Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, December 21, 2016

CHÙM THƠ HUY UYÊN


 
            Ảnh tác giả



1- Ngày ở Niagara fall

Ngày Niagara fall lạnh đầy sương
Mây đùn quanh cơn gió bấc
Nhớ Đà-Lạt, Prenn lạ lùng
Ở sân bay Liên-Khương em khóc .

Vẫn những hàng phong trụi lá
Ngôi nhà một mình lủng sâu
Chuyến xe vội vàng bão thổi
Bây giờ em ở nơi đâu ?

Bên đồi thác nước bạc màu
Giấc mơ mù trong đêm riêng lẻ
Những bụi ngò gai trổ hoa
Xa nhau nhiều chi đến thế !

Quay lại Washington, Newyork
Tìm nhau phố rộng, xe người
Hình như bây giờ đã mất
Con đường Magane quạnh quẽ quanh tôi.

Nhà người khói lên tận trời
Mansfield quanh co cao thấp
Những hàng cây trụi lá đông về
Đồn binh fort Niagara 150 năm lặng lẽ.

Niagara bốn mùa sóng cuộn
Tình em thác đổ bể dâu
Bên kia sông Canada sừng sững
Nước trôi bạc màu.
Huy Uyên

2- Ở bến Newyork

Bên sông dảy đồi chừng in bóng
Có mong chi em một ngày về
Giữa Newyork trời cao đất rộng
Xót xa nhớ người lâu đã xa quê.

Tôi ở lại đây một mình
Đâu rồi bóng ai lẩn khuất
Nhấp nhô tầng cao dưới nắng lên
Newyork trong mắt người đã mất .

Manhattan gọi ai từ thuở
Bỏ sông xưa, bỏ cả giáo-đường
Bên kia bờ từ đó
Bỏ lại tình một thuở xa quên.

Trăm năm dọi mình dưới ánh nắng mai
Statue-of-Liberty lồng lộng
Tim người có chảy theo sông dài
Em về không để tôi trông ngóng.

Sông xa êm đềm chảy
Nắng tan những mái nhà tới trời
Chờ ai về mà tôi đứng lại
Nước lơ xanh lặng lờ trôi .

Linh-hồn ai xưa có hiện về
Quanh Ground Zero lặng buồn tê tái
Tượng đài Washington bên kia
Chạy dài nỗi đau xưa Newyork.

Chia tay người trên bến cảng
Tiếng hát ngân dài từ phía sông xa
Biết em có về không mà hò hẹn
Những chiếc cầu chờ đợi tháng năm qua.
Huy Uyên

3- Khi đang ở Mĩ

Còn lại chiếc bóng dưới ngọn đèn vàng võ
Đứng ngã tư Bolsa cắn môi cười
Ở giáo-đường tạ ơn ngày trước
Xa xôi một buổi trở về.

Đêm vội đi bỏ lại cuộc vui
Tôi quá-giang bến xe đời tháng chạp
Thao thức ai để dạ bồi-hồi
Quên mất trái tim
để lại nhà trước khi đến Mĩ.

Để ngậm ngùi đau từng dong ruổi
Vội chi tắt ánh đèn ngoài phố
qua rồi lâu-đài-tình-ái chiêm-bao
Có khi nào buồn không nhỏ ?
Băng bó vết thương giả vờ.

Em mang mối tình thổ-tả tặng tôi
Dưới cơn mưa đêm bất tận
Biển động,giàn hoa giấy,bầu trời
Em lẩn trốn mùa đông gió cuộn.

Ngôn-ngữ em mặt người trần trụi
Em trốn tôi giữa ngã ba đời
Ru tim bao quanh huyền-ảo
Hạnh-phúc người bao vây tôi.

Ở Mĩ trăm vạn nẻo đường
Địa-ngục vọng âm ma quái
Rượu cay,đàn bà và em
Cớ sao không hề quay lại.

Nữa đêm tôi về đóng cửa
Ngậm ngùi em và Pennsylvania
Tôi tỉnh cơn mê trần thế
Đứng giữa Cali ngậm ngùi.

Có bay đi như cánh chim
Tìm nhau ẩn núp nơi xứ lạ
Ẩn-dụ tình bắn nát con tim
Hơi thở người phả đầy con phố .
Những cô-gái-điếm-buồn ở đó
Buổi sáng qua 
những chuyến xe điện ngầm
Giờ này em thức dậy
Vẽ khuôn mặt tượng đá hình-dung.

Những lá phong tha thiết gọi chiều
Mùa ngậm-ngùi tiếc nhớ !
Huy Uyên

4- Texas, chặng đường dừng lại

Đâu rồi hình bóng em xưa
Bên ngoài lá chiều rơi rụng
Nổi buồn bỏ lại Houston
Một mình bên đường lặng đứng .

Ta mang miếu-đền qua Mĩ
Tặng tình em cuộc phiêu-du
Gởi tim bên mộ chí
Mai sau dỗ mắt môi người .

Lá trải hạnh-phúc bên đường
It's not goodbye tình cũ
Tượng người lính xưa gió sương
Sầu hai mắt đầy nhớ !

Lên môi nụ hôn ngào ngọt
Trước sân mall Hòng-Kông
Buồn có thâu đêm khuôn mặt
Em kịp về theo mưa không ?

Love means never having to say you're sorry
Hình như có ai đang khóc
Nghĩa trang Houston một người
Hai mươi năm tình buồn Texas .

Quê hương một thời đánh mất
Ra đi ngày đó tóc xanh
Ngày Austin giờ đã mất
Giữ lại trong em tình buồn .

Buổi sáng ở Mĩ đầy sương
Kể từ chia tay ơi nhỏ !
Những chuyến xe đi qua đường
Bỏ lại mắt ai xa-lộ.

Nước mắt,bảo trời,dông tố
Tiếc chi một buổi quay về
Vườn ai chạy dài mút mắt
Nắng lên còn lại mình tôi.

Tuồng như tiếng em thở dài
Một ngày quay về Texas
Houston còn nhớ thương ai
Nhà người đầy lời ru gió.

Houston mùa này hoa nở...
Huy Uyên

5- Qua Las Vegas

Người nghệ-sĩ nghèo đất Mĩ
Người ăn xin hai mắt mù câm
Chừng tay nghiêng miền đất hứa
Las Vegas nghèo quanh năm .

Huy-hoàng quán rượu bên đường
Rộn ràng sắc màu giọng nói
Casino vui chật đông
Tiền ai chất cao vời vợi ?

Một mình đếm đêm chân dặm bước
Lưu lạc chi đây xứ-sở người
Trắng/đen bạc lòng người thuở trước
Las Vegas lạnh lùng đêm trôi.

Tháp Eifel lung linh đèn màu
Em đi bỏ nơi này tiếng hát
Khải-hoàn-môn đêm sâu
Paris trở lại.

Đi rồi sao không nhớ
Las Vegas kiêu sa thiên-đường
Đưa tay ôm bóng hình xưa cũ
Cát trắng, pha-lê, môi mềm.

Rượu cạn ly mà tình biếu không
Em thiên nga khỏa thân trần ngoài phố
Lặng lẻ rót buồn vào đêm
Dòng sông hai bờ thác ngủ.

Sương khuya rơi Las Vegas
Tịnh-yên không bóng người
Đại-lộ lên đèn vờ kín khép
Ở đau rồi em bỏ San Bernadine.
Huy Uyên

Đi ngang New Castles

Ngàn dặm rừng thông mùa thay lá
Ở Delaware nắng lên sớm mai
Bây giờ Pennsyl.có vui không nhỏ ?
Tới Washington DC bỗng thở dài.

Lối về đầy sương Newcastle
Đi ngang lòng buồn vời vợi
Gần nhau xa cách muôn trùng
Lối rẽ Nicaraga ngái ngủ.

Theo người về phía Nam đầy nhớ
Em đâu còn ký-ức ngày xưa
Tháng năm Tam-Kỳ con phố cũ
Tiễn nhau đi từ ấy đến bây giờ.

Bên ấy giờ tôi gọi có nghe
Làng Churchville mùa này trở gió
Giáng-sinh chuông đổ ngọt ngào
Nhà ai chen ngang mái đỏ.

Không ghé đâu ơi em gái
Nơi quê người em còn nhớ tôi không ?
Sáng chiều em nguyện-cầu kinh kệ
Nghe từ lâu em khoác nâu sòng.

Từ-biệt em khi tới Baltimore
Bỏ lại đằng sau hoài tiếc nhớ
Tôi một mình và phố Washington
Quên hết em từ dạo đó.
Huy Uyên

Chiều muộn Washington

Vẫn những hàng phong lá đỏ
Sa mù đồi núi vây sương
Towson đợi chờ mấy ngã
Về chi Washington quá buồn .

Gốc cao trên đồi Capitol Hill
Potomac River thinh lặng
Canal chạy quanh phố chiều
Trong xanh thoáng màu mây trắng.
.................................
Huy Uyên

READ MORE - CHÙM THƠ HUY UYÊN

NHỮNG THÀNH NGỮ CÓ XUẤT XỨ TỪ THƠ CỔ VÀ ĐIỂN CỐ (6) - TS. Nguyễn Ngọc Kiên


          

           NHỮNG THÀNH NGỮ CÓ XUẤT XỨ  TỪ 

                 THƠ CỔ VÀ ĐIỂN CỐ - PHẦN VI


(13) Tan xương nát thịt
“Tan xương nát thịt” là thành ngữ gốc Hán (
粉身碎骨) [phẩn thân toái cốt], nghĩa là nghiền vụn xương, làm nát thân mình. Nghĩa bóng: vì một mục đích nào đó hoặc vì nghĩa cả mà liều hi sinh xương thịt không tiếc thân mình.

Thành ngữ “
粉身碎骨” có xuất xứ từ bài thơ “石灰吟” [Thạch hôi ngâm] của于谦 (Vu Khiêm) đời Minh. Nguyên tác:
千錘萬擊出深山,
烈火焚燒若等閒。
粉身碎骨全不怕,
要留清白在人間。

(Phiên âm:
Thiên chuỳ vạn kích xuất thâm san,
Liệt hoả phần thiêu nhược đẳng nhàn.
Phẩn thân toái cốt toàn bất phạ,
Yếu lưu thanh bạch tại nhân gian.)

(Đầu đề có bản chép là: “
詠石灰” [Vịnh thạch hôi], nghĩa là Vịnh đá vôi. Câu thứ ba là: 粉身碎骨全不顧 [Phẩn thân toái cốt toàn bất cố]).

(Dịch thơ:
Đục tận non xanh lấy đá về
Lửa hồng thiêu đốt có hề chi
Nát thịt xương tan nào có sợ
Chỉ mong thanh bạch tiếng còn ghi.)

Tiếng Việt đã mượn thành ngữ này theo lối mượn ý dịch lời là “tan xương thịt nát thịt”. Ngoài cách hiểu như trên, theo giải thích của Từ điển tiếng Việt, (NXB Đà Nẵng, 2006, tr. 888): “Chết một cách thê thảm. Ví dụ: Dù tan xương nát thịt cũng cam lòng.”

Thành ngữ này thường được sử dụng trong thơ ca, trong đó các từ có thể hoán đổi vị trí cho nhau. Đầu thế kỉ XX, nhà thơ Phạm Tất Đắc đã viết tập thơ “Chiêu hồn nước” bất hủ, gồm 198 câu song thất lục bát, với lời lẽ thống thiết dấy lên lòng yêu nước của người Việt trước cảnh nước mất nhà tan. Bài thơ đã trở thành tài sản vô giá trong kho tàng văn học cách mạng Việt Nam, trong đó có đoạn:

Hồn hỡi Hồn, con Hồng cháu Lạc!
Bấy lâu nay giặc giả chiến tranh,
Bấy lâu thịt nát xương tan,
Bấy lâu tím ruột thâm gan vì Hồn.
(Phạm Tất Đắc – Chiêu hồn nước)

Nhà thơ Tố Hữu cũng đã không dưới hai lần sử dụng thành ngữ này trong các tác phẩm của mình. Chẳng hạn:
Dốc Pha Đin, chị gánh anh thồ
Đèo Lũng Lô, anh hò chị hát
Dù bom đạn xương tan, thịt nát
Không sờn lòng, không tiếc tuổi xanh...
(Tố Hữu – Hoan hô chiến sĩ Điện Biên)

Đứng lên thân cỏ, thân rơm
Búa liềm không sợ súng gươm bạo tàn!!
Máu có chảy, xương tan thịt nát
Bớ công nông! Tiếng hát càng cao
(Tố Hữu – Ba mươi năm đời ta có Đảng)

Trong bài thơ sau của Luân Tâm cũng sử dụng thành ngữ “tan xương nát thịt” ở dạng đảo trật tự từ cho phù hợp để diễn tả ý nghĩa “cho dù có thế nào chăng nữa thì cũng không bao giờ sai lời thề ước”:

Ra đi? Hay chỉ là trở về
Thăm lại vườn xưa thăm bờ tre
Cỏ cây còn nhớ chân lưu lạc
Thịt nát xương tan chẳng lỗi thề?
(Luân Tâm – Hoa tàn)

(14) “Phiên vân phúc vũ” (
翻云、覆雨)

Thành ngữ “Phiên vân phúc vũ” (
翻云、覆雨) là dạng rút gọn của “Phiên thủ vi vân, phúc thủ vi vũ” (翻手为云、覆手为雨). Ý nghĩa của thành ngữ này là chỉ sự thay đổi như chong chóng, không biết đâu mà lần. Nghĩa bóng chỉ những người hay thủ đoạn, phản phúc, lèo lái, đảo điên. Nó có xuất xứ từ bài thơ “贫交行” [Bần giao hành] của 杜甫 (Đỗ Phủ). Nguyên tác:

翻手为云复手雨,
纷纷轻薄何须数。
君不见管鲍贫时交,
此道今人弃如土。

[Phiên âm:
Phiên thủ vi vân, phúc thủ vũ,
Phân phân khinh bạc hà tu sổ ?
Quân bất kiến Quản Bão bần thì giao,
Thử đạo kim nhân khi như thổ.]

(Dịch nghĩa: Nghiêng bàn tay làm mây, úp bàn tay làm mưa. Bọn người khinh bạc cần chi đếm. Bạn chẳng thấy Quản Trọng và Bão Thúc Nha bạn với nhau lúc nghèo. Đạo ấy người đời nay vứt đi như vứt hòn đất)

(Dịch thơ:
Mây mưa tráo trở bàn tay,
Những tuồng khinh bạc đời này biết bao.
Không coi giao nghị Quản Bào,
Mà nay đạo ấy rẻ sao như bùn.)
(Bản dịch của Trần Trọng Kim)

Câu thơ trong bài sử dụng thủ pháp khoa trương đặc sắc: “
翻手为云复手雨”, sau biến ra thành ngữ: “翻手为云、覆手为雨” nói rút gọn là “翻云、覆” hàm ý là ngửa bàn tay là mây, úp bàn tay là mưa, với ý nghĩa như đã phân tích ở trên.

Tương tự như “Phiên vân phúc vũ”, tiếng Việt có thành ngữ “sớm nắng chiều mưa”.

Thành ngữ này có thể tả thực, chẳng hạn khi nói về thời tiết Sài Gòn “sớm nắng chiều mưa, Còn giữa trưa thì chỗ mưa chỗ nắng.”
Nó thường được dùng để miêu tả tính khí thất thường của con người nhất là phụ nữ và sử dụng nhiều trong các đầu báo. Chẳng hạn: Sol Campbell: sớm nắng chiều mưa, (Việt báo, 31/7/2006); Bạn gái “sớm nắng chiều mưa” (Vnexpress, 17/10/2013).

Không những thế, “sớm nắng chiều mưa” còn được dùng để biểu thị sự thay đổi, diễn biến thất thường của sự vật. Chẳng hạn: Sớm nắng chiều mưa như… giá dầu, (Thái Nguyên online, 15/01/2009); Giá ớt “sớm nắng chiều mưa” (Tin tức nông nghiệp, 25/4/2014), sau đó được các báo “Công thương điện tử” và “NN thị trường” dẫn lại.
Thành ngữ “sớm nắng chiều mưa” cũng được sử dụng nhiều trong thơ ca.

Chẳng hạn, trong bài thơ sau của Tố Hữu:
Thù bạn đời nay có khác xưa,
Nghĩa tình e sớm nắng chiều mưa ?
Chợ trời thật giả đâu chân lý ?
Hàng hoá lương tâm cũng thiếu thừa ?
(Tố Hữu – Tâm sự)

Hoặc:
Anh đừng về nữa cánh đồng sim
Đã chín lịm nhưng người quên không hái
Em lang thang trong thực tại
Vơ vẩn trách trời sao sớm nắng chiều mưa.
Anh đừng về nữa những buổi chiều thưa
Nắng ngưng chảy bóng mình như mờ ảo
(Thuỳ Dương – Anh đừng về)

Các tác giả cũng thường hay hoán đổi vị trí các từ vì lí do hiệp vần. Chẳng hạn:
Tình em nắng sớm mưa chiều
Tâm em còn có bao nhiêu đường tròn
(Nguyễn Ngọc Kiên – Tình anh và em)
Khi để nói về những người hay thủ đoạn, tráo trở, lật lọng, người Việt cũng dùng thành ngữ “trở mặt như trở bàn tay”…
…………
                        (Còn nữa)
                                                               TS. Nguyễn Ngọc Kiên  

READ MORE - NHỮNG THÀNH NGỮ CÓ XUẤT XỨ TỪ THƠ CỔ VÀ ĐIỂN CỐ (6) - TS. Nguyễn Ngọc Kiên

VĨNH HOÀNG: TÁC PHẨM, TÁC GIẢ - M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện thực hiện.


     
                   Nhà thơ Chu Vương Miện


VĨNH HOÀNG: TÁC PHẨM, TÁC GIẢ

                    M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện thực hiện.

 

Nhà thơ Vĩnh Hoàng tên thật là Hoàng Vĩnh Thiêm sanh ngày 4 tháng 11 năm 1941 "tuổi Tân Tỵ mạng Bạch Lạp Kim nến chân đèn", chánh quán làng Vĩnh An, xã Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị, học trường Trung Học Nguyễn Hoàng Quảng Trị, động viên vào khóa 27 Võ Bị Thủ Đức, ra trường về hai chiến trường ác liệt nhất của Quân Khu 1 là Sư đoàn 3 trú đóng ở Đông Hà Quảng Trị và Sư Đoàn 2 ở Quảng Ngãi," hai địa phương này rất quen thuộc với người viết, "sau 1975 bị cải tạo ở Quân Khu Thừa Thiên, Cồn Tiên. Sau năm 1978 đi kinh tế mới ở Đồng Nai "Biên Hòa" làm rừng làm rẫy, hiện nay cư ngụ ở Sài Gòn.

Thơ văn trước năm 1975, cộng tác chương trình NS/CS, đã xuất bản tập thơ "Tiếng Khóc Quê Hương" năm 1972, sau năm 1975 có thơ đăng rải rác trên các blog VHNT Tiếng Quê Hương, Đất Đứng, Thơ Xuất bản in chung với Hội Lan Đình BR/VT, tự in 2 tập thơ "Tiếng Lòng" Tình Yêu và Cuộc Chiến".

*
Tôi dòm đời khi tưổi sắp 20
dòm tới dòm lui cũng chỉ ngậm ngùi
những người đi trước sầu mang nặng
những người đi sau sầu chưa nguôi ?
(Thơ của thiên tài Sao Trên Rừng Nguyễn Đức Sơn)


Chuyện chiến tranh đã qua, đã tốn quá nhiều giấy mực, xương máu và vô ích, cũng không nên nhắc lại nơi đây làm cái gì ? vừa vô bổ và mất thì giờ , có khi lại không được phép phổ biến vì nhạy cảm,  đất nước chúng ta là nước Nhỏ , không phải muốn làm gì thì làm ? mà phần nhiều lệ thuộc vào nước Lớn "Tiểu tòng Đại, Nhược tòng Cường, Lý thế giã, Thiên giã " (dịch nghĩa " Nhỏ theo Lớn, Yếu theo Mạnh, Cái Lý là như thế , mà Ý Trời cũng như thế) Khổng Tử Gia Ngữ.

Đi vào thế giới thi ca của nhà thơ Vĩnh Hoàng, thật vô cùng vĩ đại và phong phú, thơ như Rừng, càng đọc càng chóng mặt, tối tăm mặt mũi, vừa Hoành tráng lại vừa Tung tráng và Bánh Tráng, ngươi đọc lờ mờ nhân ảnh như người đi đêm, trong lúc vội vàng cũng tạm ghi lại nơi đây những giòng thơ đau thương của một thời kỳ bi thảm hùng tráng của dân tộc.

Mắt em còn xanh
môi em còn thắm
chinh chiến còn dài
đâu dám hẹn ngày mai
( Trích Người Em Xứ Quảng)

dòng Thạch Hãn oằn mình rên xiết
đạn bom rơi làm gẫy đổ nhịp cầu
nước Thạch Hãn thay mầu đỏ rực
ôi đớn đau mà chả trách ai đâu ?
(Trích Như Một Loài Hoa)

Sài Gòn nước chẩy chia hai
ai về Gia Định Đồng Nai thì về
đây Đồng Nai đất đai mầu mỡ
nơi dung thân làm lại cuộc đời
nửa đường đứt gánh chơi vơi
khôn qua Ải Bắc khó về trời Âu
 nghĩ tủi kiếp làm thân trâu ngựa
buồn giận người dạ sói mặt dê
quê hương đành bỏ mà đi
vì chăng chẳng biết  còn gì nữa đâu ?


Thôi cái gì qua đã qua, bạn với tôi cùng chung một tuổi, cùng sống trên hai miền đất Quảng Ngãi và Quảng Trị hai vùng đất cùng khổ của miền Nam, 20 năm chiến tranh, chúng ta may mắn còn sống sót, năm nay cũng tròn 76 tuổi, không tàn tật, còn sống để làm thơ đó là phúc đúc ông bà để lại, cùng lớp tuổi với chúng ta, chiến tranh cũng lấy đi gần hết ? thôi thì thơ hay với thơ dở mà làm cái gì ? còn mạng sống là quí lắm rồi ? thơ Vĩnh Hoàng tự nó đã nói lên được những điều đáng nói, không cần mạ kền, đánh bóng chỉ thêm thừa. Cuối bài viết xin tạm trích một đoạn thơ ngắn của nhà thơ vĩ đại Giang Nam:

"Thủa còn thơ ngày 2 buổi tới trường
yêu quê hương như từng trang giấy nhỏ”
ai bảo chăn trâu là khổ
tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
có những ngày trốn học
bắt bướm cạnh cầu ao
mẹ bắt được
chưa đánh roi nào đã khóc
có cô gái nhà bên
nhìn tôi cười khúc khích
mắt đen tròn thương thương quá đi thôi
(Trích “Quê Hương” của Giang Nam)

 

                                  M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện

 

 

        https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEicFL7eEVyQP4ZjwAhJBZVEDhafzvL7Q8VMcsS4D-XHvNc-9MdZa58zIub3aeVx1ig32aja9QVaou804OWVZl1trrQuJwnuGKsC4r-WGjo1OmbACm3woUDEjNjYKvhSauD994b1dGzbyYf9/s320/VINH+HOANG.jpg

                   Nhà thơ Vĩnh Hoàng

 

 

SAU ĐÂY LÀ PHẦN TRÍCH DẪN THƠ VĨNH HOÀNG

 

 

LỜI CHO MẸ

 

Ai về quê tôi Xứ Vĩnh
Nằm bên quốc lộ chín (9) cạnh dòng nước Hiếu Giang
Nơi đó tôi đã sinh ra, lớn lên trên mảnh đất nghèo nàn
Bao kỷ niệm trong tôi còn sống mãi
Nơi đó cha tôi một lần ra đi không trở lại
Người đã vì nước hy sinh
Nơi đó mẹ tôi đã chôn chặt tuổi xuân tháng ngày cô lẻ
Chân lấm tay bùn, tần tảo nuôi con
Nơi đó mẹ tôi đã vượt núi trèo non, chân mòn gót mỏng
Để nuôi tôi ăn học nên người
Mẹ tôi, tất cả vì tôi
Tất cả cho con, đứa trẻ mồ côi cha từ thời tấm bé
Lúc mới lên ba
Bây giờ tôi đã trưởng thành, tôi đã lớn khôn
Dòng máu trong tôi, tiếng nói của tôi dâng tràn tình thương của mẹ
Bỗng một ngày chinh chiến ngập tràn, quê tôi ngút ngàn lửa khói
Mẹ tôi bảo, con hãy đi đi ;
Mẹ biết đâu, đó là giây phút biệt ly, là tiếng nói cuối cùng
Rồi cách biệt ngàn trùng và xa nhau mãi mãi
Mẹ ơi hỡi mẹ ; Nay mẹ nơi đâu ?
Biết làm sao con gặp được mẹ
Mẹ tôi bên nớ, tôi ở bên ni ;
Vì ai gây cảnh biệt ly ?
Hãn Giang có biết, biết vì ai không ?
Một buổi sáng hôm nào, tôi đã mất đi tất cả
Tất cả tình thương cao quý nhất trên đời
Bây giờ còn lại mình tôi
Còn lại trong tôi biết bao đau khổ
Mẹ ơi hỡi mẹ... Nay mẹ nơi đâu ?.
Mẹ ơi ruột cắt lòng đau
Mẹ ơi gắng đợi mai đây con về
Con của mẹ còn đây       
Con sẽ về bên mẹ  /.

 

Vĩnh Hoàng
Bờ nam Thạch Hãn - Tháng 4/1972

 

 

THĂM QUÊ

Bao năm xa cách quê nhà
Hôm nay trở lại thật là đổi thay
Xa xa cao vút hàng cây
Đong đưa theo gió, giang tay vẫy chào
Hồn tôi nghe những nao nao
Bước chân khấp khễnh, lòng xao xuyến mừng
Xanh rờn cây lúa vào xuân
Trắng phau hạt đậu, nảy mầm hôm qua
Màu xanh trải rộng bao la
Phất phơ giàn mướp, rảnh cà đơm bông
Phi lao trỗi nhạc chào mừng
Điện soi ngõ hẽm sáng bừng đầu thôn
Thì thào tiếng nước máy tuôn
Vòi phun trắng xoá, theo mương ra đồng
Dạt dào sức sống trào dâng
Cây xanh, non lá cành chen nẩy chồi
Trắng ngần hoa bưởi vườn ai
Phất phơ theo gió, toả mùi hương thơm
Trời chiều ngả bóng hoàng hôn
Xa xa ai đó dập dồn bước chân ?
Tiếng hò văng vẳng xa gần
Lòng tôi như cả mùa xuân ngập tràn
Bao năm xa cách xóm làng
Hôm nay trở lại, vô vàn sướng vui
Gặp ai cũng nói, cũng cười
Cũng mừng, cũng tủi cũng lời hỏi thăm
Dù cho cách biệt xa xăm
Quê tôi vẫn đẹp, … Ai bằng quê tôi ./.


                               Vĩnh Hoàng


 

GẶP NGƯỜI TÌNH CŨ

 

Tôi đã yêu em, một thời trong dạo ấy
Dù cuộc tình vẫn vậy, nhưng hai đứa xa nhau
Nàng đã lấy chồng, sau những ngày đau khổ
Và từ đó tôi cũng lập gia đình
Vì cuộc sống mưu sinh
Tôi ở xa nàng hơn cả ngàn cây số
Núi sông cách trở
Tình đã chia xa
Bụi thời gian đã che lấp xoá nhoà
Hình bóng ấy đã chôn vào trong ký ức
Mười lăm năm xa cách
Tình ngỡ lãng quên
Hôm nay tôi trở về thăm quê, sau bao ngày nhung nhớ
Tình cờ gặp gỡ người em gái năm xưa
Nàng đã ôm chặt lấy tôi
Nói không nên lời, hai hàng lệ ứa
Như đứa trẻ nũng nịu đòi quà
Tôi bồi hồi xúc động sâu xa
Bao kỷ niệm như cuốn phim chiếu lại                             
Tôi không ngờ , tình yêu tôi sống mãi
Vượt quá thời gian
Sau giây phút gặp nhau, chúng tôi từ giã
Hai người hai ngả, lòng vẫn bồi hồi
Nhưng; tôi tự bảo tôi :
Vì thương nàng phải giữ gin hạnh phúc
Cho nàng và cho tôi
Nghĩ đến vợ tôi, người vợ đáng kính đáng yêu
Đang hướng theo tôi trong những ngày xa cách
Tôi cúi đầu đạp xe một mạch
Sợ hình bóng đuổi theo
Sợ lòng mình mềm yếu
Ôi; Tình yêu ? Tình yêu tuyệt diệu ;
Có mãnh lực phi thường
Mạnh hơn cả đạn bom
Vượt lên trên tất cả
Tình yêu muôn vẻ
Tình yêu muôn màu
Tình lắm thương đau
Tình nhiều nỗi khổ
Hãy giữ tình trong sạch
Hỡi những kẻ đa tình ./.


            Vĩnh Hoàng

 

ĐẠI HẠN

Đại hạn kéo dài chết cả thôi ;
Ngày đêm ngước mắt , những trông trời
Đám mây lơ lửng, toan dừng lại
Trận gió ngược chiều, thổi cuốn trôi
Hạt giống gieo ra, chưa mọc được
Hạt còn giữ lại, để chờ thời
Làm ăn, thời khó ngồi suy mãi
Trời có mưa không, thế hỡi trời ./.

 

                            Vĩnh Hoàng
                                 5/1981

 

READ MORE - VĨNH HOÀNG: TÁC PHẨM, TÁC GIẢ - M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện thực hiện.

BÙI GIÁNG XƠI PHỞ - Thơ Chu Vương Miện



Nhà thơ Bùi Giáng


BÙI GIÁNG XƠI PHỞ
Chu Vương Miện

Thi sĩ ngồi xuống ghế
Tô phở cùng ly cà phê sữa
Được bưng ra đặt ngay trước mặt
Thi sĩ lấy muổng
Khuấy ly cà phê
Lấy tương đen tương đỏ
Và vắt chanh vào tô phở
Xong
Thi sĩ đổ ly cà phê vào tô phở
Và móc trong túi ra một điếu thuốc
Đà Lạt
Bóc giấy vứt đi
Rồi bỏ tiếp vào tô phở
Lấy đũa và muổng
Trộn lên rồi bắt đầu ăn
READ MORE - BÙI GIÁNG XƠI PHỞ - Thơ Chu Vương Miện

CẬN LỤC CHÂU Ô - thơ Chu Vương Miện

Ảnh tác giả



CẬN LỤC CHÂU Ô
Chu Vương Miện

*
Kính gửi: Các Niên Trưởng Trường Nguyễn Hoàng, Lê Hữu Thăng, Tuệ Chương Hoàng Long Hải, Hoàng Văn Liệu, Phạm Thị Như Hoàn.

*

Chúa Nguyễn Hoàng ngày xưa
từ Nghệ An vào Ái Tử
còn bây chừ chúng ta từ đó lại ra đi
ca sĩ tài hoa Duy Khánh
thác từ hơn mười năm trưóc
Hoàng Thi Thơ cũng cành trúc trăng tà

*
Thôi kiếp này tình miềng đành xa ngái
Nơi xứ ngườì nhớ mãi mãi Bích La
Ôi đông và tây cũng cận kề Bồ Bản
Như Hoàn ơi! chi theo bóng sương mờ

*
Thôi bốn tỉnh miền Trung cát vàng cát trắng
sừng sững núi Hồng bãi muối sông La
cá chết tiệt dạt vào bờ Nam Hải
hận muôn đời chữ Fomosa

*

hết vẩn đục môi trưòng
qua thiên tai lũ lụt
miền Trung nghèo xơ xác lại tan hoang
nơi ngập lúa cánh đồng ngang với biển
chả còn chi (ngoài thi phẩm Điêu Tàn)

*
Gió đưa cành trúc la đà
hồi chuông Sắc Tứ canh gà Tri Bưu
lõ hai mắt thị xã cùng thành cổ
cũng tan ra theo cát miệt Nhan Biều

*
mấy mươi năm xưa Phạm Duy soạn
bài ca Bà Mẹ Gio Linh
năm 1972 nhà văn Phan Nhật Nam
soạn Đại Lộ Kinh Hoàng
ôi lũ lụt mưa bão
xóa phăng làng chài Mỵ Thủy
ta nơi này đứng khóc nước cùng non

*
Ơi người xưa còn gia gia cuốc cuốc
chừ nơi đây đôi mắt đã mòn

Chu Vương Miện
READ MORE - CẬN LỤC CHÂU Ô - thơ Chu Vương Miện

MẤY NHỊP CẦU TRE (3) - Ảnh Võ Thạnh Văn


Ảnh tác giả














READ MORE - MẤY NHỊP CẦU TRE (3) - Ảnh Võ Thạnh Văn

CHUYỆN BUỒN CỔ TÍCH - thơ Phan Minh Châu





Phan Minh Châu
CHUYỆN BUỒN CỔ TÍCH

(Kỷ niệm 6 năm bán căn nhà ở Tuy Hoà, quán cà phê DIỄM XƯA)


Nhà đã bán xong
Một căn nhà cổ tích
Bao buồn vui lẫn lộn chạy trong đầu
Anh đi tìm sương khói ở nơi đâu ?

Nơi anh ở đang là thành phố trẻ
Trong thơ anh thành phố mãi lên đèn
Nhưng không biết vì đâu
Anh đành bán đi ngôi nhà cổ tích
Tuổi thơ anh
Đã một thời hợm hĩnh
Chơi trốn tìm rong ruổi bốn trăm năm
Bao mùa xuân hoa lá đã tan tầm
Chỉ để lại đôi nỗi buồn lặng lẽ
Anh ra đi thương nấm mồ của mẹ
Bao năm dài côi cút sống cô đơn
Nấm mồ cha đôi chút tủi hờn
Khi nấm đất vơi đi nhiều nhang khói
Anh là thằng du cư
Mang trong mình biết bao điều trọng tội
Xa người thân xa hết cả anh em
Vòm trời cao xa cả bóng sao đêm
Và xa cả những đêm rằm quạnh quẽ
Hỡi quê hương thương yêu
Biết định nghĩa sao đây…
Năm tám tuổi đời ta không còn trẻ
Nhìn nơi nào cũng thấy bóng quê hương
Một dấu chân còn sót lại trên đường
Một ánh mắt soi xuyên hồn nhân thế
Một xác phượng rơi trong chiều đỏ lửa
Một cánh đồng hun hút dấu hương bay
Một ánh mắt nhìn tay siết chặt trong tay
Một nỗi nhớ dày hơn nhiều nỗi nhớ
Một quán nước chìm trong chiều tối lửa
Một bản nhạc buồn ngơ ngẩn đến trăm năm
Hỡi Tuy Hòa con phố vốn mù câm
Nay bật sáng khi đến thời mở cửa
Ta lặng lẽ thắp lên bàn tay chúa
Để bốn mùa hoa cỏn bớt cô đơn
Em chạnh lòng không những buổi sáng mưa tuôn
Những đêm trắng rơi trên thành phố biển
Nha Trang đó chứa bao điều thánh thiện
Có lẽ buồn hơn những sớm sương rây
Nhớ ngày xưa thành phố nhỏ mưa bay
Anh co cụm trong ngôi nhà ấm áp
Nhìn thành phố lớn lên
Trong nỗi niềm say đắm
Anh ngỡ ngàng trong hương sắc mùa xuân
Cả cuộc đời như giấc mộng phù vân
Anh cảm thấy mình không còn trẻ nữa
Xin hãy thắp cho anh nhiều hơn nữa
Chút lửa hồng soi sáng những đêm đông.  

PMC
READ MORE - CHUYỆN BUỒN CỔ TÍCH - thơ Phan Minh Châu

BỤI THỜI GIAN - Thơ Linh Thy





BỤI THỜI GIAN

Ngày xưa hai bím tóc dài
Hái hoa mua tím anh cài thắm xinh
Chim chuyền ríu rít hiên đình
Ngõ xưa in dấu bóng hình đôi ta

Bao năm dầu dãi phong ba
Chiều mưa thấm lạnh đôi tà áo phai
Cũng làn tóc ấy bay bay
Bụi thời gian đã điểm vài hạt sương

Se lòng anh mãi vấn vương
“Ngọn ngò anh ngắt *”còn thương đến giờ.

                                 Linh Thy. Bến Tre
*ca dao vn

READ MORE - BỤI THỜI GIAN - Thơ Linh Thy

HƯƠNG TÌNH CŨ - Thơ Trần Mai Ngân





HƯƠNG TÌNH CŨ

Muôn Trăng vẫn khuyết rồi đầy
Muôn hương tình cũ vẫn ngày rất xa
Vườn xưa in dấu bước qua
Đất còn níu giữ dẫu là còn đâu!

Muôn hoa tim tím vẫn mầu
Thủy chung còn một nét sầu gửi ai
Muôn đêm trăn trở sang ngày
Tại sao ngần ấy chóng phai hương tình...

Muôn trùng ta với một mình
Muôn hương tình cũ... chùng chình cũng tan!

                                       Trần Mai Ngân

READ MORE - HƯƠNG TÌNH CŨ - Thơ Trần Mai Ngân