Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, March 11, 2022

VỢ CHỒNG NHÀ PHÓ - NHỌT - Truyện ngắn Vũ Hùng

Nhà văn Vũ Hùng


Truyện ngắn 

VỢ CHỒNG NHÀ PHÓ - NHỌT

 Vũ Hùng


Tui dám khinh các ông nhân viên hành chánh cấp xã dưới chế độ cũ không biết học hành, chữ nghĩa thế nào mà tên tuổi của công dân cứ làm sai be bét, dở khóc dở cười. Không phải chỉ mỗi thầy Dài đâu nghen? Mà cả thằng bạn thân của tui ở làng Tây Trù cũng chung số phận như vậy!

Ông Nội hắn đặt tên đầy đủ là Lương Lâm Phổ. Chẳng hiểu tại sao khi đánh máy giấy khai sanh lại thành Luôn Làm Phó?

Cái tên đã vận vào cuộc đời của hắn như một định mệnh!

Hắn học giỏi lắm. Nhất trường, nhất tỉnh luôn. Bản danh dự hàng tháng, hàng năm chất đầy chiếc tủ đứng. Ấy vậy mà cũng chỉ làm lớp phó. Khi đi dạy cũng cứ loay hoay với cái chức hiệu phó cho đến ngày về hưu!

Nghĩ cũng lạ!

Nhưng lạ nhất là hắn lấy vợ quá sớm, mới 18 tuổi. Cô vợ Ung Thị Nhọt, người làng chài Nhơn Lý, nay thuộc thành phố Quy Nhơn, lớn hơn hắn 7 tuổi. Mà khuôn mặt hắn nào có xấu xí gì cho cam. Mũi thẳng, mắt sáng, miệng cười có duyên. Chỉ mỗi khuyết điểm là đoản người với cái lưng cong và ốm tong teo như gã nghiện hút! Trái lại, cô vợ cũng chẳng cao hơn hắn là bao. Có lẽ do nhiều năm gồng gánh cá tôm qua mấy động cát như sa mạc mà mái tóc rễ tre của Nhọt đỏ quạch như chiếc đuôi ngựa và đôi mông phình ra như cặp thúng vậy? Ngày dự lễ rước dâu ai cũng ngạc nhiên. Ngạc nhiên vì cô dâu chú rể đối nhau chan chát như hai câu thực và luận trong bài thơ thất ngôn bát cú Đường luật! Nếu như bàn tay của Phó giống mấy chiếc búp măng dài thì bàn tay của Nhọt giống như nải chuối mốc bự chảng. Giọng nói của Phó mượt mà êm như nhung thì giọng nói của Nhọt nghe khào khào như gió cuộn miết vào bãi đá lổn nhổn ở Eo Gió.

Ấy vậy mà vợ chồng hắn yêu nhau cuồng nhiệt ra phết! Chín năm đẻ liền tù tì nửa tiểu đội nhóc con đủ cả nếp tẻ, khiến hắn bị cảnh cáo, hạ bậc lương mấy phen! Vợ hắn vẫn tỉnh bơ cười hô hố:

- Nhằm nhè gì mấy đồng lẻ, đôi vai này, bàn tay này là tiền, là bạc! Nếu thích mình cứ nghỉ dạy, em lo. Cái chức hiệu phó là cái đinh gì chớ?

Nhìn cái bộ dạng hình chữ nhật, bè bè trụ trên hai bàn chân như hai cái lưỡi cuốc mới rèn ở làng Biểu Chánh, đôi tay chống nạnh vững vàng như hộ pháp của Nhọt, trộm nghĩ  bạn tui kể ra cũng chẳng đến nỗi nào?

Có điều tui ngán ngẩm cái thói ghen tuông vớ vẩn của vợ hắn.

Hễ bạn tui đi dạy về muộn là truy hỏi. Họp về trễ là chất vấn. Ngửi áo có mùi lạ gì không?...

Nhưng Phó hiền hơn ông Bụt, nào có trăng hoa gì đâu? Chỉ nhìn cái nước da xanh lướt kể từ ngày lấy vợ đến nay, muỗi đói cũng chẳng nỡ đậu vào?

Hễ nghe chỗ nào có chuyện lăng nhăng là Nhọt để ý rồi can thiệp vào dù chẳng ai nhờ nhõi đến!

Năm ngoái gã anh rể của Nhọt có bồ nhí ở phường Hải Cảng,  mấy chị em bàn bạc đánh ghen. Không biết bố trí thế nào mà phe ta nện quân mình một trận tả tơi, đứa em út phải nhập viện, tóc tai bị xẻo nham nhở như chó gặm!

Vừa rồi nghe đâu Nhọt chở hai giỏ hoa Đa lộc đúng trăm cành xuống Chợ Lớn bỏ mối sỉ. Khi ngang qua xí nghiệp gỗ Thành Đạt thấy hai đám công nhân toàn là nữ rất đông đang ẩu đả nhau dữ dội. Chỉ nghe tiếng chửi bới tục tĩu biết tỏng là đánh ghen rồi! Dựng chiếc xe Wave Tàu bên lề đường, Nhọt cũng xông vào đánh giúp chẳng cần biết bên nào đúng sai. Rồi chóng vánh  những cành hoa Đa lộc cứng như củi biến thành vũ khí. Hai bên giáp lá cà.Tiếng hét, tiếng la, tiếng tru tréo vang cả một góc đường.

Bỗng có tiếng còi r...é...t r..é..t  vang lên.

Ba bốn chiếc áo xanh của công an xuất hiện.

Đám đông biến nhanh như thổi...

Nhọt thẫn thờ như kẻ mất hồn đứng nhìn những cánh hoa tan nát, vung vãi khắp nơi. Không hiểu chuyện gì đã xảy ra? Như bị ma ám! Vậy là mất toi bốn triệu bạc chứ ít gì đâu?

Số tiền định chiều mai làm quà cưới cho thằng cháu gọi bằng bác.

Và Nhọt chợt thấy quặn lòng với cái lưng hình chữ C dúm dó những xương sườn, xương sống của chồng cả năm trời cùi cũi tưới nước, bón phân cho đám hoa Đa lộc.

Nước mắt của người đàn bà ăn đằng sóng nói đằng gió, cả đời không biết khóc là gì bỗng nhiên ứa ra!

Bình Định, 20.02.2022.

Vũ Hùng

 hutazox@gmail.com


READ MORE - VỢ CHỒNG NHÀ PHÓ - NHỌT - Truyện ngắn Vũ Hùng

XUÂN HỒNG TRÊN KHÓI SÓNG - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 


Xuân hồng trên khói sóng


Nắng chiều đi trên đôi má xanh

Em tóc rối, cả chiều gió lộng

Con sóng mệt nhoài đang đánh võng

Kỳ kèo gì đó với dây neo


Chiếc thuyền con bắt dấu lần theo

Cánh én mỏng, ngang trời chao liệng

Gọi xuân về, tin yêu dâng hiến

Khát khao nào trong gió vờn qua?


Nỗi nhớ gì gió cuốn bay xa

Em ngồi đó, bên chiều phẳng lặng

Sóng đổ vun bờ loe hoe nắng

Gió xuân reo, gờn gợn sóng lòng


Em nghĩ gì trước biển mênh mông

Mà xa thẳm chiều trong đôi mắt

Nhìn khói sóng đang trôi dằng dặc

Một xuân hồng nhơ nhẩn trượt qua


Sợi dây neo trói buột thật thà

Chiếc thuyền nhỏ dập dềnh trên sóng

Còn đăm đắm chân trời khát vọng

Một mùa yêu bổi hổi bên đời…



Đêm Katê ở Đền Pô Nít


Khẽ chạm vào tiếng vọng xa xăm

Đêm lễ hội em về trở lại

Trong tiếng khèn Saranai (1) lấp láy

Mở lòng, khúc Dwa buk (2) tình thâm

                       *

Tiếng ngàn đời thấm đẫm linh thiêng

Trên mặt Pầm Ghi năng (1) phồn thực

Gõ tiếng trầm, trở chiều day dứt

Nên Lang Hláu (2) sâu lắng niềm riêng

                       *

Dịu dàng điệu trống Bànà Cali (3)

Tan lễ, còn nồng nàn đêm hội

Tamia Tanhiak (2) dường như giận dỗi

May hồn nhiên, đến Tamia Tadik (2)

                        *

Em  nhoẻn cười, vũ điệu vần xoay

Trong lốc tố, ở đây “Mắt bão”

Dồn dập Ghi năng vỗ Mưtin Kláo (3)

Vòng hông rung đắm đuối quan hoài

                         *

Tan hội rồi, lướng vướng đâu đây

Những đôi mắt đợi mùa ... cháy bỏng

Bên hiên Kalằn ngập tràn gió lộng

Bóng mùa đi, mướt rượt dấu ngày

______

(1) Nhạc cụ Chăm

(2) Các điệu dân vũ

(3) Các điệu trống Ghi năng



Sau những hăm hở rộn ràng

cũng đã trôi qua


Cuối buổi chiều rồi, những phần cơm còn chưa phát hết

Những đôi mắt uể oải nhìn, nhấp nhổm nhấp nha


Mỗi người còn bao nhiêu việc ở nhà

Em tình nguyện ở lại cố chờ, dù cả ngày mỏi mệt

Vì em biết còn những phận người cơ nhỡ đường xa



Bước trên đường trong nắng mùa thu


Lớ ngớ anh đi, vấp một tiếng chim gù

Dưới vòm lá biếc


Dấu nắng trãi trong cái nhìn hao khuyết

Bung vỡ một tiếng cười trẻ trung

Trong thẳm sâu, anh bối rối vô cùng…


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

   <thanhhungmtbb@yahoo.com.vn>
READ MORE - XUÂN HỒNG TRÊN KHÓI SÓNG - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Thursday, March 10, 2022

NỖI NHỚ MỘT DÒNG SÔNG - Chùm thơ của nhóm Sông Quê: Phan Thạch Nhân, Nguyễn Thị Vĩnh Phước, Nguyễn Thị Liên Hưng




TÌM VỀ BẾN SÔNG QUÊ

 

Vượt đường dài tôi ghé lại sông quê

Chảy đi sông ơi! Bao đời vẫn thế

Uốn khúc quanh co mấy thời dâu bể

Chuyện để đời cho lịch sử ghi danh

Tiết tháng hai quê nhà còn rất lạnh

Lạnh buốt ngoài da lạnh cả tâm hồn

Tuổi thơ tôi nơi bến nước chiều hôm

Cùng lũ trẻ vui đùa năm bảy đứa

Rồi xa quê lòng tôi chia hai nửa

Nửa ở phương Nam nửa gởi quê nhà

Nhớ lắm sông ơi! Một chút mặn mà

Chất giọng quê mình theo cùng con nước

Tôi ngao du giữa dòng đời xuôi ngược

Qua bao sông dài nước đục phù sa

Kẻ tha hương dọc đường mê trăm ngả

Ngả ngược, ngả xuôi, muôn nẻo cuộc đời

Bao năm rồi...Dừng chân nơi bến đợi

Thương nhớ nhiều lòng ray rứt miên man

Dòng sông quê tôi chẳng bao giờ cạn

Chảy đi sông ơi! Chảy mãi không dừng.


28/02/2022

Phan Thạch Nhân

 

 

Sông Vĩnh Định.
Ảnh: Phạm Đình Quát.

BẾN SÔNG XƯA

 

Có ai về bến sông ngày cũ

Vớt dùm ta vạt nắng ngày xuân

Gió lao xao hàng tre buông rủ

Có con đò rẽ nước trong xanh

Nắng đôi bờ lung linh sóng nước

Có chị ngồi giặt áo mê say

Bóng chiều rơi, chiều rơi tha thướt

Tóc chị dài vờn lượn bờ vai

Nắng nghiêng soi hây hây má đỏ

Nước dập dềnh theo giọng hát trong

Tiếng chị hát len vào trong gió

Để bờ bên lắm kẻ xao lòng

Rồi một ngày thuyền hoa ghé bến

Xác pháo hồng rơi rụng đầy hiên

Những chàng trai thôi không còn đến

Để sông chiều vạt nắng chao nghiêng

Bến sông xưa giờ đây xa lắc

Chị cũng về theo gió mây trôi

Chiều mù sương giăng mờ khóe mắt

Sóng sông chiều? Hay sóng lòng tôi?


Chiều 28/02/2022

Nguyễn Thị Vĩnh Phước

 

 

Sông Vĩnh Định,
Ảnh: Phạm Đình Quát

SÔNG QUÊ

 

Dòng sông xuân xưa nước trong văn vắt

Vẳng tiếng hò khoan theo nhịp chèo khua

Gió mát đôi bờ trời xanh ngăn ngắt

Nhịp gõ dân chài theo tiếng gió đưa

Rồi khi hạ về nắng vàng tỏa bóng

Trên triền sông hoa dẻ chín vàng ươm

Sông thu lao xao, sông đông gió lộng

Nước tràn lên, phù sa mướt ruộng vườn

Và cứ thế bốn mùa sông luân chuyển

Êm đềm trôi cùng xuân hạ thu đông

Nên lòng người mãi nhớ nhung, lưu luyến

Dẫu thuyền xưa đã qua biết bao dòng

Sông bao đời chở tràn đầy ký ức

Của đời thuyền, đời nước lẫn đời sông

Thuyền nát rồi, sóng xao bờ rưng rức

Để nước xuôi, xuôi, xuôi mãi theo dòng

Tôi đã về trên bến sông ngày cũ

Tìm chút hương xưa trong bóng chiều hôm

Rồi quay đi mang gió mây vần vũ

Vần vũ tim ta, chao đảo tâm hồn

Sông vẫn thế nhưng người không còn thế

Mắt biếc ngày nao giờ đã hoen mờ

Rồi một ngày kia thôi nhìn dâu bể

Sông quê quay về, xin đợi trong mơ.

 

Chiều cuối tháng 2/2022

Nguyễn Thị Liên Hưng


READ MORE - NỖI NHỚ MỘT DÒNG SÔNG - Chùm thơ của nhóm Sông Quê: Phan Thạch Nhân, Nguyễn Thị Vĩnh Phước, Nguyễn Thị Liên Hưng

MỘT QUẢNG TRỊ ĐẰM SÂU TRONG THƠ VÕ VĂN HOA - Hoàng Thị Thu Thuỷ

 

Nhà thơ Võ Văn Hoa



   MỘT QUẢNG TRỊ ĐẰM SÂU 

TRONG THƠ VÕ VĂN HOA


TS. Hoàng Thị Thu Thuỷ


Không hiểu sao khi nhớ về Quảng Trị trong tôi luôn xuất hiện hình ảnh hai nhà thơ trong một gia đình – Võ Văn Hoa, Võ Văn Luyến – dường như cả hai anh đã tạo nên gạch nối giữa con người, vùng đất nơi đây với bạn đọc khắp mọi miền đất nước. Những tên đất, tên người thân thương gần gũi ngấm vào tâm thức độc giả từ khi nào không biết qua tập thơ “Đất lửa xanh”: Thành Cổ, núi Mai, chợ Cầu, chợ Đình, chợ Hôm, chợ Kẻ Diên, chợ Diên Sanh, thác Chờng, sông Hiếu, sông Ô Lâu, Hướng Hóa, Cam Lộ, Cồn Cỏ… Gắn bó với mảnh đất và con người nơi đây, mỗi bài thơ như là một bản nhật kí nội tâm về cảm xúc, tâm hồn trước thời gian và không gian hiện hữu.

     Có những tứ thơ ngỡ như là bất chợt, nhưng để viết ra nó chắc cũng phải thấm từ gan ruột, đau đáu nỗi niềm cùng tháng năm: “Nửa đêm thức với Hiếu Giang/ Nghe thơ cuộn chảy sóng tràn giao bôi/ Nhìn sông bên lở bên bồi/ Thương nhau tiếc ngọc một thời vàng son” (Đêm sông Hiếu), da diết, đằm sâu cùng bao đổi thay của dòng sông bên lở bên bồi, để rồi thương tiếc – không nói xót xa mà xót xa, bởi không gian lắng sâu “nửa đêm” đã đánh thức trong anh cả một trời kí ức.

     Bên này sông Ô Lâu” như là kí sự bằng thơ về một vùng đất với “Trầm tích một “tình sử Ô Lâu” – có lẽ vì thế mà thơ anh lắng đọng nhiều hơn trong tâm thức độc giả những chi tiết, hình ảnh về con người, lịch sử của mảnh đất đã từng trải qua bom đạn chiến tranh. Nơi đây có những chiến công, có những hi sinh, mất mát, thương đau… Bởi vậy, khi viết về Cồn Cỏ, về Trường Sơn, về Hướng Hóa với anh như là trách nhiệm thiêng liêng của người cầm bút, thi nhân như  thao thức” cùng với quê hương của mình: “Có người hong tóc mỗi sớm mai thức dậy/ Có người ngủ quên chuyện tình mười mấy năm/ Có một nơi xa nào/ Tôi đi tìm em…” (Có một nơi xa nào), những câu thơ mở đầu như thể hứng trong ca dao, rồi tứ thơ kể về những tháng năm đi tìm đồng đội, xúc động tình người -  Có người hong tóc/ Mắt vẫn hướng về xa ấy/ Trường Sơn”.

     Bài thơ “Cồn Cỏ” sáng tác theo thể thơ 5 chữ - thể thơ quen thuộc trong sáng tác của anh đã đi vào chiều sâu suy tư: “Giao bôi nào có say/ Chiều lên Trạm đèn biển/ Cơn mưa nào chợt đến/ Ướt áo, ướt vần thơ”… Thể thơ 5 chữ với anh khá quen thuộc, trong tập thơ “Đất lửa xanh” có đến 12 bài được sáng tác theo thể thơ 5 chữ, ở những bài thơ theo thể loại này, tứ thơ đến tự nhiên, dòng cảm xúc trôi chảy, nhẹ nhàng.

     Dường như mỗi địa danh khi anh trở lại đều khơi gợi cảm xúc, tâm tư, tình cảm trong anh, bởi vậy có những câu thơ thật hay, tứ thơ thật đẹp: “Anh về thăm lại Đakrông!/ Cô gái năm xưa đã lấy chồng/ Cầu treo như nhắc ngày xưa cũ/ Anh mãi đi về - một nhánh sông” (Đakrông) – câu thơ kết “Anh mãi đi về - một nhánh sông” tạo cảm giác như bài thơ hết mà ý tình chưa hết.

     Thế giới nội tâm trong thơ anh thẳm sâu cùng không gian thân thuộc. Thời gian càng trôi chảy, cảm xúc trong thơ Võ Văn Hoa càng như tiếc nuối, và dường như đó là nguyên cớ khiến cho giọng thơ của anh da diết, quyến luyến: “Dòng sông Ô Lâu – em đi về đâu?/ Dòng sông Ô Lâu – không còn em – tôi đi về đâu?/ Trăng lẻ bóng, trăng trôi về đâu?” (Tình ca Ô Lâu) – những câu hỏi tu từ liên tiếp nhau như sóng lòng thi nhân đang cuộn trào cảm xúc. Có những thi ảnh xuất hiện liên tiếp nhau cùng cái nhìn thấm đẫm chất thi ca khiến độc giả xao xuyến: “Gánh cá chiều chạy từ biển lên/ Đòn gánh cong đời mẹ/ Người phu già khuân miền dâu bể/ Điếu thuốc Lào phả khói hoàng hôn” (Chợ Hôm) – chợ cá, vội vàng là thế, nhộn nhạo là thế mà cái nhìn so sánh bất chợt, khiến lòng mình như chùng lại – đòn gánh cong đời mẹ; khói thuốc – khói hoàng hôn

     Từ Hải Lăng đến Huế không xa, bởi vậy khoảng cách không gian địa lý không gần, không xa này cũng là nguyên cớ khiến thi nhân khắc khoải, đó cũng là duyên cho những tứ thơ trữ tình luyến láy trong ai một trời nhớ nhung: “Anh về trầm hương lá cỏ/ Màu chiều như thể ca dao/ Cùng em nhìn vô trong Huế/ Ấm tình xuân biếc xanh cao” (Ngày chưa xa). Cái cảm giác phóng túng, khoáng đạt khi đến Làng Rào trong thơ anh cô đọng, chắt lọc qua vài ba hình ảnh, như khơi, như gợi, như mời, như gọi: “Người dân làng Rào/ Chân chất, thật thà, bến quê neo đậu/ Lươn, ốc, chuột đồng… thơm mùi xào nấu/ Thết khách miền xa/ Người dân làng Rào/ Khách khí mần chi cho mệt!/ Sống tung tẩy cho đời vui/ Như giăng lưới bắt chim trời/ Tôi cảm nhận lần đầu tiên đến/ Gọi tên làng như gọi mối tình xa” (Làng Rào). “Qua chợ Kẻ Diên Xưa” không chỉ là cảm xúc thơ mà là câu chuyện dài được gợi lên từ câu ca dao thuở nào “Còn da lông mọc còn chồi nảy cây”. Âu đây cũng là tài thơ của thi nhân ở vùng đất có quá nhiều dấu tích văn hóa. Thơ là gợi, là cảm, là rung động từ những thi ảnh quen mà lạ… Đọc bài thơ “Phiên chợ chuột”, trong tôi mang mang một chút kí ức về khoảng thời gian gia đình tôi sống ở nơi tập kết – huyện Lệ Thủy, vừa háo hức mong có dịp được dự phiên chợ có một không hai này. Âu đó cũng là công lao của nhà thơ khi tái hiện thật sinh động một loại hình văn hóa hiếm có ở một vùng đất nắng gió: “Phiên chợ chuột một năm vài lượt/ kể cũng vui trên bước đường đời/ Bạn hãy về cùng mình đi phượt/ Tranh Đông Hồ đâu phác một lần thôi”.

     Đi để viết, đó là cảm hứng trong thơ Võ Văn Hoa, mỗi nơi anh đi qua chỉ vài ba nét phác thảo, mà đã tái hiện đặc điểm về vùng đất, con người, quả là tài hoa: “Giao mùa cơn nắng ong ong/ Tôi về Cam Lộ lòng vòng đường quê/ Gặp em răng rứa mô tê/ Tiêu Cùa cay xé, kim kê gọi mời...” (Tháng tư về Cam Lộ). Miệt mài sáng tác, hăm hở cảm nhận, xúc cảm chín trong tâm hồn vương vấn với tình quê, tình người; bề dày tri thức, văn hóa đã dệt nên những tứ thơ quen mà lạ, nhẹ nhàng mà lưu luyến, gần gũi mà thẳm sâu. Chất thơ gắn liền với sự rung động và cảm xúc trực tiếp nên đọc kĩ thơ anh sẽ nhận ra nét riêng của thơ anh được chắt lọc bởi tri thức văn hóa về miền đất, con người Quảng Trị, thi tứ trong thơ anh giản dị, không lên gân, không vặn vẹo con chữ, mà có nhiều bài như đang tự sự, lại dạt dào cảm xúc bởi những vần thơ nhẹ nhàng, luyến lưu.

     Từ tác phẩm đầu tay “Còn ta với mình” (2004), đến “Đất lửa xanh” (2021) anh đã đi qua chặng đường sáng tác với 5 tập thơ đã làm nên dấu ấn riêng về tên tuổi của anh trên thi đàn. Tôi vẫn đọc thơ anh xuất hiện đây đó trên các trang báo, nhưng có lẽ đây là lần đọc kĩ về tập thơ “Đất lửa xanh”, chợt giật mình tự nghĩ, kẻ hậu sinh vẫn còn nhiều non nớt, nhưng cảm nhận và rung động trước thơ ca dẫu có vụng về thì vẫn cứ gõ lên trang giấy, âu đó cũng là nhờ duyên mùa xuân với quà tặng từ tác giả “Đất lửa xanh” trong những ngày chộn rộn đón năm mới.  

     Câu thơ cũ từ bao giờ/ Đời nay có kẻ ngẩn ngơ đi tìm!/ Bay qua những nẻo đường chim/ Băng qua muôn lối đồi sim quê nhà/ “Phương thảo địa” không đâu xa/ Xuân nay ta gặp rừng hoa … cỏ bồng” (Qua miền cỏ thơm – Võ Văn Hoa).

                                               Huế 10/3/2022

                                     TS. Hoàng Thị Thu Thủy

      

 

READ MORE - MỘT QUẢNG TRỊ ĐẰM SÂU TRONG THƠ VÕ VĂN HOA - Hoàng Thị Thu Thuỷ

Wednesday, March 9, 2022

THÁNG BA HOA ĐIỆP VÀNG… - Thơ Trần Mai Ngân

 
 
 

THÁNG BA HOA ĐIỆP VÀNG…

 
Giữa Sài Gòn
Xe cấp cứu đang vội vã hú còi
Tháng Ba hoa Điệp vẫn vàng rực rỡ
Nắng chang chang đốt tình ta hấp hối
Em bước đi đôi chân còn bỡ ngỡ
 
Trong cơn giông
Giữa ánh chớp nghiệt ngã của số phận
Em chợt nhìn ra anh và dừng lại
Gom những tin yêu gửi gắm hết vào
Nhưng cuộc đời không giống giấc chiêm bao…
 
Em chơi vơi
Khi chợt hiểu ra… Để từ đó
Lặng lẽ nói cười, lặng lẽ nát tan
Tháng Ba hoa Điệp vẫn rực vàng
Em lặng lẽ nói cười, lặng lẽ nát tan…
 
Trần Mai Ngân
 
READ MORE - THÁNG BA HOA ĐIỆP VÀNG… - Thơ Trần Mai Ngân

HÁT KHÚC ĐỒNG XANH, ĐỨA TRẺ ĐỒNG LÀNG – Thơ Tịnh Bình


 
                       Nhà thơ Tịnh Bình

 
HÁT KHÚC ĐỒNG XANH
 
Nhắn gì lời chim manh manh ?
Ta về tìm lại đồng xanh thiếu thời
Năm mười đã vãn cuộc chơi
Đâu bầy trẻ nhỏ ời ời gọi nhau
 
Quê hương cắt rốn chôn nhau
Lũy tre bóng hạ bờ ao mưa về
Đồng trưa che cái nón mê
Trâu nằm hóng mát ven đê giấc nồng
 
Nhắn gì se sắt hơi đông
Sương giăng trắng ngõ bếp hồng reo vui
Củ khoai biếng nhác nằm vùi
Mẹ cời que bếp ngọt bùi tro than
 
Những mùa ve đổ râm ran
Thơm hương nấm mối tập tàng canh rau
Qua sông con sáo buồn sao
Rụng bông điên điển dàu dàu niềm quê
 
Chạnh lòng điệu lý tái tê
Đàn bầu nhỏ giọt hiên quê trăng vàng
Đêm thu khúc dế tình tang
Ngẩn ngơ lòng khế mơ màng bưởi chanh
 
Ta về hát khúc đồng xanh
Thương con diều giấy quẩn quanh bay vòng
Bời bời lau trắng triền sông
Hóa thành tóc mẹ dòng dòng bạc phau...
 
 
ĐỨA TRẺ ĐỒNG LÀNG
 
Những lọn khói lẫn vào hoàng hôn
Mùi rạ rơm quyện bùn nâu không quên được
Nứt toác chân cha
Chai sần tay mẹ
Nên vóc hình tôi - Đứa trẻ đồng làng
 
Đợt đợt mùa màng tiếp nối
Ngọn lúa cong mình âu lo
Nhọc nhằn cơm áo
Tíu tít gió đồng
Khi những mùa vàng rực chín
Lấp lánh mắt cha
Đêm tôi chong đèn học muộn...
 
Cánh diều reo vẫy giữa bao la
Chú cá nhỏ một mình qua ghềnh thác
Gió chạy căng đồng ước mơ thành hiện thực
Tạm biệt đồng làng bóng mát lũy tre xanh
Hành trang con -  đong ánh mắt mẹ ân cần
 
Ngày trở lại xốn xang mùa gió
Lá vườn xưa kỷ niệm rơi đầy
Chợt thấy mình như dây bầu dây bí
Mãi lặng thầm bám chặt đất quê...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)
 
READ MORE - HÁT KHÚC ĐỒNG XANH, ĐỨA TRẺ ĐỒNG LÀNG – Thơ Tịnh Bình

RƯỢU VỚI BẠN - Thơ Đặng Xuân Xuyến

                                 


                                RƯỢU VỚI BẠN

                     - tặng Đỗ Tuân, bạn tôi -

 .

Nào thì chén nữa, thêm chén nữa

Uống cạn đêm nay cho đã thèm

Tao mày đằng đẵng bao niềm nhớ

Ngán đếch rượu kia khuấy say mèm.

 .

Ừ, mày chửa say, tao chửa say

Mấy chuyện oán ân khó tỏ bày

Thiên hạ đo tình bằng đọ của

Nào uống đi mày, nuốt đắng cay.

 .

Thì bởi tâm mày trọn Thẳng Ngay

Tao mải loay hoay chọn Nghĩa Tình

Mà đời những rặt trò gian lận

Tao mày nếm đủ những gian truân.

 .

Ừ uống đi mày. Uống để say

Dốc cạn đêm nay với chén này

Niềm đau cố dán vào đáy chén

Thôi uống đi mày. Uống nhé, say.

*.

Hà Nội, đêm 07 tháng 3-2022

ĐẶNG XUÂN XUYẾN


READ MORE - RƯỢU VỚI BẠN - Thơ Đặng Xuân Xuyến

HAIKU THƠ - Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử

 

Nhà thơ Chu Vương Miện

HAIKU THƠ

Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử

“Gửi Lão hữu Nguyễn Bàng."



Cây cuối mùa thay vỏ thay lá

Người cuối đời y vậy già thêm

Chuyện lẽ thường?


Đầu núi mùa đông tuyết phủ xoá

Đầu ngừơi già tóc bạc hơn bông

Sang xuân đỉnh núi xanh lại? người không


Trong núi toàn mây trắng

Ngoài núi cũng vậy?

Mây trắng bay đi, núi còn trơ đây?


Nơi nhị tỳ toàn quạ khoang

Con đậu trên bia đá, con trên mộ

Quạ khoang bay đi còn vòng hoa


Sông vốn không tuổi

Người trẻ rồi già? 

Sông ở lại với đất? người đi cõi xa


Núi cao và xanh

Không ai rõ là núi bao niên

Người mới đó đã già


Núi sông & người

Cùng nhau 1 cõi đời

Người tồn tại có lúc “núi sông còn hoài“



Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử




READ MORE - HAIKU THƠ - Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử