TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Monday, August 3, 2020
THÁNG TÁM - Thơ Lê Văn Trung
Sunday, August 2, 2020
CHUYỆN CỦA CẬU VÀ TÔI - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân
CHUYỆN CỦA CẬU VÀ TÔI
Truyện ngắn
Lê Hứa Huyền Trân
Cho tới tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ về cậu, nỗi
nhớ mênh mang sâu kín trong tâm hồn. Nó cứ như sự khắc khoải mà tôi không khi nào quên được. Nó gần
giống cảm giác mông lung ngọt dịu của mối tình đầu vừa để lại cho người ta dư
âm quá buồn thương vì kết cục không đến được với nhau. Tình đầu nào mà không
tan vỡ, tôi vẫn hay nghĩ về việc đó để tự an ủi trái tim mình.
Cậu bảo tôi và cậu gặp nhau là định mệnh. Tôi lúc ấy hay cười vì cậu vẫn còn con nít quá, ừ con nít quá nên lâu dần nhận ra dẫu chỉ chênh lệch nhau mấy tuổi chúng tôi như khác biệt cả một thế hệ. Tôi là sinh viên đại học năm ba, cậu vẫn chỉ là một cậu học sinh cấp ba, tôi biết điều đó, chỉ có cậu là không biết. Nó kéo theo cả những chuỗi dài, chuỗi dài hiểu lầm trong nhau.
LẦN ĐẦU TIÊN
-Này cậu, tớ thích cậu, cậu làm bạn gái tớ nhé?
“Rõ dở hơi, ở đâu ra một tên măng non thế này nhỉ?”
-Này, tớ nói là tớ thích cậu rồi đấy, cậu không chạy trốn được tớ đâu.
“ Chẳng vì lẽ gì mà tôi chạy trốn cậu cả, cậu và tôi có là gì đâu cơ chứ”.
Một tên con trai trông hãy còn trẻ con, nắm lấy tay tôi và nói câu đó. Tôi không trả lời, chỉ miễn cưỡng rút tay ra. Hắn là ai? Ở đâu ra? Đột nhiên thấy tôi trên đường rồi nắm tay tôi kéo lại nói ra những câu “trên trời” đó?
-Cậu tên gì? Tớ là Long. Tớ học lớp 12 ở Lê Qúy Đôn đấy. Trông cậu còn nhỏ hơn cả tớ. Lớp 10? Hay 11?
“ À, thì ra là một tên con nít, chắc vì cái gương mặt trẻ con của mình nên không biết mình đã là sinh viên năm ba”
Tôi quay bước vào nhà miễn cưỡng không thèm chấp. Cậu gọi với theo:
-Này, đây là ngày đầu tiên chúng ta hẹn hò đấy nhé?
LẦN THỨ HAI
Lần thứ hai chúng tôi gặp nhau là ở trung tâm luyện thi đại học. Cậu ta không học ở đó, chỉ theo tôi đi đến đó rồi đứng bên đường chờ tôi.
-A, ra là cậu học thêm ở đây hả? vậy đích thị là cậu học 12 như tớ rồi. Tiếc thật, sẽ không được cậu gọi là anh rồi.
“ Ngốc thật, tôi dạy thêm ở đây chứ không phải học thêm đâu”
Cậu ta móc từ trong túi ra một hộp sữa chuối, dúi vào tay tôi:
-Cậu uống đi, uống đi rồi gắng học nhé? Tớ về đây, đưa đón cậu thế được rồi, nữa cậu phiền.- Cậu ta quay bước đi nhưng như sực nhớ cái gì vội quay lại – Mà này, chúng ta hẹn hò được hai ngày rồi nhé?
-Nháy mắt một cái rồi bước đi, đám bạn của tôi thấy vội trêu chọc. Tôi chẳng có cảm giác gì với cậu ta, ít nhất à tôi muốn hẹn hò với một người đàn ông trưởng thành hơn tôi thật nhiều. Tôi cần những người chín chắn để có thể làm chỗ dựa cho mình và hơn nữa, việc chênh lệch tuổi tác, bao giờ cũng thế, nó làm khác biệt tiếng nói trong nhau.
NHỮNG LẦN KHÁC
Cậu ta vẫn đi theo tôi mỗi ngày khi tôi đến lớp học thêm và bao giờ cũng dúi vào tay tôi một hộp sữa chuối hệt như khẩu vị của những cô cậu cấp ba thích mật ngọt.
-Tớ biết tên cậu rồi đó, cậu tên là Ny.
-Sao cậu biết?
-Hôm qua tớ nghe bạn cậu gọi cậu. Mà trông các cô ấy cứ như chị tớ vậy, già hơn cậu nhiều. Chỉ có bạn gái tớ là trẻ trung nhất thôi.
Tôi bật cười:
-Cậu cười rồi nhé? Thế là sau một tháng hẹn hò cuối cùng cậu cũng chịu cười với tớ.
Nếu không kịp trấn tĩnh lại có lẽ tôi đã đưa tay sờ lên môi mình theo phản xạ đã kịp tắt nụ cười hay chưa.
-Cậu biết gì về tớ?
-Tớ chẳng biết gì về cậu cả.
-Vậy sao cậu thích tớ?
-Vì chúng ta là định mệnh.
Cậu vẫn hay nói với tôi như thế. Mãi sau này tôi mới biết cậu gặp tôi mấy lần trên đường, những lần đầu cậu cho rằng đó chỉ là thoáng qua. Nhưng không hiểu sao lại cứ liên tục gặp tôi và cậu cho rằng đó là định mệnh.
CÚ VẤP NHƯ TIẾNG SÉT
-Cậu có sao không? – Tiếng cậu hốt hoảng chạy vội đỡ lấy tôi khi tôi ngã. Nó không làm tôi quá đau nhưng làm chân tôi trặc không đi lại được.- Tớ cõng cậu. Cậu để tớ cõng cậu nhé?
Đột nhiên cậu ra dáng đàn ông hẳn. Lúc này cũng là lần đầu tiên tôi để ý đến cậu, cậu sốc tôi lên vai, đôi vai to bè rộng ra khiến người ta có cảm giác có thể làm điểm tựa. Cậu dễ cao đến mét tám ấy nhỉ, so với chiều cao mét rưỡi như tôi thì thật là… Suốt cả đoạn đường đi cậu luôn miệng cằn nhằn:” Sao cậu chẳng bao giờ chịu nhìn đường? Lúc nào cũng hấp ta hấp tấp… Trặc chân rồi thấy chưa? … Cậu còn đau không? Đi khám không?” Tôi bỗng bật cười trước cậu nhóc ấy. Cả ngày hôm đó, dù tôi đi đến đâu cậu ta cũng đi theo nài nỉ đòi chở, chiếc xe đạp cọc cạch của cậu ta chẳng hiểu sao tôi lại leo lên ngồi. Tới tối, khi đèo tôi đi học thêm về, cậu ta hỏi tôi:
-Chúng ta đã hẹn hò ba tháng rồi , dù cậu chưa bao giờ chấp nhận. Gio cậu có thể chấp nhận tớ chưa?
Tôi không trả lời khiến mắt cậu ta hơi ươn ướt, cậu ta nhìn tôi như thể “ biết rồi” rồi bước đi. Chẳng hiểu sao khi
thấy cậu ta bước đi, trong tim tôi như có tiếng sét, tôi như không làm chủ được trái tim mình, với tay lấy điện thoại nhắn tin vô thức “ tớ chấp nhận”, rồi nghe tiếng “ yahuuu” nơi cuối phố.
SINH VIÊN ĐẠI HỌC
-Ai vậy? Em trai cậu à? - Đám bạn tôi vô tình thấy hai đứa tôi trên đường.
-Tôi là bạn trai của cô ấy? Trông tôi trẻ thật nhưng nói thế chẳng khác gì xúc phạm cô ấy.
Tôi miễn cưỡng cười xòa rồi đẩy đám bạn của tôi đi thế nhưng tụi nó vẫn chai lì trêu chọc:
-Trông cậu cứ như học sinh cấp ba ấy.
-Cấp ba? Các bạn cũng vậy không phải sao?
-Chà, Ny, cậu đừng nói với tụi tớ cậu vẫn chưa nói cho cậu ta cậu đã là sinh viên năm ba nhé?
Tôi nghe như tiếng sét ngang tai còn cậu thì đứng sững. Đám bạn của tôi bước đi trong tiếng cười chỉ có cậu
Và tôi như chưng hửng giữa hoàng hôn. “ Cậu gạt tớ sao?.... chị?”. Vì một lẽ nào đó chúng tôi không thể chấp nhận việc mình chênh lệch tuổi, chẳng phải vì cả tôi và cậu quan trọng ai lớn hơn ai mà vì nhận thức của chúng tôi khi ở những lứa tuổi khác nhau là khác nhau. Sau lần đó chúng tôi không gặp nhau nữa, cậu cho rằng tôi đã dối cậu, còn thực tình tôi luôn nghĩ tôi đã rất cố gắng nói ra nhưng rồi không có dịp. Bẵng đi ít lâu, cậu hẹn gặp tôi, vẫn như lần đầu cậu nói với tôi:” Chị, tớ gọi cậu như thế nhé? Em nhận ra rồi, em thích chị. Mình hẹn hò từ hôm nay nhé?”
KHÁC BIỆT
Tôi và cậu chợt nhận ra những khác biệt trong nhau, khi nơi mà tôi muốn đi là thư viện còn cậu lại là những quán game. Tôi đã là sinh viên cuối khóa, vô hình chung tôi có những nghĩ suy cho tương lai của mình. Cậu vẫn chỉ là một cậu nhóc cấp ba, cậu chân thành với tôi, tôi biết nhưng điều đó không có nghĩa cậu sẽ thoải mái với những thứ tôi đang muốn làm. Tôi rủ cậu vào thư viện, cậu chấp nhận nhưng chán. Cậu rủ tôi đi chơi game cùng đám bạn, tôi cũng thuận nhưng thực thấy trẻ con. Ngay cả trong cách ăn mặc, cậu vẫn hay nói tôi có phần cổ hủ, kín cổng cao tường, còn tôi cho rằng tính tình cậu quá phóng khoáng. Những khác biệt vụn vặt làm chúng tôi xa nhau. Cho đến khi tôi tốt nghiệp thì tôi nói lời chia tay. Cậu không nói gì chỉ im lặng.
Chúng tôi giành cho nhau những phút im lặng vào ngày cuối cùng mình gặp nhau. Tôi và cậu chưa bao giờ phủ nhận việc chúng tôi gặp nhau cũng là định mệnh, chỉ có điều định mệnh đó không đi đến cuối cùng. Tới tận bây giờ thi thoảng tôi vẫn nhớ về cậu, nhớ ánh mắt cậu khi nhìn tôi, nhớ lúc cậu cứ lẽo đẽo theo tôi, nhớ lúc cậu tình từng ngày chúng tôi hẹn hò dù tôi chưa bao giờ chấp nhận. Tôi nhớ cả chính tôi với những cảm xúc không thể chịu nổi trong tôi. Thật nhẹ nhàng thanh tân. Tôi nhớ chuyện của cậu và tôi mỗi lúc thu về.
Tác giả : Lê Hứa Huyền Trân
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định
Email: phongtruongtu201@gmail.com
Saturday, August 1, 2020
CUỐN SÁCH VÀ CHAI RƯỢU - Hoàng Hữu Chiểu
Friday, July 31, 2020
NGỤ NGÔN Ê-DỐP - Ngọc Châu dịch sang thơ Song thất lục bát (29-32)
29. The Doe and the Lion
A doe hard pressed by hunters sought refuge in a cave belonging to a Lion. The Lion concealed himself on seeing her approach, but when she was safe within the cave, sprang upon her and tore her to pieces. "Woe is me," exclaimed the Doe, "who have escaped from man, only to throw myself into the mouth of a wild beast?'
In avoiding one evil, care must be taken not to fall
into another.
Hươu cái và Sư tử
Bị săn đuổi cô Hươu vội trốn
Vào một hang, yên ổn tránh người.
Trong hang, Sư tử nằm chơi
Hươu vào, Sư nép một nơi
náu mình.
Nhưng khi thấy tình hình đã ổn
Sư lao ra chộp tóm cô Huơu
Chết còn ân hận một điều:
Hãi hùng người bắt, lại liều hang Sư
Mới hay tránh bị xé nhừ
Máy nghiền cũng chẳng nên đưa mình vào.
30. The Cat and the Mice
A cerrtain
house was overrun with Mice. A Cat,
discovering this, made her way into it and began to catch and eat them one by
one. Fearing for their lives, the Mice kept themselves close in their holes.
The Cat was no
longer able to get at them and perceived that she must tempt them forth by some
device. For this purpose she jumped upon
a peg, and suspending herself from it, pretended …. to be dead.
One of the
Mice, peeping out, saw her and said, "Ah, my good madam, even
though you should turn into a meal-bag, we will not
come near you."
He, who is once deceived
is doubly cautious
Mèo
và chuột
Ngôi
nhà nọ quá nhiều chuột chí
Mướp mò vào chộp Tí mà xơi
Một
vồ là một chuột toi
Quá run bọn chúng đành ngồi trong hang
Lâu
chẳng thấy một chàng chuột nhắt
Mèo
vê râu nghĩ cách nhử mồi
Thôi
đành phải giả chết thôi
Nhảy lên bám chiếc móc rồi tự treo
Một
chuột nhắt khẽ kêu chít, chít
Lén
nhìn ra ngắm đít cụ Miu
Thụt
vào hang lại khẽ kêu:
“Dù
là cụ biến thành niêu thịt gà
Chúng
con cũng chẳng ra gần đấy…”
Bị lừa rồi, thật mấy vẫn nghi!
31.The Cat and the Birds
A Cat,
hearing that the Birds in a certain aviary were ailing dressed
himself up as a physician, and, taking his cane and a bag
of instruments becoming his profession, went to call
on them. He knocked
at the door and inquired of the inmates how they all did, saying that if they were ill, he would be
happy to prescribe for them and cure them.
They replied, "We are all very well, and shall
continue so, if you will only be good enough to go away, and leave us as we
are."
Mèo và lũ Chim
Nghe nói lũ Chim khu nhà ấp
Bị ươn người, Mèo gấp hóa trang
Thành thày thuốc, tay
chống can
Tay ôm dụng cụ chuyên làm
nghề y
Mèo gõ cửa rất chi êm nhẹ
Hỏi thăm đám chim mẹ, chim
con
Có ai sầu não héo hon
Sẵn lòng bốc thuốc kê đơn
tức thì
Chim bịt miệng cười khì,
đáp lại:
“Lũ chúng tôi không bại,
chẳng đau
Sẽ mãi như vậy bên nhau
Nếu như bác sĩ cút mau cho lành…”
32.The Cage Bird and the Bat
A singing bird
was confined in a cage which hung outside a window,
and had a way of singing at night when all other birds
were asleep.
One night a Bat came and clung to the bars of the
cage, and asked the Bird why she was silent by day and sang only at night.
"I have a very good reason for doing so," said the Bird.
"It was when I was singing in the daytime
that a fowler was attracted by my voice, and set
his nets for me and caught me. Since then I have never sung except by night." But the Bat replied, "It is no
use your doing that now when you are a prisoner: if
only you had done so before you were caught,
you might still have been free."
"Precautions are useless after the crisis."
Chim bị nhốt và con Dơi
Con chim bị nhốt trong
lồng thửa
Treo ban công trước cửa sổ
hiên
Một mình cứ hót suốt đêm
Trong khi chim khác ngủ yên ngon lành
Một đêm Dơi khôn lanh tìm
đến
Bám nan tre thăm viếng, huyên thiên:
- Sao ban ngày cậu lặng im
Mà đêm thì hót như điên
không khò?
- “Có duyên cớ cái trò này
đấy
Trước kia mình hót nhẩy
ban ngày
Nên tay bẫy chim thấy ngay
Thích nghe hót hắn ra tay
hành nghề
Mình bị hắn tóm về nhốt
lại
Bấy đến giờ mình hãi hót
ngày…”
Dơi nghe liền đáp lời ngay:
- Giờ thì ngại chó gì ngày hay đêm
Trước kia nếu kiêng khem
không hót
Vào ban ngày thì tốt biết
bao…”
Đề phòng mới vô ích sao
Khi mà tai họa ập vào đã lâu.
Thursday, July 30, 2020
ĐỌC “BÙI NGÙI” THƠ ZULU DC, BÀI THƠ TẢ TÌNH NGỤ CẢNH - Châu Thạch

ĐẶC SẢN LOÀI NGƯỜI - Hoàng Hương Trang
THIÊN THU - Thơ Lê Văn Trung






