Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, August 9, 2012

MẸ LOAN - Lưu Quang Minh


Chẳng biết từ bao giờ, hễ mở miệng nó lại gọi cô là “mẹ”. Thằng bé chơi đùa, nghịch ngợm phá phách thế nào để mà bị té, khóc ré lên. Cô hốt hoảng chạy lại đỡ nó, ôm vào lòng, vừa xoa dầu lên chỗ đau vừa dỗ dành.
“Mẹ Loan ơi con mắc…”
 Trưa trời trưa trật. Cả lớp hai mươi mấy thiu thiu trên những chiếc chiếu nhỏ nhắn trải dưới sàn phòng.
“Ừ, để cô dắt con đi!”
“Xi” xong, kéo quần lên cho nó, cô bẹo yêu má thằng bé một cái.
“Con là con hư lắm, chẳng bao giờ chịu ngủ trưa đâu, toàn nhắm mắt để đấy. Cô là cô biết hết đó nha!”
“Dạ, nhưng mà con không có buồn ngủ ạ. Mẹ ơi hay là mẹ ru con ngủ nha mẹ.”
            Thằng nhóc lanh quá. Gần chục năm gắn bó với mái trường mầm non, hết lứa này đến lứa khác, trẻ thương và bám cô rất nhiều. Thế mà, chẳng hiểu sao dạo gần đây riêng thằng bé con cứ hay làm cô xúc động. Nhiều lúc xúc động lắm, nghe tiếng “mẹ” thôi cũng đủ làm cô hoen cả hai mắt.
Như thể giữa cô và nó vốn sẵn tình mẫu tử, máu mủ ruột rà vậy.
             Cô út, sống một mình với cha mẹ. Mấy anh chị em đều làm ăn xa, rồi dựng vợ gả chồng hết, thỉnh thoảng lâu lâu mới về chơi. Nên một tay cô chăm sóc hai ông bà già. Rồi lần nọ, mẹ run run cầm tay cô bảo:
“Đi làm chăm trẻ về nhà chăm già, biết khi nào mới chăm một người con thương?”
Đáp lại chỉ có sự im lặng, đôi mắt buồn chênh vênh xa xăm ngoài ô cửa sổ.
Ầu ơ ... ví dầu
Cầu ván đóng đinh
Cầu treo lắc lẻo
Gập ghềnh khó qua...
u ơ ...
Khó qua mẹ dắt con qua...
Con đi trường học
Mẹ đi trường đời
...
Nó nằm một lúc đã ngủ ngon lành. Cô phe phẩy cái quạt một hồi rồi bỏ xuống, ra ngoài sân ngồi chơi với mấy cô bảo mẫu. Câu chuyện nhiều vụn vặt, qua loa, không đầu cuối cốt xua mau cái nóng bức ngột ngạt pha lẫn ảm đạm của trưa hè.
“Chị để ý bố thằng bé này ngày nào cũng đón con muộn. Khổ, chắc mải làm ăn. Đường xá thì kẹt xe, đủ kiểu.”
“…Đi đâu cũng một điều mẹ Loan, hai điều mẹ Loan, người khác dắt đi nhất quyết không chịu là không chịu, con nít ghê thật đấy! Mà lạ nhỉ, chưa thấy mẹ nó đến rước con bao giờ…”
Cô nhặt mấy cái lá vàng héo hắt rụng dưới bậc thềm dồn gọn vào một góc. Những tia nắng xuyên qua tán cây rộng xum xuê trên cao rọi xuống sân tạo thành vô số mảng vàng cam, khi gay gắt, khi chập chờn le lói.
Buổi chiều có giờ học vẽ. Cô phát cho mỗi bé một tờ giấy, một hộp sáp màu, một cây bút chì, một cục gôm.
Hai mươi mấy cái đầu nhỏ xinh chụm trên những tờ giấy trắng tinh, cặm cụi tô vẽ, mải mê thỏa sức trí tưởng tượng. Cô nhắc:
“Cả lớp ngẩng đầu cao lên nào các con, thẳng lưng lên.”
* * *
“Mẹ Loan ơi mẹ Loan, con tặng mẹ nè…”
Tan học, cô ngồi cùng bọn trẻ chờ phụ huynh đến rước. Nó lon ton chạy lại đưa cho cô bức tranh nguệch ngoạc. Cô mở ra xem, xoa đầu nó:
“Giỏi quá, con vẽ đẹp lắm!”
“Bố con nè, con nè, mẹ Loan nè.”
Nó chỉ từng khuôn mặt, nét vẽ ngây ngô, hình thù méo mó.
Cô thoắt giật mình, mặt lại thấy nóng bừng.
“Bậy nào. Đây là mẹ con chứ!”
“Không, là mẹ Loan mà. Con vẽ mẹ Loan mà.”
Cô thấy hơi chóng mặt. Mất một lúc mới lấy được bình tĩnh, cười trừ:
“Ừ, cô cảm ơn con. Nhưng con vẽ thiếu một người rồi. Vẽ vậy chưa đủ đâu. Con vẽ thêm mẹ con nha…”
Chưa nói dứt, cô nhận ra bố nó đã đến. Nó la lên sung sướng:
“A hôm nay bố rước sớm. A hôm nay bố rước sớm…”
Bố nó đến sớm hơn thường ngày thật. Cô đưa cặp sách cho người đàn ông, nhận ra được từ đầu tới chân anh toát ra là hàng chục điều lo toan, nhọc mệt với công việc vốn dĩ lắm bộn bề.
“Dạo này anh bận lắm phải không ạ?”
“Dạ vâng, nhưng hôm nay tôi ráng thu xếp một ngày chở cháu đi ăn tiệm.”
“A hôm nay bố cho đi ăn tiệm. Thích quá, thích quá…” – Nó nhảy cẫng lên.
Thằng bé “ạ” chào “mẹ” ra về. Lên xe rồi còn vẫy tay tạm biệt cô cho đến khi chiếc xe máy khuất xa cánh cổng trường mẫu giáo bằng sắt to đoàng.
Về nhà, suốt đêm cô trằn trọc nghĩ ngợi mông lung đủ chuyện. Mỗi khi vừa chợp mắt hơi thiu thiu cô lại thấy ngay bức tranh thằng bé vẽ mình, có cả nó và bố nó, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng người mẹ đâu. Cô thắc mắc lắm, cả đêm khó chịu, bồn chồn không yên giấc.
Khuya lắc khuya lơ, đâu đó trong tiềm thức văng vẳng:
“Mẹ Loan ơi!”
Cô choàng tỉnh. Tiếng “mẹ” nghe sao mà thân thương trìu mến quá. Chợt ngộ ra rằng, từ lúc nào cô thấy mình thèm biết mấy được nghe tiếng thằng bé gọi.
Đôi mắt dần hoen cay.
* * *
 Cả lớp học hát, ngân nga theo cô:
“ Ba là cây nến vàng. Mẹ là cây nến xanh. Con là cây nến hồng. Ba ngọn nến lung linh. Thắp sáng một gia đình…”
Thằng bé gân cổ ê a, khoái chí lắm. Cô vẫn thường gọi nó là “con”, xưng “cô”. Như với bao đứa trẻ khác. Nhưng sao giờ cô muốn là “mẹ” quá. Giá có thể ôm nó vào lòng, chiều chuộng thật sự như một đứa con mình mang nặng đẻ đau.
“Mẹ Loan ơi, con cho mẹ Loan xem cái này!”
Nó đưa cho cô bức tranh. Vẫn là những nét bút nguệch ngoạc, những mảng màu lem luốc, hình hài méo mó ngô nghê. Cô nhận ra ngay người nó vẽ trong tranh là ai.
“Con vẽ mẹ rất đẹp…”
Cô cười xúc động.
“Mẹ con đẹp đúng không mẹ Loan. Con thương mẹ con lắm!”
Thì ra, nó muốn vẽ riêng một bức tranh to để dành tặng mẹ.
* * *
Mẹ nó đến rước, cũng là lần đầu tiên cô biết mặt. Người phụ nữ may mắn ấy với dáng vẻ mỏng manh yếu ớt, cất tiếng chào cô:
“Chị cho em đón cháu…”
Trong lòng cô ngổn ngang nhiều suy nghĩ, cô chỉ có thể đưa cặp xách của nó mà không nói được gì thêm.
“Em ở nhà nội trợ, người vốn hay bệnh nên ít khi ra ngoài. Việc đưa đón bố cháu lo hết. Nhưng hôm nay anh phải đi tỉnh đột xuất.”
Rồi là những hỏi han việc học hành, ăn ngủ, vui chơi của thằng bé. Cô muốn trả lời cặn kẽ, vì chẳng ai rành tánh tình nó hơn.
Nhưng cô chỉ đáp lại qua loa một cách chiếu lệ. Tại làm sao?
Bóng một mẹ một con trong ánh nắng chiều tấp tểnh in đậm vào tâm trí. Khung cảnh ấy cô vẫn thường mường tượng, trong những đêm khuya khoắt quạnh quẽ nhất.
“Mẹ Loan ơi!”
Bừng tỉnh. Hai giờ sáng. Cổ họng cô khô khốc, bỏ chăn xuống nhà rót nước uống. Cô nhớ lại:
“Cái nghề mình nó thế em ạ. Không yêu con người khác như chính con cái mình thì không thể theo nghề lâu được đâu…”
Ngày chân ướt chân ráo còn là giáo sinh mầm non vào trường, trong một lần nóng giận cô đã quất vào mông một bé rất đau đến nỗi bé khóc ré lên, chỉ vì bé quá hư.
 Về sau nghe những lời này, cô ân hận lắm. Một cô bảo mẫu đi trước đã nhắn nhủ với đàn em như thế. Phải rồi, đã chẳng yêu quý trẻ con thì biết làm sao dạy trẻ con nghe lời…
Có thể sau này chẳng may mắn cô sẽ không lấy chồng, sinh con. Cô biết. Nhưng cô vẫn hạnh phúc và tự hào khi mình đã từng là mẹ của rất nhiều trẻ con. Những đứa trẻ ngoan ngoãn, những đứa con nghịch ngợm, biết bao khuôn mặt nhăn nhó nhõng nhẽo mít ướt và trăm nghìn nụ cười thơ bé…
* * *
“Mẹ Loan ơi, mẹ ru con ngủ nha mẹ!”
Một buổi trưa hè nơi trường mẫu giáo, trong lớp lá của những thiên thần đang say ngủ, tiếng ru của một người mẹ dịu dàng, đằm thắm xua tan cái nóng bức oi ả, xua cả những buồn bã trăn trở của mỗi kiếp người.
Ầu ơ ... ví dầu
Cầu ván đóng đinh
Cầu treo lắc lẻo
Gập ghềnh khó qua...
u ơ ...
Khó qua mẹ dắt con qua...
Con đi trường học
Mẹ đi trường đời
...” ./.

5/2009
Lưu Quang Minh

Đc: 63/14/4 Lê Văn Sỹ, f13, Q. Phú Nhuận, TP HCM.
Đt: 0908018518 – 0822110885
READ MORE - MẸ LOAN - Lưu Quang Minh

BẠC LIÊU ... THỜI PHIÊU BẠT - Hoàng Yên Lynh

Ruộng muối Bạc Liêu

* Bài thơ là nỗi ngậm ngùi, cay đắng của một thời lang thang kiếm sống sau khi đã trả xong nợ chiến chinh ...

Xin gởi đến bằng hữu, những người bạn nơi vùng sông nước phương Nam, những đêm dài bên bầu rượu, câu ca vọng cổ, những buổi chiều quạnh hiu nghe tiếng chim bìm bịp kêu chiều dõi mắt về cố hương xa ngái ... Xin được tạ ơn những ân tình đã cưu mang đời tôi trong tháng năm khốn khó ...

HYL.



Tôi không là công tử Bạc Liêu
Chỉ kẻ lang thang
Mê điệu lý chiều chiều
Tìm đến quê em ...

Trời Bạc Liêu hương nồng muối biển
Trăng Gành Hào gác bóng tràm xanh
Tiếng hò em quyện hương tràm xôn xao bờ lá
Tôi kẻ lang thang dặm ngàn muôn ngã
Dừng bước quê em
Nặng sầu cố xứ ...

Tôi bước phiêu linh
Súng gươm đã gãy
Đường đời chông chênh
Nỗi đau dâu bể
Bạn với sao trăng
Với câu hò ngọt ngào đêm trắng
Gõ phách buông dây
Hát câu chinh chiến hề !

Đêm Bạc Liêu
Trăng, rượu, gió Gành Hào
Xừ xang hồ xê cóng
Dạ Cổ Hoài Lang
"Vào ra luống trông tin chàng
Năm canh mơ màng ..."
Người ra đi có người mong đợi
Tôi sông hồ thầm gọi cố nhân ơi .

Về đâu ... Về đâu
Ngày mai bước đời phiêu bạt
Lộng gió mây trời đồng xanh bát ngát
Bìm bịp kêu chiều dẫm nát hồn tôi.

Tôi không là công tử Bạc Liêu
Kẽ lang thang nắng sớm mưa chiều
Không tình, không bạn, không nhà
Sông hồ phiêu bạt ... Mưa sa nắng tàn ...
Còn đây chút Bạc Liêu
Ngậm ngùi câu thế sự
Trăm năm rồi ... Gởi lại thiên thu.

HOÀNG YÊN LYNH
READ MORE - BẠC LIÊU ... THỜI PHIÊU BẠT - Hoàng Yên Lynh

Wednesday, August 8, 2012

Chùm thơ xướng họa nhiều tác giả - Võ Làng Trâm biên tập


NGÀY TỰU TRƯỜNG

Hạ mới ngày nào đã vội sang
Đầu năm khai giảng cảnh huy hoàng
Bục cao thầy dạy câu thâm thúy
Sân cỏ trò ghi ý ngọc vàng
Sự nghiệp hôm nay sư mở lối
Công danh mai hậu đệ thông đàng
Đồng lòng phấn đấu tròn mơ ước
Hồng Lạc giống nòi rạng vẻ vang !
                                
                                         Hữu Hảo



Các bài họa

NHẮN NHỦ TRƯỚC NGÀY KHAI TRƯỜNG

Thấm thoát mùa thu đã bước sang
Đầu năm học mới phải đàng hoàng
Quần xanh thẳng thớm không nhăn nhúm
Áo trắng tinh tươm chẳng ố vàng
Nữ tránh hở hang và lắm chuyện
Nam lìa nói tục lẫn hoang đàng
Học hành chăm chỉ nêu gương tốt
Thành tích đem về được tiếng vang.
                               
                                           Vân Hạ


TIẾC HÈ

Tiếc nuối ngày vui buổi hạ sang
Giỡn đùa thỏa thích tựa ông hoàng
Hét la nhảy sóng trên làn biếc
Háo hức tìm nhau dưới ánh vàng
Một quãng thời gian tràn hạnh phúc
Bao nhiêu giây phút rộn thiên đàng !
Tựu trường: ngưng lại -lòng nhung nhớ
Nhạc khúc mùa hè cứ mãi vang...

                                         Sông Thu


MỪNG KHAI GIẢNG

Trống trường rộn rã gọi mùa sang
Nô nức đàn em nét phượng hoàng.
Thành tích luyện rèn tô sử đẹp
Công lao dạy dỗ thắm trang vàng.
Thầy hay truyền đạt thông muôn nẻo
Trò giỏi tiếp thu hiểu mọi đàng.
Phát triển toàn năng là chí hướng
Tiếng thơm giáo dục mãi còn vang.

                          Lương Thế Hùng


NGẬM NGÙI DĨ VÃNG

Mùa hè thoáng đó đã dần sang
Nhớ lại năm xưa học Nguyễn Hoàng*
Trường cũ đi về thương buổi lũ
Bạn xưa đưa đón nhớ thời vàng
Tiếc sao mấy cậu đi nhầm hướng
Hận mãi đôi em bỏ nhỡ đàng
Để những ngày vui pha giọt đắng
Xa rồi còn đọng những âm vang .
   
                          Võ Làng Trâm

* Trường Trung Học NGUYỄN HOÀNG Quảng Trị 1952-1972

NGHIỆP THẦY

Sự nghiệp trồng người xếp bậc sang
Từ xưa trọng vọng đứng sau hoàng (quân-sư-phụ )
Thay lời phụ mẫu rèn con chữ
Dụng ý thánh nhân giảng đạo vàng
Chăm học thơm danh do hiếu hạnh
Ham chơi xấu mặt bởi hoang đàng
Noi gương người trước truyền tri thức
Nghĩa đệ ân sư rạng vẻ vang !

                         Hoàng Việt


ÁO TRẮNG RỘN RÀNG

Ve dừng tấu nhạc đón thu sang
Tiếng trống reo vui lối phượng hoàng
Cửa lớp hân hoan chờ gót nhỏ
Bảng đen ấm áp đợi lời vàng
Tinh khôi áo trắng duyên trong gió
Thanh khiết chân non  thắm giữa đàng
Gửi lại hạ xưa diều lướt gió
Tựu trường bến mộng khúc ca vang

                        Ca Dao (Thu Trang)



NỮ SINH HƯ HỎNG

Cứ nghĩ rằng mình rất đẹp sang
Suốt ngày ăn diện giống bà hoàng    
Kỹ năng, tri thức ?- không màng đến !
Sự nghiệp, công danh ?-chẳng vội vàng !
Phản đối đề văn về thần tượng
Say mê phim ảnh gợi thiên đàng
Tương lai mờ mịt nào đâu biết
Cảnh báo! Hồi chuông đang réo vang.

                               Như Thiền



ÂM VANG   
  
Tôi thường hay thích lúc thu sang
Được  trở về đây với Nguyễn Hoàng  
Cảnh cũ trang đài như nhiễu đỏ 
Tình xưa lưu luyến tựa âu vàng
Ơn thầy dạy bảo tìm ra lối
Quý bạn khuyên răn chỉ rõ đàng 
Tuổi trẻ cùng nhau xây mộng ước
Hoàng Gia để lại tiếng âm vang  
    
                           Từ Đức Khoát



SÁNG TỰU TRƯỜNG

Tiếng trống tựu trường đánh dục sang
TRÚC THANH bên xóm gọi  MAI HOÀNG
Ánh bình minh lộ -màu hồng đỏ   
Hoa học trò khoe - sắc trắng vàng
Bướm lượn rộn ràng đùa khắp nẻo
Ong vờn nhộn nhịp giỡn cùng đàng 
Cờ bay phất phới vui mây gió   
Nhạc trỗi quốc ca khúc hát vang. 
 
                         Độc Hành


  NGÀY THÁNG XA XƯA

Vào Thu, tháng chín mới vừa sang
Đến lớp em mang dáng nữ hoàng
Áo lụa diụ dàng môi phượng đỏ
Quần tơ tha thướt tóc nơ vàng
Thày cô đạo mạo đầy nghiêm khắc
Bằng hữu vô tư chẳng điệu đàng
Ngày cũ xa xưa còn mãi nhớ
Ngỡ chừng đâu đó một âm vang.

                   THY LỆ TRANG
                 MASSACHUSETS
READ MORE - Chùm thơ xướng họa nhiều tác giả - Võ Làng Trâm biên tập

VÀI CẢM NGHĨ VỀ ĐỘC ẨM HOÀI TÌNH CỦA HOA TRONG HOA - Châu Thạch


Hoa Trong Hoa

ĐỘC ẨM HOÀI TÌNH - Thơ Hoa Trong Hoa


 (Gởi KTL)

Bởi không là chén rượu giao bôi,
Nên đủ đắng cay ngũ vị đời.
Chẳng phải tình anh là bão tố,
Để thuyền em mãi cuốn xa khơi?

Bao chén cạn rồi, chén nữa đây.
Thả hồn cho lạc đến cung mây.
Đã từng nếm vạn mùi tân khổ,
Thì há gì trăm chén rượu cay!

Không quen nhau lúc môi còn thắm,
Khi tóc em dài, má đỏ hây.
Để cạn dòng thơ, hương phấn nhạt,
Bình men rượu lạnh lại châm đầy!

Chẳng thẹn tuổi trâm cài lược giắt,
Hương mai còn đọng sắc hoa chiều.
Nhặt từng mảnh vụn đời tan nát,
Ghép lại tình em, một chữ yêu.

Còn chút tình anh, em uống đây.
A ha! Bình cạn rượu. Ơ hay!
Bình sao không uống, bình nghiêng ngã,
Rượu uống cùng ta, rượu chẳng say?

Còn chút duyên nầy dệt tiếng thơ,
Duyên ai, mà tháng đợi năm chờ!
Cám ơn giây phút thần tiên đó,
Khơi lại lòng em tuổi dại khờ!

HTH

Lời bình của Châu Thạch

Tôi còn nhớ khi đọc bài thơ “ Độc ẩm hòai tình” của Hoa Trong Hoa vừa hiển thị trên trang web, tôi liền gởi đến  phần thảo luận bốn câu thơ như sau:

                Nữ nhi khẩu khí thật anh hào
                Cuộc rượu anh thư đẹp biết bao
                Khen ai đã chiếm con tim ấy
                Đẹp tựa vầng trăng đẹp tợ sao.

Sau tôi, nhiều người đã góp ý, đã bình thơ với những lời khen ngợi rất chân thành. Nay tôi đọc lại bài thơ trên nhiều lần, và những cảm xúc tự ban đầu lại càng thêm sâu đậm, thôi thúc, khiến tôi không thể không viết lại những điều mình suy nghĩ. Thật thế, bài thơ nầy có đủ bốn tính chất trong bốn câu thơ của bài tứ tuyệt mà tôi đã nói ở trên. Đó là:

1)      Nữ nhi khẩu khí thật anh hào

Hoa Trong Hoa là một nhà thơ nữ, xuất hiện trên thi đàn với những bài thơ rất tuyệt, và đặc biệt những bài thơ Đường thì lại càng tuyệt hơn. Giọng thơ của Hoa Trong Hoa đương nhiên là giọng nữ nhưng không có tính cách yếu mềm như những nhà thơ nữ khác, cũng không có cái cứng cỏi như các đấng nam nhi,  mà nó thể hiện đầy đủ tính chất của một anh thư đầy bản lĩnh.

Đọc “ Độc ẩm hòai tình” ta thấy hào khí trong thơ, và cường điệu một chút thì ta có thể tưởng tượng mỗi câu  trong bài thơ nầy như một đường kiếm múa nhẹ nhàng với một kiếp pháp tinh xảo mà mỗi từ, mỗi ý  là ánh thép buồn loan loán dưới trăng, tuy rằng bài thơ chỉ nói đến tình và rượu. Trong phân đọan nầy tôi không thể trích một câu thơ riêng biệt nào trong “ Độc ẩm hòai tình” vì cái khí phách cao trội tóat ra từ lời nói nằm trong tòan bộ bài thơ, trong từng câu, từng từ, từng âm điệu.

2)      Cuộc rượu anh thư đẹp biết bao

Người quân tử uống rượu có khí phách của người quân tử, tiểu nhân uống rượu có cái bần tiện của tiểu nhân, nam nhân uống rượu có hào khí của người đàn ông, và nữ nhân uống rượu cũng có cái ủy mỵ của nữ nhi thường tình. Đọc “ Độc ẩm hòai tình” của Hoa trong Hoa ta thấy có cái ủy mỵ của nữ nhi, cái hào khí của nam nhân và cái khí phách của người quân tử. Ba tính chất ấy liên kết nhau, hòa điệu và bàng bạc  trong tòan bài thơ với những câu thơ không cường điệu, rất chuẩn mực, rất chân thật; âm hưởng rất buồn nhưng cũng vô cùng thanh thóat.

 Trên đời có trà đạo mà không thấy ai nói đến tửu đạo, vì mấy ai uống rượu mà tư thế lại đẹp, tâm hồn lại thanh thản bao giờ. Theo Tản Đà dầu đất trời uống rượu cũng mất đi phẩm chất huống chi người:

                          “Đất say đất cũng lăn quay
                          Trời say trời cũng đỏ gay, ai cười”

Thế nhưng Hoa Trong Hoa uống rượu trong “ Độc ẩm hòai tình” càng nhìn lại càng thấy đẹp, lại càng thấy thương, lại càng thấy mến. Phụ nữ uống rượu bí tỉ như Lưu Linh của nàng cung nữ của Ôn gia Thiều thì chẳng mấy ai cảm tình, nhưng tác giả “Độc ẩm hòai tình” uống rượu như Lưu Linh lại thể hiện tính chất kiên cường của một nữ nhi vượt trên muôn ngàn gian khó, sầu khổ của đời:

                         Bởi không là chén rượu giao bôi
                         Nên đủ đắng cay ngũ vị đời.
                         ………………………………
                          Bao chén cạn rồi, chén nữa đây
                          Thả hồn cho lạc đến cung mây
                          Đã từng nếm vạn mùi tân khổ
                          Thì há gì trăm chén rượu cay!

Uống rượu nhớ tình, đó là chủ đề của bài thơ.Tình ở đây không phải là tình thời son trẻ mà là tình ở tuổi quá xuân. Dầu tình ở tuổi quá xuân nhưng cách uống rượu để nhớ cho thấy tâm lòng yêu sâu nặng biết bao, thắm thiết biết bao:

                          Không quen nhau lúc môi còn thắm
                          Khi tóc em dài, má đỏ hây
                          Để cạn dòng thơ, hương phấn nhạt
                          Bình men rượu lạnh lại châm đầy.

Tác giả ân hận đã không quen nhau lúc môi còn thắm, nay hồn thơ đã cạn, hương phấn đã nhạt như chiếc bình lạnh lại đem men rượu đến châm đầy. Và để bù đắp cho khiếm khuyết kia tác giả đã châm đầy bình men rượu lạnh và uống hòai cho đến say nghiêng ngã:

                           Còn chút tình anh, em uống đây
                           A ha! Bình cạn rượu. Ơ hay!
                           Bình sao không uống, bình nghiêng ngã
                           Rượu uống cùng ta, rượu chẳng say ?

Nhiều người rất thích bốn câu thơ nầy, vì nó không những bày tỏ được cơn say lên đến tột độ mà còn bày tỏ được sự cô đơn lên đến tột cùng. Độc ẩm là uống rượu một mình, nhưng ở đây tác giả không uống rượu một mình mà uống chung cùng với rượu: “Rượu uống cùng ta, rượu chẳng say?”.  Rượu trong câu thơ nầy không còn là chất để uống nữa mà đã trở thành bạn hữu cùng ta ngồi đối ẩm. Vậy thì họ uống cái gì đây? Phải chăng là uống chút tình còn lại của người yêu, uống nỗi buồn, uống sự cô đơn, uống bao nhiêu nỗi niềm của “ Tình anh là bão tố/ Để thuyền em mãi cuốn xa khơi”. Bây giờ chắc chắn là sự cô đơn cùng tận vây quanh gây bão bùng trong tâm hồn tác giả.

3)      Khen ai đã chiếm con tim ấy

Quả thật ai đã chiếm được con tim của người phụ nữ trong “ Độc ẩm hòai tình” là người diễm phúc. Bởi vì là đàn ông mấy ai không thich được yêu một người có tâm hồn phong phú và được đền đáp bởi một quả tim nhạy bén, bởi một tâm hồn chan chứa yêu thương? Với bốn câu thơ sau đây cô gái trong “ Độc ẩm hòai tình” đã biểu lộ được hoàn toàn tính chất như trên của một tài nhân, một nữ sĩ đa tình, phong nhã, lãng mạn và và trân trọng tình yêu biết bao:

                         Chẳng thẹn tuổi trâm cài lược giắt
                         Hương mai còn đọng sắc hoa chiều
                         Nhặt từng mãnh vụn đời tan nát,
                         Ghép lại tình em, một chữ yêu.

4)      Đẹp tựa vầng trăng đẹp tợ sao

Bài thơ “ Độc ẩm hòai tình” là một bài thơ đẹp.
Cái đẹp trong bài thơ trước hết nó nằm trong khí phách của người uống rượu:

                          Bao chén cạn rồi, chén nữa đây           
                          Thả hồn cho lạc đến cung mây.
                           ………………………………
                           A ha! Bình cạn rượu. Ơ hay!
                           Bình sao không uông, bình nghiêng ngã
                           Rượu uống cùng ta, rượu chẳng say?

Cái đẹp thứ hai của bài thơ là uống rượu để nhớ tình, một mối tình sâu đậm trong một tâm hồn từng nếm trải đau thương, từng vượt qua tân khổ ,  đã chín chắn trong tình trường:

                              Chẳng phải tình anh là bão tố
                              Để thuyền em mãi cuốn xa khơi.
                              
                              ……………………………….

                              Nhặt từng mảnh vụn đời tan nát
                              Ghép lại tình em, một chữ yêu.

Cái đẹp thứ ba là kết cấu bài thơ, âm điệu bài thơ diễn đạt được tình yêu sâu sắc, nỗi buồn cô đọng nhưng không làm cho bi thảm hóa cuộc đời, cho người đọc nhận hưởng được cái cao ngạo của con người trường trải, cái chân thành của con người biết yêu, cái cô đơn của con người độc ẩm và cái say khước của một thi nhân.

Quả thật mỗi câu, mỗi đọan của bài thơ đẹp tựa vầng trăng đẹp tợ sao ./.
                                                                      

Châu Thạch

READ MORE - VÀI CẢM NGHĨ VỀ ĐỘC ẨM HOÀI TÌNH CỦA HOA TRONG HOA - Châu Thạch