Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, May 27, 2020

LÃO HỮU, LÀM CHI ? - Thơ Chu Vương Miện





LÃO HỮU
“Gửi nhà văn & giáo Nguyễn Bàng”

Tôi và Bác ở hai đầu trái đất
Bác phía Đông còn tôi ở phía tây
Bác giờ tý canh 3 tôi giữa ngọ ban ngày
tình nghĩa văn chương toàn đuổi ruồi vô bổ
có nghĩa chi đâu ? “bóng câu qua cửa sổ”
gió ào ào thổi dạt quán thu phong
mới chớm khuya mà đã sắp rạng đông
giờ dậu gà lên chuồng chừ vang tiếng gáy
một kiếp thư sinh ngả nghiêng lau sậy
khi cỏ gà cỏ gấu lúc cỏ tranh
chuyện văn chương bất đắc dĩ vô tình
dăm 3 chữ “nôm na mách qué”
khi hương sư tổng sư giáo viên tỉnh lẻ
gặp lỡ độ đường lên tận xứ Lai Châu
rồi Sơn La Phủ Lạng Thương xuống tận Đáp Cầu
rời nguyên quán định cư quê vợ
cùng chốn quê tôi “người cùng xứ sở”
phố Hàng Kênh Chợ Con Cánh Gà
có phố Cầu Đất Tám gian có chợ Hàng Hoa
có Trại Cau và ngã Tư Quảng Lạc
rồi kế tiếp là đường Cát Dài Cát Cụt
qua trại lính Khố Xanh Bãi Tắm Ngựa Quán Bà Mau
bên trái phi trường Cát Bi bên phải Cầu Rào
đi tiếp nữa là bãi tắm Đồ Sơn Đồ Đểu
Bác thông minh dĩnh ngộ nhưng nghe qua chậm hiểu
nên bao năm chỉ giáo học giáo hòn
đất nứớc chúng ta Trung Năm Bắc một tuồng
nên “thơ” làm hoài hóa ra thành “thoét”
cố gắng nhìn voi nan hóa ra thành chuột
nhìn toàn là thằng mà lại hóa ra ông ?
đủ 83 năm chỉ là buổi lên đồng
trống kèn sênh phách chũm chọe
cung văn Ông Hoàng Bơ Ông Hoàng 10 Mẫu Thoải
đến rồi đi đi rồi đến áo xanh đỏ tan hầu
chuyện bây giờ giống như chuyện Bắc Đẩu Nam Tào
chia hai vùng đêm đêm ngửa mặt lên
lúc nào cũng thấy
Bác phận cá cơm tôi thân bọ gậy
chung quanh mình là tép nước lòng tong
trụ nơi ao ? mắc sức vẫy vùng
đời đã thế ? muôn đời vẫn thế ?


LÀM CHI ?

ngợm đâu gặp gỡ mần chi ?
vài giây liệu có ích gì ? hay o
không mợ chợ chỉ bình thường
thêm mợ chợ cũng chả đông chút nào ?
có duyên chả mận thì đào
vô duyên theo khói thuốc lào vừa bay
đầu phiên nhai miếng thịt cầy
cuối phiên nhai miếng bánh dầy bánh gai
loanh quanh sông rộng chả dài
trong vườn tòan những thái lài hoa cau
bình thường chó sủa gâu gâu
loạn thì xuôi ngược bên Tàu bên Ta

                                   Chu Vương Miện

READ MORE - LÃO HỮU, LÀM CHI ? - Thơ Chu Vương Miện

CHÙM THƠ "TÀN..." CỦA LÊ VĂN TRUNG





TÀN MỘT CƠN SAY

Ta ủ men buồn trong cốc rượu
Uống cùng ta những kiếp lưu đày
Uống như uống cạn niềm hoang phế
Uống đi, đừng nói lời chia tay
Trăng của nghìn phương, trăng viễn phương
Sá gì dâu bể với tang thương
Hồn ta là một vành trăng úa
Cố thổ nào đâu mà quặn lòng
Đã mất nhau từ trong hoạn nạn
Đã xa nhau từ cuộc phân ly
Máu trong tim ươm mầm ly tán
Thì tiếc thương chi một lối về
Ta ủ men buồn pha huyết lệ
Hãy uống cùng ta kẻo phụ lòng
Em hỡi dẫu tình như bóng xế
Chén đời tạ lỗi với trăm năm
Xin hãy nhen chút lửa bên chiều
Mời nhau cạn hết chén hoang liêu
Ta đang tan chảy cùng cơn mộng
Em có nghe lòng quá quạnh hiu
Một đời ta phiêu bạt phương này
Thì sá gì em mà thương vay
Thì sá gì ngươi đời lưu lạc
Thôi uống cho tàn một cơn say.
                   

TÀN THU

Hình như trời vừa cuối thu
Chiều tôi đã nhuốm sương mù trong thơ
Hình như em là cơn mơ
Là mây hư ảo trăm bờ bến xa
Hình như tình chưa nở hoa
Mà hương sắc đã phôi pha bóng chiều

Tay cầm giọt nắng vàng thiu
Nghe như giọt lệ tan vào màu thu

Tình ơi tìm lại gì nhau
Cơn mơ chín rụng trái sầu còn hương
Hình như sợi tóc người buồn
Bàn tay thả vội chút lòng mây bay

Và tôi giữa đất trời này
Nghe hoang vắng thổi qua ngày hoang vu.
Lòng cứ tưởng
Lòng cứ tưởng ngày mưa cùng tháng nắng
Đã vạn lần hò hẹn với trăm năm
Ai ngờ được mưa mịt mù vô tận
Để nắng tàn vàng cả giọt sương tan

Lòng cứ tưởng trời kia và đất nọ
Là thiên thu nghìn kiếp bất phân ly
Ai ngờ được bên vực đời sinh tử
Đất và trời tàn cuộc bỏ nhau đi

Lòng cứ tưởng trăng nghìn thu vẫn khuyết
Để chờ nhau mầu nhiệm buổi trăng rằm
Ai ngờ được nỗi lòng trăng tận nguyệt
Để đò chiều lặng lẽ một dòng sông

Lòng cứ tưởng, ôi lòng tôi cứ tưởng
Trái tim người còn nhịp đập trong tôi
Ai ngờ được chỉ là cơn ảo mộng
Chỉ là nguồn khát vọng cháy khôn nguôi.
                                    

TÀN THU

Này đây chén rượu tàn thu
Uống đi em, giọt lệ mù sương pha
Uống đi, còn chỉ hai ta
Chén đời là mộng phù hoa cuối cùng

Uống đi em, chén bụi hồng
Chén dâu chén bể mấy dòng tang thương
Lòng ta rót tận muôn trùng
Uống đi em, đừng dở dang cuộc sầu

Lòng ta rót tận ngàn sau
Uống đi em, mộng ban đầu, tàn thu
Áo tình xanh có nhạt nhàu
Thì tình xanh vẫn một màu nguyên xuân

Chén chia tan, chén tương phùng
Uống cho cạn chén lệ hồng trăm năm
Uống đi, này chén thu tàn
Nghe hoang vắng thổi qua ngày hoang vu.

                                           Lê Văn Trung

(Viết bài này cho cõi lặng im từ men rượu cùng Hạ đình Thao, Lê Thuận, TdinhThao, M đinh Dân, Lê Q long, Q Loc Đai, P Ba...)

READ MORE - CHÙM THƠ "TÀN..." CỦA LÊ VĂN TRUNG

Tuesday, May 26, 2020

EM ĐÓNG LẠI TRÁI TIM TÌNH KHÁNH KIỆT! - Thơ Trần Mai Ngân




EM ĐÓNG LẠI TRÁI TIM TÌNH KHÁNH KIỆT!

Em đóng lại câu thơ từ trái tim
Không viết nữa khi thật lòng đã hết
Còn trong hạ mà mùa thu như chết
Sao hắt hiu lạc lõng đến cô liêu

Em khấn Phật Trời xin để không yêu
Mùa phụ rẫy trắng dòng sông bến nước
Cố quên đi chuyện buồn vui sau trước
Cho nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua...

Bài thơ cuối viết nước mắt cứ nhoà
Lem ướt giấy mực buồn loang tan vỡ
Mộng ấp ủ nay đã đành lỡ dỡ
Xa nhau rồi gãy cánh thần tiên xuân...

Năm năm hay nhiều năm đã lưng chừng
Hư hao mắt môi gầy lời tạ tội
Dẫu đã biết một mai rồi sẽ vội
Cũng chia tay ta hai ngã đường tình

Bây giờ, bây giờ còn chỉ một mình
Em đóng lại trái tim tình khánh kiệt !

                                 Trần Mai Ngân

READ MORE - EM ĐÓNG LẠI TRÁI TIM TÌNH KHÁNH KIỆT! - Thơ Trần Mai Ngân

BÂNG KHUÂNG MÙA HẠ CŨ - Thơ Nhật Quang






BÂNG KHUÂNG MÙA HẠ CŨ

Nắng Hạ vàng nhẹ rơi thềm vắng
Em có nghe tiếng ve nức nở khúc biệt ly?
Từ độ em xa mái trường
Cánh phượng buồn rưng rưng
Gió mây hững hờ trôi trên lối về bằng lăng tím

Giờ em về phương trời nao?
Những chiều Hạ mưa giăng ngập phố
Dưới hiên xưa bụi thời gian xóa mờ kỷ niệm…
Ta ngơ ngác tìm màu áo lụa trắng trinh nguyên
Từ thuở tóc nhung mềm, mắt biếc

Ta vẽ em trong khoảnh khắc vu vơ
Gởi hồn thơ vào những ngày xa cách
Nghe tiếng tự tình…
Sâu thẳm trong trái tim nồng say
Chiều mưa Hạ buồn như lời than thở

Hàng ghế đá bâng khuâng mùa Hạ cũ
Ngày tháng xa, em còn nhớ mái trường xưa?
Cánh phượng hồng nghiêng bay
Gió đong đưa đầy sân vạt nắng lụa
Giờ mình ta ôm nỗi nhớ nào nguôi.

                                                  Nhật Quang

READ MORE - BÂNG KHUÂNG MÙA HẠ CŨ - Thơ Nhật Quang

Monday, May 25, 2020

LINH HỒN CÔ GÁI CHẾT OAN - Truyện ngắn MacDung




Linh Hồn Cô Gái Chết Oan
Truyện ngắn
MacDung
                                                                     
 Hôm nay thằng An đi cắm câu. Nó rủ tôi đi theo vì là người mới, từ ở tỉnh về nên dốt đặc cán mai về sinh hoạt của người nông thôn. Thứ nữa, dù sao tôi và An cũng là bà con chú bác, lại thân thiết từ bé nên được tham gia buổi đi câu, gọi là thắt chặt quan hệ người nhà.
Mới vừa chạng vạng thằng An đã mang ra đủ thứ. Nào là lon mồi trùng, cái đục để đựng cá và chiếc đèn lồng mà dân quê thường hay sử dụng. Loại đèn này được làm bằng thiếc đóng quanh một mảnh gỗ, phía trong đặt một chiếc đèn dầu để ánh sáng luôn hướng về phía trước. 
Ngồi nhìn thằng An mắc mồi vào mấy chục cần câu tôi thấy thích thú vô cùng. Sinh hoạt đồng nội luôn tạo cho tôi nỗi đam mê không sao giải thích được. Lắm lúc nghỉ hè, tôi bứt rứt trong người mà không dám mở lời để xin ba mẹ cho về thăm quê. Nơi đây tôi được đi ra đồng tát ao bắt cá, giăng lưới, câu cá rô đồng. Và nhất là mấy con trâu của ông nội, luôn trông chờ tôi trở lại để cùng nhau ra đồng, nghêu ngao trên những bờ mẫu đầy ắp cỏ xanh.
Thằng An mắc xong dàn câu rất thành thạo. Nó dương dương nét mặt như vừa hoàn thành công việc của người lớn mà mấy đời tôi theo kịp. Công việc vừa xong thì nhà nhà đã lên đèn. Cả một vùng thưa thớt nhà ở, chỉ thấy toàn bóng dừa đan xen vào nhau. Khi có một cơn gió thổi qua, thân dừa cọ vào nhau tạo ra những tiếng xào xạc, nghe thật buồn tẻ trong khung cảnh vắng ngắt bóng người.
Tiếng thằng An vang lên bên tai làm tôi giật thót cả người.
- Anh cầm đèn, để tui cắm câu. Cắm hết dàn câu này hai anh em đi qua chòi chú Trải chơi. Đợi lúc “sao cày” lên quay lại thăm câu là vừa.
Câu nói thằng An lúc đầu tôi không hiểu. Sau này khi thắc mắc với ông nội, tôi lại được nghe thêm cách gọi về “sao cày” mà thằng An thường hay nói. Có nhiều cách gọi về chòm sao này: người nói sao bánh lái, kẻ nói sao cán gáo, sao cày... Không biết những nơi khác còn cách gọi nào nữa không? Nhưng sau này lớn lên tôi được biết đó chính là chòm sao Đại Hùng. Nó có tất cả bảy ngôi sao sáng nhất trên bầu trời phương Bắc, trông giống như một cái gáo múc nước, có tên là: Thiên Khu, Thiên Toàn, Thiên Cơ, Thiên Quyền, Thiên Vệ, Thiên Dương và Dao Quang.
Những lúc ngủ đồng chờ giờ đi thăm câu, bao giờ tôi cũng hướng mắt lên bầu trời lấp lánh sao, nhìn mãi cũng không thấy chán cái thế giới huyền ảo đầy ắp tinh tú ấy.
Hôm nay chú Trải không ra chòi. Tôi và An đành ngồi tựa người vào cây rơm để chờ giờ đi gỡ cá. Trời trong gió mát tôi thiu thiu ngủ lúc nào không hay. Đang lúc mơ màng không biết ngủ được bao lâu thì bàn tay thằng An chạm vào. Ánh mắt tôi lập tức mở tròn như thể chưa hề chợp mắt bao giờ. 
Tiếng thằng An thì thào:
- Đi thôi! Đến giờ rồi...
Nó nói xong liền bước đi thoăn thoắt trên đoạn bờ đê đầy cỏ, còn ướt mượt sương đêm. Tôi theo sau mà chân cứ trượt mãi vì không thông thạo cách đi đêm. Đi được một chốc thì hai đứa vào đến đường vườn. Vào đến đây xung quanh lại tối đen vì những tàu dừa nước che kín đỉnh đầu. Chiếc đèn dầu đặt trong lồng nhờ nhờ sáng, soi xuống những bờ mương đầy cỏ nước. Một cần câu đã mắc cá. Thằng An đưa chiếc đèn sang cho tôi để kéo câu lên. Nó làm nhanh và dứt khoát đề tránh trường hợp con cá bị sổng. Con cá khá to, cỡ bằng bắp chân của người lớn. Tôi sướng rơn cả người vì hiểu ra hôm nay mình đã thành người lớn, có thể tự thân đi kiếm thức ăn phụ giúp gia đình.
“Trúng câu!” đó là câu nói vùng thôn dã thường hay sử dụng. Chỉ mới đi được một đoạn ngắn tôi và An đã gỡ khá nhiều cá. Khổ nỗi chiếc đèn ngược gió cứ tắt mãi. Tôi cứ lúi húi dùng “quẹt đá” đánh một lúc mới thắp sáng được. Chiếc đục đã khá nặng. Bước chân tôi bắt đầu chân xiêu chân nai khi tiến vào đoạn đường đầy bóng tre và dừa nước. Lúc này thì không còn căn nhà nào trong cái tối như bưng, tôi muốn bật cười khi nhớ đến câu nói thằng An thường hay bảo: “Tối như đêm ba mươi”...
Phía trước hai đứa có tiếng cá quẫy. Tiếng động rất lớn như có con cá to mắc vào câu, cố vùng ra để thoát thân. Thằng An chạy nhanh đến. Tôi bám sát theo sau. Trước ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn dầu, mặt nước vẫn còn xao động, nhưng chiếc cần câu vẫn bất động như chưa hề có vật gì chạm vào. An cúi người kéo cần câu lên. Mồi câu vẫn nguyên vẹn không chút suy suyển. Tôi tiếc ngẩn cả người như vừa đánh mất một con cá lớn. Qua lúc bàng hoàng tôi chợt nhớ lại, lúc chiều chính tay tôi đã cắm cây câu này. Trong đục còn một con nhái, thằng An bảo tôi cắm mồi nổi để bắt cá lóc ngày mai nấu cháo cá ăn. Bây giờ... con nhái còn nguyên vẹn... Tiếng cá quẫy... giải thích sao đây?...
Nghĩ mãi nhưng không hiểu được chuyện vừa xảy ra, tôi buột miệng:
- Ma nhát tao với mày đó An...
Thằng An sững cả người khi nghe tôi nói. Sắc mặt của nó trước ánh đèn tái đi, trông như màu lá chuối. Không nói không rằng nó lôi tôi đi.
- Đi thôi!
- Mày sợ rồi hả? Vừa nghe nói đến “ma” đã điếng cả người. Thế mà cũng nói là chuyên gia câu đêm...
Gió từ đâu bỗng thổi đến. Những tàu dừa rung lên xào xạc chen lẫn tiếng kẽo kẹt của những thân tre gai, át hẳn tiếng nói tôi. Thằng An bỗng run lên trông đến tội nghiệp. Ánh mắt nó trắng bệt ra như vừa nhớ lại chuyện gì sợ lắm. Bên tai tôi chỉ còn nghe tiếng gió ù ào, nhưng bàn tay vẫn cảm nhận sự run rẩy của thằng An. Tự dưng thấy thương nó, bởi dù sao tôi vẫn là đàn anh cơ mà...
- Mày đứng lại coi! Chạy chết hay sao vậy? Ma quỷ gì ở chốn...
Tôi dừng lời khi ngó quanh quất. Ờ! Ở đây cũng sợ thật, lỡ có chuyện gì la lên đâu có ai nghe thấy. Rồi cái sợ của thằng An bỗng chốc chạy sang tôi. Có một vệt lạnh, lạnh lắm như có nước đổ vào sống lưng mình mà không sao nói được...
Chú Trải đã về chòi. Ánh sáng heo hắt trong gió đồng đã báo cho tôi biết điều này. Cả hai đứa không ai bảo ai đều chạy tọt vào mà không một lời báo trước. Chú Trải ngạc nhiên nhìn tôi và An. Tuy gọi “chú” xưng “cháu” nhưng tôi và chú vốn đồng lứa tuổi. Khổ nỗi cái “vai vế”... không biết là ai “lớn” hơn...
Yên nơi, ổn chốn thằng An bắt đầu kể...
Khu vườn nhà bà Tư Hỉ cách con đường đi câu không xa. Sở dĩ những đứa nhỏ gọi là bà Tư vì tuổi bà tính đến nay bằng tuổi cô tôi. Thời còn con gái Bà Tư thường hay vui chơi cùng bè bạn đến lúc khuya mới về nhà. Có hôm cha bà không đồng ý nên quát mắng và dùng cây để đánh đòn. Cớ sự chỉ có vậy mà hôm sau cả làng bỗng nghe tin “con Tư Hỉ đã treo cổ chết”. Cái chết oan của cô gái khiến nhiều người trong làng cảm thấy bất an. Vì ở quê người ta cho rằng: Người chết không phải do bệnh, tuổi lại còn trẻ là “chết oan khuất”. Thế là từ đó tối nào người làng cũng nghe tiếng khóc lóc ỉ ôi vang lên từ khu vườn ở cạnh. Lời đồn vì thế một thành hai, hai... thành ra ngàn... lúc nào không ai hay. Căn nhà của bà Tư sau đó bỏ hoang phế. Người nhà không biết trôi dạt về phương trời nào. Duy chỉ có tiếng khóc về đêm là không mất đi. Nó ám ảnh người trong thôn và di hại sang những đứa trẻ. Những đứa hay khóc nhè thường bị doạ dẫm “Nín đi! Không thôi bà Tư Hỉ về bắt đi mất”...
Khi ấy nghe chuyện, tôi cười phì:
- Làm gì có chuyện ấy! Người chết là hết. Sống không làm gì được ai, chết làm sao dọa được người.
Chú Trải nói:
- Mày không tin thì về nhà hỏi chú Sáu thằng An. Có hôm ổng đi soi ếch trong vườn bà Tư, thấy con ếch “tổ bố” nên dùng chĩa để đâm. Lúc đâm trúng, hóa ra con ếch là một mớ rơm xen lẫn phân bò. Mà khu vườn đó làm gì có trâu bò nào vào cơ chứ...
Những bà đi chợ sớm còn kể rằng, khi đi qua khu vườn ấy thường có đá ném ra. Một bà tinh ý lấy một miếng ngói, dùng phấn đánh dấu mà ném trở vào. Một lúc lại có đá ném ra, nhặt viên đá ấy đem ra đến chợ thì trời sáng tỏ, bà ta nhìn lại đúng là viên đá có dấu phấn của mình. Thế có ớn không...?
Câu chuyện loanh quanh, khuya lúc nào không ai hay. Tôi cứ mặc kệ, lăn ra tấm phên tre ngủ lúc nào không biết.
Sáng ngày, chuyện đầu tiên tôi làm là đi tìm chú Sáu. Gặp chú tôi lân la bắt chuyện một lúc thì hỏi:
- Chú có soi ếch trong vườn của bà Tư Hỉ không?
- Có! Bây hỏi để làm gì?
- Con muốn hôm nào trời mưa đi “soi”, chú dẫn con theo được không?
Chú tôi chỉ cười không nói. Sự im lặng của chú càng khiến tôi hoang mang. Không lẽ chuyện bà Tư Hỉ là có... Tôi gạt vội ý nghĩ của mình mà nghe tim cứ đập thình thịch trong lồng ngực.
Mấy hôm sau trời đổ mưa. Mưa lớn lắm! Nước chảy tràn lên những bờ đi. Tôi hồi hộp nghĩ: “Hôm nay nhất định mình sẽ đi soi trong vườn bà Tư Hỉ cho xem”...
Tối đến, chú tôi đi soi thật. Phải nài nỉ một lúc tôi mới được phép đi cùng. Chú Sáu dẫn tôi đi qua rất nhiều khu vườn, nhưng lại không léo hánh tới nơi tôi muốn. Sáng ra tôi hỏi chú:
- Đêm hôm, sao chú không vào vườn của bà Tư. Người ta nói chú bị bả nhát nên kệch tới già. Nghe nói chú đâm ếch lại nhằm rơm và phân bò có đúng không?
Chú tôi chỉ cười mà không trả lời. Quay sang người thím, tôi hỏi:
- Thím hay đi chợ sớm. Chuyện ném đá từ vườn bà Tư Hỉ là có hay không?
Thím Sáu gật đầu rồi quay người đi trong sự chết lặng của tôi. Chú Sáu thấy vậy cười khà.
- Ma quỷ gì mậy! Mấy bà chỉ giỏi hù trẻ nhỏ...
- Chú nói vậy sao không dám vào vườn... bà Tư?
Câu hỏi của tôi lại rơi vào im lặng...
Từ hôm đó tôi bắt đầu đi thu thập chuyện về bà “Tư Hỉ”, và phát hiện ra cơ man nào là giai thoại rợn cả người. Trong làng nói rằng, chú Hai thợ mộc đi cất nhà cho người mặc quần rách đáy bị bà Tư “lên đồng”nói đích danh, làm bọn trẻ cười vỡ cả bụng.
Chú Sáu có tài sửa trật, cả làng đều biết tiếng. Có người nói chú biết “Lỗ Ban”. Ba tôi kể lại, có lần ông Út trong làng bị bí đái, cô Tư tôi làm “mụ vườn” biết chút y học, đến thông tiểu cũng không xong. Thế mà khi mời chú tôi đến, ổng lại phán: “Bệnh hoạn gì? Bà Tư Hỉ phá đó”. Vừa nói chú Sáu vừa vuốt lên bụng nạn nhân, miệng nói: “Thôi đái đi nè”...
Không biết có phải vì bùa thiêng hay trùng dịp mà người bệnh bỗng “xì” được. Từ đó oai danh  chú tôi lên đời.
Làng bên có người bị quỷ nhập, cứ xưng tên là bà “Tư Hỉ”. Và cái bà Tư ấy cứ một mực nói rằng đêm nào cũng thấy cô Tư thắp nhang, quỳ lạy tại “bàn ông thiên”. Chuyện này làm cả họ nhà tôi phát hoảng. Số là cô tôi ăn chay trường, không biết có khấn điều gì mà nói: “Cứ thức giấc vào giờ nào đều phải ra sân đốt nhang van vái...” Nhưng chuyện này chỉ có người nhà mới biết... Làm sao bà Tư hiểu được!?
Có người nói, những lúc đêm khuya thường thấy một bóng người mặc đồ trắng đứng trong sân nhà ông tôi. Chuyện này thật rợn tóc gáy, bởi đêm đêm tôi thường ra đầu hè để “tè”. Báo hại từ đó lúc nào đi ra sân vào buổi tối, tôi thường ngó lên những tàn cây xung quanh với đôi mắt trợn trừng hoảng sợ. Phải mấy năm sau, cái bí mật người mặc áo trắng mới được phơi bày. Hôm ấy tôi đi chơi khuya về. Vừa đến đầu đường đã thấy cái bóng trắng đáng sợ đứng trong sân nhà. Những sợi tóc trên đầu tôi dựng lên trong sự sợ hãi vô bờ. Nếu bỏ chạy thì không vào được nhà, còn muốn vô nhà lại phải đối diện với cái bóng trắng ấy. Cuối cùng lấy hết can đảm tôi làm liều. Nếu là ma phải để tôi “sờ thử” rồi chạy cũng không muộn. Khi đi đến gần mới biết người mặc đồ trắng chính là cô Tư. Mà cô Tư cũng thật kì, thiếu gì đồ để mặc, sao chọn bộ đồ trắng đứng trong bóng tối mà thắp nhang. Sau này hỏi lại, cô tôi thích nhất là mặc đồ trắng lúc đi ngủ...
Hai mươi năm sau, linh hồn cô gái chết oan vẫn ám ảnh tâm trí tôi. Có dịp về làng cũ hỏi thăm bè bạn thì được biết: Bà Tư đã không còn phá phách nữa. Trong làng có người mở nhà máy chà lúa, thợ thầy biết chuyện đã xây cho vong hồn oan khuất một ngôi miếu. Và người ta tin rằng, từ đây về sau bà Tư sẽ không hiển hiện oai linh nữa...
Câu chuyện lâu ngày không còn nghe ai nhắc đến. Mọi người không nhắc, chứ không phải là đã quên. Cứ có ai trong làng khơi lên câu chuyện cũ thì lập tức mọi việc sống lại. Cũng như tôi vô tình trong một bữa cơm, đã đem câu chuyện kể lại. Con tôi sợ rúm. Vợ tôi cười phì...
Một ngày, mấy người chị ghé thăm nhà và ngủ lại. Thằng bé ở nhà đem việc ra hỏi. Những người cô lập tức xác nhận lời nói của tôi. Vợ tôi không cười nữa, sắc mặt ra vẻ khác thường...
Nếu câu chuyện về bà Tư là đơm đặt thì tôi nghĩ: Sự bịa đặt bao giờ cũng bắt đầu bằng người lớn. Nhưng... những đứa trẻ rồi sẽ lớn lên... Và biết đâu câu chuyện lại được tiếp nối...

Saigon – 2010.
                                                                                                           MacDung



READ MORE - LINH HỒN CÔ GÁI CHẾT OAN - Truyện ngắn MacDung

Friday, May 22, 2020

TƯỞNG NHỚ VŨ ĐỨC SAO BIỂN, PHIM NƯỚC BẠN - Thơ Chu Vương Miện






VŨ ĐỨC SAO BIỂN
(Tưởng nhớ đôi dòng)

“Đi qua chân cầu
Nhìn xuống dòng sông sâu
Cuộc tình như thế đó ?
Cuộc đời như thế đó ?
Đi qua chân cầu
Nhìn nước trôi một dòng
Như tình anh với em
Nhạc Vũ Đức Sao Biển”

Nhiều anh trước ta đã ra đi
Nhiều bạn sau ta cũng ra đi
Ta lỡ cỡ còn ở lại
Lão Cung Tích Biền thở ngắn than dài
Chúng ta xếp hàng một
Chờ ngày tốt lên thiên thai?
Nhập giang nhập gia
Tuỳ giờ tuỳ lúc
Chờ gọi tên là đi cái một
Hoạ sĩ nhà thơ Hoàng Hương Trang
Thi sĩ võ sư phê bình gia Trần Tuấn Kiệt
Đại danh ca Thái Thanh
Bây chừ Võ Hợi “nhạc sĩ giáo sư, nhà báo,
nhà Kim Dung học Vũ Đức Sao Biển ra đi chuyến chót .


PHIM NƯỚC BẠN

Xã hội chủ nghĩa anh em Đông Âu Châu
Giữa Rumani và Bungari
Biên giới giản đơn là một hàng kẽm gai
Rumani cấm hát
Bungari cấm thổi kèn và đánh đàn
Nên các chú mục đồng
Muốn hát thì sang biên giới của Bungari
Muốn đàn, thổi kèn sang Rumani

Đàn hát đã đời
Thì chui kẽm gai về lại nước mình
Với đàn dê cừu
Một bên không hát
Và một bên không thổi kèn và đánh đàn.

                                  Chu Vương Miện

READ MORE - TƯỞNG NHỚ VŨ ĐỨC SAO BIỂN, PHIM NƯỚC BẠN - Thơ Chu Vương Miện

GIẤU NỖI NHỚ VÀO MƯA - Chùm thơ Nguyễn Hồng Linh

Nhà thơ Nguyễn Hồng Linh




DẤU LỆ

Mưa buồn day dứt
giữa đêm say
Hạt nghiêng, hạt ngả
ướt vai gầy
Người đi có nhớ
mưa bong bóng
Ướt cả hồn thơ
dấu lệ cay.


NỨC NỞ

Tiếng mưa nức nở
nghe lòng đau
Gió mưa giông bão
tim nát nhàu
Anh về! Bên ấy
mưa có đến?
Bên bồi, bên lở...
Đoạ đày nhau.


KHẮC KHOẢI

Mươn tuôn khắc khoải
giết tình ta
Thôi đừng khơi mãi
giấc mộng ngà
Người đi bỏ lại
lời hẹn ước
Giọt ngắn, giọt dài...
Giọt chia xa.

20/05/2020
Nguyễn Hồng Linh



READ MORE - GIẤU NỖI NHỚ VÀO MƯA - Chùm thơ Nguyễn Hồng Linh