Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, September 26, 2016

CẢM NHẬN / thơ Võ Tấn Hùng

Tác giả Võ Tấn Hùng



CẢM NHẬN
                 Kính tặng Song Thanh.

Tình thơ lục bát của anh
Dường như đâu chỉ  riêng dành cho ai?
Đẹp như vạt nắng ban mai.
Vườn đào sương ngậm di hài vàng thu.
Ngậm ngùi cánh võng hời ru,
Nặng lòng hẹn ước bụi mù xa xăm.
Sắc như cái liếc lá răm,
Trái tim rớm máu ngàn năm vẫn còn?
Nồng nàn chín mọng môi ngon,
Ngất ngây một thuở giận hờn bên nhau.
Buồn như tiếng cuốc đêm thâu,
Trăng khuya chếch bóng bên cầu dáng ai?
Nghe như tiếng địch thiên thai,
Xiêm y trinh nữ trang đài chiêm bao…
Lời thơ mật ngọt ngày nào,
Bao nhiêu cung bậc rót vào tim ta?
           Phước Hưng, ngày 18-09-2016

                            VÕ TẤN HÙNG
READ MORE - CẢM NHẬN / thơ Võ Tấn Hùng

ĐỌC THƠ NGUYỄN AN BÌNH: TÓC XƯA CÒN GIỮ MẤY LỜI ẨN HƯƠNG / Trúc Linh Lan


Tác giả Trúc Linh Lan, Chủ tịch Hội Nhà văn Thành phố Cần Thơ


ĐỌC THƠ NGUYỄN AN BÌNH: 
TÓC XƯA CÒN GIỮ MẤY LỜI ẨN HƯƠNG

TRÚC LINH LAN


Tóc mai sợi vắn sợi dài
Lấy nhau chẳng được thương hoài ngàn năm

(Ca dao)

Đó là câu ca dao mà tôi nhớ khi đọc hết tập thơ “Mười năm bóng ngựa qua thềm cũ” của nhà thơ Nguyễn An Bình. Tôi không đi tìm bóng ngựa, tôi cũng không chạm chân vào thềm cũ của tác giả. Mà tôi đi nhặt từng sợi tóc yêu thương nhà thơ đã đánh rơi trong ký ức đẹp của mình. Sợi tóc mềm mại như mây lại có một lực hấp dẫn làm xao xuyến trái tim của người thầy giáo dạy văn này. Tóc đã đi vào ca dao từ xưa: “Một thương tóc bỏ đuôi gà/Hai thương ăn nói mặn mà có duyên” hay “Tóc em dài em cài hoa thiên lý/Miệng em cười anh để ý anh thương”. Chính mái tóc làm vương vấn trái tim nhà thơ xuyên suốt, chiếm gần như một phần ba số bài trong tập thơ. Mỗi bài thơ đó của An Bình, ta bắt gặp những sợi tóc có liên quan đến mối tình dang dở của môt thời xa rất xa, một thời học trò hồn nhiên, vu vơ trong sáng… gợi cho bạn yêu thơ thây bóng mình thấp thoáng trong tứ thơ thật lãng mạn dễ thương : “Nhà em ngày xưa góc phố/Thơm nồng từng cánh hoàng lan/Một thời anh hay trốn học/Đợi chờ hương tóc bay sang” (Hương hoàng lan, tr.109), Ta lại bắt một cậu học trò ôm cặp len lén nhìn mái tóc ai đó mà say đắm ngọt ngào:

“Người con gái tóc dài mềm hơn suối
Chảy miên man dịu mát cả hồn tôi
Tình buổi ấy hạt sương mai buổi sớm
Lá thuộc bài mơ ước thât tinh khôi…” 

(Tháng ba không ở lại, tr.144): 

Ơi sao mà dễ thương quá vậy! Mối tình học trò thường ít khi thành nợ phu thê, mà nó chỉ còn là kỷ niệm đẹp để ta giữ lại trong lòng, và nói như các nhà thơ, để ta làm thơ thương nhớ một thời, để nhận ra hiện thực cuộc đời không phải toàn là hoa hồng. Chính sự không trọn vẹn ấy lại trở thành bao kỷ niệm cháy lòng, da diết khôn nguôi: “Dòng sông cũ đẩm tình tôi trong đó/Ngọt tiếng em cười dọc nước giỡn trăng/Từng sợi tóc thơm lòng tôi ngày nọ/Qua cầu tre mang lại chút nắng vàng” (Giặt áo bên sông, tr.12)…"Trong giấc mơ tôi bao mùa mưa nắng/Vẫn nhớ một thời tóc thả gió bay” (tr.18). “Tóc thả gió bay” một hình ảnh thơ thật đẹp, gợi cho tác giả chút ngậm ngùi: “Xưa em chải tóc dưới trăng/Sợi thương rơi mất sợi buồn theo ai?/ Yêu người mấy sợi tóc mai” để rồi “Mùa xưa trăng rụng mất rồi/Nhớ em chải tóc một thời xuân xanh” (Thả lá trên sông, tr.22) và tình yêu đó bây giờ trở thành nỗi ám ảnh: “rong rêu”. Tất cả như phảng phất như khói sương mà sao lãng đãng cả đời của nhà thơ. Bạn yêu thơ yêu lắm hình ảnh một An Bình hết sức cô đơn trong nỗi nhớ riêng mình:

“Đường nhân gian đi hoài không tới
Tôi và em để gió qua sông
Thả sợi tóc bay về vô định
Tôi chờ ai nỗi nhớ mênh mông” 

(Phiến tình sầu cuối đông tr.82). 

Mang nỗi nhớ mênh mông ấy, nhà thơ trở về nơi hò hẹn cũ, nhưng người con gái đó lổi hẹn rồi, thử hỏi sao không tiếc nuối ưu tư “sợi tóc hoàng kim sợi tơ trời/hương đưa theo gió rối lòng tôi” nay chỉ còn “Lãng đãng trong sương thơm mái tóc thề/Tình yêu tôi, tình một thời nông nổi" Những cuộc tình chia tay tháng giêng trở thành nỗi buồn trầm tích hoài niệm khôn nguôi:

“Không biết dổi hờn có làm em ướt mắt
Tôi đánh rơi làn tóc rối hương xưa" 

(Chia tay tháng Giêng, tr.118).

Lở đánh rơi rồi, tất cà trở thành quá khứ, tác giả cất giữ một góc khuất nào đó trong trái tim với lời thú nhận thật ngọt ngào. “Giữ lại đời nhau cuộc tình đánh mất/Se sắt chiều vàng đón lá me bay/Lặng lẽ nơi này mùa xuân trở gió/Tôi vẫn yêu người em đâu có hay” (Giữ lại đời nhau, tr.115). “Tôi vẫn yêu người em đâu có hay” Cháy lòng quá nhà thơ ơi! Tất cả rồi cũng xa, nhưng sao mà thăm thẳm trái tim mình: “Gió cuốn đi áo huyền sương ngày nọ/Màu tóc mây em thả lửng bên trời/Con đường xa đem theo bao bụi đỏ/Chỉ một lần mãi thương nhớ khôn nguôi”, bây giờ “Hãy trôi đi màu tóc xưa đã bạc/Nghiêng vai người từng sợi nhớ sợi thương” (Áo huyền sương, tr.32). Câu hẹn kiếp sau quen thuộc ấy hình như nhà thơ thấy rất huyễn hoặc vì vậy anh cảm thấy hoài nghi “Đợi cầu vồng tạnh mưa ngâu/Nên duyên hạnh ngộ kiếp sau còn buồn” (Khúc tình sầu trong mưa, tr.69). Thôi thì kiếp này nhà thơ đã tìm ra một sợi tóc trói buộc cuộc đời mình, và sơi tóc mảnh mai này bền chặt đoạn cuối một cuộc tình trăm năm. Trong bài thơ “Cám ơn em” nhà thơ đã bày tỏ thật lòng, nghe mà ngưỡng mộ : "Cám ơn em mất một đời/Theo tôi cuối đất cùng trời truân chuyên” Trở lại với thực tại hiển nhiên, một nơi mà bếp lửa gia đình vẫn tỏa sáng, ấp áp, bình yên để chiêm nghiệm một điều “Yêu người ngực ủ trầm hương/Trăm năm hơi thở còn thương tóc mềm”. Tuyệt vời.

Thơ Nguyễn An Bình không mới, một lối thơ truyền thống mượt mà, giàu nhạc điệu, giàu hình ảnh đẹp. Nhưng có lẻ bài thơ “Ẩn hương” là bài thơ tôi thích, vì theo tôi thì hình như bạn yêu thơ đang bắt gặp một hồn thơ thật sự, rất cô đơn, một mình thấp ngọn đèn khuya đối diên với nàng thơ, một mình với kỷ niệm, một mình với thổn thức ngày xưa? Tôi thích một An Bình suy tư với chính mình: "Tìm người chỉ thấy bóng tôi/Đi lang thang giữa dòng đời mộng du”….."Tìm nhau suốt cõi ta bà/ Một tôi chiếc bóng la đà mù sương” Thôi thì: "Chút tình muôn dặm biển khơi/Tóc xưa còn giữ mấy lời ẩn hương?" Nguyễn An Bình biết rất rõ vướng nợ với văn chương đã nhọc nhằn, vướng nợ với nàng thơ càng cô đơn hơn trên con đường hành hương vô định. Mùi hương này ẩn giấu nơi đâu? Và dấu chấm hỏi như một câu đố mà chính tác giả còn mãi miết đi tìm. 

Một thầy giáo chuẩn mực. Một cuộc sống qui cũ…Thật không dễ dàng để tác giả thoát ra khỏi khuôn phép cứng nhắc ấy đem đến các bạn yêu thơ một vườn hoa đầy hương sắc, mà nhà thơ Nguyễn An Bình đã làm được, rất thành công. Nhà thơ mời chúng ta chung rượu thơm, ngọt ngào nhưng vẫn chưa làm chúng ta say. Tôi thấy hình như tác giả còn hẹn với chúng ta điều gì:

Nhánh sông buồn lở bồi ai gọi
Làn hương em tóc nhớ đêm ngày
“Chim gọi mãi một mùa trăng vỡ
Tình yêu tôi còn cốc rượu say” 

(Chút mưa xưa nào ấm vai người, tr.37)

Các bạn yêu thơ cũng như tôi đang háo hức chờ cốc rượu say mà tác giả còn giấu lại đâu đó. Và một ngày không xa chúng ta sẽ cùng tác giả ngây ngât một mùa say.

Viết lúc 10 giờ 30 đêm 23/9/2016
Trúc Linh Lan




READ MORE - ĐỌC THƠ NGUYỄN AN BÌNH: TÓC XƯA CÒN GIỮ MẤY LỜI ẨN HƯƠNG / Trúc Linh Lan

NỖI NIỀM - Thơ Sĩ Chương



              Tác giả Sĩ Chương


NỖI NIỀM

Ngày em ra đi mùa me thay lá
Rụng đầy sân lốm đốm gọi xuân về
Ngày em đi giàn trầu không cũng úa
Tu Hú kêu lạc giọng phía sau vườn

Con đường quê nhạt nhòa theo cát bụi
Lãng đãng nhìn khuất lấp bóng mây che
Trời tháng chạp hay tháng giêng cũng vậy
Nói hết lòng em đâu có chịu nghe

Anh ngồi đây ôm nỗi buồn sớm tối
Nghe hàng cây đan rể nhớ thương và ...
Quê Ngoại tháng giêng tàu về hay trễ
Chuyến đi chiều em có đợi ai không

Anh nhớ quá đem tuổi mình ra đếm
Đâu còn thơ để mẹ bế ngoại bồng
Em có nghe lời tháng giêng vẫy gọi
Chuyến tàu chiều ga vắng mỏi mòn trông

                                            Sĩ Chương
                                               9/2002

READ MORE - NỖI NIỀM - Thơ Sĩ Chương

Sunday, September 25, 2016

PHIẾM ĐÀM TỪ MỘT CÂU NÓI - Hoàng Đằng


          

                             Tác giả Hoàng Đằng 


            PHIẾM ĐÀM TỪ MỘT CÂU NÓI

Ngày 23/7/2016, trong cuộc họp báo chia xẻ những vấn đề “nóng” hiện nay của nước ta, tân chủ tịch quốc hội  bà Nguyễn thị Kim Ngân, phát biểu – có phần gay gắt: “ … Bảo vệ hòa bình không phải hô hào cho thật to, kích động thế này thế khác là có được chủ quyền; không có đâu! Một số tổ chức, cá nhân lên tiếng hô hào thế này thế nọ, nhưng những người đó, tổ chức đó làm gì cho đất nước? Chưa làm gì cả.”
Trước đó, cố tổng thống Kennedy, trong bài diễn văn nhâm chức ngày 20/01/1961, có nhắn nhủ dân Mỹ: “Các bạn đừng hỏi đất nước làm được gì cho các bạn. Các bạn hãy hỏi các bạn làm được gì cho đất nước.” (Ask not what your country can do for you. Ask what you can do for your country).
 Trước đó nữa, trong lời huấn thị dành cho thanh niên, sinh viên nhân khai giảng trường Đai Học Nhân Dân Việt Nam ở Hà Nội tháng 01 năm 1955, cố chủ tịch Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Hồ Chí Minh căn dặn: “Phải quan tâm đến việc khôi phục và xây dựng lại nước nhà. Nhiệm vụ của thanh niên … phải tự hỏi mình đã làm gì cho nước nhà.” (Báo Nhân Dân, số 326 ngày 21/01/1955).

Ba câu nói của ba nhân vật thuộc ba thế hệ có ý nghĩa tương đối giống nhau. Sự giống nhau ấy có thể tình cờ; bình thường thôi! Voltaire (1694 – 1778) – một triết gia Pháp - từng nói: “Những tư tưởng lớn thì gặp nhau” (Les beaux esprits se rencontrent). Không những đôi người có suy nghĩ như nhau  mà trên thế giới, thỉnh thoảng, đó đây, có trường hợp vài người ở rất xa nhau mà mặt mũi, dáng dấp có nét giống nhau; hình ảnh tu sĩ Nguyễn Đức Vân ở thôn 2, xã Lộc Châu, TP. Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng giống tổng thống Mỹ Obama là một minh chứng.

              Tổng thống Obama                           Tu sĩ Nguyễn Đức Vân

       Cũng có thể câu phát biểu của người sinh sau chịu ảnh hưởng câu phát biểu của người sinh trước. Thế thì chủ tịch quốc hội Nguyễn thị Kim Ngân phát biểu lấy cảm hứng từ câu phát biểu trước đó của cố tổng thống Kennedy và cố tổng thống Kennedy phát biểu lấy cảm hứng từ câu phát biểu trước đó của cố chủ tịch Hồ Chí Minh.
Lãnh đạo quốc gia nào, chính trị gia nào cũng có rất nhiều bài phát biểu; tuy nhiên, những câu nói “để đời” rút ra từ trong những bài phát biểu ấy thì không phải lãnh đạo nào cũng có. Những chính khách nhà nghề, những lãnh đạo quốc gia chịu khó học hỏi thường tự họ hay ban cố vấn của họ tìm những câu phát biểu hay, có sức hấp dẫn quần chúng để tham khảo, đem dùng khi ứng khẩu hay soạn diễn văn.
Rất nhiều việc chúng ta học từ người Âu, người Mỹ vì họ thông minh, tiến bộ hơn hẳn chúng ta trong khoa học, kỹ thuật, tư tưởng, lập ngôn … Nhưng cũng đừng quá tự ti cho rằng chúng ta không có gì đáng cho người Âu, người Mỹ học! Người Âu, người Mỹ vẫn tìm hiểu, học hỏi từ chúng ta, đặc biệt là người Mỹ; hãy xem nội dung những bài nói chuyện trước nhân dân ta của các tổng thống Mỹ: Clinton, Bush, Obama qua thăm nước ta gần đây thì rõ – tất cả những gì hay đẹp, nổi trội của chúng ta đều được nhắc đến.
Có điều cần đào sâu ở đây là khi muốn nói về thực thể “nước”, chủ tịch quốc hội Nguyễn thị Kim Ngân dùng từ “đất nước”, cố tổng thống Kennedy dùng từ “country” (cũng có nghĩa “đất nước”), riêng cố chủ tịch Hồ Chí Minh dùng từ “nước nhà”.
Thế thì “đất nước” là gì? Thời xửa thời xưa, con người xuất hiện trên trái đất, sự sinh tồn dựa vào “đất” và “nước”; qua quá trình tiến hóa, con người quần cư có tổ chức dựa vào những vùng đất gần nước để phát triển, chỉ có đất mà thiếu nước hay chỉ có nước mà thiếu đât, thì cuộc sống thời ấy khó tạo lập! Từ kép “đất nước” được người Việt sử dụng để chỉ một vùng mà dân cư có cách tổ chức xã hội tương đối như nhau, có liên hệ ít nhiều với nhau về mặt văn hóa, phong tục, tập quán, ngôn ngữ. “Đất nước” trong tiếng Việt tương đương với từ “country” trong tiếng Anh và từ “pays” trong tiếng Pháp; do từ “country” mà có từ “countryside” nghĩa là vùng quê, do từ “pays” mà có từ “paysage” nghĩa là phong cảnh, thế nên từ kép “đất nước” chỉ “nước” nhưng chú trọng cảnh sắc thiên nhiên, ruộng đồng, sông, núi … - nơi nuôi dưỡng nhân dân.
Còn từ kép “nước nhà” là gì? Từ kép “nước nhà” gồm 2 từ đơn “nước” và “nhà”; “nước” là thực thể tập hợp nhiều “nhà”; mỗi “nhà” là một tế bào của “nước”; triết lý của sách Đại Học (Nho giáo) là trị gia tề quốc, có “nhà” mới có “nước”. Trong một cơ thể, các tế bào không bịnh tật thì cơ thể mới khỏe; cũng vậy, nhà có yên thì nước mới ổn.  Từ kép “nước nhà” trong tiếng Việt tương đương với từ kép “quốc gia” trong tiếng Hán Việt, và với từ “nation” trong tiếng Anh hay tiếng Pháp. “Nước nhà” hay “quốc gia” hay “nation” hình thành cần bốn yếu tố: (1) lãnh thổ, (2) nhân dân, (3) chính quyền và (4) sự công nhận của cộng đồng thế giới. Tuy nhiên, từ kép “nước nhà” có âm vang nhẹ nhàng, thân thương hơn “quốc gia”. “Nước nhà” ngầm ý đã có sự sở hữu thuộc về mình, còn “quốc gia” thì không; nói “quốc gia Việt Nam” thì nghe xuôi tai, còn nói “nước nhà Việt Nam” (thêm hai từ Việt Nam để chỉ sự sở hữu) thì nghe không thuận tai lắm. Cố chủ tịch Hồ Chí Minh không dùng từ “đất nước” mà dùng từ “nước nhà” có lý do rất chính đáng – lúc Người phát biểu, trên đất nước Việt Nam có đến 2 nước nhà (quốc gia), Người kêu gọi thanh niên, sinh viên chỉ phụng sự “nước nhà” do Người đang lãnh đạo; đó là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.
Khác với “đất nước” - thực thể nặng về cảnh sắc thiên nhiên, “quốc gia” là một thực thể nặng về yếu tố chính quyền và sự công nhận từ thế giới. “Đất nước” gợi lên sự trường cữu, còn “quốc gia” gợi lên sự có thể thay đổi. Trong thời nước ta tạm chia ra 2 miền, đất nước ở Bắc hay ở Nam đều là đất nước Việt Nam, còn quốc gia ở miền Bắc và quốc gia ở miền Nam khác nhau; lá cờ của nước là “quốc kỳ” – cờ quốc gia (national flag), bài ca của nước gọi là quốc ca – bài ca của quốc gia (national anthem), nghĩa là mỗi chính quyền có thể có cờ riêng, bài ca riêng.
 “Nước nhà” lại mang nghĩa khác với “nhà nước”; từ kép “nhà nước” hầu như chỉ nhấn mạnh đến bộ máy đang cai trị quốc gia, người ta nói “nhà nước xã hội chủ nghĩa”, “nhà nước phong kiến” tức là nhấn mạnh đến hệ thống chính quyền của quốc gia đang dùng chế độ gì để quản lý lãnh thổ, cai trị nhân dân.
Dù sao, “đất nước” và “nước nhà” đều vang vọng tình cảm thân thương, trìu mến; tuy nhiên, về mức độ kích động lòng người thì từ “đất nước” hay từ “nước nhà” không mạnh bằng từ “tổ quốc”; thế nên hễ muốn nói đến thực thể “nước”, nhiều người thích lạm dụng từ “tổ quốc”; nhạc sĩ Vũ Hoàng trong lời bài hát “Khát Vọng Tổ Quốc” đã dùng từ “tổ quốc” thay từ “đất nước” (country)  trong câu của cố tổng thống Kennedy, chủ tịch quốc hội Nguyễn thị Kim Ngân và từ “nước nhà” trong câu của cố chủ tịch Hồ Chí Minh: “Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta, mà cần hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc …” 
Vậy tổ quốc là gì? Tổ quốc là đất nước được nhiều thế hệ dựng xây, gìn giữ, phát triển; tổ quốc có âm vang phảng phất hồn thiêng sông núi, hồn thiêng tiền nhân dựng nước và giữ nước bất kể tiền nhân thuộc dân tộc, chính kiến, tôn giáo, giai cấp xã hội nào; từ “tổ quốc” nặng tính lịch sử. Một người Việt mới được định cư và nhập tịch ở một nước ngoài nào đó, người ấy có thể bảo nước ngoài ấy là quốc gia của mình, thậm chí đất nước của mình chứ không thể gọi là tổ quốc của mình. Chính do tính chất linh thiêng và lịch sử ở từ “tổ quốc” mà nhiều người, nhiều tổ chức, để phục vụ mục đích riêng của mình, sử dụng từ ấy không đúng lúc, không đúng chỗ; thành thử từ “tổ quốc” đôi khi mang ý nghĩa hàm hồ.
Khá khen người Âu, người Mỹ dùng các từ “country” hay “pays” (đất nước), “fatherland” hay “patrie” (tổ quốc) và “nation” (quốc gia – nước nhà) chuẩn hơn người Việt. Tôi chưa đọc hay chưa nghe “fatherland’s flag”, “drapeau de la patrie” (cờ tổ quốc) mà chỉ thấy, chỉ nghe “national flag” và “drapeau national” (cờ quốc gia – national từ nation mà ra), trong khi ở tiếng Việt,  “cờ tổ quốc” là một cụm từ rất bình thường.
Trở lại việc các nhà lãnh đạo nhắc nhủ nhân dân: Tự hỏi mình đã làm gì cho đất nước.
Những điều luận giải sau đây không chỉ liên quan đến riêng Việt Nam mà liên quan đến tất cả các nước trên thế giới.
Một nước phú cường yên ổn bền vững là nhờ mọi người dân góp sức lao động, góp ý xây dựng với nhiệt tình và trí tuệ cao. Tuy nhiên, muốn được thế, chính quyền nước đó, ngoài cái tâm sẵn sàng phục vụ đất nước trong tinh thần chí công vô tư, phải biết sử dụng đúng đắn nguồn nhân lực trong nước.
Việc nước như một cỗ máy, mỗi người dân là một bộ phận của cỗ máy; người lãnh đạo là người thợ máy có trách nhiệm lắp ráp, vận hành và bảo trì cỗ máy; người thợ máy phải rành về kỹ thuật, về công nghệ, lắp ráp các bộ phận cho đúng vị trí; lắp ráp lỗi thì cỗ máy không vận hành được; các bộ phận lắp ráp đúng rồi, lúc vận hành, người thợ máy phải biết vô dầu vô mỡ đúng lúc, nếu không, cỗ máy sẽ chóng hỏng. Cũng vậy, người lãnh đạo quốc gia dùng người không đúng chỗ, biệt đãi người không đúng cách thì việc nước hỏng.
Người lãnh đạo cũng có thể ví như huấn luyện viên trưởng một đội bóng đá, còn nhân dân là các cầu thủ. Huấn luyện viên trưởng phải biết năng lực của từng cầu thủ mà, khi ra trận, sắp xếp cầu thủ nào đá vai nào: ai tiền đạo, ai tiền vệ, ai trung vệ, ai hậu vệ, ai thủ môn; sự sắp xếp đúng của huấn luyện viên mới làm cho đội bóng thi đấu hiệu quả.

Người dân nào cũng mong có công ăn việc làm thích hợp để vừa nuôi sống bản thân, gia đình vừa đem lại lợi ích cho nước. Người lãnh đạo quốc gia phải có chính sách sắp xếp mọi người dân vào đúng công việc theo sức lực, trí tuệ, thể chất, trình độ, sở thích, năng khiếu của họ. Quá lý tưởng đấy! Nhưng được vậy, đất nước mới yên ổn, phát triển. Không thể kêu gọi nhân dân phải tự hỏi làm gì cho nước mà không tạo cơ hội cho họ, mà thi hành chính sách nhân sự không tốt.
Vậy thì người dân có làm gì lợi cho nước, lợi nhiều hay lợi ít tùy thuộc vào người lãnh đạo và bộ máy chính quyền cai trị nước./.

                                                          Hoàng Đằng                                                                   24/9/2016 (24/8/Bính Thân)

READ MORE - PHIẾM ĐÀM TỪ MỘT CÂU NÓI - Hoàng Đằng

Saturday, September 24, 2016

NGHỈ HƯU - Thơ Trần Mai Ngân

           


       NGHỈ HƯU
       (Tặng thầy giáo Đoàn Minh Phú)
       Mây trôi... tháng Chín... mùa Thu
       Bâng khuâng... ừ lại nghỉ hưu đến rồi
       Xa rời bảng phấn, tường vôi
       Trống giờ chơi thuở của tôi, của người
       Giã từ đồng nghiệp một thời
       Tôi xin giữ lại nụ cười đã cho
       Bốn mươi năm một con đò
       Bây giờ xa nhé... học trò tôi ơi !

       Gửi em hy vọng của đời
       Bước công danh đạt... tiếp lời Thầy Cô
       Con đò... tôi đậu bến mô
       Ân cần vẫn thế... hư vô dẫu là !
                              Trần Mai Ngân
READ MORE - NGHỈ HƯU - Thơ Trần Mai Ngân

Friday, September 23, 2016

TÌNH KHÚC BIỆT LY - Thơ Nhật Quang



           Nhật Quang



TÌNH KHÚC BIỆT LY

Nắng úa vương buồn mái tóc em
Hoàng hôn tím lặng gót chân mềm
Chiều loang ngấn lệ hoen màu mắt
Hiu hắt trăng gầy ngả bóng đêm
Thao thức canh khuya chạm rã rời
Bên thềm lá úa, giọt thu rơi
Hồn nghe khắc khoải, lòng hoang vắng
Duyên kiếp bọt bèo mãi nổi trôi
Lâu rồi, em sống cảnh đơn côi
Buồn đọng tâm tư vắng tiếng cười
Hoa thắm, hương nồng xưa héo úa
Ân tình ấp ủ... nhạt phai phôi
Cạn chén ly bôi - đừng luyến tiếc
Thôi đành chôn kín mộng tình xưa
Cung đàn lỡ nhịp rung sầu lắng
Điệp khúc tơ chùng vọng tiếng mưa.

                             Nhật Quang
                              (Sài Gòn)

READ MORE - TÌNH KHÚC BIỆT LY - Thơ Nhật Quang

TA CÒN NHAU ĐẾN BÂY GIỜ - Thơ Tịnh Đàm



                   Tác giả Tịnh Đàm


TA CÒN NHAU ĐẾN BÂY GIỜ
             (Tặng vợ hiền)

Ta còn nhau ở kiếp này
Chắt chiu hạnh phúc theo ngày tháng qua
Ân tình em vẫn thiết tha
Phủ, chở nước phù sa đắp bồi
Ta còn nhau giữa nổi trôi
Sóng đời trăm nỗi chưa thôi dạt dào
Hồn thơ mở lối chiêm bao...
Em cùng anh nhé bước vào cõi mơ...
Ta còn nhau đến bây giờ
Dẫu màu xuân cũ đã mờ hương phai
Thương em dấu tiếng thở dài
Khi nhìn bóng nắng rớt ngoài hiên thưa.
                                         Tịnh Đàm
                                         (Sài Gòn)

READ MORE - TA CÒN NHAU ĐẾN BÂY GIỜ - Thơ Tịnh Đàm

CHÙM THƠ THỦY ĐIỀN



    Tác giả Thủy Điền



BÌNH MINH MIỀN SƠN CƯỚC

Sương đêm trùm thảo mộc
Trắng xoá lững chừng đồi
Xa xa dăm nón cối
Vai cuốc xẻng lên nương

Bình minh trên bản thượng
Chim chóc hót chào ngày
Giọt rơi, rơi từng giọt
Thắm ướt đôi chân gầy

Tiếng lạch cạch vang tai
Tiếng Vượn hú rung cây
Tiếng gió rừng xào xạt
Tiếng bạn gọi tao, mầy

Thay lửa hồng nung rẩy
Ấm áp những bàn tay
Xóa tan màn sương lạnh
Lún sâu những luống cày

Miền cao buổi sương mai
Núi trùng trùng, điệp điệp
Sương phất phới bay bay
Quê hương miền sơn cước.

Thủy Điền
18-09-2016


EM NGHĨ GÌ? 

Em nghĩ gì sau điệu vũ Thiên nga
Em nghĩ gì về số phận đàn bà
Khi kết thúc ngồi sau màng nhung đỏ
Em nghĩ gì lẻ loi ngồi bên xó
Khi ông Bầu bán vé chỉ phần ba
Em nghĩ gì số kiếp kẻ cầm ca
Đời lên Voi có khi rồi xuống chó
Em nghĩ gì ba chữ  "Sống co ro"
Em nghĩ gì khi người ngưng tay vỗ
Em nghĩ gì khi hết tiếng hoan hô
Những quả trứng bay bay, tung bể
Và bảo rằng nhạt nhẽo điệu Ba lê.

Thủy Điền
18-09-2016


CÁNH BUỒM RA KHƠI

Ta lang thang trên phố
Ngây ngô như kẻ khờ
Giả đò là hành khất
Để thấy đời dở hơi

Ta lừa rằng chân mỏi
Thân tựa gốc cây già
Xem kẻ lạ, người xa
Ngắm hằng bao tội lỗi

Ta nằm yên không nói
Như kẻ chết chưa chôn
Chờ người mang vào hồm
Lắng nghe lời dan dối

Ta ngồi bên vách núi
Nhìn cánh buồm ra khơi
Lần xa người yêu nhỏ
Lòng thấy buồn, chơi vơi.

Thủy Điền
19-09-2016


MÂU THUẨN ĐỜI

Mở mồm ra khuyên toàn "Nguy hiểm"
Hút thuốc thơm sẽ hại bản thân
Hư lá phổi, hỏng răng, gan, thận
Vừa nghe qua muốn vội khắc ghi

Lòng thật tốt y trang Bác sĩ
Lo cho người từ li, từ tí
Sợ ốm đau, bệnh tật, hao tiền
Sợ chết vội, trẻ mau thành lão

Vừa khuyên xong, xoay lưng quảng cáo
Đây thuốc thơm chất lương rất cao
Mua một cây, biếu tặng một bao
Chỉ một giá không thêm , không kém

Thật là đúng lũ buôn mồm bén
Cầm con dao hai lưỡi lừa người
Tay hâm dọa, tay thì nịnh bợ
Dụ dân đen giấy mực rõ ràng

Sao không giỏi đóng ngay xưởng hãng
Khỏi khuyên răn, khuyến dụ người dùng
Bày làm chi những chuyện bất lương
Cho thiên hạ một đời nguyền rũa.

Thủy Điền
19-09-2016       

TA BIẾT PHẬN TA

Ghiền thì hút, khuyên răn chuyện vặt
Ai trẻ con ? Đem chuyện ra hù
Ai ngây ngô ? Mà tin các chú
In bao bì cho tốn tiền công

Bán thì bán, ai thích, ưng lòng
Là móc túi, bỏ tiền thưởng thức
Có gì đâu vòng vo, ray rứt
Thâu đồng tiền mà ngại lương tâm

Xưa và nay đã mấy ngàn năm
Ai hút thuốc mà cho là bổ
Ai nghiện thuốc mà chẳng phải ho
Nhưng vẫn hút tới đâu thì tới

Giờ tất cả cái gì cũng mới
Lắm trò đời bày chuyện lung tung
Cho nhân gian là kẻ điên khùng
Hể muốn nói là mồm cứ nói

Xem trời đất nhỏ như cụi sõi
Cho con người vô giác, vô tri
Tưởng làm ra sản phẩm hút, xì
Là chúa tể trên đời đấy thế.

Nhà nước đâu? Cản ngăn hay... kệ !
Thuế thâu vào, nhắm mắt làm ngơ.

Thủy Điền
19-09-2016                                                                


READ MORE - CHÙM THƠ THỦY ĐIỀN

ĐỨA CON HOANG - Truyện dài nhiều kỳ của Hồng Tâm


  
                Tác giả Hồng Tâm



              ĐỨA CON HOANG
                                                Truyện dài của Hồng Tâm

Nó sinh ra không thấy mặt cha! Nó không thể hình dung cha nó là người như thế nào? Cao hay thấp? Đẹp hay xấu?
Mà nó chỉ nghe người ta truyền tai nhau nói nó là "đứa con hoang". Nó mới tám tuổi, nó không hiểu "đứa con hoang" là gì ?
Nó về hỏi mẹ , mẹ nó không trả lời chỉ nhìn vào khoảng mênh mông, xa xăm ấy
Nó rất có hiếu với mẹ , thức dậy nó phụ mẹ quét sân , cho gà vịt ăn . Nhìn đồng hồ điểm đúng 6 giờ kém 5 phút vội xách cặp đi học.
Chẳng biết thế nào? Bạn bè nhìn chằm chằm vào mặt và nói:
- Mầy là đứa con hoang ! Ha ha
Nó hỏi:
- Đứa con hoang là gì vậy bạn ?
Bạn nó trả lời:
- Mẹ mầy ở với ba mầy, người ta không chịu cưới mẹ mầy, không thừa nhận mầy, cha mầy theo người khác !
Nó chưa kịp nghĩ ngợi :
- Mầy dám nói tao là đứa con hoang ! Chừa này !
Nó nhào vô đánh bạn nó chảy máu mũi. Cô hiệu trưởng gọi điện cho mẹ thông báo nó đánh bạn ở trường.
Mẹ hỏi nó :
- Sao con đánh bạn? Mẹ có dạy con đánh bạn chưa? Sao con làm như vậy?
Nó khóc !
Rồi một ngày kia nó vô tình thấy cuốn nhật ký của mẹ nó để dưới nệm, nó đọc :

Anh à !
Thế là chúng mình xa nhau tròn 9 năm rồi anh nhỉ? Em vẫn luôn nhớ anh nhớ ánh mắt  nhìn em lần sau cuối rồi đi theo tiếng gọi tình yêu mới. Mà lẽ ra anh thuộc về em nhưng tình cảm không thể thay đổi nơi anh và không thể nào em níu kéo mãi.
Thứ... ngày... tháng... năm !
 9 năm dài đăng đẳng, con mình 8 tuổi . Đáng lý ra phải có mặt cha của nó trong phòng sanh, đáng lý ra nó hưởng một mái ấm trọn vẹn như bao mái ấm gia đình khác. Một mình em vượt cạn, một mình em nuôi con 8 năm ròng rã, mang nặng đẻ đau... Đôi lúc em  đuối sức muốn buông xuôi tất cả để về bên kia thế giới nhưng anh ơi ! Con mình phải có một người lo cho nó suốt quãng đời còn lại.
Nó sinh thiếu tháng anh có biết con mình nó sống như thế nào không? Con nằm trong lồng kính gần một tháng, con thở thoi thóp.  Thế là mẹ con em ôm nhau khóc . Sao anh vô tâm quá !
  Em nhớ ngày nào hai đứa mình hạnh phúc đi bên nhau, khi em đến với anh, em chưa hề nghĩ cuộc sống tình yêu oan trái chỉ nghĩ rằng toàn màu hồng bao phủ rất đẹp. Mơ tưởng cái đẹp thành ra vỡ mộng.
Thứ... ngày... tháng... năm!
Những nàng áo hồng, áo tím, áo xanh liệu mấy nàng ấy có đem lại hạnh phúc suốt đời cho anh không? Em chỉ mong người sau này yêu anh thật lòng thì em chúc mừng anh hạnh phúc.
9 năm rồi, em đau khổ cắn răng chịu đựng, 8 năm con mình chịu đựng nỗi đau khi không có cha bên cạnh lo cho con.
Không biết em có sống nổi kiếp này không, mỗi lần con hỏi cha con là ai ? em chỉ nhìn vào khoảng xa xăm...

Nó điếng người !
Nghe tiếng tằng hắng của mẹ, nó vội nhét cuốn nhật ký dưới nệm.Nó ngẫm sao ông trời đối xử bất công với hai mẹ con, cuộc sống nghèo khó đeo bám hoài, nợ nần chồng chất, không biết làm sao để trả hết. Mẹ bệnh ngày thêm nặng ,bà con hàng xóm khuyên mẹ của nó đi khám thử xem bệnh gì ? Nhưng mẹ của nó lắc đầu nói:
- Em ổn đừng có lo cho em ạ, vài hôm em khỏi, cám ơn mọi người quan tâm em !
Nó nhìn khuôn mặt mẹ hốc hác, xanh như tàu lá, nó thương mẹ vô cùng, nó hứa học thật giỏi cho mẹ vui.
Một đêm mưa bão, mẹ của nó trút hơi thở cuối cùng, kế bên là cuốn nhật ký. Đám tang mẹ nhờ có sự trợ giúp của một người phụ nữ tốt bụng kêu gọi bà con quyên góp tiền mua cho mẹ của nó chiếc áo quan. Vì đất không có nên thi thể hỏa táng , tro cốt rải trên sông. Di ảnh đem vào chùa thờ cúng.
Nó giờ thành trẻ mồ côi không nơi nương tựa , người ta đem nó vào cô nhi viện sống. Được sống trong tình yêu thương của bảo mẫu , có bạn tâm sự nó vơi bớt nỗi buồn.
Rồi một ngày đẹp trời, có hai vợ chồng người Mỹ sang Việt Nam xin con nuôi, thấy nó có khuôn mặt đẹp dễ thương bèn ngỏ ý với nó rằng:
- Cô chú sang Việt Nam du lịch, sẵn dịp cô chú muốn xin một đứa con về nuôi, cô chú không có khả năng sinh con, nếu cháu đồng ý thì cô chú nhận cháu làm con nuôi cháu chịu không?
 Đôi mắt nó nhìn đăm chiêu, do dự, nhưng thật sự trong lòng nó rất muốn có cha mẹ lo cho nó, muốn ai thương nó thật lòng, nó sẵn sàng chấp nhận theo.
Tờ biên bản kí nhận con nuôi đã hoàn tất, chỉ còn hai tháng nó sẽ xa quê hương qua Mỹ sinh sống với ba mẹ nuôi.
Nó mượn xe đạp của viện để lên chùa thăm mẹ, nó ghé chợ mua trái cây ngon  làm quà dâng mẹ. Nó khấn :
- Mẹ à, ở dưới đó mẹ có vui không? Có lạnh không? chẳng còn bao lâu con theo ba mẹ nuôi qua Mỹ mong mẹ phù hộ con bình an, con hứa con ngoan,học giỏi cho mẹ an lòng. Đây quả táo mẹ thích ăn, con dâng! Nó rơm rớm nước mắt!
Ngày đi, nó nhìn quê hương một  lần nữa, nghe loa gọi sắp tới giờ, vội vàng nắm tay ba mẹ nuôi lên máy bay sang Mỹ.

                                                                                     Hồng Tâm
                                                                                     22/09/2016
READ MORE - ĐỨA CON HOANG - Truyện dài nhiều kỳ của Hồng Tâm