Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, January 22, 2013

MONG CHỜ - Ngọc Tình họa bài NHỚ của Thương Yến Tử



MONG CHỜ
Họa : NHỚ - THƯƠNG YẾN TỬ 


Tết nhớ đến ai nhớ lắm rồi
Nàng xuân e thẹn thắm làn môi
Nắng vàng ấm áp che nghiêng bóng
Suối biếc du dương uốn lượn đồi
Lờ lững mây bay sao lặng lẽ
Thì thầm gió gọi thấy xa xôi
Mong chờ cồn đợi bên hiên vắng
Tha thiết tình ai tựa biển trời.

TN 21-1-2013
Ngọc Tình
nguyentinhtn@yahoo.com.vn


READ MORE - MONG CHỜ - Ngọc Tình họa bài NHỚ của Thương Yến Tử

ĐÓN XUÂN - thơ mời họa của Lê Đăng Mành


Thư pháp trên máy tính của Lê Đăng Mành



ĐÓN XUÂN
Lê Đăng Mành 

Chữ đông lại, sắp chẳng ra vần
Huơ bút mà tay bần bật trân!
Bờ giác chày tung chiêu thức giả
Bến mê bè thả độ trầm luân
Ba mươi phước lạc tuôn vào ngõ
Mồng một cát tường vịn trước sân
Rét buốt mai càng cao phẩm hạnh
Cùng người phô sắc đón nàng xuân.

                                     Lê Đăng Mành
                                              Cuối đông
ledangmanh@gmail.com

Bài họa 1:

SẮC XUÂN
Trần Văn Hạng

Sắp lại chữ đông vẫn đẹp vần
Mưa phùn rải thảm tựa châu trân
Sầu đông rụng lá mùa thay đổi
Ngọc điểm ươm vòi tiết chuyển luân
"Rét buốt mai vàng cao phẩm hạnh" (1)
Dịu dàng thục nữ chẳng si sân
Nắng mưa mong được tròn chồi nụ
Tết đến hoà mình khoe sắc xuân.

                                      TVH

(1) Câu 7 trong bài xướng của Lê đăng Mành.


Bài họa 2:

TRỞ GÓT
Trần Ngộ (Lâm Đồng)

Thơ đợi chờ ai tiếp nối vần
Tình đời hơn cả ngọc châu trân
Người mê xem nhẹ đường nhân ái
Bậc tỉnh tôn thờ đạo pháp luân
Mang giáo kim cang cắt mạn kiến
Dùng gươm bát nhã xẻo tham sân
Quay về bờ giác nương cầu Phật
Đến chốn liên đài hái nụ xuân.

                                  TN

                                             

READ MORE - ĐÓN XUÂN - thơ mời họa của Lê Đăng Mành

NHỮNG TÂM HỒN ĐỒNG ĐIỆU – tập truyện mới của LƯU QUANG MINH

Ở Đà Nẵng có họa sĩ Tôn Thất Bằng vừa vẽ tranh vừa sáng tác ca khúc về tranh của minh, và ở Sài Gòn có một người trẻ hơn nhiều nhưng cũng có một niềm đam mê tương tự: Viết truyện ngắn và sáng tác ca khúc về những câu chuyện của mình. Mỗi tác giả dùng cùng lúc hai thể loại nghệ thuật khác nhau để thể hiện mỗi để tài.

Lưu Quang Minh sinh ngày 18.05.1988 tại Thành phố Hồ Chí Minh. Hiện là sinh viên ngành Đồ hoạ- mỹ thuật công nghiệp Đại học Tôn Đức Thắng. Anh đã đươc giải nhì cuộc thi truyện cực ngắn website Hội ngộ văn chương với truyện Già Trước Tuổi. Gia Tài Tuổi 20 là tập truyện ngắn đầu tay của Minh xuất bản 2010.

Minh có người chị bạn là Trần Trà My – một cây bút người khuyết tật quê Quảng Trị - mà anh rất cảm phục và viết ca khúc Hoa Trà My để tặng chị. Hai bạn đang dự định cùng in chung một tập truyện ngắn.

Lưu Quang Minh vừa cho ra mắt tập truyện ngắn thứ hai: Những Tâm Hồn Đồng Diệu và một album nhạc cùng tên với những ca khúc do anh sáng tác và biểu diễn.

Trước khi tìm đọc tập truyện ngắn thứ hai của Minh vừa xuất hiện trên các quầy sách, những bài viết sau đây của bạn bè anh sẽ giới thiệu đôi nét về tập sách mới đó.

“Những tâm hồn đồng điệu” – những lát cắt của cuộc sống

           “Những tâm hồn đồng điệu” gồm 20 truyện ngắn được viết với dung lượng khá nhỏ gọn, vừa vặn, như những lát cắt của cuộc sống. Nhưng sau cái kết của mỗi truyện, tác giả luôn đặt người đọc trong thế phải ngẫm nghĩ. Từ mỗi sự kiện, hoàn cảnh, số phận con người hết sức thân quen của đời thường, cho đến những chuyện hư ảo, dặt dìu ý niệm triết lí, và ngay cả trong bao niềm yêu rất đỗi lãng mạn, bay bổng của lứa đôi.
           Là một nhà văn trẻ 8X có thương hiệu, có diễn đàn cá nhân để hoạt động văn học, rất đáng mừng khi Lưu Quang Minh đã không chạy theo những thị hiếu tầm thường, những lối viết dễ dãi, chắp vá để câu khách. Bằng tạng văn rất riêng, vừa cứng cáp, già dặn trong chữ nghĩa, bút pháp thể hiện, vừa tươi mới, trẻ trung trong các góc nhìn, chiêm nghiệm, anh đã lôi kéo được một lượng độc giả nhất định đến với mình, để cùng đọc, lắng nghe, sẻ chia, đau đớn và yêu thương như Những tâm hồn đồng điệu thật sự. Đây là một trong những tựa sách đáng đọc giữa rừng sách của những người viết trẻ.

Nguyễn Đức Phú Thọ

   
Dành cho mọi tâm hồn

Bạn sẽ bắt gặp chính bản thân mình trong tập truyện ngắn “Những tâm hồn đồng điệu” của Lưu Quang Minh. Bạn tin không?
Những nhân vật trong quyển sách này, thực chất không hề “đồng điệu” với nhau. Ít ra là tôi thấy như vậy. Họ có già, có trẻ, có bi quan, có lạc quan, có cáu kỉnh và cũng có người hiền lành đầy dễ thương.
Họ không hề giống nhau nhưng họ không hẳn là những con người quá “văn học” đến mức bạn tặc lưỡi ao ước “giá gặp người như thế ngoài đời!”
Xin thưa! Họ ở ngay bên cạnh bạn hằng ngày đấy và Lưu Quang Minh đã mang họ vào trang sách. Người đàn ông trung niên của “Cơm nhà”, chàng thanh niên và bà lão trong “Phá lấu vỉa hè”, một nhóm người sôi nổi từ “Khiêu vũ ở công viên Lê Văn Tám”… Đâu khó khăn để tìm thấy những con người như họ, những câu chuyện như thế nhưng cũng không phải dễ dàng để nhìn ra cái “hồn” trong những con người ấy và nắm bắt vào tác phẩm như Lưu Quang Minh.
Có một chút hài hước đả kích trong “Những tâm hồn đồng điệu”, tôi nhận ra điều đó nhưng nó không tới mức châm biếm mà chỉ dừng ở đủ để phì cười và đủ sâu để ta ngồi trầm tư suy ngẫm. “Hát với nhau”, “Gia đình nhà Cún”, “Ca sĩ kẹo kéo”… là những truyện mang hơi thở như thế.
Lưu Quang Minh có vẻ ưu ái cho những nhân vật bình thường, không hoàn hảo và đầy khuyết điểm cả trong tâm hồn, tính cách lẫn thể xác. Họ có thể ích kỉ, kiêu kì (Chị em bạn dâu), có thể là người thờ ơ (Gỏi khô bò VS McDonald’s) hay thậm chí như “Ông Khùng”. Lưu Quang Minh nắm bắt được cái hồn trong từng khiếm khuyết của họ, những khiếm khuyết đầy tính “con người” và rất bình thường ấy bỗng chốc gợi cho ta nhớ về chính… bản thân ta. “Mình cũng hao hao như nhân vật này của Lưu Quang Minh” -  Bạn có nghĩ thế?
Tôi đặc biệt thích tập truyện ngắn này hơn tập truyện trước (Gia tài tuổi 20) của Lưu Quang Minh vì có vài tác phẩm với nội dung rất mới, rất lạ và rất “viễn tưởng” (Điều bí mật; Thương quá, Nhồng ơi…), đủ viễn tưởng để ta còn nhận ra được ý nghĩa bình dị ẩn đằng sau ấy.
Bạn có thể là học sinh, sinh viên, công nhân, nhân viên văn phòng hay một người buôn bán nhỏ lẻ nào đấy. Có thể trong một cuộc gặp gỡ duyên phận, bạn sẽ gặp được Lưu Quang Minh và anh sẽ nhìn ra cái “hồn” của bạn để viết nên một truyện ngắn như 20 tác phẩm trong “Những tâm hồn đồng điệu”. Nhưng, lúc này đây, khi bạn đang cầm trên tay tập truyện ngắn mang tên “Những tâm hồn đồng điệu” thì tôi tin chính tâm hồn bạn đang dần đồng điệu với từng nhân vật của Lưu Quang Minh đấy!

                                                                        Lâm Xuân Nguyệt


Lưu Quang Minh (phải) và Trần Trà My


Lưu Quang Minh và Những tâm hồn đồng điệu

Từ truyện ngắn đầu tay Cô đơn trên mạng (2007) đăng trên Phụ nữ Chủ nhật đến Già trước tuổi – Giải Nhì cuộc thi truyện cực ngắn Web Hội ngộ Văn chương và tiếp đó là sự ra đời tập truyện ngắn Gia tài tuổi 20 (Nhà xuất bản Văn học, 2010) tên tuổi nhà văn Lưu Quang Minh được công chúng cả nước biết đến như một hiện tượng văn học đáng chú ý, đáng quý, đáng trân trọng trong đời sống văn học trẻ nước nhà. Sở dĩ được coi là hiện tượng văn học đáng chú ý là vì tác giả còn quá trẻ nhưng với cách viết già dặn, cái nhìn tinh tế, phản ánh khám phá đa chiều cuộc sống trần thế và những gì sâu kín, nhạy cảm trong thế giới tâm hồn con người…

Cái đáng quý, đáng trân trọng nữa đó là trong lúc văn đàn nhiều người đang thi nhau chọn những cách viết táo bạo, nói nhiều về cái tôi cá nhân, nói nhiều đến cái khát khao trần tục, nhiều khi biểu hiện nó một cách quá đà. Anh đã không chọn hướng đi như vậy mà lặng lẽ đi theo lối đi riêng của mình và từng bước khẳng định nó. Trong năm 2011 này, anh lại tiếp tục chuẩn bị hoàn tất các thủ tục để cho ra đời tập truyện ngắn thứ hai của mình: Những tâm hồn đồng điệu.

Tôi có được niềm vui và hạnh phúc khi có được bản thảo tập truyện ngắn Những tâm hồn đồng điệu của nhà văn trẻ Lưu Quang Minh. Tôi đã đọc một mạch hết tập truyện ngắn này và cảm thấy hết sức thỏa mãn, thú vị; cảm giác hình như mình đang thưởng thức một bữa ăn ngon sau một cơn đói dữ dội và được uống một cốc trà xanh thơm mát sau cơn khát nước buổi trưa hè!

20 truyện ngắn trong Những tâm hồn đồng điệu đó chính là những hình ảnh, những lát cắt của cuộc sống này. Ở đó, người đọc nhận ra những nhân vật, những hoàn cảnh, những tình huống, những số phận, những cuộc đời. Ở đó, người ta thấy được vẻ đẹp bình dị sáng trong, thấy được những góc khuất, góc tối, những phiền muộn, những mảnh vỡ… đang diễn ra, đang hiện hữu quanh mình. Để rồi người đọc có thể mỉm cười, có thể xuýt xoa và ở đó người ta sẽ thấm thía, xót xa nhiều điều... Truyện Lưu Quang Minh dẫn dắt người đọc đi vào những suy ngẫm trước cuộc sống hiện đại lắm ngổn ngang, bề bộn và phức tạp này. Bằng những trải nghiệm cùng với trái tim, tâm hồn của một con người giàu lòng trắc ẩn, Lưu Quang Minh đã quan sát, thể hiện nó vào trong từng trang viết một cách thành thực, tự nhiên như nó vốn có.

Đọc truyện ngắn của Lưu Quang Minh nói chung và tập Những tâm hồn đồng điệu nói riêng (Tập truyện sắp xuất bản) - có thể nhận thấy rằng đây là một cây bút có nghề, một cách viết khá tinh tế và có nhiều triển vọng. Ở đây, với tư cách là người đọc tôi cho đây là một tập truyện ngắn có chất lượng. Với một nhà văn tuổi đời còn quá trẻ như vậy và với những gì anh đã làm được - chúng ta có quyền hy vọng rằng trong một tương lai không xa anh sẽ khẳng định được vị thế và tên tuổi của mình trên văn đàn Việt Nam đương đại.

Giữa lúc văn học nước nhà đang ồn ào với những trường hợp văn tặc, sex… Lưu Quang Minh đã lặng lẽ đi tìm cho riêng mình một cách viết vừa đằm thắm, giản dị, không hô hào, không phô trương, không đao to búa lớn nhưng nó lại có sức lan tỏa. Nó giống như những cơn gió mang luồng không khí mới vừa mát lành vừa trong trẻo đến với người đọc, đến một cách tự nhiên không gượng ép. Ở đó ta nhận thấy những giá trị nhân văn sâu sắc. Lưu Quang Minh viết bằng cảm xúc của một con người nhạy cảm, mọi ý tưởng đều được chắt lọc từ những cái vốn có của đời sống. Bằng một lối văn phong dung dị, ngôn ngữ truyện cứ như được bê vào từ đời thường, anh hóa thân vào từng nhân vật một cách linh hoạt, ở từng nhân vật anh lại có những phát ngôn riêng… Vì thế những câu chuyện được kể gây sự chú ý, khiến người đọc có cảm giác như sự việc đang diễn ra và hiện hữu quanh mình. Ẩn đằng sau những câu chuyện ấy, những điều giản đơn ấy Lưu Quang Minh đã đưa người đọc đi vào những suy ngẫm và chiêm nghiệm về cuộc sống, về con người, đời người, dù rằng truyện của anh không có cốt truyện gay cấn, không có những mâu thuẫn gay gắt và đẩy đến cao trào.

Điều tạo nên sự khác biệt và nét độc đáo nữa của Lưu Quang Minh đó là anh phát triển song song cả văn chương lẫn âm nhạc, cùng với việc kết hợp chúng với nhau. Anh cho rằng: “Âm nhạc có thể giao thoa với văn chương”.

Với vai trò vừa là nhà văn vừa là ca sĩ - cùng với tập truyện ngắn Những tâm hồn đồng điệu, anh đã ra mắt công chúng Album nhạc cùng tên. Đây là một sự nỗ lực lớn lao, một sự thể nghiệm tiên phong đầy dũng cảm của anh trên con đường nghệ thuật và bước đầu đã tạo được những dấu ấn tốt đẹp.

Hãy để thời gian, số đông công chúng thưởng thức và những nhà chuyên môn đánh giá. Riêng tôi, tôi thực sự khâm phục tài năng của anh và đánh giá rất cao tập truyện ngắn và Album nhạc cùng tên Những tâm hồn đồng điệu.

Hy vọng rằng, với tài năng, với sức trẻ và niềm đam mê sáng tạo - Lưu Quang Minh sẽ từng bước khẳng định tài năng và vị thế của mình trên bước đường nghệ thuật đầy chông gai và lắm thử thách này./.

Nguyễn Văn Hoà
Giáo viên Trường phổ thông cấp 2-3 Xuân Phước, huyện Đồng Xuân, tỉnh Phú Yên

Email của Lưu Quang Minh:
lqmproduction@gmail.com

READ MORE - NHỮNG TÂM HỒN ĐỒNG ĐIỆU – tập truyện mới của LƯU QUANG MINH

Vọng cổ: HAI MÀU TRẮNG - Trần Thị Quỳnh Hoa

Tác giả TRẦN THỊ QUỲNH HOA

                 
Ngâm:

Tôi nhớ năm xưa thưở học trò
Phất phơ tà áo trắng ngây thơ
Bên trang sách nhỏ xây lầu mộng
Lưu bút còn ghi vạn ước mơ

Lưu thủy hành vân:

Nghe tiếng nhịp thời gian khẽ đưa
Thầm nhớ thương một thời,
Lung linh, phượng vẫn lung linh khi mùa hè sang
Mà bên tôi tuổi thơ…xa rồi

Vọng cổ: 

1/ Thắm thoát mười năm từ khi tôi rời xa màu áo trắng, trả lại trường xưa khung trời hoa mộng mà nghe nhớ nghe thương khi phượng thắm lưng… trời.

Nghe tiếng thời gian thêm trĩu nặng tuổi đời. Lòng chạnh nhớ thương thời áo trắng, chở tuổi học trò chở những ước mơ. Nhớ tiếng ai cười trong sáng ngây thơ, nhớ trái me xanh chuyền tay bên góc sân trường. Nhớ dáng ai nhặt cánh phượng hồng, rồi e ấp cài lên trang giấy trắng…

Nói ngâm:

Thời gian thắm thoát đã trôi qua
Trả lại trường xưa nghĩa mặn mà
Phượng thắm vẫn còn khi hạ gọi
Mà người năm cũ đã chia xa…

2/ Trở lại trường xưa trong một chiều nhạt nắng, vẫn trường lớp thân thương nhưng bạn cũ đâu rồi. Nhìn cánh phượng rơi thêm xao xuyến bồi hồi.

Kìa trong nắng áo ai dài tha thướt, nghe vẳng tiếng giảng bài chan chứa tình thương. Tôi giờ chơ vơ đứng giữa sân trường, nghe lạc lõng tìm về trong kỷ niệm. Thầy tôi đó, vẫn dáng gầy thêm tóc bạc. Nhớ không thầy, em là học trò cũ của thầy đây….

Thơ:

Từ đó tôi mang xuống cuộc đời
Tâm tình cô gái tuổi đôi mươi
Vẫn trong chiếc áo xinh màu trắng
Xoa dịu niềm đau của mọi người.

Vọng cổ:

5/ Từ giã trường xưa tôi bước vào nghề y cũng với màu áo trắng, đem hết tâm tình của thời tươi trẻ được chăm sóc bệnh nhân là nguyện ước trong… đời.

Và màu trắng năm xưa vẫn trong sáng rạng ngời. Tôi vui sướng được làm người có ích, được san sẽ nổi buồn giúp  người vơi nhẹ cơn đau. Lòng thầm vui theo ánh mắt dâng trào, sức khỏe đến đẩy lùi cơn bệnh tật. Lòng đã nguyện một đời cống hiến, thì sá chi mai mỉa miệng đời.

Sâm thương:

Nghe tiếng kêu trong đêm
Lòng tôi dường như ai xé
Viên thuốc trao tay em, ân cần khuyên rồi bệnh sẽ qua.
Lời Người còn đâu đây, là “lương y phải như mẫu từ”
Dù còn nhiều gian nan, lòng nguyện câu sắt son vẹn gìn…

6/ Áo trắng đang mang luôn nhắc tôi phải nhớ, hãy giữ gìn cây Y đức mãi màu xanh. Xin đừng vì một chút lợi danh làm vẫn đục một màu trong trắng. Nhân nghĩa đang mang, ơn đời tôi đã nhận, thì phải làm sao cho trọn nghĩa vẹn tình…

Tôi vẫn còn ghi, vẫn còn ghi
Bao nhiêu mộng đẹp tuổi xuân thì
Hai màu áo trắng hai tình trắng
Trắng mãi cùng tôi theo tháng năm..


TRẦN THỊ QUỲNH HOA
quynhhoa_tran62@yahoo.com
READ MORE - Vọng cổ: HAI MÀU TRẮNG - Trần Thị Quỳnh Hoa

LẠC CHUYẾN TÀU ĐÊM - Sĩ Chương


Hẹn em khi mùa xuân đến
Ta về chung chuyến tàu đêm
Tàu đêm mùa nầy lạnh lắm
Ôm  nhau hơi ấm môi mềm
Hẹn em khi mùa hạ đến
Ta về trên một con đường
Đường giờ người đi đông quá
Anh tìm lạc dấu chân em
Hẹn em khi mùa thay lá
Anh về gặp lá -lá bay
Trách cho duyên tình không thắm
Đi về lạc chuyến tàu đêm
Để cho đông buồn khô héo
Bây giờ còn bóng riêng anh
Hắt hiu mưa chiều ga đổ
Cà phê góc phố ra ngồi
Nhớ em qua từng ga nhỏ
Đường về lạnh lắm em ơi! 
Nhớ em đau từng hơi thở
Đường về xa lắm em ơi!          
2013
          Sĩ Chương 
          ĐT: 0932 540 071
lesichuong@gmail.com
READ MORE - LẠC CHUYẾN TÀU ĐÊM - Sĩ Chương

Monday, January 21, 2013

THƠ VĂN THẦY CÔ GIÁO HUYỆN HẢI LĂNG, Q. TRỊ - Châu Lệ Chi - Lê Thị Hải Yến - Trần Thị Xuân


Trích từ tập san HOA ĐẦU MÙA số 15 của phòng Giáo dục - Đào tạo huyện Hải Lăng, Quảng Trị.










CHÚT NẮNG CUỐI HẠ
Châu lệ Chi
(GV Trường THCS Thị trấn Hải Lăng) 

Giữa phố xá đông vui
Bỗng thèm một khoảng lặng
Hàng cây không bóng nắng
Che góc trời bình yên

Giữa bộn bề niềm riêng
Có bàn tay giang rộng
Niềm vui chung bay bỗng
Chắp cánh lòng nhẹ tênh

Giữa ồn ào náo nhiệt
Ánh mắt nhìn tha thiết
Người dưng thành quen biết
Nối tình thân bao la

Giữa nhịp sống hối hả
Ngày buồn trôi qua mau
Niềm vui ơi chậm lại
Nụ cười vương trên môi…

Chia tay lòng bồi hồi
Biết bao điều chưa nói
Chiều ơi xin đừng vội
Gửi chút nắng theo về…

C.L.C
Sài Gòn, tháng 8/2012



NÓI VỚI CON
Lê Thị Hải Yến
(GV Trường THCS Hải An)


Cha mẹ cho con hình hài sự sống
Bà cho con lời răn dạy ơn sâu
Dẫu tháng năm mưa nắng có dãi dầu
Ông cầm bút uốn cho tròn nét chữ
Thêm chút nữa ơn thầy cô khuyên nhủ
Đạo làm người có trong những vần thơ
Thời gian trôi lặng lẽ có ai ngờ
Dần khôn lớn theo nghĩa thầy, tình bạn.
“Uống nước nhớ nguồn” - nghĩa tình chẳng cạn
Tạc dạ ghi lòng chớ để nhạt phai.
Một ngày mai kia trên bước đường dài
Nhớ con nhé đạo làm người mẹ kể.

L.T.H.Y



TRONG CƠN MƯA CHIỀU
Trần Thị Xuân
(GV Trường THCS Thị trấn Hải Lăng)


Cơn mưa chiều đổ bất ngờ
Đường về trống vắng nấp nhờ bóng cây
Tình cờ gặp em ở đây
Cũng đang nhờ nấp bóng cây… lỡ đường

Ôi  đôi mắt đẹp dễ thương
Mải mê theo sợi mưa vương tím trời
Gốc cây hẹp, nấp hai người
Sao chẳng ai nói một lời vu vơ

Trời cứ xối xả đổ mưa
Tôi che người kẻo gió lùa ướt em
Đôi mắt lạ, đôi mắt quen
Đôi mắt thầm nói cảm ơn nghìn lời

Cơn mưa tạnh đã lâu rồi
Gốc cây vẫn có… hai người tránh mưa
Mây  bay về phía núi xa
Mặt em chín ửng chiều tà ngẩn ngơ

Tuyệt vời thay sự tình cờ
Chiểu mai  trời có… bất ngờ  đổ mưa ?

T.T.X

Địa chỉ liên lạc: 
Võ Văn Hoa
Phó trưởng phòng GD - ĐT huyện Hải Lăng
Email: vovanhoahl@yahoo.com
ĐT: 0914127685
READ MORE - THƠ VĂN THẦY CÔ GIÁO HUYỆN HẢI LĂNG, Q. TRỊ - Châu Lệ Chi - Lê Thị Hải Yến - Trần Thị Xuân

DÒNG SÔNG DĨ VÃNG - thơ Nguyễn Hồng Trân



            

Dòng sông dĩ vãng vẫn trôi dài
Kỷ niệm buồn vui cứ vãng lai
Sáu khắc ngày sang còn hiện rõ
Năm canh đêm đến lại phơi bày
Trong xanh dòng nước êm đềm chảy
Trắng đục mây trời lác đác bay
Nỗi nhớ triền miên lòng bịn rịn
Người xưa ẩn hiện cuốn hồn say!...

Nguyễn Hồng Trân
nghongtran38@gmail.com
READ MORE - DÒNG SÔNG DĨ VÃNG - thơ Nguyễn Hồng Trân

NHỚ - thơ mời họa của Thương Yến Tử



Em ạ! hôm nay bớt lạnh rồi
Nắng tan trên tóc đọng lên môi
Anh nghe kỷ niệm reo trong lá
Anh thấy hoàng mai nở dưới đồi
Gió chướng lùa mây trôi lãng đãng
Chuông chùa thức mộng vọng xa xôi
Ai gieo hương tóc chiều đông hết
Mà nhớ người xưa tận cuối trời.

                             THƯƠNG YẾN TỬ
thuongyentu131@yahoo.com.vn
READ MORE - NHỚ - thơ mời họa của Thương Yến Tử

NHẸ NHƯ ... SƯƠNG! - Hòa Vân đọc thơ Nguyễn Ngọc Hưng



NHẸ NHÀNG ĐẾN Ở RỒI ĐI

Khi sinh khóc để nhân cười
Lúc rời cõi tạm không rơi lệ buồn
Mỉm cười trước phút tay buông
Là xin cuối bể đầu nguồn hãy vui

Bao nhiêu cay đắng ngọt bùi
Rồi tan theo nắm đất vùi xác thân
Mãn đời không để dấu chân
Sống phù vân - thác phù vân. Khác gì?

Nhẹ nhàng đến ở rồi đi
Không tranh chấp chẳng so bì với ai
Đẹp gì hơn giọt sương mai
Hà chi cơn gió thở dài gió ơi!

Nguyễn Ngọc Hưng


NHẸ NHƯ… SƯƠNG!

Qua nhiều bạn văn nghệ ở Quảng Ngãi, tôi được biết Nguyễn Ngọc Hưng (N.N.H.) từ lâu bị bệnh nằm một chỗ, mọi sinh hoạt kể cả cá nhân cũng cần người giúp đỡ. Thế nhưng ở bên trong anh còn y nguyên một “Tâm hồn cao thượng”, một “Trái tim tha thiết”, một “Tấm lòng nhân hậu” với mình, với mọi người, với đời, đây chính là động lực tiềm ẩn để sáng tác... Bởi vậy đến nay N.N.H. đã viết và in trên 10 tập thơ; nhiều báo, tạp chí trong nước luôn chọn đăng bài của anh - đây là nghĩa cử yêu mến và để anh có điều kiện sống tốt hơn nhưng trước tiên và là lý do quyết định đăng bài vì  thơ anh hay!
          Hình như với N.N.H. cuộc đời nầy nhẹ tênh nên trong thơ anh không một chút ưu phiền lẫn vào. (Đây là trường hợp đặc biệt đáng trân trọng, bởi lẽ trong khó khăn thường tình sẽ “chịu không thấu” dẫn đến “bế tắc”...) Bài thơ “Nhẹ nhàng đến ở rồi đi” của N.N.H.  là một bài thơ như thế. Với 3 khổ viết theo thể lục bát, bài thơ đề cập đến nhân sinh quan: cuộc đời - con người - lạc quan và an nhiên.
Câu thơ mở đầu “Khi sinh khóc để nhân cười/ Lúc rời cõi tạm không rơi lệ buồn” đi thẳng vào sự “sinh” – “tử” mà mỗi số phận con người nào cũng qua, hai cảm nhận khác nhau khi sinh và lúc tử đều ở ngoài tầm tay, sinh - vui, tử - buồn ở “cõi tạm” nầy. Cái chính ở đây N.N.H. vì mọi người để đến và đi...để rồi “xin” “vui”“cuối bể đầu nguồn”: “Mỉm cười trước phút tay buông/ Là xin cuối bể đầu nguồn hãy vui”, ý thức chẳng “khác gì” “phù vân” cho nên sống và thác hề gì – miễn là sống sao cho đáng sống, thác thế nào đáng thác mới là chuyện cuộc đời lắm cay đắng ngọt bùi nầy. Nếu tâm thế không vững, trong khổ thơ nầy người khác trong trường hợp của N.N.H. sẽ bày tỏ nỗi niềm - bi lụy, đàng nầy khác hẳn anh an nhiên – thiền định…
Câu thơ “Mãn đời không để dấu chân” có một sức gợi cảm sâu sắc, “dấu chân” ở đây là hình-ảnh-còn-lại-của-cuộc-đời-một-con-người, ở N.N.H. mang một biểu cảm hết sức chân thật tận lòng, vì bao năm qua anh làm sao đi đâu mà “để dấu chân” ở lại! Đọc câu thơ “tĩnh” mà “xao động” lòng ta quá đỗi!
Kết thúc bài thơ N.N.H viết: Nhẹ nhàng đến ở rồi đi/ Không tranh chấp chẳng so bì với ai” toát lên bao yêu thương cuộc đời. Muốn được như thế con người phải không chấp, không tham, sân, si... Và hình tượng “giọt sương mai” mà N.N.H. bắt gặp “đẹp gì hơn”: “Đẹp gì hơn giọt sương mai/ Hà chi cơn gió thở dài gió ơi!”. Câu thơ đầy cảm xúc thẩm mỹ!
Đọc xong bài thơ tôi tin (và chắc nhiều người cũng đồng cảm, tin như vậy) N.N.H. đã tìm thấy “nguồn” – “vui” mai sau còn để lại cho đời những “giọt sương mai”.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trong bài hát Như một lời chia tay (1981) đã bộc bạch: “Những hẹn hò từ nay khép lại/ Thân nhẹ nhàng như mây.../ Đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời/ Như một lời chia tay”. Nhạc sĩ tài danh họ Trịnh “Nhẹ nhàng như mây...” và là “Đóa hoa vàng mỏng manh” để lại..., còn N.N.H. thì “nhẹ nhàng” như “giọt sương mai” để lại... 
Có gì nhân văn hơn!
Hòa Văn






ĐỊA CHỈ LIÊN LẠC:

NGUYỄN NGỌC HƯNG
Đội 10, thị trấn Chợ Chùa
huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi
ĐT: 055.3861.312
Email: nguyenngochung204@gmail.com


READ MORE - NHẸ NHƯ ... SƯƠNG! - Hòa Vân đọc thơ Nguyễn Ngọc Hưng

RẮN TÂM SỰ - phú của Kha Tiệm Ly



Rồng lui chân theo cựu Đông Quân,
Rắn ngỏng cổ mừng tân niên kỉ.
Nhân ngày tư ngày tết, rắn em bày tỏ đôi lời,
Mong năm mới năm mung, mọi người được ban đại hỉ.

Nghĩ phận em,

Thân dài vai… nhỏ, ngàn đời không đứng được… hai chân!
Họ gần họ xa, thể tạng chỉ đổ đồng mấy kí!
Ở hang sâu hốc tối, bụi rậm tàn cây, mơ gì cửa rộng nhà cao,
Ăn bữa đói bữa no, ểnh ương cóc nhái, dám đâu sơn hào hải vị.
Chẳng truyền bệnh sán như anh Chó anh Heo,
Không ăn vụn cơm như anh Mèo anh Tí.
Biết thân hèn vóc mọn, em loay huay mãi tìm chốn vườn rậm rừng sâu
Mà cạn lý hết tình, người hung hãn cứ dồn vào đường cùng thế bí.
Trong mười hai con giáp, riêng rắn em thường bị lắm tiếng tai.
Dưới cặp mắt người đời, cả họ hàng  luôn bị coi xúi quảy.

Lại thoang thoảng bị móng vuốt diều hâu,
Cũng đều đều gặp con thần ve xị:
Mỏ dài vuốt nhọn, cắp lên non, cho con cháu chén  no nê,
Dao bén thớt dày, thảy vào bếp, đủ một bàn say bí tỉ!

Cho rằng,

Lũ chúng em luôn mang nọc độc giết người,
Mà bọn họ cố quên những lời chí lí:
Rắn giết người, tự cổ đếm được bao nhiêu?
Người giết người, đến nay xem ra hàng tỉ!

Lại chẳng nhớ:

“Xà tửu vô ưu,
Đông y hữu lý”.
Chẳng những nọc độc thuộc hàng quý dược của y sư,
Mà cả xương da cũng dạng ngãi phương trong điều trị.
An tì, bổ thận; chánh tông Gò Đen ngâm cùng thục địa, táo nhơn….
Tăng lực cường dương, rặc ri Bàu Đá hãm hổ mang với đương qui, cao kỉ…
Ngửi một hơi cũng đủ sảng khoái tinh thần,
Hớp một ngụm lại càng nâng cao sĩ khí!
Chiều về các cụ nhâm nhi,
Tối đến mấy bà yêu quý!
Hay cho câu “ông uống bà khen”
Thú cho chữ “ nhỏ nghe lớn chỉ! ”
Cao nọc rắn, trị thần kinh tọa, thoái khớp đại tài,
Rượu mãng xà, chữa gai cột sống, thống phong hết ý!
“Bách xà diệu dược”, công năng nổi tiếng ngập Trời Nam
“Ngũ độc gia truyền” chất lượng vượt qua bờ Âu Mỹ.
Mua nếu đúng căn nguyên thì chớ ngại tốn tiền,
Dùng chẳng rõ cội nguồn phải coi chừng lép ví!

Có hết đâu!

Xào lăn bầm nhuyễn, cuốn bánh tráng lá thơm,
Chặt khúc hầm nhừ, ngấm xả gừng ngũ vị.
Mặc cho nào bê thui, bê tái… món ngon sa số hàng hà.
Sánh sao với rắn nướng, rắn nhồi…đặc sản độc chiêu vô nhị?

Tuy nhiên,

Nếu đi đường chẳng nên lạng lách lung tung,
Thì uống rượu cũng đừng nhềnh nhàng bí tỉ!
Dù mồi “bắt”, có nhiều món để đầy mâm,
Nhưng dược tửu, cũng vài li cho có vị.
Quên ăn ham uống, sẽ tan nát tâm can,
Nhậu rượu bỏ mồi, ắt tổn hao chân khí.
Dùng vừa độ, hồn lâng lâng như lạc cõi thần tiên,
Nốc quá đà, trí mê muội sẽ theo loài ngạ quỉ!
“Chừa đường về”, để còn biết ngõ trước, ngõ sau,
Chớ “tăng hai”, mà lọt xuống bờ dưa, bờ bí!

Như nói trên,

Chẳng phải thân em phận rắn cắn người,
Mà là dược liệu thần y điều trị:
Cho quí ông sinh lực vô song,
Cho quí bà dung nhan tuyệt mĩ.
Nhậu rượu, mồi gà mồi cá, chỉ loại bá vơ.
“Đưa cay”, với rắn với trăn, mới là “mậu kị”!
So với rồng, với cọp, hình tướng nầy dù hơi kém oai phong,
Đọ cùng chuột, cùng heo, hương sắc đây chẳng lấy gì xấu xí.

Vậy cớ sao?

Dù em có cao chay xa bay,
Mà người cũng truy cùng đuổi bí.
Thế giới “thả” để bảo vệ môi trường,
Quí anh “giết” thì còn chi đạo lí?

Nay đây,

Nhân ngày xuân mới, hoa lá dâng hương sắc rộn ràng,
Mượn chén rượu đầy, rắn em tỏ đôi lời thủ thỉ:
Rắn có ích, không hề tội nhỏ tội to,
Rắn có công, chẳng có điều kiêng điều kị.
Năm nay rắn sẽ hóa rồng,
Mọi sự công thành như ý!
Bách phúc mãn đường.
Cung hỉ! Cung hỉ!


KHA TIỆM LY
Tên thật: Thái Quốc Tế
Địa chỉ:  99/5 Đinh Bộ Lĩnh, Phường 2, TP Mỹ Tho, Tiền Giang
Đ/ thoại: 0987- 701- 952
Email: khatiemly@gmail.com




READ MORE - RẮN TÂM SỰ - phú của Kha Tiệm Ly