Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, August 13, 2021

SÀI GÒN NHỮNG THÁNG NGÀY COVID – Thơ Nguyễn Văn Trình


 


SÀI GÒN
NHỮNG THÁNG NGÀY COVID
 
Sài Gòn đau Covid
thương lắm đồng bào mình
trong dịch bệnh éo le
đối diện nhiều thử thách
Covid đang hoành hành
bao gia đình ly tán
mất mát cả người thân
bao gia đình khó khăn
lâm vào cảnh thất bát…
chính quyền đã kịp thời
vào cuộc để hổ trợ
người dân lúc khó khăn
cũng cần thêm trợ giúp
của đồng bào cả nước
để người dân Sài Gòn
vượt qua trận đại dịch
Sài Gòn lại bình yên …
 
Sài Gòn đau Covid
thương lắm những cụ già
tuổi cao, đề kháng yếu
nơm nớp sợ dịch bệnh
không may dính vào mình
thì e khó qua khỏi
thương lắm các em nhỏ
còn tuổi ăn, tuổi chơi
thích đàn đúm bạn bè
phải cô đơn nằm nhà
thương các bà, các chị
vẫn chấp hành giãn cách
vẫn đảm bảo đời sống
hằng ngày cho gia đình
đủ sức qua mùa dịch
Sài Gòn lại bình yên …
 
Sài Gòn đau Covid
đường phố vắng thưa người
về đêm, càng thêm vắng
những cửa hàng, cửa hiệu
im lìm chẳng bóng người
một số nơi hoạt động
chỉ bán hàng mang về
để đề phòng Covid
đa số người Sài Gòn
chấp hành nghiêm chống dịch
ở nhà không đi đâu
ngồi theo dõi thời sự
tình hình dịch Covid
qua điện thoại di động
qua Tivi màn hình
cho quên đi tháng ngày
thành phố đau Covid
đường Sài Gòn càng vắng
phủ một gam màu trầm
Sài Gòn sẽ hết dịch
đường phố rồi đông vui
Sài Gòn lại bình yên …
 
Sài Gòn đau Covid
những công việc cấp thiết
vẫn hoạt động bình thường
dưới góc các con đường
tiếng chỗi tre xào xạc
người công nhân quét rác
đang lặng lẽ thu gom
lá cây trên mặt đường
cho phố phường sạch đẹp…
cán bộ ngành y tế
hết lòng vì công việc
đang túc trực ngày đêm
lo thuốc thang chữa trị
cho người dân vùng dịch
họ là những chiến sĩ
khoác áo trắng thiên thần
là người lính xung trận
chống đại dịch Covid
không quản ngại hiểm nguy
vì nhân dân phục vụ…
công an và dân phòng
cùng bộ đội phối hợp
ngày đêm canh trực chốt
ngăn dịch bệnh lây lan
cho an toàn cuộc sống
Sài Gòn lại bình yên …
 
Sài Gòn đau Covid
những ngày này người dân
của mọi miền Tổ Quốc
đang hướng về Sài Gòn                                    
cùng chung tay chống dịch
để Sài Gòn vượt qua
đại nạn dịch Covid
đây hơn lúc nào hết
cần đoàn kết, đồng tâm
vì nghĩa tình đồng bào
giúp nhau trong hoạn nạn
cùng vượt qua đại nạn …
người dân trên dải đất
hình chữ S mến yêu
không bao giờ gục ngã
càng khó khăn, mất mát
càng mạnh mẽ vươn lên
như cây tre nước Việt
biểu tượng cho khí phách
dân tộc Việt anh hùng
bất khuất và kiên trung
trước tất cả nguy nan
cùng chung tay đoàn kết
để ngày mai tươi sáng
Sài Gòn lại hồi sinh
nhân dân lại hạnh phúc
trong tình nghĩa đồng bào
Việt Nam ta chiến thắng
đại nạn dịch Covid …
 
  Đông Hà, tháng 8/ 2021
       Nguyễn Văn Trình 

READ MORE - SÀI GÒN NHỮNG THÁNG NGÀY COVID – Thơ Nguyễn Văn Trình

CÒN THƯƠNG SỢI KHÓI ĐỐT ĐỒNG - Thơ Nguyễn An Bình

 



NGUYỄN AN BÌNH

 

CÒN THƯƠNG SỢI KHÓI ĐỐT ĐỒNG


Em giữ giùm tôi

       sợi khói đốt đồng

Lan man cháy

         trắng bờ lau thương nhớ

Chắt lọc phù sa

         nên suốt đời mắc nợ

Món nợ ân tình

         đâu còn ai tắm mát những mùa sau.

*

Gió gọt lá tre 

        khảy điệu kèn dân dã

Trăng sáng sau hè

        gõ nhịp khúc đồng dao

Con cu đất vào lồng

        vì tranh nhau tiếng gáy

 Kiếp cá lòng ròng

        mất mẹ quẩn quanh ao.

*

Gió chướng lay phay

       rủ ong về làm tổ

Sương trắng quê nhà

      ở đậu một mình tôi.

8/8/2021

 

N.A.B.
READ MORE - CÒN THƯƠNG SỢI KHÓI ĐỐT ĐỒNG - Thơ Nguyễn An Bình

Thursday, August 12, 2021

ĐẠO THƠ HAY KHÔNG ĐẠO THƠ - Châu Thạch

 


Vừa qua đọc trên trang https://tranmygiong.blogspot.com tôi thấy có bài viết của nhà thơ Trần Mạnh Hảo phản biện về việc ông bị tác giả Văn Chính vu oan cho mình là đã đạo thơ 6 lần.  Nói chung tất cả mấy vị nầy đều quá xa lạ đối với Châu Thạch tôi. Thế nhưng,vì sự tò mò nên tôi tìm hiểu thử sự thật có đạo thơ hay không có đạo thơ, hay là chỉ vì thù ghét nên vu oan cho nhau. 
 
Để không mất thì giờ bạn đọc, tôi xin vào đề ngay những gì tôi đã đọc, tìm hiểu, đồng thời xin góp thêm vài  ý chủ quan của tôi:
 
1-TÁC GIẢ VĂN CHÍNH TỐ TRẦN MẠNH HẢO ĐẠO THƠ CỦA NGUYỄN DU LẦN THỨ NHẤT
 
Tác giả Văn Chính viết: Ở bài “Con cò tập viết”:
 
Trời in đáy nước 
Cò ngỡ mực xanh
Dùng mỏ chấm mực
Viết mãi không thành 
 
Thực ra, tứ của bài thơ là thuổng từ bức tranh dân gian Lý ngư vọng nguyệt cơ, chỉ có “Trời in đáy nước” là thuổng từ câu “Long lanh đáy nước in trời” của cụ Nguyễn Du.”
 
CHÂU THẠCH TÌM HIỂU NHƯ SAU: 
 
“Lý ngư vọng nguyệt” hay “cá chép trông trăng” là một trong những bức tranh đẹp nhất cả nghệ thuật tranh dân gian Việt Nam. Những con cá chép trong tranh không tìm về giá trị đích thực, mà lại chỉ nhìn vào những hư ảo của cuộc đời.  Hàm nghĩa của bức tranh muốn nhắn gửi thế nhân: Đừng nhìn vào những hư ảo trong cuộc đời mà hãy tìm về những giá trị đích thực, tìm về sự hoàn thiện, viên mãn thật sự của con người.  
 
Ý KIẾN CHỦ QUAN CỦA CHÂU THẠCH: 
 
Hai câu thơ đầu trong bài Con Cò Tập Viết “Trời in đáy nước/Cò ngỡ mực xanh” của Trần Mạnh Hảo tả bầu trời xanh soi mình xuống đáy nước là “hình ảnh phổ biến một cách rộng khắp, dùng thường trong ngôn ngữ”.  Hàng vạn nhà thơ từ cổ chí kim, từ em học sinh cấp 1 tập làm văn trong lớp đến cụ Nguyễn Du đều có thể viết vậy.  Do đó bất kỳ ai cũng có thể dùng hình ảnh trên cho thơ văn của mình mà không thể gọi là ai bắt chước ai cả. 
 
Hai câu thơ  sau “Dùng mỏ chấm mực/Viết mãi không thành” có  ý thơ siêu hơn tranh “Lý Ngư Vọng Nguyệt”. Tranh Lý Ngư Vọng Nguyệt là cá chép ngắm trăng chỉ diễn đạt cái nhìn hư ảo, còn bài thơ Con Cò Tập Viết diễn tả một hành động vô ích của những kẻ ngu muội. Tôi nghĩ cả hai ý thơ và hình ảnh giữa Lý Ngư Vọng Nguyệt  và Con Cò  Tập Viết khác nhau hoàn toàn. Cho dầu nhà thơ Trần Mạnh Hảo có nhìn bức tranh kia mà nẩy sinh ra ý thơ nầy cũng là một sự sáng tạo đáng khâm phục, không thể quy chụp là đạo ý của tranh được.
 
2-TÁC GIẢ VĂN CHÍNH TỐ TRẦN MẠNH HẢO ĐẠO THƠ CỦA NGUYỄN DU LẦN THỨ HAI:
 
Tác giả Văn Chính viết: “Trần Mạnh Hảo lấy câu của cụ Nguyễn Du viết trong bài ‘Phản chiêu hồn’ ” 
 
Hậu thế nhân gian giai Thượng Quan
Đại địa xứ xứ giai Mịch La,
 
[Ðời sau đều là Thượng Quan
Khắp mặt đất đều là sông Mịch La]
 
để chế thành một câu trong bài “Nguyễn Trãi trước giờ tru di”:
 
 
 
“Ta thương xã tắc không mất về tay giặc
Lại mất về tay bọn nịnh thần
Triều đình ai cũng là Lê Sát”
 
CHÂU THẠCH TÌM HIỂU NHƯ SAU:
 
Phản Chiêu Hồn là bài thơ chữ Hán thể cổ thi của Nguyễn Du trong tập Bắc Hành Tạp Lục, sáng tác trong thời kỳ đi sứ sang Trung Quốc. Trong bài Phản Chiêu Hồn có mấy câu thơ:
 
“Hậu thế nhân gian giai Thượng Quan
Đại địa xứ xứ giai Mịch La
Ngư long bất thực, sài hổ thực
Hồn hề! Hồn hề! Nại hồn hà?”
 
 Dịch là :
 
“Thượng Quan thời buổi ai ai,
Khắp trên đất rộng sông dài Mịch La!
Cá rồng nuốt, sói hùm tha,
Hồn ơi! Hồn hỡi! Hồn mà làm sao?”
 
Trong khổ thơ trên có có các chữ Thượng Quan và Mịch La? Tương truyền Khuất Nguyên (khoảng 340 - 278 trước công nguyên) làm quan đại phu nước Sở bị Thượng Quan Ngân Thượng gièm pha khiến cho Sở Hoài Vương ruồng bỏ, phải lưu đày xuống Giang Nam. Uất ức, tủi nhục, Khuất Nguyên làm bài phú Ly Tao rồi gieo mình xuống sông Mịch La tự vẫn. Tống Ngọc là nhà thơ cùng thời với Khuất Nguyên đã làm bài Chiêu hồn để gọi hồn Khuất Nguyên về dương gian. Nguyễn Du chống lại quan điểm đó, nên đã làm bài Phản chiêu hồn (Chống lại bài chiêu hồn). Ông cho rằng: nếu hồn Khuất Nguyên có về dương gian thì cũng chẳng có gì tốt đẹp.
 
Bây giờ đề cập đến bài thơ “Nguyễn Trải Trước Giờ Tru Di” của Trần Mạnh Hảo. Tựa đề đã nói ý chính của bài thơ rồi. Bài thơ nầy được nhà phê bình thơ Vũ Bình Lục nhận xét như sau:  “Một bài thơ viết theo lối trực cảm, nhưng lại khéo mượn lời nhân vật trữ tình. Mà có lẽ cũng chỉ bằng cách ấy, mới có thể chuyển tải mạch tâm tư tình cảm của người viết một cách hữu hiệu”. Hai câu thơ mà tác giả Văn Chính tố họ Trần đạo thơ Nguyễn Du nằm trong khổ thơ nầy:
                     
“Ta thương xã tắc không mất về tay giặc                       
Lại mất về tay bọn nịnh thần                       
Triều đình ai cũng là Lê Sát *                       
Mắt thiên tử như Nam Hải đố ai lấp đầy giai nhân?                       
Luân thường đem gác gác bếp                       
Chỉ ba ông đầu rau nhìn thấy dân”
 
* Lê Sát là một trong những công thần khai quốc của hoàng triều Lê. Đến đời vua Lê Thái Tông bị ghét bỏ. Năm 1437, Lê Sát bị bãi chức, sau bắt tự tử tại nhà, vợ con gia sản đều bị tịch thu.
 
Ý KIẾN CHỦ QUAN CỦA CHÂU THẠCH:
 
Đoc mấy câu thơ trong Phản Chiêu Hồn của Nguyễn Du ta thấy nhà thơ khóc một triều đại mà quan quyền thoái hoa, xấu xa, xu ninh đã làm hại nhân tài. Nhà thơ đã lấy hình ảnh cá rồng là thứ hiền hòa thì lại nuốt mà sói hùm là thứ thú dữ thì lại tha, vậy thì “Hồn ơi! hồn ơi! hồn mà làm sao?” có nghĩa là gọi hồn Khuất Nguyên về cũng vô ích thôi, đâu giúp được gì cho xã tắc. 
 
Đọc mấy câu thơ trong bài “Nguyễn Trải Trước Giờ Tru Di” ta thấy Trần Mạnh Hảo viết về tâm trạng và nỗi đau của Nguyễn Trải, ông lo sợ VUA sẽ mù trước lẽ phải, quan quyền sẽ là bọn đầu rau, nịnh thần, đạo lý sẽ lu mờ như nơi xó bếp.  
 
Đem so hai đoạn thơ của Nguyễn Du và Trần Mạnh Hảo, ta thấy cái chủ đề na ná nhau vì  cả hai đều nói đến sự suy thoái của triều đình, đó chỉ là sự ngẫu nhiên mà hai tác giả đã khóc cho hai triều đại khác thời nhau mà thôi. Thế nhưng từ ngữ và tứ thơ trong hai đoạn thơ không có gì giống nhau cả. Vậy cho nên nói tác giả nầy lấy thơ của tác giả khác để “chế” lại thì không có chút gì hợp lý cả.
 
3 -TÁC GIẢ VĂN CHÍNH TỐ TRẦN MẠNH HẢO ĐẠO THƠ LÝ BẠCH: 
 
Văn Chính viết: “Trong bài ‘Tương tiến tửu’, Lý Bạch viết:
 
Nước sông Hoàng Hà chảy từ trên trời xuống,
Chảy ra đến biển không quay trở lại nữa. 
 
Trần Mạnh Hảo thuổng một câu chế thành câu khác trong bài “Mao Trạch Đông” của mình:
 
Người cầm con hồng vệ binh như cầm một tách trà
Hoàng Hà đỏ đổ từ trời như cắt tiết”
 
CHÂU THẠCH TÌM HIỂU:
 
 
Bài thơ Tương Tiến Tửu của Lý Bạch có những câu thơ mở đầu hay như sau:
 
Quân bất kiến:
Hoàng Hà chi thuỷ thiên thượng lai,
Bôn lưu đáo hải bất phục hồi!
Hựu bất kiến:
Cao đường minh kính bi bạch phát,
Triêu như thanh ty, mộ thành tuyết.
Nhân sinh đắc ý tu tận hoan,
Mạc sử kim tôn không đối nguyệt!
 
Dịch:
 
Anh không thấy:
Nước sông Hoàng Hà chảy từ trên trời xuống,
Chảy ra đến biển không quay trở lại nữa.
Anh lại không thấy:
Cha mẹ soi gương buồn nhìn tóc bạc,
Sáng còn như tơ đen mượt, chiều tối đã trắng như tuyết.
Đời người khi nào đắc ý nên tận tình vui sướng,
Đừng để chén rượu vàng cạn queo nhìn vầng trăng.
 
Bài thơ Mao Trạch Đông của Trần Mạnh Hảo có một khổ thơ như sau:
 
Máu Trung Hoa trắng rợn da ngựa
Cho thuỳ dương xoã hết tóc Đường Thi
Người mắc bệnh nghi mình là tượng
Cả Trung Hoa lên cơn nghiền lý tưởng
Người cầm cơn hồng vệ binh như cầm một tách trà
Hoàng Hà đỏ đổ từ trời như bị cắt tiết
 
Ý KIẾN CHỦ QUAN CỦA CHÂU THẠCH:
 
Đem đoạn thơ Tương Tiến Tửu so sánh với đoạn thơ Mao Trạch Đông ta thấy khác ý nhau hoàn toàn. Tương Tiến Tửu nói về sự phôi pha cúa đời người, ngày tháng như nước sông Hoàng Hà trôi đi không quay lại, như tóc người già bạc đi trong ngày.  
 
Ngược lại bài thơ Mao Trạch Đông nói về nhân vật lịch sử Mao Trạch Đông, đã đưa một thế hệ Trung Hoa lao vào lý tưởng bệnh hoạn, thần tượng hóa họ Mao, kích động phong  trào hồng vệ binh dễ như cầm tách trà trên tay mà làm cho máu chảy như nước Hoàng Hà đỏ từ trời cao  đổ xuống. 
 
Về ý  câu thơ “Hoàng Hà đỏ đổ từ trời…” có đạo thơ Lý Bạch hay không thì nhà  thơ Trần Mạnh Hảo đã giải thích rằng: “Dân ca Hồ Nam thời Chiến quốc từng có câu: ‘Dương tử giang từ trời rót xuống’ trước câu thơ ‘Sông Hoàng hà từ trời chảy xuống’ 800 trăm năm”. 
 
Vậy theo Châu Thạch tôi, vì viết bài thơ về Mao Trạch Đông là nhân vật lịch sử của Trung Quốc nên nhà thơ Trần Mạnh Hảo đã dùng một điển tích, một huyền thoại trong dân gian Trung Quốc, đó là điều xưa nay ai cũng có thể dùng để nhân mạnh ý thơ mình , nhất là trong các cảo thơm của các thi hào mà ngay nay ta học như Kim Vân Kiều, Cung Oán Ngâm Khúc, Chinh Phụ Ngâm….Vậy việc nói nhà thơ Trần Mạnh Hảo đã “thuổng một câu thơ  của Lý Bạch chế thành câu thơ mình” thì chỉ là một sự vu oan thôi. 
 
Cho dầu nhà thơ Trần Mạnh Hảo cón mượn cái ý thơ “Hoàng Hà chảy từ trời xuống” của Lý Bạch để đem vào thơ mình thì cũng  chỉ dùng một  điển cố, điển tích trong lịch sử Trung Hoa để làm cho thơ mình trở  nên sinh động và hàm xúc. Điều đó được cho phép. Ta thấy tuyện Kiều của Nguyễn Du là cả một sự tái tạo điển cố, điển tích mà trở nên toàn bích hơn nhiều so với nguyên tác.
 
4- KẾT LUẬN: 
 
 Tác giả Văn Chính  còn tố Trần Mạnh Hào đạo thơ của Nguyễn Bính,  Trần Đăng Khoa và Truyện Ngụ Ngôn. Thế nhưng đọc những lời tố cáo nầy, Châu Thạch tôi thấy không thuyết phục  và không có gì hay, nếu mình viết thêm vào đây chỉ thêm dài,  làm đau mắt quý bạn đọc. Vì vậy tôi xin mạn phép ngưng lại sau sự tìm hiểu và ý kiến về 3 lời tố cáo trên.
 
  Công bình mà nhận xét, thi thấy rằng những lời tố cáo của tác giả Văn Chính về thơ của Trần Mạnh Hảo cũng giống như là sự bới lông cố tìm vết. Khi đã bới lông cố tìm vết thì dầu thấy cái bớt hồng hay cái nốt ruồi hồng vẫn cho là xấu. Điều đó cũng giống như một người muốn vu oan vợ mình ngoại tình thì nhìn bất cứ đứa trẻ nào cũng thấy có nét giống vợ mình  để đem làm bằng chứng là vợ mình lấy trai.
 
Tôi chỉ là một con dế già thích gáy, thấy điều gì trái ý mình thì gáy, gáy hay hoặc gáy dỡ thì cũng đã gáy rồi. Xin nhận lãnh những lời khen hay những lời chê trách, xem đó đều là niềm vui của mình được giao lưu về văn thơ. Trân trọng.
                                       
 Châu Thạch
 
READ MORE - ĐẠO THƠ HAY KHÔNG ĐẠO THƠ - Châu Thạch

Wednesday, August 11, 2021

AO THU, MỖI BẬN THU VỀ, THƠ VIẾT MÙA NGÂU – Thơ Tịnh Bình


 
         Nhà thơ Tịnh Bình

 
AO THU
 
Bầy ve mang theo mùa hạ
Xa hút về phía cuối đường
Giơ búp tay khô vịn nắng
Sen hờn ngơ ngác đài gương
 
Đành thôi ủ hương cốm mới
Ao thu trơ lá sen tàn
Mái chèo bâng quơ khua sóng
Bần thần đôi giọt sương tan
 
Nghe trong dịu dàng hương gió
Nâu bùn lấp lánh thanh cao
Nghe từ tinh hoa của đất
Ẩn tàng thanh khiết mùa sau
 
Trót yêu mãn khai sen hạ
Nên buồn ngơ ngác trước thu
Không hoa... Trầm tư sắc nắng
Hồn sen vọng gọi xa mù...
 
 
MỖI BẬN THU VỀ...
 
Mỗi bận thu về hoài trông ngóng
Chấm nước loang vẽ bóng ao nhòa
Chuồn kim vá áo thu sờn lá
Cánh mỏng dập dờn in mắt thơ
 
Nghe trong lá cỏ hồn sương sớm
Dế nghêu ngao hát khúc tự tình
Khoảng trời thơ ấu chừng thao thiết
Tuổi dại ngày xưa thuở trốn tìm
 
Soi thành giếng cũ gương trăng vỡ
Đáy nước nhạt nhòa bóng mây xưa
Rụng bông khế tím vào cổ tích
Vọng tiếng mùa thơ sót âm thừa
 
Treo lên cành biếc lời gió nõn
Chuồn kim trốn nắng ở nơi nào
Ai dắt thơ ngây đi biền biệt
Mỗi bận thu về chợt xuyến xao...
 
 
THƠ VIẾT MÙA NGÂU
 
Vay em
Đôi mắt biết cười
Lòng hoang vu quá
Còn tươi nỗi buồn...
 
Vay rằm
Lẻ bóng trăng suông
Cõi thơ đau đáu
Ngọn nguồn biết đâu...
 
Hờn gì...
Mây thả giọt ngâu
Chàng Ngưu nàng Chức
Đôi câu ân tình
 
Soi gương
Đối bóng tìm hình
Ru ta
Chìm giấc mộng bình thường thôi
 
Ngày trôi
Đếm tháng ngày trôi
Ngang công viên cũ
Chỗ ngồi... Ngày xa...
 
Gió lười thả nốt hoan ca
Tiếng phong linh vỡ
Ngân nga
Ngậm ngùi...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - AO THU, MỖI BẬN THU VỀ, THƠ VIẾT MÙA NGÂU – Thơ Tịnh Bình

HOA TÍM - Chu Vương Miện

 






READ MORE - HOA TÍM - Chu Vương Miện

Tuesday, August 10, 2021

NƠI NÀY CÓ GIẤC MƠ ĐI MƯỢN - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Nơi này có giấc mơ đi mượn


Ánh nắng cuối ngày hắt bóng

Xanh ngời cả vạt rừng xa

Gió đi ngang chiều lồng lộng

Đường xa, bóng nhỏ nhạt nhòa

                    *

Đằm thắm nét duyên ngày cũ

Nhòe trong vệt nắng loang chiều

Đánh võng theo lời ngoa dụ

Ngập ngừng, bóng đổ liêu xiêu ...

                   *

Quê xa, hoen mờ tâm tưởng

Lối về, từng bước nhẩn nha 

Từng có giấc mơ đi mượn

Theo chồng, thôi dấu điệu đà

                   *

Qua rừng, tơ non xanh mượt

Năm nào mười bảy, mười ba

Chuyện vợ chồng, nghe lỏm được

Bây giờ đọng lại dư ba

                   *

Ngẩn ngơ, hồng tươi đôi má

Váy hoa vướng cỏ ngượng ngùng

Đường quen giờ sao xa lạ

Buồn vui lẫn lộn mông lung ...



Bên đường về Bàu Me


Nhà em, quanh quanh bên hàng cau

Thấy đó mà không biết lối nào

Dấu nắng vẫn còn in trên cát

Chợ muộn em về, rảo bước mau


Có con chim khách, kêu bên đường

Khắc khỏai gì mà nghe luyến thương

Sao em cứ bước vô tình vậy

Không hay hoa bắp tỏa ngát hương


Nắng đã mỏi rồi, xuôi hàng cây

Đổ dài bóng nhỏ, nắng đưa ngày

Gió lay thắc thỏm tà áo mỏng

Có con bướm lạ ngẩn ngơ bay


Giơ tay, em với lấy vụng về

Cánh hoa dại bên đường rủ rê

Một góc trời xanh, mây trắng lắm

Lửng lơ bay, chầm chậm lối về, 


Đứng một mình, anh hát nghêu ngao

Muốn hỏi thăm đường biết làm sao

Không lẽ … một mình anh, không lẽ

Cứ bâng quơ, đi lại bên rào …

                                            11/91



Hạnh phúc thì không thể mua bằng tiền


Hãy chỉ giùm tôi, hạnh phúc nào thật sự

không cần tiền

Trong vòng xoáy của cuộc đời, đêm ngày tất bật


Có ai đó đã muộn màng đánh mất

Một hạnh phúc ngọt ngào, giản dị đơn sơ

Rồi loay hoay đi tìm, trong tiếc nuối vô bờ …



Trăng trắng cả đường qua bãi Rạng


Một mình ngồi, em ngắm ánh trăng rơi

Đêm hư ảo đang bóc ngày tách tháng


Bãi bờ xa đang ngập ánh trăng ngời

Niềm yêu cũ đã chìm trong quên lãng

Ngồi một mình, trong bóng hụt tình vơi


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - NƠI NÀY CÓ GIẤC MƠ ĐI MƯỢN - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

SÀI GÒN YÊU DẤU TRONG TIM – Thơ Nhật Quang

 
 


SÀI GÒN YÊU DẤU TRONG TIM
                                                                   
Sài Gòn sốt nặng em ơi!
Lòng anh cũng chợt rối bời… niềm riêng
Chiêu nay nghe lênh giới nghiêm
Buồn vương lên mắt, sầu nghiêng dáng sầu
 
Niềm vui vụt tắt từ lâu
Phố xa hun hút, em đâu mà tìm?
Sài Gòn yêu dấu trong tim
Hồng bao mơ ước… giờ chìm lặng câm
 
Trời xanh ray rứt khóc thầm
Mưa rơi tí tách lạnh căm giọt buồn
Anh ngồi đếm hạt mưa tuôn
Nhớ chiều hò hẹn… ngập hồn thương yêu
 
Sài Gòn ơi, nhớ nhung nhiều!
Cũng đành chôn kín bao điều… trong anh
Sài Gòn sốt - rồi sẽ lành
Ngày mai nắng sẽ trải xanh phố phường
 
Sài Gòn yêu dấu thân thương!
Sẽ qua ngày tháng khôn luờng hiểm nguy
Khắp nơi dỡ bỏ cách ly
Sài Gòn tấp nập đường đi, lối về
 
Em ơi, Ngày đó vui ghê!
Người người hớn hở, hả hê ngập lòng
Phố phường nhộn nhịp người đông
Tình ta lại ngát hương nồng ái ân…
 
                      Sài Gòn tháng 07 / 2021                         
                                Nhật Quang
                                   
READ MORE - SÀI GÒN YÊU DẤU TRONG TIM – Thơ Nhật Quang