
Thu lại về hôm nay!
Cũng chiều nghiêng hoa nắng
Cũng lá vàng chao bay
Nhưng đâu hồng má thắm?
Chim mừng hót trên cây?
Đâu phiến môi ngây dại?
Dâng hiến tình men say
Đâu lời yêu thủ thỉ?
Chỉ tiếng thu thở dài!

*
Ta cách gì có thể
Quên nhớ chiều thu xưa?
Làm sao mà có thể?
Quên bờ môi dại khờ!
Chiều vườn thu xứ lạ
Lữ thứ buồn thiết thê!
Thu nơi nầy sao thế?
Thu phong lạnh buốt hồn!
Ta bây giờ sao thế?
Thấy đời toàn hư không!
 
                   Nguyên Lạc

 

READ MORE - SAO TÌNH HƯ VÔ, CHIỀU THU XƯA – Thơ Nguyên Lạc

Saturday, October 14, 2023

ĐÊM MƯA HOA QUỲNH NỞ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 


Đêm mưa hoa quỳnh nở


Lặng lẽ, giọt mưa đêm lặng lẽ

Dịu dàng rơi trên cánh hoa quỳnh

Lẫn khuất một mùi hương loang nhẹ

Giấu vào đêm dáng vẻ đoan trinh

                   *

Kéo cổ áo che hơi mưa lạnh

Trãi nỗi buồn theo khói sương tan

Còn ngưng đọng nỗi niềm ám ảnh

Phủ mờ trên lớp bụi thời gian

                  *

Đêm hoang tưởng, tiếng mưa rả rích

Hương quỳnh hoa đẫm mộng ngày xanh

Trôi luẩn quẩn giấc mơ trầm nghịch

Vẫn bao dung trên của để dành …

                     *

Tiếng mưa đêm, nghe buồn nẫu ruột

Mùa của trời tự buổi hồng hoang

Sao vẫn nghe cõi lòng buôn buốt

Hay tại em cứ mãi cầu toàn

                    *

Thôi hãy sống chân tình rộng mở

Như quỳnh hoa tỏa ngát vô tư

Xếp gọn lại nỗi buồn vô cớ

Thắm mộng đời đừng tiếc giá như …



Tự dưng mình lại gặp nhau


Em bối rối như hai mươi năm trước

Cứ ngập ngừng, khi anh hỏi chồng con

Không ghìm nén tiếng thở dài thườn thượt

Như hoen mờ phai nhạt dấu môi son

                      *

Mây võng thấp, trời hắt hiu trở bấc

Nhịp gió rung, tao tác cánh hồng phai

Hoa trái mọng đang theo mùa tươm mật

Nắng mới hồng lên, lấp lửng tỏ bày

                      *

Anh vụng về, đôi bàn tay lọng cọng

Nắm tay em, thô ráp tháng năm buồn

Nghe ẩn ức một nỗi niềm chếch bóng

Một giọt thu vàng theo nắng chợt buông

                      *

Ta ngồi với nhau như ngày đã cũ

Cắn đắng chiều, vỡ vọng một ngày xưa

Trôi quanh quẩn trên vũng đời cô phụ

Nắng cuối ngày treo giọt nhặt giọt thưa

                      *

Bao nhiêu chuyện chúng ta từng đã có

Những chuyện buồn và cả những chuyện vui

Nắm tay nhau bên mùa thu để ngỏ

Một dặm đời xa, nẽo ngược đường xuôi ...



Không đề 2


Có người 

Gối lên ngày xưa

Nằm ngủ

Sao 

Day trở hoài 

Chuyện cũ đã qua

Biết 

Dĩ vãng 

Đã theo mùa an trú

Luẩn quẩn gì? 

Rơi khúc cuồng ca



Chiều thu nắng đổ vàng hực hỡ


Khách đường xa, trên đồi cát dung dăng

Em ngước mắt, nhìn trời trong xanh gợi nhớ


Đồng rẫy mùa xa, ngày nắng hạn khô cằn

Em quang gánh qua triền cát bỏng

Cháy úa đồi hoang, một ký ức nhọc nhằn



Không biết đã già chưa, mà quẩn quanh ngồi tư lự


Cứ lấy cái rêu phong làm đồ trang sức, để biện minh

Chuyện hồi đó, là thêm một lần đối mặt với quá khứ


Ẩn hiện ảo mờ trong cơn gió phù sinh

Dù đã cố gọt giũa giũ mài, rồi vo tròn ký ức

Luẩn quẩn đôi co. trong khế ước vô hình


Lê Thanh Hùng

   Bắc Bình, Bình Thuận

<thanhhungmtbb@yahoo.com.vn>

READ MORE - ĐÊM MƯA HOA QUỲNH NỞ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Ý TƯỞNG TÔI TỪNG GIỜ MỞ MÁT - Thơ Khaly Chàm

 


khaly chàm

ý tưởng tôi từng giờ mở mắt


như hình nộm. mang nhãn hiệu thánh thần

được cầu chứng bởi thứ ánh sáng nhiễu loạn thần kinh 

chẳng biết xấu hổ là gì khi cơn khát thèm nhạy cảm

mùi đàn bà thuần tính tạo ngữ âm rạo rực trong thanh quản

leo lên mặt tôi cấy trồng loài thưc vật thẫm đen cảm xúc


em bật cười hài lòng sự rực rỡ của vi lượng ấu trùng 

có phải là niệm khúc vuốt ve nghệ thuật cụt đuôi niềm kiêu hãnh

ảo giác chui vào hơi thở tỏa nhiệt thì thầm

dường như thuộc tính là dấu thánh ban tặng phút giây bội phản 

khi vết ố nhục thể trừu tượng hình quả chuông ngả màu rỉ sét


vòng quay trái đất vụt vù hay chậm rãi 

chờ ngày sinh nở con mắt mặt trời đỏ máu

cuộc biến hình cứu chuộc sắc màu dục tính

có lẽ nào tình yêu đã chết trong mõm chó sủa ngày

ý tưởng tôi từng giờ mở mắt


txbinhlong 2019

khalycham05@gmail.com


READ MORE - Ý TƯỞNG TÔI TỪNG GIỜ MỞ MÁT - Thơ Khaly Chàm

TIM SA MẠC - Thơ: Quách Như Nguyệt - Nhạc: Mộc Thiêng - Hòa âm: Trần Ngọc Nhàn - Ca sĩ: Như Loan



TIM SA MẠC 
Thơ: Quách Như Nguyệt - Nhạc: Mộc Thiêng 
- Hòa âm: Trần Ngọc Nhàn - Ca sĩ: Như Loan

Đừng trách em sao làm thơ khao khát

Sao lụy tình, hay xin xỏ tình yêu

Đừng chê bai… bảo sao thơ chua chát  

Dụ dỗ người vào bể khổ phiêu diêu

*

Đừng anh nhé, em xin anh thấu hiểu

Trái tim em như sa mạc về chiều

Khô khan lắm nên rất cần tưới tẩm

Xin chút tình, cho tim được tin yêu

*

Anh không cho… cũng xin anh đừng trách

Tình yêu mà… bao giờ đủ đâu anh

Tình nhân loại, tình người, tình bằng hữu

Tình hàng xóm láng giềng, bà con, anh em

Em tham lắm nhưng lại chẳng.. lem nhem

Làm thơ thôi, thông cảm cho em nhé

*

Đừng phiền em.. sao thơ như mời mọc?

Rủ rê hoài.. em gõ thơ lóc cóc

Anh đâu biết khi làm thơ em khóc

Dĩ vãng buồn, đâu phải thơ cho anh

*

Tim sa mạc giữa mùa hè gay gắt

Nứt nẻ nhiều cần một chút thanh xuân

Tim sa mạc, tim khô cằn se sắt

Em làm thơ cho tim đỡ nhọc nhằn!

*

Tim sa mạc, ôi trái tim sõi đá

Vào mùa đông tim lạnh giá não nùng

Tim sa mạc, tim cạn khô buồn bã

Em làm thơ cho đỡ khổ đó mà


Q. Như Nguyệt

nhunguyet9963@gmail.com



READ MORE - TIM SA MẠC - Thơ: Quách Như Nguyệt - Nhạc: Mộc Thiêng - Hòa âm: Trần Ngọc Nhàn - Ca sĩ: Như Loan

Friday, October 13, 2023

BIỂN CHIỀU NAY - Thơ Đặng Xuân Xuyến

 


BIỂN CHIỀU NAY

 

Chiều nay anh về với biển

Lặng nghe tiếng sóng rì rào

Thoảng trong làn hương của biển

Có mùi tóc rối thân quen.

 

Mải mê chạy theo còng gió

Sóng vờn dan díu bước chân

Ríu ran lời chưa kịp ngỏ

Thả vào nỗi nhớ miên man

 

Biển ơi anh về với biển

Giữa ngàn tiếng sóng lao xao

Giữa ngàn con sóng cồn cào

Trập trùng sóng gọi ngàn khơi

*.

Hà Nội, 13 tháng 10/2023

ĐẶNG XUÂN XUYẾN


READ MORE - BIỂN CHIỀU NAY - Thơ Đặng Xuân Xuyến

TUỔI GIÀ - Thơ Đàm Ngọc Năm

 

Nhà thơ Đàm Ngọc Năm

TUỔI  GIÀ


Tuổi già là tuổi…hồn nhiên 

Như thời thơ trẻ thích khen, thích quà

Ít khi mạnh dạn đi xa

Vui chơi cũng muốn quanh nhà vậy thôi.

Nghe sai, đúng chỉ mỉm cười 

Cứ như giả điếc trước người không đâu

Thích vầng trăng rọi trên đầu 

Thích vì sao sáng đổi màu đêm đen.


Tuổi già cũng…tuổi thần tiên 

Ít ăn, ít ngủ, ít tiền chẳng lo

Tuy qua cái tuổi mộng mơ 

Vẫn nằm thao thức trông chờ ngày mai.

Lắm khi đồ cất một nơi 

Đi tìm một chỗ, mồ hôi ướt đầm 

Tưởng xa nhưng lại hóa gần

Quên quên, nhớ nhớ chẳng ngần ngại chi.

Coi đời như những chuyến đi 

Tuổi cao bỗng muốn trở về thuở xưa

Nhiều khi “lúc nắng, lúc mưa”

Dỗi hờn xong, lại cười đùa vô tư…


Đàm Ngọc Năm

Nghệ An

READ MORE - TUỔI GIÀ - Thơ Đàm Ngọc Năm

Thursday, October 12, 2023

THA THỨ - Thơ Trần Mai Ngân

 
                              Nhà thơ Trần Mai Ngân


THA THỨ
 
Mười yêu, mười thương, trăm nhung nghìn nhớ
Anh nợ em...
Thật thà hết lòng đàn bà trao gửi
Anh nợ em...
Dòng sông lặng im chở lời dối gian chiều nay ra biển
Em tha thứ...
Trăng hoa đong đưa loài bướm ong tìm đường lạ quên về
Em tha thứ...
Nhưng ...
Trái tim người đàn bà đã chết
Không cách gì quay lại của ngày xưa...
 
Trần Mai Ngân

READ MORE - THA THỨ - Thơ Trần Mai Ngân

Wednesday, October 11, 2023

Chùm ảnh HỪNG ĐÔNG Ở CALI - Chu Vương Miện

 

Bấm chuột vào ảnh để phóng to.







READ MORE - Chùm ảnh HỪNG ĐÔNG Ở CALI - Chu Vương Miện

VĨNH BIỆT NHẠC SĨ NGUYỄN HỮU TÂN - Thơ Quách Như Nguyệt





Vĩnh biệt 

nhạc sĩ Nguyễn Hữu Tân



Gửi điện thư mà không thấy trả lời

Một tuần sau nghe tin anh qua đời

Bất ngờ quá, đâu ngờ ông anh mất?

Em buồn lắm, buồn miên man chất ngất!



Hơn hai trăm bài thơ em phổ nhạc

Tám chục bài là của nhạc sĩ Tân

Anh: thi, nhạc sĩ tài ba ân cần

Người hiền hòa ai cũng muốn gần, thân



Là nghệ sĩ, tính tình anh nghệ sĩ

Nghệ sĩ mà nên lãng mạn ra gì

Không lãng mạn chẳng thể nào viết nhạc

Không lãng mạn làm sao viết  tình thơ?



Chơi xa về, vội vào computer

Gỏ lóc cóc em làm thơ con cóc

Thơ con cóc nhưng có anh thích đọc

Anh đọc rồi còn viết nhạc cho thơ



Anh Tân giỏi, viết nhạc nhanh như chớp

Em làm thơ cũng nhanh nên mình hợp

Thơ tàm tạm được phổ nhạc nên vui

Không còn anh, thơ em lạc lỏng rùi!



Anh viết nhạc, anh hát nháp gửi em

Tim óc anh gửi vào trong bản nhạc

Có nhiều lúc anh hát đi hát lại

Anh miệt mài, tha thiết với nhạc thơ



Bài thơ này không còn anh để đọc

Em mất đi bạn văn nghê, tri âm

Những tưởng rằng em sẽ không thể khóc

Có ngờ đâu nước mắt rơi âm thầm!



Một người anh mà em hằng quý mến

Cảm thấy mình mất mát, tiếc thương anh!

Anh ra đi nhiều thi nhân thương tiếc

Và em đây cũng tưởng tiếc vô cùng!



Vừa làm thơ vừa nhạt nhòe nước mắt

Mất ông anh, em đây buồn se sắt

Mong anh Tân an nghĩ cõi vĩnh hằng

Vĩnh biệt anh, thi nhạc sĩ hiền lành!



Nguyễn Hữu Tân có tài nhưng khiêm nhượng

Vĩnh biệt anh, người nhạc sĩ thân thương!

Quách Như Nguyệt

October 11th, 2023




*******


Mời nghe một sáng tác của nhạc sĩ Nguyễn Hữu Tân, ca sĩ Thanh Thúy hát. 

Bấm vào liên kết sau:

CÁM ƠN PHẬT - Lời Thơ: Thanh Trí Cao Nhạc: Nguyễn Hữu Tân Ca sĩ Thanh Thúy
READ MORE - VĨNH BIỆT NHẠC SĨ NGUYỄN HỮU TÂN - Thơ Quách Như Nguyệt

TỐNG BIỆT HÀNH - Thơ Thâm Tâm - Nhạc: Phạm Anh Dũng - Minh Đạt hát - Đỗ Hải hòa âm

READ MORE - TỐNG BIỆT HÀNH - Thơ Thâm Tâm - Nhạc: Phạm Anh Dũng - Minh Đạt hát - Đỗ Hải hòa âm

THƯƠNG CHÚC NGƯỜI ĐI - Sáng tác và hòa âm: Giang Thiên Tường - Tiếng hát: Nguyễn Đức Duy

READ MORE - THƯƠNG CHÚC NGƯỜI ĐI - Sáng tác và hòa âm: Giang Thiên Tường - Tiếng hát: Nguyễn Đức Duy

NHỚ HƯƠNG CỐM XƯA CỦA MẸ - Thơ Nguyễn Đại Duẫn

 


NHỚ HƯƠNG CỐM XƯA CỦA MẸ


Tháng Mười về nhớ mùi hương cốm

Nhớ bóng Mẹ gầy!

Trên cánh đồng làng 

Nhặt nhạnh từng tẻ nếp thơm về rang, xay, giã, dần, sàng

Hương cốm nồng nàn quyện vào hương thu xanh mát

Thơm vào giấc ngủ tuổi thơ tôi

Hương cốm ngọt ngào ướp vào trang sách

Theo chân vui bước tới trường 


Nay Mẹ đã đi xa, mùa màng đổi vụ

Ngơ ngác cánh cò tìm về đồng cũ


Hương cốm giờ chỉ còn trong miền ký ức, ca dao 


Nguyễn Đại Duẫn

Quảng Bình


READ MORE - NHỚ HƯƠNG CỐM XƯA CỦA MẸ - Thơ Nguyễn Đại Duẫn

CON ĐƯỜNG PHƯỢNG ĐỎ - Chùm thơ Phạm Ngọc Thái



Nhà thơ Phạm Ngọc Thái



CON ĐƯỜNG PHƯỢNG ĐỎ

 

Em mang màu phượng đỏ ra đi

Anh tha thẩn dọc hè phố nhỏ

Nơi kỉ niệm của mối tình sinh nữ

Xác ve còn bám ở thân cây.

 

Con đường phượng đỏ đêm nay

Mây lãng du bay, trời xanh vô định

Những cánh hoa rung trong hoài niệm

Nghe lòng thổn thức đâu đây

 

Phượng đã cháy lên một thời

Nửa tóc bạc rồi, nửa mái xanh phơ phất

Tới một ngày chúng cũng tàn úa hết

Ta sẽ thành ông bà lão, em ơi!

 

Con đường tình đẫm giọt sương rơi

Gió vẫn xạc xào vi vút thổi

Giá hồi ấy chúng mình lấy nhau, rồi sinh năm đẻ bảy

Thì đâu còn phượng để anh ru?

 

Em đã mang màu phượng ấy ra đi...

 

ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI

                                       

 Em nói với tôi rằng: “Muốn có một đứa con…”

Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm

Năm tháng dáng hình em hiển hiện

Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi!

 

Người thục nữ tôi yêu, những năm cuối cuộc đời

Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ

Em hãy thắp nén hương lòng tưởng nhớ

Để hồn anh siêu thoát dưới trời âm

 

Gặp em muộn rồi, bóng xế hoàng hôn

Tóc cũng bạc đôi phần, dẫu tim còn khao khát

Ngày anh khuất chắc làm em thổn thức

Nước mắt tràn trên nấm mộ thương yêu

 

Thì đời này, em ạ! Có trớ trêu

Nhưng ta đã bên nhau sưởi ấm mùa đông rét

Anh hôn lên đôi môi em, như một vầng trăng khuyết

Thấy cả bầu trời du ngoạn cõi hồn xanh

 

Lại bùng cháy trong thơ ngọn lửa trái tim

Ngọn lửa của tình yêu vĩnh diệt

Em đừng khóc cho lòng anh thêm tan nát

Có rời chốn dương trần, anh không chết đâu em!

 

Chỉ hóa kiếp mình, tiếp cuộc trường sinh

Cùng thi ca, anh sẽ sống muôn đời trong nhân thế

Vẫn khắc khoải quanh nàng vào nỗi nhớ

Với mối tình nồng thắm của em yêu

 

Nếu giây phút nào, em lạc bến cô liêu?

Giọt lệ thơ rơi nhòa trang giấy trắng

Hãy tìm đến nấm mồ anh, miền xa vắng

Rồi âm thầm một chút khóc cho nhau

 

Anh thương em đời gặp cảnh bèo dâu

Em nhớ về anh sống kiếp chàng du mục

Thời trai trẻ phong trần, qua chiến tranh loạn lạc

Khi tuổi già, có vợ vẫn cô đơn

 

Anh tìm đến em, lúc đã tàn úa mái đầu xanh

Yêu tha thiết mà cách ngăn thế giới

Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối

Và yên lòng nơi nấm mộ ngàn thu.

  

EM VỀ BIỂN

                      Quê em thành phố biển

                                      *

Em về biển để vùi vào trong cát

Nỗi buồn nước mắt

Những nát tan vòm ngực đã thương đau.

 

Biển cứ vỗ tan... nát tình biển cả...

Xô mãi bờ với lá thông reo

Người thiếu nữ ấy dần thành cát trắng

Mang nỗi niềm, không biết đã đi đâu?

 

“Bờ bãi đời người” - Cuộc sống tình yêu

Trái tim nhỏ, em dựng cả toà-sen chân Phật Tổ!

Ta cũng thể loài cua còng trong bể cả

Yêu thương nhiều, hưởng đã bao nhiêu

 

Tháng năm trôi, tình cũ cháy như khêu

Dòng suối thần tiên nuôi đời ta mục ải

Đôi gót đỏ, ánh mắt nhìn thơ dại

Đã thổi thành bão tố ở trong anh

 

Hàng bạch đàn năm xưa còn đó

Anh còn đây, em hỡi! Anh còn đây

Nhớ những buổi đón em bên cổng trường sinh ngữ

Tóc nửa bạc rồi. Chỉ thấy gió mưa bay...

 

Tóc nửa bạc rồi. Tình vẫn đó, em ơi!


Phạm Ngọc Thái

Hà Nội

READ MORE - CON ĐƯỜNG PHƯỢNG ĐỎ - Chùm thơ Phạm Ngọc Thái