THƠ 1-2-3
TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
THƠ 1-2-3
(Thân tặng bạn Trường Xuân)
LÃO MÈO TINH RANH VÀ CON CHUỘT GIÀ
Lão Mèo vốn lúc nào cũng tinh ranh giữ nhà thật kỹ. Lũ CHUỘT
NHẮT bởi thế nên rất run không có con nào dám léng phéng hay lập lò ra khỏi
hang. Hình như Lão Mèo có mặt mọi ngõ ngách trong nhà? Chỉ sơ hở một tí là bị
Lão Mèo ăn tươi nuốt sống ngay. Bởi thế Lũ Nhắt nín khe núp mãi trong hang.
Một hôm đói quá Lão Mèo bèn nghĩ ra một kế. Lão trèo lên cái
tủ bếp chân sau bám vào ván treo ngược cái đầu xuống. Phần cuối đuôi Lão móc
vào vòng dây thừng như đang bị treo vậy?
Lũ Nhắt nhìn trộm ra ngoài thấy cảnh tượng này cho rằng Lão
Mèo đang bị chủ phạt do tội ăn vụng nào đó. Bán tín bán nghi một con ló ra mò tới
mũi ngửi ngửi đánh hơi xem động tĩnh? Lão Mèo vẫn treo mình như thế không nhúc
nhích.
Tin rằng LÃO MÈO đã chết, lũ Nhắt kêu nhau ra nhảy múa ăn mừng
dưới mũi LÃO?
Vụt một cái LÃO buông mình xuống. Ôi thôi! khi Lũ Nhắt biết
ra sự thật thì ba tới bốn chú Nhắt đã làm mồi cho Lão rồi! Giờ đây Lũ Nhắt
không còn hồn vía nào nữa. chẳng có con
nào dám thò đầu ra khỏi cửa hang.
Nhưng lâu ngày quá MÈO bắt đầu thèm lại thịt chuột. Thế là
Lão moi óc tìm cho ra kế khác? Kế khác ra sao? Lão nhảy vào cái lu bột lăn mình
nhiều vòng cho bộ lông nhuộm bột trắng phau. Xong LÃO nằm im như chết ngoài trừ
hai con mắt mở ti hí để rình mồi.
Tin rằng tình thế đã yên, bầy Nhắt bắt đầu lóp ngóp bò ra.
Thế là Mèo ta bộp ngay được chú Nhắt non mập nhất dưới bộ vuốt sắc bén. Ngoại
trừ có một con CHUỘT GIÀ cứ ngồi mãi ở cửa hang. Con chuột già này thừa kinh
nghiệm qua cái đuôi bị mất một phần ở trận trước đây nên luôn luôn phòng thủ.
Chuột Già la lớn:
- Coi chừng! Coi bộ món bột này sao hấp dẫn quá? Nhưng ta vẫn
thấy nó giống Lão Mèo. Dù có ngon tới đâu? Khôn ngoan nhất là thủ một khoảng an
toàn như ta thì hơn.
LỜI BÀN:
-KẺ KHÔN NGOAN CHỚ
BAO GIỜ PHẠM SAI LẦM LẦN THỨ HAI
-PHẢI MỘT BẬN, CẠCH TỚI GIÀ
The Cat & the Old Rat
There was once a Cat who was so watchful, that a Mouse
hardly dared show the tip of his whiskers for fear of being eaten alive. That
Cat seemed to be everywhere at once with his claws all ready for a pounce. At
last the Mice kept so closely to their dens, that the Cat saw he would have to
use his wits well to catch one. So one day he climbed up on a shelf and hung
from it, head downward, as if he were dead, holding himself up by clinging to
some ropes with one paw.
When the Mice peeped out and saw him in that position, they
thought he had been hung up there in punishment for some misdeed. Very timidly
at first they stuck out their heads and sniffed about carefully. But as nothing
stirred, all trooped joyfully out to celebrate the death of the Cat.
Just then the Cat let go his hold, and before the Mice
recovered from their surprise, he had made an end of three or four.
Now the Mice kept more strictly at home than ever. But the
Cat, who was still hungry for Mice, knew more tricks than one. Rolling himself
in flour until he was covered completely, he lay down in the flour bin, with
one eye open for the Mice.
Sure enough, the Mice soon began to come out. To the Cat it
was almost as if he already had a plump young Mouse under his claws, when an
old Rat, who had had much experience with Cats and traps, and had even lost a
part of his tail to pay for it, sat up at a safe distance from a hole in the
wall where he lived.
"Take care!" he cried. "That may be a heap of
meal, but it looks to me very much like the Cat. Whatever it is, it is wisest
to keep at a safe distance."
The wise do not let themselves be tricked a second time.
***
=====================================
CHIM SƠN CA MẸ VÀ BẦY
CON
Sơn Ca Mẹ làm tổ trong cánh đồng lúa mỳ vừa lên. Ngày nọ tiếp
ngày kia lúa mỳ càng lúc càng cao cũng như lũ chim con càng lúc càng lớn thấy
rõ.
Ngày nọ lúc những nhánh lúa mỳ bắt đầu ửng vàng rung rinh
theo làn gió đồng nội, người Chủ Ruộng cùng con trai ra thăm lúa.
Nhìn Lúa Ông nói với Con Trai:
-Lúa chín rồi sẵn sáng gặt thôi. Hai cha con mình phải đi nhờ
láng giềng gặt giúp thôi.
Tổ lũ chim gần đó nên chim con về mách mẹ những gì chúng
nghe. Chúng rất sợ nếu không rời tổ sớm thì nguy to?
Sơn Ca Mẹ vừa đem mồi về nghe thế nhưng lại bảo:
-Đừng sợ các con!Nếu người Chủ Ruộng bảo đi nhờ hàng xóm
giúp thì đồng lúa này chưa hẳn đã chín hoàn toàn đâu.
Vài ngày sau, lúa chín càng nhiều. Gió lung lay làm một cành
lúa chín đầy hột ngã đè lên đầu bầy chim.
Lần này Ông Chủ ra thăm giờ lại nói:
-Nếu không gặt gấp bây giờ chúng ta sẽ mất đi một nửa. Cha
con ta không đợi hàng xóm được nữa rồi! ngày mai chúng ta tự làm lấy.
Khi bầy chim con kể lại cho MẸ, Chim Mẹ mới bảo:
-Lần này thì chúng ta phải rời ngay lập tức! Khi con người tự
quyết định công việc của họ không lệ thuộc một ai thì chúng ta không còn lý do
gì để trì hoãn nữa?
Chiều đó có tiếng chim mẹ đập cánh bay đi, bay về dồn dập.
Sáng sớm ngày mai khi hai cha con Chủ Ruộng tới gặt lúa thì họ gặp một cái tổ
chim trống không còn lại mà thôi./.
LỜI BÀN:
-TỰ LỰC CÁNH SINH
-TỰ GIÚP MÌNH LÀ CÁCH GIÚP HAY NHẤT
Những gì chúng ta tự quyết định lấy không lệ thuộc vào ai chính đó là phần chính yếu quyết định thành công trong công việc. Sự lệ thuộc rõ ràng thành công cũng lệ thuộc vào các quyết định của người khác nên chúng ta không biết được sự thành công bằng chính chúng ta.
***
The Lark & Her Young Ones
A Lark made her nest in a field of young wheat. As the days
passed, the wheat stalks grew tall and the young birds, too, grew in strength.
Then one day, when the ripe golden grain waved in the breeze, the Farmer and
his son came into the field.
"This wheat is now ready for reaping," said the
Farmer. "We must call in our neighbors and friends to help us harvest
it."
The young Larks in their nest close by were much frightened,
for they knew they would be in great danger if they did not leave the nest
before the reapers came. When the Mother Lark returned with food for them, they
told her what they had heard.
"Do not be frightened, children," said the Mother
Lark. "If the Farmer said he would call in his neighbors and friends to
help him do his work, this -wheat will not be reaped for a while yet."
A few days later, the wheat was so ripe, that when the wind
shook the stalks, a hail of wheat grains came rustling down on the young Larks'
heads.
"If this wheat is not harvested at once," said the
Farmer, "we shall lose half the crop. We cannot wait any longer for help
from our friends. Tomorrow we must set to work, ourselves."
When the young Larks told their mother what they had heard
that day, she said:
"Then we must be off at once. When a man decides to do
his own work and not depend on any one else, then you may be sure there will be
no more delay."
There was much fluttering and trying out of wings that
afternoon, and at sunrise next day, when the Farmer and his son cut down the
grain, they found an empty nest.
Self-help is the best help.
UỐNG CHẬM LY CHIỀU
Không hối hả
HƯƠNG XƯA - BẾN CHIỀU
Bỗng dưng đếm bước trong chiều
Vó câu chợt thoáng nghe hiu hắt lòng.
Ngàn mây từ cõi phiêu bồng
Bờ nhân ảnh, có phương hồng cỏ hoa!
Đường chiều giăng mắt mù sa
Gót phong trần giữa bóng tà huy bay.
Thực-hư một giấc mơ gầy
Nhục-vinh mấy cuộc buông tay kiếp người.
Rồi nước chảy, rồi mây trôi,
Cuộc cờ thế sự buồn vui vẫn là...!
Rồi nắng sớm, rồi chiều sa,
Nghĩ cho thân phận người ta sớm chiều.
Thế mà lòng ước mơ nhiều
Những khi mộng tưởng trăm điều lo toan.
Thế mà những giấc mộng con
Đêm dầy đè nặng lên hồn hoang vu.
Hay đâu trong cõi mịt mù,
Còn lơ mơ cuộc phù du não nùng.
Cánh chim bạt gió muôn trùng,
Ta về gom cả một dòng thời gian.
Bóng lau xa, gió trên ngàn,
Gió phơ phất gió, hoa vàng đong đưa.
Ngược xuôi dù đã bao mùa,
Con thuyền về lại hương xưa bến chiều.
South Dakota tháng 7.2021.
MẶC PHƯƠNG TỬ
GIÃ MÙA
- tặng Vân -
Đã rằng,
thì cứ giả vờ
Mà không lặng lẽ như tờ giấy than
Giật mình
nửa giấc mơ tan
Thoảng cơn gió lạnh khẽ tràn qua khe
Vẳng nghe xa
Quốc gọi hè
Nhành Xuân
ờ đã
loe hoe giã mùa.
*.
Hà Nội, đêm 14 tháng 6-2021
Đ. X.X.
![]() |
| Nhà văn Lê Yên |
VẠT NẮNG CHIỀU
Truyện ngắn
Lê Yên
Chiều yên ả, gió lướt qua từng kẻ lá hòa âm bản tình ca mùa thu, chút se lạnh để gợi nhớ người thương tìm về trong vòng tay ấm áp. Thi sĩ bay bỗng với cảm xúc được mất, tiếc lá vàng lìa cành, nắng thong dong theo chân cô trong vô ưu, nhẹ nhàng. Thanh bình biết mấy! Bỗng đâu cơn gió lạ, lướt nhanh, mang hơi lạnh đến thì thầm: “Giông tố sắp kéo qua đây…” Lá cây ngọn cỏ rùng mình hoảng sợ. Vạt nắng chiều khép lại, tìm nơi lánh nạn. Cô gấp gáp, vội vã khi nắng chợt xót xa… “Còn vạt nắng chiều lưu luyến, làm sao giữ lại qua bão giông?”
Mây đen từng đám vá víu không gian. Vạt nắng chiều len qua khoảng trống, trải mình trên đỉnh đồi, tràn qua con phố, vẫn cố đốt cho hết phần ánh sáng còn lại mang theo bên mình… Chỉ cần kịp giờ về phía tây trầm mình vào hoàng hôn cho đến khi cánh cổng buổi ngày khép lại.
Cô còn mẹ già, còn em nhỏ. Cuộc hôn nhân tan vỡ đã để lại nhiều tổn thương. Tóc cô còn xanh nhưng sao mắt xa xăm đến vậy! Đôi khi trong đôi mắt lóe lên một tia sáng, nắng mừng rỡ vô cùng: “Phải rồi, hãy thắp sáng ước mơ, hy vọng nhé cô bé, quên đi giông tố hôm qua.” Làm việc ban ngày, tối đến đi học chương trình cao hơn, cô tìm quên với những thành quả đạt được. Vậy nhưng đôi khi nắng bắt gặp cô lặng lẽ khóc thầm, ấm ức…Thu nhập chỉ đủ trang trải cho cuộc sống và việc học. Một lần mẹ bịnh, cô đi bán máu, mỗi giọt máu chảy ra như giọt nước mắt chảy vào tim. Xanh xao, cô nở nụ cười nhẹ như gió thoảng. Nắng theo cô lo lắng: “Phải tìm cách khác chứ!” Ôm cô trong vòng tay, sưởi ấm chút lạnh giá bên ngoài, nắng khẽ đùa lên tóc, lên mặt… Cô vẫn bất động không sợ nắng làm xém làn da mịn màng vốn có.
Câu chuyện của cô, thật đáng thương. Nắng ngậm ngùi thở dài…
Tốt nghiệp đại học với mảnh bằng ưu tú. Tánh cô hiền lành không thích hơn thua với đồng nghiệp, dựa vào thực lực bản thân là tiêu chí. Nhân viên mới thường xuyên bị bắt nạt, rót nước pha trà, cô vẫn vui vẻ. Cô bé rụt rè luôn về sau cùng vì phải dọn dẹp từng góc nhỏ. Trong văn phòng có một chàng trai, tánh điềm đạm và thân thiện, luôn giúp đỡ cô trong công việc, cô tự tin nhiều hơn. Họ trở thành bạn rồi yêu nhau. Cả hai đều là trụ cột gia đình, là con thảo. Tình yêu của họ đơn thuần, chân chất, không quà đắt tiền, không tiêu xài phung phí, cả hai chia nhau ổ bánh mì trên ghế đá công viên vẫn hạnh phúc. Ước mơ của họ không dừng lại ở đó, họ muốn học cao hơn, muốn ra nước ngoài, muốn kiếm tiền lo cho gia đình, cùng nhau dệt ước mơ. Tất cả cần thời gian và cơ hội.
Họ kết hôn, về sống chung gia đình, cô mới thấy hết nỗi khổ và trách nhiệm trên vai chồng. Một người cha bất đắc chí luôn nói những lời nhục mạ con trai: “Tao chóng mắt coi mày làm được gì?” Người mẹ đầu tắt mặt tối, nói thật khẽ với con, bù vào sự lớn tiếng người cha. Tình yêu và sức chịu đựng tuổi trẻ có đi cùng không? Họ tìm cơ hội để ra nước ngoài, chồng cô vẫn kiên trì, riêng cô mệt mỏi… Gia đình đã một gánh, thêm gia đình chồng, cô tưởng chừng không chịu nổi. Cô bất đồng với chồng và về nhà mẹ. Mẹ chồng cố khuyên can, cô vẫn muốn ra đi. Đôi khi vấn đề bản thân đọng quá nhiều. Nhìn thấy chồng phải trải qua ngày sống thế nào với áp lực gia đình, cô như giọt nước tràn ly...
Trong cuộc sống, hạnh phúc và đau khổ như duyên nợ. Có những hạnh phúc mang sẵn mầm đau khổ và ngược lại có đau khổ đã gieo mầm hạnh phúc. Ngày cô cùng chồng ra tòa ký đơn ly hôn. Cô đi giữa phố trong tâm thái buông thả, nước mắt nhòe đi như thế qua bao nhiêu con đường, đến khi có sự va chạm mới sực tỉnh. Cô run rẩy, té xuống, cũng may chỉ trầy xước ngoài da. Nghe mơ hồ tiếng người chửi: “Đồ thần kinh, đầu óc trên mây.” Cũng may, cô không gây ra họa cho người khác.
Chồng thẳng thắn với cô về chuyện đi nước ngoài, không thể đánh mất cơ hội của anh. Cô đã không yêu nhiều đến mức cùng anh vượt qua tất cả. Cô yếu đuối không đủ dũng khí giữ lấy hạnh phúc của mình, đem trái tim ấm trong tầm tay giao cho kẻ khác… Sự hối hận giày vò bản thân!
Lang thang trong chiều mưa tầm tả để thấy tỉnh táo hơn với sự hối lỗi, để nhớ anh lần sinh nhật xưa, đội mưa trong nhá nhem tối, gõ cửa với chiếc bánh kem trên tay. Con đường đi qua nhà cô nước lên những chiều mưa, ngập nửa bánh xe, nghĩ thương anh với chiếc xe cà tàng sũng nước ngày nào...
Anh đi, thời gian đầu với cô thật khó khăn. Lao vào công việc, học tập, thăng chức, tình nguyện đi công tác xa, cô đơn với những hành trình… Một công ty nước ngoài mời cô, lên đường sống và làm việc với những người khác màu da, chủng tộc. Cô cho bản thân cơ hội làm mới tất cả, ngập trong công việc với email, hợp đồng, khiến cơ thể mệt nhừ trong căn hộ cao tầng, nằm co ôm bụng với cơn co thắt ứa nước mắt nỗi nhớ anh. Có nhiều mối quan hệ trong công việc, đối tác muốn tiến xa hơn, cô lại không cảm nhận được chân tình. Ước gì thời gian quay lại để sửa sai… Hết hợp đồng cô về nước, bên mẹ. Dành dụm được chút ít sửa nhà, lo cho em tốt nghiệp đại học. Điều này làm cô vui hơn, không nghĩ đến những kiếm tìm chạy trốn. Sự kiếm tìm khiến lòng ta no thỏa, mệt mỏi với chọn lựa. Sự no thỏa giữa tâm hồn và thể xác khác nhau, đôi khi trạng thái đói khát chưa hẳn là con đường chết! Chạy trốn chi bằng đối diện… Cô còn phải lo cho mẹ, đây là con đường cô chọn. Mẹ luôn an ủi cô, nhưng trong tâm lại xót xa con gái đến nao lòng. Phận làm con, cô thấy mình có lỗi khi không nhiều thời gian dành cho mẹ. Đôi lúc không làm gì, chỉ cần ngồi bên cạnh mẹ với trạng thái vui vẻ để mẹ yên lòng. Cô muốn trở về thuở ban đầu để yêu thương ban tặng hết, không mưu cầu. Hạnh phúc không phải sự thỏa mãn…Đúng sai không tại cuộc đời. Do cách mình nhìn đời như thế nào!
Điều khiến cô mủi lòng khóc lặng bên trong khi cơ hội gặp lại mẹ chồng, bà vẫn nhìn bằng ánh mắt yêu thương bao dung của người mẹ dành cho con gái. Bà ân cần thăm hỏi, dặn dò đủ điều. Sự bao dung của bà khiến cô thấy mình có lỗi trong tiếc nuối… Một lần nữa cô tự hỏi: “ Tình yêu và sức chịu đựng tuổi trẻ có đi cùng không?” Cô tự tha thứ cho bản thân không?
Nắng dõi theo cô trên con phố, bên song cửa, khi tuổi xuân ngày một qua đi. Nắng reo vui khi thấy cô cười, cho dù nụ cười ấy nhạt hơn nắng chiều. Nắng nhìn xem đâu là duyên mới thắp lửa tim cô. Hai người trẻ đều là con thảo nên không sống cho hạnh phúc bản thân. Sự yếu đuối cũng là bản năng. Cô đã làm rất tốt vì tình mẫu tử... Nắng ôm vai cô dỗ dành: “Không sao cả! Cô nhớ không? Khi giông bảo qua đi, nắng sẽ trở lại trong vắt, đẹp hơn.” Nắng trải hoa trên lối đi trước sân. Nắng gom hương thơm hong khô quần áo, chăn màn trên ban công nhà… Cô thích thú khi tất cả thơm mùi vàng nắng.
Cô trở về công ty cũ với tấm bằng thạc sĩ và chức vụ giám đốc kinh doanh. Nắng reo vui cùng cô, đau khổ đã trở thành động lực cho cô vươn tới, cô thực sự xứng đáng. Những đồng nghiệp trước đây bắt nạt giờ tròn mắt thán phục. Mạnh dạn, tự tin trong công việc, đưa về cho công ty nhiều khách hàng và những hợp đồng lớn. Đó là kết quả một quá trình thay đổi, vươn tới…
Trong một chuyến thiện nguyện cứu trợ bão lũ miền trung. Nhìn thấy tai ương và mất mát của đồng loại, cô chợt hiểu hơn về đau khổ. Đứng ở trạm chờ lên xe trở về, chợt mông lung với những suy nghĩ… người đàn ông bên cạnh lên tiếng làm cô giật mình: “Tôi đưa giúp cô hành lý lên xe nhé!” cô quay lại, người đàn ông với nụ cười tươi trên khuôn mặt rám nắng rạng rỡ. “Cám ơn anh.” “Chúng ta đi cùng xe.” “Xin lỗi anh” Cô lung túng… Người đàn ông bật cười lớn “Tôi ngồi hàng ghế bên trái ấy.” Cô gật đầu yên vị chỗ ngồi. Xe chuyển bánh, cảnh vật hai bên đường thụt lùi từ giã. Nắng lên cao, vàng óng ả, sau giông bão trời thật đẹp. Mùa đông trong cô rồi sẽ đi qua… Cô chợt nhận ra người đàn ông ngồi hàng ghế bên trái.
Nếu một ngày, cô như vạt nắng chiều bên sông vắng, xin hãy xuôi theo dòng… Trải nắng vàng lấp lánh về cuối nguồn, vạt nắng cuối chiều vẫn thật đẹp, tỏa sáng đến phút cuối cùng. Hãy nhìn xem, những tia nắng yếu ớt đã hội tụ, trong khoảng khắc chuyển màu, thâm trầm, mạnh mẽ và tuyệt đẹp.
Sài Gòn, 23/6/21.
LÊ YÊN
LỆ COVID