Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, July 25, 2015

Ký: VĨNH LINH TRONG TÔI - Phạm Xuân Dũng






VĨNH LINH TRONG TÔI


Nói ra có vẻ sách vở nhưng thoạt kỳ thủy chính văn học đã đưa tôi đến với Vĩnh Linh.

Nhiều nhà thơ, nhà văn đã viết về Vĩnh Linh như Tế Hanh, Nguyễn Khải, Xuân Đức, Cảnh Trà... nhưng chính nhà văn lớn Nguyễn Tuân mới là người gắn bó sâu sắc với Vĩnh Linh - Quảng Trị. Cùng với Hà Nội, Tây Bắc thì Quảng Trị là miền đất ông để nhiều tâm huyết như thể một  hành giả văn chương. Ông có đến cả chục bài ký viết về quê hương Quảng Trị, nhất là vào khoảng thời gian nước non chia cắt, không cho đôi chân của một nhà văn ưa xê dịch trên núi sông tươi đẹp của mình, để người nghệ sĩ thèm đi ấy quay quắt với những bài ký như rút ruột gan mình: “Cầu ma”, “Sông tuyến”...

Rồi khi lớn lên làm nghề báo lại được biết đến làng nghệ sĩ Tùng Luật nổi tiếng tài hoa, người Thủy Ba được vua gọi trẩy kinh bắt cọp vang danh thiên hạ, Vĩnh Hoàng cả làng nói trạng đến nỗi nhà thơ trác việt và hùng biện Chế Lan Viên đã  tự hào đem khoe tận Châu Âu trong thời khói lửa.

Rồi một ngày hè đầy nắng, tôi về với Thủy Ba. Gặp người dũng sĩ cuối cùng bắt cọp Nguyễn Đăng Hạp của một vùng quê thượng võ. Ông ngồi kể cho chúng tôi nghe chuyện ngày xưa có thật mà hương vị cứ như là cổ tích. Đúng là miền đất lạ lùng! Có vậy mới kết tinh nên một nghề độc nhất vô nhị trong thiên hạ, ấy là nghề bắt cọp. Sống với thiên nhiên khắc nghiệt, với ác thú dữ dằn thì người Vĩnh Linh mới có thể trui rèn đến vậy và khí chất mới luyện thành sắt thép. Ông hào hứng đọc vè Thủy Ba bắt cọp:

Mồng sáu sắc hạ vua ra
Chiếu tờ xuống huyện đòi Thủy Ba đi liền
Đò vô tận ải Thừa Thiên
Dữ ma độc nước không yên chăng là...
Thủy Ba đứng dậy cho đều
Nghe tiếng ta reo hùm vọt dậy...

Nhìn cụ già đã bạc cả tóc râu, tôi hình dung ra thời tráng niên oanh liệt của những người làm nên huyền thoại chế ngự cả chúa sơn lâm. Chính phẩm chất kiên cường như vậy sau này mới làm nên thành đồng Tổ quốc, dựng nên lũy thép Vĩnh Linh giữa những ngày đất nước nguy nan nhất, khi sự sống và cái chết trong bom đạn chỉ mỏng manh chưa bằng sợi tóc.

Có những con người gắn bó với Vĩnh Linh còn để lại trong tôi nhiều dư vị khó quên. Ví  như đạo diễn, NSND Xuân Đàm. Nghệ sĩ sân khấu nổi tiếng này tuy không phải quê ở Vĩnh Linh nhưng làm rể đất này và chính ông đã phát hiện và bồi dưỡng tài năng NSUT Kim Qúy. Xuân Đàm không chỉ là người chồng mà còn là đồng nghiệp, người thầy của nghệ sĩ Kim Qúy, đã có công lao đào tạo một diễn viên sân khấu quê Vĩnh Linh được cả nước biết tiếng. Ông là người có vẻ ngoài giản dị, dễ mến nhưng đó mới chính là một tài năng kịch nghệ  hiện đại tiêu biểu của Việt Nam. Tôi tâm đắc với một đánh giá của đồng nghiệp ông khi nhận xét sân khấu Xuân Đàm giàu chất thơ. Đó quả là một nhận xét tinh tường. Khi tôi hỏi về điều này, nghệ sĩ Xuân Đàm đã hào hứng chuyện trò về Aristote, về các trường phái kịch nói phương tây hiện đại và nhấn mạnh khởi thủy của nghệ thuật chính là thơ, mọi ngành nghệ thuật khác dù muốn hay không đều ít nhiều chịu ảnh hưởng nó. Và với chất thơ sân khấu sẽ được thăng hoa. Tất nhiên đó là sở trường và phong cách của ông-đạo diễn Xuân Đàm Ông là đạo diễn được đào tạo ở nước ngoài một cách hàn lâm với những bậc thầy nổi tiếng nhưng ông không để cho mình sa vào kinh viện. Trái lại ông luôn tìm sự phá cách, đổi mới và nhiều khi tinh giản đến kinh ngạc nhưng đó là sự tinh giản nhà nghề trong sáng tạo làm nên hiệu ứng bất ngờ.Sân khấu thể nghiệm hay còn được quen gọi là sân khấu nhỏ với những dây lòi tói cứ ám ảnh tôi về sự sáng tạo của nghệ sĩ Xuân Đàm. Chắc chắn khán giả và những nhà viết lịch sử sân khấu sẽ dành nhiều trang viết xứng đáng cho người nghệ sĩ đã cống hiến hết mình cho nghệ thuật đương đại Việt Nam.

Như một sự tình cờ đưa đẩy, một hôm nào đó giữa Huế cố đô, nơi còn dấu tích có một không hai là Hổ quyền oai phong thưở trước có công trạng của người Thủy Ba, tôi gặp được họa sĩ Võ Xuân Huy. Anh là người quê Vĩnh Thủy, Vĩnh Linh ở ngay quê hương Thủy Ba bắt cọp. Lúc ấy Võ Xuân Huy là họa sĩ trẻ tuổi khá thành đạt được nhiều người biết đến với mảng tranh sơn mài, là giảng viên đại học mỹ thuật Huế, là cố vấn trung tâm nghệ thuật Lê Bá Đảng chốn sông Hương núi Ngự. Tôi đã gặp một người con Vĩnh Linh ham hiểu biết và khát khao sáng tạo. Anh đã đến nhiều nơi, đã đi nhiều nước những vẫn canh cánh nỗi niềm về đổi mới nghệ thuật trong đạo lý về nguồn, mà bây giờ như người ta thường nói theo văn bản đó là nghệ thuật phải hiện đại nhưng lại giàu bản sắc dân tộc. Lại hẹn ra Vĩnh Linh, về tận nhà anh để biết thêm một gia đình giàu chất Vĩnh Linh đã nuôi dạy con cái thành người nay mong mỏi về góp một chút gì gọi là báo đáp quê hương.  ý là tôi nghĩ thế chứ còn Huy chẳng bao giờ to tiếng nậy hơi về những việc mình làm. Bản tính anh cũng quyết liệt nhưng nhẹ nhàng và làm nhiều hơn nói.

Hôm ấy tôi tận mắt chứng kiến người nghệ sĩ xắn quần lội ruộng gieo lúa trên cánh đồng Vĩnh Thủy. Anh không gieo lúa lấy gạo mà gieo trồng nghệ thuật, một nghệ thuật theo quan niệm và phong cách của anh, được gọi tên là “ba biến thể của Võ Xuân Huy” . Anh muốn nghệ thuật của anh trở về với nơi chốn ban đầu, gắn bó với bùn đất quê hương, với hạt lúa tượng trưng cho nền văn minh lúa nước, làm nên hạt ngọc nhà trời như dân gian vẫn nói bao đời nay nuôi sống con người. Tôi thấy nhiều người dân quê đến xem “chú Huy” làm nghệ thuật. Nhiều người tò mò, đương nhiên, nhưng quan trọng hơn là họ chia sẻ, họ  vui mừng khi một người có ăn học cao, sống ở chốn thị thành lại chịu khó làm người nông dân trên cánh đồng có tên là nghệ thuật. Họ có thể không hiểu hết nhưng ai nấy cũng đều ủng hộ người họa sĩ luôn khao khát về nguồn. Cả người thầy giáo thời phổ thông của anh, tôi đọc thấy niềm vui trong ánh mắt của thầy khi thấy học trò mình thành danh nhưng quan trọng hơn là đã thành người.

Có thể còn nhiều Vĩnh Linh nữa trong tôi, nhưng chỉ ngần ấy thôi cũng là điều đáng nhớ, và nỗi nhớ này chắc hẳn cũng bền lâu.

                                                   Phạm Xuân Dũng
   
  
  
  
  
  
  
    





         
READ MORE - Ký: VĨNH LINH TRONG TÔI - Phạm Xuân Dũng

GỬI HỒN TA VỚI XANH TRONG NGỌN NGUỒN - thơ Nguyễn Đỗ Thùy Dương


Tác giả Nguyễn Đỗ Thùy Dương


GỬI HỒN TA 
VỚI XANH TRONG NGỌN NGUỒN
(Nhân tháng Bảy tri ân)

Đưa bạn về với quê hương
Rưng rưng dòng lệ trào tuôn buốt lòng
Bè hoa kết thả xuôi dòng
Gửi hồn ta với xanh trong ngọn nguồn!

23/05/2013



HOA ĐẠI DƯƠNG 
(Kính dâng những anh linh đã hoá vào lòng biển!)

Đồng đội ơi hãy về cùng tôi nhé
Những cánh hoa này gửi trọn yêu thương
Gửi vào chập chùng sóng Đại dương
Những tấm lòng của triệu người dân Việt

Biển lặng lẽ nhận vào lòng tha thiết
Mặn chát môi người – nước mắt mẹ Việt Nam
Lời con nhỏ thì thầm trong tiếng nấc
Trái tim con mãi ghi khắc hình ba!

Nhận vào lòng lời nhắn gửi thiết tha
Tiếng người vợ bao canh dài thao thức
Anh đã hiến dâng cho bình yên Tổ quốc
Mãi tự hào em – người vợ lính Hải quân!

Trường Sa mênh mang, nắng chợt thắp trong ngần
Thắp sáng mãi những anh linh đất Việt
Hoa Hậu phương bồng bềnh, bồng bềnh da diết
Chở yêu thương trên khắp Đại dương xanh!

09h47’, ngày 24/06/2014



HỒ KHÊ

Ôi Hồ Khê rừng xưa Thành Cổ
“Đưa quê hương vào với đồng đội” yêu thương
Nắng chói chang trên những con đường
Xanh áo lính, bước điệp trùng thuở ấy
Lá quân kỳ giục bàn chân, vẫy gọi
Rưng rưng lòng theo mỗi ánh sao đêm
Trăng lung linh thắp sáng khoảng rừng khuya
Dặt dìu sáo trúc bay trên đại ngàn tha thiết
Ai mất, ai còn, ai chưa tìm được
Hãy về đây trong bát ngát rừng xanh
Hãy về đây trong ấm áp tình thương
Đồng đội ơi – lời ru cánh võng
Một thời máu xương, một thời trận mạc
Lại bên nhau mãi mãi những ngày xuân...
Lại bên nhau tiếp những bước hành quân
Ấp ủ trang thư hậu phương nồng ấm
Ấp ủ bao lời ru khát vọng
Dòng xanh trong chảy mãi cội nguồn!..

Ucraina,10h34’ ngày 09/08/2014
Nguyễn Đỗ Thùy Dương



READ MORE - GỬI HỒN TA VỚI XANH TRONG NGỌN NGUỒN - thơ Nguyễn Đỗ Thùy Dương

MỘT CHÚT MƯA THƠM - thơ Trúc Thanh Tâm



Trúc Thanh Tâm 
(Châu Đốc)

MỘT CHÚT MƯA THƠM

Đất quê ta hai mùa mưa nắng
Ngồi bên nhau hát khúc ân tình
Thời sự điếc tai, mờ con mắt
Vậy mà, đâu hết chuyện trong kinh

Chưa ra sông cái nên đời hẹp
Tình nghĩa bạn bè lại thênh thang
Trăm năm thoáng chút phù du đó
Róc rách đời nhau nhịp suối đàn

Trường học cho ta thêm kiến thức
Trường đời mọi chuyện lại khác xa
Chim trời cá nước đâu mấy thuở
Xin cạn hôm nay những đậm đà

Mai đây dâu bể còn thay đổi
Dẫu gì cũng đọng chút mưa thơm
Có những điều, cám ơn không nói
Có những điều, nói chẳng cám ơn!

TTT
READ MORE - MỘT CHÚT MƯA THƠM - thơ Trúc Thanh Tâm

“CHO NHỮNG DẤU YÊU” MÃI THÀNH YÊU DẤU - Ngàn Thương đọc thi phẩm thứ hai của Trầm Mặc




“CHO NHỮNG DẤU YÊU” 
MÃI THÀNH YÊU DẤU 
(Thay lời bạt)


 “Cho Những Dấu Yêu” - thi phẩm thứ hai của Trầm Mặc, với 72 bài thơ như làn suối yêu thương chảy vào nhân thế. Đó là tiếng nói của một người trầm mặc trước cuộc đời, đã tha thiết đắm say trong tận cùng nỗi nhớ. Như bước chân lưu dân phiêu bạt nơi đất khách quê người, là tâm cảm quyện vào tâm cảnh để những dấu yêu tương tác với nhau hóa thành dòng thi ca tri âm, tri kỷ. Niềm day dứt quê hương được Trầm Mặc thể hiện bình dị, gần gũi trong từng bài thơ: "Mùa Đông Huế, Một Thoáng Mù Sương, Một Chút Cho Ngày Tình Xa, Về Lại Bến Thu ..." 

Tưởng nhớ song thân cùng người anh đã qua đời, tác giả thể hiện:

Khóc Ba giọt nghẹn, giọt tuôn
Khóc Mẹ giọt đắng, giọt thương kiếp người
Khóc anh tuổi mới hai mươi
Ra đi biền biệt tuổi đời trẻ trung...

Với Thầy, Cô giáo cũ:

Thầy ơi! Nỗi nhớ lặng thầm
Lời Thầy dạy thuở khai tâm buổi đầu...
Nhìn về cuộc đời, chị tự nhủ:
Đời người như thể hạt sương
Sớm mai lấp lánh, thoắt buông tan rồi
Xuân sang bước nhẹ trên đồi
Ta về ôm lấy hạt rơi xuân thiền...

Trái tim của nhà thơ còn có những ngăn chứa tình cảm khác: Người tình xưa, bạn bè, trường cũ trở thành những niệm khúc với những ám ảnh:

Xa rồi cõi tạm đa đoan
Anh đi đi mãi đa mang kiếp người
Bạn về nhớ buổi ban đầu
Bao nhiêu thương nhớ lạc nhau tháng ngày
Xa rồi áo trắng những trưa
Nắng sân trường với phượng xưa thắm nồng

Những hoài cảm trong thơ Trầm Mặc là nỗi nhớ đằm thắm dịu dàng của người thiếu nữ Huế, "Yêu không nồng mà ghét cũng chẳng cay". Bởi thế những dấu yêu được chị cất giữ, nâng niu dẫu hình bóng cũ càng đã kết thành chuỗi tình mênh mang sương khói...

Ai đem một chút vô thường
Gió lay động nhẹ, hạt sương tan rồi... 

Nhà thơ Trầm Mặc
“Cho Những Dấu Yêu”, nói đúng hơn là nỗi niềm của người hướng về cái đẹp. Thơ là tiếng lòng của cảm xúc mà Trầm Mặc mang cảm giác thâm nghiêm, sâu lắng của khu thành cổ uy nghi, với con người có dáng vẻ như đang ngẫm nghĩ, băn khoăn về cuộc đời với khổ đau và hạnh phúc... Với hành trình thi ca, nói như người xưa: Đừng để con "chữ nằm" trên giấy mà phải để "chữ đứng"... Nhà thơ Kiều Trung Phương đã viết: "Thơ hay khác nào rượu quý / Một giọt thôi cũng đủ say rồi"

Nói cho cùng, “Cho Những Dấu Yêu” thoát đi từ một tâm hồn phóng khoáng và đến với những ai đồng cảm. Được thế, chắc người cầm trên tay tập thơ sẽ nhận ra những mảnh tình, mảnh đời riêng của tác giả sẵn lòng hoan hỉ, chia sẻ và đón nhận. 


Mong “Cho Những Dấu Yêu” mãi mãi thành yêu dấu.

Huế, tháng 10 năm 2013
NGÀN THƯƠNG


READ MORE - “CHO NHỮNG DẤU YÊU” MÃI THÀNH YÊU DẤU - Ngàn Thương đọc thi phẩm thứ hai của Trầm Mặc

Friday, July 24, 2015

NGỠ VỪA CHẠM THU - Thơ Nguyễn An Bình


Ảnh bìa
                            Tác giả Nguyễn An Bình



NGỠ VỪA CHẠM THU

Hình như lấm tấm hạt mưa
Tan trong nỗi nhớ sớm trưa tội tình
Lưng chiều đợi chút bình minh
Vết khuya chỉ thấy bóng mình trong gương.

Hình như tà áo phai hương
Nắng rơi theo những góc đường em qua
Xe lăn bánh cuốn bụi nhòa
Tóc se sắt lạnh ngỡ là heo may.

Hình như lá lấp lánh bay
Lạc vào vườn cũ một ngày sương phơi
Một lần tôi đối diện tôi
Để thương nhớ gởi trong lời chim quyên.

Hình như trên  khúc đường quen
Cúc hoa vàng nở gợi niềm riêng chung
Và em bước nhỏ ngập ngừng
Hồn long lanh ướt tưởng chừng chạm thu.

                                     Nguyễn An Bình
                                         25/7/2015

READ MORE - NGỠ VỪA CHẠM THU - Thơ Nguyễn An Bình

THU VỀ - Thơ đầu tay của tác giả trẻ Minh Trí

Minh Trí,  hiện là sinh viên ngành Văn học ĐHSP TPHCM,  lần đầu gởi bài vào trang Văn Nghệ Quảng Trị, rất mong được quý cô, quý bác, quý anh chị góp ý chân thành để thơ anh được hoàn thiện và hay hơn. Thư về: minhtrixita@gmail.com.

VNQT xin trân trọng giới thiệu.


Tác giả Minh Trí

  
THU VỀ 

Trời thăm thẳm gió vờn hoa cúc dại
Cánh đồng chiều tiếng sáo chợt du dương
Miên man ấy ánh trăng tròn vằng vặc
Rặng tre già đưa đẩy một dòng sông 

Tiếng róc rách suối đêm đang thầm hát 
Ánh trăng vàng thắm đượm lá cây si 
Tiếng cóc cách máy chèo thuyền đuổi cá
Đợi bình minh bên ánh lửa bập bùng 

Mây thu nhẹ bồng bềnh qua ngõ vắng
Ta dại khờ ngây ngất buổi sớm mai
Sương phủ trắng che lưng chừng phố nhỏ
Cuối đường về heo hút bước chân đi

                               Minh Trí 


READ MORE - THU VỀ - Thơ đầu tay của tác giả trẻ Minh Trí

TRỞ LẠI ĐƯỜNG XƯA - thơ Phạm Phan Hòa




TRỞ LẠI ĐƯỜNG XƯA                                                         
                    Gửi Trầm                                                 
                               
Đường xưa lối cũ hao gầy                               
Bàn tay thiếu một bàn tay hôm nào                               
Qua từng góc phố chiêm bao                               
Chuyện ngày qua đã chạm vào rêu xanh                               
... Mãi tìm lại chút mong manh                               
Là như cũng chỉ tan thành khói mây!                               
Con đường hút... Cả đời say                               
Trở về tìm lại một ngày có nhau 
                                                            
PPH                                                                      
23/7/2015

ĐÊM TĨNH LẶNG

Đêm- đêm mơ hồ như người vừa tỉnh rượu.. như người mới vừa trãi qua một cơn bão giông trong đời.

Đêm như không còn có ai đêm hoang tịch cô liêu lạnh lùng! Đêm như là huyễn hoặc như lối mở vào thiên thai và tôi đã gặp lại chính mình giữa đêm không ồn ào. Thời gian như ngưng trôi trong tôi mà ngoài kia sương vẫn rơi rơi thật đều e ấp muôn hoa, vạn vật đang chuyễn mình lá cành đâm chồi nẩy lộc- loài côn trùng cũng đang luân vũ nhạc khúc mê hoan giữa đêm tĩnh mịch.

Bàn tay nào chưa lần dìu em qua phố vui gót chân nào chưa đi hết
thời phiêu lãng... bờ môi nào chưa chín vội những nụ hôn... Sông cũng đã ngừng trôi trong đêm chia lời tự tình cùng bờ cát.

Tôi không ngủ - tiếng đêm như tiếng lòng tôi đang tĩnh lặng.

Phạm Phan Hoà

QN- 2010.
READ MORE - TRỞ LẠI ĐƯỜNG XƯA - thơ Phạm Phan Hòa

TRỐNG VẮNG CUỘC TÌNH - thơ Huy Cận Đông Hà




Trống Vắng Cuộc Tình

Tình nhân hỡi đừng quay lưng vội vã
Ta vắng người đời bất chợt hư hao
Lời ru buồn cùng nỗi nhớ xanh xao
Đã lịm tắt khúc nhạc tình dang dở
Trong trống vắng ta lặng thầm nức nở
Chông chênh nào đưa tiển cuộc tình trôi
Cây tình yêu vừa chớm đã xa xôi
Những nguyện ước yêu thương giờ hấp hối
Người có biết dẫu là lần yêu cuối
Vết thương lòng cũng se sắt tim côi
Những niềm đau theo ngày tháng phai phôi
Cho tình chết trăng khẽ khàng lẻ bóng
Thương yêu vỡ, sao trái tim còn nóng?
Sao dáng người vẫn mãi ở đâu đây?
Ta liêu xiêu chìm trong những cơn say
Rồi khắc khoải đong đầy niềm nhung nhớ.


Huy Cận Đông Hà
READ MORE - TRỐNG VẮNG CUỘC TÌNH - thơ Huy Cận Đông Hà

CẦM HƠI THỞ ĐỢI THU VỀ - thơ Huy Uyên



Ảnh Văn Kế Thế


Cầm Hơi Thở 
Đợi Thu Về
         
Tôi thả nỗi đau trôi đi
dấu tim người vết thương dao cắt
nỗi buồn òa vỡ
em xưa và cuộc đời
cầm tù tiếc nhớ.

Mênh mông đất trời im lặng
bước chân và những chiếc lá vàng
lối xưa chôn sâu kỷ niệm
bỏ lại bên đường nghĩa trang.

Tôi cầm trong tay tận cùng
trần gian chạy quanh mê thiếp
ngoài trời ai đang đi tìm
đằm dịu bên sông mình em ngồi khóc.

Giấc mơ dài quá đỗi
mắt em trời sầu có đuôi
lung linh buồn không nói
ta xa nhau rồi.

Tôi yêu người trái tim của Chúa
đóng đinh thập tự mù lòa
đám tang con tim đầy máu
em khóc chi dấu lệ trời thu.

Tình nghiêng treo giọt đắng phiêu bồng
những nhát búa cuồng điên đập vội
theo người mòn mỏi bụi trần
hoang mê cùng bóng tối.

Em vây quanh tôi lời phủ-dụ
màu mây chiều cũng vội về 
những bông hoa phủ quanh mộ chí
người có vui không
gió núi trùng mây.

Chiều sương xuống ngập sông
những bông hoa trái mùa nở vội
hơi thở đâu đây chờ mong
gởi lại đời tim đầy tràn bối rối.

Lời nguyền xưa qua vội
tôi bỏ quên em dấu hỏi khôn cùng
quán đêm xám màu sương khói
nữa khuya rượu say và môi em.

Mắt em chiều lặng lẻ mưa
trong tôi xôn xao nỗi nhớ
đằm thắm ai từng bước đi về
bước chân cô đơn lầm lủi.

Treo tình ngọn cây băng giá
nhớ một người
em vội che dấu khổ
mùa thu bâng khuâng không tiễn đưa.

Gió quạnh quẻ khuất chiều nay
tôi một mình nghiêng soi dấu lệ
em đi bỏ dở tháng năm ngày
linh hồn thú hoang lặng lẽ.

Tôi  về bên em cùng gió
quán rượu ai lạnh tím trời khuya
đứng một mình bên cửa
hỏi em còn hẹn ngày về?

Những luống cỏ dại trong vườn
khép chi niềm u-uẩn
ru ai những điệp khúc buồn
còn đâu nơi trú ngụ
đi về tàn phai ngày tháng.

Với em tôi người khách lạ
cầm bằng hơi thở đợi thu về
em dấu trong tôi linh hồn tượng đá
ru đời ai giấc hoang mê.

(Em sót trong tôi một nụ cười ...)

Huy Uyên


READ MORE - CẦM HƠI THỞ ĐỢI THU VỀ - thơ Huy Uyên

GIÃ BIỆT DẤU YÊU - Tuyền Linh


Tác giả Tuyền Linh







Giã Biệt Dấu Yêu

Xin giã biệt những ngày xưa tháng cũ
Những dại khờ nuôi dưỡng giấc mơ hoa
Những bạn bè suốt năm tháng bên ta
Những Trường, Lớp, Thầy Cô đầy yêu kính

Xin giã biệt những vụng về câm nín
Tình đơn phương thầm lặng tóc đuôi gà
Những con đường tan học chim hót ca
Những tiếng guốc rộn ràng nghe thao thức

Xin giã biệt bước chân ai đi trước
Ai theo sau đếm từng nhịp tim mình
Muốn nói nhiều, nhưng mãi cứ lặng im
Nghe khắc khoải những nỗi niềm xa vắng

Xin giã biệt mảnh sân trường loang nắng
Giờ ra chơi dáo dác mắt kiếm tìm
Hồn dật dờ thấp thỏm cánh thư yêu
Muốn trao gởi, sợ bạn cười lại giấu

Xin giã biệt tấm bảng đen yêu dấu
Đã bao năm cõng lời giảng Cô, Thầy
Những mặt bàn ghi khắc lời gió mây
Đang thao thức những ngày hè trống vắng

Xin giã biệt những Thiên Thần áo trắng
Túm me chua, gói muối ớt hộc bàn
Chuyền tay nhau lén lút sợ thầy la
Miệng hít hà che mồm nghe thầy giảng

Xin giã biệt sáng mùa thu ảm đạm
Buổi tựu trường thiếu vắng bóng em yêu
Tình đơn phương nên cảm xúc thật nhiều
Ai biết được thời gian không phai nhạt

Xin giã biệt những dấu yêu trong sáng
Những hành trang quý báu bước vào đời
Ta ra đi lòng muốn nói vạn lời
Trái tim nhỏ mà khoảng trời quá lớn

Ta trang trọng xếp vào ngăn ký ức
Rõ từng trang theo thứ tự tuổi trời
Và lần tìm từng cảm xúc đầy vơi
Theo năm tháng trên bước đời chìm nổi


Tuyền Linh
READ MORE - GIÃ BIỆT DẤU YÊU - Tuyền Linh

TRĂNG TÌNH YÊU - thơ Văn Thanh

Tác giả Văn Thanh












TRĂNG TÌNH YÊU              
                     
Biết trăng khi tuổi hãy còn thơ
Đùa dởn cùng trăng khắp bãi bờ
Tiếng súng trò chơi còn trẻ dại
Trăng non soi sáng cả trời mơ
                 
Đến tuổi mười lăm mới biết yêu
Trăng cười âu yếm dáng yêu kiều
"Suối Mơ" tiếng hát còn văng vẳng
Vắng bóng chị hằng, đêm tịch liêu
                 
Thời gian thấm thoát tuổi đôi mươi
Câu chuyện tình yêu đã gọi mời
Lấp lánh trăng xanh luôn bỡn cợt
Đêm đêm chờ đợi. nhớ đầy vơi
                   
Rồi mùa khói lửa phủ triền miên
Chinh chiến đời trai khắp mọi miền
Đêm gác, hỏa mai soi bóng nguyệt
Em đâu chẳng thấy, dạ nào yên !
                   
Một thởi dĩ vãng trải bao đêm
Hậu phương, tiền tuyến, ánh trăng mềm
Đôi lứa tìm nhau qua bóng nguyệt
Trăng vàng sương lạnh, lại nhớ em
                    
Vành trăng chứng giám cuộc tình qua
Ký ức đậm sâu nét tuổi già
Chén rượu quỳnh tương, say chị Nguyệt
Mơ về dĩ vãng bóng trăng qua…
               
Văn Thanh
(July 2015)
READ MORE - TRĂNG TÌNH YÊU - thơ Văn Thanh

QUÊ NGHÈO - thơ Đặng Xuân Xuyến










QUÊ NGHÈO

Quê tôi nghèo lắm
Vẫn lác đác nhà tranh
Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt
Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát
Cha cả đời lam lũ
Mẹ một đời chắt chiu
Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ
Tuổi thơ tôi đói ngủ
Thương cánh cò bấu bíu lời ru.

Quê tôi nghèo lắm
Phiên chợ còn èo ợt nghèo hơn
Dăm ba nải chuối
Vài mớ rau tươi
Mẹt sắn, mẹt ngô
Í ới mời chào cao hơn mời cỗ
Lèo tèo dăm người bán
Lẻ tẻ mấy người mua
Ế bán
Chán mua
Phiên chợ quê xác xơ già cỗi.

Quê tôi nghèo lắm
Lũ trẻ gầy như con cá mắm
Lũ trai mặt mũi mốc meo
Gặm nhấm nỗi đau nghèo khó
Nơm nớp âu lo đời như chiếu bạc
Thương con cò con vạc
Mỏi cổ chồn chân trên đồng đất của mình.

Quê tôi nghèo lắm
Nước mắt rơi từ thời chị Dậu
Tiếng oan khiên từ thời Giáo Thứ
Âm ỉ bủa quanh
Bám đeo đặc quánh
Chiếc cổng làng dựng lên thật đẹp
Sừng sững bê tông cốt thép
Ngạo nghễ tượng đài
Ngạo nghễ trần ai
Chiếc cổng làng thành tai hại
Giam hãm đời người
Tù túng giấc mơ.

Quê tôi nghèo
Nghèo cả giấc mơ...

*.
Hà Nội, chiều 29 tháng 12 năm 2014

ĐẶNG XUÂN XUYẾN
READ MORE - QUÊ NGHÈO - thơ Đặng Xuân Xuyến