Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, May 25, 2022

GỌI ĐẤNG TỐI CAO TOÀN NĂNG CỦA HỒI GIÁO LÀ “THÁNH ALLAH” CÓ SAI KHÔNG? – La Thụy


Giáo lý của Nhà tiên tri Mohammed được đặt trên nền tảng là sự mặc khải về Cựu ước.


Một số người cho rằng gọi “Thánh Allah” là sai. Bởi vì Allah là  Thượng đế và là Đấng tối cao dĩ nhiên phải cao hơn Thánh. Tiêu biểu cho ý kiến này là học giả An Chi.
 
Trích từ bài viết của  An Chi:
 
“Allah không phải là thánh. Thế nhưng có rất nhiều người, kể cả các ‘nhà chuyên môn’, cứ gọi Ngài là thánh, ví dụ như: Người phụ nữ hét lên ‘Allahu akbar’ (Thánh Allah vĩ đại) khi tấn công hai người trong siêu thị bằng dao; Tin tức, hình ảnh, video clip mới nhất về Thánh Allah vĩ đại…
Chúng tôi từng thấy trên Facebook một nữ giảng viên đại học cũng gọi Allah là thánh!
Không, Allah không phải là thánh. Ngài là Thượng đế, là Đấng Toàn Năng”

                                                                 An Chi

https://thanhnien.vn/lat-leo-chu-nghia-can-dung-tu-cho-chinh-xac-post1461088.html

*
Chúng ta thử xem THÁNH trong các tôn giáo có vị trí như thế nào?
 
VỚI THIÊN CHÚA GIÁO:
 
Từ “THÁNH” thường dùng cho Thiên Chúa, ví dụ như: thánh đường, thánh ca, thánh giá, thánh lễ, thánh kinh, thánh hóa, dân thánh, chén thánh, khăn thánh, bàn thánh...
Các từ THÁNH THIÊNG, THÁNH LINH, CHÍ THÁNH chỉ dành cho Thiên Chúa. 
Trong tiếng Anh GOD có nghĩa là Thiên Chúa, Thánh, Thần
God's book: Kinh thánh (Kinh Thiên Chúa)
 
Trong KINH LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA có câu:
“Lạy Đấng Chí Thánh là Thiên Chúa Toàn Năng Hằng Hữu, xin thương xót chúng con và toàn thế giới...”
 
Người Do Thái giáo, Thiên Chúa giáo gọi Chúa Trời, gọi Chúa Jesus là THÁNH 

TRÍCH:
 
Đấng Thánh: (Công 3:14; Thi-thiên 16:10)—Đấng Chist là THÁNH, cả trong thần tánh và trong bản tính con người, là nền tảng của sự thánh khiết cho dân sự của Ngài. Qua sự chết của Ngài, chúng ta đã được nên thánh và được trong sạch trước mặt Chúa Trời.
 
https://www.gotquestions.org/Viet/Chua-Gie-xu-ten.html
 
Hoặc:

Thi thiên 22:3: “Còn Chúa là THÁNH, Ngài là Đấng ngự giữa sự ngợi khen của dân Ysơraên”
Thi thiên 99:3,5,9: “Nguyện chúng tôi ngợi khen danh rất lớn, đáng sợ của Chúa. Ngài là THÁNH. Hãy tôn cao Giêhôva Chúa Trời chúng tôi và thờ lạy trên núi thánh Ngài, và Giêhôva Chúa Trời chúng tôi là thánh”. Thiết tưởng không nên giải thích gì, để lời của Chúa nói thẳng với lòng của chúng ta.
Êsai 6:3: “Các Sêraphin cùng nhau kêu lên rằng: Thánh thay, Thánh thay, Thánh thay là Giêhôva vạn quân. Khắp đất đầy dẫysự vinh hiển Ngài”. Ba lần Thánh thay, Thánh thay, Thánh thay cho ba ngôi Chúa Trời hiệp nhất.
I Phierơ1:15-16: “Nhưng, như Đấng gọi anh em là Thánh, thì anh em cũng phải Thánh trong mọi cách ăn ở mình, bởi có chép rằng: Hãy nên Thánh, vì Ta là THÁNH”. Chúa Trời là Đấng Thánh đòi hỏi mỗi người chúng ta phải Thánh trong mọi cách ăn ở của mình.
Giôsuê 24:19; Êsai 5:16; 57:15; Giăng 17:11 nói Chúa Trời là Đấng Thánh. Riêng sách tiên tri Êsai có khoảng 30 lần chép “Chúa Trời là Đấng Thánh của Ysơraên”
 
https://vietchristian.com/bhkt/reader.asp?pid=,src=/ntcb/GiaoLyCanBan.txt,name=Bai,enc=2,nl=1,id=8,max=0
 
VỚI PHẬT GIÁO:
 
THÁNH có thể có sáu loại thần thông (lục thông) như thiên nhãn thông, thiên nhĩ thông, tha tâm thông, thần túc thông, thần cảnh thông, lậu tận thông. Phật Thích Ca là vị ĐẠI THÁNH có đủ mười danh hiệu: Như lai, Ứng cúng, Chánh biến tri, Minh hạnh túc, Thiện thệ, Thế gian giải, Vô thượng sĩ – Điều ngự trượng phu, Thiên nhân sư, PHẬT, THẾ TÔN.
 
Phật giáo chia quả thánh làm bốn cấp độ gọi là tứ thánh quả bao gồm sơ quả Tu-đà-hoàn, nhị quả Tư-đà-hàm, tam quả A-na-hàm, tứ quả A-la-hán. Trong đó A-la-hán là bậc thánh đã thoát khỏi sinh tử luân hồi, đạt cảnh giới niết bàn. Ba quả còn lại là Tu-đà-hoàn, Tư-đà-hàm và A-na-hàm tuy chưa hoàn toàn thoát ly khỏi sinh tử luân hồi nhưng cũng không thể bị đọa vào ba đường ác (tam ác đạo) là súc sanh, ngạ quỷ và địa ngục.
 
https://dothogiadinh.vn/phan-biet-than-tien-thanh.html?
 
VỚI NHO GIÁO:

Theo sách Trung dung thì “Thánh nhân là hiện thân của Thượng Đế”, người có những phẩm chất, đức tính cao quý của Thượng Đế. Cũng có câu rằng “Trời là ông Thánh không nói; Lời Ông Thánh là Lời Trời nói”“Trời có nói gì đâu mà 4 mùa cứ tiếp nối, vạn vật cứ sinh hoá. Trời có nói gì đâu”.

Chương 31: Thánh Nhân là hiện thân của Thượng Đế

https://khoahoctamlinh.vn/trung-dung-tan-khao-chuong-26-thanh-nhan-phoi-thien-3216.html

VỚI HỒI GIÁO:

Kinh Qur'an trở thành Thánh Kinh (The Holy Book) hoặc sách Mặc Khải (Book of Revelation) của Hồi Giáo.

Thánh Kinh là từ ngữ để chỉ các văn bản thiêng liêng của nhiều niềm tin khác nhau, nhưng thường là từ các tôn giáo khởi nguồn từ Abraham. Các văn bản này thường được viết trong giai đoạn hình thành của các niềm tin Do Thái giáo, Kitô giáo và Hồi giáo, những người lãnh đạo của các cộng đồng này tin đây là các sách được linh truyền từ Thiên Chúa để thể hiện lịch sử uy quyền của mối liên hệ giữa Thiên Chúa và dân của ngài.
Từ “Khải Huyền” (Revelation) do từ Hy-lạp “apokalupsis” (Apocalypse, tiếng Anh và Pháp), có nghĩa là “vén màn” cho thấy điều bí mật che khuất bên trong. Revelation còn được dịch là “Mặc khải” và Apocalypse còn được dịch là “Ngày Phán Xét Cuối Cùng”.
 
Kinh Qur'an là Thánh Kinh (The Holy Book) là sách được linh truyền từ Thiên Chúa để thể hiện lịch sử uy quyền của mối liên hệ giữa Thiên Chúa và dân của ngài

Về phương diện tâm linh, Kinh Qur'an là sự nối kết những dòng tư tưởng về một tôn giáo độc thần khởi đầu từ tổ phụ Abraham, qua Mai-sen (Moses) qua Jesus đến thiên sứ cuối cùng là Muhammad.

Trong 6219 câu của kinh Qur'an đã thể hiện nội dung của kinh Cựu Ước và Tân Ước. 

Vì đạo Hồi là đạo Thiên Chúa thứ ba, xuất hiện sau đạo Do Thái và đạo Ki Tô nên đạo Hồi đã in đậm những dấu ấn đức tin của hai đạo Thiên Chúa trước đó.

Người Do Thái giáo và Thiên Chúa giáo cũng được tín đồ Hồi giáo tương đối coi trọng và gọi là Giáo Dân Thánh Thư (People of The Book). Kinh Thánh Kitô giáo cũng là sách thiêng trong Hồi giáo, có điều người Hồi giáo coi nó không đầy đủ và hoàn thiện như Kinh Qur'an.
 
Từ 2000 năm trước Công Nguyên, những người Ả Rập đã biết đến Thiên Chúa của Abraham mà họ gọi là Allah. Điều đó có nghĩa là họ đã thờ Allah từ 27 thế kỷ trước khi có Muhammad và đạo Hồi. Qua nhiều thế kỷ tiếp xúc với văn hóa Do Thái, người Ả Rập đã rất quen thuộc với các nhân vật của kinh Thánh Cựu Ước. Từ thế kỷ 1 đến thế kỷ 7, người Ả Rập tiếp xúc với những người Ki Tô Giáo thuộc đế quốc Byzantine rộng lớn và từ những nước lân bang như Syria, Ai Cập và Ethiopia... Mặc dù rất ít người Ả Rập lúc đó theo Ki Tô Giáo nhưng cũng không cảm thấy xa lạ với Jesus và Gioan Baotixita.
 
Đọc kinh Kinh Qur'an, chúng ta sẽ thấy những nhân vật quan trọng của hai đạo Do Thái và Ki Tô được Muhammad thường xuyên nhắc tới. Kinh Qur'an là một tổng hợp những kiến thức tôn giáo đã tiềm tàng sẵn trong đại khối các dân tộc Ả Rập. Sự tổng hợp đó được gọi là Islam, có nghĩa là sự tuân phục tuyệt đối vào Thiên Chúa. (Islam means the absolute submission to God). Người Trung Quốc phiên âm “Islam” thành “Hui” (Hồi) và gọi đạo này là "Hui-jao" tức Hồi Giáo. Kinh Qur'an trở thành Thánh Kinh (The Holy Book) hoặc sách Mặc Khải (Book of Revelation) của Hồi Giáo.
 
Những chương đầu tiên của Kinh Qur'an nói về Thiên Chúa Allah với những đặc tính siêu việt của Ngài 
Ngoài Thiên Chúa ra, Kinh Qur'an dạy phải tin có các thiên thần và ma quỉ (Satan), tin các sách Mặc Khải của đạo Do Thái và Ki Tô cùng các vị thiên sứ, tin có ngày tận thế và ngày phán xét cuối cùng, tin mọi kẻ chết đều được sống lại, tin có Thiên Đàng Hỏa Ngục, tin mọi việc do Thiên Chúa Allah tiền định nhưng mọi người có ý chí tự do.
 
Theo:
https://luatminhkhue.vn/kinh-coran-la-gi---tim-hieu-nhung-noi-dung-co-ban-cua-kinh-coran.aspx
 
Và:
https://sachhiem.net/index.php/index.php?content=showrecipe&id=266
 
*
Allah là danh từ tiêu chuẩn trong tiếng Ả Rập để chỉ định Thượng đế Đấng Toàn Năng. Tại châu Âu, châu Mỹ, Đông Á, Nam Á danh từ Allah được phần đông coi là dành riêng cho tín đồ Islam. Tuy nhiên, tại các xứ nói tiếng Ả Rập, Kitô hữu và Do Thái giáo cũng gọi Thiên Chúa là Allah. Danh từ Allah vốn đã có trong ngôn ngữ Ả Rập từ thời xa xưa, cả Do Thái giáo và Kitô giáo cũng đã được truyền vào bán đảo Ả Rập rất sớm. Cho nên, Kitô hữu người Ả Rập ngày nay không có danh từ nào khác để gọi Thiên Chúa, họ gọi chẳng hạn Chúa Cha là Allāh al-'Ab
 
Đại khái các ngôn ngữ đều gọi Allah theo lối phiên âm, hoặc dịch nghĩa. Các quyển Kinh Thánh tiếng Indonesia biên Thượng Đế hay Đấng Toàn Năng là Allah. Tín đồ Islam nói tiếng Trung Quốc cũng hay gọi Allah là Chân Chúa (真主) (Chúa thật).
Tại Việt Nam, một danh từ được người Chàm lslam ở Việt Nam dùng khá phổ biến trong cộng đồng tiếng Việt là Allah Đấng Toàn Năng, Đấng Tối cao, hay Đấng Độ Lượng vì lý do để thể hiện sự tôn trọng, do trong tiếng Việt, khi thể hiện sự tôn trọng thường gọi tên kèm các kính ngữ đứng trước Ngài. Tín đồ Chàm Islam nói tiếng Việt cũng hay thường gọi Allah là Thượng Đế khi giao tiếp với người của tôn giáo khác, hoặc đôi khi Thượng Đế Đấng Toàn Năng, Đấng Tối cao, hay Đấng Độ Lượng, trong các buổi hành lễ trong Samkhik (Nhà Nguyện) hay khi làm phép vào đạo Islam (Tamư bani Islam) cho một tín đồ mới.
 
Lời tuyên xưng đức tin (shahādah) mà một người được đưa vào cộng đồng Hồi giáo bao gồm sự khẳng định rằng không có thần thánh nào ngoài Allah và rằng Muhammad là sứ giả. Đối với những người Hồi giáo ngoan đạo, mọi hành động đều được mở đầu bằng một lời kêu gọi tên thần (basmalah). Công thức trong shāʾa Allāh, “nếu Allah muốn,” xuất hiện thường xuyên trong bài phát biểu hàng ngày. Công thức này là lời nhắc nhở về sự can thiệp của THẦN THÁNH luôn hiện hữu vào trật tự thế giới và hành động của con người. Người Hồi giáo tin rằng không có gì xảy ra và không có gì được thực hiện trừ khi đó là theo ý muốn hoặc lệnh truyền của Allah, mặc dù con người phải chịu trách nhiệm cá nhân về những lựa chọn đạo đức mà họ đưa ra vào bất kỳ thời điểm nào. Như được biểu thị bằng thuật ngữ Hồi giáo, thái độ cá nhân của một tín đồ Hồi giáo, do đó, là sự phục tùng có ý thức đối với Chúa. Sự phục tùng như vậy không phải là mù quáng và thụ động mà phải có mục đích và dựa trên sự hiểu biết về Chúa Trời và các điều răn của Ngài qua những điều mặc khải của Ngài.
 
https://www.duhoctrungquoc.vn/wiki/vi/Allah

Trong cuốn sách thiêng liêng của người Hồi giáo Kinh Qur'an. Được biết Allah 99 tên. Nhưng con số này không thể khẳng định. Bởi vì đó là Chúa, rằng Ngài có thể có vô hạn các tên.

99 tên Allah được mô tả trong kinh Qur'an của người Hồi giáo, nói chung để ca tụng Thiên Chúa là ĐẤNG CHÍ TÔN, ĐẤNG TOÀN NĂNG, ĐẤNG CHÍ THÁNH !

https://vi.delachieve.com/hoi-giao-99-ten-cua-allah-va-y-nghia-cua-chung/


*
Một số trang web dù biết rất rõ Allah là Thượng đế, là Đấng Toàn Năng, là Chúa Trời nhưng vẫn gọi là “Thánh Allah”:
 
Trong lịch sử, đạo Hồi ra đời vào thế kỷ 7 tại bán đảo Ả Rập, do Thiên sứ Muhammad nhận mặc khải của thượng đế truyền lại cho con người qua thiên thần Jibrael (Gabriel). Đạo Hồi chỉ tôn thờ Thánh Allah Đấng Tối cao. Đối với tín đồ, Muhammad là vị Thiên Sứ cuối cùng được Allah mặc khải Thiên Kinh Qur'an (còn viết là Koran) qua Thiên thần Jibrael.
 
https://www.facebook.com/111293721448513/posts/123450606899491/
 
Hay:
 
Cộng đồng người Chăm ở Nam Bộ nói chung, TP. Hồ Chí Minh nói riêng theo Hồi giáo hay còn gọi là đạo Islam. Hoạt động tín ngưỡng của cộng đồng Chăm theo Hồi giáo (Chăm Islam) chính thống chỉ tôn thờ THÁNH Allah.

https://baodantoc.vn/tin-nguong-cua-nguoi-cham-hoi-giao-tai-tp-ho-chi-minh-1633238711787.htm
 
Và:
 
“Thánh Allah.” Bách khoa toàn thư Britannica. 2007. Encyclopædia Britannica
 
Trích:
Quan điểm của người Hồi giáo về thiên tính
Trong Hồi giáo, Thiên Chúa (tiếng Ả Rập: Tiếng Ả Rập dịch. Allāh là Thần, là người tuyệt đối, là người cai trị toàn năng và toàn năng của vũ trụ và là người tạo ra mọi thứ trong sự tồn tại.
 
Các tôn giáo khởi nguồn từ Abraham, hay còn gọi là các tôn giáo Abraham (Abrahamic), là các tôn giáo độc thần (monotheistic) xuất phát từ Tây Á, tự coi là có sự tiếp nối từ các thực hành tôn giáo thờ Thiên Chúa của Abraham hoặc công nhận truyền thống tâm linh gắn với ông. Abraham được coi là một ngôn sứ, như được miêu tả trong Kinh Tanakh, Kinh Thánh và Kinh Qur'an.
 
Vào thế kỷ thứ 6, Hồi giáo đến từ các thành phố Mecca và Madinah xứ Ả Rập. Tuy nguyên thủy không phải là một nhánh ly khai từ Do Thái giáo hay Kitô giáo, Hồi giáo tự cho mình là sự tiếp nối và thay thế cho hai tôn giáo nói trên.
 
Người ta có thể tìm thấy trong Hồi giáo nhiều di sản từ Do Thái giáo và Kitô giáo như tín đồ Hồi giáo tin vào một dị bản của câu chuyện Sáng thế, họ cũng tin rằng người Ả Rập là dòng dõi của Abraham theo phổ hệ Ishmael, họ hoàn toàn không công nhận Kinh thánh Do Thái, vì họ cho rằng trong đó người ta đã xoá bỏ những phần đề cập đến sự xuất hiện của Muhamad. Dù vậy, họ vẫn tôn trọng bản kinh thánh này như là được soi dẫn bởi Thiên Chúa.

TÓM LẠI:
 
Tổng hợp những điều đã nêu ở phần trên và đọc những đoạn trích dẫn, chúng ta thấy:
 

- Với Phật giáo thì cấp độ tu hành cuối cùng của tứ thánh quả là A-la-hán. Và A-la-hán là bậc thánh đã thoát khỏi sinh tử luân hồi, đạt cảnh giới niết bàn. THÁNH có thể có sáu loại thần thông (lục thông) như thiên nhãn thông, thiên nhĩ thông, tha tâm thông, thần túc thông, thần cảnh thông, lậu tận thông. Phật Thích Ca là vị ĐẠI THÁNH có đủ mười danh hiệu: Như lai, Ứng cúng, Chánh biến tri, Minh hạnh túc, Thiện thệ, Thế gian giải, Vô thượng sĩ – Điều ngự trượng phu, Thiên nhân sư, PHẬT, THẾ TÔN.


- Với Nho giáo, theo sách Trung dung thì “Thánh nhân là hiện thân của Thượng Đế”. Sách có câu “Trời là ông Thánh không nói; Lời Ông Thánh là Lời Trời nói”.
 
- Với các tôn giáo độc thần khởi đầu từ tổ phụ Abraham, qua Mai-sen (Moses), qua Jesus đến thiên sứ cuối cùng là Muhammad.


Từ “THÁNH” thường được dùng cho Thiên Chúa, ví dụ như: thánh đường, thánh ca, thánh giá, thánh lễ, thánh kinh, thánh hóa, dân thánh, chén thánh, khăn thánh, bàn thánh... (theo cách nói của tín hữu Thiên Chúa giáo)
Các từ THÁNH THIÊNG, THÁNH LINH, CHÍ THÁNH chỉ dành cho Thiên Chúa.
Trong Tiếng Anh GOD có nghĩa là Thiên Chúa, Thánh, Thần
God's book: Kinh thánh (sách Thiên Chúa)

CHÚA TRỜI được Do Thái Giáo, Thiên Chúa Giáo gọi là THÁNH. Với danh xưng Giêhôva (Jehovah), Giavê (Yahweh) trong Kinh thánh Cựu Ước và danh xưng Allah trong kinh Qur'an để chỉ “Chúa Trời” hay “Thiên Chúa”.  99 tên Allah được mô tả trong kinh Qur'an của người Hồi giáo, nói chung để ca tụng, tuyên xưng Thiên Chúa là ĐẤNG CHÍ TÔN, ĐẤNG TOÀN NĂNG, ĐẤNG CHÍ THÁNH!

Thánh kinh Thiên Chúa Giáo và Do Thái Giáo gọi Thiên Chúa là THÁNH như đã nêu ở phần trên. Trong 6219 câu của kinh Qur'an đã thể hiện nội dung của kinh Cựu Ước và Tân Ước. 
THÁNH là một danh xưng cao cả dành để tuyên xưng Đấng Chí Tôn, Đấng Toàn Năng. Vậy thì gọi Allah là THÁNH không sai.
 
Từ ngữ “Allahu akbar” (Thánh Allah vĩ đại), từ ngữ Thánh Allah được sử dụng khá phổ biến, khá lâu; cho đến nay chúng tôi chưa biết đến sự phản bác nào của các chức sắc Hồi giáo. Ở Việt Nam, chỉ có một số người cho rằng danh xưng “Thánh Allah” là sai, tiêu biểu như học giả An Chi như đã nêu ở trên.

Không những Allah là vị THÁNH cao cả, có thể nói theo cách khác Allah là một vị THẦN.

Hồi giáo là tôn giáo độc thần (monotheistic), Allah là vị THẦN tối cao, một vị THẦN Duy Nhất và Vĩnh Hằng, là Đấng Tạo Hóa đã tạo các tầng trời và Trái Đất. Allah là đấng chủ trì lẽ phải. Allah là đấng toàn tri, toàn năng, cũng là bậc đại nhân, đại từ. Ngoài Allah, không có thiên thần nào khác được thờ phượng, tuyên xưng và tuân phục. Lời tuyên xưng đức tin (shahādah) mà một người được đưa vào cộng đồng Hồi giáo bao gồm sự khẳng định rằng không có THẦN THÁNH nào ngoài Allah.
 
                                                             La Thụy         
READ MORE - GỌI ĐẤNG TỐI CAO TOÀN NĂNG CỦA HỒI GIÁO LÀ “THÁNH ALLAH” CÓ SAI KHÔNG? – La Thụy

Monday, May 23, 2022

DƯỚI VÒM TRỜI MÙA HẠ - Thơ Tịnh Bình

 
             Nhà thơ Tịnh Bình
 

DƯỚI VÒM TRỜI MÙA HẠ
 
Nhắn gì chang chói lời ve
Lặng nghe tiếng hạ gọi hè sang chơi
Trời cao thả cái nắng rơi     
Ve còn gióng giả thêm lời khét khê
 
Lỡ say phiến nắng mụ mê
Vài ba ả gió hẹn thề mối mai
Chuồn chuồn cánh mỏng tìm ai
Bay cao bay thấp bay hoài mong mưa
 
Chùng chình bóng hạ sang trưa
Võng tre kẽo kẹt đong đưa lời gì
Thả con diều giấy bay đi
Ta thành đứa trẻ mỗi khi hạ về...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)
 
READ MORE - DƯỚI VÒM TRỜI MÙA HẠ - Thơ Tịnh Bình

Saturday, May 21, 2022

THƯƠNG NHỚ MẸ - Nhạc: Đặng Vương Quân - Thơ: Quách Như Nguyệt - Ca sĩ: Tâm Thư



Nhà thơ Quách Như Nguyệt



Thương nhớ mẹ

Bao nhiêu bài thơ con làm

Chưa bài nào con làm cho mẹ

Hôm nay đọc những bài thơ về mẹ,

Của bạn bè, con cảm thấy xót xa

Đúng quá đúng những bài thơ ngợi ca

Nước mắt con tuôn trào

Thấy thổn thức, thấy nhớ thương vật vã!

 

Nhiều năm qua kể từ ngày mẹ mất

Con lạc loài, hụt hẫng lắm mẹ ơi

Không còn mẹ, ai dậy dỗ trên đời

Những lúc khổ chẳng còn ai tâm sự

Ai khuyến khích, ai mừng con khá giả

Ai nghe con chia sẻ chuyện âu sầu..

 

Khi quấn khăn tang mầu buồn trắng lên đầu,

Dẫu vẫn biết.. từ đây mình mất mát

Đâu ngờ rằng mất nhiều quá mẹ ơi!

 

Không có ai hiểu con bằng mẹ hiểu

Mất mẹ rồi, trống vắng biết bao nhiêu

Thèm mẹ mắng, nghe mẹ cười hớn hở

Mất thật rồi… ai nâng đỡ, thương yêu

Mẹ thương con, tình thương vô điều kiện

Mẹ thương con tình mẹ chẳng bến bờ

 

Bao nhiêu tuổi vẫn là con của mẹ

Mẹ mất rồi con bé bỏng với ai

Bao nhiêu tuổi vẫn là con gái mẹ

Thèm dụi đầu vào nách mẹ, ôm vai

 

Hoa hồng trắng con ngậm ngùi cài áo

Cài hàng năm vào ngày lễ Vu Lan

Nhớ mẹ yêu con đã khóc nghẹn ngào

Tháng Bẩy ta mùa Vu Lan báo hiếu

Mẹ còn đâu mà đền trả, mẹ yêu…

 

Mẹ yêu ơi hôm nay con nhớ quá

Nhớ mẹ hiền, con nhớ quá mẹ ơi?

Ngày hiền mẫu không còn mẹ trên đời

Thương nhớ mẹ, mẹ của con, mẹ hỡi…


Q. Như Nguyệt

<nhunguyet9963@gmail.com>

 


READ MORE - THƯƠNG NHỚ MẸ - Nhạc: Đặng Vương Quân - Thơ: Quách Như Nguyệt - Ca sĩ: Tâm Thư

Friday, May 20, 2022

ĐEN NHƯ MÕM CHÓ - Thơ Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử

Nhà thơ Chu Vương Miện


ĐEN NHƯ MÕM CHÓ

Thơ Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử




Nhà toán học lừng danh Hoàng Tuỵ 

“Cháu nội của tổng đốc Hoàng Diệu"

Vừa qua đời người

Ở tuổi gần 90

Trước khi thác tiên sinh trao đổi 

“Cuộc đời nói vậy mà chả có gì ý nghĩa cả?”

-

Nước sông công tù

Mang muối bỏ biển

Chở củi về rừng

Dã tràng xe cát biển đông

-

Chim chóc ăn vụng thóc trong sân

Uống nước vũng

Xong quẹt mỏ bay tuốt

Gà qué cũng y chang

Ăn xong ỉa 1 bãi cứt

Cút

-

Bạc thì dân

Bất nhân thì lính

Nước chở thuyền

Mà nước cũng dìm thuyền 

Cũng là huynh đệ chi binh

Đảo chánh thì ngược lại 

Thịt luôn cấp trên

-

Nước mắt chẩy xuôi 

Ăn xong vẫy đuôi

Có mật có ruồi 

Không mật không có ai 

Có cơm thịt rượu ghệ

Có chức quyền

Chân tay bộ hạ đầy nhà

Lấy chổi chà xua đi không hết

Sa cơ thất thế chả còn ma nào?

Chỉ chờ ăn đạn

-

Sự đời là vdậy

Thử thì biết ngay?


Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử







READ MORE - ĐEN NHƯ MÕM CHÓ - Thơ Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử

ĐỌC “TRẦM KHÚC MÙA THU” THƠ TRẦN THỊ CỔ TÍCH - Châu Thạch


      
Nhà thơ Trần Thị Cổ Tích là bạn facebook mà chúng tôi khộng nhớ kết bạn khi nào, và thật tình hầu như không giao lưu nhau. Cho đến khi tôi nhắn tin xin khéo bằng cách hỏi mua tập thơ “Trầm Khúc Mùa Thu” thì tác giả gởi tặng. Cầm tập thơ trên tay, đọc lướt qua nhũng phần chính, thật tình tôi có sự khâm phục, khâm phục vì thấy có nhiều cây bút thượng thừa như Luân Hoán, Lê Mai Lĩnh, Cao Thoại Châu, Nguyên Bình… viết cho tác giả. Khâm phục chưa phải là cảm phục, vì tôi phải đọc hết thơ tác giả mới biết mình cảm phục hay không. Thế nhưng, khi đọc bài thơ mà Trần Thị Cổ Tích lấy đầu đề bài thơ làm tựa đề cho cả tập thơ của mình thì tôi cảm thấy “Con Ma Bắt Viết” trong tâm hồn tôi thức dậy hành tôi, buộc tôi phải viết gì đó cho bài thơ, và tôi viết ngay bây giờ. 
  
Bài thơ “Trầm Khúc Mùa Thu” đã được nhà thơ Cao Thoại Châu nhận xét một câu rất chính đáng ở cuối bài viết thay lời tựa của ông: 
  
“Cửa đóng, chiếc chìa khóa đã bị chủ nhà quăng đi mất! Thật thú vị là, chiếc chìa khóa trở thành biểu tượng lảng mạn của sự tìm kiếm! Trần thị Cổ Tích thú vị ở chỗ này đây”.
   
Nhà thơ Luân Hoán thì viết về chủ nhân của “Trầm Khúc Mùa Thu” như sau:
 
“Quảng Ngải xưa Quảng Ngải giờ/ tài hoa vẫn đượm ngọt ngào cỏ hoa/ những dòng thơ thật thiết tha/mừng cô em gái nâng tà áo hương/Cổ tích ngay giữa đời thường/ là giá trị khó đo lường ba hoa/kẹo gương đường phổi mạch nha/ngọt thơm hơi thở đậm đã tình thơ”
  
Nhà thơ Lê Mai Lĩnh, tôi biết là một người không sợ quyền lực, thích nói ngay nói thẳng và không nói lấy lòng bao giờ đã viết trong bài viết “Tác giả Trầm Khúc Mùa Thu, thánh nữ rắc muối vào thơ” những lời như sau:
 
“Trầm Khúc Mùa Thu hay nhạc trầm trầm, nghĩa là không bay bổng, mà là thầm thì lời nỉ non, tình tự của lứa đôi” “Cũng có thể gọi Trầm Khúc Mùa thu là một bàn nhậu hay mâm cổ văn chương. Tôi cũng nói rằng những ai không tham dự mâm cổ nầy là một thiệt thòi lớn”.
  
Bây giờ mời quý vị đi vào khổ đầu của bài thơ “Trầm Khúc Mùa Thu”:
 
dẫu chỉ một phần trăm hy vọng
anh vẫn gởi em lời tỏ tình mạo hiểm
không hề gạn lọc chuốt trau ngôn ngữ đẹp đẽ
xây xẩm quay cuồng anh bối rối lời thơ
   
Khổ thơ vào đề cho ta thấy chàng trai đã chín muồi yêu. Dẫu chỉ với một phần trăm hy vọng chàng vẫn gởi cho nàng lời tỏ tình bằng một bài thơ. Bài thơ của chàng chắc chắn không hay vì “không hề gạn lọc chuốt trau ngôn ngữ”. Thi nhân khi sáng tác phải gạn lọc chuốt trau ngôn ngữ mà chưa chắc có thơ hay. Vậy mà chàng trai gởi thơ tình không gạn lọc chuốt trau ngôn ngữ thì đúng là một chàng trai vừa ngố vừa liều. Quả chàng rất liều vì tỏ tình với 99/100 không hy vọng.
   
Muốn hiểu khổ thơ nầy ta hãy đọc 4 câu thơ trong bài thơ “Tình Thứ Nhất” của Xuân Diệu:
 
“Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất
Đem cho em kèm theo một lá thư
Em không lấy thì tình anh đã mất
Tình đã cho không lấy lại bao giờ.”
        (Tình thứ Nhất – Xuân Diệu)
  
Xuân Diệu không nói rõ như chàng trai trong “Trầm Khúc Mùa Thu” nhưng chắc chắn tâm trạng hai người giống nhau, bởi họ quá yêu, yêu đến nỗi nhu cầu tỏ tình là cấp bách, nếu không nói được thì con tim họ nổ tung. Có lẽ chàng trai trong “Trầm Khúc Mùa Thu” cũng quan niệm tình yêu như Xuân Diệu “Yêu là chết trong lòng một ít/ Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu/ Cho rất nhiều nhưng nhận chẳng bao nhiêu/ Người ta phụ, hoặc thờ ơ chẳng biết” vì vậy họ sẵn sàng nhận thất bại khi trao lá thơ tỏ tình, bởi tình yêu đơn phương của họ đã lên đến đỉnh điểm, thà cho để mất “không lấy lại bao giờ” còn hơn ấp ủ mãi trong con tim khờ dại.
  
Rồi thì hãy xem kết quả tình yêu “Đem cho em kèm theo một lá thư” sẽ ra sao:
 
làm sao đây khi em đã ném đi
chiếc chìa khóa mùa xuân
trong một ngày trái tim không còn nguyên vẹn
những mảnh vỡ niềm tin băm nát linh hồn
   
Ô hô! Số phận lá thư của “Trầm Khúc Mùa Thu” không khác chi lá thư trong “Tình Thứ Nhất” của Xuân Diệu: “Em đã xé lòng non cùng giấy mới/ Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê”. Chàng trai trong “Trầm Khúc Mùa Thu” khóc cho trái tim tan nát, niềm tin đổ vỡ băm nát linh hồn thì Xuân Diệu cũng khóc có khác chi đâu:
 
“Thôi thôi nhé, hoa đã sầu dưới đất
Cười trên cành sao được nữa em ơi
 Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất/
Đem cho em đã mất đi rồi!”
         (Tình Thứ Nhất –Xuân Diệu)
 
Đau xót thay một tình yêu đắm say đem trao không được nhận. Chàng trai trong “Trầm Khúc Mùa Thu” trầm mình trong bóng tối thời gian để ca một bài ca trầm khúc mùa thu suốt cả một đời:
 
trả lời thế nào đây bóng tối thời gian dần khép
ta còn gì cho nhau ngoài xưa cũ não nề
hai mảnh đời chập chờn màu hư ảo
chữ yêu thương sao có thể nguyên hình
  
Thế nhưng, trong khổ thơ cuối cùng, chàng trai dẫu chấp nhận tình đã mất, tình đã cho không lấy lại với tất cả sự vị tha của một khối tình như núi lờn, chàng vẫn đau xót khi thốt lên tiếng kêu tuyệt vọng “muộn mất rồi/Em bóng nhỏ đường mưa”:
 
đừng trách chi lời chối từ nghiệt ngã
đã dừng lại trong em từ lâu những nốt nhạc tình
ở xa kia anh núi cao chơ vơ chiều sương khói
xin cúi chào người
muộn mất rồi
em, bóng nhỏ đường mưa.
  
Đọc câu thơ “ở xa kia anh núi cao chơ vơ chiều sương khói” ta nhớ đến mấy câu thơ trong “Thề Non Nước” của Tản Đà: “Nước đi đi mãi không về cùng non/ Nhớ lời hẹn nước thề non/ Nước đi đi mãi non còn ngóng theo”. Hình ảnh “non còn ngóng theo” trong thơ Tản Đà không khác chi câu thơ “anh núi cao chơ vơ chiều sương khói” của Trầm Khúc Mùa Thu. Tình yêu của họ cao như ngọn núi và một đời của họ đứng nhìn theo bóng  người yêu xa rời như “em bóng nhỏ đường mưa” mỗi lúc một mờ đi và mất hẳn.
   
Tôi rất thích nhận định của nhà thơ Cao Thoại Châu và nhà thơ Lê Mai Lĩnh về bài thơ “Trầm Khúc Mùa Thu” nầy. Con tim của người nữ trong thơ như một căn phòng đã đóng kín, chiếc chìa khóa đã vất đi, tình yêu trong thơ không có gì đáng nói vì không lâm ly ủy mị chút nào. Thế nhưng nhà thơ Trần Thị Cổ Tích đã tìm kiếm chữ nghĩa, nói như nhà thơ Lê Mai Lĩnh là “Thánh nữ rắc muối vào thơ” để “Chiếc chìa khóa trở thành biểu tượng lãng mạn”, và với tôi bài thơ thật là lãng mạn.                                                
 
                                                                                       Châu Thạch

  

TRẦM KHÚC MÙA THU
 
dẫu chỉ một phần trăm hy vọng
anh vẫn gởi em lời tỏ tình mạo hiểm
không hề gạn lọc chuốt trau ngôn ngữ đẹp đẽ
xây xẩm quay cuồng anh bối rối lời thơ
 
làm sao đây khi em đã ném đi     
chiếc chìa khóa mùa xuân
trong một ngày trái tim không còn nguyên vẹn
những mãnh vỡ niềm tin băm nát linh hồn
 
trả lời thế nào đây bóng tối thời gian dần khép
ta còn gì cho nhau ngoài xưa cũ não nề
hai mảnh đời chập chờn màu hư ảo
chữ yêu thương sao có thể nguyên hình
 
 
đừng trách chi lời chối từ nghiệt ngã
đã dừng lại trong em từ lâu những nốt nhạc tình
ở xa kia anh núi cao chơ vơ chiều sương khói
xin cúi chào người
muộn mất rồi
em, bóng nhỏ đường mưa.
            
                                             Trần Thị Cổ Tích
 
READ MORE - ĐỌC “TRẦM KHÚC MÙA THU” THƠ TRẦN THỊ CỔ TÍCH - Châu Thạch

GÁNH XUÂN - Thơ Đàm Ngọc Năm

Nhà thơ Đàm Ngọc Năm



GÁNH  XUÂN

Một thời quang gánh ngược xuôi
Quanh năm vất vả đội trời nắng mưa
Mẹ ơi con nhớ ngày xưa
Sang canh gà gáy, gió lùa đêm đông
Một mình Mẹ dậy ra đồng
Bóng người chưa thấy, gánh gồng Mẹ đi
Nhiều hôm tối mịt Mẹ về
Bữa đêm khoai, sắn chẳng khi nào buồn
Góp ba ngày Tết cho con
Gánh Xuân Mẹ đổi héo mòn tuổi xuân
Giờ con đã ngoại lục tuần
Ngồi khóc thương Mẹ gánh Xuân một đời.


                             Tháng 02 - 2022
                             Đàm Ngọc Năm

                    <namdnmard@icloud.com>


READ MORE - GÁNH XUÂN - Thơ Đàm Ngọc Năm

TRẢ EM - Thơ Đặng Xuân Xuyến

 


TRẢ EM


Đứng trước em anh thành người rất lạ

Thả rông hồn đắm đuối mắt em

Em rất gần

Nhưng cũng thật xa xăm

Em hời hợt để anh thèm vị biển

Em hoang sơ để anh khát đại ngàn.


Anh ngợp mình trong ảo vọng ái ân

Mải lặn ngụp xây lâu đài trên cát

Giấu niềm riêng em thản nhiên bỡn cợt

Kéo mùa đông giá lạnh nhích gần

Anh đốt mình cháy bỏng si mê

Thổn thức mãi miền yêu không thể.


Anh biết thế

Và anh không thế

Sánh vai em dạo bước song hành

Gió đại ngàn khắc khoải rừng xanh

Sao phải lén mơ nơi xa lắm

Trả lại em niềm đau đằm thắm

Trả đêm hoang vật vã rã rời

Câu thơ tình viết vội gãy đôi

Nhịp yêu ấy anh đành lỡ dở

Chân nhẹ bước. Tim yêu bỏ ngỏ

Khép nụ cười héo hắt nửa đời trai.

*

Hà Nội, ngày 23 tháng 10-2013

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

baothang_xuanxuyen@yahoo.com.vn


READ MORE - TRẢ EM - Thơ Đặng Xuân Xuyến