Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, February 18, 2020

HAI CHỮ QUÊ HƯƠNG - Nguyên Lạc



 Nguyên Lạc
HAI CHỮ QUÊ HƯƠNG
.
HỌA THƠ ĐƯỜNG


Thơ Đường hay Đường thi được xem là thơ hay nhất của các thi nhân đời Đường, trong đó một số được làm theo thể thơ Đường Luật, số còn lại làm theo những thể thơ khác mà đa số là thơ Cổ phong: Cổ phong hay Cổ thể là loại thơ có trước đời nhà Đường, phóng khoáng và tự do về niêm luật - không theo niêm luật nhất định.
.
Bài “Dịch Thủy Tống Biệt” tiễn Kinh Kha qua sông Dịch, đi hành thích Tần Thủy Hoàng của Lạc Tân Vương là thơ Cổ phong ̣́
Từ bài “Dịch Thủy Tống Biệt”, nhiều bạn thơ, trong đó có thi sĩ kiêm nhà bình thơ DHD họa, Nguyên Lạc xin họa theo ghóp vui.
.
1. HỌA THƠ CỔ PHONG


Xin được ghi lại nguyên tác:


Dịch Thủy Tống Biệt
(Lạc Tân Vương)


Thử địa biệt Yên Đan
Tráng sĩ phát xung quan
Tích thời nhân dĩ một
Kim nhật thủy do hàn.


Nguyễn Hiến Lê dịch:


Tiễn Biệt Trên Bờ Sông Dịch


Đây chỗ biệt Yên Đan
Tóc dựng khí căm gan
Anh hùng xưa đã khuất
Nước lạnh hận chưa tan.


DHD họa thơ:


Khứ niên tráng sĩ biệt
Dịch Thủy hàn căm căm
Kim nhật vọng cố quốc
Bạch đầu tâm bất trầm.


Nguyên Lạc lược dịch:


Anh hùng xưa ra đi
Nước sông Dich lạnh căm
Hôm nay nhớ cố quốc
Bạc đầu lòng không an


Nguyên Lạc họa thơ:


Khứ niên mạt sĩ biệt
Đông hải hàn "căm căm"
Kim nhật vọng cố quốc
Cố nhân hề vô âm!
.
Và thêm hai câu:
Kim nhật vọng cố quốc
Cố nhân … bất khả tầm!


Nguyên Lạc tự lược dịch


Cùng sĩ xưa ra đi
Nước biển Đông lạnh căm (*)
Nay nhớ về cố quốc
Người xưa giờ biệt tăm
.
Nay nhớ về cố quốc
Người xưa … ơi nơi nào?! (không thể tìm!)
.............
(*) “Căm căm” là tiếng Nôm, hai chữ nữ sĩ DHD định dùng là “băng băng” nhưng đưa vào thơ thấy không hay nên nữ thi sĩ đọc luôn "căm căm" cho nghe se sắt hơn - Vì xét về âm thanh cũng gần nhau. Tôi đùa với nữ sĩ nên dùng “căm căm” để họa, đúng ra là “lẫm lẫm” [凛凛: Lẫm lẫm là lạnh lắm lắm, rét căm căm]
- Ý 2 câu "Cùng sĩ xưa ra đi/ Nước biển Đông lạnh căm"  tác giả muốn nói là ra đi "vượt thoát" sau 1975.
.


2. HỌA CÂU PHÚ TÔ ĐÔNG PHA
.
Vọng mỹ nhân hề THIÊN nhất phương
(Tiền Xích Bích phú - Tô Đông Pha)


(Ngóng người đẹp trời chỉ một phương)


Nguyên Lạc họa 


Mộng cố nhân hề ĐỊA đa phương


Thêm 1 câu tâm trạng:
Tưởng cố hương hề NHÂN đoạn trường 


Nguyên Lạc lược dịch:


Mơ người xưa đất nhiều hướng
Tưởng cố hương lòng đứt ruột
.
3. THIÊN, ĐỊA, NHÂN
Về 3 chữ THIÊN, ĐỊA và NHÂN trong các câu thơ trên:
Trong Dịch học:  Vạch dương ( __ vạch liền) là ; vạch âm (- - vạch dứt) là không.


Trời trên, đất dưới và người ở giữa: Quẻ CÀN: 3 vạch dương . Quẻ CÀN là quẻ tốt, hạnh thông.


Người (NHÂN) mà:  Trên THIÊN - trời không có (- - vạch dứt) ; dưới ĐỊA - đất  cũng không có (- - vạch dứt). Trời và đất = QUÊ HƯƠNG không có thì NHÂN - người làm sao vui vẻ, hạnh thông được? Vì lúc đó quẻ CÀN biến thành quẻ KHẢM (Thủy): - Vạch dương ở giữa , hai vạch âm: một trên một dưới. NHÂN- người trên không trời, dưới không đất - nghĩa là không có QUÊ HƯƠNG.


            Càn (Kiền)
            Khảm (thủy)


     KHẢM là nước: Nước chảy lang thang không nói cố định. Không quê hương ai mà không lang thang?
Hãy cố gắng bảo vệ quê hương mình để còn nó. Mong thay!
.
LỜI KẾT


Qua trên, Nguyên Lạc tôi họa thơ Đường cho vui cùng với bạn thơ. Tuy nhiên, những dòng thơ này cũng là tâm sự của kẻ tha hương:
.
Kim nhật vọng cố quốc
Cố nhân hề vô âm!
Kim nhật vọng cố quốc
Cố nhân … bất khả tầm!
.
Xin tặng các lữ khách vẫn hoài vọng quê nhà bài thơ nhớ quê hương của tôi, xem như lời kết.
.
QUÊ HƯƠNG VẪN MÃI THIÊN THU
.
Quê hương bứt gốc ra đi
Quê hương là nỗi phân ly não lòng
Quê hương là những dòng sông
Quê hương là khói đốt đồng chiều lam
.
Quê hương lời đó linh thiêng
Máu xương giữ nước lời nguyền khắc ghi
Quê hương dù có biệt ly
Vẫn hoài cố lý vẫn lời nước non
.
Quê hương một tấm lòng son
Tổ tiên ơn nghĩa mãi còn thiên thu
"Sơn hà Nam quốc đế cư
Tiệt nhiên phận định thiên thư rành rành"
.
Quê hương người hỡi sao đành?
Quên câu " kiến nghĩa" lợi danh riêng mình! **
.
Nguyên Lạc
.................
* Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên phận định tại thiên thư
Lý Thường Kiệt
** Kiến nghĩa bất vi vô dõng giả/ Lâm nguy bất cứu mạt anh hùng.
Thấy việc nghĩa trước mắt mà không làm không phải là người anh dũng/ Thấy chuyện nguy nan không cứu không đáng mặt anh hùng.
.
Nguyên Lạc

READ MORE - HAI CHỮ QUÊ HƯƠNG - Nguyên Lạc

Monday, February 17, 2020

CHÙM THƠ "GIẤC MƠ" - Lê Văn Trung






GIẤC MƠ

Người chẳng mùa thu mà rừng tôi vàng úa
Người chẳng mù sương mà rừng tôi lạnh đầy
Người chẳng hoàng hôn mà chập chùng nỗi nhớ
Sao người không cầm giọt nắng trên tay
Tôi
Giọt nắng phương Nam nhớ áo lụa vàng phai
Người chẳng giăng mưa
Không mịt mù gió
Mà suối rừng tôi nằm nghe lá đổ
Người chẳng là sông mà bờ tôi sóng vỗ
Người không là sóng mà thơ tôi bập bềnh
Người không về đâu!
Người chẳng về đâu!
Tôi sân ga nghìn năm nằm đợi một con tàu
Người không về đâu!
Tiếng còi hú xé lòng đêm hun hút
Người không về đâu!
Bóng con tàu là giấc mơ hiu hắt
Chạy suốt cõi vô cùng, chạy suốt cuộc tình không.

   
GIẤC MƠ

Anh thức dậy lúc trời chưa kịp sáng
Và ánh trăng thượng huyền đã nằm ngủ trong mây
Anh bước vào vườn đêm như kẻ mộng du đi mãi trong giấc mơ dài
Giấc mơ về tự do của gió
Giấc mơ về lãng du của mây
Giấc mơ về khát vọng vô cùng của những dòng sông nghìn năm chảy hoài ra biển lớn
Giấc mơ về những con đường mở vào vô tận
Giấc mơ về những lâu đài có trái tim tình yêu vĩ đại
Của em
Giấc mơ về vòng tay ôm cả bầu trời xanh như màu áo người yêu dấu
Giấc mơ về đường chân trời anh đi hoài không tới
Để còn nuôi những hoài bão mặt trời
Giấc mơ về những vì sao rực sáng như đôi mắt rạng ngời
Ngày em đến hiến dâng linh hồn em thanh khiết
Giấc mơ về những loài hoa nở vào bất diệt
Nở vào cõi vô cùng thánh hiển lòng em
Anh thức giấc mặt trời chưa thức dậy
Anh đi tìm gì trong ánh sáng đục mù sương
Không phải niềm đau không phải nỗi buồn
Không suối hân hoan không nguồn hạnh phúc
Anh mộng du qua chưa hết giấc mơ anh
Để biết điều gì ở cuối ngày sau hết
Để biết ai đợi chờ anh bên bờ sông sinh diệt
Anh chỉ mơ thôi
Giấc mơ là những điều kỳ diệu anh chưa hề theo kịp
Chỉ là mơ thôi
Sao lòng anh tha thiết
Em có đứng chờ anh ở cuối giấc mơ này ?

                                                29.12.2019


GIẤC MƠ MÀU XANH NƯỚC BIỂN

Về gọi hết những màu thu vàng óng
Ta dệt lời nhung lụa viết nên thơ
Về gọi hết những chiều tơ biếc mộng
Những sợi tình đan thắm suối nguồn mơ

Ôi cơn gió lãng du qua miền tuổi dại
Ta lãng du qua đời em trọn buổi xuân thì
Em xanh quá cho ta nhìn không thấy
Cho ta nhìn không thấy áo hoa bay

Em xanh quá ươm màu xanh của biển
Sóng tình ru dìu dặt giấc mơ trầm
Em xanh quá ta mơ hoài không đến
Ta mơ hoài màu - áo - mộng - giai – nhân

Về gọi hết những màu thu huyền thoại
Những lời thu vàng thắm cả chiêm bao
Ta sẽ vẽ lên môi tình mời gọi
Linh hồn thơ đẫm hương mật ngọt ngào

Về đây nhé; cho áo người xanh mãi
Cho tình người xanh suốt cõi trăm năm
Cho lệ người rơi như từng nốt nhạc
Trong hồn ta trầm lặng tiếng dương cầm.
   

GIẤC MƠ MÙA ĐÔNG

Có tiếng chim bay động cuối vườn
Tưởng người về chạm gió mùa đông
Tưởng trăng xưa ngủ chìm trong lá
Tưởng lá run vì những giọt sương

Hãy lắng nghe hơi thở đất trời
Thơm như màu mật đã nồng môi
Thơm như hương lúa thì con gái
Và đóa quỳnh thơm lụa trắng ngời

Tôi đặt tim mình lên mặt đất
Nghe bàn chân của vạn mùa thu
Và tiếng em cười như tiếng hát
Ngọt ngào như tiếng gọi tình nhau

Tôi đặt tim mình lên trái tim
Cho từng sợi máu cũng rung lên
Cho nghe tê buốt từng hơi thở
Cho tình vời vợi đến vô biên

Hình như có tiếng chim vườn cũ
Vỗ cánh bay từ trong giấc mơ
Tưởng áo vàng hoa em từ độ
Bay về nhuộm thắm những câu thơ.

                                  Lê Văn Trung

READ MORE - CHÙM THƠ "GIẤC MƠ" - Lê Văn Trung

Saturday, February 15, 2020

CẠN LY CÙNG NGƯỜI... - Trần Mai Ngân






CẠN LY CÙNG NGƯỜI...

Uống cạn đi... cơ hồ chi lại ngại
Xin lỗi người ta lỡ cuộc trăm năm
Giọt tràn ly cay đắng âm thầm
Em có khóc - ta có sầu quạnh quẽ...

Uống cạn đi, bởi tình đời nhạt tẻ
Sau yêu đương là trăm nỗi bẽ bàng
Giấu lệ sầu lòng đã bước sang ngang
Xem như chết - mộ bia ghi từ ấy !

Uống ! Uống đi... Nào đôi ta cùng uống
Ly rượu nồng tống biệt tình nhau
Đắng cay đầy... cố nuốt - lòng đau
Thôi cũng cạn bởi vì tan vỡ !

Uống đi - uống đi... Như nhang trầm thắp nén
Vì mọi người ta đốt liệm đời nhau
Hết rượu rồi về lại xôn xao
Nụ cười ấy... là niềm đau chôn kín !
                             
                                          Trần Mai Ngân

READ MORE - CẠN LY CÙNG NGƯỜI... - Trần Mai Ngân

DẠ SẦU LAN - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: DạLan Hoàng - Ca sĩ: Đông Nguyễn

READ MORE - DẠ SẦU LAN - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: DạLan Hoàng - Ca sĩ: Đông Nguyễn

Thursday, February 13, 2020

TIỄN BẠN LẤY CHỒNG - Thơ Lê Hứa Huyền Trân


TIỄN BẠN LẤY CHỒNG
Lê Hứa Huyền Trân
(Tặng H)

Qua xuân sao vội lấy chồng
Để hạ nở những nụ hồng xa xôi
Ái tình đánh tiếng mồ côi
Thần tình ái nỡ chia đôi chúng mình
Bạn thân cũng một chữ tình
Nhưng tình ái cắt thình lình tình thân
Thôi thì ở chốn ái ân
Thi thoảng nhớ để bâng khuâng cho mình
Tình sao cũng gọi là tình
Hãy gìn giữ đừng để mình phải đau
Đừng làm nước mắt rơi mau
Đừng để bạn cũng phải đau theo người
Trên môi hãy nở nụ cười
Thay tôi- vì mất khoảng trời của tôi.
Đàn đương đánh điệu mồ côi
Nghe lạc nhịp nghe bồi hồi xuyến xao
Vầng trăng kia ở trên cao
Tiễn bạn tôi tới cõi nao lấy chồng


Tác giả  : Lê Hứa Huyền Trân
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định

READ MORE - TIỄN BẠN LẤY CHỒNG - Thơ Lê Hứa Huyền Trân

Wednesday, February 12, 2020

THƠ, CA DAO CHO NGÀY LỄ TÌNH YÊU - Nguyên Lạc


              

                 
 THƠ, CA DAO CHO NGÀY LỄ TÌNH YÊU 
Nguyên Lạc 

SƠ LƯỢC VỀ NGÀY VALENTINE

1. Ý nghĩa của ngày Valentine
Ngày Valentine (tên tiếng Anh là Valentine’s Day, Saint Valentine’s Day) còn được gọi là ngày lễ tình yêu, ngày lễ tình nhân, diễn ra vào ngày 14/2 hàng năm. Đây là một trong những ngày lễ lớn tại châu Âu và Bắc Mỹ. Nó được đặt tên theo Thánh Valentine - một trong những vị Thánh tử vì đạo Kitô giáo đầu tiên.

 Valentine chính là dịp để cả thế giới tôn vinh tình yêu đôi lứa, tình cảm giữa các đôi tình nhân và rộng hơn là tình cảm bạn bè khác phái. Mỗi khi đến Valentine, người ta lại bày tỏ tình cảm cho nhau thông qua những lời chúc ngọt ngào hay những món quà ý nghĩa như thiệp, hoa hồng, socola, tấm thiệp tình yêu xinh xắn …

2. Nguồn gốc của ngày Valentine
Có rất nhiều giả thuyết về nguồn gốc của ngày lễ tình nhân Valentine, nhưng giả thuyết được nhiều người chấp nhận nhất là câu chuyện của vị linh mục có tên Valentine dưới thời Hoàng đế La Mã Claudius II ở thành La Mã (Rome).

Vào khoảng thế kỷ thứ III, Đế quốc La Mã phải tham gia nhiều cuộc chiến tranh. Do gặp khó khăn trong việc kêu gọi các chàng trai trẻ tham gia nhập ngũ - họ không muốn xa gia đình hay người yêu. Claudius II cho rằng hôn nhân chỉ làm đàn ông yếu mềm, nên ông đã ban lệnh cấm người dân tổ chức lễ đính hôn hoặc đám cưới để toàn lực tập trung vào chiến tranh.

Sắc lệnh của nhà vua vấp phải sự phản đối của nhiều người, trong đó có linh mục Valentine ở thành La Mã và Thánh Marius. Họ tiếp tục cử hành lễ cưới cho các đôi vợ chồng trẻ trong bí mật. Không lâu sau đó, việc này bị phát hiện, linh mục Valentine bị bắt và kết án tử hình bằng thức kéo lê và bị ném đá cho đến chết vào ngày 14/2/273. Tuy nhiên vào buổi chiều trước khi ra pháp trường, ông đã gửi tấm “thiệp Valentine” đầu tiên cho con gái của người cai tù, ông này tên Asterius - một người thiếu nữ mù lòa bẩm sinh đã được ông chữa lành bằng phép màu lạ. Trên tấm thiệp, mà linh mục Valentine gửi có ký tên “dal vostro Valentino” (From your Valentine - từ Valentine của em/con). Dần dần, ngày 14 tháng 2 hằng năm đã trở thành ngày mà các cặp tình nhân trao đổi các bức thông điệp của tình yêu. Thánh Valentine cũng từ đó trở thành vị Thánh bổn mạng của những lứa đôi.

- Những cánh chim tình của Chaucer
Năm 1382, nhà thơ Geoffrey Chaucer viết một bài thơ "Nghị hội của đám đông" (Parlement of Foules) trong đó có những câu nói về ngày Thánh Valentine:

For this was on saint Valentine's day
When every birds came there to choose his make...
Vì vào ngày Thánh Valentine này,
Những cánh chim bay về đó để chọn bạn tình...

Bài thơ này được viết để tôn vinh kỷ niệm một năm lễ đính hôn của Vua Richard II của Anh với Anne của Bohemia, một hiệp ước hôn nhân đã được ký kết vào ngày 02 tháng 5 năm 1381, và hôn lễ được cử hành 8 tháng sau đó
                                                                               (Theo Wikipedia)

Valentine ban đầu chỉ là ngày lễ riêng ở Bắc Mỹ và châu Âu, nhưng sau này nó được phổ biến tại hầu hết các quốc gia trên thế giới, trong đó có cả Việt Nam

3. Các ngày Valentine
Theo truyền thống thì Valentine chỉ có 1 ngày duy nhất vào 14/2 hằng năm. Tuy nhiên 1 ngày lễ tình nhân dường như chưa đủ để người ta thể hiện hết tình cảm với nhau, nên ngoài ngày Valentine 14/2 chánh ra, người ta đã tổ chức thêm 2 ngày Valentine nữa:  Vào ngày 14/3 và ngày 14/4. Vậy có 3 ngày Valentine:

- Valentine đỏ
Valentine đỏ là ngày lễ tình nhân truyền thống, được tổ chức vào ngày 14/2 theo “truyền thuyết” về Thánh Valentine. Đây là dịp để người ta bày tỏ tình cảm của mình với người thương/yêu thông qua những món quà, những lời chúc thật ngọt ngào.

- Valentine trắng
Valentine trắng (White Day, White Valentine) được tổ chức vào ngày 14/3 hằng năm, đúng một tháng sau ngày Valentine đỏ. Valentine trắng bắt nguồn từ câu chuyện của một chàng trai Nhật Bản, 1965. Anh muốn đáp lại tình cảm của cô gái đã tặng quà cho mình vào Valentine đỏ nên đã làm một hộp kẹo trắng như tuyết rất to để gửi đến cô gái. Từ đó, Ngày Trắng ra đời.  White Day lần đầu tiên được tổ chức vào năm 1978 ở Nhật Bản rồi dần được biến thể trở thành Valentine trắng phổ biến rộng rãi ở nhiều nước trên thế giới.

Valentine trắng là "ngày trả lời" đối với ngày Valentine đỏ. Vào ngày này, các chàng trai sẽ đáp lại tình cảm của người con gái yêu mến mình trong suốt thời gian qua bằng một món quà ý nghĩa hoặc lời nói thật cảm động.

- Valentine đen
Valentine đen có nguồn gốc từ Hàn Quốc, diễn ra vào ngày 14/4. Khác với Valentine đỏ và Valentine trắng, Valentine Đen là ngày dành riêng cho những thành viên của hội độc thân (FA).

HAI BÀI THƠ VỀ TƯƠNG TƯ

Nhân ngày lễ tình yêu, tôi xin dịch và giới thiệu đến bạn 2 bài thơ chữ Hán ngắn nói về tình yêu, về tương tư cùa 2 thi sĩ: Một người hiện tại và một người "ngàn năm trước":

1 . Thơ về tương tư cùa Hạt Cát
- Nữ sĩ Hạt Cát tên thật Trần Thị Bạch Vân, bút hiệu thường dùng: Hạt Cát, Lăng Già Nguyệt, Sa Sa, Lạp Sa … Cựu học sinh trường Trịnh Hoài Đức tỉnh Bình Dương, quê Lái Thiêu Việt Nam. Hiện đang sống ở Mỹ.

Nữ sĩ là tác giả thi tập Bạch Vân Vô Sở Trú mà tôi đã giới thiệu năm 2019 [*]

- 4 câu thơ

TƯƠNG TƯ NGUYỆT

Mang mang canh trường hàn nguyệt,
Tình hoài nhất thốn đa đoan,
Nguyệt chiếu sơn vân dã thảo
Tương tư hà xứ chung ngân?

Dịch nghĩa:

Đêm dài, ánh trăng lạnh, mênh mông
Một tấc tình thương nhớ ngổn ngang
Trăng soi chiếu mây núi, cỏ hoang dại
Nhớ nhung biết bờ bến tận cùng nơi đâu?

                                                (Hạt Cát)

Nguyên Lạc chuyển ngữ

TRĂNG TƯƠNG TƯ

Mênh mang đêm dài trăng lạnh
Chút tình thương nhớ đa đoan
Trăng soi mây ngàn cỏ nội
Tương tư bờ bến đâu tìm?

2. Thơ về tương tư cùa Yến Thù
-  Yến Thù hay Án Thù 晏殊 (991-1055 - thời Bắc Tống) tự Đồng Thúc, người huyện Lâm Xuyên (nay thuộc tỉnh Giang Tây), 7 tuổi đã làm văn, về sau làm quan tới Tể tướng. ông nổi tiếng trên văn học sử với tập Chân ngọc từ [Thi viện]

- 4 câu thơ trong Xuân Hận

Vô tình bất tự đa tình khổ
Nhất thốn hoàn thành thiên vạn lũ
Thiên nhai địa giác hữu cùng thời
Chỉ hữu tương tư vô tận xứ

                 (Xuân hận – Yến Thù)

Dịch nghĩa:

Kẻ vô tình đâu thấu hiểu nỗi khổ của người đa tình,
Một tấc tương tư cũng biến thành ngàn vạn sợi sầu khổ.
Chân trời góc bể có cũng có điểm cuối cùng
Chỉ có tương tư là mãi vô tận.

Phóng dịch:

Chân trời gốc bể đâu xa
"Trường tương tư"* mãi bao la không bờ
Đa tình khác kẻ thờ ơ
Tấc thôi thương nhớ vạn tơ kết sầu

                                     (Hận xuân)
...........
* Mượn tên tựa đề bài thơ "Trường tương tư" của Lương Ý Nương. Trong bài thơ này có 4 câu nổi tiếng hầu như ai cũng biết: Ngã tại Tương giang đầu/Quân tại Tương giang vĩ/Tương tư bất tương kiến/Đồng ẩm Tương giang thuỷ.

CA DAO VỀ TÌNH YÊU

Xin ghi ra đây 4 câu ca dao về tình yêu đôi lứa nổi tiếng

Lá này gọi lá xoan đào
Tương tư gọi nó thế nào hở em?
Lá khoai anh ngỡ lá sen
Bóng trăng anh ngỡ bóng đèn em khêu

                                              (Ca dao)

LỜI KẾT

Xin được dùng bài thơ sau đây xem như là lời kểt cho bài viết về ngày lễ tình yêu:

TẶNG NGƯỜI YÊU DẤU

Mời nhau cạn chén rượu đầy
Ngoài song xuân đến trong nầy tình ta
Tặng người yêu dấu ngày xưa
Chút tình cùng nỗi xót xa ngậm ngùi
Buốt lòng đã để em tôi
Cháy màu tóc mượt một đời còng lưng
Trao em một gã lừng khừng
Tưởng như thông thái. nửa khùng nửa ngu
Tặng luôn "ảo vọng mùa thu"
Đại ngôn tuổi trẻ cùng bao dại khờ!

Cảm ơn chẳng phải tình vờ!
Dìu nhau đi đến bến bờ tử sinh
Ơn em trọn kiếp ân tình
Nếu không... một kiếp điêu linh khổ nàn!

                                              Nguyên Lạc
...............

[*] Giới thiệu tập thơ Bạch Vân Vô Sở Trú - Nguyên Lạc
http://t-van.net/?p=40987
http://www.art2all.net/tho/nguyenlac/nguyenlac_gioithieu-bachvanvosotru.htm

READ MORE - THƠ, CA DAO CHO NGÀY LỄ TÌNH YÊU - Nguyên Lạc

NGÕ XƯA | CHUYỆN CŨ... - Thơ Đặng Xuân Xuyến




NGÕ XƯA
- Yêu mến tặng NTY -

Tôi về gió quẩn lối xưa
Tiếng ầu ơ nghẹn ngõ trưa tháng Mười
Tôi gom gió thoảng ngang trời
Buộc câu ru lại để cười bớt run

Ngỡ rằng gối mỏi chân chùn
Đã quên rét ngọt mưa phùn ngõ quê
Ngỡ rằng trăm mối bộn bề
Đã quên tôi với vụng về lối xưa

Tôi về bứng cọng gió thừa
Mà như giá lạnh cũng vừa bứt mây
Tiếng cười luất khuất còn đây
Mà xa xót cỏ ken dầy ngõ xưa

Tôi về, bóng đổ dồn trưa
Ầu ơ... nghẽn nhịp lối xưa tháng Mười..

Làng Đá, 30 tháng 12.2019
Đ.X.X.


CHUYỆN CŨ...

- Kính tặng chú Trần Quốc Phiệt
nhân đọc comments bài NGƯỜI XƯA -

Cháu vốn đa tình mà thủy chung
Mười năm vun mãi khối si tình
Nào đâu biết được người ta đã
Lặng lẽ lên đò để quên sông.

Cháu khờ, khờ lắm. Chú biết không
Cứ ngỡ sông kia chả uốn dòng
Đem gán Xuân thì vào ảo mộng
Đâu ngờ gió lạnh phủ kín sông.

Cháu rõ người ta vội cưới chồng
Cưới người chồng đó có như không
Cứ nghĩ sầu tình vừa tỉnh mộng
Sao lòng còn ở ngã ba sông.

Cháu nhắc bao lần đừng ngoái trông
Thây kệ người ta nợ vợ chồng
Nhưng mà đằng đẵng mười năm mộng
Cứ rức trong lòng tiếng sáo Trương!


Hà Nội, 22 tháng 12.2019
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

READ MORE - NGÕ XƯA | CHUYỆN CŨ... - Thơ Đặng Xuân Xuyến

GIA ĐÌNH - Trần Mai Ngân






GIA ĐÌNH

Mấy mươi năm rồi chị em tôi mới ngồi lại cùng ăn với nhau trên một bàn ăn ở ngôi nhà cũ. Ngôi nhà mà chúng tôi đến đầu tiên sau khi cất tiếng khóc chào đời...

Mấy mươi năm trước, ngôi nhà vẫn diện tích như thế này nhưng chúng tôi không thấy nó nhỏ hẹp mà lại thấy nó là cả bầu trời rộng lớn... chứa đựng những vui buồn của hạnh phúc!

Ở đó có Má của chúng tôi tất bật lo toan... như Gà mẹ lúc nào cũng vươn cánh ra bào vệ đàn con 8 đứa... chăm chút các con theo cách riêng của mình, dù thiếu, dù đủ nhưng vẫn đầy tràn tình yêu thương...
Ở đó có Ba chúng tôi, nói ít, làm nhiều... Ba kiếm tiền giỏi để cho chúng tôi ăn học và lớn lên... Ở đó, Ba hay trầm tư ngồi bên balcon với ly cà phê đợi sáng...
Má không nói, còn Ba thì cưng con mèo nhỏ bằng tuổi đứa con gái thứ sáu ở xa... nhìn con mèo tôi biết ba luôn nhớ thương con gái của mình...

Hằng năm, những ngày giáp tết và mùa hè là đứa con gái thứ sáu được quay về sum họp với ba má với anh chị em... Nó sống và cảm nhận về hai từ gia đình thiêng liêng.
Gia đình là tiếng cười của ba má và 8 đứa con chen chút trong bàn tròn ăn cơm thật vui. Gia đình cũng có khi là tiếng la rày của Má lúc các con không ngoan...
Thế đấy, anh chị em chúng tôi lớn lên từng ngày...

Rồi thời cuộc... rồi chia xa... Có những nỗi buồn, mất mát...
Nhưng trong chúng tôi dòng máu của họ Lee vẫn luôn luân chuyển trong cơ thể và tình yêu thương vẫn đầy tràn khi có dịp gặp nhau, ở cạnh nhau...

Lần này, một dự định thật hạnh phúc là chúng tôi đủ đầy quay về căn nhà cũ 151...HMĐ... Nhưng. “Người định như thế như thế, trời bảo chưa thế chưa thế...” Cơn đại dịch Corona ...đã làm sự sắp xếp chu đáo trở nên bất thành...
Không có các con trai của họ Lee, và ngũ long công chúa lại vắng một...
Buồn và tiếc lắm! Tiếng cười bớt đi một cung bậc của âm thanh... Thương và nhớ!
Thôi thì lại hò hẹn một lần nữa và cầu mong ý nguyện sẽ thành... Chúng ta sẽ đầy đủ bên nhau thật vui thật hạnh phúc...

Thấp thoáng tôi thấy trên áng mây vàng nụ cười an nguyện hài lòng của ba má về tình ruột thịt của chúng tôi... Của các con của ba má…

                                                                    Trần Mai Ngân

READ MORE - GIA ĐÌNH - Trần Mai Ngân

XUÂN HỒNG - Thơ Lê Kim Thượng


  
      Nhà thơ Lê Kim Thượng



XUÂN HỒNG

Mấy mùa... yêu dấu, dấu yêu
Nắng Xuân đưa tiễn mưa chiều Lập Đông
Chúng mình nghĩa suối, tình sông
Giữ cho tươi thắm Xuân Hồng, hồng son
Tiếng cười khúc khích tươi giòn
Làn môi, sóng mắt... vẫn còn tinh khôi
Liếc nhìn, đôi mắt có đuôi
Gió đưa mái tóc ngược xuôi, tóc thề
Ngập ngừng, nón lá nghiêng che
Để cho môi tựa, má kề song song
Nắng rơi trong mắt, mắt trong
Tay ve vuốt tóc, tay vòng lưng ngoan
Phất phơ áo lụa, khăn voan
Khoác cho em chiếc áo choàng Tường Vi
Da em trắng mọng Xuân thì
Thở run ngực nõn... tình si với tình
Đôi ta như bóng với hình
Thề non, hẹn biển chúng mình thành đôi...

Xa em vẫn nhớ dáng người
Nhớ em, nhớ nhất tiếng cười giòn tan
Lời ca chùng xuống phím đàn
Tình như dao nhọn xuyên ngang buốt lòng
Xa em tình đổ về khôn
Tiếng thơ khắc khoải... Diêu Bông ơi hời...
Lá vàng, vàng rụng đầy trời
Mấy mùa Thu chết, buồn rơi chất chồng
Tìm em cuối bãi đầu sông
Trường Giang chảy mãi, tình không thấy về
Bên lề nỗi nhớ ê chề
Cầu Sương, Bến Đợi não nề đò đưa...
Vẫn là em của tôi xưa
Chiều mưa loang tím, bóng mưa hiện về
Cho tôi lời ấm vỗ về
Cho tôi một nửa lá thề Diêu Bông
“Để cho con Sáo sổ lồng...”
“Sao em nỡ vội lấy chồng...” đôi mươi
Cỏ khô, khóc dấu chân người
Giậu tình xiêu đổ, tiếng cười xanh rêu...
                       
                  Nha Trang, tháng 02. 2020
                       LÊ KIM THƯỢNG

“...” Ca Dao

READ MORE - XUÂN HỒNG - Thơ Lê Kim Thượng