Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, July 13, 2015

CHÙM THƠ HUỲNH GIA



                Tác giả Huỳnh Gia



Rêu phong 

Thời gian xây bức tường cao
 
Cho rêu phong bám
 
xanh xao nỗi buồn
 

Từng chiều
 
đi nhặt hạt sương
 
Mùa đông
 đến 
mỏi tay buông
 
ngại ngần
 

Cớ
  
ôm trọn băn khoăn
 
Kề
 môi 
mắt
 ướt 
Lưng chừng cõi mơ
 

Ai mang rượu
 
rót vào thơ
 
Chừng ngây ngất nhớ
 
giả
 vờ như quên 
 
 
Ai ru điệp khúc
 
Không tên
 
Gió mang bỏ
 lại 
nỗi niềm
 
ai hay ?
 
 
 
Rêu phong
 
phủ
 kín lối gầy 
Ai mang trả
 lại 
những ngày
 
đã xa ...
 

Huỳnh Gia
 
30/11/2013 




Rơi ... 
 
 
Rót vào đáy cốc trống không
 
Nghe rơi vang một tiếng coong ..
. lạnh lùng 

Lưng chừng xuân 
 
hay cuối
 đông 
Mà se se chút gió 
 
rùng mình co ?
 

Ly cà phê sáng buồn xo
 
Dường
 đăng đắng nửa vần thơ
giữa đời 

Nhọc công chi chốn
 đông người 
Nhặt từng chút một ...
 
để
 rồi ...
 trắng tay . 
 
 
Huỳnh Gia 
 
8/3/2014
 


READ MORE - CHÙM THƠ HUỲNH GIA

NGƯỜI MẸ Ô-SIN - tản văn của Nguyễn Đặng Mừng







Vợ tôi bảo: "Nuôi ô-sin cũng phải có 'tay', đứa bạn em nuôi một bà cùng quê sáu năm rồi không thay đổi”. Không biết 'tay chân' thế nào mà nhà tôi năm nào người làm sau tết về quê rồi không trở lại, dù trước khi về họ hứa hẹn đủ điều. Vợ tôi còn gom áo quần cũ, những vật dụng thừa ra trong nhà đem biếu hết, cho thêm tiền tàu xe... Thế mà, ô-sin cũng có lắm hạng. Có người hoàn cảnh, tâm trạng đáng thương nhưng cũng có người lừa đảo. Ô-sin chưa chồng thì ham bồ bịch hẹn hò, có chồng con thì đến bữa cơm ngồi rầu rĩ nhớ nhà, nhớ quê.

Ra tết, đi làm, việc nhà tôi cứ rối tung lên vì không tìm được ô-sin. Trong thời buổi, việc kiếm ô-sin còn khó hơn kiếm nhân viên có trình độ đại học. Rồi có kiếm được cũng phải hướng dẫn từ đầu, từ nấu cơm khô hay ướt đến cách sử dụng máy giặt, tủ lạnh, bếp núc... Rút kinh nghiệm những lần trước, đầu năm nay kiếm được người giúp việc, vợ chồng tôi làm hợp đồng đàng hoàng. Hợp đồng ghi rõ lương tháng một triệu đồng bao ăn ở. Ở lại Tết được thưởng thêm một tháng lương. Mỗi tháng được gọi điện thoại về nhà hai lần. Bỏ hợp đồng giữa chừng là bị giữ giấy tờ tùy thân. Hợp đồng được ký bốn năm.

Chị là người cùng quê với tôi, chất phác thật thà. Chị kể, đời chị buồn lắm. Mưới sáu tuổi đi du kích, vào sống ra chết. Giải phóng xong chị được làm cán bộ phụ nữ xã. Mười mấy năm không ai dám hỏi cưới một cán bộ phụ nữ. Thời xuân sắc của chị liên tụ những buổi họp, những buổi phổ biến chính sách đường lối cho phụ nữ. Nào là kế hoạch hóa gia đình, nào là cách dùng bao cao su, mà thiệt tình chị có kinh nghiệm gì đâu.


Năm gần bốn mươi tuổi chị "xin" bạn trai cũ thời trung học cùng làng một đứa con. Người bạn ấy chấp nhận cho nhưng bắt chị hứa là phải bí mật. Chị nghiến răng sinh con vượt cạn một mình. Đứa con gái chị lớn lên, học giỏi ngoan hiền. Chị về hưu được phụ cấp một triệu đồng/tháng. Một triệu đồng ở quê cộng với làm nông, mẹ con tằn tiện cũng đủ sống. Và rồi con gái chị thi đậu vào Đại học Ngoại thương Hà Nội. Thế là con Bắc mẹ Nam, chị vào Sài Gòn làm ôsin để kiếm thêm tiền lo cho con gái.

Chị bảo, hợp đồng thế nào cũng được, miễn đủ tiền gửi cho con là chị vui rồi. Đời chị xem như xong. Bao nhiêu bằng khen, huân, huy chương chị xếp cất trong rương. Chị chỉ xin một điều là khi nào con chị hay ai đó gọi vào thì bảo chị chỉ ở đây để đi làm công nhân trong xí nghiệp may, đừng nói chị đi ở đợ, tội nghiệp. Chị sợ con tủi thân, chị sợ bà con ngoài quê đàm tiếu về bà cán bộ một thời uy quyền giờ đi làm ôsin.

Chị làm việc siêng năng, cần cù. Lau nhà, giặt giũ, đi chợ, từ sáng đến chiều tất bật mà trông chị vẫn vui. Chị khoe con gái tên Hiền của chị thì ngành ngoại thương điểm cao lắm. Con chị đẹp người tốt nết, có hiếu với mẹ. Bốn năm, chỉ bốn năm nữa thôi, chị sẽ về làng, hai mẹ con lại cùng tái hợp.

Một hôm, cầm tớ báo Công an, chị lo lắng nói với tôi: “Cậu ơi, mười mấy đứa sinh viên Hà Nội bị bắt về vụ đi làm gái, báo đăng đây này. Vật giá đắt đỏ kiểu ni ở Hà Nội con tôi có đủ chi tiêu không cậu? Tôi lo quá. Hay là cậu cho tôi mượn thêm một tháng năm trăm ngàn nữa để gửi cho cháu. Cậu đừng lo, tôi sẽ gửi sổ hưu trí cho cô cậu để làm tin, kể cả huân, huy chương, giấy khen tôi cũng gửi cho cậu”.

Vậy là vợ chồng tôi phải chi thêm mỗi tháng năm trăm ngàn. Hai vợ chồng hai đứa con, lương tháng sáu triệu, chia đi tính lại gia đình tôi cũng khó khăn không kém chị. Vợ chồng tôi công bằng với chị, một triệu rưỡi bây giờ chỉ bằng một triệu hôm đầu năm làm hợp đồng. Nhưng xí nghiệp nơi tôi làm, trường nơi vợ tôi dạy có thấy lên lương gì đâu. Thôi đành thắt lưng buộc bụng, bỏ bớt những chiều cuối tuần lai rai với bạn bè. Nghĩ đến đĩa cơm bụi của cô sinh viên Hà Nội chỉ bằng một chai bia Sài Gòn đỏ lòng cũng thấy vui vui.

Chị hay đùa với thằng Út: “bốn năm nữa Út vào cấp hai, chị Hiền cũng ra trường, làm việc ở ngân hàng ngoại thương. Chị Hiền sẽ xin ba mẹ ở đây để dạy Út học giỏi như chị”. Trong mắt chị ngời lên vẻ hạnh phúc về cái ngày chị tưởng tượng ra. Vợ chồng con cái chúng tôi cũng vui lây niềm vui của chị.

Chiều cuối tuần, vợ chồng đi làm về thấy chị cầm lá thư khóc hưng hức. Chị đưa lá thư cho tôi đọc: “Mạ ơi, con nhớ và thương mạ lắm. Con biết mạ không đi làm xí nghiệp may mà đi ở đợ. Mạ từng dạy con hãy làm chủ, đừng bao giờ đi làm thuê. Vì thương con mà mạ phải đi ở đợ, con đau khổ lắm. Con vừa xin được việc làm thêm từ 19 giờ đến 23 giờ ở một khách sạn. Việc của con là tiếp tân khách nước ngoài vì con nói khá tiếng Anh. Lương tháng được một triệu rưỡi. Mạ yên tâm về con. Nhớ giữ gìn sức khoẻ. Tốt nhất là mạ về quê, đừng ở đợ nữa, nhục lắm. Con gái ngoan của mạ”.

Chị quỳ xuống, nói trong tiếng nấc: “Tôi cắn cỏ lạy cậu mợ. Tôi chưa khi mô thất hứa với ai, tôi thương các cháu, tôi quý cậu mợ nhưng đời tôi chỉ có Hiền, có bề chi chắc tôi chết mất. Trời ơi, làm khách sạn, tiếp khách nước ngoài. Cậu mợ cho tôi vay một triệu để tối ni lên tàu đi Hà Nội, tôi phải cứu con tôi. Con ơi là con...”. Chị nằm úp mặt xuống sân nhà, vai rung lên từng nhịp.

Chúng tôi đưa chị ra ga, nhìn dáng tất cả lao đao của chị khuất lẫn vào đám đông, vợ tôi khóc. Tôi hỏi sao em khóc, vợ bảo nhớ bà ngoại bà nội thằng Út, nhớ ngày xưa mẹ cũng từng lo cho chúng ta như thế mà đâu cần ôsin. Đến ngày Vu Lan rồi, mai vợ chồng mình đi viếng mộ thắp nhang, anh nhé.

Nguyễn Đặng Mừng

mungrathue@gmail.com

Trích từ 
NHỊP ĐỜI BUỒN VUI,
tập bút ký - tản văn 
của Nguyễn Đặng Mừng, 
NXB HNV, 2011. 
Tác giả gởi tặng.





READ MORE - NGƯỜI MẸ Ô-SIN - tản văn của Nguyễn Đặng Mừng

DĂM BA CHỮ - thơ Chu Vương Miện



DĂM BA CHỮ

thiên địa
ê a ở ngoài hè
mướp ơi sao mà mướp
con sáo rúc canh tre
thơ quẩn từ lạc hậu
leo tuốt tận đồi chè
tới thơ về giã gạo
trên dòng nước guồng xe

*
thi sĩ thường nghèo khổ
ngồi húp chí mà phù
thơ đường trên đường cái
ngủ đường không mái che
nghêu ngao trong trời đất
xuyên sơn và đàm khê
bụng lưng lưng nước lã
gọi tàm tạm ê chề

*
em trôi trên mặt sông
anh nhỏ rãi trên bờ
người trôi thì cứ trôi
người ngó thời cứ ngó
ôi làm thân con chó
tiếc thương cũng vô chừng
cục k. trên mặt sông
lơ lửng trôi lừng khừng
ngó theo thời cũng vậy
nước dãi nhỏ tấm lòng

*
ông Bành Tổ cũng chết
chả ai sống muôn đời
cõi này là cõi tạm
chỉ còn núi đồi thôi
trên là trời cao vút
ban đêm giải Ngân Hà
muôn vì sao nhấp nháy
mờ mịt nơi cõi xa
thương thân đời du mục
thương thêm lũ lạc đà

                chu vương miện       


READ MORE - DĂM BA CHỮ - thơ Chu Vương Miện

SAU CƠN LŨ - thơ Nguyễn Hữu Minh Quân

      
Tác giả Nguyễn Hữu Minh Quân

   
SAU CƠN LŨ  

Mưa đền cây sau một ngày lũ rút
Trăng vẫn về nguyên vẹn đấy thôi
Em áo trắng bên chiều đợi gió
Một cánh chim bay về phía mặt trời

Bước chân huyền hồ ai để lại
Ngỡ em về trắng tóc chiêm bao
Xóm nhỏ mênh mông trắng bờ trắng bãi
Người trắng tay chờ hoa trái mùa sau

Bồi đắp phù sa bãi bờ sau lũ
Ai đứng chờ ai tận cuối cơn đau
Bài thơ cũ chờ nửa vầng trăng cũ
Nghiêng bên nào cho khỏi khuyết nhau

                Nguyễn Hữu Minh Quân










READ MORE - SAU CƠN LŨ - thơ Nguyễn Hữu Minh Quân

DỄ THƯƠNG CÁI THUỞ HỌC TRÒ - thơ Trúc Thanh Tâm




DỄ THƯƠNG 
CÁI THUỞ HỌC TRÒ

GIÓ LẠ LÙNG

Nhỏ đi học về ngang xóm
Tà áo dài trắng bay bay
Ta nhìn nhỏ mà tưng tức
Gió chi, thổi lạ thế nầy !

BƯỚM VÀNG ƠI

Ta muốn hóa thân làm bướm
Đậu trên tóc nhỏ, trường tan
Bạn bè ồ lên, đẹp quá
Nhỏ ơi, bắt lấy bướm vàng !

MỘT BÔNG HỒNG

Ai chọc ghẹo mà nhỏ khóc
Mưa chiều, ướt tập phải không
Nín đi, ta đền cho nhỏ
Bài thơ và một bông hồng !

NỤ CƯỜI DUYÊN

Nhớ nhỏ cười duyên lúng liếng
Học bài ta sợ mình quên
Mơ gì, nhỏ ngồi cắn móng
Buồn xo, xao xuyến mình ênh !

MAI CHỦ NHẬT

Ngoài trời mưa bay lất phất
Nhỏ cùng với gió thì thầm
Ờ he, mai nầy chủ nhật
Thế nào chàng cũng đến thăm !

AI NHẮC VẬY

Ai để tương tư chiếc lá
Một người trông ngóng một người
Ai nhắc, mình cứ nhảy mũi
Mưa buồn rớt hạt mồ côi !

LỠ CHÀNG GẶP

Bông nắng nô đùa, vui quá
Đi chơi cứ thấp thỏm hoài
Lỡ chàng gặp rồi nghi vấn
Thương mình, nhỏ lại hẹn ai !

NHỎ ĐỪNG SỢ

Đi xuồng không quen, sợ quá
Qua cầu tre lại lo thêm
Có ta, nhỏ ơi đừng sợ
Tay nè, nắm chặc đi em !

HAI BÁNH XE

Giờ toán, thầy kêu lên bảng
Mắc gì, tim đập mạnh ghê
Nhỏ vẽ vòng tròn cứ nhớ
Mắt chàng và hai bánh xe !


                  TRÚC THANH TÂM
READ MORE - DỄ THƯƠNG CÁI THUỞ HỌC TRÒ - thơ Trúc Thanh Tâm

Sunday, July 12, 2015

THÁNG NĂM - thơ Phạm Hòa Việt

Tác giả Phạm Hòa Việt


THÁNG  NĂM

Tháng năm trái mùa gieo hạt
Đất cày ruộng cỏ cằn khô
Nồm nam sáng hè mát mặt
Hương sen thơm ngát đôi bờ…

Tháng năm tre vàng thay lá
Ai  còn đứng đợi bên đường
Để chờ thuyền câu Bàu Đá
Chiều tà bóng ngã tình nương…

Tháng năm trăng rằm vằng vặc
Hẹn nhau khoác áo che sương
Mây xua nỗi lòng ẩn trắc
Khuya về tay gối niềm thương…

Tháng năm chưa nằm đã sáng
Tiếng gà vang mấy cung đường
Sương tan chân trời lóng lánh
Hừng đông khơi nước bờ mương…

Tháng năm dấu chân kỷ niệm
Kết thành một mối tơ vương
Bên nhau tương lai ước hẹn
Nhớ quê trằn trọc đêm trường…

                     PHẠM HÒA VIỆT


READ MORE - THÁNG NĂM - thơ Phạm Hòa Việt

MÃI GỌI TÊN EM - thơ Phạm Phan Hòa




Mãi Gọi Tên Em
                        
                    Gởi TM-NTB

Trầm ơi ngày cũ đâu rồi?
Em đi bỏ mặc vuông đồi lạnh hương.
Anh say đắm giấc nghê thường
Thân trần chưa trả... hồn vương bụi hồng!.
                                 PPH
                                       Quảng Nam   4/7

                                                    
Cung Đàn Lận Đận

                    Gởi NTB  - TM 
         
Em đi sầu rớt nhịp         
Giọt đàn lơi quãng tình        
Tơ chùng cung bậc lỗi        
Âm vỡ (chuyện chúng mình)        
Em đi... đông ngồi đây        
Át âm buồn bên tai        
Về - nâng dây ngọt phím
Giòn giã năm tháng dài       
Đàn mai vang lời chim       
Thiếu em hàng cây ngủ       
...Một sớm sao im lìm!        
Đừng hờn chi em ơi       
Về - áo bay tung trời       
Giọng đàn anh bao bận
Rót tình trôi xa khơi        
Yêu em nhạc thay lời       
Nhớ thương tình buông lơi       
Ôm cung đàn lận đận      
Theo mãi bên kia đời.

                 Phạm Phan Hòa

                      5/7/2015
READ MORE - MÃI GỌI TÊN EM - thơ Phạm Phan Hòa

MỘT NGÀY QUÊN YÊU- thơ Huy Cận Đông Hà




Một Ngày Quên Yêu

Ta quên hết, ký ức xưa vụn vỡ
Chẳng còn gì ngoài khắc khoải chơi vơi
Người đi đi, xin đừng nói một lời
Ta hụt hẫng, một mình trong đêm trắng

Khúc Tình ca đong đầy từng giọt đắng
Cung trầm buồn nghe rưng rức tim đau
Nhớ môi ai quấn quýt nụ hôn đầu
Vòng tay ấm bờ vai gầy lơi lả

Rồi tan hết, giấc mộng tình tơi tả
Những nồng nàn giờ hiu hắt xanh rêu
Môi héo khô tim lạnh lẽo liêu xiêu
Vầng trăng lặng, đời hoang vu, xa vắng

Người xưa hỡi những ngọt ngào sâu lắng
Những thì thầm thủ thỉ thuở yêu nhau
Những thương yêu, nhung nhớ buổi ban đầu
Ta thả hết, vết thương lòng đã kín

Thôi Người nhé khung trời hồng đã tím
Hai con tim đã khép lại nồng nàn
Nhớ nhung xưa vụn vỡ độ thu sang
Yêu thương cũ lạnh lùng ngày đông vắng

Cây tình yêu giờ chỉ còn trái đắng
Không còn gì ngoài nỗi nhớ lặng im
Giấc mơ qua giờ phai nhạt dáng hình
Vòng tay lạnh, đôi mắt buồn trăn trở


Ta ngừng hết nhịp tim cùng hơi thở
Để nghe sầu rơi xuống vũng xanh xao
Nghe dấu yêu mang vị đắng ngọt ngào
Ta khép lại khúc tình buồn năm tháng

Ký ức trôi, đời nhạt nhòa thấp thoáng
Người xa người, tình bỗng hóa hư không
Dấu yêu xưa ta giữ hết trong lòng
Dù sỏi đá vẫn riêng mang tình cuối ... 
                            
                             Huy Cận Đông Hà
READ MORE - MỘT NGÀY QUÊN YÊU- thơ Huy Cận Đông Hà

VIẾT Ở NGHĨA TRANG LIỆT SĨ - Trường Hải Lê Văn Đông




VIẾT Ở NGHĨA TRANG LIỆT SĨ                                           
(Tháng Bảy tri ân liệt sĩ hi sinh vì Tổ quốc) 
           
Ở đây 
Tiếng gió dường như êm hơn
Mây bay qua chầm chậm       
Tiếng chim hót thanh trầm     
Gương mặt người tần ngần                                  
Trang nghiêm, buồn lặng       
Bước chân đi nhè nhẹ              
Sợ động giấc hòe       
Của các anh linh         
Của những ngôi sao băng      
Đã cháy hết mình trong vũ trụ           
Giờ về đây yên ngủ    
Trong lòng đất Mẹ yêu thương.         
Ở đây 
Tiếng nói thì thầm        
Một phần gửi trời         
Một phần gửi đất         
Chỉ những người nằm dưới cỏ            
Nghe rõ nhất    
Tiếng khấn của người nguyện cầu.       
Ở đây    
Xúc động          
Bồi hồi              
Nghẹn ngào       
Ngưỡng mộ…    
Dẫu trái tim sắt đá          
Lòng cũng rưng rưng     
Lệ tràn khóe mắt            
Lệ chảy vào tim!                                      
Ở đây                                      
Nghĩa trang liệt sĩ                                      
Muôn đời ghi ơn !

            Đỉnh Sơn , 7/7/2015

            Trường Hải Lê Văn Đông
READ MORE - VIẾT Ở NGHĨA TRANG LIỆT SĨ - Trường Hải Lê Văn Đông

THÁNG BẢY VỀ - Nhạc: Quỳnh Hợp - Thơ: Đỗ Thị Hoa Lý - Ca sĩ Đức Quang


Tháng Bẩy, tôi thổn thức theo những dòng người, những cựu chiến binh hành hương về dòng sông Thạch Hãn huyền thoại. Dòng sông đó đã lưu giữ bao người con đất Mẹ mãi tuổi hai mươi.

Rưng rưng nhìn những bè hoa tươi dập dềnh trôi theo sóng nước chở khát vọng độc lập, tự do, gửi tình thương yêu tới những anh linh đã hoà vào lòng sông.

Nghẹn ngào trước những ngọn nến lung linh thắp sáng như những trái tim bất tử! Quảng Trị ơi! 81 ngày đêm bi hùng!

Con ước một ngày nào đó được đặt chân lên mảnh đất thiêng liêng để cảm nhận hết, được tận mắt chứng kiến máu xương của bao người đã đổ xuống đất này... và thấy hết được giá trị của cuộc sống hôm nay!

THÁNG BẨY VỀ…  là sự buốt nhói khi xem những thước phim về Thạch Hãn, về Quảng Trị, về những ngày đất nước đau thương; là niềm xúc động vô cùng khi nhìn thấy đôi tay người lính già run run kết bè hoa tươi dâng lên anh linh đồng đội!

Hỡi dòng sông yêu thương, hãy đón nhận những bè hoa – những tuổi xuân vĩnh cửu! Những mái chèo khua nước, xin hãy nhẹ tay kẻo khuấy động giấc Xuân!

Đôi mắt người lính già đã mờ đi nhoà lệ nhớ thương. Làn khói nhang trầm mặc hoà quyện với mạch cảm xúc thiêng liêng. Hãy về đây đồng đội ơi! Hãy về đây các anh ơi! Hãy đón nhận những tấm lòng Tri ân, thành kính nhất!
Ca khúc THÁNG BẢY VỀ
Nhạc: Quỳnh Hợp
Thơ: Đỗ Thị Hoa Lý
Ca sĩ Đức Quang
Phối khí: Yên Lam
Phòng thu: Lam Quan

Chuyên viên âm thanh: Lâm Đại Tùng

Trong Clip là hình ảnh mới nhất của nghĩa tình đồng đội tại Lễ thả hoa bên dòng Thạch Hãn tháng 7/2014... Những hình ảnh khiến người xem nghẹn ngào rơi nước mắt của Nhà báo Lê Bá Dương...







THÁNG BẨY VỀ

Tháng Bẩy về buốt nhói những nỗi đau
Rưng rưng kết bè hoa tìm về đồng đội
“Tuổi hai mươi” lại cồn cào tiếng gọi
“Đáy sông xưa” vẫn thao thiết một dòng!

Tháng Bẩy về mắt lệ nhòa trông
Đôi bờ sông nghẹn ngào dòng Thạch Hãn
Đò ơi xuôi mái chèo khua nước
Khe khẽ thôi, đừng làm động giấc Xuân

Vẫn âm thầm đã mấy chục năm
Chúng tôi tìm về trong khói hương trầm mặc
Mãi tuổi xuân – những bè hoa khoe sắc
Bồng bềnh trôi chở ước vọng quê nhà

Dập dềnh trôi mải miết những bè hoa
Gửi bạn tuổi xuân nơi chiến trường xưa cũ
Gửi bạn ước mơ một thời dang dở
Với dòng trôi dòng lệ những tháng năm!

                              Đỗ Thị Hoa Lý 15/07/2014

From: <nguyendothuyduong@gmail.com>

READ MORE - THÁNG BẢY VỀ - Nhạc: Quỳnh Hợp - Thơ: Đỗ Thị Hoa Lý - Ca sĩ Đức Quang

Saturday, July 11, 2015

CHÁN YÊU - Thơ Đặng Xuân Xuyến



      Tác giả Đặng Xuân Xuyến


CHÁN YÊU

Em lại đến cuốn ta vào hoan lạc
Chớp nhoáng tình
Nhớp nháp men yêu.

Em về rồi ném lại cô liêu
Chăn gối lệch
Nụ cười bạc phếch.

Ta bỗng chán vị yêu nhạt thếch
Xộc xệch tình
Lếch thếch tiếng yêu.


Đặng Xuân Xuyến
Hà Nội, chiều 07 tháng 08 năm 2014

READ MORE - CHÁN YÊU - Thơ Đặng Xuân Xuyến

LỤC BÁT BỐN CÂU - Thơ Đoàn Thuận



   
       Tác giả Đoàn Thuận          


MỘT BẾN SÔNG
Cuối ngày nhớ một bến sông.
Đôi bờ xa thẳm vẫn mong thuyền về.
Gió mù rớt bão lê thê
Ở đâu con sóng vỗ mê man chiều
.
HƯƠNG TRÀM
Cây vông thắp lửa cuối chiều.
Ta qua phà Bắc nhớ nhiều kênh Nam.
Ai ngồi giặt áo bên vàm.
Tóc mây thả hết hương tràm một mai.
.
BÊN SÔNG DINH
Lau thưa nghiêng trắng sông dài.
Con thuyền gác mái bên ngoài hoàng hôn.
Dòng trôi chia nửa dáng cồn
Hoa bằng lăng rụng tím hồn mênh mông.
.
BÊN BỜ SÔNG HẬU
Hoa bần hồng một dải sông
Nhị bần bay tím lồng trong cây mùa.
Cuối vàm một mái chèo khua.
Giọng hò êm tưởng như lùa hương đi.

                             ĐOÀN THUẬN

READ MORE - LỤC BÁT BỐN CÂU - Thơ Đoàn Thuận

BUỔI SÁNG -Thơ Lê Văn Thanh


        


          BUỔI SÁNG

         Bên tách chè xanh
         hơi hương ngào ngạt
         hồn lạc vào
         bát ngát mênh mông

         Chẳng nhớ gì thuở trước
         không mơ màng mộng ước mai sau
         thả lòng mình vi vô vi
         tự tại...

         Đất trời thu nhỏ lại 
         thể nhập vào ta
         hạnh lạc vô biên

         Ôi nụ cười thánh thiện 
         từ em bé hồn nhiên 
         thanh thoát
        
         Cây nẩy mầm xanh
         muôn chim vui hót...
         Yên Bình !
                          
                  11-7-2015
               Lê Văn Thanh

READ MORE - BUỔI SÁNG -Thơ Lê Văn Thanh