Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, January 2, 2014

Kịch bản sân khấu hài: HỘI NGUYÊN ... KHÓ TIÊU (Phần 2 - Cảnh 3) - Ngọc Châu


PHẦN 2



CẢNH 3
Cung Giao trì của Tây Vương mẫu


          Ngọc Hoàng Thượng đế ngồi ở ghế giữa, bên cạnh là Tây Vương Mẫu. Ngoài số người tháp tùng Vương Mẫu trở về còn có thêm Khuê Mộc và Kim Cang trong Nhị Thập Bát Tú. Anh em Tôn Ngộ Không ngồi ở xa, trên hai chiếc đôn ngọc phỉ thúy ở gần cửa chính.
          Vương Mẫu đang thưa với Ngọc Hoàng về chuyện đã triệu tập hai Thiên Tinh trong Nhị Thập Bát Tú đến tập luyện để chuẩn bị cho Hội thơ:
- Thần thiếp thấy đức Chí Tôn mải lo việc Trời, việc Đất, việc của thần tiên với nhân gian, đến mức tóc đã có một vài sợi bạc. Vậy nên thiếp nghĩ giá có một hội Tao Đàn để giảm bớt... giảm bớt gì nhỉ? - bà quay sang hỏi Kim Ngưu, vị này thưa "stress ạ, thưa Vương Mẫu!"
- Đúng rồi, giảm bớt sờ-chét cho Thánh Thượng thì thần thiếp rất lấy làm mãn nguyện. Việc mới bắt đầu nên cung Diêu Trì chưa tấu trình sang điện Linh Tiêu, cũng là muốn giữ một bất ngờ nho nhỏ để Thánh Thượng vui thôi ạ.
- Vương Mẫu giấu sao được ta. Thiên Lí Nhãn và Thuần Phong Nhĩ nghe nhìn thấy chuyện gì đều tấu trình cho ta hàng ngày - Ngọc Đế nói - Sáng nay ta đã gọi Lý Tĩnh mang  Thiên Văn Kính sang cùng xem mọi việc ở cung Diêu Trì của Hậu..
- Thần thiếp thật có tội lớn - Vương Mẫu quì sụp xuống nhưng Ngọc Đế vội đỡ bà dậy.
- Không sao cả, đó là một ý định hay và tốt lành, nên ta muốn ngày hôm nay hãy làm theo ý Hậu, đó là tất cả mọi người ở đây phải nói với nhau bằng thơ, chí ít là văn vần...
Ngọc Hoàng vuốt râu, liếc nhìn thái độ của quần thần rồi đức Chí Tôn nói tiếp:
- Nếu ai không thể làm được theo lệnh của Trẫm, ta cho phép rút lui khỏi cung Giao Trì, không trách cứ tội lỗi gì -Ngọc Đế liếc nhìn về phía anh em Tôn Ngộ Không, thấy Bát Giới nhấp nhỏm muốn lủi đi nhưng Ngộ Không đã làm cho hai bàn chân của con lợn dính chặt xuống nền nhà, khiến hắn chỉ biết ngọ ngoạy một cách khổ sở.
- Chú ngốc ạ, ta đã bảo Thiên Cân Đại Lực sĩ độn thổ giữ chặt chân chú mày xuống đất rồi. Ngồi im, không sợ gì cả -Đại thánh nói nhỏ với họ Trư nên hắn đành ngồi im chịu trận.
- Như thế nhá - Ngọc Đế chuyển sang nói bằng thơ.
  Trẫm vui vì thấy các khanh
  Ai ai cũng tỏ ra rành thơ văn.
  Chắc ngày Nguyên tiêu đầu năm.
  Tao Đàn mở hội trăng rằm rất vui.
  Bút Tre Trẫm đã nghe rồi.
  Yết Hậu, Tiệt Hạ cũng vui đáo đề (ý ta muốn nói là cũng vui đáo để đấy! - Ngọc Đế giải thích một cách hóm hỉnh, tỏ ra thông thạo bút pháp thơ Bút Tre chẳng kém  ai)
  Bây giờ thơ khác, xin mời em-xi! - Đức Chí Tôn giơ tay rất ga lăng về phía Kim Ngưu.
 Quần tiên vỗ tay rào rào, nét phấn khởi lộ rõ trên nét mặt, các thị nữ cấu chí nhau khá thoải mái.  Thái Bạch Kim Tinh vội đứng lên, ông ta khom lưng lạy Ngọc Đế một lạy rồi vuốt râu đọc to:
Mênh mang khắp chín phương Trời
Khắp mười phương Phật giữa nơi Thiên Hà.
Tuệ thông thay Ngọc Đế ta.
Người là Thiên Khí, người là Vô Biên.
Chúng thần tâm niệm một niềm.
Muôn muôn năm quì, lạy bên chân Người...
- Thôi, thôi - Ngọc Hoàng Thượng Đế nhăn mặt -
 Lời như vậy ta nghe rồi.
 Nghe nhiều phát chán, các người hiểu chưa.
 Hôm nay xin hãy giành  thơ
 Ngợi ca vẻ đẹp bên bờ sông Ngân
 Thương bao hồn Bướm mơ Tiên.
 Thấu nỗi đau khắp mọi miền nhân gian...
- Ngọc Đế thật là đại.. đại nhân từ, tuyệt.. tuyệt cao cả, siu-pơ siêu.. anh minh và cực...cực văn kì thông tuệ ạ. Chúng thần xin lĩnh chỉ! - Thái Bạch Kim Tinh vội vàng ngồi xuống.
Tôn Ngộ Không nhăn mặt như ngửi phải mùi mắm tôm, mấy tiên nữ nguýt dài về phía Thiên Tinh đầu bạc. Tây Vương Mẫu giơ tay ra hiệu cho các thị nữ rót rượu ra chén ngọc mời tất cả mọi người.
 Vương Hậu yểu điệu đứng lên nói:
Ngọc Đế người đã ban lời.
Thi nhân đâu cả, xin mời phun châu...
Sau đó bà chủ Vườn Đào cố tình vẫy tay ra hiệu về phía anh em Tôn Ngộ Không:
- Đấu Chiến Thắng Phật toàn tài.
  Thơ văn hẳn đã có bài ngợi ngâm.
  Lẽ nào lại chịu ngậm tăm
  Thiên Bồng, ngươi hãy xung phong đi nào!
 Đôi tai heo của Bát Giới vẩy lia lịa, chừng để cho bớt nóng. Ngộ Không chỉ hơi cựa mình, tay gãi má, tay kia bấu bấu vào túi da bên hông, giả tảng không trông thấy Vương Mẫu. Nhưng bà chủ Vườn Đào vừa quay đi thì con khỉ lập tức đứng lên xoay vài vòng, vỗ tay dậm chân  như muốn tìm thứ gì đó khiến tiếng cười bắt đầu nổi lên.
- Muôn tâu Ngọc Đế - con khỉ lên tiếng - Lão Tôn thì chưa kịp làm xong bài thơ nào nhưng nhị đệ của Lão Tôn đã làm xong một bài Thơ Đường - Nghe thấy thế họ Trư dãy nẩy lên, khịt mũi, tai vẩy lia lịa, hắn muốn chạy trốn nhưng không thể nào nhấc được hai chân lên khỏi mặt đất - Nào chú Trư, thơ viết xong rồi sao lại giắt vào tai, đem ra đọc đi chứ! -Ngộ Không giục giã.
Bát Giới luống cuống sờ tay lên vành tai. Quả nhiên có một tờ giấy nho nhỏ cuốn gọn như con sâu kèn, hắn hoảng hốt lắc mạnh tai cho con sâu đó văng đi nhưng Ngộ Không đã nhảy thót lên tóm lấy vật đó.
- Xấu hổ với các tiên nữ không dám đọc thì cứ đứng đấy, để Lão Tôn đọc hộ cho - Ngộ Không nói.
- Họ Trư xưa nay có thấy đọc cái gì bao giờ đâu - mấy tiên nữ thì thầm với nhau
Ngộ Không đưa tờ giấy đã vuốt thẳng cho em-xi Kim Ngưu:
- Ngài đọc hộ nhị đệ của Lão Tôn một tí.
Kim Ngưu liếc mắt vào tờ giấy, quả nhiên có một bài thơ đường luật. Người dẫn chương trình hắng giọng:
- Tôi xin đọc một bài thơ
  Thiên Bồng Nguyên Súy chắc vừa viết xong - Đợi cho những tiếng cười đùa và trêu chòng nhân vật họ Trư im xuống, Kim Ngưu đọc từng câu rành mạch:
Háo ngọt  xưa nay tính lão Trư
Gặp gái ngoài đường chỉ muốn hư 
Thấy mía mắt xanh như mắt cáo
Liếm mật môi mềm tựa ninh dừ
................... (Bát giới lại ngọ nguây muốn lẩn nhưng vẫn không nhấc được chân lên).  (Kim Ngưu lại tiếp tục đọc sau khi Vương Mẫu giơ quạt yêu cầu yên lặng)
Mach nha vét nhẵn đôi ba muỗng.  
Kẹo kéo khỏi bàn, chẳng để dư        
     Thèm thuồng rỏ rãi nhìn chậu mứt
     Súc cù là  vẫn giữ khư khư.  
          (Đến đây thì tiếng hoan hô lẫn tiếng cười nổi lên ồn ào, ngắt cả mạch đọc của người dẫn chương trình)


          Em-xi Kim Ngưu  vừa dứt lời, Ngộ Không  đã nhảy lên hoan hô đầu tiên.
- Chính hiệu bò cạp Thơ Đường nhá. Toàn là đồ ngọt chú Trư nhà ta rất khoái!
 Tiếng vỗ tay ban đầu hơi lẹt đẹt nhưng khi Ngọc Đế cũng cười to thì tiếng hoan hô nổ ra  gần vỡ cung Giao Trì của Tây Vương Mẫu. Con khỉ khoái chí lắc hông đánh vai theo điêu nhạc Đit-sờ-cô khiến mấy tiên nữ vừa ở dưới trần trở về cũng bất giác ngó ngoáy theo, chỉ khi thấy Vương Mẫu lườm, mấy nàng này mới chợt nhớ ra, vội đứng im như hóa đá.
- Nhìn kìa con khỉ
  Ngoáy mông chổng tĩ - Ngọc Hoàng thốt ra kinh ngạc
  Chẳng lẽ trần gian
  Giờ hay làm thế?!
 Đức Chí Tôn quay nhìn đám Tử Y, Lục Y, Thanh Y... vừa từ dưới hạ giới trở về, người hỏi:
- Tử Y, ngươi hãy nói
  Có phải ở dưới  kia
  Sau mỗi đợt hoan hô
  Lại múa may ngó ngoáy?
- Muôn tâu, đúng như vậy - Tử Y vội cung kính đáp lời.
  Sau mỗi bài nhạc, thơ.
  Lúc phấn khởi hoan hô.
  Khán giả thường nhảy nhót, múa may, ngó ngoáy như thế. Thưa, vui vẻ lắm ạ! - Tử Y giải thích cho Ngọc Đế rồi xấu hổ núp vào sau lưng các bạn.
Kim Ngưu tiếp tục khua môi múa mép. Vuốt mái tóc dài cợp gáy rất nghệ sĩ Em-xi lên tiếng:
  Hoan hô Bát Giới nhà ta.
  Thơ Đường viết vội nhưng mà rất ngon.
  Mật, đường, mía, kẹo tan ròn
  Đọc thơ ngọt miệng lại còn thơm thơm...
Tiếng vỗ tay và cười đùa nổi lên rầm rầm. Đúng lúc đó thì Bát Giới thấy đôi chân đã được tự do, họ Trư vội vàng lủi ra ngoài hiên.
  - Ngộ Không này, ta hơi nghi - Ngọc Hoàng hỏi Tôn Hành Giả
   Thơ của Bát Giới có khi ngươi làm.
   Xưa nay hắn chỉ ăn tham
   Còn thơ với phú có ham bao giờ...
 Con khỉ chưa kịp trả lời thì đã có nhiều tiếng xôn xao, bàn tán, Khuê Tinh đứng lên nói:
- Muôn tâu Ngọc Đế, đúng đấy ạ. Cả Đại Thánh cũng không biết làm thơ đâu, chắc có ai gà cho anh em hắn thôi.
- Này, lão Khuê Tinh chớ có nói càn. Lão Tôn sẽ đọc một bài thơ nữa cho nhà ngươi coi. Hãy đợi đấy!
Trong tay Tôn Ngộ Không xuất hiện một tờ giấy, trông như giấy trắng nhưng sau mấy vòng xoay xoay thì các dòng chữ bắt đầu hiện lên. Với hai bước nhảy kiểu khỉ, Hành Giả đã tiến ra trước mặt Thượng Đế và Tây Vương Mẫu lễ phép cúi đầu chào.
- Muôn tâu Ngọc Đế, muôn tâu Tây Vương Mẫu. Xin cho phép Lão Tôn đọc một bài thơ  sich-ết... à à,  quên mất, thơ này trước vẫn gọi là Lục Bát ạ...
- Nhà ngươi...nhà ngươi ...- Ngọc Hoàng thực sự kinh ngạc - Đấu Chiến Thắng nhà ngươi viết về cái gì vậy?
- Về... về con sông ranh mà nhiều người oán trách, cái con sông Ngân Hà ấy ạ.
- Nhà ngươi, nhà ngươi..- Ngọc Đế có vẻ lúng túng với cái tính nói thẳng của con khỉ Tôn Ngộ Không - Thôi được, nếu là thơ ngươi làm thì cứ đọc đi. Khen chê đều được, ta chẳng phạt ai cả.
Em-xi Kim Ngưu vội vàng pha trò để không khí trở nên nhẹ nhàng hơn:
- Muôn tâu Ngọc Đế. Hôm nay làm thơ thì được đọc, dẫu hay dẫu dờ ( ý thần là dẫu hay dẫu dở đấy ạ)
  Vậy nên có lẽ bây giờ.
  Mời Ngộ Không đọc bài thơ sích... Sích gì ấy nhỉ Ngộ Không ơi? - Ông ta hỏi nhưng Hoàng Y  nhanh nhảu đỡ lời:
- Sích-ết là Lục bát thơ.
  Lục tung cả trạn sẽ trơ ra vần...
Tiếng cười đùa lại rộn lên. Vương Mẫu phẩy quạt ngọc:
- Đọc đi, Ngộ Không! Ngọc Đế cho phép rồi đấy.
Tuy thế con khỉ lại đưa bài thơ cho em-xi Kim Ngưu       
- Lão Tôn xưa nay quen múa Như Ý bổng hơn là múa mồm, nhà ngươi đọc hộ ta với.
  Cầm tờ giấy chép thơ của Ngộ Không trong tay, Thiên Tinh này cất tiếng đọc:
Dẫu là sông nhỏ giữa đời
Vẫn đem về biển muôn lời yêu thương.
Hằng Hà kia cuộn khói hương.
Tải tro muôn kiếp vô thường nhân gian.
    Em-xi Kim Ngưu dừng lại một tí vì có những tiếng rì rầm. Hoàng Y bảo Thanh Y: Con khỉ cũng biết làm thơ nhỉ!Tiếng một cô khác:Hắn thuổng của tay nhà thơ nào đấy mà. Kim Ngưu giơ tay yêu cầu mọi người im lặng rồi tiếp tục đọc:
Tiền Đường dẫu chịu nỗi oan                   
Thân Kiều đắm, giữa muôn vàn oan khiên.
Qua thác ghềnh lại tới miền,
Yêu thương, đằm thắm, êm đềm, thiết tha.
          Kim Ngưu lại phải dừng vì có tiếng thì thào của Thanh Y: - Tử Y ơi, con khỉ bắt chước kiểu thơ tay thi sĩ Mây Trời nhà mày kìa!Tử Y đỏ mặt đấm vào lưng bạn: Con nỡm, Vương Mẫu để ý đấy!
Kim Ngưu lại đọc:
Trời cao kia, chỉ Ngân Hà.
Tay ai nỡ rạch chia xa ân tình.
Để Chức Nữ lệ long lanh  
Ngóng chồng vò võ năm canh lạnh lùng.
Nỗi đau, đau đến vô cùng.
Khiến cầu Ô Thước rùng rùng lông rơi...
          Đến lượt Tây Vương Mẫu đứng lên quay sang hỏi Tôn Ngộ Không:
          - Này, con khỉ kia, ai gà cho mi làm thơ như vậy. Chính tay ta đã rạch ra con sông ấy để trừng phạt vợ chồng chúng nó vì tội cả hai đứa đều mải chơi, bỏ bê công việc đấy mà. Quên, ta phải nói bằng thơ...
           Bà chúa Vườn Đào muốn  sửa sai nhưng Ngọc Đế đã xua tay:
          - Không cần sửa lại bằng thơ.
            Vì con sông ấy bây giờ còn đâu.
          Tháng bảy chẳng có mưa ngâu.
            Quạ đen chết sạch từ lâu còn gì... Ta nói có đúng không, các khanh?
          - Dạ, thưa Ngọc Đế, thần thấy đúng là như vậy - Khuê Tinh khom mình thưa - Ở dưới kia họ chặt cây, phá rừng, đốt những thứ quái đản gì đó khiến khói bốc lên làm thủng cả tầng ô-zôn. Sông Ngân bây giờ cạn khô, chả cần bắc cầu trẻ con cũng có thể chạy qua đấy ạ!
           - Dạ thưa thần có ý kiến - Em-xi Kim Ngưu bỗng giơ tay.        
          - Cái gì? - Ngọc Hoàng Thượng Đế hỏi - Ngươi là người dẫn chương trình, làm sao phải giơ tay giơ chân, cứ nói đi xem nào!
  - Dạ thưa thần muốn nói rằng
    Ngưu Lang, Chức Nữ giờ răng đã mòn.
    Bên nhau họ đẻ sòn sòn
    Sắn ngô gặm miết nên mòn hết răng ạ!
          - Lại còn thế nữa? - Vương Mẫu sửng sốt - Chuyện xảy ra từ bao giờ vậy, ngươi có biết không, Khuê Tinh?
     - Dạ thưa, chuyện cũng mới thôi 
     Trăm năm dưới ấy bằng đôi ba ngày
     Theo thời gian ở trên này..., thưa Vương Mẫu! - Khuê Tinh đáp
     - Thế ra, thế ra...- Vương Mẫu vẫn chưa hết sửng sốt - Có ai rõ chuyện xảy ra với vợ chồng nhà nó nói ta nghe xem nào!
- Thưa Vương Mẫu, các chị Tử Y, Thanh Y... xuống trần về có kể cho thị nữ nghe ạ - Hồng Y  thưa, sau đó cô ta cố gắng kể bằng thơ:
- Từ ngày sông Ngân cạn
  Chức Nữ đón Ngưu Lang
  Cùng nhau đi khai hoang.
  Ở Tây Nguyên đất đỏ (tiếng cười bắt đầu nổi lên)
  Giờ thì họ đã có
  Thêm bốn năm đứa con.
  Chức Nữ đẻ sòn sòn
  Ba năm hai đứa ạ!
- Chết, sao chúng đẻ nhiều và nhanh thế. Vậy lấy gì cho bọn trẻ nó ăn?! - Vương Mẫu thực sự kinh ngạc.  
Em-xi Kim Ngưu nói thêm:
- Dạ, thưa Vương Mẫu.
  Ăn sắn với khoai.
  Thứ củ dài dài
  Trần gian nhiều lắm...
- Thôi thôi, chuyện ấy sau hãy hay  (Ngọc Hoàng Thượng Đế  xua tay)
  Kẻo mất thi hứng của ngày luyện thơ...
 Ngọc Đế nhìn quanh rồi thốt ra:
- Tôn Ngộ Không đâu ấy nhỉ?
  Chắc chuồn mất rồi, đồ con khỉ!
  Ơ, cái túi da của hắn kia.
  Nghe như có tiếng gì lí nhí...
      Quả thật Tôn Ngộ Không đã chuồn đi mất từ lúc nào. Chiếc túi da đeo bên hông bỏ lại ở chỗ Trư Bát Giới ngồi lúc nãy. Chiếc túi động đậy như có con gì ở bên trong và phát ra những tiếng kêu lí nhí.
  - Hồng Y,  mở thử xem nào
    Con gì hắn nhốt trong bao nãy giờ - Vương Mẫu ra lệnh cho cô thị tì tin cẩn.
  Hồng Y cùng một thị nữ nữa nhanh nhảu chạy lại, họ loay hoay cởi sợi dây thắt miệng túi khá chặt. Chiếc túi được mở phanh miệng. Hai nàng tiên vừa nhòm vào đã kinh hãi lui lại, kêu lên:
- Con khỉ, con khỉ bắt cóc người.
  Cho vào túi đem lên Trời ạ, thưa Vương Hậu!
Ngay đó từ trong túi chui ra hai người, hệt như hai đứa trẻ chui ra từ bụng mẹ. Đầu chui ra thì bé nhưng ra hết bên ngoài thì lớn lên thành người đã trưởng thành. Họ dụi mắt nhìn quanh. Bốn cô tiên đã xuống trần há mồm vì kinh ngạc, Thanh Y bấu hông Tử Y nói nhỏ:
- Đúng tay thi sĩ Mây Trời của chị rồi kìa.
Tử Y chạy lên mấy bước, ngạc nhiên và mừng rỡ, muốn ôm lấy người tình nhưng Lục Y giật áo, nói khẽ vào tai: - Cẩn thận, mọi người đang nhìn đấy!
Người chui ra khỏi bao đầu tiên cũng đã nhận ra Tử Y giữa bao nhiêu người và cảnh vật lạ mắt,  muốn chạy đến với người yêu dấu nhưng mấy cô tiên đã nháy mắt và kín đáo làm cử chỉ răn đe nên chàng ta đành đứng yên tại chỗ. Người thứ hai đứng im với vẻ mặt tỉnh khô, cao ngạo, ra vẻ chẳng có gì là lạ lùng đối với anh ta.
  - Họ là ai, sao Ngộ Không lại bắt họ đem lên đây nhỉ? - Những tiếng hỏi nhau xôn xao.
  Vương Mẫu và Ngọc Đế đã yên vị, có vẻ không lạ với những trò ma của con khỉ xưa nay. Bà Chúa Vườn Đào phẩy quạt, nói với Thái Bạch Kim Tinh:
 - Kim Tinh hỏi xem người ta
   Là ai, vì cớ chi mà lên đây.
   Xong ngày luyện thơ hôm nay
   Thì đưa họ trở về ngay dưới trần...
Kim Tinh cung kính thưa:
 - Thần xin vâng chỉ - Nói xong ông ta lại gần hai người mới chui ra khỏi túi da,  nói với họ:
 - Đây là Thiên giới
      Hai ngươi đã tới
   Dẫu lí do gì
   Cũng không bắt tội...
       Trong khi Thiên Tinh đầu bạc đang nghĩ tiếp câu thơ để diễn đạt ý của mình thì người mà cô tiên Tử Y hết sức hân hoan khi nhìn thấy đã nhanh chóng đáp lời:
- Thưa ngài, tôi rất mừng vui
   Được tới đây, được lên trời gặp tiên.
   Dẫu rằng họ bắt tôi lên.
   Giống như tóm cổ một tên bụi đời
   Thưa tôi - thi sĩ Mây Trời...
       Ngọc Đế vội đứng lên. Đức Chí tôn làm một cử chỉ thân thiện và tỏ ra rất vui mừng, người nói:
       - Xin chào thi sĩ Mây Trời.
       Hữu duyên ta mới gặp người hôm nay.
       Đã lên thì lưu lại đây
        Để Nguyên Tiêu tới dự ngày Hội Thơ. 
       Ngọc Đế ra hiệu cho các tiên nữ đưa ghế đến mời thi sĩ Mây Trời ngồi và tiếp nước. Sau đó đức Chí Tôn trông sang người thứ hai vẫn đang đứng khá ngạo nghễ, mắt nhìn mấy con ... thạch sùng hoặc tắc kè gì đấy đang len lỏi bắt nhện trên mái nhà. Thấy thế Người ngồi xuống ngai, ra hiệu cho Kim Ngưu lại hỏi chuyện người lạ.
       Người dẫn chương trình tiến lại gần vị khách thứ hai - cũng từ trong chiếc túi da của Tôn Ngộ Không chui ra. Lúc này anh ta mới cúi xuống nhìn Thiên Tinh Kim Ngưu.
       - Wen-cơm khách đã tới thăm - Kim Ngưu lên tiếng
        Cớ sao người lại phải nằm trong bao?
      - Thôi thôi xin bỏ những câu lục bát với văn vần đi cho, dẫu tôi chưa được biết ngài là ai - vị khách ngắt lời - Trình độ văn minh của trái đất đã đạt đến mức mà các ông bà Bàn Cổ, Nữ Oa không thể nào tưởng tượng nổi. Từ lâu lắm rồi Trái Đất đã xếp các câu thơ có vần vào sọt rác, giờ là thời của thơ Hiện sinh và Hậu Hiện đại rồi, ngài không biết sao, mà ngài là ai vậy?
       - Thế ư? Ta... ta... - quen miệng nên người dẫn chương trình lại nói tiếp bằng văn vần:
       - Ta đây là Kim Ngưu Thiên Tinh.
           Một trong hai tám sao Thiên Đình
         Trần gian gọi Nhị Thập Bát Tú - (Thấy vị khách vẫn chưa chú ý đến mọi người, Kim Ngưu nhắc nhở)  Hãy thi lễ với Ngọc Đế anh minh...    
       - So-ri! Tôi sẽ thi lễ với Thượng Đế ngay, thưa ngài - vị khách đáp - Trên này hình như chỉ có một Thượng Đế chứ dưới trần bây giờ nhiều lắm. Có điều xin ngài đừng nói những câu văn vần với tôi nữa. Nghe những câu thơ kiểu ấy tôi buồn nôn lắm, te-ri-bờn-li so-ri!
        - Trần gian lại xuất hiện con khỉ đá mới - Hồng Y nói với Hoàng Y - Sao các chị ở dưới ấy về mà chẳng kể gì cả? 
       - Con khỉ này trông kháu khỉnh hơn con khỉ Tôn Ngộ Không đấy nhỉ?! - Thanh Y khúc khích với Lục Y.
        - Nhưng trông hắn chướng lắm, tao thấy tay thi sĩ Mây Trời của Tử Y dễ chịu hơn - Hoàng Y thì thầm với Lục Y rồi lại ghé vào tai Tử Y - Khéo chọn nhỉ! Tay thi sĩ của cậu trông cũng vào loại to tai dài đuôi đấy!
       Tử Y đỏ mặt, lén nhìn Vương Mẫu xem Bà chúa Vườn Đào có để ý không. Bà ta vừa đứng lên, hất chiếc quạt đã gấp gọn, ra lệnh với vẻ khó chịu:
       - Các ngươi tìm xem Tôn Ngộ Không có còn ở quanh đây không. Bảo con khỉ trả ngay người này về quê của hắn.
       - Tuân chỉ, thưa Vương Mẫu! - Mấy vị tiên, cả nam lẫn nữ chạy ra ngoài tìm kiếm nhưng họ quay trở vào rất nhanh. Một vị tiên - đó là Khuê Mộc Tinh - khom lưng tâu với Ngọc Đế và Vương Mẫu:
       - Con khỉ đã cùng Bát Giới đằng vân đi mất rồi ạ.
       - Vậy giao việc này cho Thiên Cân Đại Lực Sĩ cũng được - Vương Mẫu tiếp tục phân phó, sau đó bà vẫy Lục Y - Ngươi ra ngay vườn đào xem anh em nhà chúng có lẻn vào giở thói ăn trộm như ngày xưa nữa không.
    Lục Y dạ,  định kéo tay Tử Y cùng đi nhưng nàng này rụt tay lại.
       - À, hiểu rồi - Lục Y nhấm nháy - Người "iu dấu" đang ngồi kia mà! Thôi, tớ đi một mình cũng được - Cô tiên nhanh nhảu chạy ra ngoài cung Giao Trì.
   Thiên Cân Đại Lực Sĩ đột ngột chui lên từ dưới nền nhà nhưng Ngọc Đế giơ tay ra hiệu hãy khoan. Người nói với Kim Ngưu:
       - Mời anh ta ngồi đây, ta muốn hỏi chuyện một lúc - Ngọc Đế chỉ tay vào chiếc ghế trống gần đó.
    - Ta có nghe nói về các phái thơ Hiện sinh với Hậu Hiện đại dưới trần gian. Văn chương thì muôn đời  không nên bó hẹp vào khuôn mẫu nào cả... - Ngọc Đế nói và đại biểu của nền thơ mới ngắt lời người:
       - Đúng như thế đấy ạ. Tôi - Đại Thi hào Cách Tân - lấy làm ngạc nhiên về sự nắm bắt thông tin ở trên này, mặc dù trong căn nhà rộng như vầy mà không có một chiếc máy tính nối mạng nào.
       - Tuy vậy các dòng thơ ngươi nói, trên Thiên Giới này chưa có dịp làm quen - Đức Chí Tôn tiếp tục nói - Ngươi thử làm một vài bài thơ về đề tài sông Ngân theo các phong cách mới để ta và quần tiên nghe xem sao.
       - Xin hai phút - vừa nói người này vừa rút túi ra một chiếc mo-bai to bằng bàn tay, ấn số trao đổi bằng tiếng Anh với ai đó. Sau đó anh ta tiếp tục tìm dữ liệu trên màn hình mô-bai và đọc:
          - Ngân Hà rùng mình
                                           lần cuối
          Như con giun trong hộp mồi câu
                                                             lần cuối
          đứt đoạn bởi móng tay người đi câu bấu vào
                                                                                 lần cuối...
          Mặt mũi chư tiên trông khá ngơ ngác nhưng Cách Tân chẳng hề để ý, anh ta tiếp tục đọc.
          Ngân Quang bị hút vào hố đen vũ trụ
                                                                     lần cuối
          Xác rắn khô quấn thành hình chữ Hà
                                                                   lần cuối
          Một hõm đáy lở loét rỉ ra giọt mủ vàng
                                                                       lần cuối
          Và đó là lần cuối
                                     chiếc sọ đười ươi thối
                                                                      nhớ đến sông Ngân.
   Đại thi hào Cách Tân tự đắc ngồi xuống trước các bộ mặt ngáo ngơ của quần tiên. Mặt các tiên cô trông chua như dấm, Vương Mẫu đưa hai ngón tay day vào hai bên hõm thái dương. Ngọc Đế cũng định làm vậy nhưng Người kịp thời dừng lại vì vị khách đã đứng lên tiếp tục bấm mo-bai và đọc bài thơ thứ hai:
- Bù cho những năm dài xa cách
  Không một lời oán trách
  Chức Nữ nằm ngửa,  thỗn thện ở trần
  Hai thằng cu bú hai bên
  Vú...
Có tiếng" ối" nho nhỏ rồi hai ba cô tiên che mặt chạy vội vào sau cánh gà. Vương Hậu sửng sốt muốn giơ tay ra ngăn những câu thơ sắp tuôn ra nhưng Ngọc Đế vội can thiệp : - Cứ để yên, cố nghe thêm tí đã. Với vẻ bất lực Tây Vương Mẫu đành ngồi phịch xuống ghế trong khi thi sĩ Thơ Mới giơ một tay lên cao tiếp tục đọc với vẻ phấn khích:
Đẻ nhiều
Ngưu Lang thành con trâu
Kéo
sắn với khoai
                      thành sợi.
Chui từ họng ra đít
                                lũ trẻ con
Dài
         hơn sông Ngân
                                   nỉ non...
Từ nãy Tây Vương Mẫu đã phải đưa tay lên bịt cả hai tai lẫn thái dương nhưng đến lúc này thì hết sức chịu đựng. Bà Chúa Vườn Đào lảo đảo ngã vật ra, nếu Ngọc Đế không đỡ kịp chắc là đã lăn xuống nền nhà. Mấy thị nữ vội vàng xô lại khiêng Thiên Hậu vào phòng trong.
          - Thôi thôi, ta hiểu thơ của nhà ngươi rồi - Ngọc Đế thốt lên.
          - Đa tạ, đa tạ! Thiên Đình có khác - Cách Tân  tỏ vẻ cảm kích khá ngạo nghễ - Ở dưới kia các nhà Thơ Mới chỉ có thể hy vọng vào vài ba đời sau. "Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân "...hiểu văn chương.
           - Ta hiểu, ta hiểu ngay mà! - Ngọc Đế ngắt lời vị khách -  Ta hiểu rằng đến cả  ta cũng chưa chắc đã đủ công lực để nghe ngươi đọc thơ.
          - Quá khen, quá khen...- Cách Tân tỏ vẻ khiêm tốn.
          Với vẻ băn khoăn Đức Chí Tôn hỏi thêm:
- Thế ở quê hương ngươi có bao nhiêu nhà Thơ Mới ?
- Đếm trên đầu ngón tay - câu trả lời khá ngạo nghễ.
Thượng Đế thở ra một hơi:
- May quá, ta cứ nghĩ là nhiều hơn thế.
Quay nhìn chư tiên một vòng rồi đức Chí Tôn bỗng nghiêm giọng nói với Cách Tân:
- Ngươi phải biết rằng để trở thành Thượng Đế ta đã phải tu tới một ngàn năm trăm năm mươi kiếp, mỗi kiếp một trăm hai mươi sáu ngàn năm, vậy mà vẫn không hiểu được thơ của ngươi thì hi vọng gì ở vài trăm năm sau?
- Thế ra, thế ra... 
          - Ưng gì ngươi có thể xin đem về Hạ Giới - đức Chí Tôn ngắt lời - nếu như thích có vật làm kỉ niệm, nhưng trên này không thể lưu giữ ngươi lâu hơn được nữa.
          Sau đó Ngọc Đế quay sang quần tiên trong cung Giao Trì, giơ hốt bạc lên truyền lệnh:
- Nguyên Tiêu tới Trẫm quyết định mở Hội Thơ ở cung Diêu Trì này. Mời tất cả những ai ham thích thơ ca, kể cả đại biểu các dòng thơ dưới Hạ Giới nếu như có thể mời họ.
-        Muôn tâu Ngọc Đế, nhưng... nhưng - Em-xi Kim Ngưu cùng với các Thiên Tinh nhao nhao lên. Tuy nhiên Ngọc Đế giơ hốt lên ngắt lời tất cả.
-        Trẫm quyết định như thế. Tuy nhiên ta muốn hỏi ý các ngươi có nên gửi giấy mời đại biểu các dòng Thơ Mới, sản sinh ra những bài thơ như người kia vừa đọc hay không.
          Ngọc Đế ngừng lại nhìn nét mặt đã có phần nhẹ nhõm của quần tiên, sau đó Người nói thêm:
          - Vì ta e rằng nếu mời họ lên đây thì Hội Thơ Nguyên Tiêu sẽ biến thành Hội Nguyên... Khó Tiêu. Ý kiến quần tiên thế nào: Các ngươi thích hội Nguyên Tiêu hay hội Nguyên Khó Tiêu.
          Đầu tiên là em-xi Kim Ngưu, sau đó là các tiên nữ cùng một số Tinh Tú có mặt bắt đầu lắc mông, ngoáy vai, hô và nhảy nhót theo nhịp của bài hát "Alibaba":
          Mênh mang Tây Phương nơi đây, có vườn Đào Tiên ngát hương ngàn năm,  nơi - cung - Giao - Trì.
          Nguyên Tiêu năm nay đào ra trái thơm quần tiên khắp nơi đều vui lá - la - lá là...
          Nguyên Tiêu năm nay Hội Thơ rất vui, bánh trôi cực ngon - lá la lá là... . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
          Vương Mẫu vừa từ phía trong đi ra, bà phẩy quạt lia lịa kêu lên:
           - Thôi thôi, các ngươi làm  gì thế?! 
          Lập tức thi sĩ Mây Trời nháy mắt với các tiên nữ rồi đổi giọng:
          Hò lơ, hớ lơ, lắng tai nghe tiếng ai đang hò lờ! - chàng ta lĩnh xướng:
          Tết Nguyên Tiêu của đất trời - (Đám tiên nữ cùng em-xi Kim Ngưu lập tức  đệm theo: ai đi hò lờ)
          Vịnh thơ, rồi nếm bánh trôi ngọt ngào (ai đi hò lờ)
          Bánh nhân hoa quả ngon sao (ai đi hò lờ)
          Lẫn Thơ Mới vào Nguyên rất khó Tiêu...
          Cả đức Chí Tôn lẫn Tây Vương Mẫu cũng hát theo: hò lơ, hó lơ, lắng tai nghe tiếng ai đang hò lờ...
           Màn mây từ từ kéo ra che khuất cung Diêu Trì của Tây Vương Mẫu.
                                                                

                                                       HẾT
READ MORE - Kịch bản sân khấu hài: HỘI NGUYÊN ... KHÓ TIÊU (Phần 2 - Cảnh 3) - Ngọc Châu

NHƯ SỢI KHÓI MONG MANH - thơ Trúc Thanh Tâm

 - Gởi hương hồn Nguyệt Lãng



Thơ thẩn chờ em bên phố hẹn
Gió lùa trong nắng, tóc bay nghiêng
Áo trắng nữ sinh Đoàn Thị Điểm
Cứ kéo chân ta xuống Ngô Quyền

Cái thuở tâm hồn chưa vướng bụi
Bạn bè gặp mặt cứ lai rai
Nhớ bến Ninh Kiều mùi bánh cống
Chảy mãi trong ta giấc mộng dài

Chiến tranh mỗi đứa đi mỗi ngã
Nhưng tình thân hữu vẫn chưa xa
Chén cơm manh áo đời trôi dạt
Những đứa mất đi, những đứa già

Đêm nay cũng lại mùa gió bấc
Vậy mà, đã bốn chục năm sau
Đời như sợi khói thành mây trắng
Nhớ Bến Tre, ly phê đá hôm nào

Bình Phước thân yêu mầy ngủ lại
Chưa về trên được cứ nghe kinh
Thằng Thoại, thằng Cang, tao nhớ mãi
Thời làm văn nghệ Thái Yên Chinh !

02.01.2014

TRÚC THANH TÂM
 ( Châu Đốc )
_________________________
- Thái Yên Chinh : Một bút hiệu trước đây của Nguyệt Lãng, chỉ những bạn bè thân thiết mới biết.
READ MORE - NHƯ SỢI KHÓI MONG MANH - thơ Trúc Thanh Tâm

KHÓC NGUYỆT LÃNG - Châu Thạch

                             


Ai đi qua vòm trời?
Trăng đêm nay lạnh lắm
Bạn tôi tên Nguyệt Lãng
Đã đi vào xa xăm
Võng thơ bạn để ai nằm ?
Bút thơ bạn để con tằm nào giăng ?
Bạn về chốn ấy vui chăng
Cởi con hạt trắng mà thăm cõi trời
Đường trần tôi gọi, bạn ơi !
Chỉ nghe nguyệt vỡ sao rơi lạnh lùng
 Đêm giọt lệ khốn cùng
Tê trong lòng khóc bạn
Khóc cho người, khóc cho tôi vô hạn
Đâu rồi Nguyệt Lãng giữa vườn thơ ! 

Chắc còn một cõi mộng mơ 
Bạn ơi thì hẹn bên bờ lưu ly   

Châu Thạch

READ MORE - KHÓC NGUYỆT LÃNG - Châu Thạch

Cảm xúc NGÀY ĐẦU NĂM DƯƠNG LỊCH – thơ Trần Tư Ngoan





Tờ lịch cuối vừa bóc ra nằm thở
Trút khỏi lưng cả một đống tháng ngày
Người thản nhiên vò nhàu nát trong tay
Không muốn nhận lời chào từ quá vãng

Chiếc đồng hồ chưa phút giây chán nản
Thả thời gian lạc giữa cánh đồng đời
Mặc cụ già run rẩy lần chiếc gậy
Đứng nghe từng tiếng đám trẻ cười vui


01/01/14
READ MORE - Cảm xúc NGÀY ĐẦU NĂM DƯƠNG LỊCH – thơ Trần Tư Ngoan

Wednesday, January 1, 2014

Ca khúc CHẦM CHẬM - nhạc và lời Nguyễn Trần Đức Anh - giọng ca Xuân Phú







READ MORE - Ca khúc CHẦM CHẬM - nhạc và lời Nguyễn Trần Đức Anh - giọng ca Xuân Phú

MÙA GIÓ BẤC - thơ Trúc Thanh Tâm




Khi mùa gió bấc tràn muôn hướng
Đời người ngắn lại, tuổi chồng thêm
Dòng sông thơ ấu trôi ra biển
Ta ngẩn ngơ trông phía đất liền

Thời gian chẳng đợi chờ ai cả
Xin chớ nằm mơ chuyện kiếp mai
Nghìn xưa cứ ngỡ nghìn sau tới
Trong tiếng cười giòn buổi sáng nay

Nghe trong nắng ấm hương của đất
Cỏ mềm sao cứ vướng bước chân
Dường như ai đó vừa rơi lệ
Đau nhói tim ta những giọt thầm

Quê hương mình mỗi nơi mỗi khác
Đi hoài chưa giáp một vòng xoay
Mở to đôi mắt chưa thấy hết
Đừng bao giờ thề thốt với ai

Và, có lúc lòng ta tự hỏi
Mình bước lên hay bước xuống cuộc đời
Khi đang được sống trên giả dối
Nhưng, chết là sự thật, em ơi !

Tháng 01.2014
TRÚC THANH TÂM
 (Châu Đốc)
READ MORE - MÙA GIÓ BẤC - thơ Trúc Thanh Tâm

LÃNG ĐÃNG TÌNH YÊU ĐÀ LẠT - thơ Nguyễn An Bình




*Trong giấc mơ tôi có tình yêu Đà Lạt
Nghe đâu đây còn tiếng đàn Trịnh Công Sơn
Hòa giọng hát Khánh Ly mộng mị tâm hồn
Đã từng qua đây trong bước chân lãng tử.

Có tình yêu tôi là suốt đời không cũ
Cùng hàng phượng tím đang chờ hạ trổ hoa
Nước Hồ Xuân Hương rải bạc ánh trăng ngà
Nghe hiu quạnh vẫn nồng nàn hơi thở.

Em có nghe bản tình ca bay trong gió
Trong tiếng chuông ngân em đi lễ thánh đường
Nhà thờ con gà chiều lãng đãng trong sương
Hương con gái làm tim tôi  thêm ngây ngất.

*Trong giấc mơ tôi có bốn mùa Đà Lạt
Cùng những con đường  lên xuống thấp cao
Ngồi ở đây nhìn đèn phố núi muôn màu
Giọt cà phê nhỏ xuống đời tôi sóng sánh.

Ánh sáng hắt lên bầu trời đêm lấp lánh
Em bồng bềnh trong sương lạnh chiều đông
Ở bên tôi em muôn thuở giấu trong lòng
Lang thang mãi nên tình yêu đành lạc mất.

Em hồn nhiên hát giữa đồi chè xanh ngắt
Nghe tiếng thác reo lại nhớ  mùa hoa đào
Tôi tìm em  lẩn trốn  trong những vì sao
Rồi quên mất mình ở đâu trong phố núi.

NGUYỄN AN BÌNH

READ MORE - LÃNG ĐÃNG TÌNH YÊU ĐÀ LẠT - thơ Nguyễn An Bình

CHUNG RƯỢU ĐẦU NĂM - thơ Hoàng Yên Lynh



Chiều nghiêng nghiêng quán vắng
Uống rượu chỉ mình ta
Rượu nồng hay men đắng
Đầu năm ngóng quê xa.

Hoàng hôn chìm đáy bát
Tóc chiều đã úa phai
Ân tình như khúc hát
Theo gió ngàn mây bay.

Biết bao điều tâm nguyện
Xin gởi đến ngàn sau
Đành thôi thuyền lạc bến
Biết tìm về nơi đâu .

Nhân sinh ừ thế đó
Rượu mãi tìm tri âm
Người đâu sao vắng ngõ
Quẩn quanh rồi trăm năm .

Sông hồ thôi mỏi cánh
Đã mây rụng chiều sương
Cuối đời thân cô quạnh
Ngậm ngùi câu thủy chung.

HOÀNG YÊN LYNH

B'lao 01.01.2014
READ MORE - CHUNG RƯỢU ĐẦU NĂM - thơ Hoàng Yên Lynh

QUYỂN LỊCH BLỐC (Tiễn năm cũ, đón năm mới) - Trường Hải Lê Văn Đông



Cùng chung cha mẹ: Năm,
Cùng chung nhà: Blốc,
Chung nhau một khuôn hình,
Hao hao nhau gương mặt. 
Mỗi con mang một tên,
Một cuộc đời, tính cách. 
Cả nhà nếp gia phong,
Xếp hàng theo thứ tự.
Anh số Một đứng trước,
Em rốt: Ba sáu lăm,
Công việc ai nấy làm,
Không phân bì, tỵ nạnh.
Mỗi ngày một tờ rơi,
Mãi xa rời tổ ấm!
Mở đầu năm dày lắm,
Theo ngày tháng dần vơi,
Lịch nối nhau rơi rơi,
Mang theo bao kỉ niệm:
Nhớ nhung và âu yếm,
Hạnh phúc và đợi chờ,
Vui sướng đến bất ngờ,
Khổ đau ào ập xuống,
Lòng lịch lại giăng tơ,
Lại gói tròn kỉ niệm!
Trăng mờ tỏ tùy đêm,
Nước dòng trong, dòng đục,
Đời có khi vinh, nhục,
Tờ lịch mang nặng lòng !
Cần mẫn tựa loài ong,
Lịch theo cùng năm tháng,
Tờ cuối cùng rơi xuống,
Báo năm mới, Xuân sang!

Đỉnh Sơn, 31/12/2013
Trường Hải Lê Văn Đông


READ MORE - QUYỂN LỊCH BLỐC (Tiễn năm cũ, đón năm mới) - Trường Hải Lê Văn Đông

LỜI TỎ TÌNH ĐẦU TIÊN - thơ Vĩnh Hoàng




Nói đi em, nói đi em 
Em hãy nói đi một tiếng yêu chân thật
Tự đáy lòng trong huyết quản buồng tim
Hãy nói đi nói đi hai tiếng yêu anh 
Cho anh hết ngỡ rằng anh lầm tưởng
             * * *
Viết đi em, viết đi em 
Em hãy viết đi một chử yêu nồng thắm
Nét ban đầu trong trắng của lòng em
Hãy viết đi hai chữ yêu anh
Cho anh hết nuôi tình em trong mộng
             * * *
Nhìn đi em, nhìn đi em 
Em hãy nhìn anh bằng đôi mắt mộng ước
Lửa ái tình vút toả trói bắt anh
Anh đứng im trơ mình như tựng đá
Mà nghe lòng vui sướng rộn trong tim
* * *
Cười lên em, cười lên em 
Em hãy cười lên một nụ cười hồn nhiên đài các
Cho hồn anh ngơ ngẩn tận mây trời
Cho tim anh chết lặng giửa mừng vui
Ta ngụp lặn trong biển tình sóng vỗ
* * *
Xích lại gần anh 
Em hãy xích lại gần anh tý nữa
Cho men tình đốt cháy lửa yêu thương
Cho tim ta thôi bớt nỗi cô đơn
Đường tình ái hai đứa mình chung lối
* * *
Nói đi em, đừng làm thinh nữa mãi
Để lòng anh tan nát bởi vì yêu
Lòng xót xa cay đắng mãi thêm nhiều
Tình chưa đáp hay em không … chấp nhận.

                               Vĩnh Hoàng

READ MORE - LỜI TỎ TÌNH ĐẦU TIÊN - thơ Vĩnh Hoàng

Tuesday, December 31, 2013

ĐÊM CHÙA HƯƠNG - chùm thơ 4 bài của Vũ Từ Sơn



ĐÊM CHÙA HƯƠNG 

Dạo chùa Hương buổi trăng suông
mõ ai rối nhịp thơ buông lẻ vần
tịch u , tâm tĩnh , nghĩa nhân
bốn phương tụ hội , đường trần thẳng cong 


Suối Giải Oan nước xanh trong
Thiên Trù khói tỏa , mấy vòng tu thân
cửa thiền tâm sáng riêng phần
nhũ hứng động thẳm , lộc thầm cầu mong


Đỉnh Hương Tích bước thong dong
sánh vai thưởng ngoạn , chung lòng sắt son
Xuân Hương nữ sĩ dấu còn
Tản Đà , Nguyễn Bính ... câu tròn , thơ vuông


Dạo chùa Hương buổi trăng suông
mõ ai rối nhịp , thơ buông lẻ vần ...!



ÁNH MẮT TÂM LINH 

Ở cơ quan hay phòng khách gia đình
những ánh mắt ngự trên tường
nghiêm nghị và hào hoa
hồn hậu mà khinh bạc
thẳm sâu mà cởi mở
bàng quan mà sắc sảo
tươi tỉnh trần gian ... như vừa mới chia xa 

Những cặp mắt ngự trên bàn thờ
nghiêm trang mà trìu mến
khắt khe mà bao dung
thăm thẳm sâu xa , nhắn nhủ  

Ánh mắt tâm linh
gợi ta bộn bề quá khứ
nhắc ta hướng thiện làm người
can đảm vượt trùng khơi ... 

Đến khi nào ta cũng nhìn như thế
hòa với tổ tiên ánh mắt diệu vời ...



TRONG KHU TƯỞNG NIỆM NGUYỄN THÁI HỌC 


Nguyễn Thái Học đã đi cùng dân tộc
tới chân trời giữa thế kỷ hai mươi
và ông mãi vẫn đi cùng đất nước
tới xa vời mặc sóng gió chơi vơi ... 

Ông đã sống chan hòa giữa những người thân
và tỏa sáng giữa bạn bầu đồng chí
vì độc lập tự do , tình yêu , nghĩa khí
để “Không thành công cũng thành nhân" (1) 

Yên Hòa xanh giữa Yên Bái xanh xanh
“Việc nước xưa nay có bại thành" (2) ...


(1)        Trong khu tưởng niệm Nguyễn Thái Học tại Yên Hòa , Yên Bái có dòng chữ lớn : “ Không thành công cũng thành nhân “
(2)        Câu thơ của Hoàng Văn Thụ .


  
GIỮ BIỂN TRỜI TRƯỜNG SA
Kính tặng bộ đội Trường Sa 

Đảo ta nhiều kẻ dòm ngó
biển trời bão gió bao la
cá nhiều, tầng tầng khoáng sản
đảo chìm, đảo nổi Trường Sa ... 

Nam quốc sơn hà ...” định phận
trời ta đâu thể mập mờ
Trường Sa biển trời sóng sánh
trùng trùng sóng cả - trang thơ 

Giữ biển , giữ trời Tổ Quốc
ngàn năm Hoàng Sa - Trường Sa ...!

VŨ TỪ SƠN
ĐC:Số 29, ngõ 137 Hùng Vương
TP Bắc Giang , tỉnh BG .


READ MORE - ĐÊM CHÙA HƯƠNG - chùm thơ 4 bài của Vũ Từ Sơn

BÀI THƠ SÁU CHỮ CUỐI NĂM - Bình Địa Mộc




ngày ba mốt tháng mười hai
điện cúp cả nhà tối hoẳm
bố hỏi, tiền trả chưa hả
con thưa, xong tự hôm qua

loay hoay dưới bếp mẹ la
coi chừng đường dây tủ lạnh
cũ rồi, có khi chập mạch
chị rằng, chẳng phải thế đâu

bà rơi tỏm giữa đêm sâu
dặn cháu ra ngoài đóng cửa
kẽ trộm thường hay chọn lựa
bóng đêm đồng loã giết người

em gái tủm tỉm ngồi cười
cất vở lên giường ngủ sớm
thầy ơi, nhà em điện rởm
lỗi nầy nhà nước chịu cơ

cô hàng xóm bỗng dưng nhờ
ấy ơi, cho mình chút sáng
thưa, đây thơ còn chạng vạng
lập lờ đêm với ngày va

gió một cơn rít từ xa
ong ong thời kỳ đồ đá
lượt tôi thấy mình xa lạ
lạc loài giữa chốn phồn hoa

Sài Gòn, 31.12.2013

Bình Địa Mộc
READ MORE - BÀI THƠ SÁU CHỮ CUỐI NĂM - Bình Địa Mộc

VÔ CẢM - Tản-bút-thơ - Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)



Khi trên đầu không Thượng Đế
Không Chúa không Phật
Trái tim khô cằn cảm hứng
Phản tỉnh tự tri
Lụi tàn ánh sáng trí-lương-tri
Lộng ngôn “nhân văn” “minh triết”
Cái “tôi” quẫy đạp đảo điên
Giữa vô minh bể khổ
Trí-công-cụ quỷ quyệt
Vô cảm
Rất “văn minh” và lang sói hoang sơ!

26/12/2013
Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)

READ MORE - VÔ CẢM - Tản-bút-thơ - Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)

THAY ÁO - thơ Hoàng Anh 79



Cuối tháng chạp về mùa thay áo
Nắng trải vàng tươi một góc sân 
Nghe gió xôn xao đường bụi đỏ
Lòng vui phơi phới ngóng chờ xuân.

Áo học trò xưa em trắng quá
Tháng chạp chưa sang níu tháng giêng
Mùa thi hai đứa bài không học
Mà đọc thơ tình Nguyễn Tất Nhiên.

Sông quê lau lách chiều sương lạnh
Anh bước phiêu du với cuộc đời
Chia tay em khóc trời mưa đổ
Rớt nhẹ vào tim một giọt rơi.

Mấy tháng chạp về nơi viễn xứ
Nhớ nhiều em thuở tóc hoàng kim
Nhớ ô môi rụng mùa gió chướng
Cút bắt ta chơi để trốn tìm.

Nay anh ghé lại nơi quán cũ
Giọt cà phê đắng tận đầu môi
Em đến mang mùi hương rất lạ
Mai về bên ấy rất xa xôi.

Ngày cưới em  khoe màu áo mới
Nút khuy hờ hững làn da thơm
Thời yêu say đắm xa lăn lắc
Trời xuân lất phất giọt mưa hờn.

Ngày 28/12/2013
Hoàng Anh 79


Tên: Hồ Mạnh Phi Hùng.

Bút hiệu: Hoàng Anh 79.
Sinh ngày 14/09/1973.
Đt : 0918.974.522.
mail: homanhphihung.mt@gmail.com
Đc nhà : 1S5 Lương Văn can, Chung cư Bình Khánh, Bình Khánh, Long Xuyền, An giang. 
Blog cá nhân : hoanganh79.blogtiengviet.net

READ MORE - THAY ÁO - thơ Hoàng Anh 79

ĐỜI NHƯ MỘT GIẤC MƠ - truyện ngắn Lê Hoàng



  Tôi đến nhà của bà Tuyết trong một buổi chiều cuối Đông năm … 20 …..

 Lúc này cả nhà chị đang quay quần trong phòng ăn. Các thức ăn chưa được đem lên đầy đủ, nên họ đang trao đổi với nhau về những công việc đang làm …

   Khi tôi bước tới nhấn chuông, một người đàn bà luống tuổi (chừng trên 40) ra mở cổng. Sau này, tôi mới biết đó là người đàn bà giúp việc cho bà Tuyết đã hơn năm năm qua.

- Kính chào mọi người. (Tôi chào cả nhà).

- Chào anh H. Lâu lắm tôi mới gặp lại anh (Tiếng bà Tuyết). Hôm nay chắc có điều gì mà anh đến nhà tôi? Chứ nhà báo thì ít có thời gian rảnh rổi để đi chơi, thăm viếng bạn bè?

- Vâng! Thưa chị, chắc cũng có vài lời đến phỏng vấn chị và luôn tiện thăm gia đình vào cuối năm.

(Mấy người con chị đều đứng dậy chào tôi và bắt tay. Những cái bắt tay thật chặt và đầy ưu aí…)

Tất cả năm người con cũa chị Tuyết đều lớn cả. Họ đã đều trưởng thành, đều có gia đình riêng, chỉ trừ cô em út đang độc thân, nhưng cũng đã trở thành một nữ giáo sư âm nhạc khá nhiều người biết ở Đại học Quốc gia âm nhạc.

Tôi gọi chị Tuyết bằng chị cho nó trẻ theo lối “ngoại giao” thường tình. Thực tế, chị Tuyết chỉ nhỏ thua mẹ tôi vài tuổi mà thôi.

 - Kính thưa chị, cùng toàn cả gia đình, hôm nay tôi đến đây, trước là thăm sức khoẻ chị cùng gia đình.Sau cũng xin phép chị cùng các thành viên trong gia đình cho tôi được làm một cuộc phỏng vấn “chớp nhoáng cuối năm để khán giả biết về một gia đình của một : nhà văn, một nhạc sĩ, thi sĩ và cũng là một họa sĩ, thiết kế thời trang nổi tiếng mà cả nước ai cũng đều biết tên và ngưỡng mộ. (Tôn nữ Aí Tuyết).

- Vâng! Gia đình chúng tôi rất hân hạnh được anh H. nghĩ tới, đến thăm viếng và làm cuộc phỏng vấn này. Có thể anh bắt đầu được rồi. Xin mời (Chị Tuyết nói xong, ngồi xuống).

Anh Hãi (Bác Sĩ) người con cả của chị rót một ly rượu đưa đến mời tôi, trước khi tôi bắt đầu phỏng vấn.

- Kính thưa cả nhà. Trong cuộc phỏng vấn này, tôi xin phép được chụp vài tấm hình lưu niệm cùng gia đình, cũng như để đính kèm cho cuộc phỏng vấn này thêm phần phong phú.

- Vâng! Anh cứ tự nhiên (BS Hãi trả lời).

- Trước tiên , tôi xin phỏng vấn chị Tuyết nhé.  Kính thưa chị, sau vài năm nghỉ hưu, chị có còn sáng tác thêm nhạc phẩm nào để chuẩn bị cho album mới của chị nữa hay không?

- Thưa anh! Tôi đã nghỉ sáng tác hai năm nay rồi. Việc đó có lẻ tôi chuyển lại cho con gái út tôi - Lê thị Kiều My - như anh biết lớp sóng sau sẽ đè lớp sóng trước mà. (Cười).
- Vậy thưa chị, về thơ, truyện và hội họa thì thế nào?

- Lảnh vực này cũng thế, tôi đều muốn chuyển hết cho các con chúng tôi. Có thể anh sẻ phỏng vấn từng đứa con tôi thì anh sẽ rõ hơn.Tuy nhiên, còn vấn đề thiết kế cho một vài công ty may mặc thời trang thì tôi thỉnh thoảng vẫn còn.

- Cám ơn chị. (Tôi trả lời). Sau đây, tôi bắt đầu phỏng vấn BS Hải.  Kính thưa BS Hải. Hiện nay BS đang công tác ở đâu và gia đình  như thế nào ?

- Tôi là: Trần Trung Hải.  Chức vụ: BS Trưởng khoa ngoại Bệnh viện S.  Gia đình tôi ở chung cư X , tôi có một vợ, một con gái. Bà xã tôi hiện công tác cùng chung một bệnh viện với tôi. Đó là BS  Thùy Ngân.

- Thưa BS Hãi. BS có thể cho biết chiều hôm nay là buổi cả gia đình tụ họp ở đây có mục đích gì ạ?

 - À! Thưa anh H. Gia đình anh em chúng tôi có lệ cứ cuối mỗi năm vào ngày này, anh em, vợ chồng, con cái đều trở về nhà mẹ tôi để chúc phúc và cầu an cho mẹ tôi. Vì thế hôm nay anh mới có dịp gặp gia đình chúng tôi hầu như đầy đủ không thiếu ai.

 - Ngoài nghề nghiệp chuyên môn là một BS ngoại chẩn … anh có sáng tác về văn học, hội họa hay môn gì anh ưa thích không?

 - Thưa! Hình như tôi không thích hợp trong các thứ anh vừa nói. Lúc còn sinh viên, tôi thích bóng đá, thích thể thao các môn, nhưng chỉ đẻ tập luyện cho thân thể mà thôi.

- Cám ơn anh. 

Tiếp đến tôi phỏng vấn cô Duơng Thu Minh (người con thứ hai của bà Tuyết).

- Thưa chị Minh , chị có thể cho biết một it thông tin về chị không ạ?

- Vâng, thưa anh. Tôi là Dương Thu Minh, con thứ hai trong gia đình, hiện tại tôi là giám đốc công ty thời trang Công Nghệ Thời Trang tại thành phố … Gia đình tôi có mặt hôm nay là chồng Vũ Đình An (doanh nhân) và con trai 8 tuổi.

- Thưa chị, ngoài lãnh vực kinh doanh của anh chị, chị có sáng tác hay viết văn, thơ … gì không ?

- Thưa anh, có.  Tôi thỉnh thoãng có làm một ít thơ đăng trên một vài tạp chí hay trang báo mạng điện tử. Nhưng không nhiều lắm. Làm để “enjoy” thôi anh ạ.

- Vì chị là một giám đốc của một công ty thời trang chắc chắn chị phải nhờ tới mẹ cố vấn trong vấn đề này ?

- Vâng thưa anh. Đúng thế, có những ambum thời trang của mẹ tôi đã giúp cho công ty chúng tôi phát triển và vươn lên.

- Cám ơn chị …
Sau đây, tôi xin phỏng vấn anh Hòa. Thưa anh Hòa, anh cũng có thể cho tôi biết một it về hoạt động  hiện tại của anh ?
- Thưa anh, có thể. Tôi là Hoàng Thanh Hòa, giáo sư thạc sĩ toán. Hiện tại tôi đang giảng dạy tại một đại học ở thành phố này .Tôi và vợ tôi Lê Thị Liên cùng cô con gái 4 tuổi đang sống ở căn biệt thự mini ở ngoại ô thành phố này.

- Ngoài những giờ lên bục giảng dạy, anh có sáng tác về văn học nghệ thuật không?

- Vâng. Thưa anh, có. Tôi cũng là nhà thơ Thùy Dương, đã xuất bản hai tập thơ “Ướt mi” và “ Góc tối”, nhà xuất bản Thanh Niên.

-Cám ơn anh.

- Tiếp theo, tôi xin phỏng vấn anh Phạm Triệu Dương. Kính thưa anh Dương, nhìn anh, tôi đoán anh là người từ xa về đây, chứ không phải đang sống ở thành phố này?

- Thưa! Anh đoán đúng. Tôi ở xa về… Cứ cuối mùa Đông, bắt đầu mùa Xuân thì tôi lại trở về Việt Nam để thăm mẹ tôi và anh chị, em của tôi. Hiện tôi đang cư trú tại Hoa Kỳ. Nghề nghiệp luật sư về ngành di trú và bảo lảnh.  Hiện tôi vẫn đang còn độc thân.

- Thưa anh, ngoài chuyên môn, anh có hoạt động về lãnh vực văn học nghệ thuật không?

- Vâng, tôi có ảnh hưởng tới mẹ tôi về môn hội họa. Hồi còn đi học bên Mỹ, tôi định theo ngành hội họa. Nhưng, một lý do khác đã đưa tôi qua học luật anh ạ.

- Vậy, anh có sáng tác nhiều về lãnh vực hội họa hay không?

- Thỉnh thoảng thôi anh. Vì công việc nghề nghiệp của tôi bên đó khá bận rộn.

- Cám ơn anh. Sau cùng, tôi xin hỏi cô Tôn Nữ Hoàng Yến. Xin cô cho biết một it thông tin về cô?

- Thưa anh H. Cám ơn anh đã hỏi về em. Em là Tôn Nữ Hoàng Yến, một cái tên mẹ cho tức lúc đang còn nằm nôi. (Khai sinh: Lê thị Kiều My). Hiện nay Yến đang giảng dạy về ngành  âm nhạc tại  Đại học âm nhạc thành phố X. Ngoài những bài giảng về lý thuyết căn bản về âm nhạc. Yến còn chuyên giảng và phát huy về đàn Piano … nên cũng khá bận rộn lắm anh ạ.

- Vậy, Yến có sáng tác thơ, nhạc hay hội họa gì nữa không?

- Sáng tác về nhạc thì có, như anh đã biết nhiều nhạc phẩm của Yến được nhiều ca sĩ nổi tiếng trình bày. Thơ thì thỉnh thoảng thôi … hội họa cũng thế …. Em hơi “lai lai” mẹ em một chút. Nói xong Yến cười, một nụ cuời thật dể thương và đầy thiện cảm.

- Bao giờ thì Yến lên xe hoa?

- Ồ! Hình như số em cũng long đong như mẹ em. Người yêu thì cũng có, rồi cũng qua đi, chưa có anh nào muốn dừng lại với cuộc đời riêng của em anh ạ.

- Cám ơn Yến. Kính thưa  chị Tuyết và các anh chị em trong gia đình. Tôi rất cám ơn sự ưu ái, thịnh tình của cả gia đình đã dành một ít thời gian quý báu dành cho tôi cuộc phỏng vấn chiều hôm nay.  Trân trọng kính chúc toàn gia đình an vui và hạnh phúc trong năm mới sắp đến. Sức khoẻ  sẽ đến với mọi người. Như ý trong mọi công việc.

- Này anh H. có một điều đáng ra anh đã hỏi tôi, tuy nhiên, vì tế nhị, tôi biết anh không hỏi phải không?

Tôi im lặng, không trả lời chị Tuyết. Cuối cùng chị nói với tôi : Tôi hiểu ý anh, bây giờ tôi mời anh qua phòng khách, chỉ riêng có anh và tôi thôi, tôi sẽ “giải tỏa” nỗi thắc mắc trong lòng anh, mà anh không dám nói ra vì lý do dễ hiểu . Đó là sự tế nhị của cuộc đời riêng con người.
    
Thế rồi, chị Tuyết đưa tôi qua phòng khách và chị kể :
        
- Tôi sinh ra ở Huế, ngày xưa tôi là nữ sinh Đồng Khánh, sau đó, tôi vào Sài gòn  theo học  Đại học Văn Khoa. Ở đây, tôi sinh hoạt với các hội đoàn về nhiều ngành: Hội họa, âm nhạc, văn học nghệ thuật v.v… từ đó, tôi mất phương hướng cuộc sống, không biết mình sẽ theo nghề nghiệp nào cả. Thế  rồi, có một dạo tôi đi hát ở một club của bạn bè tổ chức. Thế là, tôi trở thành ca sĩ bất đắc dỉ. Nhưng tôi không theo nghề ca sĩ. Tôi lại trở thành nhạc sĩ vì tôi đã  phổ  một bản nhạc tặng cho một người đàn ông tôi yêu. Thế rồi, tôi đi dạy giờ ở một trường trung học ở thàng phố và … mối tình đó đưa đến kết quả đưá con trai đầu lòng của  tôi ra đời. Nó là Bác sĩ Trần Trung Hải. Bố của Hải  hồi đó là một quân nhân rất lãng tử. Một hôm, tôi được tin báo anh đã tử trận. Thế là hết, tôi nghĩ rằng, tôi sẽ không còn ai để nhớ, để thương nữa.

Nhưng không, ba năm sau, trong lúc đi dự một đám cưới  của một người bạn, tôi gặp anh Dương Bá Luật. Đó là ba của Dương Thu Minh. Mối tình đến với tôi cũng rất bất ngờ và thật lãng mạn. Chúng tôi đi chơi  Đà Lạt và kết quả là Dương Thu Minh ra đời. Nhưng ông trời cũng quá bất công. Anh Dương Bá Luật đã bị thương trong một buổi tham gia đấu tranh, biểu tình nên anh  đã qua đời đột ngột khi bị “chấn thương sọ nảo”. Nỗi buồn lại đến với tôi. Người ta thường buồn, bi quan, ngược lại, tôi đem nỗi buồn vào sự sáng tác  âm nhạc, hội họa và viết văn.

Cũng sự run rủi thế nào đó, tôi lại gặp Hoàng Thái Sơn. Anh này dân vùng “giới tuyến” đẹp trai, tốt nghiệp Học viện “chiến tranh chính trị Đà Lạt”, ăn nói có duyên và đã chinh phục tôi ngay lúc mới gặp. Thế rồi Hoàng Văn Hòa ra đời. Lúc này, tôi nghĩ hạnh phúc sẽ đến với tôi. Nhưng không, thời thế biến chuyển, đất nước thống nhất Bắc Nam  thành một mối và Luật ra đi biền biệt không có tin tức.
   
Tôi  lại công tác ở  Đại học Văn Khoa nay đã đổi thành Đại học Tổng hợp thành phố X. Tôi lại gặp Phạm Ngọc Tân. Anh từ Hà Nội vào và làm viện trưởng. Thế rồi, mắt nhìn mắt, tay nắm tay. Tình yêu đến với tôi như chuyện thường tình. Một năm sau,  Phạm Triệu Dương ra đời. Lớn lên, Phạm Triệu Dương đã đi du học Hoa Kỳ; nó làm việc bên đó và như hiện nay anh biết.

 Sau khi công tác ở Đại học Tổng hợp X một thời gian,  anh Tân về Hà Nội, tôi không chịu theo anh về Hà Nội vì  tôi sống ở Sài Gòn quen và không muốn xa rời nó. Rồi, đúng tám tháng sau, tôi được tin anh Tân qua đời vì ung thư phổi (mà đúng  thôi, ở Sài Gòn, tôi khuyên anh nên bỏ thuốc lá, nhưng anh có chịu nghe đâu).
  
Từ đó tôi sống im lặng, viết nhạc, hội họa và bắt đầu làm ambum cho thời trang. Cuộc đời vẫn không tha thứ tôi, nhân chuyến về Huế, tôi gặp lại Điền. Nguyên Điền và tôi  cùng một lứa nhưng học khác trường. Điền học  Quốc Học, tôi Đồng Khánh. Sau khi học xong lớp đệ nhất thi Tú Tài 2, Điền vào Đại học Sư Phạm ban Pháp Văn. Tôi vào Sài Gòn 

Chúng tôi gặp lại nhau, mừng rỡ, kể lại chuyện ngày xưa. Đến bây giờ Điền vẫn còn độc thân? Thế rồi ý nghĩ cùng Điền lập thành một gia đình cuối đời. Vì thế, Tôn Nữ Hoàng Yến ra đời.

Cuộc đời không bằng phẳng như mình mong ước. Tôi và Điền đi Đà Lạt để vui trong cuộc vui sau cùng của cuộc tình mà mình tìm lại được với nhau.  Chúng tôi đang đi bộ trên con đường lên dốc, nhìn xuống là chợ Đà Lạt. Không ngờ, một chiếc xe hơi vô tình đã cướp mất mạng sống của Điền. Thế là hết. Tôi thề không “gặp” bất cứ một người đàn ông nào nữa. Tôi nguyện sống độc thân nuôi con lớn khôn, ăn học đến nơi, đến chốn.
  
Như bây giờ  anh đã chứng kiến. Số tôi sát phu mà? Thầy tướng nói như thế.  Dù sao, gia đình con cháu tôi hiện nay rất hạnh phúc.
  
Tôi nhìn đồng hồ đã quá 8 giờ tối, tôi thấy cô Yến qua phòng khách như muốn mời mẹ về phòng ăn. Tôi xin phép cáo từ ra về.

Qua vài tiếng đồng hồ để tiếp xúc, phỏng vấn một gia đình thấy cuộc sống hiện tại cũa con ngưòi cũng chỉ là một giấc mơ.  Cái gì đến, rồi đi chỉ trong chốc lát mà thôi. Sinh ra đời ai cũng muốn có một đời sống tử tế. Nhưng ông trời có cho ta tử tế hay không đây ? 
       
Nhớ nhé, chúng ta sẽ là người luôn luôn tử tế với bạn bè, anh em, tử tế với chính bản thân mình.                                                                                         

Lê Hoàng 

Lời tác giả: Câu chuyện chỉ là hư cấu hoàn toàn, nếu có sự trùng hợp nào chỉ là ngẩu nhiên ngoài ý của tác giả .
READ MORE - ĐỜI NHƯ MỘT GIẤC MƠ - truyện ngắn Lê Hoàng