Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, January 3, 2020

CÂU CHUYỆN CÂY BÚT VÀ ĐÔI GIÀY - Truyện ngắn MacDung




CÂU CHUYỆN CÂY BÚT VÀ ĐÔI GIÀY
Truyện ngắn
MACDUNG
                                                           
  Đôi Giày đang rầu rĩ, vì mấy hôm nay thân thể nó rách bươm do phải phục dịch cho những chuyến đi dài hạn. Nó nghĩ mà tủi tấm thân khi thấy đời mình sao thấp hèn, cứ ở mãi dưới chân người, mặc cho ai tha hồ chà lết. Quay đi ngoảnh lại đâu có ai như nó? Quần Áo thì được chải chuốt. Mũ Nón lại ở trên cao. Anh Cặp thì con người kè kè bên cạnh. Cứ nhìn anh Bút là đã phát thèm. Lúc thì được nâng niu gìn giữ trong cặp. Lúc lại được cầm trên tay. Có khi lại được con người trân trọng treo lên túi áo mới sướng cơ chứ!...
Từ hôm phát hiện ra ai ai cũng chiếm phần tiện nghi, Đôi Giày ngày đêm than thở không biết đến khi nào cuộc đời mình mới khá hơn. Lắm hôm nó quá buồn tình đâm ra rầy rà với lũ chuột. Mà lũ chuột với nó có khi nào trở nên hòa thuận. Cứ thấy lúc giày dơ bọn chúng liền xâu vào như là bắt được của. Con nọ nhảy vào, con kia nhảy ra, thi nhau chìa răng ra càm cạp Đôi Giày đang tiều tụy bởi lâu nay chưa được tắm rửa, chải chuốt bằng dầu. Bao nhiêu nỗi uất hận Đôi Giày đành đem ra trút lên lũ chuột. Nó nhiều lần cố dẫm đạp cho bọn chúng biết tay, nhưng vẫn chưa thực hiện được do động tác của bản thân quá thô kệch và chậm trì. Quá thất vọng nó quay sang cau có với Cây Bút.
- Này anh Bút! Lâu nay anh cứ mãi ở trên cao nên không hiểu gì chuyện bàn dân thiên hạ phía dưới. Người ta sống khổ mà anh dửng dưng như không biết gì, sao gọi là tình người. Nếu hôm nào cao hứng, anh nên xuống đây hòa nhập với chúng tôi để nâng cao kiến thức.
Cây Bút đang ở trong miệng túi nghe thấy vậy liền nói:
- Không phải là tôi không muốn xuống, nhưng thân phận mỗi người mỗi khác. Cái số anh là nằm dưới đấy, còn tôi dù muốn dù không phải ở trên cao. Người Ấn Độ có một câu nói rất hay: Nếu ai cũng lên kiệu thì ai là người khiêng kiệu. Vì lẽ đó sinh hoạt của chúng ta khác nhau cũng không có gì ngạc nhiên.
Đôi Giày nghe thấy thế lấy làm bực mình. Không lẽ chỉ có là Bút mới được ở trên cao, còn như nó cứ suốt đời phải ở dưới đất.
- Anh nói đến phân công xã hội, mỗi người mỗi việc là đúng! Nhưng sự phân chia đó là do công việc chứ không phải nhân cách. Đâu phải ai ai khi được chút ít danh phận rồi lại nhìn người bằng nửa con mắt. Tôi không tin việc, là Đôi Giày thì không thể nào ở trên cao được…
Cây Bút cười nói:
- Anh không thể nào thay đổi được việc ấy đâu. Đừng phí công vô ích!
Lời của Cây Bút khiến Đôi Giày càng tức giận thêm. Nó nghĩ trước sau cũng có cách chứng minh số phận con người luôn luôn thay đổi, và giày cũng có lúc ở trên cao được vậy!
Thế là từ hôm đó, lúc vắng người nó lại cố sức trèo lên cái bàn ở giữa nhà. Nếu lên được trên đấy, không phải Đôi Giày đã đúng hay sao…
Nhưng dù Đôi Giày rất cố gắng cũng khó thực hiện được mong muốn. Điều này cũng không có gì ngạc nhiên, bởi đã là giày thì đâu có chân để trèo lên bàn được. 
Thất vọng, nhưng Đôi Giày không nản chí. Nó ngày đêm suy nghĩ xem có cách nào trèo lên cao được không. Rồi một hôm nó trông thấy bác Mèo, liền nghĩ ra một cách. Không tự leo lên bàn được thì nhờ bác Mèo vậy! 
Thế là Đôi Giày nằn nì ỉ ôi với con mèo già mà ngay cả chuột cũng lờn mặt.
- Bác Mèo ơi! Trông bác thì khỏe lắm, nhưng chắc không đủ sức đem cháu lên bàn đâu.
Con Mèo nghe nói liền nổi tính tự ái:
- Không lẽ ta lại chẳng chiều được một tí ước muốn của cháu sao. Nào để ta bế cháu lên nhé!
Con Mèo đã già nên sức chẳng còn bao lăm. Nó cố mãi mới kéo được Đôi Giày lên cạnh rìa bàn. Nhưng Đôi Giày chưa kịp đắc ý, khoe khoang với Cây Bút thì có người đi vào. Người đàn bà vừa bước vào, thấy đôi giày trên bàn liền quát tháo luôn:
- Mấy đứa trẻ thật là quá quắt. Giày dép như thế này mà đem để trên bàn mới chết chứ!
Nói xong người đàn bà đem Đôi Giày đến kệ dép bỏ vào. Hành động này khiến Đôi Giày buồn xo. Ôi! Nó sắp thành công lại có kẻ phá bĩnh mất rồi. Đành phải nghĩ cách khác vậy!
Loay hoay mất hết mấy hôm, cuối cùng Đôi Giày lại nghĩ ra một cách. Trong nhà có nuôi một chú Chó săn, đây là giống chó rất hay hiếu động. Con Chó thường hay đùa giỡn với những vật dụng linh tinh, có khi chú ta cũng thích đùa nghịch với Đôi Giày. Thế là Đôi Giày nghĩ ra một trò khêu gợi tính hiếu kỳ của con Chó. Đang nằm dưới đất, nó cố lắc mình mấy lượt gây sự tò mò ở con vật. Sau đó thấy không có hiệu quả nó lại nhảy cẫng lên như mắc phong. Chú Chó thấy việc lạ, bắt đầu chú ý đến Đôi Giày. Nó bước đến gần ngửi ngửi lên đôi giày không được mấy sạch. Rồi như bị kích thích bởi cái mùi đặc biệt ấy, con vật lên cơn cuồng nộ, giằng xé và vật nhau với Đôi Giày. Con Chó rất hăng, nó hết vật Đôi Giày sang bên này, lại sang bên kia. Cuối cùng quá hăng tiết nó ném Đôi Giày văng lên cái bàn được đặt kề bên cửa sổ. Đến đây thì mục đích của Đôi Giày đã đạt, nó không muốn dây dưa với con Chó nên quay sang nói chuyện với Cây Bút.
- Nào! Bây giờ thì chúng ta nói chuyện công bằng hơn. Người ở trên cao, kẻ ở dưới đất, đấu khẩu với nhau chẳng thích tí nào. 
Cây Bút bình thản nói:
- Số anh là ở dưới đất, có cố trèo lên đây cũng chẳng được bao lăm. Con người khi phát hiện ra, lại ném anh về chỗ cũ cho xem.
Đôi Giày tỏ ra nghĩ ngợi. “Cây Bút nói đúng đó! Xưa nay mình ở dưới đất, bây giờ trèo lên cao, người ta trông thật chướng lắm. Nếu con người trông thấy, đời nào chịu để cho yên…” 
Nhưng nếu không thử qua, Đôi Giày thật không cam tâm. Cuộc đời xoay chuyển, vật gì có lúc cũng phải đổi thay chứ!
- Anh xem! Bây giờ tôi được ở cao. Dù cho cuộc đời có ngắn ngủi tôi cũng muốn nở mày, nở mặt một chút với mọi người.
Cây Bút lại cười khúc khích:
- Anh quả là người có nghị lực, cố sức vượt lên trên số phận, nhưng tôi nghĩ chẳng lợi ích gì. Một chút nữa đây, cô bé con ông chủ vào lại ném anh xuống sàn cho xem.
Quả nhiên đúng như lời Cây Bút nói. Cô bé gái vừa trông thấy Đôi Giày liền xuýt xoa luôn miệng:
- Eo ơi! Đôi Giày sao lại nằm ở đây!
Nói xong cô ta lại đem Đôi Giày để xuống sàn nhà…
Tối đêm ấy Đôi Giày buồn bã không sao ngủ được. Nó nghĩ số của mình suốt đời không còn cơ hội vươn lên được. Đi đâu, ở đâu, Đôi Giày vẫn phải ở dưới đất. Nếu giày mà ở trên cao đúng là việc lạ đời…
Nhưng… những lúc đối thoại với Cây Bút nó lại thấy tức anh ách. Cây Bút luôn tự hào là vật cao quý, lúc nào cũng ở trên cao, luôn luôn sạch sẽ với nét “tri thức” vốn có của mình. Vậy còn giày thì để làm gì cơ chứ? Người ta mang nó dưới chân, lê gót khắp nẻo đường, khiến thân thể nó tàn tạ mà chẳng mấy ai tỏ ra thương tiếc. So ra hai thứ: Rõ ràng Cây Bút hơn đứt Đôi Giày!
Một buổi sáng, vừa mở mắt ra Đôi Giày thấy Cây Bút đang nằm cạnh mình. Nó kinh ngạc la lên:
- Sao hôm nay anh lại nằm đây? Không phải chỗ của anh là ở trên cao sao?
Cây Bút bây giờ không còn vẻ kênh kiệu như trước. Nó mệt nhọc nói:
- Không hiểu sao người tôi lâu nay càng lúc càng cứng ra, máu huyết như không chịu chảy, khiến toàn thân khó chịu vô cùng. Ông chủ đêm qua dùng tôi mà không hài lòng chút nào, sau cùng ném tôi ra đây với một lời trách móc: “Bút mà để lâu ngày cũng hư!”
Đôi Giày nghe thấy thế liền cười:
- Cái gì không sử dụng, lâu ngày cũng hư, không riêng gì Cây Bút. Ông ta nói thế thật chưa công bằng…
Tiếng thút thít của Cây Bút lại vang lên:
- Lỗi không phải tại tôi. Đã là bút thì phải thường xuyên được sử dụng. Riêng tôi lại được ông ta mang trên người như một vật trang trí cấp cao, đến lúc cần thì mực khô mất, làm sao dùng được!
Đôi Giày kinh ngạc:
- Thế ông ta mang theo bút làm gì với những chuyến công tác liên miên?
- Anh không hiểu đâu! Nhiều người mang bút như cái mác của “tri thức”, thật ra họ chỉ toàn nói, nói và nói, chứ mấy khi đụng đến bút. Đã vậy mỗi khi cần đến bút, họ lại mắng mỏ: “Đúng là đồ vô tích sự”…!
Đôi Giày nghe xong mới vỡ lẽ ra một việc. Ở đời vật gì đắc dụng thì được sử dụng thường xuyên, không cần phân biệt cao hay thấp. Giày không thể ở trên cao, vì cái số là như vậy. Nhưng bút ở trên cao có khi lại xuống đất vì không còn hữu dụng cho con người. Ở dưới trèo lên không được, nhưng ở trên rơi xuống nằm cùng Đôi Giày là được đấy nhé…!
Và Đôi Giày chợt nghĩ đến một việc nữa. Sở dĩ ông chủ ít khi sử dụng bút, vì biết đâu ông ta nói giỏi hơn viết. Không phải lúc nãy Đôi Giày nghĩ ra rằng: “Cái gì đắc dụng thì được sử dụng thường xuyên” hay sao!?...

                                  Bình Tân. 19.10.2011.                                                                             MacDung                                             

        
READ MORE - CÂU CHUYỆN CÂY BÚT VÀ ĐÔI GIÀY - Truyện ngắn MacDung

TÌNH YÊU MÙA XUÂN - Thơ Nguyễn Hồng Linh

Nhà thơ Nguyên Hồng Linh



Liên kết ca khúc Tình Yêu Mùa Xuân từ Facebook Hong Linh Nguyen:

https://www.facebook.com/thuson.mai/videos/1846286382076224/



TÌNH YÊU MÙA XUÂN
Nguyễn Hồng Linh




Mai vàng đua nở đầy trên cành
Tung tăng chân sáo vội bước nhanh
Líu lo ca hát chim tung cánh
Một mảnh vườn xuân gió phủ mành

Em bước cùng anh giấc mộng lành
Đào hồng đươm nụ kết mỏng manh
Sắc xuân lưu luyến tình lóng lánh
Xuân nồng khoe sắc giữa trời xanh

Lễ chùa khấn nguyện với lòng thành
Mộng xuân lưu luyến phủ kín quanh
Mưa xuân kết hạt rơi sóng sánh
Đong đầy hạnh phúc màu thiên thanh

Anh đào, cúc, quất dưới nắng hanh
Với tay hái nụ... thôi chẳng đành
Hỡi nụ tầm xuân đang trổ nhánh
Rạo rực xuân tình dáng long lanh.

N.H.L.





READ MORE - TÌNH YÊU MÙA XUÂN - Thơ Nguyễn Hồng Linh

Thursday, January 2, 2020

XUÂN XƯA - Thơ Lê Kim Thượng



     Nhà thơ Lê Kim Thượng


XUÂN XƯA

Về đâu giữa “Cõi - Người - Ta”
Về đâu giữa “Hội - Phù - Hoa” cuộc đời
Mỗi mùa lá rụng, lá rơi
Tôi gom xếp lá, đếm thời gian qu
Tôi bây giờ... ở xứ xa
“Chim chuyền bụi ớt...”, bụi cà lặng đau
“Chiều chiều, ra đứng ngõ sau...”
Câu thơ đứt đoạn... ruột đau nghẹn ngào
Gặp quê trong giấc chiêm bao
Một thời Xuân cũ... dạt dào, xốn xang...

Vườn Mai nở rộ hoa vàng
Xuân vui trong nắng mơ màng, mong manh
Cúc Tần, Lan Huệ mướt xanh
Hoa quê khoe sắc... Vàng Anh hót chào
Ao Sen lộng gió ngọt ngào
Hương quê, hương đất... bay vào tình si...
Chiều đi... lặng lẽ chiều đi
Bên song có tiếng thầm thì gió qua
Mây ôm đầu núi xa xa
Sông quê điệu sóng trầm ca bềnh bồng
Chuông chùa vọng tiếng thu không
Cánh diều no gió... mênh mông lúa vàng
Cây xưa đứng đợi bên đàng
Vàng bay hoa rụng... rộn ràng thương ca...
Câu hò theo chiếc đò xa
Xuống câu Vọng Cổ... lời ca úa nhàu
Tiếng ca bay bổng về đâu
Nỗi đau Nàng Thúy... Nỗi sầu Chàng Trương
Tiếng lòng theo gió ngọt hương
Níu chân dĩ vãng, vấn vương... Về Nguồn
Rượu suông... uống với trăng suông
Tri âm chia sớt nỗi buồn xứ xa
Bạn hiền thao thức cùng ta
Sao Hôm bầu bạn tiếng gà sang canh
Cuối đời... tìm lại ngày xanh
Trách chi con nhện giăng mành tơ vương...

Một đời lận đận tha hương
Bước chân Vô Định... nẻo đường long đong
Bóng người héo hắt qua song
Cửa Sài khép kín... rêu phong bụi trần
Mỗi người, mỗi một căn phần
Kẻ cao sang... kẻ gian truân, khóc cười
Câu ca “Người hỡi... ơi người...”
Mắt nhìn xa vắng, môi cười mà đau
Hỏi thầm, nước chảy về đâu?
Bèo trôi theo sóng... bóng sầu đò neo
Nắng tà khuất bóng qua đèo
Lời ca ray rứt, tan theo tiếng đàn
Năm cùng, tháng tận lụi tàn
Đếm mùa lá rụng, úa vàng Xuân xanh
Hàng cây thắp nắng trên cành
Vàng xưa về đọng trên thành sầu bi
Chiều đi... tắt ánh Tà Huy
Nhớ quê, chẳng biết làm chi hết buồn
Túi thơ - Bầu rượu - Trăng suông
Chìm trong gió giật, mưa tuôn... một mình...
Lục Bát là Lục Bát tình
Hồn quê vẫn giữ bóng hình sắt son
Dù sao Trái Đất vẫn tròn
Tôi - Quê chung thủy... vẫn còn ngộ tri...                                       
Lục Bát là Lục Bát tình
Hồn quê vẫn giữ bóng hình sắt son
Dù sao Trái Đất vẫn tròn
Tôi - Quê chung thủy... vẫn còn ngộ tri...

                   Nha Trang, tháng 01. 2020
                        LÊ KIM THƯỢNG

READ MORE - XUÂN XƯA - Thơ Lê Kim Thượng

NGÕ XƯA - Thơ Đặng Xuân Xuyến



NGÕ XƯA
- Yêu mến tặng NTY -

Tôi về gió quẩn lối xưa
Tiếng ầu ơ nghẹn ngõ trưa tháng Mười
Tôi gom gió thoảng ngang trời
Buộc câu ru lại để cười bớt run

Ngỡ rằng gối mỏi chân chùn
Đã quên rét ngọt mưa phùn ngõ quê
Ngỡ rằng trăm mối bộn bề
Đã quên tôi với vụng về lối xưa

Tôi về bứng cọng gió thừa
Mà như giá lạnh cũng vừa bứt mây
Tiếng cười luất khuất còn đây
Mà xa xót cỏ ken dầy ngõ xưa

Tôi về, bóng đổ dồn trưa
Ầu ơ... nghẽn nhịp lối xưa tháng Mười.

*
Làng Đá, 30 tháng 12.2019
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - NGÕ XƯA - Thơ Đặng Xuân Xuyến

Wednesday, January 1, 2020

HAI BÀI THƠ MỘT NIỀM TIN - Phạm Đức Nhì

Nhà thơ Phạm Đức Nhì


PHẠM ĐỨC NHÌ

HAI BÀI THƠ MỘT NIỀM TIN

  
1/

CHẮC NGÀI KHÔNG NGHE THẤY

Hãy xin, sẽ được; hãy tìm, sẽ gặp; hãy gõ cửa, sẽ mở cho
                    (Mathew 7:7)

Khi siêu bão Haiyan
đang gầm gừ ở hướng đông
đài khí tượng tiên đoán
bão sắp tràn vào Tacloban (1)

Hơn 90 phần trăm dân ở đây
là con Chúa
sấp mình cầu nguyện
xin Chúa xót thương

Khi bão rít trên đầu
sóng biển dâng cao
tiếng kêu cầu càng lớn
càng khẩn thiết

Bão yên, nước rút
cảnh tượng thật kinh hoàng
thành phố tan hoang
xác người nằm xếp lớp

Cha xứ
mở cửa
ngôi giáo đường đổ nát
Chúa Giê-Su vẫn ngoẹo đầu
dang tay trên thánh giá
sợi dây điện
lủng lẳng dưới tai

Ai đó đã đeo cho ngài
một bộ máy trợ thính

Chú Thích:

1/ Thủ phủ của Leyte

“Many of you lost everything. I don’t know what to say to you. Many have asked, why, Lord?” He said: “All I can do is keep silent.”  (Pope Francis said when visited Tacloban on 01/17/2015, 14 months after the Super Typhoon Haiyan.)
“Nhiều người trong số các con đã mất tất cả. Ta không biết phải nói gì với các con. Nhiều người đã hỏi, tại sao, Chúa ơi?” Rồi ngài nói: “Tất cả ta có thể làm là im lặng” (Đức Giáo Hoàng Francis nói khi viếng thăm Tacloban hôm 01/17/2015, 14 tháng sau Siêu Bão Haiyan.)



2/

NGÀI NGHE, THẤY VÀ BIẾT HẾT

Dù người đời nói ngả, nói nghiêng”
tôi vẫn tin
có một Thiên Chúa toàn năng
ngài nghe, thấy, và biết hết
mọi chuyện ở thế gian
“một sợi tóc trên đầu rụng xuống
cũng không ngoài thánh ý của ngài”

Tôi cũng tin
ngài yêu mến loài người
và chính ngài đã tạo nên vũ trụ
những quy luật vận hành của nó
trong đó có quy luật của linh hồn

Tâm trong sáng
ăn ở hiền lành
sẽ sống giữa cảnh thiên đàng
ngay trên mặt đất
khi chết
hồn sẽ bay về chốn an lạc

Lòng dạ tối đen
hành xử nham hiểm, độc ác
sẽ sống giữa lửa thiêu địa ngục
dù giàu có
cửa rộng
nhà cao
và khi từ giã kiếp người
sẽ phải đọa xuống một nơi
rất xa Thiên Chúa.

Ôi Thiên Chúa lòng lành vô cùng
ngài là ngọn đuốc
đưa con người tránh xa địa ngục
hướng đến thiên đàng

Nhưng những chuyện sống chết, thành bại, sướng khổ
của thế gian
chuyển động của đất trời vạn vật
ngài tạo ra quy luật
và để chúng tự vận hành

Những ai rao giảng
rằng cứ tin
cứ thành khẩn cầu xin
là điều gì Chúa cũng sẽ cho toại nguyện
hoặc là họ không “hiểu chuyện”
hoặc là họ phỉnh lừa
ngài đâu phải phù thủy, thầy bùa
có người dâng lễ vật van xin
là “hô phong hoán vũ”

Riêng tôi
đã nguyện tin thờ Thiên Chúa
hàng đêm tâm sự với ngài
những suy nghĩ, lời nói, hành động trong ngày
tôi trải lòng ra
để đúng sai ngài chỉ bảo

Nhưng những chuyện
vợ đẻ con đau
gạo tiền cơm áo
sự nghiệp công danh
thế giới hòa bình hay chiến tranh
núi lửa, bão lụt
sóng thần hay động đất
dĩ nhiên
là ngài biết hết
nhưng như một Quân Vương
chính trực công minh
ngài lặng yên
để quy luật tự nó vận hành

Vì ngài là Thiên Chúa
nhân loại kính mến ngài vì lẽ đó.


Lời Trần Tình

Tình cờ gặp người bạn - một thời làm cùng nghề - có vợ người Philippines. Anh bạn cho biết đang mua sắm chút ít để vợ về Tacloban (Phillippines) thăm đứa cháu (con người anh ruột) còn sống sót sau siêu bão Haiyan. Cả cha mẹ và chị gái cháu đều bị chết thảm trong cơn bão này.

Chị vợ vừa khóc bù lu bù loa vừa nói, giọng trách móc: “Thật tội nghiệp! Anh chị là con chiên ngoan đạo lại hiền lành, tốt bụng, cả làng ai cũng quý mến, kính trọng mà lại gặp tai họa khủng khiếp như thế. Trước khi bão vào anh chị bên ấy và cả tôi bên này hết lòng cầu xin Chúa mà Ngài có chịu nghe đâu.”

Tôi xúc động rồi nổi hứng, ngay tối hôm ấy đã viết xong bài thơ.

Chắc Ngài Không Nghe Thấy được viết theo lối Kiếm Tông – chú trọng cái đẹp của ngôn ngữ, hình tượng, biện pháp tu từ.

Là người thường làm thơ theo lối Khí Tông nên khi chuyển qua Kiếm Tông ngôn ngữ thơ vẫn rất bình dị, đời thường. Hình thức bài thơ, theo thói quen, không bị trói buộc. Vần thoang thoảng. Hồn cốt bài thơ được dồn vào chút “tiểu xảo” ở đoạn kết, nói bóng gió về việc Chúa “không nghe” lời cầu xin của dân Phi.

Mãi đến khi Đức Giáo Hoàng Francis qua thăm Tacloban rồi tâm tình về sự bất lực của mình trước câu hỏi “Tại sao, Chúa ơi?” của giáo dân, tôi mới dám phổ biến bài thơ – nhưng cũng không quên kèm theo phát biểu của Đức Giáo Hoàng để hy vọng được “an toàn trên xa lộ”



 Bài thứ hai - Ngài Nghe, Thấy Và Biết Hết - được viết để giải thích.

Làm thơ, theo các bạn Mỹ của tôi, (tùy trạng thái tâm của thi sĩ) có 3 mục đích:

1/ Reason with them: Nói lý lẽ với độc giả

2/ Share your feelings with them: Chia sẻ tâm tình với độc giả

3/ Get it off your chest: Mở van cho tâm tình, cảm xúc trào tuôn ra khỏi ngực bạn (để khỏi óc ách)

“Mở van cho tâm tình, cảm xúc tuôn ra khỏi ngực” là thượng sách. Với tâm trạng này, nếu thể thơ thích hợp, bài thơ có cơ hội là tiếng lòng chân thật (hồn thơ lai láng).

“Chia sẻ tâm tình với độc giả” sẽ tạo được bài thơ dạt dào cảm xúc nhưng chưa thể nhiều đến mức có hồn thơ.

“Nói lý lẽ với độc giả” là hạ sách. Làm thơ với tâm trạng này thì lý trí sẽ nắm quyền lèo lái nên dù kỹ thuật có siêu cách mấy bài thơ cũng khô cứng, ít cảm xúc, đọc rất chán.

Bài Ngài Nghe, Thấy Và Biết Hết tuy viết theo lối Khí Tông nhưng mục đích lại để “nói lý lẽ” về đề tài tôn giáo - vừa khó nhai, vừa dễ đụng chạm – nên tuy tứ thơ chảy thành dòng nhưng toàn lý lẽ, rất ít cảm xúc, đọc như nhai giẻ rách, rất mệt và rất buồn ngủ.

Với tôi, đây là một trong số những bài thơ thất bại của mình.



PHẠM ĐỨC NHÌ

READ MORE - HAI BÀI THƠ MỘT NIỀM TIN - Phạm Đức Nhì

CÒN MỘT DÒNG SÔNG - Thơ Kha Tiệm Ly



                               Nhà thơ Kha Tiệm Ly


CÒN MỘT DÒNG SÔNG

Dẫu binh lửa cuốn ta về xứ lạ
Vẫn nhớ thương hoài đất nước Cà Mau
Nhớ con vịt chạy đồng đẻ rày bên gốc rạ
Thương con cá cuối mùa kẹt lỗ chân trâu

Xe kéo mo cau giả làm xe cưới,
Dây chuyền nhánh mì em đeo cổ làm duyên
Bởi sông Trèm Trẹm khúc chờ khúc đợi,
Nên nước đầu nguồn bầm tím nhớ thương! *

Đất phù sa nâng niu cây lúa tốt
Như lá bạc hà ôm ấp hạt sương sa
Đất Năm Căn nhớ tình sông Bảy Háp
Như áo phong trần thương mãi áo bà ba!

Cho kịp con nước, em đẩy xuồng ra rạch,
Quần ống xăn cao, đôi chân trắng mượt mà.
Nón lá che nghiêng giấu má hồng đỏ gấc
Lòng anh học trò từ ấy dậy phong ba!

Tóc em vẫn thơm lừng gió biển,
Sao chẳng đợi đò, mà con sáo sang sông?
Cây ô môi trở mình theo gió chướng
Tan nát cõi lòng mai cũng dợm ra bông!

Lúc ta đi áo nhuốm nhiều mưa nắng
Khi trở về lại lỡ chuyến đó ngang!
Trái còn non mà bầu đành rụng rún,
Bởi ai xuống “hò” câu Dạ Cổ Hoài Lang!

                                           Kha Tiệm Ly

Ghi chú:

 * Trước năm 1975 nước trên nguồn sông Trèm Trẹm có màu tím bầm; gần tới Thới Bình nước mới có màu phù sa (giờ không biết còn như vậy không)

READ MORE - CÒN MỘT DÒNG SÔNG - Thơ Kha Tiệm Ly

RƯỢU VÀ EM - Thơ: Lê Đình Hạnh, Thể hiện: Kim Loan

READ MORE - RƯỢU VÀ EM - Thơ: Lê Đình Hạnh, Thể hiện: Kim Loan

THƠ TẾT DƯƠNG LỊCH KHÔNG VẦN... - Thơ Trần Mai Ngân



                            Nhà thơ Trần Mai Ngân      


TẾT DƯƠNG LỊCH KHÔNG VẦN...

Em ngắt một nhành hoa Forget Me Not
Tặng anh...
Cho ngày sinh nhật - ngày đầu năm dương lịch
Trời rất xanh và con sông cũng xanh
Em nhớ anh!

Em ngắt một nhành hoa Forget Me Not
Đi ngang qua chiếc cầu
Đứng lại chỗ ngày xưa... và thả xuống
Cánh hoa trôi về nơi anh - trời cũng rất xanh
Mây trắng bay...

Em ngắt một nhành hoa Forget Me Not
Hương đầy hai bàn tay như muốn nói
Có lẽ nào... anh lại quên em
Có lẽ nào... có lẽ nào...
Anh ơi! Anh ơi! ...

                                                 Trần Mai Ngân     
                                             1-1-2020

READ MORE - THƠ TẾT DƯƠNG LỊCH KHÔNG VẦN... - Thơ Trần Mai Ngân