Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, June 27, 2019

GIẤC MƠ | Truyện ngắn | Lê Yên



Tacs giả Lê Yên
GIẤC MƠ
Truyện ngắn
LÊ YÊN


Chị mới vừa đi chợ về tới đầu ngõ, nghe tiếng nói chuyện hình như nhà có khách. Thì ra anh hàng xóm sang chơi. Nhìn hai ông nói chuyện gì ra điều hăng say, thậm chí chị lên tiếng chào cũng không nghe.
         Không biết hai người đàn ông đang tỉnh hay mơ, chị tò mò lắm. Bưng rổ rau ra ngồi gần ngạch cửa, vừa lặt, vừa lóng tai nghe chuyện đàn ông. Thì ra lại là chuyện “thường ngày ở huyện’’… hết ông A rồi đến ông B…
        Chị là đàn bà, thân ở xó bếp nhưng hằng ngày đi chợ cũng nghe được lỏm bỏm chuyện này chuyện kia. Có một dạo biển miền Trung cá chết, dân miền Trung không đi biển được, thật tội nghiệp, cuộc sống của họ sẽ ra sao? Xót xa cho biển, cho hàng tấn cá chết phơi bụng, đồng nghĩa với sự khốn khó của dân. Ai biết số cá chết đó đi về đâu? Ngộ độc thực phẩm là vấn nạn mà ai cũng lo sợ.
       Chuyện xả lũ làm thiệt hại mùa màng, nhà cửa dân, nhìn những hình ảnh thời sự trên ti vi, thật đau lòng. Người nông dân bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, vào mùa vụ họ phải dậy khi mặt trời chưa thức giấc và trở về nhà khi ánh sáng đã hòa vào đêm tối, tất cả mọi chi tiêu trong nhà đều trong chờ vào mùa thu hoạch, vậy mà sự chờ đợi đó cuốn theo dòng nước, cuốn luôn mái nhà che mưa, che nắng. Thật tội nghiệp.
       Hình ảnh trẻ em đi học ngang qua chiếc cầu tre lắt lẻo, không có được cây cầu chắc chắn bắc qua sông mùa nước nổi. Hình ảnh các em đến trường trong bộ đồng phục đầy sình thấm ướt, lạnh run. Tai nạn luôn chực chờ, làm sao yên lòng đây!
        Đàn bà thì không trăn trở sao?
        Ngày bức bối suy nghĩ. Đêm nằm mơ: chị thấy mình là một nữ tướng, một mình một ngựa với bảo kiếm xông pha, thù trong giặc ngoài nghiêm trị.
      - Đem chúng nó ra đây!
      - Chém!”
- Á!
      Một tiếng la lớn làm chị giật mình, tỉnh giấc bật ngồi dậy.
- Chuyện gì? 
      Hớt hãi nhìn quanh chị hỏi.
      Thì ra tiếng la phát ra từ chồng chị nằm bên cạnh, anh cũng bật dậy.
- Bà làm gì vậy. Đánh tôi một cái đau thấy ông bà, ông vải luôn hà.
      Tiếng chồng chị bực mình hỏi tiếp
       - Hả, bà chém ai?
       - Dạ không, em chỉ mơ. Đánh trúng mình hả?
      Chị không nhịn được cười, thấy chồng dở giấc ngủ, đang cáu nên cố nén.
       - Mình với đầu gì ở đây, bà xáng một cái tôi tỉnh ngủ luôn rồi.
       - Trúng đâu đưa em coi.
       Chị còn chưa hoàn hồn, một tay ôm ngực, một tay xoa xoa bên má chồng bị đánh trúng.
       - Bà bợ cái gì đó, bà làm như nó sắp rơi ra ngoài.
       - Dạ đúng rồi, mình la làm tim em muốn rớt ra ngoài.
     - Đàn bà lo chuyện bếp núc, con cái, lo ở đó mà hóng chuyện đàn ông rồi nằm mơ.
 Chị nghĩ thầm mà tức trong bụng “Lại đàn bà’’.
       - Em xin lỗi, mình ngủ tiếp đi.
       Nói rồi chị nằm xuống, quay lưng, trùm mền qua đầu cười một mình, bụng nghĩ: Phải mà chồng chị la chậm chút nữa đã chém được vài ba kẻ cướp. 
     Chị nén tiếng thở dài, cơn buồng ngủ không còn, đầu óc lan man với bao nhiêu suy nghĩ, không cần phải ngủ mới mơ… Cuộc sống đời thường với ước mơ dung dị, bình yên. Quê chị ngày xưa yên ả biết mấy, những ruộng lúa xanh mút tầm mắt, có thể thấy con sông hiền hòa nghịch ngợm với lũ trẻ trâu trong làng mỗi khi chiều xuống. Hồi cái tuổi thanh xuân của chị, vào những đêm trăng thanh gió mát, nam nữ hẹn hò nhau tản bộ trên những con đường đất ngai ngái mùi cỏ dại quyện lẫn mùi rong rêu sông nước, bóng trăng tò mò dõi theo, vậy mà họ vẫn lén hôn nhau khi ngang qua cây đa rợp bóng đầu làng, con trăng chịu thua trốn trong mây hờn dỗi… Chị mơ màng, hình ảnh đó như mới hôm qua, bày ra trước mắt… Bây giờ “Đô thị hóa…” chị cảm giác như bức tranh không có gam màu chủ đạo… Một sự tùy tiện! Đúng, sai, phải, trái lẫn lộn… “Quay đầu là bờ”, câu này chị đã nghe người lớn nói từ hồi còn rất nhỏ. Con người ai cũng có lúc làm sai, mức độ nặng nhẹ tùy sự việc, nhưng biết quay đầu lại sửa vẫn không muộn. Sự việc dẫu có lớn cũng bớt đi tổn thất.
      Quê hương như mẹ hiền. Đàn bà cũng lớn lên trên mảnh đất quê. Từ lũy tre làng, từ dòng suối ngọt chảy ra từ lòng đất, đàn bà cũng đau nỗi đau quê hương. Được sống trong lòng quê, như trẻ thơ ngủ ấm trong lòng mẹ hiền, làm sao không trăn trở.
      Những người mẹ liệt sĩ, vì yêu quê hương, đã hy sinh chồng, con. Để rồi tuổi già cô quạnh trong căn nhà tình nghĩa mà giá trị duy nhất là những tấm bằng liệt sĩ treo trên vách tường lặng lẽ cùng nhang khói… Những khi đêm về, mẹ hiu hắt nhớ chồng, nhớ con. Nỗi nhớ ăn mòn, bóng dáng mẹ liêu xiêu như bụi chuối sau hè qua cơn giông bão.
      Nếu ta làm nghèo quê hương, làm xấu đi hình ảnh văn hóa dân tộc, có công bằng với những người mẹ này không!?
      Cái xấu giống như những vết loang, hãy làm trắng hơn phần còn lại đễ vết loang đó không nhân rộng ra. Hãy nhìn lại bản thân, hãy suy nghĩ tích cực, tự hoàn thiện chính mình, không ngừng học hỏi để vươn lên. Sự cố gắng như một sức đề kháng với những cái xấu chung quanh ta.
      Đâu cần ông Bụt hiện ra giữa đời thường, trong mỗi người đều có một ông Bụt, hãy mở lòng ra và suy nghĩ đến mọi người chung quanh khi ta quyết định làm một điều gì đó… Ông Bụt là những bữa ăn của nhà giàu không phung phí, biết ý thức tiết kiệm để chia sớt cho những nơi còn đói nghèo. Ông Bụt là những vị bác sĩ có tâm với bệnh nhân v.v… Chúng ta hãy mở lòng để cảm nhận chung quanh và yêu thương. Không cần mơ cảnh thấy thiên đường.
      Quê hương như người mẹ hiền luôn dang rộng vòng tay, sẽ tự hào cười rạng rỡ khi ta nên người, sống tốt và cũng đau khổ hết nước mắt khi bị dày vò bao lụy phiền, mẹ có bỏ con bao giờ. Hãy là niềm tự hào cho quê hương, cho đất mẹ.
     Trời cuối năm se lạnh! Ngày Đông làm xao lòng những kẻ xa quê, dù xa đến mấy quê hương vẫn là nỗi nhớ thiết tha, họ luôn đau đáu dõi về, nhớ con đường đến lớp, nhớ cô bạn học ngày xưa hai tà áo dài bị một cậu trai nghich ngợm cột chung, nhớ con sông miền Nam đầy tôm cá, nhớ củ khoai nướng mùa mưa lũ miền Trung, nhớ cái rét căm căm miền Bắc với mùa hoa Sữa trắng… Những con đường họ qua vẫn mong đem lại thành quả đầu tiên, vinh dự đầu tiên cho quê hương mình. Mong quê hương được bình yên được giàu mạnh… 
      Miên man với những suy nghĩ, tiếng bà hai Bưng làm chị giật mình, chạnh lòng cay đầu sóng mũi…
     Từ đầu ngõ tiếng bà hai Bưng đã rổn rảng:
      - Út ơi, có ông hai Bưng bên bây không?
      Chị khẽ cười. Là vậy đó! Bà Hai Bưng lúc nào cũng nghe tiếng trước khi thấy người.
      - Dạ có chị.
      - Tới giờ cơm rồi còn chưa chịu về, sắp nhỏ đói bụng ngồi chờ ổng.
      Bà Hai vừa đi, vừa đánh đàng xa ngoe ngoảy cái nón lá.
      - Vô nhà uống nước đã chị.
      Không đợi mời tới tiếng thứ hai, bà Hai Bưng đã sà xuống ngồi cạnh, miệng không ngớt, chuyện nọ, chuyện kia, lại bức xúc trong lòng. Bà Hai nổi tiếng tám chuyện nhất xóm, nhưng cũng có tình, nhà ai hữu sự bà đều xắn tay áo lên giúp. Nghe đâu có chuyện gì bà đi vô, đi ra nhấp nhổm không yên. Phải bây giờ mà có “Bà Trưng, Bà Triệu” chắc bà đã đầu quân… 
      Đàn bà là một nửa của thế gian… Trái tim đàn bà vẫn bơm máu lên não để đau nỗi đau chung. “Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm.” Câu thành ngữ nói lên tầm quan trọng cũng như tâm huyết một người đàn bà luôn dặt trái tim mình trong ngôi nhà yêu thương. Ngôi nhà chung, ngôi nhà lớn đó là quê hương. 
     Tiếng ông Bưng nhà trên vọng xuống
     - Đi về bà ơi!
     - Lại nhiều chuyện gì đó?
      Bà Hai Bưng đứng dậy.
      - Về nghe Út.
      - Dạ chị về.
      Sực nhớ nồi cá kho trong bếp.
      - Chết rồi! - Chị chạy vội vào, may mà chưa khét.
      Nhớ đến giấc mơ hôm qua, chị tủm tỉm cười. Tiếng chồng chị vói theo…
      - Má thằng Tý hôm nay sao vậy?
      Ừ, chị là đàn bà, làm gì cũng phải lo cho cái bao tử chồng, con trước. Chồng thôi cái ngữ điệu: “Đàn bà” nhé! Tối nay em về mơ làm đàn ông bàn chuyện thế nước cho biết tay!!!
Saigon – tháng 5/18                                               
LÊ YÊN


    
READ MORE - GIẤC MƠ | Truyện ngắn | Lê Yên

NHỚ BẠN | Thơ Phạm Hòa Việt

Tác giả Phạm Hòa Việt
NHỚ BẠN

Mưa bay vẫn buốt chiều hương khói
Tôi đếm chưa xong những cánh phiền
Thương nhớ băng qua Cồn Mã đỏ
Nắng dài máy đổ bóng Cồn Tiên

Cỏ hoang nghe gõ từng tên lạnh
Anh bước đi hun hút núi rừng
Thương hởi tình anh Bàu Đá tận
Cho ngày tháng đợi bến Đông Xuân...

Đời tôi vụn qua từng ngọn mạ
Anh đã đi xanh bóng lá tràm
Một sáng sương đồng rơi trên lá
Thở dài dòng Hiếu ngược dòng Lam...

Chiều nghiêng tóc chải dài Phú Hậu
Anh đã đi hun hút xóm làng
Nhớ thuở xa xăm vùng chiến đấu
Lòng ai thổn thức biết ai đang...

PHẠM HÒA VIỆT


READ MORE - NHỚ BẠN | Thơ Phạm Hòa Việt

Wednesday, June 26, 2019

TẬN THẾ - Thơ Trần Mai Ngân


                         Nhà thơ Trần Mai Ngân


  TẬN THẾ

   Chúng tôi không còn nói yêu nhau nữa
   Ngày sắp tận thế rồi
   Mảnh trăng đau mồ côi
   Ngôi sao đã đổi ngôi...

   Chúng tôi không còn nói yêu nhau nữa
   Sáng nay ngày mục rữa
   Câu chúc cũng vô hồn
   Thuộc lòng như điệp khúc

   Chúng tôi không còn chi tha thiết nữa
   Thời gian lạnh trôi qua
   Năm tháng cứ nhạt nhoà
   Môi cười vô tri quá!

   Chúng tôi đã thật lạnh lùng với nhau
   Cành cây ngọn cỏ đau
   Tháng Sáu mưa vùi khóc
   Thuở ngọt ngào qua mau!

   Và có phải chúng ta đang xa nhau...
   Xa nhau !

                             Trần Mai Ngân
                                 20-6-2018

READ MORE - TẬN THẾ - Thơ Trần Mai Ngân

LIỀN ANH LIỀN CHỊ - Thơ Đặng Xuân Xuyến



                Nhà thơ Đặng Xuân Xuyến



LIỀN ANH LIỀN CHỊ

Ơ này lúng liếng
Ơ này lả lơi
Nhịp phách chơi vơi
Chênh vênh lời hát               
Ờ thì gió mát
Ờ thì trăng thanh
Ngơ ngẩn liền anh
Ngả nghiêng liền chị

Gió luồn mộng m
Mớ bảy mớ ba
Yếm thắm nhú ho
Đêm trăng rờ rỡ

Người ơi người ở
Người ở người ơi
Nhịp phách buông lơi
Tính tang tang tính.

Hà Nội, 07 tháng 10 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

(Đã in trong tập CƯỠNG XUÂN)

READ MORE - LIỀN ANH LIỀN CHỊ - Thơ Đặng Xuân Xuyến

ĐỌC THƠ NGẮN CỦA LỆ THỦY - Châu Thạch



                     Nhà thơ Lệ Thủy



ĐỌC THƠ NGẮN CỦA LỆ THỦY
                                       Châu Thạch

Lệ Thủy không phải là người chuyên làm thơ. Tôi chỉ hân hạnh gặp cô một lần khi cô chiêu đãi cà phê vợ chồng nhà thơ Mạc Uyên Linh từ Sài Gòn ra thăm Đà Nẵng. Qua chuyện trò, tôi nhận thấy Lệ Thủy là mọt người yêu thơ thật trọng trắng. Cô quý mến, tôn trọng và tìm đến những nhà thơ vừa già, vừa xấu, vứa không có tên trong các hội đoàn hiện nay như chúng tôi. Về nhà tôi mở trang facebook của lệ Thủy mà tôi vừa kết bạn. Hóa ra Lệ Thủy cũng có làm thơ. Thơ đó chỉ là nhưng dòng ngắn gọn, thành vần do cảm  hứng bất ngờ đến trong phút giây. Tuy thế, chính nhờ vậy mà tiếng thơ của Lệ Thủy cho tôi nhiều cảm xúc, thú vị như được ăn một thứ quả nhỏ, thơm, vừa hái ngay từ trên cây xuống.

Nói thì phải có sách và mách thì phải có chứng. Vậy nên hãy đọc một vài câu thơ liên quan đến thành phố Đà Nẵng mà Lệ Thủy viết gần đây nhất:

Ai nhuộm nỗi buồn cho vạt nắng chiều nay...

Để khóe mắt cay... Ngỡ chiều mưa đổ.
Thành phố lớn... Mà lòng người thì nhỏ..
Chẳng có nơi nào. Làm điểm tựa... dừng chân.
                                             (Đà nẵng và Tôi)

Đây là những câu thơ bi quan nhưng sự bi quan nầy làm thi vị sự cô đơn trong tâm hồn tác giả. Những tứ thơ như vạt nắng bị nhuộm nỗi buồn, mắt cay nên ngỡ chiều mưa rất đầy ý nghĩa. Những ý thơ như thành phố thì lớn mà lòng người thì nhỏ, đến nổi tìm không có một điểm tựa nào, đọc thấy cả một sự trách móc rất lỡn nhưng lời nói ra êm ái, nhỏ nhẹ, dễ thương và làm se lòng ta thật sự.
Lệ Thủy viết về Đà Nẵng thì vậy, còn viết về giấc mộng của mình thì sao? Thì nỗi sầu xen trong cái đẹp như một bức tranh huyển hoặc, bao la và hấp dẫn:


MỘNG

Rồi mai.. Ta sẽ ngủ
Xõa tóc mộng.. Vai trần
Lạc bồng trong. Mơ ảo
Trôi... giữa chốn phù vân

Nửa mái tóc... ái ân
Rụng rơi phiền… Trên gối
Như nghe lời… Trăn trối
Òa khóc giữa… Hư vô…

Hãy tưởng tượng đi. “Rồi mai.. ta sẽ ngủ”. Ngủ ở đây có thể là nghỉ ngơi, cũng có thể là sự chết đời đời. Dầu ngủ như thế nào thì “Xỏa tóc mộng…Vai trần” cho ta một hình ảnh tuyệt đẹp. Thế rồi đọc tiếp nhũng câu thơ “Lạc bồng trong. Mơ ảo/ Trôi.. giữa chốn phù vân/ Nửa mái tóc…ái ân/ Rụng rơi phiền..Trên gối” cho ta chiêm nghiệm được tất cả sự vô thường của một cơn mộng ngắn trong cõi đời nầy hay một cơn mộng triền miên trong cõi chết. Cuối cùng hai câu thơ “Như nghe lời.. Trăn trối/ Òa khóc giữa.. Hư vô…” đã đem linh hồn buồn, hòa nhập vô vi trong cõi đất trời. Đọc hai câu thơ nầy, ta liên tưởng đến trăng sao, suối reo, sông chảy, gió vi vu đều mang sự rung động của nỗi buồn. Sự rung động đó chi tiết đến nổi sợi tóc ái ân rụng trên gối cũng không mất đi. Tất cả điều ấy sẽ chìm trong hư vô đúng như câu “Sắc tức thị không, không tức thị sắc” mà nhà Phật đã nói, hay đúng như câu “Hư vô, hư vô, tất cả thành hư vô” mà Kinh Thánh đã nói.
Bài thơ ngắn thôi những ý không ngắn chút nào. Bài thơ nhỏ thôi nhưng tư tưởng không nhỏ chút nào. Cọng vào đó  hình ảnh trong thơ vừa thật vừa ảo như bàn tay của họa sĩ tài hoa nào đó vẽ nên.
Bây giờ hãy đọc một bài thơ tả cảnh của Lệ Thụy nghe chơi:

CÒN LẠI...

Hương lùa theo gió mới vừa qua
Hồn nhẹ thảo thơm tựa có quà
Bên thềm lá úa vừa rơi nhẹ
Chợt nhớ tình xưa… Đã đi xa

Ngày dài nắng tắt giọt phôi pha
Chiều hoang loang lỗ nhánh si già...
Khẽ thoáng gió say... Loài hoa cỏ...
Vừa đủ lòng ai… Những thiết tha...

“Hương lùa theo gió” mà tưởng như một món quà thơm đất trời vừa đem đến tặng. Chiếc lá rơi nhẹ mà làm cho nhớ đến người tình xưa đã đi xa. Thế rồi trong giọt nắng phôi pha, hoàng hôn đổ trên cây si già, gió như say hương mùi hoa cỏ. Tất cả vừa đủ cho Lệ Thủy thấy lòng mình thiết tha.
Có thể nói đây là một bài thơ tả cảnh sinh tình tuyệt vời, vừa ngắn gọn vừa đủ ý và vừa sinh động.
Đọc hai khổ thơ nầy không ai không cảm nhận được một khung cảnh hiền hòa, yên tịnh, thơm ngát, nên thơ, và có một tâm hồn bình dị ngồi nơi đó. Trong “giọt nắng tắt phôi pha” đó, đáng ra Lệ Thủy phải khóc cho chiều tàn, phải than đêm sắp đên, phải nguyền rủa đời người qua đi chóng vánh như trăm ngàn bài thơ khác. Nhưng không, Lệ Thụy đã biến sự phôi pha thành màu, thành hương cho cuộc sống trở nên thi vị vô cùng. Những cụm từ “Hồn nhẹ thảo thơm”, “nhánh si già”, “thoáng gió say” “loài hoa cỏ’, “Vừa đủ lòng ai” chữ nghĩa không lạ, nhưng lạ khi tác giả đặt vào dòng thơ của mình hài hòa, làm cho không gian trong thơ đày hương sắc, và tâm hồn trong thơ vô cùng êm dịu.
Hãy đọc thêm một vài khổ thơ không đề của Lệ Thủy.
Lệ Thủy viết về lụa và mắt:  

Ai cứ dịu dàng trong lụa mỏng
Tỏa giùm ta... Một chút hương thầm ...
Hôm nào nhớ lắm... Ta về mộng....
Gặp nét hồn nhiên... Trong măt trong…

Lê Thủy viết về đi lang thang:

a một mình lang thang.
Như để nhớ..
Lối đi này.
Xưa có bóng người qua

Lệ Thủy viết về mùa xuân đến:

Đoá Hồng nào hiện hữu ở bờ môi
Em sẽ đẹp... Rang ngời khi xuân đến
Con thuyền cô đơn sẽ xa rời Bến
Em.. chẳng còn... Lạnh lẽo... Lúc đầu Đông

Và Lệ Thủy viết về đầu đông:

Tí ta tí tách...
Róc rách suối sâu…
Chiều nhat nắng sầu
Mưa ngâu nhẹ hạt…

Ngân nga điệu hát
Ngào ngạt Hương yêu
Chiều rồi ngõ vắng đìu hiu
Mình ai... Lặng lẽ cô liêu chốn này

Đó là thơ Lệ Thủy, một tác giả rất nghiệp dư và vô cùng nghiệp dư. Nhưng ái dám nói đó là rác trên facebook nào. Tôi đọc lệ Thủy và tôi cảm xúc viết ngay trong buổi trưa. Không thể để qua ngày khác, vì tôi không muốn quên đi cái gian phòng văn chương đầy vẻ đẹp và vẻ sáng mà tôi vừa khám phá hôm nay. Cảm ơn Lệ Thủy đã mời tôi ly cà phê ngon và cho tôi thưởng thức những ly cà phê có, trà có, nước hoa quả có bằng những vần thơ mà tôi đã đọc trên dòng thời gian facebook của bạn, một người bạn bằng tuổi con tôi thôi.

                                                                       Châu Thạch

READ MORE - ĐỌC THƠ NGẮN CỦA LỆ THỦY - Châu Thạch

ĐÊM LY BIỆT - Thơ Nguyên Lạc





ĐÊM LY BIỆT

Còn đây. một chút muộn màng
Em đem dâng hết. kẻo. tang thương về
Đốt tình. cháy trọn đam mê
Rồi quên đi nhé. lời thề bền lâu!

Chắc gì có kiếp đời sau?
Thì thôi. ta hãy. cho nhau kiếp này!
Đôi môi. đẫm ướt. em đây
Thân cong dâng hiến. hãy. say mê tình!
Mai này. đời đó phiêu linh
Giữ riêng. anh nhé. hương tình của em!

Tiếng chim sớm. hót bên thềm
Báo người. ngày đến. tiếng buồn từ ly
Biệt ly! người sẽ ra đi
Anh ơi vĩnh biệt!
Chắc chi tương phùng?!?

               Nguyên Lạc

READ MORE - ĐÊM LY BIỆT - Thơ Nguyên Lạc

MỘNG, HOÀI NIỆM - Thơ Tịnh Đàm






MỘNG

Quẩn quanh chả biết đi đâu,
Vào trong quán “Gió”... Nghe câu hát buồn !
Ngỡ mình, như cánh chuồn chuồn
Mải bay tìm lại cội nguồn hóa thân !

Đất trời muôn nỗi phân vân
Biết ai tương ngộ cho lần hẹn duyên ?!
Đẹp sao giây phút đầu tiên ,
Ân tình dâng tặng còn nguyên mộng người.


HOÀI NIỆM
(Thân tặng bác Cơ - một thời để nhớ)

Gặp nhau ở tuổi hoàng hôn,
Bao niềm tâm sự giục hồn viễn phương.
Cuộc đời đã lắm phong sương,
Buồn, vui - Được, mất... Lẽ thường thế thôi !

Nhân tình ấm, lạnh... khôn nguôi
Cười qua nước mắt... Lỡ rồi phận duyên !
Đèn khuya hắt bóng ngoài hiên,
Thức trong hoài vọng... Đâu miền dung thân ?!?

                                                   TỊNH ĐÀM
                                                   (TP. HCM)

READ MORE - MỘNG, HOÀI NIỆM - Thơ Tịnh Đàm

BUỒNG CHUỐI Ủ HƯƠNG | Truyện ngắn | Lê Hứa Huyền Trân


Tác giả Lê Hứa Huyền Trân


BUỒNG CHUỐI Ủ HƯƠNG
Truyện ngắn
LÊ HỨA HUYỀN TRÂN



Tôi người thành phố, cuộc sống chốn thị thành như có một sức mạnh mãnh liệt cuốn tôi vào guồng quay của nó, hơn hai chục tuổi đầu mà dường như số lần về thăm quê với tôi như điều gì đó hiếm hoi lắm. Nhỏ thì học thêm, học hè, lên đại học thì bài vở càng chất chồng rồi vì học xa nên còn khó về nhà chứ đừng nói là có thể về mảnh đất quê hương tôi, bởi thế dẫu lúc nào cũng muốn về tìm một chút bình yên với tôi hầu như cũng rất khó. Lần này trong một chuyến thực tế tôi được dịp ghé tới nhà đứa bạn, cũng ở một miền quê xa xôi, hẻo lánh, dẫu không phải quê hương tôi nhưng những dư vị ngọt ngào mà nơi mang lại cho tôi cũng đầy chấn động và không khí thân thương của nó khiến tôi thực sự khó quên và ấm áp khi nhớ về.
Cuộc sống ở mảnh đất vùng cao có phần khắc nghiệt, khi mới tới tiết trời khá lạnh làm tôi cũng sụt sịt thôi rồi. Nhưng ấn tượng đầu tiên mà tôi có được đó là sự thân tình, cũng như bao chốn quê khác, người nơi đây đầu làng cuối xóm đều biết tới nhau, mỗi khi tôi và đứa bạn đi ngang qua tôi lại thấy những người chúng tôi gặp có khi là nơi hiên nhà, có khi là đi trên cộ bò ngang đường hỏi thăm bạn tôi, hỏi thăm cả tôi nữa rồi lại kháo nhau tôi mới tới chơi đừng bỡ ngỡ, lạ lẫm gì, Họ hỏi tôi nhiều thứ trong những bữa cơm với những cách hỏi đầy chân chất, mộc mạc, họ thường nói: "Cuộc sống ở đây không đầy đủ bằng thành phố, nhà cô/ chú chỉ có từng này thôi, cháu ăn đỡ,” nhưng khi tôi liếc nhìn mâm cơm họ chuẩn bị hay những điều kiện họ tạo ra cho tôi ở đây tôi luôn thấy tình cảm dâng trào. Những cảm xúc thật khó diễn tả bằng lời và nhiều dư vị để lại cho tôi khiến tôi không cách chi quên được, nhưng trong số đó có câu chuyện mà tôi nhớ mãi, đó là câu chuyện về cái buồng chuối ủ hương.
Ngày mới đến con bạn tôi nói với mẹ nó tôi thích ăn những món ăn dân dã, mà vốn dĩ tôi cũng là người sành ăn và cũng rất kén ăn nên hai bác ở nhà đặc biệt chú ý khi nấu tôi ăn. Ở quê cứ mỗi khi có khách thường giết gà, tôi tới được bác làm nguyên con gà mà đãi, người ở quê hay thế, tôi thích thú ngồi bữa ăn mà thấm đượm. Cái xúc cảm của việc mỗi khi tôi ăn một chén cơm xong là hai bác lại thúc hối cái Thu (tên con bạn tôi) bới cơm thêm cho tôi một cách đầy nhiệt tình thật khó diễn tả. Bác Triều còn nói: "Chú vội xem tivi quá không để ý bát cháu hết gì cả, cháu ăn thật tình nhé.” Nghe vậy, tôi lại phì cười, cách nói chuyện sao mà chân chất quá! Bác Tưởng thì lại bảo: "Cháu phải ăn nhiều vào, con gái ăn nhiều, khỏe, trắng răng dài tóc mới là lí tưởng, nhà bác thì không có gì đâu, khách đến thì mới giết con gà mà thôi, bình thường chỉ toàn rau với mắm không đấy.” Tôi lém lỉnh: "Bác ơi, cháu thích rau và mấy cái món có chuối đấy nhá bác.” Nghĩ vậy thôi nào ngờ lời tôi nói khiến bác nằm lòng. Lúc mới dọn cơm, tôi thấy lạ khi đồ ăn nào cũng có chuối trong đó, tôi thắc mắc hỏi cái Thu thì nó phì cười: "Mày quên mày nói với má tao mày thích chuối rồi à.” Tôi à lên một tiếng nhưng sao bỗng thấy lòng rưng rưng điều gì đó không rõ. Người ở quê có cái gì đó vô cùng chân chất, tình cảm của họ cũng giản dị như thế. Họ có thể không nói ra thành lời, cử chỉ của họ cũng có thể vô cùng đơn giản, nhiều khi người ta thấy họ rất xuề xòa nhưng chắc chắn những hành động họ làm đều chứa chan những tình cảm trong đó. Cảm xúc lúc nào cũng được diễn tả theo nhiều cách khác nhau, điều tôi cảm nhận được từ họ đó là những cảm xúc hết sức đơn giản nhưng ấm áp và rất “thật thà”. Lúc ăn miếng cơm tôi chực muốn khóc, nhưng không hiểu sao chững lại, nào là ốc xào bắp chuối, cái món tôi cực thích từ ngày ba hay làm tôi ăn hồi nhỏ mỗi mùa ốc rộ, hay canh chua chuối chát, cái món này bà tôi hay nấu với cá trầu, ở đây thường ăn kèm cá đuối mua từ dưới xuôi lên. Lúc gắp cho tôi miếng cá kèm chuối, bác Tưởng bảo: "Cái này là bác Triều đi xe hơn 1 tiếng xuống xuôi mua lên đó, trên núi thì làm gì có cá, nhưng mà phải nấu cá này mới đúng vị.” Tôi chỉ gật gù, đôi khi có những cảm xúc làm tôi nghèn nghẹn…
Tôi thích nhất món chè chuối mà bác nấu, phải nói tôi đặc biệt thích ăn những thứ gì kèm chuối theo. Ngày hôm sau khi bác đang cắt lát những miếng chuối cho nhỏ nấu chè tôi đã lăng xăng phụ. Cái Thu còn đùa: "Mày mà nói thích ăn cái gì là má nấu cái đó miết cho ngán luôn.” Bác Tưởng cốc đầu nó: "Thích ăn gì thì bác nấu, chứ không nói là bác bí đó.” Tôi lại cười: "Cháu thích ăn hết cả nồi chè bác ơi!” Bác cũng cười rung bần bật.
Tuy nhiều món có chuối nhưng một tuần ở đây cũng nhiều lần bác đổi món để tôi không chán. Buổi tối chúng tôi hay quây quần ở gian dưới, bác trai thì đi dạo với mấy người trong xóm, có khi lại kéo nhau về nhà nhậu rất thân tình. Tôi, cái Thu và mấy chị em gái trong nhà thì ngồi nghe những câu chuyện bác Tưởng kể nghe rất thú vị. Những lúc trăng lên thì chúng tôi lại đi soi ốc, mò cua, ban ngày thì chúng tôi chơi đánh đáo cùng mấy đứa nhóc rồi đi bắt cào cào, bắt cá ngựa cho chúng đá nhau. Tôi cũng hay đi theo cái Thu tới nhà mấy bác trong xóm chơi, họ vồn vã hỏi chuyện tôi như tôi là người đã gặp rất lâu rồi vậy. Ngày tôi về bác Tưởng đưa tôi ra tận xe, đợi xe tới, bác mới hì hục đưa lên xe cái bao gì ấy to lắm có mùi thơm rất ngọt rồi dăn dò anh phụ xe cái gì ấy. Tôi lên xe rồi vẫn thấy bác vẫy vẫy, về tới nhà mở ra, trong đó rất to, một buồng chuối vừa được bác chặt lúc đi làm rẫy lúc sáng, một buồng chuối tỏa hương thơm phức!


Tác giả  : Lê Hứa Huyền Trân
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định


READ MORE - BUỒNG CHUỐI Ủ HƯƠNG | Truyện ngắn | Lê Hứa Huyền Trân