Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, April 24, 2020

ĐỌC TẬP TRUYỆN NGẮN “XÓM CÔ HỒN” CỦA KHA TIỆM LY - Ngã Du Tử


    


ĐỌC TẬP TRUYỆN NGẮN “XÓM CÔ HỒN” CỦA KHA TIỆM LY
                                                                       Ngã Du Tử

Trung tuần tháng 4 /2016 nhà thơ, nhà văn Kha Tiệm Ly vừa hoàn thành tác phẩm XÓM CÔ HỒN do NXB Hội nhà văn ấn hành với quyết định xuất bản số 158/QĐ-NXBHNV ngày 01/2/2016 nộp lưu chiểu tháng 4/2016. Khi biết thông tin nầy hầu như những anh em văn nghệ tự do rất vui vì sự nổ lực của anh được đền bù xứng đáng, (1000 quyển đặt mua trong vòng 15 ngày).

Nhà thơ, nhà văn nghèo như anh Kha Tiệm Ly nếu không có anh em ủng hộ có lẽ khó mà khai sinh được tác phẩm mình dù anh rất muốn cho ra đời một tác phẩm văn để đủ bộ sưu tập cho chính mình là “đa tài năng trong làng văn”, đâu phải như các hội viên hội nhà văn của nhà nước chỉ cần thông báo và gửi bản thảo để xuất bản lên hội là nhà nước cấp ngay kinh phí (có khi tác giả cũng bỏ thêm cho tác phẩm mình bắt mắt)

        Nhà thơ Ngã Du Tử và nhà văn Kha Tiệm Ly

Vừa rồi nhân anh em gặp nhau tại nhà anh Du Phong ở Long Thành, Đồng Nai anh có tặng tôi tác phẩm nầy rất trân trọng, Tôi viết vài dòng để kỷ niệm với anh, mặc dù tôi và anh rất thâm tình chi giao đã từng đông, bắc, nam du, rong chơi trong cõi giang hồ văn nghệ tứ chiến.

Viết văn không phải thế mạnh của anh Kha Tiệm Ly, độc giả và anh em văn nghệ trong cũng như ngoài nước biết nhiều tới Kha Tiệm Ly là những bài thơ được lồng vào tư tưởng, vừa hí lộng vừa đùa giỡn với bản thân, vừa khôi hài mà ý nhị, cốt lõi cười đời, cười quan tham, cười những kẻ có danh vị mà nhân cách quá tệ hại không bì được với gói xôi, chén mắm, không có chút lương tri, lương năng, lương tâm và đặc biệt anh luôn gìn giữ tiết tháo của một kẻ sĩ thời đại, của bậc chính danh không chịu luồn cúi trước bỉ ổi trò đời dâu bể nầy, điều nầy tôi và anh đồng quan điểm và tôi rất nể phục anh, Sở trường của anh là phú và văn tế, những bài phú trứ danh đã trước bạ tên tuổi trên thi văn đàn lừng lẫy trong và ngoài nước, có thể nói nhất nhì Việt Nam như Hoàng Sa nộ khí phú, Hoàng Sa Tiếu Ngạo Phú, Điểm Mặt Quân Thù Phú, Trường Sa Tâm Thư Phú v.v và những bài văn tế như Văn Tế Tham Quan, văn hành…

Tuy không phải sở trường như phú hay văn tế, thế nhưng nhờ giọng văn anh đậm chất giản dị mà thực thà của Nam bộ tính, không bóng bẩy chẳng cầu kỳ, cũng chẳng khúc mắc triết lý sâu xa, chỉ khôi hài nhẹ nhàng, hí lộng chừng mực nên ai đọc cũng hiểu, tố chất ngôn ngữ mặn mòi của phương ngữ Nam bộ không lẫn vào đâu được, Đặc biệt trong XÓM CÔ HỒN nầy có 9 chuyện truyền kỳ, mang lối văn cổ điển của thời trước ở thế kỷ 18, 19 và đầu bán thế kỷ 20, Văn truyền kỳ là loại văn mang yếu tố hoang đường, mục đích dẫn dắt người đọc chiêm nghiệm và nghiền ngẫm trong xã hội thưc tại để làm sáng tỏ một vấn đề hầu giúp người đọc thấy rõ trắng đen, vàng thau của thực thể đang là.

Thời nầy hầu như không thấy tác giả Việt nào viết kiểu nầy, phải chăng anh là người còn sót lại của thể loại nầy một thời, tuy nhiên đọc hết chuyện ta thấy có tố chất của nhân văn, phê phán rất rõ ràng.

Ngoài 9 truyện truyền kỳ ấy ra hầu như 10 chuyện còn lại là thể loại khác tùy thời tùy lúc mà người đọc sẽ có cảm tưởng như được đánh động nhiều mặt trước một xã hội đầy nhiễu nhương thực tại cùng khắp mà anh đang dự phần, Nếu như XÓM CÔ HỒN là truyện ngắn chủ lực để anh lấy làm tiêu đề chung cho tác phẩm văn của mình thì không thấy gì là cô hồn cả, chẳng qua người bình dân thấy có miếu thờ cô hồn nên gọi vậy, riết rồi thành quen đây là tố chất của nam bộ, thấy là đặt tên miễn dễ nhớ dễ phân biệt là được, từ cô Thủy mở phòng Karaoke bia ôm cho đến ông Cao nhà văn nghèo, Tư ba gác, Sáu thợ hồ, bà Hai cho thuê nhà… tuy họ ít học ăn nói bộc trực hơi lỗ mảng, bỗng chảng chẳng văn chương nhưng đầy chất chữ tình, chữ nghĩa với láng giềng, họ đối đải với nhau rất đề huề trong cách cư xử làng xã, xóm làng. Ông đặt vấn đề ở chỗ tuy họ rất nghèo, ít học nhưng hiểu ra nghĩa lý của con người còn hơn lắm kẻ áo quần bảnh bao, sang giàu nhưng giả nhân, giả nghĩa thấy danh, thấy lợi là làm bất biết nghĩa nhân đạo lý “Cũng vì chữ lợi mà mầy ca tụng phường vô sỉ, mập mờ đen trắng thị phi.” * và anh cũng cho rằng như thế ấy là tội lỗi “Mầy đã vô tình bôi nhoà ý thức, làm lệch đường nhận định của kẻ hậu sinh. Xét ra cũng là tội ác!” *

Và mỗi truyện một vẻ, mỗi nhân vật lại phản ảnh một nét riêng mà đời sống này đã hiển hiện hết, ví dụ như trong truyện “Đậu cô lang” một câu chuyện mang tính chất liêu trai, và hoang đường song thông qua nhân vật “người anh hùng đã mất là Tô tướng quân” ở miếu để Đậu cô lang hiểu thêm nghĩa lý ở đời thực để sống cho ra sống chết cho ra chết trong cõi hồng trần mà mình có hân hạnh dự phần “ Điều đáng nói là sống như thế nào , và chết ra làm sao mới là chuyện đáng lưu tâm, “dù là kẻ dân quèn quần bô áo vải, hay là bậc thượng lưu mũ rộng giày cao cũng không ngoại lệ. Dù là vua, là công hầu khanh tướng mà khi sống, coi dân như kẻ tôi đòi, tha hồ bóc lột, vét từ hạt thóc củ khoai, rỉa từ cọng xương miếng tuỷ; với công khố thì tìm đủ mưu ma chước quỉ để bòn rút cho đầy túi tham không đáy. Những kẻ ấy dù sống, nhưng có khác gì loài sâu bọ, có đáng là người?” * hay là “Bọn chúng còn sống ngày nào thì càng khổ cho lê dân bá tánh ngày ấy,có chi vinh dự?” * hoặc như bọn thầy thuốc trí thức giả danh vô lương tâm chỉ biết làm tiền trên thân xác người bệnh hình như họ chỉ là kẻ không có tình đồng loại con người dù mang hình tướng người “Đó chẳng phải là đám trên thế gian được mọi người quý trọng, được tán dương là “lương y như từ mẫu” đó sao? … “thay vì đem y thuật cao minh của mình để cứu người với tấm lòng nhân ái thì công đức biết bao nhiêu! Đàng nầy chúng lại lấy sở trường của mình để moi tiền con bệnh không cần biết số tiền ấy là do con bệnh bán đất bán nhà…” *

Còn những người viết lách thì sao? Thời nào cũng vậy, kẻ chính danh thì thắp đuốc mà đi tìm chưa chắc họ ra cọng tác bởi họ trân trọng nhân cách của mình, họ tự chịu trách nhiệm với ngòi bút thiêng liêng, trong mảnh đất văn chương kỳ ảo vô biên, nhưng cực kỳ khó chịu, chỉ có kẻ hạ đẳng làm vài câu thơ chưa đúng niêm luật, nhờ người nầy sửa sang lại nhờ người khác chạy chọt mục đích cuối là cũng vào được tận hội nầy hè kia, ôi thôi anh đều một mực phê phán trong thời đại nhiễu nhương hỗn loạn mà anh đang sống;

“Không rành luật đối, cũng xưng mầy đó ta đây,
Chẳng sạch vần gieo, cũng vô hội nầy hội nọ!
Thơ in vài tập, bán chẳng ai mua, mà chừng như đội đá vá trời,
Văn viết đôi bài, mời không ai đọc, mà đã vội khua môi múa mỏ!”
                                                                 (Văn “hành”)

Hoặc như trong tác phẩm XÓM CÔ HỒN nầy thì “… Nếu chẳng phải đành bẻ cong ngòi bút để tán dương phường vô lại, hay kể cả kẻ thù chiếm lấn biên cương? Đó là phường bồi bút! Hoặc ngoan ngoãn cúi đầu viết theo vương lịnh. Đó là hạng bút nô tài!” * nếu như người viết văn chương mang tính cách của kẻ sĩ thì hãy tự thân viết với cảm xúc thật của mình để mang đến cho đời dù chưa phải là kỳ trầm hương bát ngát cũng hổ tương cùng đời sống mà làm nên những lợi lạc cho đời. “Kẻ sĩ chân chính luôn đắn đo từng ý tưởng, để khỏi muộn màng khi xuống bút, giống như tên bật khi khỏi dây cung, làm sao bắt lại? Văn chương cũng không thuần là thứ để kẻ sĩ gởi gắm tâm tư; càng không phải để mua vui trong buổi trà dư tửu hậu mà phải có chủ đích hẳn hoi. Dù chẳng là hùng binh nhưng cũng phải góp phần đánh đuổi giặc thù, dù chẳng phải gươm thiêng nhưng cũng phải chung vai đập tan cường quyền, bạo lực” *

Và còn nhiều truyện trong XÓM CÔ HỒN mỗi truyện mang một sắc màu, một hình thái mà trong đời sống đều hiển hiện dù thế nào thì với anh viết cho nhân gian mang chất liệu của truyền kỳ hay hiện thực đều sẻ chia một thông điệp rõ ràng về tính chất của luân lý và đạo đức ngõ hầu vun đắp thêm cho nền đạo lý đã suy đồi đang được cảnh báo trên các phương tiện trong xã hội hiện tại.

Với anh làm thơ, viết văn, hay viết phú hoặc văn tế đều có trách nhiệm rất đáng được trân trong bởi quan niệm của anh rất rõ ràng “… Người nghệ sĩ luôn đổ tâm huyết vào tác phẩm của mình, dù tác phẩm ấy chỉ để thưởng thức bên chung trà chén rượu, huống chi là một tác phẩm để đời! Người nghệ sĩ có lòng tự trọng, cũng không thể vì quyền lực hay chén cơm manh áo mà chấm bút phóng bừa xem tác phẩm là phương tiện đạt tới vinh hoa, mà bất chấp búa rìu dư luận! Thảo dân một đời cầm bút, kinh tởm sự đê hèn của những kẻ tự xưng là thi sĩ, văn nhân, mà lại quì mọp mình để uốn cong ngòi bút hầu cầu hưởng lợi lộc nhất thời mà lưu tiếng xấu trăm năm”

*

Vì vậy, tôi cũng hân hạnh giới thiệu với các bạn văn chương hãy tìm đọc XÓM CÔ HỒN của tác giả Kha Tiệm Ly, hy vọng các bạn sẽ tìm được lời hay ý đẹp nếu các bạn có công đãi cát tìm vàng trong mảnh đất văn chương mà Kha Tiệm Ly là người đang gieo và gặt trên mảnh đất thơ mộng đầy sắc màu lung linh của thời đại.

                                                   Sài Gòn, mạnh hạ 2016
                                                            Ngã Du Tử  
….       
                                                                
* Những câu trong “ ” là của nhà văn Kha Tiệm Ly

READ MORE - ĐỌC TẬP TRUYỆN NGẮN “XÓM CÔ HỒN” CỦA KHA TIỆM LY - Ngã Du Tử

KỶ NIỆM NGÀY TÔI ĐỔI NGHỀ - Hoàng Đằng


 
         Tác giả Hoàng Đằng


KỶ NIỆM NGÀY TÔI ĐỔI NGHỀ
(Bài viết này như lời thăm hỏi của tôi gởi vào trong ấy)
                                                                 Hoàng Đằng

Tháng 4/1974, tôi là nhà giáo thuộc sở học chánh Quảng Trị “theo đoàn lưu dân” vào khẩn hoang lập ấp ở khu Láng Gòn tỉnh Bình Tuy.
Tôi trình diện Sở Học Chánh tỉnh Bình Tuy để mong được bố trí dạy ở một trường nào đó thuận tiện.

Chuyện không ngờ: Tôi gặp thầy Nguyễn Như Lộc, chánh sự vụ sở.
Thầy Lộc tốt nghiệp ĐHSP Huế ban Pháp văn hè 1961 (khoá 2 ĐHSP Huế đào tạo GSTHĐ2C). Ra trường, thầy nhận việc ở trường trung học Nguyễn Huệ, Tuy Hoà - tỉnh Phú Yên. Được ít lâu, thầy xin đổi về trường trung học Nguyễn Hoàng, Quảng Trị để gần nhà là Huế. Sau đó, thầy được cử về Thừa Thiên làm hiệu trưởng trường trung học đệ 2 cấp Quảng Phước (Sịa) - huyện Quảng Điền.
Không biết do cơ duyên nào mà thầy đến Bình Tuy để đứng đầu Sở Học Chánh.

Trước đây, ở lãnh thổ Việt Nam Cộng Hoà, ngành giáo dục cấp tỉnh còn rời rạc.
Ở cấp tiểu học, các trường tiểu học trực thuộc ty tiểu học vụ, đứng đầu có trưởng ty.
Ở cấp trung học, các trường trung học công lập hoạt động độc lập và trực thuộc nha trung học, bộ giáo dục.
Đến năm 1973, Sở Học Chánh được thành lập quản lý luôn cả cấp tiểu học và trung học.
Đầu năm 1973, ở hầu hết các tỉnh, cơ cấu sở học chánh đã hình thành, tương đối hoàn chỉnh, trong khi đó, ở tỉnh Bình Tuy, có rắc rối chi đó mà sở học chánh thành hình muộn hơn – hình như đầu năm 1974, và đến tháng 4/1974, nhân sự cũng chưa đầy đủ.

Thầy Nguyễn Như Lộc vượt cả ngàn cây số vào đây, nhận chức chánh sự vụ, hình như cũng chỉ là bước đệm thôi. Nghe nói, thầy đang chờ học bổng gì đó để đi Pháp, học tiếp.
Gặp tôi, nhận ra người quen – cùng từng đồng nghiệp tại trường trung học Nguyễn Hoàng Quảng Trị, thầy Nguyễn Như Lộc mừng lắm; thầy bố trí tôi vào ban thanh tra và đứng đầu ban thanh tra của sở.
Ban thanh tra lúc đó, ngoài tôi ra, còn gồm 1 thanh tra trung học là thầy Lê Văn Quang, hiệu trưởng trường trung học Cam Lộ Quảng Trị vào được tiến cử lên và 4 thanh tra tiểu học gồm 3 thanh tra tiểu học của ty tiểu học cũ là thầy Lê Ngọc Quý, thầy Nguyễn Văn Môn, thầy Trần Quan Sách thêm thầy Nguyễn Văn Duân, thanh tra tiểu học từ Quảng Trị vào.

Điều kiện làm thanh tra trung học là (1) phải đủ 30 tuổi, (2) làm hiệu trưởng ít nhất 2 năm. Cả hai điều kiện tôi không đáp ứng, tôi mới làm hiệu trưởng Triệu Phong một năm, còn về tuổi, đến tháng 10, tôi mới tròn 30. Không có người sẵn, thầy cho lập hồ sơ tiến cử gởi về bộ Giáo Dục, bộ cử tôi làm Quyền Thanh Tra.
Làm thanh tra vào dịp hè, tôi ngồi chơi xơi nước. May là lúc bấy giờ, các vị nhân sĩ Quảng Trị đang vận động mở trường trung học công lập ở khu Láng Gòn; thầy Nguyễn Như Lộc giao tôi lo thủ tục.

Bộ Giáo Dục ra nghị định mở trường Nguyễn Phúc Chu – một trường công lập có từ lớp 6 đến lớp 12 tại khu khẩn hoang lập ấp Láng Gòn,
Thời ấy, chính phủ Việt Nam Cộng Hoà chỉ cho mở trường trung học tỉnh hạt – một hình thức công lập nhưng tỉnh phải đài thọ ngân sách. Việc mở trường công lập Nguyễn Phúc Chu là một biệt lệ, một sự ưu ái.

Tôi xin rời sở lên trường để gần gũi các con, thầy Lộc chấp nhận liền. Ước muốn chân thành của tôi là sẽ ở trường mãi mãi, giảng huấn cũng được, giữ chức gì đó trong ban giám hiệu cũng được. Vậy mà không!

Đầu năm 1975, Việt Nam Cộng Hoà cải tổ guồng máy hành chánh cấp tỉnh, Sở học chánh đổi thành ty văn hoá giáo dục và thanh niên gộp sở học chánh và ty thanh niên làm một. Chánh sự vụ sở học chánh giữ chức trưởng ty, trưởng ty thanh niên giữ chức phó ty phụ trách thanh niên, còn một phó ty phụ trách văn hoá giáo dục chưa có.

Xin nói thêm để người bây giờ hiểu: “Văn hoá” trong ty văn hoá giáo dục và thanh niên không có hoạt động nào hết, vì cấp bộ có quản lý ngành bảo tồn, bảo tàng mang tên bộ văn hoá giáo dục và thanh niên, nên cấp ty cũng giữ lại cho đủ từ; còn “thanh niên” chỉ có hoạt động thể dục thể thao, sinh hoạt học đường.

Thật ra, ở sở học chánh đã có 2 phụ tá chánh sự vụ: một phụ trách hành chánh tài chánh do thầy Hoàng Đức Thạc, nguyên giáo sư Quốc Học Huế do thầy Nguyễn Như Lộc rủ đi theo, tiến cử và một là phụ tá học vụ do thầy Nguyễn Văn Trang, trước đó là trưởng ty tiểu học vụ giữ. 
Không biết sao thầy Hoàng Đức Thạc, nhân dịp này, xin thuyên chuyển về Sài Gòn, còn thầy Nguyễn Văn Trang xin thuyên chuyển qua giữ chức hiệu trưởng trung học Bình Tuy thay thế thầy Vũ Đán Bình đang chờ bàn giao; thầy Nguyễn Văn Trang lấy cớ chưa đi động viên, làm phó ty – chức vụ ít quan trọng – sẽ có lệnh gọi, còn hiệu trưởng thì không.

Khi lập sở học chánh, ở các tỉnh khác, vị hiệu trưởng trường trung học ở tỉnh lên làm chánh sự vụ; ở Bình Tuy, đáng lẽ thầy Vũ Đán Bình lên làm chánh sự vụ, vậy mà không, lại phải bàn giao chức hiệu trưởng; tôi không biết lý do.

Thầy Nguyễn Như Lộc gọi tôi về, thầy nói rất tình cảm:
- Mình vào đây, nhìn lui nhìn tới không biết đề cử ai làm phó ty phụ trách mảng giáo dục, thôi Đằng về giúp mình một tay, anh em làm việc gần gũi nhau cho vui.

Thầy Nguyễn Như Lộc hơn tôi về tuổi tác, về thâm niên nghề nghiệp, về ngạch trật. Trong công việc, tôi xưng hô với thầy là “tôi” và “ông chánh sở”, chứ trong đời thường, tôi xưng hô với thầy là “em” và “anh”.
Thầy đem tình cảm nói với tôi vậy, thật ra, đấy cũng là lệnh, tôi chấp hành, nhận chức phó ty từ đầu tháng 2/1975.
Hy vọng với chức phó ty, sau một thời gian ngắn, tôi dễ dàng xin đổi về Sài Gòn để mấy đứa con có cơ hội tiến xa trên đường học vấn, còn bản thân tôi sẽ ghi danh học cao học.

Tuy nhiên, chuyện đời không phải khi nào muốn là được.
Cuối tháng 3 đầu tháng 4/1975, chiến sự đã rộn ràng, thầy Nguyễn Như Lộc đi công tác ở bộ, lâu ngày không về được vì mặt trận Xuân Lộc (Long Khánh) chận đường. Chính quyền tỉnh Bình Tuy cử thầy Vũ Đán Bình, hiệu trưởng trung học Bình Tuy cũ đã giao việc, nhưng chưa được chỉ định nhiệm sở làm xử lý thường vụ trưởng ty để điều hành công việc.

Trớ trêu là không biết vì sao tỉnh cử mà bộ không chịu, hai bên trao đổi qua về sao đó, kết quả là tỉnh huỷ sự vụ lệnh của thầy Vũ Đán Bình, ký sự vụ lệnh mới cử tôi làm xử lý thường vụ trưởng ty văn hoá giáo dục và thanh niên.

Sự vụ lệnh ký này 17/4/1975, tống đạt đến tôi ngày 18/4/1975. Quân giải phóng sắp sửa vào Phan Thiết, cách đó khoảng hơn 50 km; nhân viên văn phòng ty một số di tản, một số ở nhà không tới làm việc nữa và tôi cũng ở nhà luôn.
Đêm 22 rạng 23/4/1975, quân giải phóng chiếm tỉnh lỵ Bình Tuy. Tôi từ giã nghề dạy học …

                                                  Hoàng Đằng
                                                    23/4/2020
                               (Mồng Một tháng Tư năm Canh Tý)

READ MORE - KỶ NIỆM NGÀY TÔI ĐỔI NGHỀ - Hoàng Đằng

BÔNG HỒNG XANH - Trần Đức Phổ dịch thơ Rudyard Kipling


Trần Đức Phổ
Bông Hồng Xanh
Thơ dịch

Hoa hồng đỏ, hoa hồng trắng
Tôi hái trao tặng người thương
Vô tình nàng chê chẳng nhận
Đòi màu xanh biếc hoa hường!

Lang thang nửa vòng trái đất
Chẳng đâu mọc thứ hoa này
Hỏi tìm nửa vòng trái đất
Chỉ toàn cười mỉa, chua cay

Trở về trong mùa đông lạnh
Người yêu thơ dại qua đời
Nhìn nàng trút hơi thở cuối,
Tử thần cướp đóa hồng tôi!

Có lẽ bên kia thế giới
Nàng tìm thấy được niềm vui
Riêng tôi chân tình chẳng đổi
Hồng đỏ. hồng trắng tuyệt vời!

Nguyên tác: Blue Roses
By Rudyard Kipling

Roses red and roses white
Plucked I for my love's delight.
She would none of all my posies--
Bade me gather her blue roses.

Half the world I wandered through,
Seeking where such flowers grew.
Half the world unto my quest
Answered me with laugh and jest.

Home I came at wintertide,
But my silly love had died,
Seeking with her latest breath
Roses from the arms of Death.

It may be beyond the grave
She shall find what she would have.
Mine was but an idle quest--
Roses white and red are best
READ MORE - BÔNG HỒNG XANH - Trần Đức Phổ dịch thơ Rudyard Kipling

Thursday, April 23, 2020

8-6 - Thơ Chu Vương Miện


8-6
Chu Vương Miện



Thơ ta chả viết cho đời [*]
viết ra để mấy con ruồi đậu chơi
đậu xong dở khóc dở cười
dở thương dở nhớ dở người dở ma


tình mình đã trễ tháng 3
đồng hoàng còn mấy nụ hoa ven đuờng
quê người nối lại quê hương
quê ta rồi lại quê miềng 2 quê
100 năm 1 chuyến đi về


100 năm bia đá tan rồi
Tan nơi ly tách người ngồi trầm ngâm
1 trăm năm 1 vạn năm
Con mèo con chó còn nằm thở than
trần ai vạn nẻo trăm đường
âm dương đôi nẻo trần hoàn đôi nơi
ta như hạt cát luân hồi
cứ lang thang cứ chuyển dời tháng năm

nhìn lên đã khuất trăng rằm

CVM

READ MORE - 8-6 - Thơ Chu Vương Miện

Thơ: “GỌI HỒN CỐ QUẬN” – ảnh: “THUYỀN XUÔI CỔ LŨY” – thơ & ảnh: phù hư dật sĩ Võ Thạnh Văn.




Trong thời gian làm Án Sát Quảng Ngãi, từ năm 1750, nhà nho Đạm Am Nguyễn Cư Trinh, đã chọn 10 cảnh đẹp tượng trưng (1) Thiên Ấn Niêm Hà (2) Thiên Bút Phê Vân (3) La Hà Thạch Trận (4) Long Đầu Hý Thủy (5) Cổ Lũy Cô Thôn (6) Thạch Bích Tà Dương (7) Hà Nhai Vãn Độ (8) An Hải Sa Bàn (9) Thạch Cơ Điều Tẩu (10) Liên Trì Dục Nguyệt. Sau Đạm Am, các nho sĩ thi nhân xứ Quảng chọn thêm 2 cảnh đẹp nữa (11) Vu Sơn Lộc Trường và (12) Vân Phong Túc Vũ làm thành THẬP NHỊ MỸ CẢNH tiêu biểu của đất Quảng Ngãi. Trong bài thơ 10 chữ “GỌI HỒN CỐ QUẬN,” chúng tôi kêu tên 12 viên ngọc sáng của QUÊ HƯƠNG. Xin trình chư vị Tao Nhân Nhã Khách cùng thưởng lãm. PhDs VTV.

GỌI HỒN CỐ QUAN
[Nhung chu in dam la dia danh cua Thap Nhi My Canh].

Mai ta về, môi mọng còn cười, tươi lá mạ
Má còn hồng và mắt còn sáng thuở mười lăm
Ta sẽ đưa em thăm lại ruộng vườn hoa lá
Kỷ niệm một thời tuổi tình tự rất xa xăm

Khi ta về, mắt sâu còn khóc dầm mưa lũ
Tội SÔNG TRÀ trơ bờ cát mỏi ngóng lòng nông
Ta đền em một chiều qua LONG ĐẦU HÝ THỦY
Cùng ngắm trăng rằm lên rọi CỔ LŨY CÔ THÔN

Lúc ta về, BÌNH SƠN còn buồn giăng mây tím
Mây chiều nào trôi qua trời THIÊN BÚT PHÊ VÂN
Mây nào quấn quít vương tóc bung ai thắt bím
Mây dỗi hờn, rồi mai, mây cũng sẽ ăn năn

Buổi ta về, chân thon còn ngoan, thơm đọt lúa
Vụ gặt tháng Ba: SƠN HÀ, ĐỒNG KÉ, BA GIA
ĐỨC PHỔ, SƠN TỊNH, NGHĨA HÀNH mấy mùa nắng úa
Đò SÔNG VỆ chở gió qua THẠCH TRẬN LA HÀ

Hồn THIÊN BÚT, tim thổn thức, thơm nồng gốc rạ
THẠCH BÍCH TÀ DƯƠNG ai qua đó những chiều xưa
Giờ trở lại, em có còn nghe buồn xa lạ
BA LA ngập đồng, không thương, trời cũng đổ mưa

Tay dài BA LÀNG AN, còn mừng reo sóng vỗ
Trề môi dày hơn viền cát NƯỚC MẶN, CHU LAI
Dấu chân nào thơ ấu quen qua cầu bước vội
THIÊN ẤN NIÊM HÀ, dẫu vàng đá, nét chưa phai

Tóc thẩm TRÀ BỒNG còn nồng cay mùi gỗ quế
Sáng THẠCH AN, chiều CHÂU Ổ, CHU ME
Hồn gỗ đá, thương VIÊN SƠN, ngậm ngùi hoang phế
BA TƠ, GIÁ VỰC, SA HUỲNH rã mộng hồn quê

Có buổi nào trước, hẹn GIAO TRÌ cùng ngoạn nguyệt
Nước BÌNH THỦY, THU XÀ còn trông bến MỸ KHÊ
Đừng trăn trối, mai TẾ HANH bơi thuyền về tao ngộ
Sương đẩm trăng, hồn BÍCH KHÊ còn nhớ nẻo đi về

phù hư dật sĩ
VÕ THẠNH VĂN



READ MORE - Thơ: “GỌI HỒN CỐ QUẬN” – ảnh: “THUYỀN XUÔI CỔ LŨY” – thơ & ảnh: phù hư dật sĩ Võ Thạnh Văn.

CHÙM THƠ "TẠ ƠN..." CỦA LÊ VĂN TRUNG





TẠ ƠN EM VÀ QUI NHƠN

Tạ ơn những phố những phường
Qui Nhơn và những con đường mùa đông
Xin tạ ơn một tấm lòng
Đã cho ta biết một lần yêu em
Tạ ơn những nhớ cùng quên
Những chiều tóc rối những đêm lụa nồng
Tạ ơn em và Qui Nhơn
Đã cho ta biết mùi hương đất trời
Xin tạ ơn những buổi chiều
Có mây ngàn dặm về theo bóng người
Có hồng thơm đóa hoa môi
Có nồng men ngọc trong lời ái ân
Tạ ơn em và Qui Nhơn
Nở cho ta đóa nguyệt hồng trong thơ.
                          

TẠ ƠN VÔ LƯỢNG ĐẤT TRỜI

Xin tạ ơn vô lượng đất trời
Cho tôi thở bằng hương rằm tỏa nguyệt
Cho tôi thở bằng sương hằng trinh tuyết
Tôi thở cùng vô tận cõi thơ tôi

Xin cảm ơn em những giọt lệ ngời
Đã khai giải nguồn đớn- đau- hạnh- phúc
Cho lóng lánh linh hồn tôi nạm ngọc
Linh hồn tôi vời vợi cõi tình em

Hãy lắng nghe dòng máu chảy trong tim
Đang vỗ sóng nhiệm mầu trăm bến lạ
Em có thấy lòng tôi xanh như lá
Ôi rừng tôi xanh quá buổi chim về

Và lời chim chảy lụa biếc suối khe
Em xỏa tóc gội hương rừng vi diệu
Cây và cỏ đã bao mùa đứng đợi
Ngàn mưa xa hò hẹn có quay về

Ôi hồn tôi là một phiến mây bay
Xin cảm tạ ơn đất trời vô lượng
Tôi bay với mây, ngàn năm ánh sáng
Và rừng hoa bừng nở một rừng thơ.
                                    

TẠ TẤM LÒNG TRĂM NĂM

1
Sợi quên sợi nhớ rối bời
Mà sao tình vẫn rạng ngời trong tôi
Tạ ơn em tạ ơn đời
Tôi nâng niu chút buồn vui cuối cùng
Bải bờ lau sậy mênh mông
Bến trăm năm! Tạ tấm lòng trăm năm.

2
Thương em vai gánh vai gồng
Cháo cơm từng bửa thay chồng ngược xuôi
Mười năm áo rách ngậm ngùi
Chút hương sắc bỏ bên đời nhiễu nhương
Ta về nửa dại nửa điên
Lắng nghe dòng chảy ưu phiền bên em.

                                       Lê Văn Trung 

READ MORE - CHÙM THƠ "TẠ ƠN..." CỦA LÊ VĂN TRUNG

CÁI CÒ CÁI VẠC - Thơ Lê Phước Sinh



     Nhà thơ Lê Phước Sinh


CÁI CÒ CÁI VẠC

Thèm tao nôi điệu à ơi
Mẹ ru con ngủ những ngày ấu thơ
" Chiều chiều..."
 Núi khuất dáng xưa
" Cái Cò Cái Vạc..."
Gió đưa về Chiều.

                         Lê Phước Sinh

READ MORE - CÁI CÒ CÁI VẠC - Thơ Lê Phước Sinh

Wednesday, April 22, 2020

CẢM TÁC “TÌNH CA” - Thơ Châu Thạch



                   Nhà thơ Thiếu Khanh



CẢM TÁC “TÌNH CA”
(Tập thơ của Thiếu Khanh)

Ta biết danh từ thuở hai mươi
Lúc trăng còn mộng xuân còn tươi
Bây giờ tuổi hạc thu qua trọn
Đông đến đời khuya nhận sách người

Một tập vần thơm trĩu ngón tay
Hương từ xuân trước vẫn còn bay
Ta tìm ta lạl trong thơ ấy
Để thấy trăm năm mộng vẫn đầy

Ta cảm ơn người thơ Thiếu Khanh
Cho hoa lá nở giữa khô cành
“Tình Ca” đem gió năm xưa lại
Tắm mát hồn ta một suối xanh

Ta thấy ta nghe tiếng yến oanh
Tiếng sông, tiếng biển sóng vờn quanh
Tiếng ai vang vọng đôi bờ giấy
Như tiếng hồn ta mộng rất lành!

Ta thấy mùi thơm của chiến bào
Thấy trời xưa vọng tiếng binh đao
Thấy ta lãng mạn yêu em gái
Và nhớ tình xưa đã vẫy chào

Ta gối sách thơ như gối sao
Ru đêm ta thức với ly tao
Rồi ta gối mộng lên trang sách
Để nhớ thương ta tuổi ngọt ngào

                               Châu Thạch

READ MORE - CẢM TÁC “TÌNH CA” - Thơ Châu Thạch

SÀI GÒN THÁNG TƯ - Thơ Nhật Quang



SÀI GÒN THÁNG TƯ
Nhật Quang


Sài Gòn bình minh hồng trên phiến lá
Tháng Tư về, bằng lăng tím ngát hương
Có hay lòng người khắc khoải buồn vương?
Con phố ngủ trong lặng sầu lơ đãng


Sài Gòn niềm vui giấu vào quên lãng
Quán xá, nhà hàng thưa dấu chân qua
Cà phê buồn giọt đắng chỉ riêng  ta
Đếm thời gian những ngày dài ly cách


Sài Gòn gió ru hàng me xanh ngát
Vẫn yên bình, đâu biết em hoang mang
Đôi con mắt ngỡ ngàng…lớp khẩu trang
Khi Côvid đang chập chờn bóng tối


Sài Gòn ơi! đâu áo dài  phất phới
Tháng Tư sân trường ngập tiếng ve than
Hàng phượng vỹ vẫn hoa thắm nồng nàn
Chỉ chơ vơ cánh lá khô xào xạc 


Sài Gòn chiều, dáng em về ngơ ngác
Phố im lìm, hun hút bước cô đơn
Đâu hẹn hò…mà đôi mắt dỗi hờn
Chờ nhé em! Một mai đời êm lắng.


                               SG - 15/4/2020
                                   Nhật Quang
.


                                      





READ MORE - SÀI GÒN THÁNG TƯ - Thơ Nhật Quang

BÓNG MA - Truyện ngắn Lê Yên

Nhà văn Lê Yên
    
BÓNG MA 
Truyện ngắn
Lê Yên
  Cơn mưa chiều vội vàng như không đủ xoa dịu cái oi bức đầu mùa hạ. Đêm trong căn nhà nhỏ nóng bức, hai cánh cửa sổ bên hông được mở rộng, gió từ bên ngoài khu đất trống nhà bên cạnh như thêm sinh khí… Tôi nhắc chừng con đi ngủ, tiếng thở đều đều vang lên trong vắng lặng, tôi nghĩ bụng: “Đúng là tuổi trẻ, nằm xuống là ngủ liền.” Ánh sáng nhợt nhạt từ ngọn đèn đường mơ hồ như bóng trăng xa thẳm trải vàng qua nhân gian, những hình thù không rõ nét có thể trở nên bất kỳ hình dạng nào qua đôi mắt thể lý, báo lên não để rồi cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến tôi rùng mình…
  Khu đất trống có tường bao quanh, một vài cây ăn trái không được chăm sóc, bón phân nên không ra hoa đậu quả. Cơn mưa lớn làm cho nhánh ổi oằn xuống gần sát mặt đất, lắc lư như ai đó đang lom khom, chuyển động. Gío thổi đong đưa cánh cửa, âm thanh từ cái bản lề khô dầu nghe rõ mồn một, cánh cổng không khóa bao giờ của khu đất trống hàng đêm là nơi mời gọi chó và mèo hoang tụ tập, tiếng bước chân trên đám lá khô lúc to lúc nhỏ khiến người nghe như co lại các giác quan với sự nghi hoặc… Tất cả những âm thanh trộn lẫn khiến tôi liên tưởng đến một thế giới ban đêm… Căng mắt nhìn thẳng ra cửa sổ, ánh sáng nhạt của đèn đường cho tôi nhìn được cành ổi lấp lánh nước đọng lại trên tán lá qua cơn mưa chiều cọ vào khung cửa sổ phát ra âm thanh sàn sạt theo từng cơn gió. Phía sau là một màn đêm sâu thẳm, tôi muốn nhìn xuyên qua khoảng tối đó xem có đôi mắt nào nhìn vào căn nhà nhỏ, ấm áp của mẹ con tôi, biết đâu chừng một tai ương…
   Tôi nhớ rất rõ quang cảnh khu đất trống trong những sớm mai. Đó là khoảng thời gian sau khi tập thể dục, đứng bên khung cửa sổ hít thở và quan sát mọi cảnh vật bên ngoài. Tiếng Gà cục tác sau khi đẻ trứng nhảy từ bụi cây này sang bụi cây khác rất vui mắt, một gà mái mẹ khác dẫn đàn con kiếm ăn. Theo như lời chủ nhân chỉ biết sự hiện diện của đàn gà con sau khi mẹ đẻ trứng, tự ấp đâu đó cho đến khi dẫn con về từ những lùm cây, đa số là lá tía tô xanh um, dày đặc. Chị mèo già chỉ còn một mắt ngồi tắm nắng ở góc tường như chiêm nghiệm cuộc đời, một chú chó với khối u lớn trước ngực chậm chạp giữa đám chó to khỏe, cái đầu lắc lư trên lớp da cổ chảy xệ với dáng vẻ buông xuôi, thua cuộc. Tất cả rõ ràng dưới bình mình trong vắt, vậy mà đêm về… Khu đất trống trở nên bí ẩn với những âm thanh rất lạ…
   Tôi thích ngắm hoàng hôn, thành phố luôn bị che chắn tầm nhìn, thỉnh thoảng tôi bắt gặp hoàng hôn trên những con đường trở về nhà, mỗi ngày mang một sắc thái khác nhau, tôi muốn được chiêm ngắm và cảm nhận nơi mình đang sống. Chạy xe thật chậm, tôi có thể ngắm nhìn những tia sáng huyền ảo, thần bí hắt đến từ một nơi xa xăm rồi lẫn khuất sau màn mây tím sẩm huyễn hoặc…
   Thỉnh thoảng có những đêm như thế này, tôi bị cuốn vào luồng suy nghĩ không dứt ra được, cơn buồn ngủ biến mất và đêm nay không ngoại lệ… Tôi không sợ bóng ma ngoài màn đêm đó nhìn vào cửa sổ nhà mình, nỗi lo sợ hiện tại khi dịch bệnh bao trùm cả thế giới, khi cái chết không giới hạn, cứ thế ra đi không một tiển đưa của người thân. Họ trở thành những con ma chết oan, vất vưởng gào khóc… Còn bao nhiêu việc dang dỡ họ đang làm, bao yêu thương chưa trọn, bao ân tình họ chưa trả và đợi chờ họ chưa gặp… Nếu ta nhìn thấu được sự đau khổ cùng tận của những bệnh nhân là nạn nhân của dịch bệnh đang sắp hàng chờ gọi tên đi qua cánh cửa tử thần… Có thể cảm giác đau đớn vì phải mất đi sẽ khiến cơ thể tan ra như bụi mờ trong gió thoảng.Cảnh sự sống chấm dứt và nguyên nhân cái chết cứ quấn lấy nhau, con vi rút mắt thường không thấy được chỉ là công cụ hủy diệt… Họ nằm đó cô đơn với lo sợ cuối cùng, những hình ảnh đi vào ký ức gần, như một ám ảnh ma quái ngột ngạt cho đến khi tắt thở. Dịch bệnh không chỉ lấy đi sinh mạng hàng ngàn người mà còn gây khốn đốn cho người đang sống.
  Trăn qua trở lại vẫn không ngủ được. Tôi nằm im co người cuộn chặt trong chăn vẫn nghe rõ âm thanh của đêm, hai mắt khép hờ dễ chịu vì không bị sự kích thích về thị giác, đầu óc tỉnh táo đến độ năm giác quan trở nên nhạy bén hơn và thế giới trong tôi như trải dài vô tận… Chợt nhớ con ma của ngày xưa… Một làng quê yên ả với lũy tre làng không biết từ bao đời, gốc của nó rộng, dầy lên với nhiều măng non, ngọn tre cao vút rũ xuống đong đưa như tóc dài con gái, trẻ con trong xóm hay rũ nhau chơi trốn tìm vào những đêm trăng sáng. Con đường cái dẫn lên tỉnh và đi qua các làng lân cận, một bên là nghĩa địa, bên này xóm quê nhà tôi với lăng khai khẩn. Đám trẻ con chúng tôi chạy trốn vào lăng ông tổ mờ ảo chỉ có bóng trăng xa thẳm và nụ cười dịu dàng của chị Hằng không biết sợ… Có khi túm nhau đứng dưới gốc cây trứng cá nhìn qua bên kia đường, nhìn đốm sáng bốc lên từ những ngôi mộ bay hổng trên mặt đất rồi tự nhát nhau là ma trơi. Có một hôm, vầng trăng non trên cao không đủ sáng, đám trẻ con vẫn rũ nhau bày trò chơi, không biết từ đâu một bầy heo con trắng muốt chạy lấp xấp trước mặt, ở trong xóm, nhà nào có heo to, heo nhỏ cả bọn đều biết. Bầy heo không có chủ chạy về phía nghĩa địa rồi biến mất…  bầy heo nhà ai xổng chuồng đã trở thành ma heo theo trí tưởng tượng con nít. Rồi đến một ngày, quê tôi chìm trong chiến tranh với nhiều mất mát… Những con ma tuổi thơ vẫn theo tôi với ký ức dài…
    Tôi chợt nghĩ đến một con ma: “Ma trong đầu, ma trong tâm…” đặc tính của nó là thích bóng tối, vậy thì sao? Đừng cho nó cơ hội… Hãy đốt lên ngọn nến thiện lương, đốt thêm một ngọn nến yêu thương và trái tim sẽ tỏa sáng những điều kỳ diệu, hãy xua tan mọi ngóc ngách bóng tối vì biết đâu một lúc nào đó những lời ma quái thầm thì xúi giục ta làm điều ngu xuẫn, độc ác, gây tang thương cho nhân loại… Nó cám dỗ ta bằng mưu ma chước quỷ, những lợi lộc, sân si đời thường, khiến ta làm điều hại người, hại bạn mà không biết…
   Tôi thường dặn bản thân: “Phải biết bắt chước cái máy tính, xuống máy, thoát ra…” để đêm về có một giấc ngủ bình an, nhưng con ma quá khứ cứ trở về trong giấc mơ và trong đó có những cái bóng, đau thương, mất mát, những giọt nước mắt tủi hờn ấm ức, với đau khổ tột cùng tưởng chừng ko vượt qua… Tôi đã phải vật lộn với những con ma đó, có khi bị rượt đuổi đến hụt hơi cho đến khi chạm đến bờ vực của cái chết tôi bật tỉnh dậy, người vả mồ hôi ướt đẩm, nhìn quanh không gian vẫn lặng im đầy bí ẩn. Cuộc đời này chẳng còn lại mấy thời gian, nếu cứ phải lắng nghe  âm thanh từ quá khứ, giao tiếp với những bóng ma ký ức thì  thật bất hạnh. Tôi bước xuống gường đến bên cửa sổ, mở rộng cửa nghe hơi lạnh thoáng qua, bên trong bật lên tiếng nói: “Nước sông không phạm nước giếng…” Nhìn những ánh sao thưa trên xa tít ngân hà tôi thầm nguyện: “Dù ở thế giới nào cũng mong mọi người được toại nguyện với những tốt đẹp.”
   Bên ngoài đêm vẫn mệt nhoài với sứ mệnh riêng mang, thời gian đưa bóng tối đến điểm dừng của ánh sáng… Đừng làm bóng ma ám ảnh cuộc đời của một ai đó!
  Hãy làm một con ma thân thiện… Yêu thương!!!
  Sài Gòn 20/4/2020
  LÊ YÊN 

  
READ MORE - BÓNG MA - Truyện ngắn Lê Yên