Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, November 13, 2019

ĐỐI DIỆN - Thơ Đỗ Anh Tuyến





ĐỐI DIỆN

Ta vuốt mặt bóng đêm, dang tay che ánh mặt trời
ngày cũng như đêm rạo rực ngọn lửa trong lòng bỏng cháy
tiếng hát vang xa lảnh lót cất ca
hòa với gió...
với mưa...
với đất trời vang cùng nhịp thở
vỡ tan những thăng trầm thời gian
ta gói mình trong tiếng cười thầm lặng
ai khóc ai cười bằng nuớc mắt
đối diện, đứa em song sinh nhìn thẳng vào mắt ta chợt khóc
giả dối... vung cao đôi tay
xoảng... tiếng gương vỡ...

ĐỖ ANH TUYẾN
Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê,
huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình
Email: dovantuyenbk@yahoo.com.vn

READ MORE - ĐỐI DIỆN - Thơ Đỗ Anh Tuyến

THẬT THÀ... - Thơ Trần Mai Ngân






THẬT THÀ...

Không phải là phút ngoài chồng ngoài vợ đâu
Mà tận trái tim sâu... anh đã là tất cả !
Dẫu biết đó là trăm ngàn nghiệt ngã
Mà cứ yêu cứ bất chấp thế gian này...

Em sẵn sàng cho những cuộc đọa đày
Chìa vai gánh lời nhân gian buộc tội
Chỉ anh biết mình em không có lỗi
Trái tim ngoan em vốn thật đàn bà...

Trăm nghìn lần em chẳng biết điêu ngoa
Tim chỉ đập một nhịp tình duy nhất
Duyên chỉ thắm se đời em lận đận
Còn gì đâu em chết lúc hai mươi...

Người đàn bà - em đánh mất nụ cười
Và băng giá quấn quanh đời rất trẻ
Tim chai đá lặng nghe đời rất khẽ
Nhẹ nhàng qua rồi lại nhẹ nhàng trôi...

Mai sau này có về chốn xa xôi
Em vẫn nói : yêu anh  không có tội!

                              Trần Mai Ngân
                                 14-11-2019

READ MORE - THẬT THÀ... - Thơ Trần Mai Ngân

KỶ NIỆM ĐÁNG YÊU - Thơ Thủy Điền





 KỶ NIỆM ĐÁNG YÊU
(Vài nét về tỉnh Cà mau)  

Tiếng "Phành phạch" lướt sông Cửa Lớn
Đưa tôi về thị trấn Năm căn
Nơi tận cùng Tổ quốc phía nam
Để nhìn lại những hình ảnh cũ

Nơi cha ông ngày đêm lam lũ
Làm cái nghề đóng "Đáy Hàng khơi"
Hai... nắng, mưa giáp mặt biển trời
Lây lất với những con cá biển

Đời họ sống giản đơn, cần kiệ
Một mái nhà bốn cột, che tôn
Không bon chen hoa mỹ, ôn tồn
Không đậm nét thị thành hương sắc

Tàu "Phành phạch" qua từng ngõ ngách
Biển và trời cùng dậy hiện lên
Một màu xanh tươi thắm thiên nhiên
Làm ngây ngất lòng người viễn xứ

Tôi lần bước quê hương trình tự
Qua Tam giang, Lâm hải, Hiệp tùng
Mõ Vàng đen rừng Đước trùng trùng
Xa xa khói, ... sương mù bao phủ

Ghé chợ "Trôi", Hàm rồng lắm thú...
Tam giang đông... Ba khía nực nồng
Hàng vịnh chiều bánh cống trên sông
Tiếng cô gái chào hàng, dạ đói

Rời Năm căn hoàng hôn ngả tối
Tôi mang về một kỷ niệm yêu.

                                     Thủy Điền
                                   04-11-2019

READ MORE - KỶ NIỆM ĐÁNG YÊU - Thơ Thủy Điền

Ca khúc HẸN VỀ QUẢNG TRỊ - Võ Công Diên

READ MORE - Ca khúc HẸN VỀ QUẢNG TRỊ - Võ Công Diên

CÔ LIÊU MỘT BÓNG - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Hoàng Phượng - Ca sĩ: Như Hải Yến

READ MORE - CÔ LIÊU MỘT BÓNG - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Hoàng Phượng - Ca sĩ: Như Hải Yến

ANH TỪNG YÊU NGƯỜI ĐÀN BÀ VÙNG SÔNG NƯỚC - Thơ Phạm Ngọc Thái



hinh-anh-tinh-yeu-4

ANH TỪNG YÊU NGƯỜI ĐÀN BÀ VÙNG SÔNG NƯỚC

Mối tình cũ vết thương chưa kín miệng
Tình mới vụt về, hàn lại trái tim anh
Ôi ! Người đàn bà, anh sớm yêu thương
Em hiền lành, mộng mơ như trang cổ tích.

Em nói quê em cũng ở vùng sông nước
Lại là quê người tình cũ ! Anh đau...
Hai người đàn bà, một trái tim yêu
Tỏa xuống anh, hai vầng trăng lung linh, tha thiết

Lòng những muốn mang theo em hạnh phúc
Sống vĩnh hằng trong thế giới thơ anh
Mai ngày như các ánh sao băng
Tình yêu em sáng ngời cùng non nước.

Cưng ơi ! Đường Hà Nội về quê em, xa nửa trời tổ quốc
Nhưng trái tim này luôn ở bên em
Bao buổi em lên lớp cho học sinh, anh vẫn ngóng nhìn
Cái giọng nhỏ êm êm ? Sao nghe mà thương lạ !

Đi giữa phố phường, người đông ồn ã
Hồn buông trôi theo áng mây bay
Về tít tận chân trời, nơi có bóng em tôi
Mình trở lại thời xuân xanh ? Em nhỉ !

Em từng nói: " Tình yêu, thế giới đầy huyền bí "...
Như anh và em, bình dị đến yêu nhau
Chẳng thể nào định nghĩa được đâu ?
Chỉ biết anh đã yêu ! Và em là tất cả...

Hỡi con Sông Tiền ! Ngày ngày em qua đò ở đó
Có chở cả khối tình, anh đã trao không !?

          1.6.2019
   PHẠM NGỌC THÁI
READ MORE - ANH TỪNG YÊU NGƯỜI ĐÀN BÀ VÙNG SÔNG NƯỚC - Thơ Phạm Ngọc Thái

Tuesday, November 12, 2019

ĐẮN ĐO GÌ NGÀY MỚI | APSARA | TIẾNG CÀO RUỐC ĐÊM TRÊN BÃI HỒNG CHINH - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Chùm thơ Lê Thanh Hùng

ĐẮN ĐO GÌ NGÀY MỚI

Biết quá khứ, không thể đổi thay được
Thì việc gì, phải cứ tiếc: giá như ...
Khép quá khứ lại - an nhiên mơ ước
Cuộc sống bây giờ, bận rộn ưu tư
                      *
Việc kết thúc, là khởi đầu việc khác
Dòng chảy tuôn trôi, xoay trả nhịp đời
Sao đắm đuối một chuyện tình phai nhạt
Khắc khoải, mơ hồ, nắm thả, buông lơi ...
                      *
Quên dĩ vãng để yêu thương hiện tại
Sống hết mình để kiến tạo tương lai
Nhưng còn đó, những tháng ngày vương vãi
Vật vờ xuôi theo bóng nắng đổ dài
                       *
Cứ phóng chiếu, chuyện của mình hồi đó
Mỗi bàn chân tự biết những con đường
Bao nhiêu cơ hội còn đây - để ngỏ
Lưỡng lự, gọi mời bản năng yêu thương
                        *
Bàn tay dơ, thì làm sao rửa mặt
Màu sắc đời đâu chỉ trắng và đen
Có một khoảng trống không màu chớp bắt
Mờ tỏ vần xoay, chấp chới ánh đèn
                         *
Quá khứ dù sao, cũng là điểm tựa
Hình mẫu cho mình gợi mở ngày mai
Còn nguyên đó, một ẩn tình chan chứa
Chầm chậm trôi, nhưng chưa hề nhạt phai ...
                                                        III/17
        Lê Thanh Hùng


APSARA

Ngang dấu bằng
Lăn
Lốc đá
Chùn chân
Vũ điệu
Apsara
Ngậm hoa cải
Cài nghiêng
Khách lạ
Chợt thu
Không rối lẫn
Điệu đà
        Lê Thanh Hùng


TIẾNG CÀO RUỐC ĐÊM 
TRÊN BÃI HỒNG CHINH

Rơi tiếng vọng hồ đồ gió tốc
Thản nhiên reo trong suốt dặm dài
Treo đắm đuối, vầng trăng cô độc
Tiếng sóng xa, đổ giọng liêu trai
                    *
Bãi vắng lạnh góc gành mờ tỏ
Bóng người đi trong sóng nhấp nhô
Tiếng cào ruốc, miết đêm méo mó
Gập gềnh bờ, khập khễnh lô xô
                    *
Ánh trăng vỡ trôi trên triền sóng
Con nước rong trôi nổi phận người
Như khỏa lấp đăm chiêu tiếng vọng
Nhọc nhằn đêm thưa vắng tiếng cười
                    *
Nghe buốt lạnh, gió đưa trăng lặn
Mỏi mòn đêm, mù mịt góc trời
Tiếng xuồng máy trôi xa văng vẳng
Sóng dập dờn đổ vọng đường khơi
                   *
Ốc ruốc đổ, vàng trăng óng ánh
Tiếng cười vui, con nước được mùa
Choàng tay với, dường như quên lạnh
Soãi lưng nằm, đón mặt trời lên.

        Lê Thanh Hùng
    Bắc Bình, Bình Thuận

READ MORE - ĐẮN ĐO GÌ NGÀY MỚI | APSARA | TIẾNG CÀO RUỐC ĐÊM TRÊN BÃI HỒNG CHINH - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

YÊU NHAU TỪ KIẾP NÀO - Thơ Hoàng Anh 79

Nhà thơ Hoàng Anh 79



YÊU NHAU TỪ KIẾP NÀO 
Hoàng Anh 79

Em xinh xắn và tâm hồn trong trắng
Để ta yêu quên cả những bến bờ
Gió đại ngàn về từ nơi hoang vắng
Đời không em như sa mạc cằn khô

Thời đại 4.0 em có biết
Người ta lên sao hỏa để làm nhà
Vẫn thua ta gã giang hồ thi sỹ
Xây cả lâu đài trên một cành hoa

Dẫu thiên tài không hơn em thục nữ
Lệ em rơi là ta điếng cả hồn
Như nai vàng giữa vòng vây thú dữ
Kề bên em không nhớ chỗ để hôn

Người ta bảo đời trăm năm thật ngắn
Nên thường hay kẻ cuối bể giang đầu
Mình yêu nhau từ kiếp nào vô hạn
Nợ nhau nhiều nên chẳng nỡ xa nhau

Nói thiệt tình ta là thằng cà chớn
Kiết xác nghèo mà giả bộ đại gia
Sinh nhật em đêm vò đầu bứt tóc
Lá trên cây không mua được món quà!

Ngày 6.11.2019
HOÀNG ANH 79
homanhphihung.mt@gmail.com


READ MORE - YÊU NHAU TỪ KIẾP NÀO - Thơ Hoàng Anh 79

XIN ĐỪNG LÀ… - Thơ Võ Quốc Tuấn

Nhà thơ Võ Quốc Tuấn

XIN ĐỪNG LÀ…
Võ Quốc Tuấn

Xin đừng là bèo dạt
Giữa dòng đời mênh mông
Ngược xuôi đời vô định
Biết đâu là bến bờ…

Xin đừng là quả bóng
Để hai bên giật giành.
Giành giật xong chẳng giữ
Đá vào bên đối phương…

Xin đừng là quả lắc
Đứng gõ nhịp thời gian,
Ngày trôi trong vô vọng
Hết thu, đông lại tàn…

Xin đừng là con quay
Để mặc cho đời xoay
Cố gắng rồi cũng ngã
Phải đâu nó bất tài…

Đừng là con thiêu thân
Sống một đời ẩn dật
Bị ánh đèn mê hoặc
Liều mình chẳng tiếc thân…

***

Xin đừng gieo ngang trái
Để đời bớt đắng cay.
Để mai này gặp lại
Hững hờ… như chẳng hay.

***

Xin hãy là đóa hoa
Cho đời chút sắc thắm
Cho đời chút mật ngọt
Cho đời thêm ý thơ.

                                           
Trà vinh, 06/11/2019                                 
V.Q.T.
quoctuan100@gmail.com

READ MORE - XIN ĐỪNG LÀ… - Thơ Võ Quốc Tuấn

Sunday, November 10, 2019

BÃO! - Thơ Trần Mai Ngân


                              Nhà thơ Trần Mai Ngân


BÃO!

Dự báo thời tiết : Bão!
Mặc tình... em cứ đi
Có điều chi thôi thúc
Gặp gỡ rồi chia ly...

Cái buổi trưa hôm ấy
Mưa lạnh trắng con sông
Em thánh thiện thật lòng
Tình yêu không mặc cả

Anh lời tình phong nhã
Lững lờ như mây trôi
Em hy vọng xa xôi
Huyễn hoặc duyên nồng thắm

Dĩ nhiên thuyền tình đắm
Đã khẳm đầy dối gian
Em về giông bão tới
Cầu trời... tim còn ngoan!

Qua con sông một mình
Gập ghềnh sóng điêu linh
Như qua xong cuộc tình
Môi đầy vết phong ba...

             Trần Mai Ngân

READ MORE - BÃO! - Thơ Trần Mai Ngân

VĂN MINH CÁI ĐÒN GÁNH - Tuệ Chương Hoàng Long Hải





VĂN MINH CÁI ĐÒN GÁNH 
                                                            Hoàng Long Hải

Trong thơ thì có: “Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non” (Ca dao), trong nhạc thì có “Gánh, gánh, gánh… Gánh lúa về…” (Gánh Lúa – Phạm Duy và Lê Yên). Về địa lý, người ta ví đồng bằng sông Nhị và đồng bằng sông Cửu Long như hai thúng gạo, miền Trung là cái đòn gánh. Phạm Duy viết: “Gạo Nam, gạo Bắc, đòn miền Trung, gánh đừng để rơi.”

Vì đòn gánh làm bằng tre, rất uyển chuyển làm cho người gánh bớt đau vai và thấy nhẹ, nên người Tây dịch chữ đòn gánh là fléau, lấy từ nghĩa của động từ flechir là bẻ cong, còng, làm xiêu, làm dịu, oằn, giảm bớt, hạ xuống. Sở dĩ người Tây phải dịch là vì xứ họ cũng như Tây phương, Mỹ, Nga không có đòn gánh.

Như mọi người biết, cây tre rất đa dụng. Trước hết, tre làm hàng rào, bảo vệ từng nhà, từng làng. Giặc cướp, quân xâm lăng khó vượt qua được những lũy tre làng để tiến vào làng nên nhiều nhà sử học cho rằng, cây tre, lũy tre đã góp phần vào việc giúp người Việt Nam giữ vững nền độc lập. Đó là nói về chiều sâu, chiều xa. Gần gủi và cụ thể thì tre giúp người Việt Nam làm nhà như cột kèo, phên vách, cửa nẽo, kết tranh; làm dụng cụ như thúng, mũng, trẹt, nong… và đòn gánh, đòn xóc.

Người không chuyên thì chỉ gánh được một vai, thường là vai phải. Có người gánh được cả hai vai, nhất là những người phải gánh đường xa. Lúa gánh từ đồng về nhà có khi cũng xa lắm. Gạo gánh từ nhà ra chợ bán cũng xa lắm. Nhứt là mấy bà gánh cá như tôi nói ở trên thì lại quá xa. Vì vậy, khi gánh một vai bên nầy lâu quá, mỏi thì người ta đổi qua vai kia. Trên đường dài, người gánh phải đổi vai nhiều lần như vậy.

Trong cuốn Brother Enemy của Nayan Chanda, ông ta khen người Việt Nam sáng trí, đã đổi vai cho cầu Long Biên khi cầu nầy bị máy bay Mỹ bắn hỏng một bên vài. Có nghĩa là xe hơi từ Hải Phòng lên, khi qua cây cầu nầy, thay vì chạy bên phải thì xe hơi lái qua bên trái. Phía phải yếu không chịu sức nặng của xe được.

Người ta phải tập mới gánh được. Mấy cô gái quê, 15, 17 tuổi là phải tập gánh. Không biết gánh, công việc đồng áng tất phải trở ngại. Ban đầu, người ta gánh vài ba chục ký. Sau đó, khi gánh quen, bớt đau vai thì trọng lượng gánh được tăng lên. Đàn ông lực lưỡng, nếu quen, có thể gánh tới 150 Kg.

Những gia đình ở gần sông, phần đông các cô các bà đều biết gánh nước. Tắm giặt có thể ở sông, nhưng phải gánh nước về nhà để nấu ăn. Ngày xưa, người ta gánh nước trong cái thùng gỗ, thùng tre trét nhựa đường cho khỏi chảy. Sau nầy, khi có dầu hôi thì người ta thường dùng thùng dầu hôi để gánh nước. Thùng dầu hôi hiệu Con Gà (Có hình con gà bên hông) hay Con Sò (Có hình con sò bên hông) dung tích 20 lít, nặng 20Kg. Hai thùng hai đầu là 40Kg. Gánh 40 Kg đi lên dốc bờ sông, nhiều khi đường trơn trợt, cũng là một khổ nạn.

Tuy nhiên, nước sông khi trong khi đục, khi dơ khi sạch, nhứt là khi có nước lũ thì nước đục ngầu, không nấu ăn được. Để có nước nấu ăn, ở thôn quê, người ta thường đào giếng. Làng có những cái giếng chung, xây bằng gạch hay đá. Giếng rộng và sâu, đủ nước cho nhiều gia đình. Giếng thường đào bên cạnh gốc đa để có bóng mát cho mấy bà mấy cô ngồi giặt giũ hay chuyện trò. Giếng làng là nơi tập trung cho mấy cô thông minh; thông minh nên “nhiều chuyện”. Đi gánh nước cũng là dịp mấy cô gặp nhau để “nhiều chuyện”, chuyện nầy chuyện kia, chuyện mấy cô mấy cậu, chuyện ông nọ bà kia. Có khi mấy bà mẹ bực con mình gọi mỉa là “chuyện ông huyện to d…”

Người gánh nước giếng phải mang theo cái gàu; gàu mo hay gàu sắt, gàu tre. Trong “Xóm giếng Ngày Xưa” Tô Hoài tả cảnh kéo nước “Cái gáo mo kêu lạt sạt bên thành giếng, tiếng những người con gái kéo nước khúc khích giỡn nhau”. Đó là cảnh thanh bình của đất nước. Hơn nửa thế kỷ nay, mất dần đi vì chiến tranh.

Trước 1945, Thực Dân Pháp “cai trị và bóc lột dân ta rất tàn tệ” nhưng thành phố nào cũng có nhà máy nước cho dân chúng dùng. Nhà nào giàu có thì bắt ống vô tận nhà, còn không thì có “phông-ten” (fontaine) công cộng, tức là chỗ lấy nước chung, cứ mang thùng ra đó xách nước sạch, lọc kỹ đem về nhà dùng. Các ngã ba, ngã tư đầu xóm thường có “phông ten”. Các cô gái đi ở đợ cho nhà chủ, thường đem đòn gánh và thùng ra quây nước ở đây (Gọi là quây vì phong ten có tay quay cho nước chảy ra). Người ta thường gọi các cô ở đợ ra gánh nước ở phông ten là “Ma-ri phông ten”. Mấy cô nầy, có khi cũng lắm chuyện, chuyện nhà chủ, chuyện ông bà chủ, chuyện thầy cô và cũng lắm khi giành bồ của nhau, và cũng lập phe lấy đòn gánh đánh nhau sứt đầu chảy máu, phú lít (police) phải can thiệp.

Dĩ nhiên, cái đòn gánh cũng đi vào chiến tranh. Một người cháu thua tôi khoảng 5 tuổi, – nhà thơ Quốc Lân, kể lại rằng anh khó quên cảnh chạy giặc năm 1945. Năm ấy, gia đình anh từ Huế chạy về làng quê, cách Huế khoảng 20Km. Bà dì của anh, còn trẻ, để anh ngồi trong một cái thúng, đầu gióng bên kia là nồi niêu song chão và áo quần. Anh ta được ngồi thúng suốt trên quảng đường 20Km như vậy cũng mỏi lắm. Chuyện nầy cũng làm tôi nhớ chuyện bà chị tôi. Năm 1947, chị khoảng 15 tuổi, bị bệnh, cũng được ông anh tôi gánh chạy tản cư như vậy.

Bạn đọc có biết cái đòn gánh tạo ra cái áo nối vai hay không?

Người Huế, nói chung là người miền Trung, không như người Nam, mỗi khi ra đường đều mặc áo dài. Mặc áo dài mà đòn gánh đằn vai thì chỗ đòn gánh đặt lên vai áo mau sờn, mau rách. Chỗ vai áo thì đã sờn mà cái áo còn tốt nên người ta cắt miếng vải nối vai. Cái áo trở thành áo nối vai, có khi đồng màu, có khi không. Tôi từng thấy những cái áo dài đen hay nâu nối vai vải trắng. Cái áo nối vai chứng tỏ cho người ta thấy nỗi khó khăn, gian khổ, vất vả của người đàn bà Việt Nam. Nói tới “Áo Dài Việt Nam” mà quên cái áo nối vai là một thiếu sót lớn!

Cách đây ít lâu, đọc cuốn “Hiền Lương Chí Lược” của một ông chú họ, nói về quê nội tôi, tôi thấy ông chú dùng chữ “Đòn gánh đằn vai” để mô tả sự đảm đang của người đàn bà quê nội tôi. Nó cũng có nghĩa như buôn tảo bán tần vậy. Hễ buôn bán thì “đòn gánh đằn vai.” Mấy tiếng ấy, lâu ngày đã quên, nay có người nhắc lại, tôi thấy xúc động lắm. Quả thật, người đàn bà Việt Nam gian khổ, vất vả biết bao nhiêu.

Trong vài trường hợp, cái đòn gánh trở thành vũ khí của người nông dân. Đọc truyện Giông Tố của Vũ Trọng Phụng, ở đoạn Nghị Hách hiếp Thị Mịch, mấy bà mấy cô dựng đòn gánh chuẩn bị chống cự, nhưng khi xe hơi Nghị Hách trờ tới thì ai nầy đều… giang ra.

Nếu sau nầy có bầu cử tự do thực sự, ứng cử viên được tự do phát biểu, cử tri tự do muốn nghe hay không thì tùy. Nhưng với những ứng cử viên quen giọng láo lếu, phỉnh gạt đồng bào, nói láo như ..  thì coi chừng cử tri sẽ nổi sùng cầm đòn gánh đánh cho. Như thế mới ngoạn mục!

Người ta nói cây tre là biểu tuợng văn hóa nông thôn Việt Nam. Do đó, tôi mới đặt đề bài là “Văn hóa cái đòn gánh” vì đòn gánh từ cây tre mà ra.

Đó là nói về mặt tốt, tích cực. Nó không có mặt tiêu cực hay sao?

Có chứ!

Khi “văn hóa cái đòn gánh” trở thành tiêu cực thì cái đòn gánh thành đòn xóc, như tôi có mô tả cái đòn xóc ở trên. Đòn xóc nhọn hai đầu nên nó xóc đầu nào cũng được. Những người nói bên nầy cũng được, nói bên kia cũng xuôi thì người ta chê là kẻ “Đòn xóc nhọn hai đầu!”

                                          Tuệ Chương Hoàng Long Hải

READ MORE - VĂN MINH CÁI ĐÒN GÁNH - Tuệ Chương Hoàng Long Hải

RỒI HOA CÚC SẼ VÀNG... - Thơ Tăng Tấn Tài

Nhà thơ Tăng Tấn Tài

RỒI HOA CÚC SẼ VÀNG...
Tăng Tấn Tài


(Riêng tặng Thầy cô giáo và học sinh THCS. HOÀ THỌ (Đà Nẵng) những năm 1975 - 1980.)

Tay người gieo hạt ươm mầm
Lớn theo tiếng trống cây tâm vươn chồi
Một mai cũng đến mùa thôi !
Ve sầu đan áo gửi bồi hồi theo ...

Nắng bồng cánh phượng leo pheo
Chia tay sắc áo tím nghèo bâng khuâng
Lời thầy mộng ước xa gần
Phấn bay vương tóc bao lần khắc ghi .

Ngói rêu mưa nắng thầm thì
Bằng lăng góc nhớ, nói chi cũng buồn
Tay thầy xanh nét cội nguồn
Địa cầu dạt sóng, mưa tuôn chớm hè .

Thấp cao lời giảng, bàn tre
Chông chênh nẹp ghế phên thè trường xưa
Tìm về "vâng dạ" lời thưa!
Sắn khoai, cơm độn cũng vừa tháng, năm ...

Đàn chim vỗ cánh, về thăm
Cổng trường vôi vữa trăm năm ngã màu
Thời gian chia cắt tình đau
Thầy ơi ! Con chữ nối tàu lá xanh .

Dấu xưa còn đó đành rành
Vườn xưa thầy đã chăm cành ngàn hoa!

T.T.T.
09.11.2019

READ MORE - RỒI HOA CÚC SẼ VÀNG... - Thơ Tăng Tấn Tài

Saturday, November 9, 2019

CÒN LẠI TẤM LÒNG - Thơ Hoàng Chẩm





CÒN LẠI TẤM LÒNG

“Dạ thưa Thầy thưa Cô em vẫn mãi là đứa học trò nhỏ !”

Dấu ấn chưa phai của một thời gánh gồng từng con chữ
Phía trước con đường những bước chân son
Nâng con trẻ lên tầng kiến thức
Bụi phấn từng rơi...
Đời giấu tận giữa mỏi mòn

Những người thầy
Tóc đã phai
Phía chiều xuống đếm lần từng tuổi
Vẫn còn trong ký ức
Trang giáo án buồn trong đáy mắt đã hoen
Người đưa đò bao năm tháng miệt mài say lòng từng bến đỗ
Thầy cùng những đứa học trò dẫu đói lòng nhưng tận lực giữa bão giông.

Từ con mắt người thầy các em thơ lòng như giấy trắng
Bài vỡ lòng xuyên suốt một mênh mông
Một mai em lớn khôn có nhớ về lớp học
Nơi nào xa hay gần thầm hỏi
“....Dạ thưa Thầy còn nhớ em không?”

                                                              Hoàng Văn Chẩm

READ MORE - CÒN LẠI TẤM LÒNG - Thơ Hoàng Chẩm

VÔ MINH - Thơ Lê Văn Trung





VÔ MINH

Đừng tiếc gì em, ngày sắp cạn
Ta còn lưng chén rượu vơi đầy
Vung tay mà ném vào vô tận
Giấc mộng công hầu đã trắng tay

Thì tiếc gì nhau mà trinh tiết
Thì tiếc gì nhau mà sắc son
Ta chẳng Thúy Kiều, không Từ Hải
Đời chỉ toàn tên Mã Giám Sinh

Thì tiếc gì nhau mà trung quân
Thì hổ ngươi chi mà nịnh thần
Đời đục, biển trần gian vẩn đục
Ích gì em, một dòng suối trong

Thôi tiếc gì em, ngày sắp cạn
Ta vung đao chém sả đời mình
Ta chém cho tim đời chảy máu
Chảy hoài trong suốt cõi vô minh.

                             Lê Văn Trung

READ MORE - VÔ MINH - Thơ Lê Văn Trung