Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, August 3, 2020

THÁNG TÁM - Thơ Lê Văn Trung




THÁNG TÁM

Nắng cũng theo mây buồn xuống thấp
Áo người chưa kịp thắm vàng thu
Tóc mùa sương cũ chùng trong gió
Ai gọi hoàng hôn về nhớ nhau

Tháng tám trời mưa như tiếng khóc
Tháng tám trời ru như tiếng than
Ai nhuộm vàng phai từng nốt nhạc
Ai tiếc màu thu về chớm đông

Tháng tám buồn như một nỗi buồn
Ai ngồi thương nhớ những dòng sông
Ai đem thơ ướp vào da lụa
Cho chùng cho lặng một mùi hương

Tháng tám trời nhiều mây quá em
Ai về qua phố, phố không đèn
Chỉ nghe tiếng bước chân quên lãng
Mỗi bước chân đau một nỗi niềm

Tháng tám trời nhiều mưa quá em
Mưa chiêm bao ướt lạnh vai mềm
Cho tôi về giữa cơn mơ đó
Sao giá băng về theo giá băng!

                            Lê Văn Trung

READ MORE - THÁNG TÁM - Thơ Lê Văn Trung

Sunday, August 2, 2020

CHUYỆN CỦA CẬU VÀ TÔI - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

Nhà văn Lê Hứa Huyền Trân


CHUYỆN CỦA CẬU VÀ TÔI  

Truyện ngắn  

Lê Hứa Huyền Trân

               Cho tới tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ về cậu, nỗi nhớ mênh mang sâu kín trong tâm hồn. Nó cứ như sự khắc khoải mà tôi không khi nào quên được. Nó gần giống cảm giác mông lung ngọt dịu của mối tình đầu vừa để lại cho người ta dư âm quá buồn thương vì kết cục không đến được với nhau. Tình đầu nào mà không tan vỡ, tôi vẫn hay nghĩ về việc đó để tự an ủi trái tim mình.

         Cậu bảo tôi và cậu gặp nhau là định mệnh. Tôi lúc ấy hay cười vì cậu vẫn còn con nít quá, ừ con nít quá nên lâu dần nhận ra dẫu chỉ chênh lệch nhau mấy tuổi chúng tôi như khác biệt cả một thế hệ. Tôi là sinh viên đại học năm ba, cậu vẫn chỉ là một cậu học sinh cấp ba, tôi biết điều đó, chỉ có cậu là không biết. Nó kéo theo cả những chuỗi dài, chuỗi dài hiểu lầm trong nhau. 

LẦN ĐẦU TIÊN

       -Này cậu, tớ thích cậu, cậu làm bạn gái tớ nhé?

“Rõ dở hơi, ở đâu ra một tên măng non thế này nhỉ?”

      -Này, tớ nói là tớ thích cậu rồi đấy, cậu không chạy trốn được tớ đâu.

“ Chẳng vì lẽ gì mà tôi chạy trốn cậu cả, cậu và tôi có là gì đâu cơ chứ”.

       Một tên con trai trông hãy còn trẻ con, nắm lấy tay tôi và nói câu đó. Tôi không trả lời, chỉ miễn cưỡng rút tay ra. Hắn là ai? Ở đâu ra? Đột nhiên thấy tôi trên đường rồi nắm tay tôi kéo lại nói ra những câu “trên trời” đó?

       -Cậu tên gì? Tớ là Long. Tớ học lớp 12 ở Lê Qúy Đôn đấy. Trông cậu còn nhỏ hơn cả tớ. Lớp 10? Hay 11?

“ À, thì ra là một tên con nít, chắc vì cái gương mặt trẻ con của mình nên không biết mình đã là sinh viên năm ba”

Tôi quay bước vào nhà miễn cưỡng không thèm chấp. Cậu gọi với theo:

      -Này, đây là ngày đầu tiên chúng ta hẹn hò đấy nhé?


LẦN THỨ HAI

      Lần thứ hai chúng tôi gặp nhau là ở trung tâm luyện thi đại học. Cậu ta không học ở đó, chỉ theo tôi đi đến đó rồi đứng bên đường chờ tôi.

     -A, ra là cậu học thêm ở đây hả? vậy đích thị là cậu học 12 như tớ rồi. Tiếc thật, sẽ không được cậu gọi là anh rồi.

“ Ngốc thật, tôi dạy thêm ở đây chứ không phải học thêm đâu”

Cậu ta móc từ trong túi ra một hộp sữa chuối, dúi vào tay tôi:

       -Cậu uống đi, uống đi rồi gắng học nhé? Tớ về đây, đưa đón cậu thế được rồi, nữa cậu phiền.- Cậu ta quay bước đi nhưng như sực nhớ cái gì vội quay lại – Mà này, chúng ta hẹn hò được hai ngày rồi nhé?

       -Nháy mắt một cái rồi bước đi, đám bạn của tôi thấy vội trêu chọc. Tôi chẳng có cảm giác gì với cậu ta, ít nhất à tôi muốn hẹn hò với một người đàn ông trưởng thành hơn tôi thật nhiều. Tôi cần những người chín chắn để có thể làm chỗ dựa cho mình và hơn nữa, việc chênh lệch tuổi tác, bao giờ cũng thế, nó làm khác biệt tiếng nói trong nhau. 


        NHỮNG LẦN KHÁC

        Cậu ta vẫn đi theo tôi mỗi ngày khi tôi đến lớp học thêm và bao giờ cũng dúi vào tay tôi một hộp sữa chuối hệt như khẩu vị của những cô cậu cấp ba thích mật ngọt. 

        -Tớ biết tên cậu rồi đó, cậu tên là Ny.

        -Sao cậu biết?

        -Hôm qua tớ nghe bạn cậu gọi cậu. Mà trông các cô ấy cứ như chị tớ vậy, già hơn cậu nhiều. Chỉ có bạn gái tớ là trẻ trung nhất thôi.

        Tôi bật cười:

        -Cậu cười rồi nhé? Thế là sau một tháng hẹn hò cuối cùng cậu cũng chịu cười với tớ.

Nếu không kịp trấn tĩnh lại có lẽ tôi đã đưa tay sờ lên môi mình theo phản xạ đã kịp tắt nụ cười hay chưa. 

       -Cậu biết gì về tớ?

       -Tớ chẳng biết gì về cậu cả.

       -Vậy sao cậu thích tớ?

       -Vì chúng ta là định mệnh.

Cậu vẫn hay nói với tôi như thế. Mãi sau này tôi mới biết cậu gặp tôi mấy lần trên đường, những lần đầu cậu cho rằng đó chỉ là thoáng qua. Nhưng không hiểu sao lại cứ liên tục gặp tôi và cậu cho rằng đó là định mệnh. 


CÚ VẤP NHƯ TIẾNG SÉT

        -Cậu có sao không? – Tiếng cậu hốt hoảng chạy vội đỡ lấy tôi khi tôi ngã. Nó không làm tôi quá đau nhưng làm chân tôi trặc không đi lại được.- Tớ cõng cậu. Cậu để tớ cõng cậu nhé?

        Đột nhiên cậu ra dáng đàn ông hẳn. Lúc này cũng là lần đầu tiên tôi để ý đến cậu, cậu sốc tôi lên vai, đôi vai to bè rộng ra khiến người ta có cảm giác có thể làm điểm tựa. Cậu dễ cao đến mét tám ấy nhỉ, so với chiều cao mét rưỡi như tôi thì thật là… Suốt cả đoạn đường đi cậu luôn miệng cằn nhằn:” Sao cậu chẳng bao giờ chịu nhìn đường? Lúc nào cũng hấp ta hấp tấp… Trặc chân rồi thấy chưa? … Cậu còn đau không? Đi khám không?” Tôi bỗng bật cười trước cậu nhóc ấy. Cả ngày hôm đó, dù tôi đi đến đâu cậu ta cũng đi theo nài nỉ đòi chở, chiếc xe đạp cọc cạch của cậu ta chẳng hiểu sao tôi lại leo lên ngồi. Tới tối, khi đèo tôi đi học thêm về, cậu ta hỏi tôi:

      -Chúng ta đã hẹn hò ba tháng rồi , dù cậu chưa bao giờ chấp nhận. Gio cậu có thể chấp nhận tớ chưa?

Tôi không trả lời khiến mắt cậu ta hơi ươn ướt, cậu ta nhìn tôi như thể “ biết rồi” rồi bước đi. Chẳng hiểu sao khi 

thấy cậu ta bước đi, trong tim tôi như có tiếng sét, tôi như không làm chủ được trái tim mình, với tay lấy điện thoại nhắn tin vô thức “ tớ chấp nhận”, rồi nghe tiếng “ yahuuu” nơi cuối phố.


       SINH  VIÊN ĐẠI HỌC

       -Ai vậy? Em trai cậu à? - Đám bạn tôi vô tình thấy hai đứa tôi trên đường.

       -Tôi là bạn trai của cô ấy? Trông tôi trẻ thật nhưng nói thế chẳng khác gì xúc phạm cô ấy.

       Tôi miễn cưỡng cười xòa rồi đẩy đám bạn của tôi đi thế nhưng tụi nó vẫn chai lì trêu chọc:

       -Trông cậu cứ như học sinh cấp ba ấy.

       -Cấp ba? Các bạn cũng vậy không phải sao?

       -Chà, Ny, cậu đừng nói với tụi tớ cậu vẫn chưa nói cho cậu ta cậu đã là sinh viên năm ba nhé?

        Tôi nghe như tiếng sét ngang tai còn cậu thì đứng sững. Đám bạn của tôi bước đi trong tiếng cười chỉ có cậu

Và tôi như chưng hửng giữa hoàng hôn. “ Cậu gạt tớ sao?.... chị?”. Vì một lẽ nào đó chúng tôi không thể chấp nhận việc mình chênh lệch tuổi, chẳng phải vì cả tôi và cậu quan trọng ai lớn hơn ai mà vì nhận thức của chúng tôi khi ở những lứa tuổi khác nhau là khác nhau. Sau lần đó chúng tôi không gặp nhau nữa, cậu cho rằng tôi đã dối cậu, còn thực tình tôi luôn nghĩ tôi đã rất cố gắng nói ra nhưng rồi không có dịp. Bẵng đi ít lâu, cậu hẹn gặp tôi, vẫn như lần đầu cậu nói với tôi:” Chị, tớ gọi cậu như thế nhé? Em nhận ra rồi, em thích chị. Mình hẹn hò từ hôm nay nhé?”


KHÁC BIỆT

Tôi và cậu chợt nhận ra những khác biệt trong nhau, khi nơi mà tôi muốn đi là thư viện còn cậu lại là những quán game. Tôi đã là sinh viên cuối khóa, vô hình chung tôi có những nghĩ suy cho tương lai của mình. Cậu vẫn chỉ là một cậu nhóc cấp ba, cậu chân thành với tôi, tôi biết nhưng điều đó không có nghĩa cậu sẽ thoải mái với những thứ tôi đang muốn làm. Tôi rủ cậu vào thư viện, cậu chấp nhận nhưng chán. Cậu rủ tôi đi chơi game cùng đám bạn, tôi cũng thuận nhưng thực thấy trẻ con. Ngay cả trong cách ăn mặc, cậu vẫn hay nói tôi có phần cổ hủ, kín cổng cao tường, còn tôi cho rằng tính tình cậu quá phóng khoáng. Những khác biệt vụn vặt làm chúng tôi xa nhau. Cho đến khi tôi tốt nghiệp thì tôi nói lời chia tay. Cậu không nói gì chỉ im lặng. 

Chúng tôi giành cho nhau những phút im lặng vào ngày cuối cùng mình gặp nhau. Tôi và cậu chưa bao giờ phủ nhận việc chúng tôi gặp nhau cũng là định mệnh, chỉ có điều định mệnh đó không đi đến cuối cùng. Tới tận bây giờ thi thoảng tôi vẫn nhớ về cậu, nhớ ánh mắt cậu khi nhìn tôi, nhớ lúc cậu cứ lẽo đẽo theo tôi, nhớ lúc cậu tình từng ngày chúng tôi hẹn hò dù tôi chưa bao giờ chấp nhận. Tôi nhớ cả chính tôi với những cảm xúc không thể chịu nổi trong tôi. Thật nhẹ nhàng thanh tân. Tôi nhớ chuyện của cậu và tôi mỗi lúc thu về. 

Tác giả  : Lê Hứa Huyền Trân

Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định

Email: phongtruongtu201@gmail.com



READ MORE - CHUYỆN CỦA CẬU VÀ TÔI - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

Saturday, August 1, 2020

CUỐN SÁCH VÀ CHAI RƯỢU - Hoàng Hữu Chiểu





CUỐN SÁCH VÀ CHAI RƯỢU

Chiếc tủ của nhà nọ chưng, bên trong, một chai rượu và một cuốn sách. Chủ nhà muốn khoe mình thuộc hạng dân trí thức và chịu chơi.

Hằng ngày, do gần gũi, chai rượu và cuốn sách thường trò chuyện với nhau. Chuyện trên trời dưới đất, chuyện trên rừng dưới biển.
Một hôm, cuốn sách than vãn với chai rượu :
- Này ông bạn, ta buồn lắm, ông bạn à! Ta chẳng hiểu vì sao mà chủ nhà này lâu lắm rồi không đoái hoài gì đến ta, đến nổi bây giờ cái thân ta phủ dày một lớp bụi. Ngược lại, ta nhìn qua, thấy bạn luôn luôn được ông chủ quan tâm, lấy ra cất vô, nhất là mỗi lần có khách thăm, có tiệc tùng, bạn được chiều chuộng, nâng lên đặt xuống không biết bao nhiêu lần. ta thèm thuồng được như bạn, ganh tỵ với bạn và buồn lắm!

Nghe cuốn sách nói vậy, chai rượu vênh mặt, đắc chí, cựa quậy một lát rồi thủng thẳng trả lời :
- Thế mới biết bây giờ ai giá trị hơn ai! Chuyện đó dễ hiểu thôi! Mình sinh ra là để tiếp khách, tiệc tùng; mình tạo niềm vui, niềm phấn chấn, đưa người và người tới với nhau. Khi uống mình vào, con người thăng hoa, có khi như bị kích động; bạn bè thân mật thêm nhờ mình mà xích mích cãi vã nhau cũng tại mình. Còn bạn chỉ là một tập giấy có in chữ; dư luận cho rằng thời nay người ta ít đọc sách, văn hóa đọc sách giảm dần, không chừng có ngày biến mất không kèn không trống! Bạn để ý xem: từ trẻ con đến người lớn, ai cũng chúi mắt vào cái smart-phone, hay dán mắt vào màn hình ti-vi; sách không chuộng nữa; thậm chí, học sinh cũng ít xem trong sách giáo khoa có gì. Bạn đừng buồn vì chuyện ấy, nên tìm cách chấp nhận đi là vừa.

Nói xong, chai rượu cười kha khả, lòng tràn ngập niềm vui sướng.
Cuốn sách im lặng, không nói gì, buồn thối ruột. Vốn điềm đạm, ngẫm thấy những gì bạn chai rượu nói có phần đúng.

Nhớ lại thuở xưa, sách luôn quan trọng đối với con người. Học hành thi cử cần đến sách, giấy tờ văn bản trong cuộc sống cần đến sách, có gì không biết muốn tra cứu cần đến sách; thế mà bây giờ cái thằng rượu lắm lúc làm người ta say khướt, đi đứng chệnh choạng, mất trí, đánh vợ đuổi con lại lên lớp với sách. Sách không tức bực và không tủi thân, sao được?

Rồi sực nhớ lại, cuốn sách ôn tồn nói với chai rượu :
- Này bạn chai rượu ơi! Bạn có biết bạn nhờ đâu mà bạn hiện hữu trên đời này không. Ta nói cho bạn biết nhé! Công thức pha chế ra rượu đã được ghi trong sách; quy trình sáng chế thuỷ tinh hay nhựa để làm ra cái chai đựng rượu đã ghi ở sách; cách thức làm cái hộp đựng chai bằng giấy cứng được trang trí đẹp mắt cũng được ghi trong sách … Nói tóm lại, không có ta thì không có bạn; thôi, bạn đừng làm trạng nhé!
Chai rượu nghe, chưng hửng, im lặng.

Ngoài cổng, chủ nhà rước mấy người bạn đi vào, mắt chằm chằm dán vào chai rượu.
Cuốn sách xoay mặt vào trong, buồn, tủi vì thân phận sách đang vào thời mạt vận …

                                                              Hoàng Hữu Chiểu
                                                                     1.6.2020
                                                         (Ngồi buồn viết cho vui)

READ MORE - CUỐN SÁCH VÀ CHAI RƯỢU - Hoàng Hữu Chiểu

Friday, July 31, 2020

NGỤ NGÔN Ê-DỐP - Ngọc Châu dịch sang thơ Song thất lục bát (29-32)


29. The Doe and the Lion 

 

  A doe hard pressed by hunters sought refuge in a cave belonging to a Lion.  The Lion concealed himself on seeing her approach, but when she was safe within the cave, sprang upon her and tore her to pieces.  "Woe is me," exclaimed the Doe, "who have escaped from man, only to throw myself into the mouth of a wild beast?'   

In avoiding one evil, care must be taken not to fall into another. 


Hươu cái và Sư tử

 

Bị săn đuổi cô Hươu vội trốn

Vào một hang, yên ổn tránh người.

Trong hang, Sư tử nằm chơi

Hươu vào, Sư nép một nơi náu mình.

Nhưng khi thấy tình hình đã ổn

Sư lao ra chộp tóm cô Huơu

Chết còn ân hận một điều:
Hãi hùng người bắt, lại liều hang Sư
 

Mới hay tránh bị xé nhừ
Máy nghiền cũng chẳng nên đưa mình vào.

 

 

30. The Cat and the Mice 


 A cerrtain house was overrun with Mice.  A Cat, discovering this, made her way into it and began to catch and eat them one by one. Fearing for their lives, the Mice kept themselves close in their holes.

 The Cat was no longer able to get at them and perceived that she must tempt them forth by some device.  For this purpose she jumped upon a peg, and suspending herself from it, pretended …. to be dead.

 One of the Mice, peeping out, saw her and said, "Ah, my good madam, even though you should turn into a meal-bag, we will not come near you."

He, who is once deceived is doubly cautious

  

Mèo và chuột

 

Ngôi nhà nọ quá nhiều chuột chí
Mướp mò vào chộp Tí mà xơi

Một vồ là một chuột toi
Quá run bọn chúng đành ngồi trong hang

 

Lâu chẳng thấy một chàng chuột nhắt

Mèo vê râu nghĩ cách nhử mồi

Thôi đành phải giả chết thôi
Nhảy lên bám chiếc móc rồi tự treo

 

Một chuột nhắt khẽ kêu chít, chít

Lén nhìn ra ngắm đít cụ Miu

Thụt vào hang lại khẽ kêu:

“Dù là cụ biến thành niêu thịt gà

 

Chúng con cũng chẳng ra gần đấy…”


Bị lừa rồi, thật mấy vẫn nghi!
 

 

31.The Cat and the Birds 

 

  A Cat, hearing that the Birds in a certain aviary were ailing dressed himself up as a physician, and, taking his cane and a bag

of instruments becoming his profession, went to call on them.  He knocked at the door and inquired of the inmates how they all did,  saying that if they were ill, he would be happy to prescribe for them and cure them. They replied, "We are all very well, and shall continue so, if you will only be good enough to go away, and leave us as we are." 

  

 

Mèo và lũ Chim

 

Nghe nói lũ Chim khu nhà ấp

Bị ươn người, Mèo gấp hóa trang

Thành thày thuốc, tay chống can

Tay ôm dụng cụ chuyên làm nghề y

 

Mèo gõ cửa rất chi êm nhẹ

Hỏi thăm đám chim mẹ, chim con

Có ai sầu não héo hon

Sẵn lòng bốc thuốc kê đơn tức thì

 

Chim bịt miệng cười khì, đáp lại:

“Lũ chúng tôi không bại, chẳng đau

Sẽ mãi như vậy bên nhau
Nếu như bác sĩ cút mau cho lành…”

 

 

32.The Cage Bird and the Bat 

 

  A singing bird was confined in a cage which hung outside a window,

and had a way of singing at night when all other birds were asleep.

One night a Bat came and clung to the bars of the cage, and asked the Bird why she was silent by day and sang only at night. "I have a very good reason for doing so," said the Bird. "It was when I was singing in the daytime that a fowler was attracted by my voice, and set his nets for me and caught me. Since then I have never sung except by night." But the Bat replied, "It is no use your doing that now when you are a prisoner: if only you had done so before you were caught,

you might still have been free."

"Precautions are useless after the crisis."

 

Chim bị nhốt và con Dơi

 

Con chim bị nhốt trong lồng thửa

Treo ban công trước cửa sổ hiên

Một mình cứ hót suốt đêm
Trong khi chim khác ngủ yên ngon lành

 

Một đêm Dơi khôn lanh tìm đến
Bám nan tre thăm viếng, huyên thiên:

- Sao ban ngày cậu lặng im

Mà đêm thì hót như điên không khò?

 

- “Có duyên cớ cái trò này đấy

Trước kia mình hót nhẩy ban ngày

Nên tay bẫy chim thấy ngay

Thích nghe hót hắn ra tay hành nghề

 

Mình bị hắn tóm về nhốt lại

Bấy đến giờ mình hãi hót ngày…”
Dơi nghe liền đáp lời ngay:
- Giờ thì ngại chó gì ngày hay đêm

 

Trước kia nếu kiêng khem không hót

Vào ban ngày thì tốt biết bao…”

Đề phòng mới vô ích sao
Khi mà tai họa ập vào đã lâu.


READ MORE - NGỤ NGÔN Ê-DỐP - Ngọc Châu dịch sang thơ Song thất lục bát (29-32)

Thursday, July 30, 2020

ĐỌC “BÙI NGÙI” THƠ ZULU DC, BÀI THƠ TẢ TÌNH NGỤ CẢNH - Châu Thạch


                      Nhà thơ ZuLu DC


BÙI NGÙI

Khi về đứng giữa bờ thiên cổ
Thấy những tàn phai thân ái xưa
Thấy những bâng khuâng còn sót lại
Nói cười như thể trong cơn mơ.

                                           ZuLu DC 


    
               Nhà bình thơ Châu Thạch 


ĐỌC “BÙI NGÙI” THƠ ZULU DC, BÀI THƠ TẢ TÌNH NGỤ CẢNH
                                                                             Châu Thạch

Giữa cơn đại dịch Covid lòng chẳng bình an, nhưng khi đọc “Bùi Ngùi”, bốn câu thơ của ZuLu DC thì không nằm yên được, chổi dậy viết đôi hàng cảm nhận, tất nhiên không làm sao đầy đủ được như khi tâm hồn bình tịnh, an vui. 

Đọc bốn câu thơ nầy tự nhiên tôi nhớ đến bài thơ “Thăng Long Thành Hoài Cổ” của bà Huyện Thanh Quan:

Tạo hóa gây chi cuộc hí trường
Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương
Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo,
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương,
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt,
Nước còn cau mặt với tang thương.
Ngàn năm gương cũ soi kim cổ.
Cảnh đấy người đây luống đoạn trường

“Bà Huyện Thanh Quan làm bài thơ này, sau năm 1802, khi mà Nguyễn Ánh lên ngôi, lấy hiệu Gia Long và định đô ở Huế. Từ đó, Thăng Long mất địa vị trung tâm của đất nước về chính trị và văn hóa. Chủ đề: Bài thơ tả cảnh ngụ tình. Cảnh thì tang thương. Tình thì hoài cổ.” 

Trên 200 năm sau, khác với bà Huyện Thanh Quan, có nhà thơ ZuLu Dc đã làm một bài thơ ngắn hơn, “tả tình ngụ cảnh”. Tất nhiên bài thơ tả tình ngụ cảnh của ZuLU DC chưa đi vào lòng người, chưa để lại tiếng vang như “Thăng Long Thành Hoài Cổ”, nhưng riêng tôi, bài thơ thẩm thấu vào lòng mình nỗi buồn vẩn vơ mà vời vợi, nỗi đau nhẹ nhàng mà thấm thía đến nỗi quên mất ngoài kía con Covid như SaTan đang hoành hành giữa thiên hạ. 
Bây giờ quay về với “Bùi Ngùi” của ZuLu DC:

“Khi về đứng giữa bờ thiên cổ”: “Thiên cổ” là gì? Là nghìn xưa, rất lâu đời. Bờ thiên cổ là gì? Là ranh giới giữa nghìn xưa và thời gian sau đó. Câu thơ cho ta thấy tác giả đã “tả tình ngụ cảnh”. Tả tình ở đây là tả tình cảm đã dậy lên trong lòng tác giả khi quay về nơi cũ nhìn lại chốn xưa, thấy “tạo hóa gây chi cuộc hý trường”. Ngụ cảnh ở đây là ngụ ý tả bức tranh cảnh xưa, nay đã trở nên hoang tàn như lui về thời thiên cổ. Toàn bộ câu thơ cho ta thấy tác giả đứng giữa hiện thực, cảm nhận sự cô liêu, sự tàn tạ trước mắt mình như cảnh ngàn năm trước.

Sau đó những biến chuyển tâm lý gì xảy ra trong tâm hồn tác giả?

“Thấy những tàn phai thân ái xưa”: “Thân ái” không phải là vật chất, thân ái thuộc về tâm hồn. Tác giả “Thấy những tàn phai thân ái xưa” là diễn đạt tâm trạng xảy ra trong lòng mình nhưng cũng ngụ ý nói về những nơi chốn, những địa điểm mang nhiều kỷ niệm thân ái hằn sâu trong ký ức, nay đã tàn phai. Câu thơ gôm cả cảnh và tình trong chữ “thân ái” cho ta một nỗi buồn man mác như mất một quá khứ, như tiếc nuối một thời đã qua trong dĩ vãng xa xưa.

Và nhà thơ thấy tiếp những gì?


“Thấy những bâng khuâng còn sót lại”: “Bâng khuâng” là gì? Là những cảm xúc xảy ra lúc đó, những luyến tiếc, nhớ thương xen lẫn nhau, gây ra trạng thái ngẩn ngơ trong lòng. Câu thơ nhấn mạnh cho ta thấy nhà thơ muốn buông bỏ quá khứ, muốn quên đi mà không thể nào quên được. “Bâng khuâng còn sót lại” là tiếng khóc trong lòng, là giọt lê nuốt vào, là con tim đau không co mà thắt. là khi muốn quay đầu bỏ đi mà vẫn chôn chân tại chỗ, đứng ngẩn ngơ nuối tiếc. Chữ “còn sót lại” cũng ngụ ý tả cảnh những gì còn sót lại của chốn xưa, tuy phai tàn nhưng vẫn còn hình dáng đó, tựa như “nền cũ lâu đài bóng tịch dương” của Thăng Long Thành Hoài Cổ bà Huyện Thanh Quan, phôi pha một thuở.

Cuối cùng nhà thơ mộng du trong cảnh cũ.
“Nói cười như thể trong cơn mơ”:
Câu thơ thứ tư trở thành câu thơ để đời, nhờ tác giả tinh tế đặt nó dưới ba câu thơ kia, làm cho nó trở nên vô cùng ý vị. 
Khi đứng trước Thăng Long Thành, bà Huyện Thanh Quan vẫn còn tỉnh táo, còn cảm nhận được nỗi đau cúa mình nên bà mới thốt lên: “cảnh đó người đây luống đọa trường”. Thế nhưng khi đứng trước “bờ thiên cổ”, nhà thơ ZuLu DC dã nằm trong trạng thái tâm thần phân liệt. Nhà thơ “nói cười như thể trong cơn mơ”. Điều đó nói lên toàn bộ nỗi đau xảy ra trong lòng tác giả đã làm cho tê liệt tâm thần mình. Nhà thơ nói như trong cơn mơ, cười như trong cơn mơ nghĩa là đang mộng du giữa thực tế. Sự phũ phàng của khung cảnh đổi thay khiến cho nhà thơ không cất được tiếng khóc. Nói cười như trong cơn mơ là trạng thái đau trên cả “nỗi đoạn trường”. Nỗi đoạn trường có thể làm người ta rên la, làm người ta kêu than, làm người ta khóc lóc, nhưng khi người ta nói cười như trong cơn mơ trước nghịch cảnh, là khi nghịch cảnh đã làm cho mất trí, khiến nỗi đau ấy chìm vào trong tiềm thức của mình, làm cho sự thể hiện nó biến dạng qua một hình thức khác, hành động trở thành ngu ngơ hay ngớ ngẩn.

Khi đọc “Thăng Long Thành Hoài Cổ” của bà Huyện Thanh Quan, ta thấy cả một phong cảnh cô liêu, buồn hiu hắt, thì khi đọc “Bùi Ngùi” của DuLu DC, ta thấy cả một tâm hồn cô liêu buồn hiu hắt. Tâm hồn đó cô liêu đến cùng tận cái cô liêu, hiu hắt đến cùng tận cái hiu hắt, khiến cho bài thơ có bốn câu mà sự tàn phai trút từ thiên cổ về trong hiện tại, đến nỗi nhà thơ nói cười như thể vô hồn. 

Tôi nói “Bùi Ngùi” của ZuLu DC là một bài thơ tả tình ngụ cảnh là như thế.

                                                                                  Châu Thạch

READ MORE - ĐỌC “BÙI NGÙI” THƠ ZULU DC, BÀI THƠ TẢ TÌNH NGỤ CẢNH - Châu Thạch

ĐẶC SẢN LOÀI NGƯỜI - Hoàng Hương Trang


     Nhà văn Hoàng Hương Trang


ĐẶC SẢN LOÀI NGƯỜI

Có thể nói tạo hóa ưu ái dành riêng cho loài người một thứ đặc sản mà không một giống loài nào có được, kể cả loài sống trên không, loài lội dưới nước hay loài ở trên mặt đất. Đó là đặc sản nụ cười! Chim chóc chỉ biết hót hoặc kêu, con hổ chỉ biết gầm, ngựa thì hý, dê kêu be be, bò thì rống, gà thì gáy, chó thì sủa, chó sói thì tru, mèo thì kêu, ve gào mùa hạ, rắn, rết, cá không kêu, ếch nhái cũng chỉ phát ra tiếng kêu đêm đêm, loài khôn ngoan như linh trưởng, khỉ, dã nhân cũng không biết cười như con người, các loài cá ngoài biển khơi đôi khi có tiếng phát ra đơn điệu để gọi nhau, đa số im lặng, tuyệt đối không cười bao giờ.

Như vậy rõ ràng tiếng cười là đặc sản của tạo hóa dành riêng cho loài người. Dù người ở châu lục nào, ở hoang đảo nào, ở sa mạc nào cũng biết cười, cười từ thuở khai thiên lập địa đến giờ. Mới sơ sinh bà mụ đã dạy cho đứa trẻ mỉm cười trong giấc mơ. Suốt cuộc đời một con người đã cười muôn – vạn – ức – triệu lần trong mọi tình huống, bất kể giàu nghèo, sang hèn, no đói. Đến khi chết rồi vẫn còn “ngậm cười nơi chín suối” thật mãn nguyện. Khi lên voi, người ta hãnh diện cười hô hố. Lúc xuống chó, cũng mỉm một nụ cười an ủi lặng lẽ không muốn cho ai trông thấy. Khi chuẩn bị lên bàn mổ, bệnh nhân cũng tự ban cho mình một nụ cười hy vọng và trấn an. Khi lành bệnh rồi, cũng cười vì vui mừng còn sống sót. Nữ sĩ thời tiền chiến Ngân Giang đã từng có bài thơ “Khỏi ốm” như sau:

Sáng nay ma bệnh lánh đi rồi
Đứng trước gương xưa bỗng mỉm cười
Mắt vẫn lồng sao ngời ngợi sáng
Mặt còn khuôn nguyệt dịu dàng tươi
Làn môi thắm nở trong son đượm
Mái tóc huyền buông trước mái lơi
Những tưởng đất đen vùi má phấn
Nào ngờ non nước vẫn còn tôi.

Có thể nói không một thi sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ nào từ xưa nay không thể hiện nụ cười trong tác phẩm của mình. Cụ Nguyễn Du viết: “Người ngoài cười nụ, người trong khóc thầm” (Kiều). Nụ cười bất hủ của nàng Monalisa trên tranh Tây phương. Trong ca dao Việt Nam cũng có:

“Miệng cười như thể hoa ngâu
Chiếc khăn đội đầu như thể hoa sen”

Hay nhà thơ Phạm Thiên Thư đã viết một cuốn sách dày ngàn trang “Tự điển cười” và đã được xác lập kỷ lục. Tiếng cười Ba Giai Tú Xuất, tiếng cười Bác Ba Phi, tiếng cười trong thơ Hồ Xuân Hương, tiếng cười Tiếu Lâm, kể cả tiếng cười trên báo Tuổi Trẻ Cười… đều làm cho con người thích thú cười hoài không ngớt. Khi vui tiếng cười sang sảng vang xa, khi thành công tiếng cười sảng khoái toại nguyện, gặp nhau bên mâm rượu thịt, bạn bè tay bắt mặt mừng, tiếng cười tràn ngập không gian.

Người ta chia sẻ cho nhau niềm vui, tiếng cười, do đó người xưa nói:

“Cười vui thiên hạ đồng tình
Khóc than chỉ có một mình khóc than”

Người ta cười muôn ngàn kiểu, nào cười mỉm, cười mím chi, cười xỏ, cười ruồi, cười ngạo nghễ, cười gượng, cười nửa miệng, cười ha hả, cười hô hố, cười hi hi, cười nịnh, cười tình, cười mỉa mai, cười xòa, cười trừ, cười cầu tài v.v… và biết bao nụ cười khác nữa. Người trẻ cười theo kiểu thoải mái của người trẻ. Người già cười che miệng vì răng sún… Rõ ràng, dù cười cách gì, kiểu gì, cũng chỉ con người là biết cười mà thôi. Dù dạy cho con chó cưng cách gì nó cũng chỉ biết nhe răng khi chủ bảo cười chứ không cười ra tiếng được. Vậy thì loài người phải tự hào là được sở hữu món của quý nụ cười mà không loài nào có được. Suốt cuộc sống từ sơ sinh đến khi nhắm mắt xuôi tay đã từng cười biết bao lần, khi chết còn được tặng cho câu “Mỉm cười nơi chín suối”. Mà cả đến khi đã ra ma, vẫn còn được thiên hạ cho là “ma cười đêm trăng” “tiếng cười liêu trai”

Biết như vậy ta phải quý món đặc sản nụ cười, phát huy nụ cười, giữ cho nụ cười tươi thắm trên môi, vì “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”. Nếu ta không trân trọng món của quý tạo hóa ban cho, một ngày kia ngài giận ta có của không xài, ngài lấy lại thì nguy to!

                                                   Hoàng Hương Trang

READ MORE - ĐẶC SẢN LOÀI NGƯỜI - Hoàng Hương Trang

THIÊN THU - Thơ Lê Văn Trung





THIÊN THU

Xin gom hết những vàng phai tàn tạ
Những rong rêu trên đền tháp ngàn năm
Cho tôi tạc bức tượng đài lên đá
Đá Thiên Thu vỡ lệ khóc Vô Cùng

Xin gom hết những hoàng hôn trên mắt
Những sương rơi lên tóc nhuộm hương chiều
Cho tôi vẽ thành bức tranh tuyệt bích
Khung vải tình da thịt của thu phai

Xin gom hết tiếng thì thầm của gió
Của hư vô, của hố thẳm, diệu kỳ
Cho tôi gõ vào mây lời nhã nhạc
Lời của trùng lai hội ngộ, của chia ly

Xin gom hết, như một niềm khổ nạn
Tôi trở về ngồi mộng giữa hoang vu
Trăm năm nhau là trăm mùa trăng khuyết
Không ai về nhỏ lệ khóc thương đau.

                                          Lê Văn Trung 

READ MORE - THIÊN THU - Thơ Lê Văn Trung