Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, August 1, 2017

NGÔI TRƯỜNG CŨ, ƠI 10 A3 - Đoàn Minh Phú

 



         NGÔI TRƯỜNG CŨ - ƠI 10A3

        Bn mươi lăm năm ri, phi chăng thế
       Ơi, mái tôn vách ván sân trường xưa
       Ơi bè bn ! Thn thò ngày mi ln
       Ghế cm tay thm dt đóa hoa mơ

       Nguyn Hoàng (*) ! Thôi vi vi ngôi trường cũ
       Ngăn phên gót vn thích hơn tường va
       Tiếng hc n ta vn thy véo von
       Còn chăng hương má cm đến thơm giòn ?

       Mt m ln lũ hc trò thu y
       Nhng Cường, Oanh, Bình, Phú … lng hn trai
       Chân chp chng vn vào đi mnh bước
       Ươm mơ hng luôn d phóng tương lai 

       (Còn măng sa nhưng tưởng rng vượt ln
       Bàn s đi “tng tri” đến ngây ngô !
       Thơ vng di cho rng tài xut chúng
       Xô tượng thn đp ngã nhng ngai th

       “Cánh sen vàng”, “cành trúc” thơ ngày cũ
       Đám trai non háo hc c thi tài
       Gieo vn ha, tôn xưng làm tam tuyt
       Ơi cung kiêu ! Thơ di hơn loài nai)

       Thương thm thiết lp 10 xưa cũ đó
       Tng đá bun rêu ph tên A3 ?
       Thương Non Nước hang sâu cùng dc núi
       Mây bay v ai nhn k chuyn ngày qua

       (Lan và Thm còn than chăng chân mi
       Hường Trúc ơi, vn ngt nước da tươi
       Trên đnh núi nhm hoài vt xôi do
       Thoáng mt nhìn Thân có thy bi hi)

       Và Phi Hi cát vàng chao sóng v
       Ta ngày xưa nng m đp hn mơ
       Chưa yêu thương sao lòng hoài rn rã
       Ơi Thun Thân ! Ơi ngày tháng xa đưa !

       Trường hc cũ gi tan thành cát trng
       Thy cô xưa mù bit vi ngàn khơi
       Thi “tn cư” chp chn vương hư nh
       Khói sương m hay k nim lên hơi

       Thoáng k nim v bơi trong đáy mt
       Ta trm ngâm hoài tưởng c tri xưa
       Nghe vang vng dư âm bao tình mt
       Thong bay cao diu vi nhng giai tha

                                         ĐOÀN MINH PHÚ

     (* ) Mùa hè đ la 1972, theo chân người tn cư Qung Tr, trường Nguyn Hoàng di vào tri 5 Non Nước, Hòa Long, Hòa Vang, Đà Nng (gn Ngũ Hành Sơn – tc núi Non Nước). Cơ s vt cht ca trường thiếu thn trăm b, hc sinh phi xách ghế đi hc.

READ MORE - NGÔI TRƯỜNG CŨ, ƠI 10 A3 - Đoàn Minh Phú

NHỚ CHÚ NGUYỄN ĐÌNH - Lâm Bích Thủy


 
Bức ảnh do chú Mịch Quang chụp trước khi ra Bắc, từ trái sang: Chú nguyễn Đình; Yến Lan, Mịch Quang. Cậu bé là nhà thơ Lâm Huy Nhuận (2 tuổi rưỡi) 

               
Nhớ Chú Nguyễn Đình
Lâm Bích Thủy
Hồi ức về nhà thơ Trào Phúng Nguyễn Đình

Nghe nói ngày xửa ngày xưa, chú dạy học tại một Trường Trung học ở thành phố Nha Trang. Chú nghe bạn bè đồn nhà số 12 Phố Chợ, nhà của thi sĩ Quách Tấn, là điểm hẹn văn hóa của giới tri thức trẻ. Lúc đầu, chú đến để nghe các thi sĩ trẻ vịnh thơ Đường. Dần dà chú mê thơ và nơi đây trở nên hấp dẫn chú ;  được gặp gỡ làm quen với nhiều thi sĩ đã ít nhiều có tên tuổi trên văn đàn.
Cũng ở đây, Yến Lan thường từ Bình Định vào giao lưu thi phú cùng bác Q.Tấn. Yến Lan – ba tôi, đến với bác Tấn có khi ông lưu lại nhà bác cả tháng. Thế rôi ba tôi gặp và quen thân với chú Nguyễn Đình. Bác Tấn  nhận thấy chú Nguyễn Đình là người có học vấn nhưng sống giản dị, nhất là phong cách rất dễ gần của chú đã làm cho bác-một người hơi có tính gia trưởng lại mến chú, nên đã tác thành chú với nhóm bạn của mình- đó là nhóm thơ nổi tiếng trên thi đàn lúc bấy giờ-nhóm «Tứ hữu Bàn Thành » quê Bình Định.
Theo ba tôi: Tuy không ở trong “Tứ Hữu Bàn Thành” nhưng chú Nguyễn Đình rất  tích cực tuyên truyền, quảng bá thơ của Hàn Mặc Tử sâu rộng trong nhân dân. Ngày mà nhóm bạn văn tổ chức giới thiệu thơ Hàn thì chính chú là người đứng lên diễn thuyết trước đông đảo người yêu thơ tổ chức ở Nha Trang và Qui Nhơn.
 Để làm nên chuyện này, bác Quách Tấn, chú Chế Lan Viên và ba tôi lo soạn về thân thế, sự nghiệp văn chương còn chú Nguyễn Đình được bác Tấn căn dặn: “Cậu phải cố gắng học thuộc thơ và đọc thật kỹ mấy tập thơ của Hàn để buổi diễn thuyết trước công chúng được hoàn hảo và trôi chảy."
Bác Tấn cho biết “Những bài của Chế, Lan và tôi đã soạn đều giao cho Đình thay chúng tôi nói về sự nghiệp của Tử. Còn chúng tôi phân công nhau đọc thơ; Chế đọc thơ Pháp, Lan đọc thơ Việt, tôi đọc thơ chữ Hán, rồi truyền cho nhau những “cái hay” đã tìm được trong thơ Hàn. Đình đóng vai trò dự thính”.
Với vai trò diển giả, chú Nguyễn Đình làm tốt công việc được giao; kết quả rất khả quan làm vui lòng cả nhóm. Nhưng có một việc làm bác Quách Tấn giận (được kể trong Hồi ký của bác) rằng bác rất giận chú vì chú Đình quen một cô gái mà bác Tấn cho là không chính chuyên nên khuyên không nên lấy về làm vợ. Chú không nghe, đã lấy cô ấy.
Khi tôi lên 5-6 tuổi, đã thấy chú hay đến chơi nhà. Chú bị hỏng một mắt, nhưng tính tình rất dễ thương. Chú đến nhà ở thị Trấn An Nhơn-Bình Định cùng ba tôi bàn về thơ phú và công việc đánh Pháp giữ nước. Chị em tôi yêu quí chú Nguyễn Đình lắm.
 Những ngày tháng ấy, chú luôn kể chuyện trào phúng, khiến các chú khác cười thắt cả ruột. Bạn chú, ai cũng quí cái tình và tính vui nhộn, hài hước của chú. Lại nữa, tuy là người lớn nhưng chú không coi thường trẻ con, thường dành thời gian để giỡn với chị em tôi, nên đứa nào cũng thích chú.
Giờ đây, tôi muốn “lên án” cái tội hay kể chuyện ma với ba để tôi nghe lõm được thành “bệnh sợ”. Chuyện ma quỉ của các chú tác động mạnh và hằn sâu trong óc, không có cách nào bóc ra khỏi tâm trí của tôi được nữa rồi! Nhưng chưa kịp “mắc đền” thì chú đã vội đi xa!
Tập kết ra Bắc chú trở thành nhà thơ trào phúng. Đời chú thật ngắn ngủi, so với bạn cùng thời, chú chỉ hưởng dương có 57 tuổi (1918-1975). Tôi cũng chỉ mới biết năm chú mất đây thôi.
Cũng như các chú, bác khác, chú Nguyễn Đình không được loại trừ cách xếp hạng theo bài học của tôi. Tôi đã xếp chú vào danh sách loại hình “Thanh săn”- đó là loại hình lý tưởng. Tuy bị hư mắt trái, nhưng chú xứng đáng nằm ở vị trí này.
 Qua đôi mắt thiển cận của tôi thì chú là người sống và đối nhân xử thế trọn tình, trọng nghĩa, trước sau như một. Những năm sống trên đất Bắc, đúng lúc cuộc đấu tranh giữa hai phe những người  trong nhóm “Nhân văn giai phẩm” và những người “yêu nước”. Ba tôi là người được nhạc sĩ Văn Cao ca ngợi ở lời tựa cho tập thơ “Những ngọn đèn”, vì vậy có người trước đây đã từng sống ở nhà tôi hàng tuần thì lúc này sợ dính dáng với những người bị coi là “phản động” là “ kẻ thù” của nhân dân, có tên trong danh sách “Nhân văn giai phẩm” rất sợ vạ lây, thì chú Nguyễn Đình vẫn đều đặn, hàng tuần cùng ba tôi và bác Quách Tạo vẫn tới nhà 37 phố Hàng Quạt Hà Nội cùng ba tôi bàn luận về văn chương, thi phú, về thời cuộc với tình bằng hữu. Chú vẫn sống mộc mạc và chí tình chí nghĩa như ngày xưa.
Ngay cái việc làm hết sức đơn giản mà thấm đượm tình người của chú. Ấy là khi đến thăm một người bạn làm ở Bộ nội vụ, thấy có tập thơ “Giọt trăng” của bác Quách Tấn gửi cho em là Quách Tạo bằng đường hàng không từ Sài Gòn qua Paris và từ Paris đến Hà Nội, nhưng không được đến tay người nhận! Chú Đình lấy cớ mượn về nhà, thức trọn đêm để vẻ, chép lại y như bản chính để tặng bác Quách Tạo. Nghe ba kể lại chuyện này tôi thật xúc động và nghĩ tốt về chú ...
Ngày tôi lấy chồng, ba tôi mượn hội trường của Hội Nhà Văn, 51 Trần Hưng Đạo để tổ chức. Bạn của ba, có chú Nguyễn Đình, Trinh Đường, Tế Hanh, vợ chồng chú Nguyễn Thành Long, chú Phạm Hổ, vợ chồng chú Vương Linh, bác Khương Hữu Dụng, vợ chồng bác Minh Vĩ… và một số nhà thơ trẻ Nhà Xuất Bản Văn học, Hội Nhà Văn….
 Bạn bè, cơ quan của tôi đều ở xa nên cử đại diện đến dự. Họ nghe bàn tán đám cưới của tôi toàn nhà văn, nhà thơ, lại có 2 anh hùng lao động ( một trong số đó là anh hùng Hồ Giáo) nên chẳng ai dám mở miệng  “múa rìu qua mắt thợ” để chúc mừng cho ngày vui của tôi;  thành ra hôm ấy, tôi phải tự tặng cho ngày vui của mình bài hát:
“Mẹ ơi con muốn lấy chồng” nhạc và lời của Indonesia.
 Bài hát có đoạn “Em đã yêu một anh chàng trong cuộc vui này. Chàng thật xinh trai nước da chàng ngâm ngâm đen. Càng nhìn càng yêu nhưng cố nén trong lòng … Em nói với mẹ chính con cũng muốn lấy chồng, để dự đám cưới thấy vui là vui trong lòng. Mẹ ơi! thế bao giờ con lấy chồng, chỉ sợ có ai đón biết mình muốn lấy chồng!”
Mấy hôm sau, chú Nguyễn Đình đến, thấy tôi còn ở nhà (tôi làm việc trên Nông trường Quốc Doanh Ba Vì Hà Tây), chú nhìn tôi vẻ hóm hĩnh, rồi như reo lên:
  “A! nhà Yến Lan có cô con gái rất dũng cảm trên phương diện tình cảm mà bấy lâu nay chẳng được ai biết đến!” Sau câu nói trêu của chú, ai có mặt trong nhà lúc ấy đều đớ người, nghệch mặt ra; chẳng hiểu chú định nói tới khía cạnh nào trong cuộc sống.
 Một thoáng, chú tiếp luôn: “Con Bích Thủy nhà anh khá thật! khá dũng cảm! khá mạnh mẽ! Từ khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ, có lẽ hôm ấy, là lần đầu tiên tôi thấy cô dâu tự hát tặng cho mình. Mà dũng cảm hơn là dám tuyên bố với cả Hội Nhà Văn Việt Nam là “Mẹ ơi! con muốn lấy chồng”, rất là dũng cảm!”. Tới lúc này, mọi người mới té ngửa ra!
         Tôi nhìn về phía ba tôi, thấy ông mỉm cười, vẻ hài lòng!
Và từ đó, mỗi lần gặp lại tôi, chú không tha, vẫn cứ trêu “Cô con gái nhà Yến Lan dũng cảm nhất nước của lĩnh vực tình yêu đây rồi!”
Đấy, chú Nguyễn Đình là người như thế, sao tôi lại có thể quên chú được! Thực ra, ở thế kỷ 21 này, hành động như tôi quá bình thường. Có gì mà chú Nguyễn Đình lại ngạc nhiên nhỉ ./.
L.B.T.


READ MORE - NHỚ CHÚ NGUYỄN ĐÌNH - Lâm Bích Thủy

NỢ EM..., PHÚT XAO LÒNG, ĐÔI BỜ... - Thơ Tịnh Đàm



                Tác giả Tịnh Đàm


NỢ EM...

Nợ em, một chỗ ấm nằm
Vẫn luôn bên cạnh tháng năm cuộc đời.
Buồn vui trăm nỗi đầy vơi,
Sẻ chia cùng với những lời yêu thương.
Nợ em,nơi chốn náu nương,
Để khi lỡ vận còn phương tìm về.
An nhiên ,cười nói hả hê
Cho quên đi hết bộn bề nhân gian.


PHÚT XAO LÒNG

Có gì đâu... phút xao lòng,
Bỗng dưng gặp lại người...
Trong tình cờ.
Có gì đâu... chút ngẩn ngơ,
Người qua rồi... vẫn còn ngờ... chiêm bao.


ĐÔI BỜ...

Có xa xôi mấy đâu em,
Bên sông,
Vẩn chuyến đò quen đi, về.
Đôi bờ...
Lộng bóng chiều quê,
Hồn tôi,
            con sóng trăm bề...
                               Nhớ mong.

                              Tịnh Đàm
                              (TP. HCM)

READ MORE - NỢ EM..., PHÚT XAO LÒNG, ĐÔI BỜ... - Thơ Tịnh Đàm

CHỚM THU - Thơ Thủy Điền

  
                       Tác giả Thủy Điền


CHỚM THU

Chiều, đường về, lác đác... cợt gót chân
Những chiếc lá pha nửa vàng, nửa thẩm
Đang bay bay theo làn mưa se lạnh
Như nhắc chừng ai đó, chớm vào thu
Thương cành cây, chim nhỏ sáng sương mù
Không mái lá chở che trời rét, buốt
Thương cô gái ngày ngày xe xuôi, ngược
Chưa tới trường vai aó đã đẫm sương
Thương mẹ tôi trông ngóng suốt đoạn đường
Nhìn con trẻ tan trường. Chiều ngược gió

Trời chớm thu lá vàng rơi ngoài ngõ
Gợi nỗi buồn năm tháng cảnh cô đơn
Ngồi trước hiên gió lạnh, bỗng dỗi hờn
Bao quá khứ hiện về ngang trước mắt
Nghe gió thu là lòng dâng quặn thắt
Nhớ những ngày tháng ấy, thuở xa xưa
Ngày chia tay đau xót mấy cho vừa
Tình chia cắt như trời thu đang chớm.

                                   Thủy Điền
                                  31-07-2017

READ MORE - CHỚM THU - Thơ Thủy Điền

NHỚ TUỔI HỌC TRÒ - Thơ Lệ Hoa Trần





NHỚ TUỔI HỌC TRÒ
(Thân Tặng Cúc, Nga, Hoàng Oanh)

Nhớ ngày xưa còn trẻ
Nhớ những năm đi học
Đầu đuôi gà, kẹp tóc
Tuy, thấy mình nhà quê

Nhưng bốn đứa gần kề
Cứ miệng cười hả hê
Ôi ! Sao vui biết mấy
Suốt cả đoạn đường về

Xúm nhau, tha hồ kể
Trăm thứ chuyện trên đời
Con gái sao lôi thôi
Học trò  ôi ! Luyên thuyên

Thế mà qua mấy chuyện
Vừa chấm dứt nụ cười
Là  bỗng chợt đến nơi
Chia tay từng ngõ nhỏ

Nhớ thời hoa phương đỏ
Nhớ ngày ấy ngây thơ
Nhớ cái tuổi học trò
Nồi cơm chưa biết thổi

Chỉ biết học, vui chơi
Chưa biết buồn, biết giận.

                 Lệ Hoa Trần
                 30-07-2017

READ MORE - NHỚ TUỔI HỌC TRÒ - Thơ Lệ Hoa Trần

THU YÊU THƯƠNG - Thơ Nhật Quang





THU YÊU THƯƠNG

Em yêu nắng Thu vàng
Ươm lên màu mắt biếc
Bao nồng nàn tha thiết
Dặt dìu khúc mùa sang

Em yêu gió Thu ngàn
Lao xao chiều lá đổ
Mùa về ngang qua phố
Nhẹ nhàng khúc tình thơ

Em yêu ánh trăng mơ...
Đêm Thu hồng hẹn ước
Sánh vai mình chung bước
Góc phố, vàng lá bay

Em yêu Thu ngất ngây
Dịu dàng hương tình ái
Vòng tay anh ấm mãi
Bên đời Thu đắm say.

           Nhật Quang
            (Sài Gòn)

READ MORE - THU YÊU THƯƠNG - Thơ Nhật Quang

KHÔNG DƯNG - Thơ La Thuỵ




  
   KHÔNG DƯNG

   Không dưng... dấn bước phiêu bồng
   Tìm về biển vắng rừng tòng hoang sơ
   Thì ừ bèo dạt xa bờ
   Ta bà gạn lắng, chân như... tính thiền
   Đáo bĩ ngạn, tâm như nhiên
   Dưng không hốt ngộ.... luỵ phiền... sắc không !

                                                          La  Thuỵ

READ MORE - KHÔNG DƯNG - Thơ La Thuỵ

NHÀ THƠ CAO PHƯƠNG VÀ QUÁN GIÓ LÙA... - Phan Nam


Nhà thơ Cao Phương

NHÀ THƠ CAO PHƯƠNG 
VÀ QUÁN GIÓ LÙA...
Phan Nam

 Trong một sự hữu duyên nào đó, tôi biết được thông tin nhà thơ Cao Phương ra mắt tác phẩm mới “Quán gió lùa” (NXB Hội nhà văn quý III/2017) tại quê nhà xứ Quảng. Lời giới thiệu ở phần đầu tập thơ, tác giả cho biết cảm hứng viết tập thơ từ một lần tình cờ về thăm quê mẹ, biết được địa chỉ của anh Trần Phước Ninh, qua chuyện kể của anh, “đánh thức trong tôi một kỷ niệm đã ngủ quên ngót bảy mươi năm trước” về một quán gió lùa chỉ tồn tại mấy tháng nhưng để lại trong tâm thức tác giả nhiều duyên nợ thật đẹp đẽ và cũng lắm gian truân. Nhà thơ Cao Phương tên thật là Lê Cao Phương (sinh năm 1933 tại Hội An, Quảng Nam), hội viên hội nhà văn VN từ năm 1977, đã xuất bản 8 tập thơ và 1 tập khảo luận. Quán gió lùa là tập thơ thứ 8 của ông, lật mở từng trang thơ có thể thấy quê nhà réo rắt, du dương, sắt se cõi lòng: “Ngồi đây say với gió lùa/ Gửi lòng chợ Được, chợ Chùa/ Bấy nay/ Đau cùng em nỗi heo may/ Vui sao mắt mẹ nắng ngày tín phong”. Nhà thơ Cao Phương có bút lực rất dồi dào, ánh lửa thi ca là “một quần ráng đẹp lung linh”, bằng chứng là từ năm 2010 đến nay, ông đã xuất bản 4 tập thơ: nhớ, trong bước trẻ, trong gánh đường trường và quán gió lùa. Những người đã đọc qua thơ ông, có thể thấy địa danh quê nhà xứ Quảng bàng bạc trong thơ ông, chìm sâu cõi mộng nhưng vẫn rất thực, bởi cái tình cái nghĩa được ông gửi gắm đến độc giả là điều mà ai cũng dễ dàng nhận ra. Với một nơi đặc biệt như Hội An, chắc hẳn khi dừng chân qua bao dâu bể cuộc đời, ông dâng trào nỗi niềm cảm xúc khó tả: “Có phải ấy/ dung nhan của mẹ?/ cốt cách của cha?/ Nước Thu Bồn/ xanh thẳm tình ta/ hay dải lụa óng ánh duyên nhau/ dáng Phố?”. Hội An, miền đất cổ tích vẫy gọi, đối với ông, dáng Phố còn chan chứa duyên nợ, đượm thắm hồn người hòa quyện “dung nhan của mẹ”, “cốt cách của cha”.

Qua 26 bài thơ trong tập “Quán gió lùa”, những miền đất của trầm tích, gắn liền vỉa tầng văn hóa, dấu chân tuổi trẻ vẫn là cảm hứng chủ đạo thơ Cao Phương, khiến người đọc dâng trào nỗi niềm quê xứ, khắc khoải và nghẹn ngào. Trong buổi gặp gỡ, ông chia sẻ nhiều về cảm hứng ra đời tập thơ, về nỗi nhớ đất mẹ, về những ngày “xửa xừa” chiến tranh gian nan, chứa chan tình người, về những thân hữu “rút ruột nhả tơ”, hằng ngày vẫn bám víu vào thơ, bởi thơ là sợi dây gắn kết tâm hồn đồng điệu gần gụi với nhau. Qua bao nỗi niềm nơi viễn xứ, ông đã dùng thơ cất tiếng, ghi lại những điều “tai nghe mắt thấy” nơi xứ người, nhưng về với đất Quảng, có lẽ cảm xúc dâng trào đặc biệt hơn bao giờ hết, bởi vì ông đang say, say đắm vẻ đẹp tuyệt vời của quê hương: “Hoa ư?/ nghìn rạn san hô/ thảm rừng trắng, tím/ bốn mùa khoe tươi/ Rượu quỳnh?/ Đấy vỏ ốc cừ/ ráng sa đáy chén/ lắc lư vú nàng” (trích bài thơ Cổ tích Cù Lao Chàm). “Thạnh Mỹ - em” cũng là một bài thơ ghi dấu yêu thương trọn vẹn: “Về Thạnh Mỹ/ không phải như năm xưa/ từ phía Ngọc Linh/ Vất vả dò dòng Đak Mi từng bước/ Anh đang từ Đò Ba Bến bắt xe lên/ tìm nơi ở đã hằn ký ức/ hơn bốn chục năm trôi/ bồi tích biết bao nhiêu tình!”, có những nơi chốn đã lùi về nơi xa lắm nhưng “đã hóa linh hồn” muộn mằng ký ức, để rồi một ngày nào đó hiện về thật rõ thật gần, bởi tình người đã “bồi tích” tận miền sâu thẳm yêu thương. Khi ta đi biết bao giờ nói trở lại, khi trở lại cõi lòng thấy xanh thêm... Bài thơ “với vũ khúc gà” là giây phút thư thái bên cháu, nhà thơ bỗng trẻ lại một thuở thần tiên: “Say sưa với vũ khúc gà/ Dáng điệu Văn/ Khiến cả nhà cười no/ Gà thì O ó ò o/ Văn cười/ chân xoáy tròn vo/ liên hồi/ Tết gà trên cánh kia rồi/ Cỏ cây đua sắc/ khắp trời khoe hoa/ Đâu đây/ Cục tác cục ta/ xuân vui mắt trẻ/ lòng già hóa xuân”.

Phần cuối tập thơ Quán gió lùa là trường ca thể nghiệm “trọn tình yêu biển cả”, lấy cảm hứng từ chiếc ghe bầu và công cuộc xuôi về phương Nam mở cõi của biết bao thế hệ cha ông đi trước. Trường ca có đoạn: Gom bờ bãi Thu Bồn - Vu Gia/ xanh óng tàm tang/ Gom cả vị lịm vị thanh/ đường phổi, đường phèn/ phủ Quảng Ngãi kế cận phía Nam/ Gom trọn/ sáu ngõ nguồn về phố Hội!... Gấp lại tập thơ dày dạn, nhiều nghĩ suy vẫn còn đang khai mở, hi vọng sẽ còn nhiều độc giả đồng cảm và khám phá tập thơ, như tác giả Cao Phương đã chia sẻ: “mong mọi người có được phút vui với Quán gió lùa”.

PHAN NAM

--------------------------------------------------------
Tác giả: Phan Văn Nam, bút danh: Phan Nam.
Blog cá nhân: phannamlangtu.blogspot.com.
Địa chỉ: Tổ 29, thôn Thanh Bôi, xã Tiên Châu, huyện Tiên Phước, Quảng Nam.


READ MORE - NHÀ THƠ CAO PHƯƠNG VÀ QUÁN GIÓ LÙA... - Phan Nam

Monday, July 31, 2017

TRĂNG MƠ - Thơ Trương Đình Đăng





TRĂNG MƠ

Hạt mưa chiều rơi rây rây
Sắc hương chiều ngất ngây say
Mặt hồ thu chao sóng biếc
Suối liễu dài buông tơ mây.

Một vầng trăng vừa viên mãn
Sáng hững hờ soi nhân gian
Hút mắt đời say chiêm ngưỡng
Mộng hồn vương ươm thơ dâng

Nhớ ơi vầng trăng xứ sở
Ngày no mẫy hạt chiêm mùa
Thấm đẫm phù sa nắng gió
Ngọt ngào nồng mặn phèn chua.

Ước được một lần môi mở
Hồn chạm vầng trăng tan chiều
Gối thơm làn tơ biếc rũ 
Uống ngụm sóng hồ thu yêu !

              Trương Đình Đăng
                   31/7/2017

READ MORE - TRĂNG MƠ - Thơ Trương Đình Đăng

CHỈ CÓ VẦNG TRĂNG - Phương Hà



CHỈ CÓ VẦNG TRĂNG
Phương Hà
    
Một người, một tách, một bình trà
Trăng đã nhạt nhoà, đêm sắp qua
Rỉ rả côn trùng trong bụi cỏ
Còi tàu văng vẳng khúc quanh xa

Dã quỳ đến hẹn lại đơm hoa
Mộc mạc, đơn sơ chẳng mượt mà
Sao gợi lòng em bao nỗi nhớ
Áo vàng thuở ấy nắng vàng pha

Hai đứa che chung một chiếc dù
Sương rơi nhè nhẹ tựa lời ru
Êm đềm sánh bước trên đồi vắng
Lạo xạo chân trần dẫm lá thu

Bao nhiêu nhung nhớ bấy năm trời
Bảo Lộc đêm buồn sương vẫn rơi
Em trở về đây tìm kỷ niệm
Rưng rưng mắt lệ nhạt môi cười

Từng khắc thời gian lặng lẽ trôi
Sương rơi ướt đẫm ghế em ngồi
Núi đồi hờ hững trong câm nín
Chỉ có vầng trăng an ủi thôi...
                       

                          Ph. H.
READ MORE - CHỈ CÓ VẦNG TRĂNG - Phương Hà

TUỔI THƠ QUÊ MẠ - Thơ Phong Nguyễn

Tác giả Phong Nguyễn


TUỔI THƠ QUÊ MẠ
Phong Nguyễn

Rứa là đi!
Ta xa quê mạ
Mướp vội tàn bên luống hoa khô
Con ong mật thôi không về nữa
Lẽ loi chiều tiếng sáo trẻ thơ
Ta bước đi!
Trĩu nặng hồn mơ
Mà thương lắm một thời con trẻ
Đám ruộng gặt còn thơm mùi tẻ
Đuổi trốn tìm quanh đống rơm khô
Bờ tre đưa!
Lung ánh trăng mơ
Hương bồ kết ngát thơm ai gội
Răng nhớ lắm cái ngây vời vợi
Lỡ tay cầm mà cứ quanh co
E ấp mãi!
Tà áo em vo
Đôi mắt biếc tưởng chừng muốn hỏi
Mai mốt nớ, biết người có đợi
Mấy mùa trôi thầm lặng âu lo
Gốc bàng thương!
Đỏ lá đang chờ
Rưng rức rụng, tím sân chùm khế
Câu ca dao ngọt lời mạ kể
Con đò qua ai bỏ câu hò
Đêm quê mạ!
Ta chẳng muốn cho
Mà ký ức dần xa vời vợi
Cô bé xưa đã không còn đợi
Khoát áo hồng... Khép cửa... Phòng cô..
Cũng chút tình nhớ lắm tuổi thơ
Rứa là đi!
Ta xa quê mạ....

30-7-2017 
PN

(Kỷ niệm một lần về thăm quê mạ.)
phongnguyen2602@yahoo.com
READ MORE - TUỔI THƠ QUÊ MẠ - Thơ Phong Nguyễn

CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN 27; 28


             Nhà thơ Chu Vương Miện



CHÙM THƠ CVM 27

thiên hạ
gió thổi ngược 
gió thổi xuôi
thuyền dòng ngược
thuyền dòng xuôi

người được Chúa gọi về
người được Chúa bảo ở lại
kẻ sống dở trong nhà thương
thiếu tiền bệnh nặng
thiếu thuốc men
kẻ thân tháo chạy cả
bằng hữu vờ không quen
thằng thi sĩ nghèo nằm chờ chết
đồng hoang tiếng dế mèn
mắt bây giờ trắng xóa
không còn một lời khen
tri kỷ tri âm không có
lò mờ một nén nhang
một đoạn trường khổ lụy
xưa sau một đoạn đường
bạn nằm trên nhà bệnh
ta dở thác nhức đầu
tuổi già là vậy vậy
đông tây còn gặp nhau
kiếp này thôi đành lỡ
biết chốn nào tìm nhau ?


CHÙM THƠ CVN 28

NẰM NHÀ THƯƠNG

Một cơn mưa
nhiều cơn mưa
cơn gió thốc
cơn gió lùa
đời xuôi ngược
nắng trong mưa

ăn ở đó
uống ở đó
đái ỉa cũng ngay ở đó
chích thuốc ở cả hai bàn tay
trên đầu treo tòng teng
ba chai thuốc nước biển
chuyển xuống sự sống
cuộc sống quá hao mòn
cơm áo làm kiệt quệ
tưởng đã thoát
bệnh vịện cứu kịp
hồi sinh
làm  thân trâu bò khỏe lại
để tiếp tục sự nghiệp
kéo lê cuộc đời trên hai vai
đi tới

CHU VƯƠNG MIỆN

READ MORE - CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN 27; 28

Sunday, July 30, 2017

BA CHẬU HOA - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

Tác giả Lê Hứa Huyền Trân


BA CHẬU HOA
Lê Hứa Huyền Trân

Típ tưới hai chậu cây trên hiên nhà một cách chậm rãi, cô hơi nghiêng nghiêng đầu để những ánh nắng nhảy nhót trên mái tóc suôn dài rồi rơi vào chậu. Hai chậu cây nhỏ xíu, một chậu là chậu Catlin's Giant đựng trong cái lọ màu xanh dương, một chậu khác là hoa lan tím đựng trong cái chậu màu hồng. Típ thích hoa lan tím, còn Kim thích Catlin's Giant, chúng đều có màu tím chỉ khác nhau ở mùi hương và hình dáng, nên ngày trước khi mới quen nhau, Kim hay trêu Típ rằng cả hai đều thích những bông hoa có màu thủy chung. Ở cái xứ Hàn Quốc này, hai sinh viên du học xa nhà bỗng trở thành điểm chung khi tìm đến sở thích là các loài hoa. Người ta ít khi trồng Catlin's Giant trong chậu vì đó là loài hoa của thiên nhiên, nếu dàn trải ngoài tự nhiên thì sẽ tạo thành một màu tím mát mắt, ngược lại hoa lan tím là loài hoa cô độc lúc nào cũng treo mình trong cái chậu. Đang suy nghĩ miên man, Típ nghe tiếng mở cửa, Kim đẩy cửa bước vào, quăng cái balo lên ghế cái phịch rồi nhìn Típ:
-Em đang tưới cây à? Thế hôm nay tâm trạng của em là gì hả?
Sở dĩ Kim hỏi như vậy vì ngày trước, khi cả hai mới mua hai chậu cây về nhà đã thỏa thuận : nếu hôm đó Típ vui thì Típ sẽ để chậu lan tím ngoài hiên, còn không vui hay giận Kim thì để chậu Catlin's Giant ở ngoài, lúc đó, tự Kim sẽ biết mà làm Típ vui. Và ngược lại.
-Ở bên cạnh anh thì lúc nào em cũng để chậu lan tím bên ngoài thôi, nhưng như thế có tội Catlin's Giant không anh nhỉ?
Kim vòng tay ôm lấy eo của cô nàng bé bỏng:
-Sao lại tội, nó sẽ ở trong phòng chúng mình, không phải tốt hơn sao?
Típ hôn nhẹ lên má Kim rồi đi pha café cho anh chàng, anh chàng sốc lại cái khăn choàng to sụ rồi ngồi xuống bàn. Kim nhìn ngắm Típ đang pha café rồi lại nhìn ra ngoài hiên tuyết đang rơi đầy. Kể từ khi đi du học tới giờ dễ cũng đến ba năm rồi nhỉ, ngày đầu gặp Típ, cứ thấy cô nàng ấy khác lắm cơ, khi biết cùng là người Việt thì nhảy từ góc này tới góc kia, tiếng nói oang oang:
-Chào bạn, mình là Tiffany, cứ gọi mình là Típ nhé.
Tiếng nói ấy to đến độ nếu Típ đang nói chuyện bình thường người ta cũng dễ nghĩ tới là Típ đang cãi nhau,  và đồng loạt những du học sinh đều nhất trí không nên gây sự với Típ vì tiếng của Típ sẽ át lại tiếng mình, cãi vã vô ích. Kim bật cười với ý nghĩ đó khiến Típ ngơ ngác, cô nàng chỉ kịp nói:” Em biết anh muốn uống B-ing nhưng tạm thời uống cốc café này cho tỉnh ngủ đã. Trời mùa đông dễ buồn ngủ mà anh thì sắp thi rồi”. Kim gật đầu hớp lấy miếng café từ cốc café Típ đưa. Từ khi Kim tỏ tình với Típ, lúc nào Kim cũng tự hỏi tại sao Típ lại đồng ý yêu mình, một chàng trai chẳng lấy gì làm nổi bật như mình, thứ duy nhất là màu tóc bạch kim và làn da trắng cứ như một chàng trai tây nào đó.
-Em yêu anh vì giọng hát.- Típ đột nhiên nhìn thấy điều gì đó trong mắt Kim rồi nói – Anh đang thắc mắc phải không? Anh nhé, xấu tính lắm, lại lười biếng và lạnh lùng nữa. Nhưng khi anh hát, anh trở thành một con người rất khác. Tình cảm hơn.
-Thế nên anh xí trai như thế này em cũng yêu hả?
Típ cười và lấy cốc sữa uống che lấy nửa khuôn mặt của mình, đôi mắt hình vầng trăng treo ngược ánh lên ánh nhìn hạnh phúc. Típ yêu Kim vì sự cô độc của anh, trong khi các du học sinh hay đi chung thành từng nhóm và cùng nhau chia sẻ nỗi nhớ nhà thì Kim chọn cho mình một góc riêng ngồi nghêu ngao hát. Lúc đó mái tóc bạch kim cắt hình trái tim bay lất phất trên trán. Và có lẽ vì vẻ ngoài lạnh lùng nên anh được bầu làm nhóm trưởng của một câu lạc bộ vì có vẻ tin tưởng.
-Tuyết rơi rồi, tuyết đầu mùa, cầu nguyện đi anh.
Kim xua tay phây phẩy, miệng cằn nhằn nhưng cũng nhìn Típ và chắp hai tay lại. Người ta hay nói Kim yêu  Típ nhường thế, nếu Típ hòa đồng vui vẻ thì Kim ít nói, Típ khá trẻ con nhưng Kim lúc nào cũng làm những thứ Típ yêu cầu. Típ thích Kim có lẽ là từ lúc thấy Kim đi cùng với một người bạn, có vài cô bạn gái đã tặng socola cho anh chàng, nhưng Kim lại kéo những cô gái ấy qua một bên và nói:
-Mình còn đi cùng một người bạn nữa, các bạn có thể tặng cho cả người ấy không?
Tính ý nhị của một chàng trai làm Típ bất ngờ, khi còn biết nghĩ cho cả người bạn đi cùng của mình sẽ buồn như thế nào khi biết mình không được tặng quà. Nhưng hiểu nhau là thế cũng không tránh khỏi những lúc cãi nhau, Kim là người trách nhiệm còn Típ khá trẻ con, đôi khi Típ chuẩn bị kì công những đồ ăn thật ngon nhưng Kim lại bận việc ở câu lạc bộ thì thể nào Típ cũng dỗi. Những lúc ấy khi Kim vừa về tới nhà đã thấy chậu Catlin's Giant treo lủng lẳng bên ngoài. Kim sẽ không nói gì, chỉ quàng thêm chiếc áo khoác lên vai cho Típ bớt lạnh. Chỉ những điều ấy thôi cũng khiến Típ cảm động và quên đi giận dỗi ngay.
Lời yêu duy nhất Kim nói với Típ là lúc tỏ tình và từ đó đến giờ đã hai năm rồi không còn nói lời nào nữa. Típ không nhận ra hoặc giả cô chẳng còn để ý đến điều đó, tình yêu của hai người trôi qua khá êm đềm và hạnh phúc, đến độ cái cảm giác ngọt ngào dần phai nhạt lúc nào không hay. Típ trở nên bận rộn hơn với những mối- quan- hệ- ngoài- Kim, người chuẩn bị bữa tối thay thế thành Kim lúc nào không biết. Nhiều lúc Kim đi làm về trễ thì Típ đã ngủ rồi chứ không còn chờ mình như trước nữa. Noel vừa rồi, Kim đem về một chậu dạ yến thảo, hương hoa nồng đến độ bay khắp cả căn phòng, điều đặc biệt của loài hoa này là nếu màu của chúng càng đậm thì càng tỏa hương thơm ngát. Típ nâng niu những cánh hoa rồi nhìn Kim:
-Hoa gì vậy anh? Nó có nghĩa là gì?
-Hoa dạ yến thảo. Nó có nghĩa là “anh yêu em”.
Típ bật cười trước lời tỏ tình của Kim. Nụ cười ấy dường như là nụ cười cuối cùng cho những mộng đẹp suốt hai năm qua hai người đã có. Vài hôm sau Típ nhận được một cuộc điện thoại của gia đình và cô chỉ nói ngắn gọn với Kim:
-Em sẽ về Việt Nam
-Khi nào? Sao gấp thế? Khi nào em quay lại?
-Em không quay lại nữa, tháng sau là kết thúc khóa học rồi và em sẽ về nước luôn.
Kim hơi giật mình trước những lời đanh gọn của Típ, anh cố vươn mình ra nắm lấy tay Típ nhưng cô giận dỗi hất tay anh ra:
Anh thì muốn sống lâu dài ở Hàn Quốc còn em thì muốn ở Việt Nam, rõ ràng là mình không cùng chí hướng. Mối quan hệ này không thể lâu dài được.
-Kim buông tay Típ ra ngay, Típ quay lưng bước đi:
-Anh thấy đấy, đến giờ em cũng không biết anh nghĩ gì nữa. Anh có yêu em không? Hay đang giận? Anh cũng không bao giờ nói rõ. Thậm chí anh cũng chưa bao giờ treo Catlin's Giant ngoài hiên nữa.
Kim lặng người nhìn Típ, chỉ còn thấy bóng dáng cô đang đi xa dần và tiếng nói văng vẳng: “Ngôi nhà nhỏ này em rất thích, nhưng mình khó gặp lại, nên khi nào anh bình tĩnh lại em sẽ về dọn đồ”. Kim ngồi phịch xuống chiếc ghế bành  mà anh yêu thích và cố đưa tay ra khoảng không với lấy một hình bóng mà chẳng mấy chốc nó đã tan thành khói sương quá đỗi nhanh chóng. Anh tự hỏi tại mình hay tại người mà rồi chợt nhận ra dẫu có là tại ai cũng chẳng còn quan trọng nữa. Anh ngắm nhìn chậu Catlin's Giant, chậu dạ yến thảo và cả chậu lan tím đang đứng thẳng hàng cũng chẳng còn biết cảm xúc của mình là như thế nào. Được vài ngày, trong máy Típ rung lên tin nhắn: “Em cứ ở nhà đó cho tới khi em đi, anh dọn hết đồ của anh đi rồi.”
Típ quay lại ngôi nhà xưa, tất cả chẳng còn gì chỉ còn vương chút bụi cũ, lạ thật, người mới đi một khoảng thời gian mà tưởng như đã lâu lắm. Bỗng dưng, Típ bật khóc khi nhìn thấy ngoài cửa sổ hai chậu cây đang đứng thẳng hàng: Catlin's Giant và dạ yến thảo. Nhưng ý nghĩa của nó:
-“Anh có giận, nhưng anh yêu em.”

Tác giả: Lê Hứa Huyền Trân.
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định.




READ MORE - BA CHẬU HOA - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

HOA CÚC - Chùm ảnh của Chu Vương Miện










READ MORE - HOA CÚC - Chùm ảnh của Chu Vương Miện