Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, April 6, 2018

Thơ Tình Lục Bát 2018: TẦM XUÂN 1, 2, 3 - Lê Kim Thượng

Tác giả Lê Kim Thượng


Lê Kim Thượng
Thơ Tình Lục Bát 2018:                   
TẦM  XUÂN  1 - 2 - 3 

1.    

Nắng về đánh thức Tầm Xuân
Ngàn hoa hương sắc bâng khuâng bên đường
Người xưa nhớ nhớ, thương thương
Tơ lòng quấn quýt, vấn vương hẹn thề
Một lòng yêu một miền quê
Bốn mươi năm... Kẻ quay về... già nua...


2.    

Nắng vàng quyện với gió đùa
Chồi non, lộc biếc tươi mùa Xuân sang
Đồng vui, lúa tốt ươm vàng
Em cười trong nắng, dịu dàng, thơ ngây
Trời xanh không một vạt mây
Se se gió lạnh, nhớ ngày tàn Đông
Bốn bề hương thảo thơm nồng
Mùa Xuân vừa chớm, nắng hồng vừa sang
Chiều quê... nắng lụa tơ vàng
Thương thương mây trắng lang thang xa nhà
Võng đưa chao mãi lời ca
“Cái Cò, Cái Vạc...” đồng xa dãi dầu
Gió Xuân bay áo qua cầu
Nắng Xuân xóa hết bóng sầu truân chuyên
Trăm con chim mộng bay chuyền
Ru tôi giấc mộng, hoặc huyền tiếng chim
Tôi chìm vào “Cõi - Lặng - Im”
Ru lòng cho hết nỗi niềm gian truân
Buông trôi cho hết nợ trần
Yên lành giấc ngủ bên sân cuối ngày...
Rượu quê rót cạn đêm say
Sẻ chia những chuyện đắng cay một thời
“Tửu phùng tri kỷ thiên bôi...”
Đếm từng kỷ niệm xa xôi hiện về...


3.

Mang Tình Xuân một miền quê
Tôi về Đất Khách, bốn bề hoàng hôn
Chiều chiều, chớp biển, mưa nguồn
Quanh tôi, mưa đổ sợi buồn xanh xao
Nhớ nhà, nỗi nhớ ngọt ngào
Gửi theo giông bão, bay vào trùng khơi
Ngày qua, điệp khúc rã rời
Nốt Thăng, Nốt Lặng... chơi vơi, eo sèo
Biển Dâu xô đẩy cánh bèo
Thương người xa xứ, phận nghèo long đong
Xuân Hè rồi đến Thu Đông
Bốn mùa mưa nắng vẫn không xao lòng
Đã đành không?... Chắc là không?...
Nhìn về quê cũ ngóng trông ngày ngày
Cửa Sài gió thổi lay lay
Bên thềm có Kẻ rượu say hoang đàng
Cuối đời còn giấc mơ hoang
Nửa mê, nửa tỉnh... bàng hoàng, u minh
Ước gì kết nối ân tình
Buồn vui, sớm tối... Quê - Mình bên nhau...
                              Nha Trang, tháng 4. 2018
                                    LÊ KIM THƯỢNG

Vùng tệp đính kèm
READ MORE - Thơ Tình Lục Bát 2018: TẦM XUÂN 1, 2, 3 - Lê Kim Thượng

QUÁN CÓC / MƯA - Thơ - Ngọc Hùng





QUÁN CÓC

Quán cóc thường ngày vẫn vậy
Lui tới mấy nhóm khách quen
Áo xanh chen màu sẩm, trắng
Đơn sơ trong nắng vỉa hè

Ồn ã chuyện gần, chuyện xa
Kẻ cuộc cờ, người trang báo
Đượm vị cà phê cà pháo
Hương suốt dòng xe lao xao

Quán cóc ngày mưa co ro
Bạt, dù đung đưa sủng nước
Ai đang hứng cơn gió ướt
Lướt thướt bên đời ngược xuôi

Quán cóc như góc hồn quê
Nhấm nháp cà phê- ghế nhựa
Không ngồi lâu lâu thì nhớ
Lại ra quán …gọi thơ về



MƯA

Mặt trời giát bạc trên mái tôn
Ngói toát mồ hôi đỏ
Tường vôi lóa nắng khát vòm me đang đổ bóng xuống đường…
…Bất chợt gió tung
Mây xôn xao về hội
Cơn nắng bốc trên mây cao đùa mưa rớt hột
Ràn rạt, ào ào, xối xả
Những bóng áo dơi xanh, đỏ vội vã trong mờ mịt
Tôn, ngói, tường vôi, con đường hả hê tóe nước
Người vuốt mặt dưới hàng cây ướt sủng
Rồi tạnh!
Mây tảng lờ
Mặt trời cười híp mắt
Nhà cửa, phố xá tinh tươm
Và người, xe lại đầy trên đường…
Mưa, nắng:  chuyện thường của trời
Dòng đời vẫn chảy nhịp đời nắng mưa…

NGỌC HÙNG
hoa_huynh45@yahoo.com 
Phường 7, Tp Mỹ Tho, Tiền Giang.


READ MORE - QUÁN CÓC / MƯA - Thơ - Ngọc Hùng

ÁNH ĐÈN HỘT VỊT - Truyện ngắn - Lê Hứa Huyền Trân



ÁNH ĐÈN HỘT VỊT
Truyện ngắn
Lê Hứa Huyền Trân

            Cứ thi thoảng tôi giành những phút buổi tối của mình tản bộ trên con đường đầy những tán lá me vàng. Những lá me có vị hơi chát, hơi chua chua nếu ta ngậm nó thử nhai nhai chốc chốc thôi rồi. Ánh trăng vàng trở thành người bạn tâm tình của tôi còn những tiếng động khẽ vào buổi đêm bỗng chốc trở thành thanh âm duy nhất của đêm khiến tôi chú ý. Bỗng nhiên hôm nay tôi thả mình vào con đường lạ, cũng là con đường hút xa thăm thẳm với những tán me và đôi ba người qua lại. Ở góc phố, tôi thấy ánh đèn hột vịt leo lét nên rảo bước trở lại. Một chiếc bàn nhỏ, bày đôi ba cái vỏ trứng chất chồng lên nhau, những chiếc kem, và đủ thứ muối tiêu, đặc biệt, đó là ánh đèn hột vịt nhỏ xíu như có cố vặn to hết cỡ cũng chẳng thể bừng lên nổi một góc bàn. Người phụ nữ đang ngồi, những giọt mồ hôi rơi xuống vì đêm hè nóng nực và chiếc quạt nhỏ phe phẩy như đuổi muỗi, như tìm cả chút gió mà theo như tôi thấy nó chẳng đủ làm bay nổi một sợi tóc nào. Tôi thả nhẹ mình xuống chiếc ghế con, cất tiếng chào:
   -Cho con hai trứng nha cô.
   -Ờ ờ hai trứng, con ngồi đó đợi cô chốc.
   Bàn tay người phụ nữ ấy thoăn thoắt múc những quả trứng trong nồi, những quả trứng hãy còn nghi ngút khói, tay kia nhanh chóng múc chút muối tiêu, một chút dưa chua và không quên dằm một trái ớt nhỏ vào chén muối. Khi tay hãy còn chưa ngơi việc cô quay sang nhìn tôi:
   -Đập luôn hay con tự đập?
   -Đập con luôn đi cô.
   Cô nhanh chóng cầm quả trứng dùng sống dao đập nhẹ tách ra làm hai đưa cho tôi. Tôi nhanh chóng đón lấy ăn từng muỗng một.
    -Trứng non quá cô ơi.
    -Ừ trứng non ăn ngon hơn con.
   Rồi cô lại tiếp tục phe phẩy cái quạt cứ như một cái điệu quen thuộc nào đó, dẫu nó chẳng mang lại một kết quả gì. Nhưng bỗng chốc tiếng gió hiu hiu từ cái quạt, tiếng khua muỗng trong chén của tôi và đôi con ve kêu trên những tán lá me, hòa quyện vào nhau tạo thành thanh âm nghe vui tai phết.
   Tôi chợt nhớ về bà tôi với quang gánh trứng vịt mỗi chiều. Cái thuở mà tôi hãy còn nằm nôi nói không ngoa bà đã nuôi cả gia đình bằng cái gánh trứng ấy. Sớm nào bà cũng dậy từ khi con gà trống còn lười biếng chưa chịu buông tiếng gáy, bắt nồi nước sôi lên, luộc những quả trứng hãy còn rất non bà phải “đánh lừa” lũ gà mái mới lấy được. Những trứng ấy giành cho những cô chị trong xóm không có thời gian luộc. Sau đó bà quảy gánh ra chợ, bước đi của bà khoan thai nhẹ nhàng nhưng không ai biết gánh trứng ấy nặng oằn cả vai bà. Cái nặng của trứng dường như chỉ là cái nặng thể xác nhưng cái nặng của miếng cơm manh áo và lũ con, lũ cháu đang nheo nhóc ở nhà mới thực sự khiến đôi vai của bà chưa bao giờ bớt ngơi mệt mỏi. Và khi chiều buông, sau buổi chợ phiên đầy mệt mỏi, chỉ kịp húp vội bát cháo thì khói bếp nhà tôi lửa lại đượm hồng. Bà chuẩn bị quảy gánh ra cây đa đầu làng, ở đó có cái chòi nhỏ của bà trà nước nhường lại cho bà để bán hột vịt lộn. Bà khéo lựa những quả trứng còn non, ăn vào lại thấy bùi mà bổ, con nít cũng thích ăn, ấy thế mà gánh trứng “bà ngoại Khanh” đã theo tôi trong suốt cả những giấc mơ…
   Tôi trả vội tiền vì trời đã về khuya, chào cô chủ hàng lễ phép rồi quay đi tiếp tục dong ruổi trên con đường của mình. Dường như khi tôi đi, cái ánh vàng cũng trở nên hiu hắt hơn gấp bội. Bẵng đi ít lâu có dịp đi đến một con phố khác, cũng ánh đèn hột vịt leo lét, cũng những chiếc vỏ trứng xếp lên nhau, kí ức về bà, kí ức cả về cô chủ giữa đêm khuya hôm ấy đưa tôi trở lại con phố cũ. Vẫn chiếc đèn nhỏ không sáng nổi một góc, nhưng lần này trên chiếc bàn con con đã bắt đầu có vài người khách chứ không vắng tanh nữa.
   -Cho con hai trứng.
   -Cô đập luôn nghen.
   -Dạ, ủa cô nhớ con à?
   -Mầy thiệt…Nhớ chứ, cái con nhỏ ngày nào ngồi ăn trứng mà cứ im thin thít. Làm cô cũng hổng biết nói gì.
   Tôi cười khúc khích. Cô đưa cho tôi chén trứng hết sức dịu dàng. Có đôi trai gái ăn xong bát trứng, nhìn cô, hỏi:
   -Nhiêu cô?
   -Tám ngàn con.
   -Chi mà tám ngàn dữ, ăn có hai trứng.
   -Giờ một trứng bốn ngàn rồi con.
   -Mắc kinh!
   Rồi quay đi, khi tiền còn chưa kịp thối. Lại có cô bé ngồi miên man ăn trứng cô độc giống như tôi bất giác nhìn cô rồi hỏi:
   -Trứng này non ghê cô ơi, hồi nhỏ con sợ ăn nhất là cái con trong đó ấy. Do thấy nó thành hình…sợ sợ…
   Rồi cô bé phì cười bỗng thấy yêu yêu. Lúc cô bé quay đi tay còn vẫy vẫy hẹn hôm sau tới “ủng hộ”. Tôi gọi ly cơm rượu, có bao giờ cơm rượu khiến người ta say đâu, họa chăng trăng thanh giớ mát tôi giả vờ say thế thôi, chứ nghe say vì mấy quả trứng âu cũng buồn cười. Có bát xích lô ghé vào ngồi hút điếu thuốc , nói chuyện vài câu rồi lại quảy đi với những gánh xe đêm. Tôi buông câu:
   -Bác ấy không ăn gì hết sao cô?
   Ổng chả bao giờ ăn đâu con, có thì vào ngồi nói chuyện đôi ba câu cho qua đêm mà thôi.
   -Tôi lại cúi xuống chìm trong những nghĩ suy vẩn vơ. Cái ranh giới giữa xấu và tốt bỗng chốc hiện lên tất cả dường như chỉ trong một đêm và cái cách hành xư của con người vô tình để lại dư âm trong lòng những người đón nhận nó. Đêm nay, như cô, có lẽ cái câu “mắc kinh” đã ít nhiều tạo cho cô nỗi buồn từ trong ánh mắt. Người bán buôn lúc nào cũng “chiếu lòng khách đến”, dường như họ mặc định phải đón nhận đủ mọi loại ý kiến. Cái cô bé ấy, khi giây phút cô bé nói chuyện với cô, tôi thấy nỗi buồn của cô tan biến, có lẽ vì có được người khách biết trân trọng mình, sẽ thấy điều gì đó vui vui. Và đôi khi người bán buôn không cần tìm niềm vui từ những đồng tiền họ kiếm ra, chỉ đôi khi có ai đó chịu lắng nghe, chịu nói chuyện, tạt qua như bác xích lô khiến họ bớt cô đơn, họ cũng đã thấy vui lắm rồi. Niềm vui mà, tự tạo.
   -Lại hôm sau nữa, tôi tiếp tục rảo bước về con phố ấy khi trời bắt đầu trở lạnh. Có cô bé đang giúp cô chủ đun nồi nước cho kip sôi. Có lẽ tôi tới hãy còn sớm quá. Cô thấy tôi liền nói với:
   -Đợi trứng nóng thêm tí con ơi. Gớm trời lạnh phết.
   -Cô bé nhỏ đang ngồi soi mắt mình dưới ánh đèn nhỏ con con, thi thoảng xua ruổi
   Cho chúng khỏi bâu vào gánh hàng của mẹ.  Tôi nhấp ngụm nước hỏi nhỏ:
   -Bé này là?
   -Con cô đấy, năm nay lớp 8 rồi. Thảo lắm, hôm nào cũng bán với cô tới 9h rồi mới về đấy.
   Đứa nhỏ bỗng quay sang:
   -Con còn muốn ở với mẹ lâu hơn nữa cơ.
   Cô mắng yêu:
   -Thôi đi chị, tinh tướng, cho tôi gánh trứng gánh cả chị về à?
   Rồi hai mẹ con cười tít mắt. Ánh đèn hột vịt hôm ấy tự nhiên sáng hơn mọi ngày, sáng soi cả lòng tôi nữa. Dẫu cuộc sống với cô có lẽ hãy còn nhiều chông gai và khó khăn, dẫu có thể đôi lúc những vị khách hàng khó tính có thể khiến cô mang nỗi buồn điều gì đó trong lòng nhưng chẳng hiểu sao, như một phép màu nhiệm, tôi chợt tin rằng cô sẽ vượt qua tât cả. Ánh đèn hột vịt như một thứ ánh sáng của niềm tin, nó đưa tôi quay về thời bé thơ yêu dấu trong vòng tay bà, lại còn khiến cho tôi nhìn thấy, dẫu chỉ ít thôi khoảnh khắc gia đình hạnh phúc và giá trị của hai tiếng “gia đình”, thứ ánh sáng ấy, nó thật ấm nồng.           

Tác giả: Lê Hứa Huyền Trân,
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định.
phongtruongtu201@gmail.com


READ MORE - ÁNH ĐÈN HỘT VỊT - Truyện ngắn - Lê Hứa Huyền Trân

LỤC BÁT LÃNG ĐÃNG - Chùm thơ - Lê Thiên Minh Khoa

Nhà thơ Lê Thiên Minh Khoa  qua ký họa của HS Lương Thủy Trường.


LỤC  BÁT LÃNG ĐÃNG 
Chùm thơ
LÊ THIÊN MINH KHOA


                              
CÒN XƯA 
         
Còn xưa mây thả lưng đồi
Còn em mấy độ thu rồi chưa qua         
Nghe chừng ngượng ngập chân qua
Nghe em nằng nặng, nghe ta nhẹ hều !...
                                20.11.2011.


                                      
LÊN CƠN
                              
Từ trong góc núi lên cơn                         
góc phố hỏi em còn đó chăng                             
lên ngó xuống ngó quanh                         
Uống ly đen nóng lại băng về rừng.
                              
Hôm sau thèm được lên cơn                          
Về góc phố hỏi còn không cô nàng …
                                           
                     NÚI  DINH, quán caphê cóc, tháng hạ.




NGẪU HỨNG VIẾT TẶNG INRASARA

Nhà thơ cần biết sợ thơ(*)
Để nàng thơ khỏi bơ vơ một mình
Trước manh giấy mới trắng tinh
Sợ mấy câu chữ thân quen hiện về
Nhà thơ chẳng biết sợ thơ
Để nàng thơ phải ngẩn ngơ khóc thầm
Liều mình lấy tháng làm năm
Lấy say làm tỉnh ghép vần gởi nhau
                    Bà Rịa, 17-2-2010.

(*)  Lấy từ tựa  bài: “Nhà thơ cần biết sợ thơ… để người đọc còn cần đến thơ”- Inrasara, Văn nghệ  BRVT số 76. 



CỌP XUỐNG ĐỒNG BẰNG

Nhìn bờ khơi tít
lươu quơi
rướm lưng tròng
ngoái lại đồi núi xưa ...



ĐÙA VỚI THI SĨ VŨNG TÀU

         
Nhà thơ khi tỉnh khi mê
Có cô bán rượu tắc kè rất xinh         
Cũng đành uống để tỏ tình
Tiếc là không rủ người mình đi theo!
                                   
          Trại sáng tác Miền Tây - Tịnh Biên- 12.7.2011.



BẠN BÈ

            Tặng Nguyễn Ngọc Minh. 
          
Bạn bè còn lại mấy thằng
Thằng đầu xì-trét, thằng chân xì-gà          
Thằng tu Phật lại thành Ma
Thằng vào chính giới hóa ra ... thương trường!



ĐÙA VỚI THI HỮU BÀ RỊA

     
1. Có khi thơ đọc làm nhàm
Có khi say rượu lật bàn chẳng hay 
      
2. Say rồi lấy sáng làm trưa
Lấy trưa làm tối, lấy mờ làm trong... 
      
3. Coi hồ với cháo như nhau
Coi thơ như gạo, coi đầu như chân
       
4. Đồng hương nhưng nỏ đồng sàng
Đồng sàng anh biết chọn nằm bên mô?!...



ĐÙA VỚI THI SĨ ĐỨC TIÊN (*)
Viết khi Đức Tiên từ Quảng Trị vào dự trại sáng tác Vũng Tàu.

(I) 
         
Ui chao! Đang ở Vũng Tàu
Nhớ nhau cũng chịu, lối nào mà ra?         
Ta giờ nửa Phật, nửa Ma
Đành xin hẹn để ta bà vơí em          
Ru rồi, ru nữa, ru thêm
Ru thênh thang tóc ê hèm trắng nhau         
Ru u a trẻ bạc đầu
Nửa Quảng Trị. Nửa Vũng Tàu. Nửa Không          
Bờ mênh mông biển mênh mông
Anh và Em lôỗng ngôỗng bôồng chạy rong           
Mặc cho sóng nước bềnh bồng
Ta ru ta cho cõi lòng nhẹ tênh
                 Vũng Tàu, 17.12.2010.

(II) 
              
Mặn mòi vị biển và Em
Nhớ lời vợ dặn thì đêm qua rồi             
Chỉ vì lỡ hẹn mà thôi
Ta như cánh nhạn cuối trời lửng lơ!              
Biển xanh ta chỉ với ta
Ôm choàng một bóng mơ xa chân trời...
                       
                       Bà Rịa, 18.12.2010

        (*): Nhiều  câu chữ được sắp đặt lại từ bài thơ của Đức Tiên: "Mặn mòi vị biển và Em".


         
THÌ VỀ                                                        
                   Tặng Từ Minh Hùng.                               
        
Nửa đời trăm núi ngàn  sông                              
Về nhà té ngữa là không có nghề        
Thì tìm dưới thúng trên be
Đi mà không đến thì  về dân gian
                Bà Rịa- 12.11.2011.



TẶNG VŨ QUỐC HÙNG 
        
Sài Gòn có Vũ Quốc Hùng
Khi không làm báo giả khùng giả điên        
Đời đem hoán đổi liên miên
Mình đem mình trả lại mình
                                            nguyên xi…

                       LÊ THIÊN MINH KHOA                       
(Trích từ tập thơ “LẶNG LẼ TÔI” của LTMK, sắp xuất bản- 2018.)


READ MORE - LỤC BÁT LÃNG ĐÃNG - Chùm thơ - Lê Thiên Minh Khoa

Thursday, April 5, 2018

Ở CHUNG - Thơ Đặng Xuân Xuyến





Ở CHUNG

Em một con

Anh cũng một con

Em vừa son

Anh cũng đã son

Sao ta chẳng ghép làm chồng vợ

Có chi mà mắc cỡ

Hoa đến thì phải nở

Ta chung nhà, chả sao.


Đừng ngại ngần

Đừng mãi là tình nhân

Ta kết duyên chồng vợ

Quên chuyện một lần lỡ dở

Ai cười mặc họ

Đời mình đâu đến lượt họ lo.


Thế nhé em

Chăn thêm người sẽ ấm

Bếp chung nồi sẽ vui

Ta chung con thêm của

Bếp mùa đông đượm lửa

Ta với nhau mới đời.


Viết lại, sáng 03.04.2018

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - Ở CHUNG - Thơ Đặng Xuân Xuyến

ANH CÒN NỢ EM - Thơ Đàm Ngọc Năm





 ANH CÒN NỢ EM

Nợ em một câu hẹn
Giữa bạt ngàn cà phê
Mấy mùa trăng em đợi
Anh vẫn chưa trở về.

Nợ em bên ché rượu
Nồng nàn giữa Cao nguyên
Bập bùng trong ánh lửa
Khi Thành phố lên đèn.

Nợ em một lối đi
Khi chiều về tắt nắng
Giữa không gian yên lặng
Ta cầm tay nhau về...

Ôi nợ em nhiều quá,
Biết khi nào trả đây ?
Thời gian đâu chậm lại
Để trả hết nợ này !

Chiều tháng 4 năm 2018
      Đàm Ngọc Năm

    
READ MORE - ANH CÒN NỢ EM - Thơ Đàm Ngọc Năm