Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, August 4, 2017

NGƯỜI VỀ - Thơ Lệ Hoa Trần





NGƯỜI VỀ 

Mai em về nhá anh
Nhớ ra sân… đón rước
Đừng để em cô bước
Sài gòn, lạ, phố đông

Mai em về thăm chồng
Chắc là vui mừng lắm
Sau tháng ngày xa xăm
Ta sẽ được đoàn viên

Hay nghe tiếng trách phiền
Em là người vong phụ
Tham danh vọng, cầu mưu
Xa chồng đi vô tận

Mai em về chấp nhận
Dù tiếng oán hờn, xưa
Dù mi anh lệ ứa
Là cũng đã vui rồi

Vì trở lại chốn nơi
Khoảng đời em trao gởi.

                Lệ Hoa Trần
               04-08-2017
READ MORE - NGƯỜI VỀ - Thơ Lệ Hoa Trần

NƠI BẾN SÔNG XƯA - Truyện ngắn của Thủy Điền

  
                       Tác giả Thủy Điền


 NƠI BẾN SÔNG XƯA

   Còn độ khoảng hơn ba chục mét nữa là đò sẽ đến bờ. Trên bến lố nhố năm ba nàng con gái, tiếng lanh lảnh, giơ tay phất phất như chào đón và cất  tiếng “Anh Điền em nè “. Tôi đoán chắc là giọng con Thủy chớ không còn ai vô đây và vẫy tay chào lại.
      Thật đúng. Vừa đến bến, là nó nhào vào ôm chặt lấy tôi mà không ngượng ngùng. Mọi người đứng nhìn nỗi mừng nó đã dành cho tôi sau bao ngày xa xứ cũng muốn cảm động theo. Đoán giọng nó được là vì ngày còn ở nhà chơi chung với nó và mấy đứa bạn, nó là người lớn giọng nhất. Nhớ hồi ấy, lúc thấy nó vui tôi hay trêu, Thủy mà cứ cái đà nầy là ế chồng mất. Nó không giận mà chỉ hả miệng cười. Tại tính em vậy đó, ai ưng thì ưng, còn chê thì em ở vậy. Tôi cũng cười, Thủy nói thế là không được. Tính nầy cũng dễ sửa thôi mà.
      Hồi đầu khi xa quê, nó và mấy cô bạn cũng giận tôi nhiều lắm. Vì không một lời từ giả. Nhưng thời gian rồi nó cũng hiểu dần và thông cảm. Bỡi, đi vượt biên mà làm sao ăn mừng từ giả được ch, đi trong lén lút, trốn tránh lúc giữa đêm hơn nữa ngày ấy ai tin ai, lỡ vui miệng thì chết cả đám, nên đành lặng thinh và âm thầm ra đi. Bước lên tàu mà trong thân tâm thấy buồn và đau xót lắm, nhưng đành phải chịu.
      Qua những năm sống nơi xứ người, mỗi lần gởi thư về thăm nhà, tôi cũng hay gởi kèm để thăm bọn nó. Tôi nghiệp, mỗi lần nó viết thư sang thăm hỏi và hay rủ về một chuyến, đọc xong, thấy ray rứt vô cùng. Thú thật, trong đám bạn thì tôi quí mến Thủy nhiều nhất. Tuy bu lô, bu la, nhưng lòng rất tốt.
      Ngày qua ngày, công việc cứ lấn dần công việc, tự dưng tôi quên hẳn hai chữ Ngọc Thủy trong đầu. Tôi biết Thủy và các bạn cũng trách tôi nhiều lắm. Nhưng phương xa người ta quên mình, thì mình cũng chẳng để tâm làm gì.
      Cách đây hai năm vào dịp tết, tôi có về thăm quê nhà. Trước khi về tôi có cho gia đình hay trước, nhưng không biết sao những tin tức ấy đã lọt vào tai của Thy và các bạn ngày xưa.
      Mặc dù không có cơ hội đi đón tôi tại Phi trường Tân Sơn Nhất, nhưng các nàng đã chờ tôi từ lúc sáng nơi bến Đò Tân hội. Sự bất ngờ khiến tôi không cầm được những giọt nước mắt thâm tình. Gặp lại nhau trong nghẹn ngào, nhung nhớ Thủy chỉ biết ôm tôi và khóc như vừa tìm được cái gì mình đã đánh rơi.
      Không nỗi mừng nào bằng nỗi mừng hội ngộ, bao phiền giận tôi bấy lâu bỗng dưng tan biết mất. Thủy xem tôi y như những ngày nào còn tuổi trẻ, thân thiện và cùng tôi sát cánh suốt đoạn đường về đến nhà. Tôi cũng thế, vì mừng quá, tự nhiên quên mất cái gia đình bên cạnh. Mọi người cứ chăm chú cái tình anh em bất diệt mà dường như cũng xúc động theo.
      Qua ba mươi ngày làm Việt kiều về thăm quê, tôi cảm nhận ngoài gia đình không ai cho tôi cái tình thắm thiết như Thy đã dành riêng cho cá nhân tôi trong suốt cuộc hành trình. Cảm ơn Thủy nhiều lắm, cảm ơn người bạn bé nhỏ của tôi.
      Ngày trở lại xứ người, là ngày tôi lại phải xa Thủy lần thứ hai, thương Thủy nhiều lắm. cô bạn dễ mến. Và, ngẫm lại rằng dù ở đâu, phương trời nào ta cũng vẫn còn những người bạn cũng như mối tình đẹp mà suốt cuộc đời họ luôn luôn là kẻ chân tình trước sau như một dành riêng cho ta.

Một chiều
Gặp lại em
Nơi bến sông xưa
Giọt lệ đỗ như mưa
Tấm chân tình hiện diện
Đời còn thấy dễ ưa..!
                                      Thủy Điền
                                     01-08-2017

READ MORE - NƠI BẾN SÔNG XƯA - Truyện ngắn của Thủy Điền

QUA CẦU VÀM CỐNG - thơ Trúc Thanh Tâm



  QUA CẦU VÀM CỐNG

  Mười năm trở lại Lấp Vò
  Hai mươi năm một chuyến phà không em
  Còn đâu chợ chiếu vào đêm
  Đèn dầu năm cũ người quên lâu rồi

  Chuyến phà cuối chở mưa rơi
  Phía anh Thốt Nốt trắng trời nhớ nhung
  Tạ từ em nhé, dòng sông
  Lục bình tím giữa mênh mông lòng chiều

  Đâu còn nhỏ của anh yêu
  Chiều nay phía nhỏ mây đìu hiu rơi
  Qua cầu ngọn gió mồ côi
  Th
ổi qua anh nỗi ngậm ngùi, nhớ quê!

  TRÚC THANH TÂM
 ( Châu Đốc )
READ MORE - QUA CẦU VÀM CỐNG - thơ Trúc Thanh Tâm

Thursday, August 3, 2017

CON ĐƯỜNG TA ĐI - Thơ Vũ Trầm Tư



Tác giả Vũ Trầm Tư


Con Đường Ta Đi

Chưa đi hết nửa con đường
Phấn son tô vội thêm hương với đời
Trăng còn treo phía biển khơi
Em còn trôi giữa một trời mộng du

Bướm vàng đậu nhánh mù u
Tôi quanh quẩn với tiếng thu thì thầm
Mưa buồn hạt nhỏ lâm thâm
Bay đi con sáo thanh âm vọng buồn

Người xa, chín nhớ mười thương
Con đường ngày ấy còn vương vấn hoài
Nợ tình biết trả cho ai
Trăng quê vẫn sáng, ngã dài bóng tôi

Con đường ta quá xa xôi
Có đi hết cả một đời cũng xa
Hoài công bước mỏi bôn ba
Đường em, tôi vẫn mãi là song song

Vũ Trầm Tư
READ MORE - CON ĐƯỜNG TA ĐI - Thơ Vũ Trầm Tư

KHÚC THỤY DU - Thơ Trần Mai Ngân





KHÚC THỤY DU

Em biết 
Trăng Thu huyền ảo lắm
Càng chạy tìm - càng xa
Bóng trắng cứ sáng loà
Cung Thuỵ Du ảo mộng...

Em biết 
Trong khúc quanh đồng vọng
Dư âm của dấu yêu
Dù rất rõ một điều
Là không hề có thật !

Em sống trong tất bật
Ngày đêm đan xen nhau
Những dư vị ngọt ngào
Tặng trao lời đường mật...

Em biết và em sống
Trong từng sát na yêu
Nghe hương đời tan biến
Rót trong nhau đủ điều ! 
Em biết và em sống ! 
Em biết và em sống !

       Trần Mai Ngân

READ MORE - KHÚC THỤY DU - Thơ Trần Mai Ngân

BUỒN XƯA, NHƯ HOA, NGỠ MÌNH HẠT BỤI - Thơ Tịnh Đàm



            Tịnh Đàm


BUỒN XƯA...

Gởi người,
Một chút buồn xưa.
Đời theo bóng mộng...
Vẫn chưa tới bờ.
Tháng năm,
Ngồi hát vu vơ.
Buồn,vui có đủ
Còn chờ...
Tiễn đưa ! 


NHƯ HOA
(Thân tặng người bạn tên HOA)

Nụ tình
Nở thắm như HOA.
Môi cười cùng ánh mắt
Hòa...niềm vui.
Buồn kia,
Dẫu có ngậm ngùi
Cũng trong giây phút...
Ngủ vùi...
Vào quên.


NGỠ MÌNH HẠT BỤI...

Ngỡ mình hạt bụi...
Rong chơi.
Chốn về
Còn đợi gió vời...
Đưa chân.
Mai kia...
Trả lại hồng trần
Trăm năm đời mộng...
Hóa thân...
Mây trời.

Tịnh Đàm
(Hóc Môn,TP.HCM
)

READ MORE - BUỒN XƯA, NHƯ HOA, NGỠ MÌNH HẠT BỤI - Thơ Tịnh Đàm

ĐƯỜNG THI, CHỦ ĐỀ BIÊN TÁI (KÌ 13) -Nguyễn Ngọc Kiên chọn dịch và giới thiệu thơ


          Nguyễn Ngọc Kiên




ĐƯỜNG THI, CHỦ ĐỀ BIÊN TÁI (KÌ 13) 

Đỗ Phủ 杜甫 (Thịnh Đường)

Cuộc đời thăng trầm của một thi thánh 
Đỗ Phủ 杜甫 (712-770) tự Tử Mỹ 子美, hiệu Thảo đường 草堂, Thiếu Lăng dã lão 少陵野老, người đời sau gọi là Đỗ Thiếu Lăng, Đỗ Lăng tẩu, Đỗ công bộ hay còn gọi là Lão Đỗ để phân biệt với Tiểu Đỗ là Đỗ Mục. Ông sinh ra và lớn lên trong một gia đình quan lại lâu đời ở huyện Củng, nay thuộc tỉnh Hà Nam. Ông nội là Đỗ Thẩm Ngôn, một nhà thơ nổi tiếng thời Sơ Đường. Cha là Đỗ Nhàn, có làm quan. 

Thời niên thiếu tính từ năm 712 khi ông mới chào đời cho đến năm 746 kết thúc đợt ngao du lần thứ ba, với khoảng thời gian 35 năm, Đỗ Phủ sống giữa thời kỳ phồn vinh của xã hội phong kiến thời Đường. Công việc chính của ông lúc này là làm thơ, ngao du sơn thuỷ. Với trí thông minh hơn người, Đỗ Phủ bắt đầu sáng tác thơ ca vào lúc bẩy tuổi. Tài cộng với sự cần cù… 

前出塞其一 – 杜甫
戚戚去故里, 
悠悠赴交河。 
公家有程期, 
亡命嬰禍羅。 
君已富土境, 
開邊一何多! 
棄絕父母恩, 
吞聲行負戈。

Phiên âm:
TIỀN XUẤT TÁI KÌ 1 – ĐỖ PHỦ
Thích thích khứ cố lý, 
Du du phó Giao Hà. 
Công gia hữu trình kỳ, 
Vong mệnh anh hoạ la. 
Quân dĩ phú thổ cảnh, 
Khai biên nhất hà đa! 
Khí tuyệt phụ mẫu ân, 
Thôn thanh hành phụ qua.

Dịch nghĩa: 
TRƯỚC KHI RA ẢI KÌ 1 – ĐỖ PHỦ
Lủi thủi rời khỏi làng cũ, 
Rầu rầu đi đến Giao Hà. 
Nhà nước đã định sẵn ngày ra đi, 
Nếu mà trái lệnh đó là tội liên luỵ cha mẹ. 
Vua đất đai đã có nhiều rồi, 
Thế thì còn mở rộng biên giới làm gì. 
Dứt bỏ công ơn cha mẹ, 
Nín khóc mà vác dáo lên đường.

 Dịch thơ: 
TRƯỚC KHI RA ẢI KÌ 1 – ĐỖ PHỦ
Lủi thủi rời làng cũ
Rầu rầu đến Giao Hà
Đi  nhà nước định sẵn
Trái lệnh tội mẹ cha
Đất đai vua đã có
Còn mở rộng thêm ra
Bỏ công ơn cha mẹ
Nín khóc vác giáo qua!
(Năm 752) 

"Xuất tái", "Nhập tái" là tên những bài nhạc phủ đời Hán, một loại quân ca lấy đời sống binh lính làm đề tài. Đỗ Phủ có 9 bài "Tiền xuất tái" và 5 bài "Hậu xuất tái" nói tình cảm tư tưởng của binh lính ở biên cương Tây Bắc. Năm Thiên Bảo, tướng Kha Thư Hàn đánh với Thổ Phồn, mộ nhiều lính ở Quan Trung đi đánh Tây Bắc. Đây là một chùm thơ châm biếm việc dùng vũ lực mở rộng biên cương. 

後出塞其一杜甫
男兒生世間。 
及壯當封侯。 
戰伐有功業。 
焉能守舊丘? 
召募赴薊門, 
軍動不可留。 
千金買馬鞍, 
百金裝刀頭。 
閭里送我行, 
親戚擁道周。 
斑白居上列, 
酒酣進庶羞。 
少年彆有贈, 
含笑看吳鉤。

Phiên âm:
HẬU XUẤT TÁI KÌ 1 – ĐỖ PHỦ
Nam nhi sinh thế gian. 
Cập tráng đương phong hầu. 
Chiến phạt hữu công nghiệp. 
Yên năng thủ cựu khâu? 
Chiêu mộ phó Kế Môn, 
Quân động bất khả lưu. 
Thiên kim mãi mã yên, 
Bách kim trang đao đầu. 
Lư lý tống ngã hành, 
Thân thích ủng đạo chu. 
Ban bạch cư thượng liệt, 
Tửu hàm tiến thứ tu. 
Thiếu niên biệt hữu tặng, 
Hàm tiếu khán ngô câu.

Dịch nghĩa:
SAU KHI RA ẢI KÌ 1 – ĐỖ PHỦ 
Chàng trai sinh ra ở trên đời này, 
Lớn lên đương nhiên là phải lập công danh. 
Gia nhập quân đội ấy là xây dựng sự nghiệp, 
Như thế mới giữ được xóm làng cũ. 
Được tuyển mộ rồi đưa ra Kế Môn, 
Việc quân thì di động không thể ở yên một chỗ. 
Cái yên ngựa giá cả ngàn vàng và vũ khí, 
Giá cả trăm để trang phục cho người lính. 
Làng xóm tiễn mình lên đường, 
Thân thích đứng chật đường để đưa. 
Các cụ tóc hoa râm ngồi chiếu trên, 
Rượu uống kèm nhiều món ăn. 
Chàng trẻ ra đi có quà tặng, 
Miệng mỉm cười nhìn con dao quý.

Những bài thơ này làm năm 755 lúc An Lộc Sơn vừa khởi binh. Đây là lời một người lính trốn thoát khỏi doanh trại An Lộc Sơn kể về những gì thấy ở biên cương

Dịch thơ:
SAU KHI RA ẢI KÌ 1 – ĐỖ PHỦ 
Sinh ra ở đời này
Lớn phải lập công danh
Gia nhập quân đội ấy
Giữ xóm cũ yên lành
Tuyển mộ  ra Kế Môn 
Việc quân luôn di động
Yên ngựa giá ngàn vàng
Vũ khí và phục trang
Làng xóm ra đưa tiễn
Thân thích đứng chật đường
Các cụ già đầu bạc
Rượu uống, thức ăn sang
Chàng trai có quà tặng
Miệng cười, dao quý  thương.

後出塞其二杜甫
朝進東門營, 
暮上河陽橋。 
落日照大旗, 
馬鳴風蕭蕭。 
平沙列萬幕, 
部伍各見招。 
中天懸明月, 
令嚴夜寂寥。 
悲笳數聲動, 
壯士慘不驕。 
借問大將誰, 
恐是霍嫖姚。

Phiên âm:
HẬU XUẤT TÁI KÌ 2 – ĐỖ PHỦ
Triêu tiến Đông Môn doanh, 
Mộ thượng Hà Dương kiều. 
Lạc nhật chiếu đại kỳ, 
Mã minh phong tiêu tiêu. 
Bình sa liệt vạn mạc, 
Bộ ngũ các kiến chiêu. 
Trung thiên huyền minh nguyệt, 
Lệnh nghiêm dạ tịch liêu. 
Bi già sổ thanh động, 
Tráng sĩ thảm bất kiêu. 
Tá vấn đại tướng thuỳ, 
Khủng thị Hoắc phiêu diêu.

Dịch nghĩa: 
SAU KHI RA ẢI KÌ 2 – ĐỖ PHỦ 
Sớm tới cửa trại phía đông, 
Chiều tới cầu Hà Dương. 
Bóng chiều tà chiếu lên lá cờ lớn, 
Ngựa hí, gió lồng lộng. 
Nơi bãi cát bằng phẳng có hàng vạn bộ chỉ huy, 
Các đội ngũ đều tề chỉnh. 
Trăng sáng treo giữa trời, 
Quân lệnh uy nghiêm nên ban đêm rất yên tĩnh. 
Vài tiếng tù và kêu ảm đạm, 
Người lính chiến buồn nhưng không kiêu ngạo. 
Thử hỏi viên đại tướng là ai vậy, 
Sợ chính là tướng phiêu diêu họ Hoắc.

Dịch thơ: 
SAU KHI RA ẢI KÌ 2 – ĐỖ PHỦ 
 Sáng phía đông cửa trại
Cầu Hà Dương buổi chiều
Bóng chiều soi cờ lớn
Ngựa hí gió lộng reo
Cát bằng hàng vạn bộ
Lệnh  nghiêm đêm yên theo
Vài tiếng tù ảm đạm
Người lính buồn không kiêu
Đại tướng là ai vậy
E là Hoắc Phiêu Diêu
  
後出塞其五-- 杜甫
我本良家子, 
出師亦多門。 
將驕益愁思, 
身貴不足論。 
躍馬二十年, 
恐孤明主恩。 
坐見幽州騎, 
長驅河洛昏。 
中夜問道歸, 
故里但空村。 
惡名幸脫兔, 
窮老無兒孫。

Phiên âm:
HẬU XUẤT TÁI KÌ 5 – ĐỖ PHỦ
Ngã bản lương gia tử, 
Xuất sư diệc đa môn. 
Tướng kiêu ích sầu tứ, 
Thân quý bất túc luận. 
Dược mã nhị thập niên, 
Khủng cô minh chúa ân. 
Toạ kiến U Châu kỵ, 
Trường khu Hà Lạc hôn. 
Trung dạ vấn đạo quy, 
Cố lý đãn không thôn. 
Ác danh hạnh thoát thố, 
Cùng lão vô nhi tôn.

Dịch nghĩa:
SAU KHI RA ẢI KÌ 5 – ĐỖ PHỦ 
Mình vốn con nhà làm ăn lương thiện, 
Đầu quân là việc của nhiều nhà. 
Vị tướng kiêu căng càng làm thêm buồn chán, 
Thân này chẳng đủ bàn tới. 
Cưỡi ngựa đã hai mươi năm nay rồi, 
Chỉ ngại rằng ơn vua chưa trả hết. 
Ngồi coi đoàn quân kỵ mã ở U Châu, 
Buổi tối rong ruổi nơi vùng Hà Lạc. 
Nửa đêm đi về qua đường hẹp, 
Làng cũ nay thành thôn hoang vắng. 
Tiếng xấu may không bị mang lây, 
Thân già này khốn đốn không có con cháu.

Dịch thơ:
SAU KHI RA ẢI KÌ 5 – ĐỖ PHỦ 
Mình con nhà lương thiện
Đầu quân việc muôn nhà
Tướng kiêu thêm buồn chán
Thân này chẳng bàn ra
Ngựa hai chục năm đấy
Chưa trả hết ơn vua
Coi U Châu kị mã
Rong ruổi Hà Lạc xa
Nửa đêm qua đường hẹp
Làng thành thôn xác xơ
May không mang tiếng xấu
Không cháu con lúc già! 

NHÀ THƠ TRƯƠNG HOÀNH -  張紘
Trương Hoành 張紘 (153-212) tự Tử Cương 子綱, người Quảng Lăng đời Hậu Hán. Ông thuở nhỏ theo học ở kinh đô. Khi chiến sự xảy ra, ông tị nạn tới Giang Đô, gặp lúc Tôn Sách 孫策 sáng nghiệp, được làm Chính nghị hiệu uý, Tòng thảo Đan Dương. Trương Hoành bày kế cho Tôn Sách nên rời khỏi Đan Dương sang Ngô quận và Cối Kê tập hợp binh mã, chiếm lấy vùng này làm căn bản, rồi thâu tóm Dương Châu và Kinh Châu để dựng nghiệp lớn. Đồng thời, ông đứng ra tập hợp thêm lực lượng theo giúp Tôn Sách. Tôn Sách qua đời năm 200, ông theo giúp Tôn Quyền, khuyên Quyền phát triển huyện Mạt Lăng làm đất đóng đô. 

Năm 212, Trương Hoành qua đời khi 60 tuổi. Tôn Quyền nghe theo lời ông, dời đô đến Mạt Lăng, sau này dựng nước Đông Ngô, đổi tên đất này là Kiến Nghiệp.

閨怨 - 張紘
去年離別雁初歸, 
今夜裁縫螢已飛。 
征客近來音信斷, 
不知何處寄寒衣。

Phiên âm:
KHUÊ OÁN – TRƯƠNG HOÀNH
Khứ niên ly biệt nhạn sơ quy, 
Kim dạ tài phùng huỳnh dĩ phi. 
Chinh khách cận lai âm tín đoạn, 
Bất tri hà xứ ký hàn y.

Dịch nghĩa:
NỖI OÁN PHÒNG KHUÊ – TRƯƠNG HOÀNH
Năm ngoái xa nhau khi nhạn bay về nam, 
Đêm nay cắt vải may áo, đom đóm bay. 
Gần đây những người đi chiến đấu xa không còn tin tức, 
Áo lạnh may xong không biết gửi đi đâu.

Dịch nghĩa:
NỖI OÁN PHÒNG KHUÊ – TRƯƠNG HOÀNH
Năm ngoái xa nhau nhạn theo bầy
Đêm nay cắt áo, thấy đóm bay
Người đi chinh chiến không tin tức
Áo may xong biết gửi đâu đây?

                                                        Nguyễn Ngọc Kiên  

READ MORE - ĐƯỜNG THI, CHỦ ĐỀ BIÊN TÁI (KÌ 13) -Nguyễn Ngọc Kiên chọn dịch và giới thiệu thơ

CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN 29; 30


             Nhà thơ Chu Vương Miện



CHÙM THƠ CVM 29

LỜI HỎA CA

sống chả có gì vui ?
chết chả có chi khổ
sống nhai rau thờ ma
chết đốt thân thành khói
phần xác thành tro bụi
phần hồn bay muôn nơi ?
lầm lũi thân lao lực
hoài hoài kiếp lao nô
cũng là thân la mã
 roi vọt ngập mái đầu
đốt hết thân xác này
hồn bay nơi cõi giác
lờ mờ cát bụi bay
lù mù nơi sa mạc

sống không ra sống
đâu có gì khác chết
sống mà câm mà điếc
thà làm một khúc nhạc
không lời


CHÙM THƠ CVM 30

hết trăng tàn trăng mọc
hết mặt trời lên mặt trời lặn
kiếp người toàn là im lặng
khép kín trong lũy tre xanh
nay nghe tiếng gà gáy
mốt nghe tiếng hoàng oanh
nay nghe tiếng cu gù
mơi nghe tiếng manh manh
mùa xuân ngang mùa thu
mùa hạ ngang mùa đông
đồng lúa triền sông
con sáo con nhồng
con két con cú
con nơi đầu rừng
con trụ cuối rừng

khờ từ trên khờ xuống
từ dưới lên
không có chi nói nữa
thật đáng là buồn ?

CHU VƯƠNG MIỆN

READ MORE - CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN 29; 30

Wednesday, August 2, 2017

CHÙM THƠ VỀ MƯA CỦA TRÚC LỆ





ĐÊM MƯA HOÀI NIỆM…

Đêm mưa thao thức trong tôi 
Sầu dâng man mác giữa trời gió mưa..!

Nhớ về một thủa xa xưa…
Khói hương trầm ấm quyện mùa xuân sang
Nhớ bao mộng đẹp mơ màng
Với bao ước vọng mơ màng tuổi xanh
Nhớ trời quê ngát gió lành
Hồ sen thắm sắc long lanh trước nhà.
Đất trời cuộn nổi phong ba
Nương dâu bài bể khéo là đổi thay
Lưỡi tê nếm trải đắng cay
Nổi chìm thế sự mới hay nhân tình
Chao ôi bao chuyện bất bình
Muốn quên đi muốn làm thinh sự đời
Nhưng sao nhức nhối trong tôi
Tôi buồn buồn lắm xa người tri âm
Đêm đêm nuốt lệ âm thầm
Tủi hờn luyến tiếc bâng khuâng tình đời.

Đêm qua thao  thức trong tôi…
Sầu dâng man mác giữa trời gió mưa..!


MƯA..!

Những sợi mưa đan chéo
Dệt sầu ngập không trung
Bơ vơ lòng phố vắng
Em đếm bước ngập ngừng…

Nhớ mùa mưa năm ấy…
Cùng chung chiếc áo che
Ta bên nhau sánh bước
Lòng reo ấm nắng hè.

Mưa vẫn mưa chưa tạnh
Bên mình không có anh
Mưa lạnh lòng em lạnh
Buồn như lá xa cành.

Mưa dâng riềm mi ướt
Bồi hồi kỷ niệm xưa…
Nghe con tim nhói buốt
Em âm thầm trong mưa.


NỖI NHỚ TRONG MƯA

Rạcn nát chân mây lòe ánh chớp.
Vội bay về tổ cánh chim xa…
Cung đường em cũng dồn chân bước.
Mây xám giăng giăng phủ ánh tà.

Gió mơn làn tóc em vương vấn
Những cánh chuồn bay đan dọc ngang
Em nhẹ tay nâng tà áo tím
Xa xa mưa bụi đã rây màn.

Nao nao em nhơ mưa ngày ấy…
Chạy vội cùng anh núp cửa Thiền
Tay nắm trong tay chìm ánh mắt
Thầm mong mưa cứ rắc liên miên.

Vượt khỏi tầm tay chim bạt gió
(Đã thành huyền thoại tuổi ngây thơ…)
Chiều mưa phố vắng em thương nhớ
Nhớ mối tình xưa đến dại khờ…

Bồi hồi… Em đến Tam Quan cũ…
Lặng lẽ trầm tư bên gác chuông
Phảng phất hương xưa trầm nỗi nhớ
Mưa buồn hay lệ vắn dài buông...?
     
                                      Trúc Lệ

READ MORE - CHÙM THƠ VỀ MƯA CỦA TRÚC LỆ

CẢM NGHĨ VỀ NGÀY HỘI NGỘ ĐỒNG MÔN TRUNG HỌC NGUYỄN HOÀNG LẦN V - Phan Quỳ


                        Tác giả  Phan Quỳ


CẢM NGHĨ VỀ NGÀY HỘI NGỘ 
ĐỒNG MÔN TRUNG HỌC NGUYỄN HOÀNG LẦN V 2017
(Phan Quỳ, đại diện cựu học sinh phát biểu cảm tưởng trong ngày hội ngộ chính thức trên sân trường Nguyễn Hoàng cũ 15-7-2017)
Kính thưa quý vị đại biểu,
Kính thưa quý thầy cô,
Kính thưa các anh chị và các bạn đồng môn Nguyễn Hoàng thân mến,
Hôm nay, một lần nữa chúng ta lại được bên nhau trong một không gian êm đềm, ấm cúng và đầy tình thân của một ngày hội trường sau bao nhiêu nao nức chờ đợi. Lại được gặp quý thầy cô mà chúng em luôn ngưỡng mộ và tri ân, chúng em rất mừng vui và cảm động khi nhìn thầy cô vẫn còn sức khỏe để cùng về tham dự buổi họp mặt với tất cả chúng em.
Chắc hẳn quý thầy cô, các anh chị và các bạn hẳn đã vượt qua những chặng đường dài không gian, khắc phục biết mấy khó khăn của quỹ thời gian hạn hẹp, hoàn cảnh riêng tư, sức khỏe và tuổi tác, để về với quê hương trong ngày hội ngộ. Hôm nay, chính trên mảnh đất của trường mình năm xưa, lại được gặp gỡ, hàn huyên tâm sự với thầy cô, anh em bạn bè đồng môn như thế nầy, chúng em thấy cõi lòng ấm áp biết bao. Chúng em luôn nghĩ về thầy cô với ngôi trường Nguyễn Hoàng yêu dấu như một phần hoài niệm chẳng thể nào phai: Tuổi thơ với vở bài trường lớp, với bao nụ cười rạng rỡ khi được khen và những điểm số cao đỏ rực trang giấy như nhảy múa hoan ca suốt cả chặng đường về và cả những giọt nước mắt tủi hờn vì bị trách móc lầm lỗi. Niềm vui và nỗi buồn thơ dại ấy mãi mãi rạng rỡ trong mỗi một chúng em như một nỗi tự hào, như một niềm tri ân, như một vốn quý của đời người ấp ủ.
Bao ngày tháng qua đi, biết mấy thăng trầm thời cuộc. Có lẽ hơn ai hết, thầy trò chúng ta là người đã trải qua quá nhiều đổi thay. Thế nhưng trong lòng chúng em vẫn luôn nhớ về một thời hoa niên tươi sáng, có tiếng giảng bài trầm lắng của thầy cô, có những hỏi han chăm chút dịu dàng và cả những giờ chơi òa vỡ tiếng cười vang. Ký ức tuổi thơ vẫn luôn rực rỡ thắm tươi trong lòng, và chúng em vẫn luôn nghĩ rằng mình là người hạnh phúc, được sinh ra, lớn lên và được đi học, được là người có giáo dục để cư xử ở đời.
Đó là nhờ công sinh thành của cha mẹ và ơn dưỡng dục của thầy cô. Để đến bây giờ, thời gian qua đi, tóc đã không còn xanh nữa, chúng em đã là ông nội bà ngoại, mà mỗi lúc hè về, tiếng ve râm ran và những bông phượng vĩ rực rỡ ngoài kia, như vẫn thôi thúc giục giã trong lòng với bao kỷ niệm thiết tha của một thời yêu dấu, với quê hương, thầy cô, trường lớp và bạn bè. Rồi mỗi mùa tựu trường, nhìn con cháu tung tăng cặp sách trong tà áo mới, chúng em lại miên man hồi tưởng về một ngày thơ. Và trong những dịp gặp gỡ bạn bè, đó là những câu chuyện hoài hoài không dứt, rằng chúng mình đã được bên nhau, đã sống những ngày thật vui và không thể nào quên. Rằng chúng mình đã đùa nghịch biết mấy, và có lúc cũng đã làm buồn phiền thầy cô không ít. Đôi khi lòng chợt ước ao, giá mà có thể quay về, chúng mình sẽ không làm thế nữa, để đến bây giờ lòng mãi ray rứt, băn khoăn.
Thầy cô ơi, có những lúc tỉnh lặng sau bao ồn ả của cuộc đời, kỷ niệm ùa về trong chúng em như dòng chảy miên man, không dứt, không thôi và chúng em vẫn luôn nghĩ rằng cuộc sống sẽ buồn tẻ biết bao nếu chúng ta không có gì để hoài niệm, để ấp ủ, nâng niu và chia xẻ. Hẳn đó cũng là điều quý giá nhất mà chúng ta còn có được sau những gì đã mất đi.
Có ai trong chúng ta mà không nhớ những ngày tha hương loạn lạc, tan tác rã rời nhưng rồi chỉ ít lâu sau thôi, trường lớp lại được dựng lên ở quê người, thầy trò chúng mình lại được bên nhau, lại âu lo vở bài, lại tất bật với những kỳ thi và chuẩn bị rộn ràng cho buổi trình diễn văn nghệ cuối năm. Thế đó, lời giảng bài của thầy cô, tiếng hát của chúng em vẫn vang lên ở xứ lạ, vẫn con đường về, áo trắng nghiêng nghiêng và mối tình thuở học trò không thể nào quên.
Và có lẽ cũng chính vì trải qua quá nhiều gian nan vất vả mà thầy trò chúng ta như gắn bó với nhau hơn, thương yêu và chia xẻ nhiều hơn, để đến bây giờ tình cảm ấy càng sâu đậm thêm hơn. Tình cảm ấy vẫn mãi vấn vương trong câu chuyện kể của chúng em với con cháu, như một lời dặn dò, như một lời tri ân, như lời một nhạc sĩ " Sống trong đời sống cần phải có một tấm lòng". Đó là tấm lòng của người biết hướng về nguồn cội, biết nhớ ơn những người đã dẫn dắt ta đi những ngày đầu chập chững, đưa ta đến với con đường của chân thiện mỹ, đó là niềm tin vào sự hướng thiện để được làm một con người đúng nghĩa, một người có tri thức và nhân cách tốt đẹp để góp phần xây dựng đất nước và quê hương.
Kính thưa quý thầy cô, các anh chị và các bạn ,
Xúc cảm tràn trào mà ngôn ngữ hữu hạn, chúng em chỉ biết nói lên đây những nghĩ suy chân thành nhất của lòng mình. Cuộc đời muôn nổi với biết mấy âu lo, nhưng mỗi khi nghĩ về ngôi trường cũ Nguyễn Hoàng, thầy cô và những ngày hạnh phúc được thầy cô yêu thương, dìu dắt dạy bảo, trong mỗi một chúng em đều dâng lên một niềm thương nổi nhớ mênh mang và bao tình cảm sống dậy trong lòng. Chúng em mong sao còn có nhiều dịp nữa, thầy trò chúng mình lại được bên nhau như thế nầy, để nghe chúng em xẻ chia những tâm tình thiết tha của mùa hạ. Mùa của ngan ngát đất trời và rộng mở của lòng người. Mùa của âm vang tiếng trống trường bịn rịn chia tay để khởi đầu những chu kỳ mới, những chu kỳ phát triển và trưởng thành của bao thế hệ chúng em, mà thầy cô là người hướng dẫn rất mực tận tụy và hy sinh và luôn để lại trong chúng em những ấn tượng chẳng thể nào phai.
Trong ngày hạnh ngộ hôm nay, cho phép chúng em được bày tỏ tấm lòng tri ân vô bờ đối với tất cả quý thầy cô đã từng đứng trên bục giảng của ngôi trường Nguyễn Hoàng mến thương và kính chúc quý thầy cô, các anh chị và các bạn đồng môn có được những tháng ngày an lành và nhận được nhiều niềm vui, niềm hạnh phúc.
Xin kính chào tạm biệt và trân trọng cảm ơn.


                                                                          Phan Quỳ

READ MORE - CẢM NGHĨ VỀ NGÀY HỘI NGỘ ĐỒNG MÔN TRUNG HỌC NGUYỄN HOÀNG LẦN V - Phan Quỳ

Tuesday, August 1, 2017

GỌI NHỎ TÊN ANH - Thơ Trương Thị Thanh Tâm


Tác giả Trương Thị Thanh Tâm

GỌI NHỎ TÊN ANH 
Trương Thị Thanh Tâm

Dù vẫn biết yêu anh là không thể 
Nhưng trời ơi! Tim nhỏ biết làm sao!
Hơn bốn mươi năm tình vẫn dạt dào 
Trong góc cô đơn, nghe lòng trăn trở 

Anh đã đến tim em vừa mở ngõ 
Rồi hững hờ quay gót chẳng vấn vương 
Tim nhỏ chợt buồn, hận tủi... đau thương 
Khi chiều xuống nhìn phía trời xa lắc 

Người ở lại với nỗi buồn man mác 
Và người đi biết  còn nhớ hay quên 
Chuông nhà thờ như còn nhắc đến tên 
Con chiên ngoan xa rời vùng đất hứa 

Đêm Mỹ Tho, tiếng gió lùa khe cửa 
Thuyền trăng vơi lạc lõng phía bờ Tây 
Lời yêu xưa còn văng vẳng đâu đây 
Thành phố cũ thiếu anh buồn héo hắt 

Tình đến rồi đi, lạnh lùng mùa gió bấc 
Biết trách ai làm lỡ mối duyên đầu 
Vòng tay yêu biết giữ được bao lâu?
Trái chín vẫn ngọt ngào và chua chát 

Đêm tỉnh giấc giọt buồn vương khoé mắt 
Tiếng thời gian lắng đọng suốt năm canh 
Trong cơn mê còn gọi nhỏ tên anh 
Những nụ hôn...đợi chờ...sao lâu thế!
                            T.T.T.T.
                            Mỹ Tho 


READ MORE - GỌI NHỎ TÊN ANH - Thơ Trương Thị Thanh Tâm

ĐẾM SINH NHẬT MÌNH - Thơ Bùi Kim Hường



                          Tác giả Bùi Kim Hường


ĐẾM SINH NHẬT MÌNH

Từng giọt nến hắt hiu , rơi xuống ..
Đặc quánh niềm đau
Gầy hao kỷ niệm

Khoảng trống mênh mông em ngồi đây,
Đếm trên tay từng tuổi hao gầy ,
Mùa thu , tháng tám trăng tròn khuyết

Người mãi phương nào, xa tít mây
Nến bóng lung linh...
Khuôn bánh cô đơn, lặng lẽ... đợi chờ ai chúc phúc
Từng bóng hoa nhảy múa trên tường

Như những vẫy chào,
Tuổi thơ
Và anh
Nghìn nghìn xa cách
Bây giờ,
ai gõ cửa ?

Đêm vẫn thẳm sâu... im lìm
Chiếc bánh khô, bóng nến lất lay... và hoa.
Em tự,
Chúc mình sinh nhật
Cùng nỗi nhớ người
Chợt mở cửa đi hoang...

                  Bùi Kim Hường
                      2.8.2017

READ MORE - ĐẾM SINH NHẬT MÌNH - Thơ Bùi Kim Hường

HOA VƯỜN NHÀ - Chùm ảnh của Chu Vương Miện














READ MORE - HOA VƯỜN NHÀ - Chùm ảnh của Chu Vương Miện