Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, June 12, 2020

NHƯ TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG, CON HÓI LÀNG - Thơ Văn Thiên Tùng






NHƯ TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG

Đúng hẹn rồi chúng mình quay về nhé!
Những chim di lưu lạc khắp chốn phương
Bao môn sinh một thuở vốn chung trường
Đang nháo nhác ới đàn quay về cội

Từng mùa hạ đan xen-từng kỳ hội
Nơi sân trường chốn cũ rộn ràng thay
Tiếng mi tau chào hỏi tựa cái ngày
Màu áo trắng hồn nhiên hằng yêu mến

Về bên nhau lắm điều cần nhắc đến
Hình ảnh thầy cô - bè bạn năm nào
Không gian trường - phố thị của hôm nao
Mà vốn đã hằn sâu từ tấm bé…

Năm lần hội với mười năm rồi nhé!
Sáu lăm năm trường điểm nét vàng son
Bốn hai năm danh gọi vốn không còn
Trong tâm thức… tên trường luôn tồn tại

Nguyễn Hoàng tên… ngôi trường ta vốn lại
Được cha ông cân nhắc chọn đặt tên
Người khai sinh mảnh đất ấy Chúa Tiên
Khởi đầu Chúa… rồi bao vương triều Nguyễn…

Một dặm dài biết bao nhiêu là chuyện
Hãy mang theo dần trút cạn cùng nhau
Những buồn vui - sướng khổ vốn muôn màu
Từ cuộc sống chẳng ai nào biết được

Hẳn rồi đây có kẻ sau người trước
Khi chúng ta đồng ngả bóng qua chiều
Những mái đầu chuyển sắc ải muối tiêu
Tình thân ái vẫn hoài giang cánh rộng

San sẻ nhau điều hay từ lẽ sống
Sớt chia nhau những uẩn khúc xa gần
Từng vùng miền - khối lớp - nhóm bạn thân
Thành một mối đồng nối vòng tay lớn…

Bao kỷ niệm đâu đó hoài lởn vởn
Tình quê hương những khác biệt theo mùa
Mỗi cuối thu bão quét - gió-mưa hùa
Bao trận lũ đục ngàu cơn nước bạc

Độ đông sang hanh heo lùa xao xác
Rét quéo tay môi đánh nhịp liên hồi
Bấc phùn bay rỉ rả mãi không thôi
Đường lầy lội trợt trơn khắp nẻo lối

Xuân Hè tới gió độc giêng hai thổi
Mang theo bao mầm bệnh hiểm nguy thời
Mầm sống chưa kịp khởi dáng thởi mơi
Đã thấy nắng hạ thiêu - Nam Lào đến…

Tình thầy cô vẫn hằng luôn quý mến
Nghĩa bạn bè năm tháng chẳng hề lơi
Nếu nhằm khi trở gió hoặc trái trời
Đều ới ới… a a…  thăm - nhắn hỏi…

Hội gần kề chúng ta đồng tiếng gọi
Hãy về thôi ít nhất được một lần
Kẻo mai kia thầy… bạn vắng thưa dần
Đâu còn nữa… để mà thưa cùng hỏi…        

                         Quảng Trị, 28.6.2017
                     Mai Vân Văn Thiên Tùng


 


CON HÓI LÀNG *

(Dành tặng cho các chàng trai cô gái thôn làng đã lớn lên thành đôi lứa và gắn bó nghĩa tình với con hói và công việc đồng áng)

Tự thuở nào trên dòng sông quê với
Con hói làng gắn kết nghĩa thủy chung
Hói cõng mang từng giọt nước vào đồng
Và hết mực chia nắng khô - úng lũ

Con hói làng góp phần thêm no đủ
Là vốn nguồn thủy sản tự thiên nhiên
Theo mỗi mùa cứ vậy nối tiếp liền
Là dưỡng chất góp phần nâng nhịp sống

Mỗi đông về với lũ to ngập úng
Lũ lùa bao tôm cá lẫn phù sa
Hói dẫn dòng từ đồng cạn đến xa
Nào con giếc -  chép - rô, mương - thát lát…

Nắng Hạ thiêu hùa gió lào rát rạt
Bao cánh đồng đợi nước ngóng cơn mưa
Bao cỏ cây ngoi ngóp khát giữa trưa
Hói oằn mình dẫn dòng nào ta thán!

Những cánh đồng hẳn chẳng còn than vãn
Đàn trâu bò đằm vụng béo tròn ây
Đôi bờ đê cỏ mượt mướt rậm đầy
Nguồn dinh chất tăng sức đàn gia súc…

Những chàn cao bao đợt guồng lùa nước
Từng chàng trai cô gái dáng tròn quay
Từng thớ gân săn chắc vốn dặn dày
Tăng hết sức đẩy nhịp vồ quay tít…

Nhớ thuở ấy chúng ta là con nít
Vốn theo anh đi tát cá, mò nghêu
Cùng theo cha cất rớ mỗi sớm chiều
Hay theo bạn thả lừ, giăng câu-lưới …

Cả dân làng từ xóm trên xóm dưới
Khi nước ròng chơm đóng - tát - kéo sào
Những con tràu, con hẽn béo ngậy sao
Thêm tôm tép, bờ bơng nhiều biết mấy…

Con hói làng có từ xa xưa ấy
Ngăn sông Nhùng nguồn cội chính Hàn giang
Con đập trôn năm cửa ván chắn ngang
Nên hói ví khác thể nào thiên sứ  

Bao trai gái trong làng khi vào vụ
Vàn đổi công tất bật việc ruộng đồng
Rồi yêu nhau lại nên vợ thành chồng
Cây hạnh phúc đong đầy từ đây vậy.

                   Quảng Trị, 24.6. 2017
                Mai Vân Văn Thiên Tùng 

* Được đổ đá, bê tông cốt thép ngăn sông Nhừng tại quê mình (Gọi là Đập Đá). Dân làng đào con kênh lớn, lòng kênh rộng từ 6-8m, sâu từ mặt đê xuống lòng kênh cũng tương tự như vậy. Mùa lũ dùng để tiêu úng vì đập đã rút ván để xã nước, khi hết lũ lắp ván từng ô chắn lại nâng mặt nước lên cao từ 1- 2m.
Canal được xây dựng vào thời vua Bảo Đại và ông Ngô Đình Diệm là Tri phủ của huyện Hải Lăng... Dân làng thời đó gọi theo tiếng Pháp là Canal (can an), sau thập niên 50 thường gọi là hói, Con kênh dài khoảng 2km thường xuyên dẫn nước đưa vào ruộng hoặc lấy nước từ kênh lên các đồng cao... Sau khi có nguồn nước từ công trình đại thủy nông Nam Thạch Hãn chặn dòng từ trên cao, con kênh này không còn tác dụng tưới nữa mà chỉ tiêu lũ, hiện mất dạng dần dần. Đây cũng là công trình lớn nhất của tỉnh Quảng Trị hồi đó. Ở Diên Sanh có đạp Cây Da để ngăn lũ và nước mặn...

READ MORE - NHƯ TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG, CON HÓI LÀNG - Thơ Văn Thiên Tùng

HÃY KHÓC LÊN ĐI PHƯỢNG - Thơ Nguyên Lạc





HÃY KHÓC LÊN ĐI PHƯỢNG

(Cảm tác khi được tin những cây phượng bị đốn hạ hàng loạt trong các ngôi trường ở Việt Nam) [*]

1.
Màu huyết phượng. màu máu tim tôi đó
Màu yêu thương tuổi thơ dại học đường
Ôi! màu hoa phượng đỏ ... rơi tóc em thương
Màu mực tím. màu giấy hồng. ngại ngùng thư ngỏ

Màu huyết phượng của một thời son trẻ
Đã theo tôi suốt cả kiếp đời
Đường đón đưa cánh phượng rơi rơi
Màu tim đỏ thắm tình tôi một thuở

Màu mực tím. màu hoa phượng đỏ
Tàn lá xanh che mát sân trường
Che mát ngại ngần thơ dại tay run
Trao lưu bút ép cánh hoa. kèm thư. hè nhung nhớ

Mãi trong tôi vẫn màu hoa đó
Vẫn phượng thẫm màu máu đỏ tim tôi
Vẫn tiếng ve reo. cánh phượng rơi nhung tóc mây người
Dù rất biết phôi pha tháng năm. tuyết sương màu điểm


2.
Sẽ còn không đỏ màu phượng vỹ
Sẽ còn không mượt mà hoa rơi tóc ai nhung
Vì mất lương tri nhỏ nhen ích kỷ
Vì những mưu toan tư dục. đoạn đành đốn gốc yêu thương

Thôi chắc sẽ rồi mù dấu thiên đường
Thiên đường tuổi thơ thư hồng mực tím
Khóc lên đi ngôi trường. phượng sẽ rồi mất biến
Bởi ai đó vô tâm muốn xóa bỏ tình người


3.
Rồi sẽ tìm đâu phượng đỏ ngôi trường?
Rồi sẽ tìm đâu điêp khúc ve thương?
Tàn lá xanh che những chờ đợi ngại ngần
Mực tím. thư hồng. tương tư tình ngỏ

Hãy khóc lên đi những người tuổi trẻ
Hãy khóc lên đi bụi phấn bạc đầu
Đường về tuổi thơ sẽ rồi cấm cửa
Phượng thắm sân trường ... cổ tích đời sau!
.
Không phượng. ngôi trường còn có gì đâu?
Mực tím. thư hồng. lưu bút? Tim đau!

                                                 Nguyên Lạc

………

[*] Mời đọc những đoạn văn này:
1. Người ta chặt Phượng không thương tiếc, biến nó thành phong trào. Coi việc chặt Phượng như là phong trào ba không đã từng rầm rộ diễn ra cách đây chưa lâu.
Thưa ông bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ, đồng kính thưa chính phủ cao quý. Nếu không ra tay ngăn chặn “phong trào” chặt Phượng, nếu vẫn hăng máu “đào tận gốc, đốc tận rễ” với Phượng, thì dòng tộc Phương chúng tôi sẽ bị tuyệt chủng. Dòng tộc Phượng chúng tôi, có đời sống như mọi loài vật, ngoài ra còn có tâm tính, có linh hồn của nó. Nếu nhẫn tâm hủy diệt dòng tộc Phượng, các ngươi phải trả giá, con cháu các ngươi cũng bị vạ lây. Trời không tránh được luật nhân – quả, chứ đừng nói kẻ phàm tục như các ngươi.
(Nguồn: Bá Tân - Báo Tiếng Dân)
2. Với việc các trường VN chặt cây phượng vỹ, xã hội hiện nay nói chung và nền tảng giáo dục nói riêng, cái tính vô trách nhiệm nó quá lớn, nó làm mất lương tri của những người đang đứng trên bục giảng và kể cả các cán bộ quản lý trong Bộ GD&ĐT.
Cây phượng nó là thơ, là nhạc, là tâm hồn học trò bao nhiêu thế hệ VN.
Tại nhiều trường học, cây phượng đang bị ‘thảm sát’ oan uổng vì bị coi là mối đe dọa đối với tính mạng học trò, chẳng lẽ một cây gãy đổ thì cả giống loài bị kết tội?
Tuy nhiên thay vì cắt tỉa, tìm phương pháp ngăn chận những cây nguy hiểm, nhiều trường học lại đốn hạ toàn bộ những cây phượng đang có. Nếu trường nào cũng áp dụng cách này, loài cây được mệnh danh là hoa học trò sẽ hoàn toàn bị trục xuất khỏi môi trường của học trò. Và khái niệm sân trường sẽ không còn gợi nhắc đến một nơi rợp bóng mát của cây xanh mà trở thành khoảng không gian trụi lủi chỉ có sàn bê tông và nắng gắt. (Chặt nhầm còn hơn bỏ sót - Báo Mới)

READ MORE - HÃY KHÓC LÊN ĐI PHƯỢNG - Thơ Nguyên Lạc

CHÙM ẢNH HOA LYLY DAY CỦA CHU VƯƠNG MIỆN




 

 
 
 

READ MORE - CHÙM ẢNH HOA LYLY DAY CỦA CHU VƯƠNG MIỆN

Thursday, June 11, 2020

BÂNG KHUÂNG SẮC HẠ - Thơ Tịnh Bình



BÂNG KHUÂNG SẮC HẠ

Ai như mùa hạ đang hát
Bổng trầm nốt nhạc chú ve
Dỗi hờn gì mây trên ấy
Làm mưa ướt sũng trưa hè
*
Ai trêu phượng hồng mắc cỡ
Ửng đỏ cả một góc trời
Sân trường lặng im tiếng trống
Về đâu hỡi mắt nai ơi...
*
Xoay xoay hoa dầu theo gió
Ngửa tay hứng cánh hạ mềm
Áo trắng một thời mực tím
Cất vào miền nhớ dịu êm...
*
Lang thang nhặt chiều vụn vỡ
Hạ vàng lúng liếng hoàng hoa
Ngây thơ mùa yêu chớm nụ
Ai người chợt hiểu niềm ta...
*
Thả vào dư hương mùa cũ
Bâng khuâng sắc hạ nao lòng
Thoảng hiện khung trời thơ mộng
Môi rằm nở đóa trăng thơm...

TỊNH BÌNH
Thị Trấn Gò Dầu, huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh
READ MORE - BÂNG KHUÂNG SẮC HẠ - Thơ Tịnh Bình

THÌ THẦM - Thơ: Phạm Phan Lang - Nhạc: Mộc Thiêng - Ca Sĩ Hương Giang.




Thì thầm

Này anh, hôm nay trời nắng đẹp,
Bên kia đời, anh có thấy bóng em
Thấp thoáng trong ngôi vườn xanh mát
Miệng thầm thì xin anh ngủ thật ngon

Này Me, trên con đường làng nhỏ
Dẫn con về nơi chỗ Mẹ nằm,
Nơi ấy con sẽ ngồi nhổ cỏ
Trên mộ hoang và trồng một cành bông

Này anh trai, em sẽ về nơi anh ngủ
Đưa anh về nơi chỗ Mẹ chúng ta
Bên dòng sông, góc núi và cạnh nhà
Anh sẽ thấy lòng vui vì gần Mẹ

Này tôi, cuộc đời là thế đó,
Đến và đi là lẽ sống bình thường,
Tạ ơn Trời tim đầy ấp yêu thương
Xin nhận lấy những gì trong cuộc sống

phamphanlang
17/3/2013
READ MORE - THÌ THẦM - Thơ: Phạm Phan Lang - Nhạc: Mộc Thiêng - Ca Sĩ Hương Giang.

VỀ TIỀN GIANG - Nhạc & lời: Võ Công Diên - Ca sĩ Thanh Hoa trình bày

READ MORE - VỀ TIỀN GIANG - Nhạc & lời: Võ Công Diên - Ca sĩ Thanh Hoa trình bày

TAN VỠ | TRÊN BIỂN LÚC NHỚ EM | TIẾNG RU | QUA CẦU RẠCH MIỄU - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Tan vỡ
Hạt bụi này, vướng mắt xót cay
Vén tà áo chậm tình ở lại
Lời to nhỏ, những gì phải trái
Người đã đi, nắng đổ vàng tay
                  *
Bao nhiêu điều, tan trong hư không
Chỉ còn lại góc tình sấp ngữa
Trong vệt nắng tàn ngày chan chứa
Một tiếng đàn ngân, nặng trĩu lòng
                  *
Người đã đi, phím lỏng dây chùng
Chiều son rỗi, dỗ chừng lạc lõng
Mơ ước vời xa là ảo mộng
Ngập ngời trong cái nhìn bao dung ...
                  *
Mây xám giăng ngang, dệt nỗi buồn
Qua xóm nhỏ, lối mòn trống vắng
Gió nghịch mùa thổi khan xoáy vặn
Chập chờn đan sắc tối đã buông
                     *
Chợt nhớ chiều nào, mắt của nhau
Rối cuốn quýt, lần theo nỗi nhớ
Thôi nước mắt, ngưng dòng dang dỡ
Vẫn còn đây, tươi trẻ sắc màu ...
Lê Thanh Hùng



Trên biển lúc nhớ em
... Và cũng như anh với em
Biển với trời nối liền, dường như chưa bao giờ dứt
Trong ban mai mênh mông, trong ráng chiều đỏ rực
Trên sóng biển chập chờn nỗi nhớ trắng đen
                        * 
Thuyền đã ra khơi, khuất lấp bãi bờ
Sóng dậy dồn chân trời tím biếc
Gió lộng tứ bề, đâu có gì cách biệt
Biển nối với trời, lằn ranh mỏng phất phơ
                       *
Chân trời gần, chấp chới chân trời xa
Chuyễn màu theo ngày, như em gần đó mà xa xôi đó
Sóng cứ giăng giăng trong mùa lộng gió
Đăm đắm chiều đi, vin bóng nắng lần qua
                        *
Sóng hướng bờ, nó cũng như anh
Nằm vẩn vơ nỗi nhớ
Con thuyền trôi, xé ngang hoàng hôn vàng hực hỡ
Mà bóng chim tăm cá quá mong manh
                        *
Biển động, trời giông chớp giật xoay vần
Sóng nâng thuyền lên, rồi dìm thuyền xuống
Đường chân trời như răng cưa cứa vào chiều muộn
Vỡ tan hoang, một nỗi nhớ chớm đong đầy ...
Lê Thanh Hùng

Tiếng ru
Chiều chan nắng chảy ngập ngừng
Lối xưa cỏ biếc lưng chừng mùa thu
Chờ trông rối lẫn phập phù
Mơ hoang tình đợi, tiếng ru nửa chừng ...
Lê Thanh Hùng

Qua cầu Rạch Miễu
Bước sang sông 
Sao? 
Còn tiếc nuối
Cây cầu cong 
Xô lệch 
Bến xưa
Rất có thể 
Khi mình có tuổi
Cứ nhớ hoài 
Nơi đó 
Chiều mưa ...
Lê Thanh Hùng

   Bắc Bình, Bình Thuận

READ MORE - TAN VỠ | TRÊN BIỂN LÚC NHỚ EM | TIẾNG RU | QUA CẦU RẠCH MIỄU - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

LỖI LẦM - Tản văn Trần Mai Ngân



LỖI LẦM

Khi ta phạm lỗi lầm thì hơn ai hết chính điều lỗi lầm ấy sẽ quay lại trừng phạt bản thân chúng ta. 
Cuộc sống có lúc lơ đễnh buông thả tâm và thân mình chạy theo những điều phù phiếm, chạy theo bằng những bước chân vô minh... mà cứ ngỡ đó là hạnh phúc đã tìm thấy! Cứ nghĩ đó là những ngày tháng vui vẻ nhất, chỉ có lời ngon ngọt và tiếng cười.
Lúc ấy, người đã sống như trong trọn vẹn nhất, đầy đủ nhất mà không hay biết đó chỉ là phù hoa. Mặc kệ tâm thức tỉnh khuyên can, người cứ lao sâu vào ma mị! Mặc kệ lý lẽ tranh luận với trái tim cuồng si, người bất chấp và cho đó là tình yêu... Người u mê bị giam trong những sợi tơ tình mù rối!
Rồi đến một ngày, mọi thứ nguội lạnh như lòng sâu của huyệt tình đã đào sẵn theo quy luật dối trá. Rồi đến một ngày người bỏ người như bỏ một cành hoa đã không còn hương sắc để cắm vào chiếc bình trang trí nữa... Người mới tỉnh ngộ ra trong đau khổ và nước mắt!
Với trái tim đau, người đi về lại tâm thức tỉnh của mình. Bao nhiêu là tủi nhục, bao nhiêu là ăn năn ... Lúc này, không còn đâu nước mắt để khóc cho sự lầm lỗi của mình - quanh người chỉ là niềm đau thắt buộc chặt trái tim đầy sẹo và tổn thương!
Sống trong sám hối triền miên bởi một lối rẽ sai đường.
Tình yêu làm gì có trong hành trình tìm kiếm hoang tưởng.
Tình yêu thực sự thì sẽ tự đến với người và ở lại bên cạnh người với sự trân trọng nhất. Trân trọng từng lời nói, từng cử chỉ để cho nhau niềm tin vĩnh viễn và nụ cười. Đó mới thật sự là người yêu người.
Đi qua phù phiếm lỗi lầm. Bây giờ thì chính sự lỗi lầm ấy đã ngạo mạn và trừng phạt lại chính người!
Rời xa và sám hối cả phần đời còn lại có đủ không cho sự sai lầm này!

Trần Mai Ngân
7-6-2020




READ MORE - LỖI LẦM - Tản văn Trần Mai Ngân

Tuesday, June 9, 2020

TRĂNG QUÊ - Thơ Lê Kim Thượng


  
       Nhà thơ Lê Kim Thượng



TRĂNG QUÊ

Chiều nay gió núi trăng ghềnh
Một mình một bóng, ngồi bên rượu bầu
Về đâu… nào biết về đâu
Sông dài sóng vỗ bờ lau lặng buồn
Giọt sương rơi nhẹ vào hồn
Chợt nghe tím bóng hoàng hôn vô thường…                                      

Quê nhà... xa thẳm khói sương
Nhớ quê tình mãi vấn vương trong lòng
Còn chăng hương lúa trên đồng
Thơm phù sa một dòng sông hiền hòa
Ngồi buồn ngắm ánh sao sa
Giữa hoang liêu biết quê nhà phương nao…                                         

Nửa khuya sóng vỗ thao thao
Lắng nghe có tiếng ngàn sao thở dài...
Sông buồn bến vắng đợi ai
Luyến lưu đồng vọng, u hoài tiếc thương
Thuyền trôi nhè nhẹ trong sương
Mờ mờ nhân ảnh… đêm trường thở than…                                 

Hoang vu ánh nguyệt non ngàn
Phất phơ lối cỏ, khói làn chơi vơi
Trăng tà xế bóng bên đời
Rượu không đủ ấm cho người lãng du
Ngàn năm... còn núi Vọng Phu
Sông dài soi bóng Thiên Thu một mình…
“Đa tình thì vướng nợ tình
Trách người là vậy… trách mình sao đây…”
                   
                       Nha Trang, tháng 6. 2020
                             LÊ KIM THƯỢNG

“...” Ca dao

READ MORE - TRĂNG QUÊ - Thơ Lê Kim Thượng

Sunday, June 7, 2020

CHÙM ẢNH HOA NGỌC LAN (HÌNH TRÁI DỪA) CỦA CHU VƯƠNG MIỆN









READ MORE - CHÙM ẢNH HOA NGỌC LAN (HÌNH TRÁI DỪA) CỦA CHU VƯƠNG MIỆN

KHÔNG GIAN VÀ THỜI GIAN - Thơ Trần Mai Ngân





KHÔNG GIAN VÀ THỜI GIAN

Không gian vùi vào mưa
Trắng một màu trinh bạch
Thời gian giấu ban trưa
Khi vùi vào ngực ấm...

Trái tim khe khẽ đập
Thầm thì lời yêu em
Đặt tay lên thử xem
Nhịp thật thà từng nhịp...

Nhưng, làm sao đuổi kịp
Thời gian đi qua mau
Không gian đắm một màu
Tím xa xôi dịu vợi

Làm sao làm sao đợi
Một cánh chim nghìn trùng
Đã bay sang nơi ấy
Hủy bỏ lời thuỷ chung!

Bây giờ thì đã hiểu
Không gian và thời gian
Vốn sắc không, không màu
Duy còn trái tim đau!

Trần Mai Ngân

READ MORE - KHÔNG GIAN VÀ THỜI GIAN - Thơ Trần Mai Ngân

THÁNG SÁU | SA MẠC - Thơ Trần Đức Phổ



Trần Đức Phổ

Tháng Sáu


Tháng sáu trời trong phượng nở đầy
Chân người áo lụa ngỡ là mây
Gió đùa lá biếc lung linh nắng
Thơ viết những dòng quá đắm say!

Tháng sáu mưa rơi những buổi chiều
Ngồi trong góc quán nhớ người yêu
Cà phê đắng ngắt trên môi xám
Dáng nhỏ ai về bước bước xiêu.

Tháng sáu ve rền giọng biệt ly
Vội trao lưu bút lúc phân kỳ
Bàn tay bịn rịn bàn tay ấy
Mắt lệ vơi đầy biết nói chi!

Tháng sáu đầy giàn hoa mướp tươi
Hôm nao từng hái tặng cho người
Bâng khuâng nay nhặt bông vàng rụng
Tháng sáu cho lòng nhớ chẳng nguôi!

Sa Mạc


Ta, kẻ trầm luân giữa cõi đời
Đã từng thống hận với than ôi
Trái tim đá sỏi ngàn năm rắn
Cứ ngỡ khư khư chẳng chuyển dời

Ai khiến xui chi gặp gỡ nàng
Tinh cầu giá lạnh chuyển xuân sang
Cỏ cây hớn hở đâm chồi biếc
Muôn sắc hoa thơm rực nắng vàng

Từ đó lòng ta lắm mộng mơ
Không là thi sĩ cũng làm thơ
Nhiều đêm thức trắng tìm câu chữ
Để mở khóa tim kẻ hững hờ!

Em vẫn hồn nhiên chẳng đoái hoài
Khiến ta ngờ nghệch cả đời trai
Giang hồ không trọn, tình không vẹn
Chưa biết tương tư đã thở dài!

Chiều nay em có nhớ ta không?
Ta gọi tên em với bão lòng
Em – áng mây trời xa khuất nẻo
Ta – đời sa mạc đợi mùa giông!

--

tranducpho
READ MORE - THÁNG SÁU | SA MẠC - Thơ Trần Đức Phổ

Ca Khúc TÌNH CHIỀU - Nguyễn Hồng Linh





TÌNH CHIỀU

Em chỉ là người đàn bà- cũ. 
Đã phủ lên lớp bụi thời gian. 
Anh đưa tay xoa đi lớp bụi.
Em- 
Tuổi về chiều khao khát tình yêu.

Có phải anh báu vật đời em? 
Thượng Đế thương xót đã ban tặng. 
Thời gian, không gian không chia cắt. 
Tình yêu mình mãnh liệt thiết tha.

Có phải em từ lúc sinh ra?
Đã cùng anh đính lời hẹn ước. 
Bởi Mẹ Cha quên lời ước hẹn. 
Tuổi đã chiều...
Hai trái tim lạc lối tìm nhau.

Có phải thần tình ái ngủ quên!? 
Đến bây giờ mới cho mình gặp. 
Tình muộn nhưng nồng nàn cháy khát.
Cuộc đời này vẫn nhớ tình nhau.

Có phải anh tình muộn đời em? 
Bao năm qua vẫn chờ anh đến.
Chờ bình minh lên hoàng hôn lịm tắt. 
Chờ tuổi xế chiều tình ái lên ngôi.

Có phải anh là sợi tơ tình?
Nhện buồn nên giăng mắc tơ vương. 
Thôi anh... 
Cứ để tơ vương lối.
Vương cả tình em vướng lối về.

Có phải em đóa Quỳnh nở muộn? 
Trong tay anh tỏa ngát hương riêng. 
Nên anh khát- lửa tình bốc cháy. 
Nên đời ta nghiêng ngả lao đao.

Giữa đời thường- có ai cầu- mà có. 
Như đôi ta-
Yêu như chưa thể, từng được yêu. 
Mộng bình thường trăm năm khó gặp.
Giữ cho chặt giấc mộng đời nhau.

Nguyễn Hồng Linh


READ MORE - Ca Khúc TÌNH CHIỀU - Nguyễn Hồng Linh