Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, July 3, 2014

VỀ LẠI TUY HÒA - thơ Huy Uyên





Bao lâu rồi Tuy-Hòa không ngủ
Tàu đi ngang, trời đã khuya đêm
phía mấy lộ buồn
phố và mây trôi cùng gió
người gánh hoa rau từ Liên-trà, Phúc-lễ 
hình như trời đang nhọ mặt đường.

Vó ngựa sầu bon dặm mù sương
bóng ai bên lề che khuất
ngọn đèn vàng không đủ sáng bên đường
em có nhận ra màu trời thương nhớ
để tím trầm nghiêng ai màu mắt.

Bó hồng-cần như cười khi trời sáng
em gánh tình theo lên chợ sớm mai
kể từ người đi lỡ hẹn 
trông ngóng ai suốt cả đêm dài .

Xanh màu tóc em những luống rau
có đắng lòng không như trái đắng
ai treo tình rồi đi đâu
để Tuy-Hoa năm canh thức dậy
cho núi Chóp-chài, Đà-rằng bóng hình ngơ ngẫn.

Buổi sáng lặng im bên sân cũ
con đường hoa,rau tiếp lối ai đi
em vu vơ hình như cười trao thương nhớ
nắng cũng reo lên như vương vần điều gì.

Bên bờ sông Ba trông lên tháp Nhạn
dáng ai ngàn đời điệu múa Champa
xe thang thôi một lần mây cuốn
núi vây quanh sắc nhớ Tuy-Hòa.

Từ em đi biền biệt mùa trăng
nhớ tình ai bên sông ngồi mãi
quá khứ vờ trôi hoa cỏ trong vườn
thầm khóc những chuyến tàu đưa người đi 
mà lòng sầu tê tái.

Tuy-Hòa từng đêm dài
bước chân cuối phố
Trần-hưng-Đạo đêm nay vắng chợ buồn
tối bổng dưng sầu chuông nhà thờ đổ 
núi Nhạn ngoài xa xa mờ sương .

Mùa vàng về Phú-Yên cùng đất
hỏi em có cười có vui được mùa không
về lại Tuy-Hòa hình như nghe ai hát
tim trao ai mà nhớ mãi trong lòng .

Tháng mười se lạnh những con đường
em khoác áo vì ngoái trời đầy gió
dưới chân cầu êm ả một dòng sông
bàng bạc lòng nhớ về ngày tháng cũ.

Ly cà-phê đời đậm khói
ngày Tuy-Hòa trôi êm lặng mưa
biết tìm em đâu ngày tháng quay về
để chia tay bao năm Tuy-Hòa không nói 
xa người ...
                             Huy-Uyên
READ MORE - VỀ LẠI TUY HÒA - thơ Huy Uyên

HỌP LỚP TRÊN QUÊ BIỂN - thơ Hoàng Thế Bình



Ta về họp lớp chiều nay
Biển mênh mông sóng, biển say lòng người
Cầm tay nhau quá bồi hồi
Nhớ ngày nhập ngũ xa rời trường xưa
Đứa lên biên giới đầy mưa
Đứa ra biển đảo sớm trưa gió gào
Đứa đi dạy học vùng cao
Đứa làm bác sỹ, đứa vào thông tin…
Mấy chục năm vẫn vẹn nguyên
Như ngày xưa ấy tuổi “teen” học trò
Vô tư, hài hước, mộng mơ
Dù nay tóc đã lơ phơ bạc đầu
Bài hát xưa, lại cùng nhau
Chẳng ai bắt nhịp mà sao vẫn đều
Hè về yêu biển bao nhiêu
Đắm mình vào giữa sóng chiều mơn man
Chuyện riêng rồi chuyện dàn khoan
Giận quân bành trướng làm càn biển khơi
Chia tay bịn rịn xa rồi
Hẹn nhau quyết giữ biển trời bình yên.

                 HOÀNG THẾ BÌNH

                        TP.Vinh
READ MORE - HỌP LỚP TRÊN QUÊ BIỂN - thơ Hoàng Thế Bình

ĐI TÌM LÀNG VÕ XÁ - thơ Võ Văn Hoa

             Tặng Thi Ông quê tôi



Tôi đi dọc ba miền
Tìm tên làng Võ Xá *
Có một điều thật lạ
Võ Xá hóa văn chương

Tôi đi tìm mười phương
Những tên làng Võ Xá
Biêng biếc gió hương vườn
Reo vui từng mái lá

Cúi nhặt từng cuống rạ
Thơm nồng hương đất đai
Tôi đi tìm trong ai
Làng thơ cay sống mũi.

Làng Võ Xá đây rồi !
Người làm thơ quên mất
Tôi đi tìm chính tôi
Ngọn nguồn sâu thẳm nhất.

Thi  Ông** – điều có thật
Cất cánh làng thơ ơi!
                  Võ Văn Hoa
-----------
*Võ Xá ; Nơi ở của cư dân họ Võ

**: Đồng nghĩa với người làm thơ.
READ MORE - ĐI TÌM LÀNG VÕ XÁ - thơ Võ Văn Hoa

Thơ Chu Vương Miện - 47 NĂM, TRĂM NĂM

Tác giả Chu Vương Miện


47 năm

47 năm tình cờ qua gặp bậu
đi cạnh ông chồng dâu rể cả đàn
cháu nội ngoại có cháu đang hỏi vợ
có cháu thời vừa ẵm vừa mang
ông chồng bậu cùng với qua 1 lớp
học chung nhau trung học Nguyễn Hoàng
hồi nớ bậu thường đóng bà Trưng Trắc
trên trên voi nan giấy với cồng chiêng
ngày đại lễ qua nhìn không nhắm mắt
trên chiếc xe nhà binh diễm lệ huy hoàng
hình như hồi nớ ngày nào qua cũng nhìn 
thấy bậu
vẫn căn nhà hoa giấy Trần Cao Vân
vẫn chiếc cổng đình làng ngôi miếu cổ
mắc nhìn nhau qua té xe đạp 
rớt xuống mương
sau đó thì qua đi lính
xa thôn Thạch Hãn trường Nguyễn Hoàng
kể từ năm 1960 đi một mạch
y như hoàng hạc bất phục hoàn
47 năm sau bậu qua cùng hội ngộ
nơi xứ người mấp mé tuổi hoàng hôn
khuôn mặt bậu chả còn y như cũ
toàn là da nhăn thoảng như buồn
qua nhìn lén nhìn từ xa nhìn lại
hoa khôi ngày nào giờ giống bình tương
ôi 1 đống tro tàn là thế thế
bậu tuy vô tình nhưng qua lại buồn hơn!


trăm năm

sống đuợc bao năm mà nói trăm năm
trên vách tường loang móc chiếc cổ cầm
không dây cùng phiếm đầy tơ nhện
hơi hướm vàng phai của cố nhân
khúc nhạc vô thanh nào đây tá
mà sao khuynh quốc lẫn khuynh thành
son phấn te tua vòng tục lụy
lỡ phụng hoàng lại lỡ yến anh
1 người mắt xanh nằm dươí mộ
một người mắt mù chốn cổ thành
tìm nhau như thể tìm trong vách 
đến nỗi nào? Thiếu Phụ Nam Xương
nói trăm năm là nói láo
hoang vu lại tiếp đến hoang đường
ôm đàn mà búng không có tiếng
mơ hồ vọng lại chỉ tiếng than 

chu vương miện

READ MORE - Thơ Chu Vương Miện - 47 NĂM, TRĂM NĂM

Wednesday, July 2, 2014

Tản mạn về giải bóng đá thế giới WORLD CUP - Lê Hoàng




Trước khi tiếp tục các nước đăng cai các trận đấu tiếp tục, kính mời quý vị lướt qua một vài điều thay đổi, điều chỉnh luật chơi của bóng đá của thế giới.
Năm 1886, cầu thủ không bị phạt “việt vị” nếu có 3 cầu thủ đối phương xuất hiện ở khung thành gần hơn so với cầu thủ của đội đối tượng.
Thời gian trận đấu được quy định rút ngắn chỉ còn 1giờ 30 phút (90 phút thi đấu, không tính những phút trọng tài cho thêm).
Thủ môn chỉ được bắt bóng bằng tay trong khu vực của khung thành.
Năm 1882, luật phạt góc ra đời .
Năm 1887, không bị “viêt vị” nếu bóng từ chân của cầu thủ đối phương bay đến.
Năm 1878, trọng tài đuợc phép vào sân và mang còi thổi mỗi khi cầu thủ bị lổi. Trước đó, trọng tài chính cùng trọng tai biên chỉ đứng ngoài sân để giải quyết các tranh cải của đôi bên khi được yêu cầu.
Năm 1882, trận đá bóng mới chia thành hai hiệp. Ở giữa có nghỉ giải lao (15 phút). Vào hiệp hai, hai bên đội phải đổi sân chơi.
Năm 1891, khung thành mới có lưới bọc  hai bên phía trên và phía sau.
Năm 1892, luật phạt 11m ra đời. Lúc đấu, nếu có cầu thủ phòng ngự cản phá cầu thủ đối phương trái phép tấn công bằng tay cách khung thành 11m, trọng tài coi như bàn đó là bàn thua. Nhiều người cho cách tính này không hợp lý. Nên một người Ireland tên là Rid đã phát minh ra quả phạt “Penalty”. Lúc đầu, quả phạt để bất cứ chổ nào, miễn là cách khung thành 11m, quy định thủ môn không được đứng cách chỗ đăt bóng dưới 5,5m.
Năm 1894, thủ môn được phép dùng tay bắt bóng trong khu vực 16m50.
Năm 1900, trọng tài chính được phép ra sân cầm còi điều khiển trận đấu.
Năm 1903, hình thành khu vực 16m50 và xuất hiện chấm phạt đền 11m được cố định ngay chính giữa khung thành. Luật quy định “quả phạt trực tiếp” được thực hiện bằng quả xút thẳng vào khung thành đối phương.
Năm 1907, xuất hiện luật phạt “việt vị” chỉ xẩy ra ở sân đối phương.
Năm 1909, trang phục của thủ môn phải khác màu với cầu thủ đồng đội.
Năm 1913, khi quả phạt trực tiếp hoặc quả đá phạt tự do, các cầu thủ đứng phòng ngự phải cách chỗ đặt quả bóng là 9m.
Năm 1923, quả xút phạt góc trực tiếp rót vào cầu môn được tính. Cũng năm đó người ta đưa ra đường vạch tròn phía sau khu vực 16m50, bắt buộc các cầu thủ phải đứng ở chỗ đó khi diễn ra cú phạt Penalty (trực tiếp).
Năm 1925, không bị phạt “việt vị” nếu trước cầu thủ tiền đạo có hai cầu thủ phòng ngự (kể cả thủ môn).
Năm 1929, khi bên nào bị phạt quả penalty thì thủ môn bên đó phải đứng trên vạch cầu môn. Nhưng sau đó it lâu, luật lại cho cú phạt Penalty được thực hiện bất cứ điểm nào thuộc khu vực 16m50.
Hội đồng luật quốc tế quy định cầu thủ thực hiện quả Penalty, không được làm động tác giả, khi thủ môn chưa được phép di chuyển, trước khi cầu thủ đối phương xút bóng.
Năm 1939, áo cầu thủ được mang số.
Trên thế giới nước Đức là nước duy nhất đoạt được giải vô địch Cup Âu Châu (1972) và vô địch Cup  Thế Giới (1974).
 Năm 1938, tại Pháp, khi Hitler lên nắm quyền ở Đức, tình hình hỗn loạn vì đang chuẩn bị cho chiến tranh. FIFA hết sức lung túng trong việc chọn nước đăng cai World Cup lần thứ ba . Nhưng rối cuối cùng cũng chọn được nước Pháp quê hương của vị chủ tịch FIFA đầu tiên. Cũng vì lý do đó Achentina đã không tham dự vì ý định của Achentina muốn đăng cai World Cup năm 1938.
Tây Ban Nha bị nội chiến nên cũng không tham gia. Áo bị Đức Quốc Xã chiếm một vùng (Anschuluss ) nên cũng không tham gia. Ngoài các quốc gia Châu Âu chỉ có 3 quốc gia đó là Brazil, CuBa, và Đông Ấn thuộc Hòa Lan. 4 đội của liên hiệp Vuơng Quốc Anh mặc dầu FIFA yêu cầu nhưng họ vẫn không tham dự.
Trong trận đấu World cup này, đội đương kim vô địch la Italia và đội chủ nhà Pháp không phải đấu vòng loại. Đặc biệt trong trận đấu này, khi đấu mở màn, đội Thụy Sĩ không chịu đứng nghiêm chào cờ Đức Quốc Xã.Và trận đấu này Thụy Sĩ thắng Đức với tỉ số 4-2.
Đội Cuba lần đầu tiên xuất hiện đã làm cho đội Rumania choáng váng.
Vòng bán kết: Italia thắng Brazil 2-1.
Hunggaria thắng Thụy Điển 5-1.
Trong trận đấu tranh ngôi thứ 3, Thụy Điển chạm trán với đội mạnh Brazil. Kết cục Brazil thắng Thụy Điển 4-2.
Trận chung kết giữa Ý và Hungary, kết quả Italia thắng Hungary 4-2, đoạt Cup vàng thế giới. World Cup này Hungary là nước có nhiều bàn thắng nhất (15). Tổng số bàn thắng là 84. Trận chung kết có vào khoảng 55.000 khán giả.
(Còn tiếp)                           
                                                           Lê Hoàng 


READ MORE - Tản mạn về giải bóng đá thế giới WORLD CUP - Lê Hoàng

SÁ CHI SUY THỊNH VIỆC ĐỜI - tranh-thư pháp Minh Đạo





(Hình trên trích trong tập NƠI ẤY BÌNH YÊN)

Thân như điện ảnh hữu hoàn vô
Vạn mộc xuân vinh thu hựu khô
Nhậm vận thịnh suy vô bố úy
Thịnh suy như lộ thảo đầu phô.

(Thân như bóng chớp chiều tà
Cỏ xuân tươi tốt thu qua rụng rời
Sá chi suy thịnh việc đời
Thịnh suy như hạt sương rơi đầu cành)
                (HT.Thích Mật Thể dịch)

Tiểu sử tác giả bài kệ:

Vạn Hạnh thiền sư 萬行禪師 (?-1018) họ Nguyễn 阮, tên thực và năm sinh đều chưa rõ, người châu Cổ Pháp, lộ Bắc Giang. Từ nhỏ đã học thông tam giáo, đặc biệt rất say mê đạo Phật.

Năm 21 tuổi, ông đi tu ở chùa Lục Tổ, hương Dịch Bảng và lập thành thế hệ thứ mười hai, dòng thiền Nam phương. Tuy theo đạo Phật, song ông vẫn quan tâm đến những biến cố chính trị, xã hội trong giai đoạn đó. Ông đã góp nhiều ý kiến giúp Lê Đại Hành (980-1005) chống giặc ngoại xâm và dựng nước, sau lại góp phần giúp Lý Công Uẩn lên ngôi (1010). Là một người có cái nhìn nhạy bén về thời cuộc như vậy nên trong thời Tiền Lê, ông được vua Lê Đại Hành tôn kính; sang thời nhà Lý càng được triều đình trọng đãi. Lý Thái Tổ (1010-1028) phong ông làm quốc sư.

Ông mất ngày 15 tháng Năm năm Mậu ngọ, niên hiệu Thuận Thiên thứ chín (tức ngày 30 tháng Sáu năm 1018).

Tác phẩm: hiện còn 5 bài thơ, có tính chất những lời sấm và lời kệ. Ngoài ra còn có một ít lời phát biểu về thời cuộc.

Nguồn: http://www1.agu.edu.vn/gs..

                  
                             TRANH-THƯ PHÁP MINH ĐẠO   

                             http://minhdao1160.blogspot.com/
READ MORE - SÁ CHI SUY THỊNH VIỆC ĐỜI - tranh-thư pháp Minh Đạo

CHÙM THƠ MÙA WORLD CUP 2014 - Phan Kỷ Sửu


a


XEM WORLD CUP NHỚ TRƯỜNG  SA

Này em khi trái tim ta 
Cuồng nhiệt xoay theo quả bóng
World Cup càng ngày càng nóng
Sao hơn sức nóng Trường Sa?

          Giàn khoan xoáy vào công lý
          Nhói đau lòng mẹ Âu Cơ
          Biển đảo ầm ào sóng dậy
          Như căm thù ngập bến bờ

Khi ta reo hò thoả  thích
Ngoài khơi họ vẫn ngang tàng
Tàu chiến điên cuồng khiêu khích
Phơi bày tâm địa dã man

          Họ đã quên rồi cái nhục
          Ngàn xưa phơi xác trời Nam..!
          Dưới kiếm Quang Trung sáng rực
          Trên từng cọc sắt Bạch Đằng..!

 Biến láng giềng thành kẻ địch
 Trát vào lịch sử màu đen
 Dù cố giả vờ, bưng bít
 Cũng trơ tham vọng đê hèn

           Người Nam không chịu cúi đầu
           Ngẩng mặt không hề nhu nhược
           Đáp tiếng hồn thiêng đất nước
           Không dung một kẻ thù nào ?

Người Nam không hề rung sợ
Không hề biết tiếc máu xương
Tất cả phất cao cờ đỏ
Sẵn sàng xông tới chiến trường

           Này em, bây giờ nơi đó
           Đâu có niềm vui cầu trường
           Mà cả đến từng hơi thở
           Cũng thành ngọn lửa kiên cường

Giữ vững chủ quyền muôn thuở
Biển trời, yêu quý của ta
Đảo nổi, đảo chìm đây đó
Đều mang hình bóng anh cha

           Càng nghĩ đến người lính đảo                
           Càng hiểu biển trời Trường Sa
           Và khi giặc đã đến nhà
           Tất cả sẵn sàng gươm, giáo

                                                        
NGẨNG ĐẦU RỜI WORLD CUP.


 Vẫn có một chút bùi ngùi, day dứt
 Một chút xót xa đọng mãi không rời
 Những chú cáo sa mạc Algeria hừng hực
 Những cánh đại bàng xanh Nigeria rực lửa ngang trời...
 Phải chia tay World Cup
 Trong tư thế ngẩng  đầu
 Sự khốc liệt cầu trường thử sức
 Khẳng định sự kiên cường, bất khuất rất Phi Châu
 Đến hẹn lại lên! Thôi nhé! Bốn năm sau
 Trận chiến mới đợi những điều rất mới
 Tôi vẫn tin các bạn không dừng lại
 Cái màu xanh hùng vỹ vẫn xanh màu.
                  


TUYỆT VỜI 12 PHÚT CUỐI

Dù  tôi đặt trọn niềm tin chú gà trống Gaulois
Khi đối mặt đại bàng xanh hừng hực
Vùng cấm địa bên kia đâu rồi đôi chân sút..?
Chẵng lẽ cứ trông chờ vào may rủi hay sao?
Pha phối hợp bật tường, quả bóng lại về đâu?
Cú dứt  điểm lại rơi vào tiếc nuối ..!
Và thời điểm 12 phút cuối...
Ngây ngất, tuyệt vời khi mành lưới rung lên !
Vùng vụt lao vào.. Pogba ghi đầu tiên.bàn thắng
Enyeama bàng hoàng, trước mặt anh tiếng sét
Quả bóng Pháp hay cuồng phong hủy diệt?
Rồi bàn thứ hai Griezmann mang thảm họa về mình!
Thôi nhé! Nigeria! Bóng đá mà! lắm cái bất ngờ, lắm việc khó tin!
Dấu chấm hết rất vô tình lại vô cùng nghiệt ngã!
Xin chúc mừng Les fleurs,
                        chúc tuyển Pháp kiên cường vượt lên tất cả
Tiến quân vào trận cuối  khải hoàn!
Bravo! Bravo! trên đỉnh vinh quang
Hãy sừng sững như ngọn tháp Eiffel hùng vỹ!

                                            Vân Trinh PHAN KỶ SỬU


READ MORE - CHÙM THƠ MÙA WORLD CUP 2014 - Phan Kỷ Sửu

Tuesday, July 1, 2014

MƯA TRÊN PHỐ NÚI - thơ Hoàng Anh 79



Anh về Châu Đốc trời mưa đổ
Bụi ướt phai vàng con phố xưa
Từ thuở hồn nhiên em đi học
Hàng phượng già hơn đã mấy mùa.

Anh đợi chờ em góc giáo đường
Như ngày em đợi dưới lầu chuông
Tóc em óng ả đen từng sợi
Năm tháng dần trôi có sợi buồn.

Ngã ba sông nước chia ba ngã
Em chọn ngã nào theo gió mây
Dâu bể cuộc đời anh lang bạt
Chim trời quên mất một đường bay.

Cồn Tiên mưa nắng sầu quanh quẩn
Thời gian từng giọt xóa dấu yêu
Núi Sam huyền ảo thu đến sớm
Lá úa hàng cây đổ muôn chiều.

Nhìn mưa bong bóng trôi trên nước
Sông dài con cá lội bặt tăm
Áo em một thời xa ngút mắt
Kỷ niệm chôn vùi gọi cố nhân!

                             Ngày 29/6/2014

                              Hoàng Anh 79.
READ MORE - MƯA TRÊN PHỐ NÚI - thơ Hoàng Anh 79

VÀNG LẠNH - thơ Huy Uyên

            (Nhớ thầy Phan-Phụng-Thạch)       


Nhà giáo - Nhà thơ Phan Phụng Thạch (1942-1973)

Vàng lạnh mấy mùa tôi quay lại
hương phai chi buổi ấy tình về
thu đi bao lá vàng tiếc nhớ
chắc gì người quên hết thu xưa.

Ngày đó người trao "Lạnh Tuổi Vàng"
một mình ai đi về bên ấy
tháng năm tình ở lại tôi mang
trọn đời đôi mắt cháy đỏ.

Xa lắm Đạo-Đầu xuôi qua Quảng-Trị
bên đường chiều mưa ướt ruộng đồng
một đời phiêu bạt thời trai trẻ
lối về xưa bến nhớ thuyền không?

Hoa cỏ mọc sầu trên nấm mộ
tháng năm chia biệt giấc mơ người
tàu đêm vắng khách quê từ thuở
người bỏ đò bỏ lái bỏ dòng sông!

Ngọn đèn hiu hắt mờ nghĩa-trang
ai xưa nhớ u-hoài đôi mắt
bỏ lại tôi một cuộc tình buồn
quên đi  thôi đoạn đời xuân sắc.

Đêm sương rơi vây quanh nấm mộ
chén rượu vơi theo ánh lửa tàn
giang hồ khanh tướng ai từ bỏ
mà chia hai người, trái tim hoang.

Áo trắng tôi mang những ngày xưa
tình tôi cay đắng theo mây gió
nhớ hoài ai mà miền Trung mưa
từ đó dài thêm mãi tới giờ.

(Bao năm đất cày sỏi đá
hỏi người đi nay đã về chưa ?)

Hoa nở bên ai ngày quay lại
năm xưa ngày tháng "tuổi-lạnh-vàng"
mai rồi có gặp nhau nơi ấy
(lầu trăng, chén rượu quê nghèo cũ)
từ biệt người đi sầu tôi mang.

Cửa sổ nhà người không khép kín
hoa cúc vàng đời cháy quanh tim
vườn cũ hoa sầu đông nở tím
vàng lạnh quanh tôi một trời buồn.
                        Huy-Uyên
                       (29-6-14)
READ MORE - VÀNG LẠNH - thơ Huy Uyên

TRUNG LƯƠNG (*) - thơ Hoàng Yên Lynh




Tôi đi xa ngái phương trời

Nhớ thương đất cũ, nhớ người quê hương
Ai về qua bến Hiền Lương
Câu hò vĩ tuyến vấn vương đôi bờ 

Xa quê ... ai đợi ai chờ
Vầng trăng Thủy Bạn câu thơ nặng buồn
Hàng dương nghiêng bóng Cát Sơn
Chao nghiêng bờ cát cô đơn tôi về

Chẳng còn ai nơi cố quê
Chỉ tôi khách lạ sầu tê tái sầu
Mấy mươi năm cuộc bể dâu

Tôi về cố quận nỗi đau xé lòng.



                             HOÀNG YÊN LYNH

                           Trung Lương 24.6.2014

* Quận Trung Lương, Quảng Trị, bờ nam vĩ tuyến 17 trước 1975.
READ MORE - TRUNG LƯƠNG (*) - thơ Hoàng Yên Lynh

HOA HỒNG VÀ ... TÔI - thơ Tuyền Linh


Trời sinh em kiếp hoa hồng
Tỏa hương… khoe sắc… mênh mông đất trời
Tiếng yêu, em ngọt vành môi
Nghe như trong gió có lời thơ ca

Tôi, người lữ khách phương xa
Dừng chân lặng ngắm sắc hoa trao tình
Rõ em xinh thật là xinh
Mắt môi điểm nụ xuân tình thơ ngây

Lòng tôi đêm hóa thành ngày
Ôi, yêu biết mấy phút này gặp em !
Câu thơ chừng cũng say mềm
Bao nhiêu thi tứ dâng lên đầy hồn

Phải chăng tôi đã hết buồn
Từ khi bắt gặp sắc hồng của em (?)
Mặt ngoài như thể còn e
Tình trong thì đã lăm le muốn gần (*)

Nhìn em nhan sắc tuyệt trần
Em mang gai góc lên thân làm gì ?
Tội cho những gã tình si
Như tôi chẳng hạn, muốn… thì được không ?

Đưa tay hái một nụ hồng
Mới hay mình đã rẽ nhầm đường hoa

                        Tuyền Linh
  
(*) Kiều
READ MORE - HOA HỒNG VÀ ... TÔI - thơ Tuyền Linh

YÊU NHAU CỞI ÁO CHO NHAU - phiếm luận Chu Vương Miện



Yêu nhau cởi áo ý à cho nhau
Về nhà mẹ hỏi ý a ...
Qua cầu... qua cầu ... ý a qua cầu gió bay...

Hoặc:

Yêu nhau cởi áo ý à cho nhau .....
Về nhà... về nhà mẹ hỏi ý a
Rằng thưa... rằng thưa qua cầu... qua cầu đánh rơi....

Người biểu diễn [hát] ca khúc này phải làm điệu bộ và phải ngựa một chút [lẳng lơ một chút] thì mới hay. Nếu hát ca khúc này mà hát nghiêm chỉnh, đứng y không cục cựa thì không thể hay được.

Trước đây 40 năm, tôi hiểu bài hát dân ca bắc bộ này một cách hết sức cù lần [cả quỷnh] như sau đây:

Có một đôi trai gái ở nhà quê ở tuổi dậy thì, yêu nhau và thường hẹn hò nhau ở một vài địa điểm nào đó để tâm tình tâm sự. Đến khi chia tay thì cô nàng cởi áo trao cho chàng trai mang về nhà để dành, lâu lâu mang áo ra ngửi một cái để tưởng nhớ mùi hương và mui da thịt nàng cho nó đỡ nhớ [và cũng chỉ nghĩ được có như thế] và anh chàng con trai cũng vội vàng cuộn cái áo của cô nàng cho vào nách hay vào túi áo mang về [cất đi] để bắt chước y vua Dực Tôn Tự Đức:

Đạp cổ kinh ra tìm lấy bóng
Xếp tàn y lại để dành hơi.

Nhưng bây giờ ở vào tuổi sáu mươi, mọi chuyện mọi sự cũng theo thời gian mà thay đổi, bao nhiêu chuyện quân sự quốc phòng, bao nhiêu chuyện chính trị kinh tế thế giới cũng từ từ được bật mí và giải mã và hết sức tình cờ tôi được giác ngộ, nếu không thì mang cái hiểu biết vừa nông cạn vừa thiếu sót xuống tuyền đài.

Sang Mỹ, tôi làm công nhân ở một hãng điện tử, nhân số có khi từ 300 đến 500 người, chia làm 3 ca. Từ 7 giờ sáng đến 3 giờ 30 chiều, từ 3 giờ đến 11giờ 30 đêm và từ 11 giờ đến 7 giờ sáng. Rồi tùy theo công việc có thể làm thêm giờ [over time] vào ngày thứ bẩy và chúa nhật. Ca làm việc của tôi là ca ngày, bắt đầu từ 7 giờ sáng đến 3 giờ 30 chiều. Chỗ làm việc không được nghe nhạc [nhưng lâu lâu hát một vài câu thì không sao. Lâu lâu có một cô chuyên viên gầm lên: Tình cho không biếu không... Tình cho không biếu không ...

Ở xứ sở tự do này, ai cũng có quyền tự do phát biểu, mình là ngoại cuộc chỉ biết nghe mà thôi, chỉ biết nghe rồi cười thầm một mình. Nói về cái chuyện ái tình thì vô cùng phong phú và đa dạng, không nên mang những ý nghĩ lẩm cẩm và lạc hậu của xứ mình ra mà phê phán, người thì vợ và con còn kẹt bên Việt Nam, người thì chồng và con còn kẹt bên đảo, người hoàn cảnh thế này, người hoàn cảnh thế kia, có cặp rổ rá cạp lại, có người lấy nhau làm vợ chồng thật, có người mượn đỡ nhau xài tạm một thời gian, bao giờ vợ chồng con cái đoàn tụ thì sẽ tính sau. Cái chuyện tình cho không biếu không là chuyện thật một trăm phần trăm, 1 tuần lễ anh về với vợ con hai ngày thứ bẩy và chúa nhật, chạy máy bơm ở nhà, còn năm ngày làm việc thì anh chạy máy bơm "cho không" [free] nên vào hãng anh thường chỉ ngủ gà ngủvịt vì mệt quá. Thời kỳ đó hãng bị down [bị ít hàng] nên lay off một số nhân viên, trong số đó có anh và tôi, 1 tháng sau anh được gọi lại thì anh trốn luôn vì mệt quá, còn tôi cần việc làm thì hãng lại không gọi.

Sau đó thì tôi lại xin làm hãng khác, hãng này cũng ná ná hãng trước, nhưng nhân sự thì trẻ trung hơn, làm được vài tuần thì có thêm vài cô nữa vào biết ca hát, lâu lâu lại ỏn ẻn: yêu nhau cởi áo ý à cho nhau... về nhà mẹ hỏi ý a qua cầu qua cầu ... gió bay... Cô này trẻ và dễ coi nên được nhiều anh chú ý hơn nên không được các cô khác ưa lắm. Thế rồi, một hôm cô ta hát xong thời một cô khác [nối điêu] là hát tiếp theo: yêu nhau ý a cởi quần cho nhau. Câu này giá trị như một cái dùi trống, đánh một cái thục mạng vào đầu tôi, và trong một thoáng thời gian suy nghĩ [tôi tự đánh giá tôi là một kẻ đần độn chậm hiểu] thế là bài dân ca nghe từ trước đây 50 năm từ hồi xửa hồi xưa được điều chỉnh lại chính xác trong cái đầu của tôi như sau: 

 Trong một đêm trăng thanh gió mát, trăng sắp rụng xuống cầu, chỉ cần có một cặp trai gái là trăng rụng ngay, chàng với nàng hẹn hò nhau, ở một nơi thanh vắng và thuận tiện nào đó không có người thứ ba lai vãng. "Yêu nhau cởi áo ý à cho nhau": hành động cởi áo này là của đấng nam nhi sử xự với khách má hồng chứ không phải khách má hồng cởi áo, còn cái chuyện cởi áo làm gỉ thì hôm nào hỏi thử hai người trai gái đó họ sẽ nói cho mà nghe, còn câu hát tiếp theo: "Về nhà mẹ hỏi qua cầu gió bay" chỉ làm cho bài hát thêm phần tối nghĩa và thơ mộng, thế thôi, chứ thực tế chả có anh chàng cù lần nào mà mang áo của nàng về nhà mà làm cái gì.

Còn "yêu nhau ý a cởi quần cho nhau"  là rõ ý hiện thực quá rồi, bổ sung cho câu đầu cởi áo.

Bài hát vừa ý nhị vừa có duyên nhưng rất tiếc mãi đến năm sáu chục tuổi mới hiểu, [xin thưa đây là chính bản thân tôi hiểu, chứ không phải người khác hiểu, và cũng không phải là ai ai cũng hiểu như vậy]. 

                                                   Chu Vương Miện

READ MORE - YÊU NHAU CỞI ÁO CHO NHAU - phiếm luận Chu Vương Miện

CHÉN RƯỢU CHO NGƯỜI - thơ Phan Minh Châu



Còn ai bầu bạn bên chân tháp
Chén rượu tri âm cạn cuộc cờ
Thương ngươi năm tháng buồn xuôi ngược
Chén đắng dong hồn nơi bến xưa.

Ngươi có còn về nghe nhạn hót ?
Đâu đây vọng lại tiếng dân Hời
Và trên đỉnh Tháp đàn dơi mỏi
Đợi bóng ngươi về rộng cánh bay.

Ngươi đi ta lẻ bạn mình ta
Túy lúy bầu nghiêng nỗi nhớ nhà
Chiến mã một thời say thê sự
Dễ gì chút bợn để phôi pha

Ngươi cạn cùng ta chén rượu này
Ngày ngươi khuất núi mắt ta cay
Biết ngươi không trọn tình tri kỷ
Thì mặc cho người ta cứ say

Ta đứng lưng non nhìn xuống phố
Chập chùng sông nước chập chùng khơi
Chóp Chài mưa phủ đùn mây khóc
Thuyền gát sông Chùa sương gió phơi

Ta nhìn ra biển hàng dương mỏi
Tóc rũ bên đường đứng chịu tang
Cảng cá râm ran lời viễn xứ
Ngược bến xuôi về nơi cố giang

Mời ngươi chén nữa bên chân Tháp
Cái thuở trời ran tóc bạc phau
Tháp dẫu không còn nghe nhạn hót
Vẫn còn đâu đó một người đau

Biển vẫn xanh màu nước vẫn trong
Sóng xô bao lớp chẳng nao lòng
Ngươi nằm yên nghĩ nơi con sóng
Cứ vỗ nghìn năm kiếp dãi dầu

Mời ngươi chén nữa trên chân Tháp
Để nhớ Thiên Thu một tấm lòng
Cái thuở ta cùng nghe nhạn hót
Bên thềm đá cuội ngủ nghìn năm.

                   Phan Minh Châu
READ MORE - CHÉN RƯỢU CHO NGƯỜI - thơ Phan Minh Châu