Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, May 17, 2015

KHÓC MỘT MÁI TRƯỜNG - Thơ Zulu Cao




KHÓC MỘT MÁI TRƯỜNG

Tôi mong
Có một ngày
đưa cháu con đi học trường Nguyễn Hoàng.
Mái trường thân yêu
Như là linh hồn Quảng Trị
Nguyễn Hoàng xưa
mở rộng một giang sơn
Tôi mong
Có một ngày
Bạn cũ trường xưa thầy trò gặp lại
Tay bắt mặt mừng
Bên nhau thấy lại quê hương
Trong ngấn lệ
Long lanh từng kỷ niệm
Ơi Nguyễn Hoàng, 
Nguyễn Hoàng Ơi !
Hôm nay ta về đây
Tên trường không còn nữa
Tên người đi mở mang bờ cõi
Vẫn Ở trong tim
Ôi Nguyễn Hoàng
Như những cánh chim
Tìm về nguồn cội
Sẽ không bao giờ
Không bao giờ tên lại đổi tên.
                        ZULU CAO

READ MORE - KHÓC MỘT MÁI TRƯỜNG - Thơ Zulu Cao

MÙA VẢI CHÍN - Thơ Nguyễn Khôi





MÙA VẢI CHÍN
   (Tặng Mai An)
             -----
"Nhật đạm lệ chi tam bách khỏa
Bất từ trường túc Lĩnh Nam nhân" (1)
                  - Thơ Tô Đông Pha
              
Nghe tiếng chim Tu Hú
Lòng dội sóng sông Thương
Tháng tư nắng đổ lửa
Vải đỏ ngợp phố phường...
              
Ai thương về Lục Ngạn ?
Nắng hạn đất kêu trời
Để có vườn Vải chín
Đồi ướt đẫm mồ hôi.
              
Người ơi, ăn quả Vải
ngỡ thần dược dưỡng sinh,
"Lệ chi"... nhớ Nguyễn Trãi
Mai mình về Bắc Ninh (2).
       Hà Nội 1-4-Ất Mùi

         Nguyễn Khôi

(1) Ngày ăn Vải ngọt ba trăm quả
    Không ngại mãi làm người Lĩnh Nam.
(1) Vụ án Lệ chi viên (Trại Vải) ở Đại Lai, Gia Bình, Bắc Ninh

READ MORE - MÙA VẢI CHÍN - Thơ Nguyễn Khôi

THEO EM VỀ QUÀNG TRỊ - chùm thơ Huy Uyên

Tác giả Huy Uyên



THEO EM VỀ QUẢNG-TRỊ

Đường Gia-long ngủ lặng bên sông
theo em dặm dài về Quảng-trị
xa khuất người ơi muối xát trong lòng
bao năm rồi gọi hoài nỗi nhớ .

Đêm Cổ-thành cùng ai thao thức
về chợ Sải từng khúc đợi mong
bên kia Nhan-biều chiều nắng rớt
tiếng chuông lẻ bạn tiễn người qua sông.

Bước chân ai trên phố chậm buồn
đèn vàng nghiêng đêm chao bóng
đã đi rồi sao còn đợi mong
người xưa đâu
Quảng-trị mãi hoài trông ngóng.

Đường xa tháng năm theo học
ai đón đưa trước cổng lớp Nguyễn-Hoàng
để em về mỗi chiều hong tóc
phơi sầu riêng thôi mình tôi mang.

Sáng mai xe qua cầu Lòn
ga vắng chở tình đi nuối tiếc
Chúa về tim bỏ lại La-vang
đường tàu bên đường ngút tắp.

Về Long-hưng mùa lúa vàng xanh ngát
ngã ba đứng chờ chiếc bóng ai đi
lối về Gia-độ trong chiều ai hát
ơi em anh nói em nghe được gì?

Theo em anh về Quảng-trị
bao năm rồi người chết bên thành
trong mắt còn vương dặm-sầu-thế-kỷ
để nhớ người lúc tóc còn xanh.

Gọi em từ Mĩ-chánh tới Gio-linh
nhịp cầu chia biệt nhau ngày tháng
xa cách thêm chi để lại dấu tích buồn
về Quảng-trị sao lòng nghe cay đắng.

Quảng-trị chừ nhớ ai cháy bỏng.

                          Huy Uyên

      
XA RỒI QUẢNG-TRỊ

Về Diên-sanh với em gái quê buồn
chiều đi bơ vơ trên đồi cát
tóc ai bay xuôi ngược ngã ba thôn
sầu lòng theo từng câu hát.

Dài theo dặm đường phố chợ
nhà thờ xưa nghiêng bóng một mình
chắc em quên đường quê lối nhỏ
thư gởi cho người tím một đời tim.

Ngờ ai từng nhặt chép câu thơ
lối về bay cùng cây lá
có phải em dòng nước trôi biển cả
Mĩ-thủy xa, kìa ai đợi chờ.

Chạnh lòng đưa ai đi trăm ngã
có phải em phai theo chiều Phe-tư
tình ai gởi lâu rồi từ thuở
để Phe-Nhất chết theo chín đợi mười chờ.

Yêu người
chôn sâu hoài mà chưa được nói
ngẫn ngơ hoài riêng một mình tôi
cầm nụ hôn người xưa níu gọi.

Buổi theo người về Bến Đá
em bây giờ không còn của tôi
vui chi thuyền quên bến đậu
ai kia ngồi lại bên cầu
đá mòn sông cạn tình sâu.

Ngược tình lên Mai-đàn,Thượng-xá
rừng dài thêm những phút đợi chờ
em bạc tình chi tôi từ thuở
về bên đồi xưa
lặng hái trao người chùm-hoa-bơ-vơ.

Thôi trả người về lại Câu-hoan
tiếp sầu thêm Trung-đơn, Hải-quế
để Diên-sanh mãi mang kỷ-niệm buồn
vĩnh biệt tình ơi Quảng-trị.
                                           Huy Uyên

   
GẶP EM BÊN BẾN SÔNG XƯA

Mưa nắng chao sầu sông Thạch-hãn
trời khuya còn có tiếng gọi đò
vạn chài sao sáng trời đêm lạnh
về đây lòng dạ có hề nguôi.

Em xuân sắc ngày xa sông cũ
có nghe nỗi nhớ của tôi không?
em giờ tóc nghiêng bay cùng gió
đứng bên sông có lạnh lòng?

Chòng chành tôi chén rượu trời khuya
đôi bờ Thạch-hãn
bên sông vọng tiếng chuông chùa
đêm ấm lạnh
mẹ xưa một đời hụp lặn.

Đường Gia-long sương khuya rớt lại
lãng đãng hồn nghiêng
bao năm em đi mãi
em xưa hay đứng một mình
lối cũ đi về nhớ ai mà khóc
tim trao tình nhân
ngồi bên cầu chải tóc.

Bao nhiêu năm nước sông tím đỏ
chim trời mỏi cánh
về thành xưa nối lại tình xưa
thôi phố người em xa đâu còn nữa
hoài niệm đem dấu quán Góc-Bầu
ly cà-phê từng cay đắng lòng nhau.

Quảng-trị khi về đầy bão tố
gặp em đêm sương Bến-hộ
thuyền người quăng lưới triền sông
ai phơi chi ngày tháng cũ
xuyến xao thương nhớ khép chặt lòng.

Ngang qua phố chợ hắt hiu chờ
nhà người (đèn) mờ con đường cũ
dấu trăng xưa che khuất bước xưa
trao lại cho ai trời thương nhớ.

Thôi trôi bao đoạn đời buổi trước
sông ơi thôi đừng chảy chi
qua rồi bao tháng ngày xuôi ngược
trong gió bay hình như dấu ai về.
                      Huy Uyên

      
EM GÁI QUẢNG-TRỊ

Gắn nụ hôn lên tóc em
lung linh mắt sầu nỗi nhớ
tháng năm biền biệt xa tìm
sắc chín hồng lưu li đỏ.

Dấu trong tôi thời con gái
cuối phố chiều nay đợi chờ
trái tim dỗ dành ai mãi
bên đường chiếc bóng đơn côi.

Cầm mãi trong tay ngậm ngùi
ngày xưa một đời mật đắng
xa người đau đớn trong tôi
Quảng-trị đứng chờ
đợi ai bên sông Thạch-hãn.

Đò chiều xuôi trôi Ái-tử
đâu rồi thoáng bóng hình em
cổ tích Nhan-biều
chuông chiều Sắc-tứ
gióng dã trong đêm
ai mãi đi tìm.

Một mình cà-phê Sông-xanh
đau đáu nước trôi Thạch-hãn
lối qua đường Bùi-thị-Xuân
ngậm ngùi thành hào nghiêng bóng

Không em mây bay qua vội
con đường Quang-trung nhớ mong
phố người bên sông đang ngũ
dốc xóm Chài trời mù sương .

Kể từ không em
đò xuôi ngược dòng
Quảng trị bao năm xa vắng
để Long-hưng, Trí-bưu buồn
gió lội thành chiều phả lạnh.

Giọng ca bên thành quán rượu
tội lòng mấy khúc chơi vơi
Quảng-trị bao năm đứng đợi
người về tội lắm người ơi.

                       Huy Uyên
READ MORE - THEO EM VỀ QUÀNG TRỊ - chùm thơ Huy Uyên

Saturday, May 16, 2015

NGÀY GIỖ MẸ - thơ Sĩ Chương




Sĩ Chương

NGÀY GIỖ MẸ

Mâm cơm giỗ chẳng có gì thịnh soạn
Ngoài tương chao củ quả ổ qua hầm
Trên bàn thờ nghi ngút khói trầm bông
Con kính cẩn cúi đầu dâng từ Mẫu
Những món ngày xưa mẹ thường hay nấu
Tụi con trầm trồ ấy thế mà ngon
Mâm cơm lạc con vọng người quá cố
Nghĩa ân thâm con dâng đấng sinh thành
Nhớ khi xưa ảm đạm mái nhà tranh
Nồi khoai luộc nuôi ngày đông con mẹ
Bốn mươi năm mẹ rời xa con trẻ
Xoay hướng nào cũng xa xót mẹ ơi!
Vườn đâu suất gió chiều chim lặng núi
Linh hồn người về lại chốn nhân gian
Hưởng mâm cơm đạm bạc cùng con
Dìu dắt trẻ bình an trong mọi việc
Trong lòng con luôn hoài mong tha thiết
Nhớ mẹ hiền con nhớ quá mẹ ơi !

SC

Rằm tháng 3 năm Ất Mùi
READ MORE - NGÀY GIỖ MẸ - thơ Sĩ Chương

BẢN TÌNH CA HAI CON SUỐI NHỎ - thơ Phạm Đức Nhì





Phạm Đức Nhì
BẢN TÌNH CA HAI CON SUỐI NHỎ

Lắm lúc muốn làm thơ
về mối tình hai đứa
(mối tình nào chẳng nên thơ em nhỉ?)
nhưng sao
anh vẫn cứ ngại ngùng

Có một khúc sông
nơi gặp nhau
của hai con suối nhỏ
có người nghe
trong làn nước tưởng như im lìm đó
tiếng đôi ta to nhỏ tự tình

Em ơi
làn nước trong xanh
từ hai con suối chúng mình
đổ lại
sẽ trăm năm chảy mãi
góp cho đời
muôn khúc nhạc du dương
ôi tuyệt vời
những tiếng nhạc yêu thương

PĐN
nhidpham@gmail.com


READ MORE - BẢN TÌNH CA HAI CON SUỐI NHỎ - thơ Phạm Đức Nhì

NHỚ QUÊ - Thơ Đức Hạnh





NHỚ QUÊ 

Quê tôi núi Ấn sông Trà
Có bờ xe nước la đà đẹp thay
Máng trên đổ xuống tràn đầy
Tạo nên sức đẩy, bánh quay không ngừng
Cánh đồng nhận nước vui mừng
Từng cây lúa nhỏ tưng bừng trổ bông

Lúa vàng bát ngát thơm nồng
Hởi cô thôn nữ má hồng nguyên trinh
Bờ xe róc rách quê mình
Trăng thanh gió mát hữu tình quê hương
Từ ngày tạm biệt tha phương
Bờ xe vẫn chảy, hay dừng lại chăng ?

Mong thành mây nước mùa đông
Bay về mưa xuống cánh đồng năm xưa
Long lanh sợi nhớ đong đưa
Tiếng hò em gái như vừa ghé thăm
Ghé thăm ký ức xa xăm
Nghe lòng rạo rực – nhớ năm được mùa

Nhớ thời bắt cá, mò cua
Cởi trâu, lập trận làm vua một vùng
Quê Hương ta nhớ vô cùng!
Làm sao kể xiết anh hùng quê ta
Nhớ về núi Ấn, sông Trà
Ước làm con sóng – nở hoa sông nhà...
 
                              Đồng Nai, 12.12.2012
                                       Đức Hạnh
READ MORE - NHỚ QUÊ - Thơ Đức Hạnh

Friday, May 15, 2015

BÓNG ĐÊM - thơ Hoa Nguyên





Hoa Nguyên

BÓNG ĐÊM

thoát thai từ bóng muôn chiều
đợi trời tắt nắng
liêu xiêu đêm về
trăng tà ngái ngủ triền đê
trên tường hắt bóng lập lòe
phù vân!

bóng đêm lẽo đẽo nợ nần
tựa lưng cho nhẹ gian truân phận người
tối tăm nhuộm tím khắp nơi
bóng đêm theo bóng cuộc thời đẩy đưa

ruột rà một núm nhau xưa
con sông cùng tắm chung
đưa đầy lời
cứ như cá nước chim trời
tung tăng vùng vẫy nghiêng trời sóng xô

bóng đêm phù thực hư vô
bám day không đứt
lửng lơ chẳng rời
ẩn trong chiếc bóng
vẽ đời
hình dong bắt kịp
lòng người vẽ sao?

                              HN

Nguyễn Thị Hoa
49/83A Ngô Gia Tự
Phan Rang, NT
094554 8707
READ MORE - BÓNG ĐÊM - thơ Hoa Nguyên

KÍ ỨC THU - thơ Nguyễn Hữu Minh Quân







Nguyễn Hữu Minh Quân

KÍ ỨC THU 


Ngày chị về sân nhà bỗng rụng đầy hoa tràm cảm gió
Ta đi một sớm thu trong
Kí ức đã nặng đầy phiền muộn
Đưa tay kí vào khoảng không vay cuộc tình đã cũ
Tiếng chim gọi bầy gợi đầy kí ức thu
Mưa đã ướt mi chiều không khép
Chén cay làm mỏi dấu giang hồ…
Kẻ mộng du dối trời bằng những lời nói thật
Ảo ảnh bên sông - người con gái cúi mặt                         
Nhặt buồn bằng kí ức thu


                                 NHMQ
READ MORE - KÍ ỨC THU - thơ Nguyễn Hữu Minh Quân

CUỘC ĐỜI THI SỠI - thơ Chu Vương Miện




chu vương miện
cuộc đời thi sỡi

lắm long đong
lắm gập ghềnh
bị cuộc đời đá đít
đá lên đá xuống
bị cuộc đời tóm đầu
ấn xuống bờ sông
uống nước đã đời
no kềnh cái bụng
*
lão ăn mày cùng con chó
ngồi xin ăn ở gốc cây
lá vàng rơi suốt ngày
lâu lâu có người qua đây
bố thí cho chút đỉnh
rồi vội vã đi ngay
người ăn mày mù
chả thấy gì 
chỉ còn con chó vẫy đuôi
đuổi ruồi
*
bị ghệ cho leo cây
khóc suốt ngày
bây giờ ngồi đây 
tay bánh mì
tay chai nước
chờ cho đến chết 
*
chuột chết trôi trên sông
rắn chết trôi trên sông
người tự tử cũng trên sông
một dòng
về biển đông
*
thất thơ thất thểu
chân thấp chân cao
đứng ngoài hàng rào
ngó trộm ghệ
thực và chiêm bao 
sống và chết 
bên cạnh nhau
                                cmv



READ MORE - CUỘC ĐỜI THI SỠI - thơ Chu Vương Miện

CÒN ĐÂY NỖI NHỚ - thơ Phạm Phan Hòa



Còn đây nỗi nhớ

Gửi về TM -NTB

Lạ lùng nhớ mãi vương vương
Giăng làn môi ngọt - rối đường mưa bay
Nhớ xen kẻ hai bàn tay
Run run em đặt.... Thương gầy tình anh!
Nhớ tràn bờ mắt long lanh
Hoài thương con nước tròng trành bóng nhau
Nhớ ngày xưa hóa niềm đau
Chừ đây nỗi nhớ vò nhàu tim anh

14/5/2015




Mãi còn nhau

(Dành tặng TM-NTB)

Không nắng mưa, chẳng vui buồn!
Quyện vào nhau
Đêm thức dậy xua bóng tối, tan đi mù sương
Cái ấm áp vĩnh hằng tỏa lan bao phủ ...
Và từ đây tình thôi trái ngang,
đời ta mãi còn nhau



Chờ nhau một cõi thinh không
Chờ khi lặng tiếng nhạc lòng thở than
Một chiều sương khói man man
Quạnh đồi thông bặt giọng đàn, gió đưa
Cạn ngày nắng ngủ vào mưa
Vùi quên một thuở - Để chưa ngấm buồn
Cạn rồi mắt lệ sầu tuôn
Nghe trong chớp bể mưa nguồn có nhau
Hẹn thề trọn kiếp mai sau
Lẫn trong hồn đá vuốt nhàu yêu thương
Vàng phai rụng cuối con đường
Tình thôi chia cắt mộng thường đắm say

14/5/2015
PPH
(Quảng Nam)

READ MORE - CÒN ĐÂY NỖI NHỚ - thơ Phạm Phan Hòa

YÊU NGƯỜI YÊU CẢ BUỒN VUI - thơ Trúc Thanh Tâm





YÊU NGƯỜI YÊU CẢ BUỒN VUI

            (Tặng những mối tình trái ngang)

Xin chị đừng để nhớ triền miên
Cho tháng ngày dài, dài thêm mòn mỏi
Lời yêu chị, tôi chưa hề gian dối
Trong lòng tôi, chỉ có chị là riêng

Cứ mỗi lần chị gọi bằng em
Sao tôi thấy buồn hơn trong mắt chị
Tóc chị xõa, kéo hồn tôi huyền bí
Đêm sẽ dài trong khói thuốc miên man

Chị ngập ngừng khi gọi bằng tên
Chính là lúc chị yêu tôi nhiều lắm
Chị cố nén tình mình trong câm lặng
Là vô tình, giết chết cả đời nhau

Thời gian nào dỗ ngọt nụ hôn trao
Tình đầu đời, trái tim bối rối
Tôi yêu chị nào đâu có tội
Chị dối lòng, lệ tuyệt vọng tràn môi

Yêu một người là yêu cả buồn vui
Biết được, mất khi tình trên lối rẽ
Mai mốt đây, chắc sẽ nhiều buồn tẻ
Chôn kỷ niệm sầu, xin gọi cố nhân

Giây phút bên nhau đời mãi vô cùng
Tôi hạnh phúc băng mình vào cuộc chiến
Những cánh thư, còn một câu trìu mến
Chiến tranh vô tình, phải sống nghe anh !

Định Tường, 1970
TRÚC THANH TÂM
READ MORE - YÊU NGƯỜI YÊU CẢ BUỒN VUI - thơ Trúc Thanh Tâm