Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, July 6, 2025

TA VỀ LÀM DÂN - Thơ Đoàn Trung Phong

 

Nhà thơ Đoàn Trung Phong

TA VỀ LÀM DÂN

 

Chiến tranh khép nửa phận đời

Ta về với ruộng với đồi làm dân

Gió sương tóc bạc mấy phần

Vẫn không nao núng tinh thần hăng say

Ta về cuốc đất trồng cây

Lội bùn nghiêng vén đường cày vụ sau

Nghe con chim hót trên đầu

Bình yên làng xóm nặng sâu quê mình

 

Nhớ ngày vai súng nhà binh

Hành quân chiến dịch đến Bình Trị Thiên

Mưa rừng vắt muỗi Trường Sơn

Đêm ngày thổn thức nước non thái hoà

 

Ta về trời thắm sắc hoa

Mà vui sống giữa quê nhà làm dân.

 

                                Đoàn Trung Phong

                           Nghệ An


—————————————————-


 doantrungphong1973@icloud.com

READ MORE - TA VỀ LÀM DÂN - Thơ Đoàn Trung Phong

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Lời nào cho nhau? / Vấn vương gì ảo vọng / Đợi chiều / Ta tin tưởng những điều mình mong muốn / Bầy chim quành quạch, dưới tàn cây ỏm tỏi

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


Lời nào cho nhau?


Gặp nhau trong cuộc đời này ngắn lắm

Sao còn nói lời cay đắng chi em?

Ngày nắng gối ngày mưa, buồn thấm đẫm

Cuồng vọng và hoài nghi, trôi theo đêm

                        *

Lắt léo chi em, dẫu tình phai nhạt

Đọng lại quanh đây vết cỏ phiêu bồng

Còn nguyên đó một sắc màu xước xác

Tháng ngày nào che đậy dấu long đong ...

                        *

Bóng nắng treo bóng ngày nhập nhoạng

Phải chi bây giờ ta vẫn có nhau

Vẫn biết đó, chỉ là điều giả đoán

Chập chờn run, trên nỗi nhớ cũ nhàu

                         *

Thôi giữ lấy những điều gì tốt đẹp

Đã chìm trôi trong ký ức vời xa

Bên cửa ngõ, một ngày xưa khép nép

Góc tình nào, cứ bẽn lẽn trượt qua

                          *

Gặp nhau trong cuộc đời này ngắn lắm

Vướng bận gì mà còm cõi đắn đo

Không duyên nợ với nhau, đường xa thẳm

Sao cứ mơ hồ, lấp lững quanh co ...



Vấn vương gì ảo vọng


Mắt môi nào cười nói không thôi

Trong nắng thu vàng rơi, gọi gió

Vẫn trinh nguyên, lời yêu để ngỏ

Rối lòng ai, đổ nhịp liên hồi

                    *

Vẫn sắc màu của một ngày xưa

Cuốn quýt, ngập ngừng trong mắt biếc

Như năm tháng chưa hề cách biệt

Mặc thời gian gõ nhịp, đẩy đưa ...

                   *

Vẫn ngượng ngùng quẩn bước ... chần chừ

Tóc mai rối, xòa không kịp vén

Dẫu đã biết, đời không trọn vẹn

Gió cứ miệt mài, ru vô tư

                  *

Chểnh mảng tiếng cười rơi ngập ngừng

Bước sánh bước, đường quanh lối hẹp

Điều gì đó như là gượng ép

Để chiều rơi thảng thốt, bỗng dưng ...

                   *

Bên nhau cùng đứng lại, nhường đường

Không ai muốn là người khác trước

Ơi ảo vọng vô tình có được

Một sợi tình, như khói, như sương ...



Đợi chiều


Chờ nhau đã mõi mòn chưa

Dặm xa vọng tưởng nhặt thưa điều gì?

Chiều giăng, gạ gẫm cuồng si

Lắng ru tuổi mộng, xuân thì bước qua



Ta tin tưởng những điều mình mong muốn


Sự thật vốn giản đơn như vậy

Cứ suy nghĩ lạc quan rồi sẽ thấy


Hạnh phúc này, sẽ đến trong tay

Khi chấp nhận thực tế cũng là một khả năng thực tế

Cuộc trăm năm cứ từng lớp tỏ bày…



Bầy chim quành quạch, dưới tàn cây ỏm tỏi


Tiếng gọi tình, nhao nhác cả thinh không

Đôi bồ câu gật gù như muốn nói


Có gì đâu mà chộn rộn mớ bòng bong

Tiếng ồn ào chợt lặng im ngơ ngác

Mỗi cảnh, mỗi đời, sao nghe mà rối cả lòng…


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Lâm Đồng

    



READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Lời nào cho nhau? / Vấn vương gì ảo vọng / Đợi chiều / Ta tin tưởng những điều mình mong muốn / Bầy chim quành quạch, dưới tàn cây ỏm tỏi

GIÁ CỦA SỰ THÁI QUÁ - Truyện ngắn Đặng Xuân Xuyến

 


Đặng Xuân Xuyến                        

GIÁ CỦA SỰ THÁI QUÁ

 

 Chị vỗ đét cái vào mông anh rồi trề môi, cong cớn: - Eo ơi, già rồi mà còn trẻ con lắm! Gần năm chục tuổi đầu rồi mà nhí nhảnh con cá cảnh lắm cơ.... Đời thủa nhà ai, tóc đã bạc trắng mái đầu rồi mà bày đặt níc nêm là em còn bé lắm... Ơ, mà chồng xưng em với ai thế... Chẳng lẽ chồng xưng em với vợ? 

Anh đỏ mặt, ấp úng: 

- Thì đặt thế cho nó lạ,... chứ em với ai đâu? 

Chị sầm mặt: 

- Thế là không được! Thế là chồng không trung thực, chồng gian dối với vợ! Chẳng ai đặt níc nêm lại không có nghĩa cả? Thôi chết! Hay chồng phải lòng mụ bán xôi đầu ngõ mới xưng em ngọt ngào như thế? Chả trách, chồng toàn khen xôi nhà mụ ý vừa ngon vừa rẻ. Tháng trước, vợ đánh dấu 5 lần chồng ăn xôi nhà mụ ý đấy. 

Anh gãi gãi đầu, giọng có chiều “nể vợ”: 

- Thì xôi nhà bác ấy ngon và rẻ thật nên chồng mới ăn. Mà... năm ngoái vợ chả khen xôi nhà bác ấy nấu ngon, sạch lại bán rẻ còn gì? Vợ chả nhắc đi nhắc lại chồng phải thường xuyên ăn xôi ủng hộ nhà bác ấy đấy thôi... 

Chị tròn mắt nhìn anh rất lâu, rồi thẽ thọt: 

- Thật không? Có đúng là vợ nhắc chồng như thế không? Mà... Vợ chả tin đâu! Vợ chả dại xúi chồng như thế đâu! Nhìn mụ ý cứ hơn hớn hơn hớn như thế, nỡ mụ ý có ý gì với chồng thì chết à? Chồng có nhớ cái vụ năm kia không? Nhớ không?... Ối dào... Chắc chồng lại cãi đấy là tai nạn chứ gì? Vợ biết tỏng chồng mà... Thế nào chồng cũng nói là tai nạn... Thôi, chồng đừng có định cãi vợ nữa... Như thế là không trung thực, là gian dối. Mà chồng biết đấy, vợ rất ghét ai có tính không trung thực, rất ghét ai có tính gian dối. Chồng nhìn chồng bác Nga mà học, cả đời chẳng biết cãi vợ câu nào… Ngoan ơi là ngoan. Đâu giống chồng, vợ chưa nói xong câu mà chồng đã cãi năm cãi bảy. Vợ nói rồi, vốn kiệm lời nên vợ đâu thích nói nhiều... Mà... vợ đang nhắc chồng chuyện gì nhỉ? 

Anh lụng bụng: 

- Chuyện xôi nhà bác đầu ngõ. 

Chị quệt tay vào mép rồi lấy khăn lau tay, lau đi lau lại, kỹ càng lắm. Chán chê, chị lại dài môi, thẽ thọt: 

- Có đúng là vợ nói chuyện xôi nhà bác đầu ngõ không? Ồ đúng rồi, xôi nhà bác ấy ngon, sạch sẽ mà rẻ lắm cơ... nhưng mà vợ không ưng cái thái độ nhà mụ ấy, vợ chúa ghét cái thái độ của mụ ấy... Đàn bà có chồng có con rồi, lại cứ đon đon đả đả với đàn ông là làm sao! Vợ thấy như thế là vô duyên, là lố bịch…. Vợ thấy chướng mắt! Vợ không ưng! 

- Nhưng bác ấy bán hàng, phải thế. 

Chị dài giọng, trề môi: 

- Bác ấy bán hàng, phải thế... Biết ngay mà. Vợ biết tỏng chồng sẽ bênh mụ ấy như thế mà.... Sao không để chồng mụ ấy ra đon đả với chồng mà lại là mụ ấy. Eo ơi. Rõ là có tình ý với nhau nên bênh nhau cứ chằm chặp, chằm chặp ý... Đàn ông ra đon đả với đàn ông, sao lại để đàn bà? 

Anh ái ngại nhìn mọi người, rồi khẽ khàng với chị: - Bác ấy vừa ngồi bán hàng vừa mời chào khách chứ có đon đả kiểu như vợ nghĩ đâu...

Chi lại trề môi, chừng muốn dỗi: 

- Đấy! Lại cãi! Sao chồng toàn bênh mụ ấy thế? Chồng sợ miệng mọc da non sao mà cứ nhem nhẻm nhem nhẻm cãi vợ? Như thế là không trung thực! Như thế là giả dối! Mà chồng biết rồi đấy, vợ rất ghét ai không trung thực, vợ rất ghét ai sống giả dối... Mà... Mà có chuyện gì không trung thực ở đây nhỉ? (Chị vỗ vỗ đầu một lát rồi hí hửng)... Đúng rồi! Là chuyện tình cảm giữa chồng với mụ bán xôi đầu ngõ... Như thế là chồng không trung thực. Như thế là chồng giả dối. Mà chồng biết rồi đấy… 

Anh gắt: - Là đủ rồi! Người ta bán hàng phải tươi cười mời chào khách lại bảo người ta lố bịch? Hàng xóm láng giềng, một tháng mua ủng hộ có 5 bữa sáng mà kêu nhiều là sao? Lại nữa! Người ta là người đàng hoàng sao cứ một điều mụ ấy, hai điều mụ ấy là thế nào? Hở? 

Chị co chân lên ghế, nghiêng người, lấy khủy tay che che mặt, ấm ức: - Eo ơi... Sao chồng lại quát tháo vợ như thế? Chồng không nhớ là vợ bị yếu tim à? Hay chồng không coi vợ ra thể thống gì nên mới thế? Vợ biết tỏng chồng mà... Giờ vợ già rồi, vợ xấu rồi nên chồng không chiều chuộng, không nâng niu vợ nữa... Thế này thì vợ chết quách đi cho rồi! Vợ chán sống rồi! Vợ... Vợ… Vợ sẽ đi chết đây! 

Chị nhìn anh. Nhìn mọi người. Rồi lại nhìn anh. 

Thấy mọi người ngoảnh mặt đi, không nhìn chị, còn anh vẫn “đằng đằng sát khí”, chị sụt sùi: 

- Vợ biết mà. Chồng không còn yêu vợ nữa nên chồng kiếm cớ để chê vợ, bỏ vợ. Số vợ khổ, khổ lắm nên mới lấy phải chồng... Chồng quên rồi à? Ngày chồng còn đang cưa cẩm vợ ấy, chồng hứa những gì? Chồng thề thốt những gì mà bây giờ chồng phũ phàng với vợ như thế... Ối giời cao đất dày ơi... Ới hàng xóm láng giềng ơi… Ới bạn ới bè ơi… Mà này, chồng đi đâu đấy? 

Anh không trả lời, khoác áo, bước nhanh ra cửa. Chị chạy theo, níu áo, gặng: - Chồng đi đâu đấy? 

Anh hất hàm: - Muốn biết thật à? Đi ra quán xôi làm chầu “tình cảm”. Ở nhà với vợ mệt đầu lắm. 

Chị luống cuống: - Chồng ra đấy thật à? Thế chồng định đi ra đấy một mình à? Không! Vợ sẽ đi cùng chồng. Vợ cũng đang muốn chầu “tình cảm” với xôi đây... 

Mồm nói, chân bước, chị khoác tay anh rất chặt. 

Bước chân vào quán, chị cố khoác tay anh thật tình tứ. Rồi vênh mặt lên như để cho mọi người biết anh và chị yêu nhau lắm, lắm. 

Ái ngại với mọi người, anh khẽ nhắc chị: 

- Vợ đừng khoác tay chồng nữa, mọi người nhìn vào, ngại chết. 

Chị phá lên cười, rồi bẹo má anh, nũng nịu: 

- Eo ơi... Chồng lại bày đặt làm bộ e thẹn, ngượng ngùng nữa chứ? Yêu chồng lắm cơ! 

Chị kéo ghế ngồi xuống. Một tay vuốt tóc, một tay gắp miếng xôi, nghiêng nghiêng đầu nhìn anh, rồi chậc chậc lưỡi, giống kiểu ở nhà chị vẫn nựng cu tí ăn bột: - Nào... Chồng há mồm ra,... há to tí nữa nào... Ừm… Ừm… Thế... Thế... Eo ơi nhìn chồng ừm yêu lắm cơ... Gớm, sao nước miếng của chồng tứa ra nhiều thế? Há to tí nữa nào... Thế… Thế... Chồng ừm cái nữa để vợ xem nào! Hoan hô chồng! Chồng ừm giỏi lắm!... 

Anh gạt tay chị, vẻ khó chịu, làu bàu: 

- Vợ đừng làm thế. Mọi người cười cho đấy. 

Chị trề môi rõ dài, rồi nguýt: - Gớm! Mọi người cười cho đấy... Mọi người nào ở đây? Chồng ngại chị chủ quán chứ gì? Vợ biết tỏng trong đầu chồng nghĩ gì rồi... Hôm nay, nhất định ... Vợ... Vợ... vợ phải làm cho ra ngô ra khoai mới được... 

Chị giậm chân. Chị chắp tay vào hông. Chị tiến lại chỗ chị chủ quán, chưa kịp la lối thế này thế kia thì anh giang tay tát bốp một cái, rõ đau, rồi lôi chị xềnh xệch về nhà. Vừa đi anh vừa gằn giọng: 

- Bà làm tôi xấu hổ với mọi người. Tôi sẽ khâu mồm bà lại để bà hết thói lắm điều! Tôi... Tôi xấu hổ vì bà. 

Chị tái mặt. 

Chị lắp bắp mãi không thành câu. 

Hình như chị chưa lường được tình huống này thì phải! 

*. 

Hà Nội, ngày 01 tháng 12 năm 2015

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - GIÁ CỦA SỰ THÁI QUÁ - Truyện ngắn Đặng Xuân Xuyến

NGHĨ VỀ ''THUYỀN" TÁC PHẨM CỦA NGUYỄN ĐỨC TÙNG - Lê Phước Sinh


    

Có một thời
số bạn thế hệ Tôi
không đi lên Rừng
thì trôi ra Biển
Rừng đánh bạt niềm tin
để kéo Biển sóng gào.
 
LÊ PHƯỚC SINH
 
READ MORE - NGHĨ VỀ ''THUYỀN" TÁC PHẨM CỦA NGUYỄN ĐỨC TÙNG - Lê Phước Sinh

Saturday, July 5, 2025

NGOẠI TÔI - Tản văn của Lê Thi

 


Lê Thi

NGOẠI TÔI                                                                                        

 

   Chỉ còn hai tuần nữa là đúng 100 ngày, ngoại tôi về miền mây trắng. Tôi lạc lõng như đứa trẻ mồ côi bởi trong tất cả những đứa cháu, ngoại thương tôi nhất.

    Nhìn cái đèn bàn học cuối phòng, cái áo dài treo trên tường, tất cả đều từ những đồng tiền bán bánh của ngoại tích góp. Cũng không phải vì những thứ vật chất này mà tôi thương ngoại hơn nội, nhưng do ngoại tôi không được may mắn như bao nhiêu người khác sinh ra trên cuộc đời này.

    Cuộc đời ngoại tôi như một quyển tiểu thuyết buồn! Cứ mỗi độ hè về, ba tôi cho hai anh em về thăm quê nội. Tôi lớn lên với bao nhiêu kí ức về ông bà nội, nhưng chưa một lần về thăm ngoại. Mãi đến năm lớp sáu, đó là lần đầu tiên đi về ngoại và bây giờ là lần cuối cùng, nhưng ngoại còn đâu nữa ngoại ơi!

    “Sao ngoại không cho con về thăm quê ngoại, con thích ngoại kể về quê hương cho con nghe, cuối tuần rồi con có bài văn tả về quê ngoại. Vậy mà ngoại hổng  kể cho con nghe, ngoại hổng thương con à?". Câu trách của tôi vô tình như chạm vào nỗi đau của ngoại.

    Đôi mắt ngoại đượm buồn, khi nhắc đến hai tiếng quê hương:

    “Quê ngoại nghèo lắm cháu ơi, ngoại không được đến trường, ngoại không có một mái ấm gia đình, ngay cả cái tên ngoại cũng không biết ai đặt cho ngoại!".

    Ngoại quay mặt đi, giấu những giọt nước mắt khi tuổi đã ngoài bảy mươi. Tôi ôm ngoại vào lòng, thương ngoại, thương mẹ khi thiếu thốn tình thâm như thế. Ngoại tôi có mái tóc bạc phơ, khuôn mặt nhân từ phúc hậu, chuỗi tràng hạt luôn đeo ở cổ từ ngày tôi còn bé đến giờ. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ngoại luôn đượm buồn. Tôi muốn mua một món quà thật ý nghĩa tặng sinh nhật nhưng ngoại tôi cười bảo:

    "Tùy cháu thích ngày nào cũng được vì ngoại chưa bao giờ có ngày sinh nhật và biết ngày tháng năm sinh của ngoại.".

    Với tính tò mò, thơ ngây tôi hỏi: 

     “Sao kì vậy ngoại, ông bà cố không ghi chép, xem  tử vi cho ngoại giống như cháu à?".

    Ngoại ngồi trầm tư, nghẹn ngào và kể về cuộc đời, những cơn đau thắt ruột. Từ lúc sinh ra, đến năm bảy mươi tuổi, ngoại mới biết mình là ai, và ai là cha mẹ mình.

    Ngoại tôi, một đứa trẻ mồ côi mẹ khi mới ba tháng tuổi, được bà con làng xóm nuôi đến chín  tuổi thì đi ở cho một gia đình ông giáo, không được một ngày đến trường làng, hay được gọi một tiếng mẹ ơi, ba ơi. Mới chín tuổi đầu, ngoại  đã phải chịu đòn roi, và làm biết bao nhiêu công việc trong gia đình ông chủ. Năm  mười hai tuổi, ngoại đã phải chịu  một trận đòn thừa sống thiếu chết vì  nấu cơm bị cháy nồi. Những làn roi vút ngang dọc rớm máu trên thân hình ốm nhom vì suy dinh dưỡng. Ngoại nhét vội  bộ áo quần chạy thục mạng  ra ga tàu, trốn khỏi căn nhà ấy trong đêm tối, không một miếng giấy tờ tùy thân, chỉ biết một cái tên là Lượm.

    Màn đêm buông xuống giữa núi rừng bao la, những tiếng hú bầy vượn tìm bạn tình trong mùa sinh sản, tiếng cú mèo gọi bạn ăn đêm. Ngoại nổi rợn gai ốc  khi không người thân, không bạn bè biết tìm đâu một mái ấm qua đêm?

    Thấy một chuyến tàu, ngoại tôi đã leo vội lên trên đó, không biết là đi Bắc hay vào Nam, chỉ biết đi, chạy khỏi nơi đây càng xa càng tốt. Tiếng rượt đuổi trong đêm "Bắt lấy nó! Bắt lấy nó!" ngân dài trong màn đêm ai oán. Ngoại nghĩ “Nếu  bị bắt lại chắc sẽ ăn đòn roi đến chết!”

    Kể từ ngày đó ngoại tôi buôn thúng bán mẹt trên những chuyến tàu, nào thuốc lá, cà rem, một vài nhu yếu phẩm cho lính, và khách  suốt dọc tuyến miền Trung trong những năm chiến tranh loạn lạc. Ngoại nhìn về quê hương nhung nhớ nhưng không biết về thăm ai, chỉ có buồn thêm khi nghĩ về tuổi thơ tủi nhục và hiu quạnh.

    Trong một chuyến tàu khuya định mệnh, ngoại tôi bị một băng buôn bán khác đánh đập, cướp hết gia tài biết bao nhiêu năm tích góp. Ngoại tôi ngồi trên hai túi màu xanh Robinson ngay giáp nối toa. Đang ngủ gà ngủ gật, ngoại bỗng giật thót mình khi bị tiếng tát bốp vào mặt. "Ê nhỏ kia, khôn hồn câm mồm, đưa hết túi đây cho tao, la lên tao đâm chết!"

    Trong ánh đèn mờ nhạt loáng lên một lưỡi lê trắng toát kề bụng, ngoại tôi đang lúng túng không biết tính sao để kéo dài thời gian xử lí tình huống:

     “Dạ... dạ... cho em xin một túi để sống qua ngày ạ, mất hết chắc em nhảy tàu chết thôi. Cho em xin, em van anh, em lạy anh...”.

    Tên cướp đang kì cò, nó muốn hôn và sàm sỡ người đẹp rồi nhảy tàu biến mất trong đêm dày đặc với giỏ hàng chiến lợi phẩm kếch xù.

    Thật may mắn, từ toa bên kia, cánh cửa được mở, xuất hiện một chàng trai dáng người to khỏe vạm vỡ đang ra hút thuốc, ngoại la lên:

 “ Anh Tư, anh Tư ơi... cứu... em!“.

    Tên cướp nhanh như cắt, ôm giỏ đồ nhảy xuống trong đêm tối mịt mù. Như sự sắp đặt của thượng đế, anh hùng cứu mỹ nhân, từ đêm ấy người  ân nhân của ngoại  năm xưa giờ chính là ông ngoại của tôi.

    Năm 20 tuổi bà ngoại tôi kết hôn, đám cưới làm đơn giản trong một làng  quê và không có ai đại diện bên ngoại trao quà cưới. Trước năm 1975, ngoại tôi chạy xe Lam ở Biên Hòa. Sau giải phóng, ngoại chuyển về quê ông ngoại ở Quảng Trị. Ngoại tôi quen buôn bán đâu biết làm ruộng, một mình ông ngoại lam lũ không nuôi đủ 6 cái miệng ăn, ông bà ngoại đành bỏ xứ vô Bình Thuận, tìm lại gia đình xưa đã cưu mang ngoại, nhưng nền kinh tế thời kì bao cấp cũng không ai muốn có thêm gánh nặng, khi một gia đình 8 nhân khẩu đi theo và không vốn liếng, xác xơ như chuột nhà thờ!

    Một lần nữa quê hương không phải chùm khế ngọt, nghẹn ngào chào dòng sông Lũy lững lờ chở theo cả tuổi thơ buồn tê tái. Cuộc hành trình về miền Tây sông nước, ông ngoại đi đào ruộng thuê, bà ngoại tôi ngược dòng trên các kênh rạch bán bánh bò, bánh ú, mẹ tôi chị cả chằm nón bán cho dân làng. Cảnh gạo chợ nước sông rày đây mai đó, sáu anh chị nheo nhóc sống nhờ vào thúng bánh của ngoại, còn ông ngoại lúc trái gió trở trời bị những cơn đau hành hạ, chuyện đi làm mướn ít dần vì đâu ai muốn thuê mướn người bệnh tật.

    Nhiều lúc muốn bỏ cuộc, ngoại lại muốn về bấu bíu vào quê, nhưng nhớ lại những cái nhìn lạnh nhạt, mọi hi vọng vụt tắt.

    Cả cuộc đời tần tảo lo cho chồng con, chưa một lúc nào ngoại lo cho bản thân mình. Sau này có chút tài sản dành dụm, ngoại tôi làm từ thiện hết. Cho đến giờ tôi mới hiểu vì sao ngoại lại có tình thương bao la như thế!

    Năm 2000, ông bà ngoại tôi đi qua Canada theo diện cậu tôi du học bảo lãnh. Qua bên đó được 5 năm, ngoại tôi trở về Bình Thuận lần thứ hai sau gần 30 năm xa cách, với tâm nguyện tìm gặp lại gia đình đã giúp mình để tri ân.

    Vừa bước xuống chuyến xe khách ngay chợ Lầu, ngoại tôi đang loay hoay hỏi nhà ông Giáo, vì sau 30 năm thay đổi quá nhiều, đường sá rộng rãi hơn, xe cộ tấp nập đông đúc... Theo người dân hướng dẫn địa chỉ cần tìm, ngoại tôi đi thẳng vào con hẻm sát bên chợ tầm 500 mét.

    Vừa thấy bốn người bước vào sân vườn, một bà cụ tầm 80 tuổi chạy ra ôm ngoại tôi kêu lên: "Mèn đét ơi, con Hoa... con Hoa"... "Mi đã kịp trở về khi O chờ con mãi... Trời ơi!"

    Ngoại tôi đứng như trời trồng chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, ngoại tôi sao lại tên Hoa, sao người đàn bà xa lạ này lại là O của ngoại?

    Bà kéo ngoại tôi vào nhà, ôm khóc. Bà gọi mấy ly nước mía và bà kể lại chuyện, cả gia đình ngồi nghe như một khúc nhạc buồn.

    Ngoại tôi chỉ ngồi khóc và khóc mãi...

    Bà cố ngoại tôi sinh ra bà ngoại được ba tháng. Một buổi sáng, bên bờ sông Lũy hái bắp non về nấu ăn cho có sữa nuôi ngoại, bị lính Pháp đi tuần tình nghi gián điệp cho Việt Minh rồi bắn chết.

    Nhà ngoại nghèo không có nổi quan tài, lấy chiếc chiếu rách gói buộc lại chôn bên bờ sông.

    Vì ngày đó mang tiếng "chửa hoang” nên xóm làng dè bỉu cười chê bên ngoại. Bà cố ngoại tôi nghe kể lại đẹp lắm, trai làng tán tỉnh bà không ưa, sau đó trai làng ghét, hễ trai làng ở ngoài qua sông vào tán tỉnh thì bị chặn lại đánh đập.

    Khi tuổi 30 lỡ thì bà muốn có một đứa con cho tuổi già sớm hôm đỡ hiu quạnh. Cả làng Vũ Đại xôn xao câu chuyện tình của Chí Phèo và Thị Nở, thì làng chài này lại huyên náo chuyện tình cố ngoại tôi. Ba tháng tuổi đỏ hỏn, đi xin bú khắp cả làng vì ngày đó đâu có gì ăn mà dư sữa để cho. Con của họ vẫn ngậm mút đỏ cả đầu núm vú chưa có sữa lấy đâu cho con hàng xóm!

    Cũng không hiểu ngày đó ngoại tôi ăn gì uống gì mà sống được đến 9 tuổi để đi làm con nuôi cho nhà ông giáo!

    Gia đình ông giáo là một gia đình tiểu tư sản, có cả một dãy toà lầu dọc theo đường quốc lộ buôn bán đủ các mặt hàng. Trong nhà người ăn kẻ ở cũng đông, nhưng người ở đặc biệt nhỏ tuổi nhất là ngoại tôi.

    Bà O bước vô bàn thờ lấy ra một tờ giấy khai sinh nội dung ghi: Nguyễn Thị Hoa. Con ông: Nguyễn Thanh Giáo. Nghề nghiệp: Giáo sư toán học.

    Bà chậm rãi kể tiếp: Con chính là Hoa, con ông giáo. Vì không muốn phá vỡ hạnh phúc gia đình nên ông giáo qua làng mướn con về làm con ở, hi vọng ông sẽ dạy chữ cho con". Khi con bỏ đi, ông đi tìm khắp các ga tàu, bến xe nhưng không có một tin tức về con, ông  buồn và đổ bệnh. Cách đây 2 năm trước khi mất, ông dặn O giữ kín những bí mật này, cầu Trời khấn Phật gặp con trước khi nhắm mắt."

    Khi bước qua tuổi  thất thập, ngoại tôi mới được trả lại cái tên cúng cơm và biết nguồn gốc cha mẹ mình. Nhưng không biết sự thật này là niềm vui hay lại là nỗi buồn của ngoại!

    Những đứa con của ông Giáo là những người thành đạt. Họ là những giáo sư K, tiến sĩ X, giảng viên M... trong các trường đại học. Họ là chủ những doanh nghiệp bề thế trên quê hương ngoại. Dù đúng hay sai, họ không muốn ngoại tôi có mặt trong ngôi từ đường của họ, làm mất đi danh giá dòng tộc.

    Họ cũng không muốn nhận ngoại tôi là chị của họ. Những ông cậu thờ ơ, lạnh nhạt nhìn đàn cháu như chúng tôi giống bọn trẻ Châu Phi tới, chắc sợ nhờ vả xin ăn.

    Năm 2010, ngoại tôi trở về tìm được ngôi mộ cố nằm lặng lẽ quạnh cô quạnh bên bờ sông Lũy, bao nhiêu mùa nước lũ dâng cao may mắn vẫn không cuốn trôi đi. Một nén nhang cho đứa con xấu số gặp lại mẹ muộn màng. Từ ngày ấy bên sông, một ngôi mộ khang trang có chỗ trú mưa cho những đứa trẻ nghèo chăn bò ẩn núp trong những ngày mưa nắng.

    Quê ngoại tôi bên dòng sông,  làng quê yên bình lắm, không có nhà tầng và kín cổng cao tường, tài sản trong mỗi ngôi nhà là cái ti vi trắng đen và con thuyền nhỏ ngay đầu ngõ sát bãi cát trắng  chạy ra bờ sông. Cái nắng ngày hè như thiêu đốt mọi thứ thành tro bụi.

    Đặc sản tôi thích me khô và bánh tráng ăn với mắm tôm. Ẩm thực  ở đây thường ăn ngọt, Nhưng rất ấm áp tình người.

     Những năm tháng xa quê bệnh tật, ngoại tôi khao khát về lại một lần thăm ngôi mộ mẹ tìm tuổi thơ bên dòng sông Lũy nhưng không thành hiện thực. Trước lúc ra đi, ba tôi như hiểu được tấm lòng và trăn trở của ngoại, ba tôi mở bản nhạc "Về Bình Thuận quê em”. Ngoại tôi nghe và ngủ say như con đò chiều theo dòng sông đi mãi, đi mãi, ngày về chắc hẳn còn xa...

    Ngoại đã về trong vòng tay bà cố yêu thương. sáng chiều ngoại tha hồ gọi "Ba ơi, Má ơi!". Dù muộn màng nhưng cuối cùng ngoại vẫn có một gia đình. Mong ngoại vãng sanh cực lạc,về miền mây trắng.

        Nhìn lên di ảnh ngoại cười tươi, con biết ngoại đang vui.  Ngoại ơi!

                                                           Hạ buồn 2025,

                                                               Lê Thi

                                                         thivanle1569@gmail.com

READ MORE - NGOẠI TÔI - Tản văn của Lê Thi

SAIGON ƠI! - Thơ Mặc Phương Tử

 


SAIGON ƠI!


Saigon xưa

Ta đi chiều ngả ngả bóng

Gió hiu hiu, lòng chợt thấy hiu hiu

Ta trở lại một chiều trong nắng mỏng

Nghe chút gì còn đọng bến cô Liêu

Trong những tiếng vang ồn rêm phố vắng

Trong những niềm gầy guộc chạm vào nhau

Màu dâu bể mấy mùa hương lệ đắng

Mắt nhòa theo từng sóng bụi lao xao

Người năm xưa

Nay kẻ còn kẻ mất

Bạn cũ có người về ẩn khói sương

Đường nhân thế mây ngàn trôi tất bật

Còn đâu đây hồn cát bụi tha phương

Thuở kiêu hùng chìm sâu như phế tích

Chốn hoang tàn

Sừng sững những lầu cao

Trời sa mạc giữa lòng người say tỉnh

Ta lắng nghe lời hoa cỏ hôm nào

Rồi chiều xưa hay chiều sau đi nữa

Cuộc tuần lưu như thế, những dòng đời

Và như thế, giữa thanh bình tao loạn

Dòng xoay rồi

Lại tiếp một dòng trôi

Ta ngoảnh lại

Thời gian chưa mấy đã…!

Bao sắc màu ngất ngưởng tận xa xôi

Những mái chùa cong vút hồn sỏi đá

Những niềm tin vô bổ đến con người

Rồi chiều nay ta về qua phố cũ

Nhớ chiều xưa mà chạnh nỗi  chiều nay

Một túi thơ gầy

Phải đâu đời du thủ

Saigon ơi!

Ta còn ở phương này!

               Mặc Phương Tử

READ MORE - SAIGON ƠI! - Thơ Mặc Phương Tử

Friday, July 4, 2025

VÀI LỜI VỚI ANH LA THUỴ NGƯỜI TẶNG SÁCH - Trương Công Hải



La Thụy, một đồng môn không quen nhưng biết, do đọc bài của anh trên facebook.             
Nhận được tập tạp luận Chữ Nghĩa Văn Chương của anh khi đang ngồi café, mấy bạn cứ chuyện trò, còn tôi thì tranh thủ đọc, lướt vội.
Sách do Hội Nhà Văn xuất bản, trình bày không hoa hoè, giản đơn nhưng đẹp.
 
Đọc Tạp Luận của La Thụy, ngoài việc thưởng ngoạn, ta còn biết thêm được kiến thức về Chữ Nghĩa, và về giá trị thẫm mỹ văn chương kim cổ Đông Tây như tiêu đề của tập sách đã nêu. Trong đó, bài “Lẽ Vô Thường Trong Thơ” là một tiêu biểu.  

Lẽ Vô Thường thường được thấy trong Pháp Phật nhưng điều thú vị là ta còn thấy khái niệm này trong tư tưởng Đạo Giáo của Trang Tử. Khi vợ chết Trang Tử không khóc mà chỉ cười, rồi hát khúc Cổ Bồn Ca bởi ông cho rằng nàng “chẳng qua là tạp chất trong hư không biến ra mà có Khí, khí biến ra mà có Hình, hình biến ra mà có Sinh, rồi lại biến ra nữa mà có Tử. Khí Hình Sinh Tử có khác nào bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông vận hành.” (trang 1) 
Không những Đạo Giáo, mà trong kinh Cựu Ước khái niệm Sắc Không của Lẽ Vô Thường cũng được nhắc tới nhiều lần “Hư không của sự hư không, hư không của sự hư không, thảy đều hư không…” (trang 8 )
   
Khái niệm tương đồng về lẽ vô thường của vạn vật giữa Đạo Giáo, Thiên Chúa Giáo và Phật Giáo được tác giả chỉ ra trong bài viết thật thú vị, làm cũng cố thêm luận thuyết Thân Vô Sở Trụ nằm trong giáo Pháp của nhà Phật mà ta thường biết đến xưa nay.
 
Đề tài bài viết trong tạp luận của La Thụy khá phong phú, nên có bài để thưởng ngoạn có bài để khám phá, làm giàu thêm vốn tri thức, càng đọc càng tò mò xen lẫn thú vị như là: Âm Hán Việt-Tên Những Quốc Gia, Mùa Thu của Apollinaire, Vì Sao Gọi Là Mưa Ngâu… kể cả đề tài về ngữ pháp: Trau Giồi hay Trau Dồi
  
Ẩn chứa trong những trang viết ta thấy một La Thụy là nhà văn, nhà biên khảo bởi ông thông thạo cả chữ Hán Nôm lẫn tiếng Pháp. Người viết coi tâm hồn ông như là giao điểm giữa chữ nghĩa và văn chương, mang bóng dáng của một nhà biên khảo có hồn nghệ sỹ.
 
Cuối cùng, như đã nói, La Thụy là người đồng môn, tôi chỉ biết chứ không quen anh.
Nhưng khi đọc hết tập tạp bút anh tặng tôi, do sự đồng cảm, người viết dường như đã quen anh từ lâu. Nên từ nay, xin phép được nói lại, anh không phải chỉ là người tôi biết, mà anh là người tôi quen biết.   
Cứ thế anh La Thụy nhé. Và cám ơn anh đã tặng sách, về Đà Nẵng đừng quên Alo Café đó !                               
Trương Công Hải                                                            7/2025      
READ MORE - VÀI LỜI VỚI ANH LA THUỴ NGƯỜI TẶNG SÁCH - Trương Công Hải

Thursday, July 3, 2025

RỒI NHƯ SƯƠNG KHÓI... - Nhạc & Lời: Mai Hoài Thu - Ca sĩ: Đông Nguyễn - YouTube








RỒI NHƯ SƯƠNG KHÓI...


Còn bao lâu, người về bên nấm mộ,

Vùi đau thương, người phụ ta hững hờ,

Cuộc tình tan, chôn dấu yêu ngàn đời,

Dù trối trăn ngàn lời, vẫn muôn trùng xa vời...

 

Người về, niềm hạnh phúc thênh thang,

Có hay chăng trăm nghìn nuối tiếc,

Nước mắt cạn khô, xói mòn một kiếp đa đoan,

Tình muộn màng, rồi cũng tan hoang...

 

Tiếng kinh cầu phủ xuống một linh hồn gầy,

Nhịp cầu tri âm, lỡ cung đàn xưa,

Đời nắng mưa, có mong gì đâu, ta còn gặp lai nhau?

Chuyến xe chiều lạnh buốt, se sắt buổi tàn đông,

Rồi như sương khói... vụn vỡ một kiếp tro tàn...

 

Cuộc tình tan, buông trôi theo người về,

Đời rong rêu, che lấp những lời thề,

Tình ngàn thu, lạc mãi cõi mịt mùng,

Nghìn trùng xa nhau, xa mãi tận cuối ngàn...


(CA - Jun. 20.2025)

Mai Hoài Thu

READ MORE - RỒI NHƯ SƯƠNG KHÓI... - Nhạc & Lời: Mai Hoài Thu - Ca sĩ: Đông Nguyễn - YouTube

MỘT THỜI MÀU HỒNG – Thơ Le Nguyen Thu

 





MỘT THỜI MÀU HỒNG


Và người đàn ông ngồi xuống
trong tay
ly thời gian đã vơi nhiều
người đàn ông bắt đầu uống
chậm 
ung dung

.

Người đàn ông ngắm những cô gái xinh đẹp đang lượn lờ trôi qua
trong dòng thời gian:
màu hồng của mùa xuân
màu đỏ cùa mùa hạ
màu vàng của mùa thu
màu xám của mùa đông

.

Và người đàn bà đang
selfie
ôi, tội nghiệp!
những tấm hình...
những tấm hình...
trong mùa đông buồn.
đâu rồi?
màu hồng
một thời con gái
nguyên trinh?

.

Người đàn ông chấp nhận thực tại
người đàn ông đang nhẩn nha ngắm trong tay ly thời gian đang cạn dần
và ngắm
ôi!, những cô gái chân dài mông cong
vô tư
như những người đàn bà đã từng một thời
vô tư
màu hồng đã ra đi
màu hồng không bao giờ trở lại


(5:44 chiều vàng trong vắt)
Stanton California, July 2020 – July 02nd, 2025


READ MORE - MỘT THỜI MÀU HỒNG – Thơ Le Nguyen Thu