Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, December 9, 2013

Thơ tự sự: NHẬT KÝ DÒNG ĐỜI - Độc Hành



Tuổi thơ học chẳng đến đâu
Mới thành chữ lễ, văn sâu lỡ làng
Nhà nghèo bút mực dở dang
Rời trường cấy lúa trồng lang mấy mùa
Nhìn đời thấy lắm thiệt thua
Xin cha lên phố bơi đua bạn bè
Photo, chớp ảnh học nghề
Canon, pentax luôn kề bên hông
Áo quần, giày dép láng bong
Chiều chiều ra phố thả dong chớp hình
Tan trường mấy nữ học sinh
Thấy chàng chớp ảnh cứ nhìn mãi mê
Rủ nhau đến dưới gốc me
Chớp chung mấy tấm hè về tặng nhau

Thời gian thắm thoắt qua mau
Mậu Thân (sáu tám)* người đâu tràn về
Bỏ Thành tránh đạn về quê
Tuổi vào “quân dịch” một bề lo âu
Ở nhà trốn lính chăn trâu
Được hai năm phải ra đầu quân ngay

Năm năm đi khắp đó đây
Chiến trường cát bụi gió mây phủ đời
Phước đức để lại mấy đời
(Bảy lăm)** trận chiến khắp nơi thoát còn

Hòa bình gặp lại vợ con
Sau ngày giải phóng tuổi còn thanh niên
Ngày đêm thân chẳng được yên
Đâu cần thì có thanh niên sẵn sàng
Đầu tâm luôn cứ bàng hoàng
Việc gì nguy khó gọi chàng “ngụy quân”
Mình mang hai vế vào thân
Ngày đêm thường trực mấy tuần trăng qua
Tuổi thanh - thể xác ông già
Đêm nằm suy nghĩ chẳng ra phương nào

Sáng ngày đài báo tin rao
Muốn cho no ấm tiến vào (Trung Du)***
Nghe tin chẳng mấy ưu tư
Ghi tên đăng ký Trung Du đi liền

Đi kinh tế mới “Cồn Tiên”****
Xăm mìn phát rẫy tiếp liền mấy năm
Đông về rét lạnh không chăn
Gió Lào nắng nóng hàng năm hạ về
Vùng cao cuộc sống thảm thê
Năm năm kinh tế rủi kề bên thân

Vào năm “tám mốt”*****đầu xuân
Bỏ kinh tế mới tần ngần ra đi
Tuổi Mèo sao lắm suy vi
Ly hương đổi xứ ra đi đường dài

Vào nam trú tại Đồng Nai
Đất lành chim đậu mãi hoài đến nay
Mấy năm đầu cũng trắng tay
Thăng trầm may rũi đắng cay đủ điều
Nghĩ đời như sợi dây diều
Mong manh trước gió e tiêu mạng mình

Đất trời phò hộ thương tình
Bình an sức khỏe chí tình làm ăn
Vượt qua mọi sự khó khăn
Hôm nay rủi biến, may lăn vào nhà
Sáu ba tuổi mới an gia
Dưỡng sinh buổi sáng, chiều tà xướng thơ
Bonsai điêu khắc trong giờ
Bạn hiền thỉnh thoảng bất ngờ ghé thăm
“Olong - Hoàng Đế” cứ châm******
Nhân sâm mỹ tửu mới dầm chiết ra
Hàn huyên tâm sự ngâm nga
Ngồi ôn dĩ vãng năm qua khổ đời
Cuối đời mới tạm thảnh thơi
Hàng năm du lịch đi chơi mấy lần
Nha Trang, thành phố, Huế thân
Bà con nội ngoại xa gần cũng thăm

Chữ nhân, chữ hiếu trăm năm
Bia lăng cha mẹ xây năm vừa rồi
Bài thơ nhật ký dòng đời
Bút lưu con cháu hiểu đời cha ông...

                      
Nuôi con từ thuở long đong
Vợ chồng hạnh phúc bướm ong đầy đàn
Cháu con nội ngoại hai hàng
Trai đầu nông nghiệp – thứ nàng thợ may
Trai ba trung cấp “tiện phay”
Gái tư đại học cô này “toán tin”
Gái năm đại học “sử” kinh
Trai sáu đại học “chế hình” ô tô
Đi ra ai cũng hoan hô
Nhà nghèo con cái có cô có thầy
Aó quần có chị thợ may
Muốn thông -  tin, toán cô bày dạy cho
Xe hư có chú ô tô
Danh lam muốn biết hỏi cô sử này
HONDA ốc vít muốn thay
Nhanh chân gọi cậu “tiện phay” sẳn sàng
Nhà nghèo nhìn dáng cũng sang
Comle ca vạt giày mang tiệc tùng
Ngày thường áo vẫn đóng thùng
Sáng café quán chiều lùng mát xa
                       Tối ca  nhạc sống ngân ga                            
Khuya dậy thể dục cả bà lẫn ông
Sáu ba da thịt đỏ ong
Như là bốn chục má hồng chạy theo
Từ nay thóat cảnh đói nghèo
Đêm về ông mụ ôm eo ngáy khì.
Bài thơ nhật ký lưu ghi
Để con cháu hiểu – sau khi lìa trần....

ĐỘC HÀNH 

1*(Tết Mậu Thân 1968)
2**(năm 1975)
3***(trung du là vùng kinh tế mới)
4****(CỒN TIÊN – địa danh vùng kinh tế mới)
5*****(năm 1981)
6******(trà Olong và trà HOÀNG ĐẾ)

                   ****




READ MORE - Thơ tự sự: NHẬT KÝ DÒNG ĐỜI - Độc Hành

KHOẢNG ĐỜI - Trầm Thiên Thu




Chuyện đời chỉ thấy dở dang
Niềm vui không trọn, bâng khuâng tháng ngày
Trăm năm kiếp khổ đọa đày
Xác mòn, hồn cũng như gầy guộc theo
Cuối năm chộn rộn bao điều
Sáng lo, trưa nghĩ, buổi chiều phân vân
Ngày chồng chất tháng đầy năm
Vòng-hai-mươi-bốn qua dần, dần qua
Chuyến đời lãng đãng mơ hồ
Chết theo nốt nhạc, câu thơ… nặng lòng!


TRẦM THIÊN THU

Thứ Sáu, 6-12-2013
​​
---------------------------------

– Tel : 0908.277 511
TramThienThu@Gmail.com, 
TramThienThu@Musician.org
READ MORE - KHOẢNG ĐỜI - Trầm Thiên Thu

GẶP LẠI NGƯỜI XƯA Ở NGHĨA TRANG LÀNG - Trường Hải Lê Văn Đông


(Cảm nghĩ ở nghĩa trang quê hương)




Tôi ở quê khi còn tuổi thơ,
Sống cùng với họ- những con người dân dã,
Người nông dân bạn với ruộng vườn,
Người rừng rú cả đời vượt thác,
Người công nhân tôi luyện lò gang,
Người bộ đội sao vàng lấp lánh,
Người làm nghề dạy học trẻ thơ,
Người thúng mủng bán buôn lặt vặt,
Có người quét chợ làng quê…
Họ thật thà, cởi mở,
Hiền lành như đất đai.
Họ xấp xỉ tuổi nhau,
Họ chênh nhau tuổi tác,
Song họ rất giống nhau:
Thích trêu đùa bọn trẻ.
Hay kể chuyện, nhát ma,
Đến giờ nghĩ còn sợ.
Họ thường tới Hội quán,
Xem văn nghệ của làng,
Họ rất thích luận bàn,
Chuyện làng trên, xóm dưới.
Thế rồi,
Thời gian như gió thổi ,
Lũ trẻ lớn lên dạt xa làng!
Trăm nghề vì cuộc sống.
Trở về quê vắng bóng người xưa!
Hầu hết họ đã đi đâu cả ?
Làng cũ đổi thay , con đường, lối nhỏ,
Một lớp người mới toanh thay ngôi.
Nhìn kĩ hao hao những người xưa cũ,
Chắc là thế hệ thứ 2, 3?
Như có ai mách bảo,
Tôi cất bước lên đồi
Thắp hương tổ tiên, ông bà, cha mẹ…


Thật bất ngờ, gặp họ ngày xưa ở đây đông đủ!
Lập thành làng “Nghĩa trang Quê Hương” .
Thẳng lối ngay hàng, theo gia đình, họ tộc,
Trật tự tôn ti, trên dưới, trước sau.
Họ thành khối bê tông, mộ chí,
Qua dòng tên khắc mặt đá im lìm!
Tôi nhẩm đọc từng tên người quá cố,
Ông Chắt, ông Cu, Bà Hoe, Bà Cháu…
Thấy hiện lên nụ cười, hình bóng thân quen.
Họ thân thiện chuyện trò như những ngày xưa,
Bằng linh cảm, thinh không, ảo ảnh,
Gần gũi lắm và xa xăm lắm!
Họ không phàn nàn về số phận của mình,
Họ không kể chuyện đói nghèo thuở ấy,
Họ chỉ hỏi thăm nghĩa xóm, tình làng,
Như những ngày họ còn ở trần gian.


Ai muốn có dịp gặp người xưa?
Ai muốn trở về quá khứ?
Về ngược dòng cổ tích tuổi thơ?
Cần có tấm lòng da diết quê hương,
Thắp nén tâm nhang thành kính,
Sẽ được người xưa chuyện trò,
Ngay ở nghĩa trang làng mình,
Bên mái đồi quê quen thuộc.

                    Đỉnh Sơn, 9/12/2013

                   Trường Hải Lê Văn Đông
READ MORE - GẶP LẠI NGƯỜI XƯA Ở NGHĨA TRANG LÀNG - Trường Hải Lê Văn Đông

THƠ: CHẬT QUÁ! - Bình Địa Mộc

Bình Địa Mộc


chật quá hãy đập mạnh đi
cửa nhà dẫu có không gì bâng khuâng
xin đừng vay trả lần quần
phủi tay sạch tất tần tân, nếu cần

chật quá xé toác toạc dần
áo quần che mỗi cái phần người thôi
còn con giấu phía lưng đồi
đêm trăng sáng dắt nhau ngồi phanh pha

chật quá hất nó văng ra
nồi cơm nguội chín chiều da diết chiều
bẽ đôi đũa lệch ít nhiều
giữa vuông sân gắp cô liêu rã rời

chật quá bứt nốt cuộc đời
ném vào canh bạc chập chơi thánh thần
thắng thua đôi lúc chẳng cần
xóc một phát sướng trăm phần trăm em ...

Sài Gòn, 12.2013 
Bình Địa Mộc
READ MORE - THƠ: CHẬT QUÁ! - Bình Địa Mộc

LỐI CŨ BAO-VINH - thơ Huy Uyên





Những chiếc thuyền mành cập bến
Bao-vinh đêm ngủ lặng câm
những dãy nhà-nền, trên cao mây cuốn
sông sâu ngang mặt nước đợi thuyền.

Xôn xao bóng người
mái ngói âm dương san sát
thương-lái hẹn nhau đi về
và còn lại đó mối tình người, tình đất.

Con trai Tam-quan, Sông-cầu, Bình-định
chở theo thuyền đầy khoang trái tim
đến sang năm chuyện mình rồi sẽ tính
gởi lòng lại người con gái Bao-vinh.

Chiều xuống rồi đứng đợi bên cầu
bóng hình ai đi chưa quay lại
em áo lụa nhìn mây trời qua mau
nước dưới chân chảy giòng xa ngái.

Chặng đường Bao-vinh ôm linh hồn phố
ngày xưa bỏ lại nổi lòng đâu
những mái nhà tường long mái lỡ
ngậm ngùi xưa theo năm tháng qua cầu.

Vết tích ai về-dưới-một-mái-nhà *
nhớ lắm một lần đem mối sầu bỏ lại
Thanh-hà  xa cảng cũ ngày xưa
bồi-lấp,lụi-tàn-Bao-vinh nhớ Huế.

Những mãng rêu xanh nép mình dưới nắng
hoa-giấy nhà người thấp thoáng bên sông
bàn tay em dịu dàng khâu từng chiếc nón
để riêng tôi dấu vội tấc lòng.

Về Bao-vinh nắng mưa mê hoặc
sáng dặm đường quê Nê-Ngõa-tương-đường
em chấp tay cầu đền Cồn-bát
dạ bồi hồi thấy anh mà thương.

Dấu cũ Bao-vinh giờ chìm khuất
đâu xưa giòng sông kín-gió,thẳng-bờ
chợ nổi thuyền chìm đâu hết
Bao-la mây trôi bơ vơ.

Người về gió lung lay thay mùa
để Bao-vinh buồn tiếc nhớ
bao lâu bão lũ về qua
những mái vẹo xiêu phố cổ
quạnh hiu u uất trong hồn.

Chạnh lòng ai đi từ đó
bến-đò-ngang đứng đợi
người về.
Huy Uyên
READ MORE - LỐI CŨ BAO-VINH - thơ Huy Uyên

TÌNH NHỎ BIẾT SAO QUÊN - thơ Trúc Thanh Tâm




Nhớ mãi trong ta lần thăm nhỏ
Nhà em vườn trái nắng vàng sân
Gió đưa nhè nhẹ hương con gái
Góc nhớ miền thương nhích lại gần

Mân mê tà áo em bẽn lẽn
Ta thấy lòng mình khác lạ chi
Muốn làm cơn gió và hơi thở
Nghe mãi trong em tuổi dậy thì

Vuốt mái tóc bay, em phơi phới
Anh về ăn tết được bao lâu
Tết vui anh nhé, cho em gởi
Anh hổng nhận quà của nhỏ đâu

Chuyền cành chim hót vô tư quá
Bỗng có tiếng cười khúc khích vui
Hết chối rồi nhe, mai tao méc
Nhỏ vội quay đi, mắt ngậm ngùi !

TRÚC THANH TÂM 
 ( Châu Đốc )
READ MORE - TÌNH NHỎ BIẾT SAO QUÊN - thơ Trúc Thanh Tâm

RONG RÊU PHẬN NGƯỜI - thơ Nguyễn An Bình



Ngỡ lòng mình là làn mây trắng
Bay cuối trời dõi bước chân em
Ngỡ tình mình là tia nắng ấm
Rơi trên môi mắt nhớ vai mềm.

Em như con nước xuôi về biển
Để lại sông buồn trắng cỏ lau
Anh suốt đời thành chim bói cá
Treo tình sầu đá nhọn vực sâu.

Em đánh rớt tình qua cửa sổ
Lở vuột tay bong bóng lên trời
Tìm đâu thấy vầng trăng cổ tích
Anh ngậm ngùi nhìn ánh sao rơi.

Cánh cò trắng bay hoài bay miết
Lòng nhói đau theo tiếng còi tàu
Sân ga vắng biết ai còn đợi
Tình một ngày còn mãi ngàn sau.

Khu vườn nhỏ người không về nữa
Vạt nắng chiều bóng ngả liêu xiêu
Ngày cuối năm thèm cơn mưa muộn
Thương một người đời trót rong rêu.



                      Tháng 12/2013

                      NGUYỄN AN BÌNH
READ MORE - RONG RÊU PHẬN NGƯỜI - thơ Nguyễn An Bình

EM XA RỒI BẢO LỘC VẪN MÙ SƯƠNG - Hoàng Yên Lynh



Ngày em đi Bảo Lộc đẫm mù sương
Tôi vẫn thế, sương giăng đầy Bảo Lộc
Bao mùa trăng  vẫn vàng lưng núi
Giây phút ngỡ ngàng
Tình sao cứ vương mang.

Những con đường nằm quanh co dốc núi
Bên lối về hoa  nỡ vàng tươi
Quán cà phê xưa nép mình ngái ngủ
Cô chủ quán đâu rồi ... bèo dạt huê trôi.

Ly cà phê đen nhỏ  giọt ngậm ngùi
Với ngày xưa trở về  chiều phố núi
Tôi đã già
Mà cà phê vẫn ngát hương tuổi trẻ
Sao chạnh lòng ... chiều Bảo Lộc lê thê.

Bảo Lộc của tôi hay của người xa lạ
Những con đường còn in dấu chân xưa
Nhớ một chút gì Bảo Lộc với cơn mưa
Em quá vội mà lòng tôi trăm nỗi ...

Tôi không hiểu hay cứ như không hiểu
Để lòng tôi còn ray rứt về em
Dẫu bao năm dẫu xa cách đôi bờ
Vẫn giữ lại một điều gì tiếc nhớ.

Em có bao giờ nhớ về Bảo Lộc
Nhớ dốc mù sương hay nhớ chuyện một người
Chỉ nhớ thôi tôi cũng không là người bỏ cuộc
Để em  về còn nhớ chuyện tình tôi.

Bảo Lộc mù sương
Trăng  vắt lưng đồi
Em đã xa rồi
Mà tóc tôi đã trắng sương Bảo Lộc
Cứ hẹn đời nhau dẫu chẳng bao giờ giữ hẹn
Để tôi một mình với Bảo Lộc ngóng trăng lên.

HOÀNG YÊN LYNH


Bảo Lộc 12.2013
READ MORE - EM XA RỒI BẢO LỘC VẪN MÙ SƯƠNG - Hoàng Yên Lynh

Sunday, December 8, 2013

KHÚC TIỄN ĐƯA ĐẠI TƯỚNG - thơ Nguyễn Ngọc Hưng





Văn trong võ 
võ trong văn 
tài cao nâng đức 
đức năng nâng tài 
xây sao xây kịp tượng đài 
chiến công liên tiếp nối dài chiến công 


Quyết vì gấm vóc non sông 
quản chi dâng hiến máu hồng tuổi xanh 
thân dựng lũy 
chí xây thành 
hàng hàng 
lớp lớp 
theo Anh Cả về 
chung tay 
xiết chặt nguyện thề 
sống vì quê
 chết vì quê 
sẵn sàng 
viết nên sử đỏ sử vàng 
bằng tâm huyết với dạ gan anh hùng
  

Nén yêu 
dồn hận đến cùng 
bùng 
Điện Biên Phủ 
chuyển rung địa cầu 
bùng 
bùng 
chấn động năm châu 
B52 rụng 
bể đầu chú Sam 
Nam Việt Nam 
Bắc Việt Nam 
giáp công 
đế quốc vỡ hàm 
rút lui 


Quân toàn thắng 
nước yên vui 
mắt Ông chưa hết ngậm ngùi 
xót thương 
đâu đâu cũng bãi chiến trường 
máu con xương cháu 
vãi vương 
nhói trời 
từ khai quốc 
đến cuối đời 
“dĩ công vi thượng” 
không lơi phút nào 
làm sao Ông hiểu hậu trào 
liêm cần kiệm chính 
nháo nhào 
đảo điên 


Thôi thì 
một kính tổ tiên 
hai vì dân nước 
không nghiêng ngả lòng 
giữa dòng đục giữ mình trong 
thẳng cho tận lúc lưng còng gối co 
thôi thì “lo trước nỗi lo…” 
vui sau thiên hạ 
chẳng so đo gì 
khi trời đất gọi thì đi 
mặc đời sương khói vân vi nỗi niềm 


Thực tài 
thực nhẫn 
thực khiêm 
tâm tầm lớn 
tỏa 
óc tim sáng ngời 
sống dang tay đỡ đất trời 
thác về quê mẹ đời đời nâng quê 
ba bên ba đảo dựa kề 
Mũi Rồng trăng mẩn gió mê ngũ hành 
Vũng Chùa sóng nước long lanh 
quanh năm ru vỗ giấc lành vĩ nhân 


Trăm năm trong cõi bụi trần 
vì dân dân kính yêu dân dân thờ 
phách hồn hóa nhạc hóa thơ 
nên Tiên nên Thánh nỏ chờ ai phong 
ba miền mắt mở đèn chong 
tiễn đưa Đại Tướng 
ròng ròng 
ạ ơi 
trời mưa tẩy bụi cho đời 
khóc Ông 
nước mắt 
rơi 
rơi 
rửa lòng.!...
  

Tác giả: Nguyễn Ngọc Hưng

(Nghĩa Hành, Quảng Ngãi)

READ MORE - KHÚC TIỄN ĐƯA ĐẠI TƯỚNG - thơ Nguyễn Ngọc Hưng

TÔI TÌM TÔI - thơ Vĩnh Thuyên




Tôi tìm tôi
mệt nhoài không thấy
Ngày vật vờ
đêm ngủ trên non
Núi vẫn cao
suối rừng vẫn chảy
Chuyện xưa nay
được mất có còn

Dòng suối chạy
đi đâu em biết
Thương đời nhau
không biết đâu về
Đá nghin năm
có tên không tuổi
Có đau không
nước chảy đá mòn

Có buồn không
suối khô sông cạn
Nắng bên này
đồng cháy bên đây
Nước xa khơi
chất đầy nần nợ
Tôi thấy tôi
nửa giọt Trăng ngày

Vĩnh Thuyên

Tên thật : Dương văn Thạnh
Địa chỉ   : Cty Tay Ninh COSINCO
Ql 22 b Long Thành nam Hòa Thành Tây Ninh
Đt          : 0013 955 275


READ MORE - TÔI TÌM TÔI - thơ Vĩnh Thuyên

LÀM THƠ CỨ TƯỞNG LÀM THINH - Nguyễn Khôi

                        (Tặng : Thi huynh Trương Đình Đăng)
                               
Tác giả Nguyễn Khôi

                   
                          Làm thơ cứ tưởng làm thinh
                    Gửi vào con chữ nỗi mình, nỗi ta
                    Tình đời ấm lạnh xót xa
                    Mới hay vật vã phong ba nổi chìm
                                         *
                    Làm thinh mà chẳng làm thinh
                    Ý ngoài con chữ, giấu mình ai hay ?
                    Sáng tai "họ", điếc tai "cày"
                    Thân trâu nào quản, giãi bày cùng ai ?
                                          *
                    Làm thơ... mặc chúng bạn cười
                    Cái chàng "chập mạch" dở hơi, tâm thần...!
                    Tiền Đường: Kiều đã trẫm thân
                    Có ai hay nỗi đoạn trường Tố Như ?
                                           *
                    Rằm này vẫn sáng trăng xưa
                    Ngọn đèn le lói giao thừa... lặng thinh
                    Thơ riêng mình viết cho mình
                    Hồ Tây bán Chiếu thảm tình Ức Trai !
                                           *
                    Tiếng lòng chi kể Thi tài
                    Trương Đình Đăng có lệ rơi... ai chùi ?



                    Góc thành nam Hà nội 8-12-2012
                    Tiểu đệ kính tặng : Nguyễn Khôi

READ MORE - LÀM THƠ CỨ TƯỞNG LÀM THINH - Nguyễn Khôi

LÁ DIÊU BÔNG - Phan Minh Châu



Em tôi dậm cây đinh
Đến giờ phút cuối
Có người bày tôi tìm rắn giao đầu
Tôi mải miết tìm
Nhưng không biết tìm đâu
Rồi thời gian qua mau…
Hôm nay chị bảo tôi
Đi tìm lá diêu bông
Ôi chiếc lá chừng như huyền thoại
Bao người đổ đi tìm
Như đáy bể mò kim
Diêu Bông ơi… Diêu Bông
Ngươi có thực ở trên đời này không?
Mà tên lá nghe chừng xa lạ
Ngươi có ra hoa ?
Hay chỉ là loài cỏ
Mọc nơi nào nơi thăm thẳm đồi hoang
Nở ban ngày hay thăm thẳm chiều hôm
Sống khép kín hay hay xô bồ mạnh mẽ
Tuổi ngươi đã già hay còn son trẻ
Ở trên đời ngươi sống được bao năm ?…
Ta dò tìm ngươi nơi cuối bải đầu sông…
Ta tìm ngươi năm tháng nhọc nhằn
Chỉ mường tượng… chưa bao giờ thấy lá.
Ta nghỉ ngươi là loài hoa lạ
Sống phập phồng nơi cửa biển chiều hôm
Đẹp nõn nà mổi lúc trăng lên
Sáng lấp lánh những đêm rằm trẫy hội
Hay ngươi sống khép mình trong hang cùng ngỏ tối
Ôm mùa Đông mà ngũ suốt mùa Đông
Ôm mùa Thu mà nỗi nhớ mùa Thu
Chỉ chợp mắt những ngày hè buồn bã
Ngươi chỉ thích mùa xuân ?
Sống một đời hoa lạ
Để phỉnh phờ với hương sắc Diêu Bông
Ngươi dụ ta đi để gái được chồng
Hay chèo kéo những chàng trai chưa vợ
Cũng vì ngươi suốt đời ta mắt nợ
Nợ cuộc đời một nhánh lá …Diêu Bông
Em ta qua đời đã mấy mươi năm
Không tìm được rắn giao đầu thưở nọ
Ta tuổi đời còn lại bao năm
Mà chiếc lá mịt mù theo bóng cỏ
Hởi Diêu Bông
Ta đã trót những năm dài lầm lỡ
Đi lang thang chia sớt cuộc tình sầu
Ngươi vẫn đó hồn nhiên chiếc bóng
Khúc khích cười mổi lúc thấy ta đau.

P.M.C

READ MORE - LÁ DIÊU BÔNG - Phan Minh Châu

NGẨN NGƠ - thơ Hoàng Anh 79


Hoàng Anh 79


Hàng mai chớm nụ bên thềm
Ngẩn ngơ em gởi nỗi niềm đi đâu.

Mong manh kí ức tình đầu
Em theo câu hát ví dầu ầu ơ.

Ngẩn ngơ tôi một miền chờ
Bấy nhiêu xuân đến hững hờ xuân qua.

Quãng đường ngần ấy đâu xa
Mà sao chân mỏi sương pha mái đầu.

Ngẩn ngơ chiếc lá bắc cầu
Mênh mang con nước dòng sâu khó lường.

Xuân về ngợp sắc và hương
Ngẩn ngơ tôi đếm bao mường tượng yêu.

Ngày 23/11/2013 
Hoàng Anh 79.

Tên: Hồ Mạnh Phi Hùng.
Bút hiệu: Hoàng Anh 79.
Sinh ngày 14/09/1973.
Đt : 0918.974.522.
mail: homanhphihung.mt@gmail.com
Đc nhà : 1S5 Lương Văn can, Chung cư Bình Khánh, Bình Khánh, Long Xuyên, An giang. 
Blog cá nhân : hoanganh79.blogtiengviet.net




READ MORE - NGẨN NGƠ - thơ Hoàng Anh 79