Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, May 30, 2019

KÍ ỨC TRƯỜNG SƠN TÂY - Bút ký - Lê Thị Tâm


KÍ ỨC TRƯỜNG SƠN TÂY
Lê Thị Tâm

Sau bao năm dài lo toan với cuộc sống đời thường, vậy mà đã hơn ba mươi lăm năm trôi qua kể từ khi xuất ngũ.  Hôm nay trời mưa, những cơn mưa kéo dài dầm dề không ngớt làm cho tôi nhớ lại những cơn mưa trên đất bạn Lào. Mưa ở Lào cũng dầm dề suốt ngày mới tạnh. Những năm quân ngũ trên đất bạn Lào là những năm tháng để lại nhiều kỉ niệm đẹp của một thời được mang trên mình áo xanh màu lính và là những tháng ngày lăn lộn để xây dựng con  đường chín trở thành con đường nối liền tình hữu nghị Việt – Lào.
Tuổi 19, sau những ngày trên ghế nhà trường, tôi đã tình nguyện viết đơn nhập ngũ quân đội. Trong thời gian này, đất nước ta đang bước vào năm tháng thăng trầm với những khó khăn kinh tế, rồi giặc ngoại xâm đang đánh chiếm phía Bắc của Tổ quốc. Đến tháng 4 năm 1980, tôi mới được đứng vào hàng ngũ quân đội, trở thành cô tân binh mặc trên mình chiếc áo màu xanh mà tôi hằng mong ước. Sau 3 tháng huấn luyện đầy vất vả, dưới cái nắng “chang chang” trên đất lửa Quảng Bình, đơn vị tôi được điều động sang đất bạn Lào, hoàn thành tiếp  những con đường mà các anh cha ta đã mở.
Xe đưa chúng tôi vượt qua bao đồi núi, đường vòng vèo khi lên đỉnh cao, khi chạy  xuống khe suối làm cho ai nấy nôn nao. Sau một ngày đêm xe cũng đưa chúng tôi đến đơn vị nhận quân, đó là sư đoàn 384, đóng quân trên đất bạn lào.  Rồi chúng tôi bịn rịn chia tay nhau, mỗi đứa được phân công về từng đơn vị khác nhau. Tôi được biên chế về C11 trực thuộc trung đoàn 509. Lúc bấy giờ đơn vị nằm sâu trong núi vì đơn vị tôi thuộc Đại đội khai thác đá để phục vụ các đơn vị đổ cầu, đổ mặt đường. Tuy vất vả nhưng tôi cũng thấy rất tự hào vì chúng tôi là lính Binh đoàn Trường Sơn, nối nhịp cầu cho đôi bờ thương nhớ.
Tôi ở đơn vị C11 được mấy tháng thì đơn vị cử đi học chuyên môn ở trung đoàn bộ.  Sau khi kết thúc khóa học, tôi được phân về công tác tại tiểu đoàn bộ Tiểu đoàn 38 thuộc trung đoàn 509. Công việc của tôi là làm nhân viên thống kê, nắm bắt tình hình thi công của các đơn vị, tổng hợp rồi báo cáo cho trung đoàn.
Đơn vị chúng tôi đóng quân bên dòng sông Sê Pôn, quanh năm nước chảy hiền hòa trong xanh. Chỉ mỗi khi cơn mưa về nước đục ngầu đất đá, nhưng chỉ hơn ngày sau nước lại trong vắt như chưa có gì xảy ra. Ở D bộ, chỉ có hai chị em là nữ, còn lại toàn là các anh con trai. Tôi được các anh làm cho một chiếc cầu tre nhỏ khuất sau lùm cây le  để chúng tôi tắm giặt cho tiện. Sợ sệt và buồn cười, mỗi lần đi tắm phải đi cả hai đứa, phần vì sợ “ma”, phần thì bị các anh con trai trêu chọc. Nào là, không biết bơi để anh các anh theo dạy cho, nào là tắm xong về ngày không thì bị “ma bản” nó bắt đi mất, các anh tìm không thấy…. Những lúc như thế tôi vừa thấy xấu hổ, nhưng cũng thấy vui vui vì đó là các anh ấy đùa thôi.
Rồi tết đến, hoa ban nở trắng rừng lòng nao nao nhớ mẹ, chắc mẹ đang cắm cúi với mấy sào ruộng khoán để kịp lo tết, nhớ mấy đứa em xúng xính áo hoa, nhớ nồi bánh chưng to đùng bố nấu ăn đến rằm mới hết.  Tết ở đơn vị cũng có đầy đủ bánh chưng, thịt lợn…nhưng một số anh em về tết, còn lại chỉ vài chục người nên không khí cũng có phần trầm lắng hơn. Các anh thì bày ra nhiều trò để chơi như đánh bài quẹt nhọ nồi, đá bóng…chỉ có hai chị em nữ thôi nên cũng buồn. Đôi lúc cũng xin các anh cho đánh bài. Các anh đánh bài toàn ăn gian nên hai chị em tôi bị quẹt nhọ nồi đầy mặt như mọc râu vậy. Giờ nghĩ lại thấy hay hay.
Mùa mưa, chúng tôi thay nhau đi hái rau tàu bay, đào măng le về làm thực phẩm. Ở đơn vị thực phẩm mùa mưa khan hiếm vì vận chuyển bên nước ta sang Lào đường đi khó khăn.  Le ở đây mọc thành rừng, đi mõi chân không hết. Măng ở đây nhiều lắm, sau một đêm mưa nhú lên như cắm chông. Chỉ sợ muối và vắt cắn. Muỗi thì không sao, chúng tôi mặc áo dài tay, mặt che kín là được. Còn vắt, eo ôi sợ lắm. Có lần bị vắt cắn vào chân chảy máu, sợ quá không dám bắt, nhờ mấy anh bắt hộ. Có anh bắt xong còn khen, chân “cẳng” lính cầu đường gì mà trắng thế! Ngượng ơi là ngượng! Bấy  giờ tôi mới sang tuổi 20 đang bồng bột trẻ con nên cứ hay xấu hổ, bẽn lẽn, làm việc gì cũng e ngại, được thể, các anh cứ trêu nhiều hơn. Vui nhất là những đêm sinh hoạt đơn vị. Những lời ca tiếng hát của các anh ngân vang trong đêm dội vào vách núi nghe như có người nhại lại. Rồi những câu chuyện tếu được các anh thêu dệt kể râm ran. Những câu trêu đùa vui vẻ xua tan không khí thanh vắng nơi núi rừng. Đêm về, ở núi rừng yên tĩnh, bóng đêm tràn ngập không có ánh điện, ánh đèn như bên nước mình, thĩnh thoảng có tiếng cú mèo ăn đêm kêu lên thảng thốt nghe hãi hùng. Những lúc như thế hai chị em chúng tôi phải sang nằm chung giường, đêm không ngủ kể cho nhau nghe chuyện quê nhà. Quê tôi ở Hoằng Hóa, Thanh Hóa có đồng ruộng phì nhiêu, màu mở. Tôi ước sau này về sẽ trở thành cô nông dân đảm đang trên cánh đồng năm tấn, làm thật nhiều thóc kẻo quê tôi mấy năm mất mùa đói kém. Thự, bạn cùng phòng quê ở Thiệu Hóa, nó bảo tôi; “Sao mày không ước đi làm kỉ sư, bác sĩ cho cao sang luôn”. Còn nó, nó bảo chẳng cần gì cả, chỉ cần lấy tấm chồng về đấm lưng cho nó kẻo nó có cái tật đau lưng. Rồi hai đứa ôm nhau cười rúc rích, cho giấc ngủ được sâu hơn.
Tôi làm nhân viên thống kê, mọi con số báo cáo của các đại đội được tổng hợp thông qua anh Trưởng bộ phận tham mưu duyệt rồi báo cáo cho Trung đoàn về các thông số vật liệu, nhân công, máy móc sử dụng trong ngày. Có đợt, do bản đốt rẫy, dây thông tin bị cháy mất liên lạc, phải đi bộ hàng chục cây số lên trung đoàn bộ để báo cáo. Con đường lên Trung đoàn bộ gập ghềnh. Đường đang mùa thi công nên đất bụi mù mịt. Nhìn các anh em đồng đội tay cuốc, tay xẻng, mồ hôi nhuễ nhoại mà thương. Tuy là lính gián tiếp, nhưng những đợt cao điểm mùa thi công chúng tôi cũng được điều động ra công trường. Dù sao là nữ nên các anh nhường cho công việc nhẹ nhất là xúc cát. Có hôm thử vác mấy hòn đá để xây móng cầu, nặng quá thả bịch, hòn đá lăn vào chân chảy máu, đau mất mấy ngày, bị các anh mắng cho. “Yếu mà còn đòi ra nắng”.
Giờ ngẫm lại, thấy cuộc đời lính thật vất vả, thiếu thốn trăm bề. Các anh con trai còn đỡ chứ phụ nữ chúng tôi thật phức tạp về sinh hoạt, biết bao thứ cần ước ao, cần thiết cho người phụ nữ mà ở đây không thể đáp ứng được. Nhưng bù lại, trong lòng mỗi người lính chúng tôi luôn tự hào vì đã đem tuổi thanh xuân của mình hiến dâng cho con đường Trường Sơn một thời huyền thoại. Là cô gái năm xưa đi mở đường đã có một tình yêu Trường Sơn mãnh liệt. Và càng thấy tự hào hơn về những thế hệ cha anh đi mở đường Trường Sơn trong chiến tranh mới hào hùng biết bao.
Tháng 3 năm 1984, đơn vị chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ, bàn giao tuyến đường cho nước bạn Lào. Chúng tôi lại bồi hồi, lưu luyến chia tay, người thì chuyển đi đơn vị khác, người xuất ngũ và tôi cũng xuất ngũ về với quê hương, nơi có mẹ đang ngày đêm mong ngóng đứa con mấy năm biền biệt xa nhà.
Sau khi rời quân ngũ, chúng tôi lại trở về cuộc sống đời thường. Người thì thi vào các trường Đại học trở thành kĩ sư, bác sĩ, người làm công nhân…còn tôi, tôi trở về miền quê yêu dấu, về với ruộng đồng như đã hằng mong ước. Cuộc sống quê nhà lăn lộn đồng áng vất vả càng làm cho tôi thấu hiểu Trường Sơn là nơi đã tôi luyện mình thành con người vững vàng trong cuộc sống, trong lao động. Trường Sơn đã để lại cho tôi dấu yêu trong cuộc đời, để lại tình cảm đồng chí, động đội thiêng liêng nhất .  Cảm ơn tất cả các anh đã giúp đỡ và dìu dắt tôi trong cuộc sống để giờ đây thêm trưởng thành. Hình ảnh những người đồng chí, đồng đội năm xưa, hình ảnh những tuyến đường Trường Sơn Tây mãi mãi in đậm trong kí ức của tôi - người lính Trường Sơn,/.

Lê Thị Tâm
Hội viên Hội CCB, thôn 2 Trịnh Nga, xã Hoằng Trinh, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa.



READ MORE - KÍ ỨC TRƯỜNG SƠN TÂY - Bút ký - Lê Thị Tâm

GIỌT SẦU - Thơ Nguyễn Hồng Linh



GIỌT SẦU
Nguyễn Hồng Linh


Em nhặt từ bóng tối
Những mảnh vỡ quả tim
Đã từ lâu im lìm
Như chìm vào quên lãng

Tình mê cuồng năm tháng
Riêng một mình đa mang
Bước tình đau muộn màng
Nghe bàng hoàng giọt đắng

Lang thang đêm phố vắng
Phố buồn mưa giăng giăng
Giọt nào rơi thầm lặng
Rơi đắng trái tim côi

Chút tình đã phai phôi
Như trăng trôi ngõ tối
Đời hai ngả chia đôi
Tiếng ân tình đêm trôi

Em nhặt từ xa xôi
Lời kinh buồn sám hối
Giọt sầu nào khôn nguôi
Giọt sầu nào khôn nguôi...

Stuttgart, 24.05.2019
NHL
READ MORE - GIỌT SẦU - Thơ Nguyễn Hồng Linh

GIAI ĐIỆU TRỐNG - MÁI - Thơ Tăng Tấn Tài




GIAI ĐIỆU TRỐNG - MÁI 

Điệu dân ca, tiếng gọi ngầm
Vút cao tiếng hót, giọng trầm chùng tơ .

Tháp rêu, xiêm nữ ơ -hờ!
Lời ru điệu múa giấc mơ thiên thần.

Vồng thơm ngực nở bóng trần ...
Ngước lên chót đỉnh vũ vần bão giông!

Tuyệt trần, ánh mắt nhìn không
Nhân gian cũng chết trời trồng cõi hoang ...

Ngàn năm rực cháy, tường loang
Một giây chằm chặp ánh vàng tắm trăng ...

Tăng Tấn Tài 
25.5.2019
READ MORE - GIAI ĐIỆU TRỐNG - MÁI - Thơ Tăng Tấn Tài

Wednesday, May 29, 2019

Chùm ảnh BÔNG BỤP - Chu Vương Miện






READ MORE - Chùm ảnh BÔNG BỤP - Chu Vương Miện

CHUYỆN BA ĐỨA | Truyện ngắn | Lê Yên




CHUYỆN BA ĐỨA
Truyện ngắn
Lê Yên

Hắn bổng cười thành tiếng. Người khách ngồi bàn bên cạnh quay sang nhìn, ngại quá, hắn gật đầu chào như có ý xin lỗi. Quán cà phê hắn ngồi đối diện bến xe. Nhìn cảnh tấp nập, ồn ào của khách về quê trong những ngày sắp tết, làm hắn nhớ nhà , ký ức của hắn nhớ… Và cứ thế trôi về thời hắn còn thanh niên. Chuyện ba đứa hắn… Hắn bật cười.
Quê nhà hắn nắng ghê lắm, vậy mà con gái quê hắn xinh đẹp đến lạ. Hắn và thằng bạn nối khố chơi thân với nhau từ hồi cònđể chỏm… Thanh niên tụi hắn cứ như ngựa hoang muốn phi những nước đại… Thế mà tán gái thì dở ẹc. Hai đứa hắn có một cô bạn tên Mây. Tụi hắn chơi thân với nhau, Mây càng lớn càng xinh đẹp. Còn hai đứa con trai tụi hắn lóng ngóng từ một thanh niên mới lớn, để có chút chững chạc của đàn ông.
Xuân, Hạ, Thu, Đông, nắng gió quê hắn như thay áo mới cho Mây. Mái tóc óng mượt ôm lấy khuôn mặt xinh, buông xuống bờ vai thon, trong tà áo dài thướt tha mỗi chiều đi lễ. Hình như có điều gì là lạ giữa ba đứa hắn… Cho đến một hôm, thằng bạn nối khố tâm sự với hắn:
-Tao đã thương Mây rồi.         
-Mầy nói vậy là sao?          
-Thì tao thương Mây.          
-Có nghĩa là mày yêu…hả?   
Cái từ yêu thành thánh này hai đứa hắn vẫn còn mơ hồ…Bạn hắn yêu, mà tim hắn đập thình thịch. Có điều gì cũng lạ lắm trong hắn. Một chiều Chúa nhật sau khi tan lễ ba đứa hắn rủ nhau đi ăn chè, vô quán chưa được năm phút, hắn kiếm cớ rút lui, tạo cơ hội cho bạn… Qua hôm sau gặp mặt hắn đã hỏi:          
 -Sao rồi? Mày đã nói với Mây chưa?          
-Tao định nói mà run quá, lần sau sẽ nói.   
Rồi cái ngày sẽ nói đó cũng tới, bạn hắn kể cho hắn nghe lần đầu nói thương một người con gái… Hắn ậm ừ cho qua chuyện, vì hắn đang phải đấu tranh bên trong hắn và cuối cùng hắn  quyết định: “Không thương bồ của bạn.”
***
Con gái mười tám, đôi mươi là mối lo của cha, mẹ. Mỗi lần hai đứa hắn qua nhà Mây chơi, phụ huynh để ý từng chút, không hiểu sao trong mắt người lớn hắn được điểm hơn bạn, có lẻ cộng thêm điểm hắn là con trai một.thế là bạn hắn bị cấm cửa…Những lần hẹn hò sau đó, bạn hắn đứng xa xa, còn hắn vô xin phép cho Mây được đi chơi. Hắn cười nói với bạn:
-    Nhớ về sớm, để tui còn đưa Mây về trả nghe bạn.
   Hắn cho hai tay vào túi quần, lững thững đi, con đường đất thoắt ẩn, thoắt hiện cửa sổ từ những ngôi nhà hai bên đường. Cái mùi ngai ngái của đất tươi hòa quyện với mùi cây cỏ phảng phất trong gió… Hắn hít một hơi mùi đặc trưng của quê hương căng phồng lồng ngực. Hắn nhớ lời cha dạy: “Con trai phải có công danh sự nghiệp, mới lập gia đình” hắn nghĩ tới bạn và Mây. Sao hắn lại phải suy nghĩ…? Hình như trong hắn có nhiều hơn một chút tình bạn với Mây.Những lúc có chuyện buồn Mây lại tìm hắn cứ thế hắn ngồi nghe rồi nhìn Mây khóc.Hắn vẫn là chim xanh, ba đứa hắn bên nhau như thế cho đến một ngày.Hai thằng hắn trúng nghĩa vụ quân sự.Mai lên đường, tối đó hai đứa hắn qua nhà Mây. Bạn hắn lại đứng ngoài ngã tư. Hắn vào nhà, nhìn thấy ba mẹ của Mây đang ngồi hóng mát trước hiên nhà. Hắn lên tiếng:           
 -Dạ con chào hai bác.
-Ừ, con mới qua.(Ba Mây lên tiếng.)            
-Ngồi chơi con.(Mẹ Mây nói với hắn rồi ngoái vào trong gọi.)           
-Mây ơi! Có bạn con qua chơi nè.   
Hắn đứng im một phút rồi lên tiếng:           
-Hai bác cho phép con đưa Mây đi ăn chè.           
-Ừ, đi rồi về sớm.(Ba Mây đồng ý.)
Hắn dạ nháy mắt với Mây nãy giờ đứng ngoài ngạch cửa.Mây bảo hắn chờ một chút, thay đồ bước ra.Bộ đồ kiểu màu tím, xẻ tà hai bên, hình như có chút son môi. Bồ của bạn mà sao hắn ngắm kỹ… Hắn nghĩ tiếp “ có phải trời sanh con gái đẹpđể làm mềm lòng những thằng con trai như hắn”Mây lên tiếng chào ba, mẹ.           
-Ba, mẹ con đi.
Từ xa đã thấy thằng bạn nối khố đi qua, đi lại sốt ruột. Hắn nhắc chừng:          
-Nhớ nhé hai bạn, đừng về trể quá.  
Hắn biết đêm nay hai bạn ấy chia tay. Hắn đứng đó, nhìn hai người bạnnắm tay nhau, rẻ ngang một con đường… Hắn thích đi bộ trên những con đường quê. Con đường không có tên mà hắn thuộc như lòng bàn tay. Ra tới đường nhựa, đó là con đường liên tỉnh ngang qua quê nhà hắn.ghé vào quán cà phê bên đường.Tìm một chổ ngồi, hắn gọi cà phê đá, tự nhiên hắn buồn, suy nghĩ mông lung… Thanh niên như hai thằng hắn lở thầy, lở thợ. Tương lai mù mịt… Thời cuộc thay đổi.hai thằng hắn cũng phải thay đổi để bắt nhịp cùng cuộc sống.
Nhìn đồng hồ đã 9 giờ.Hắn trả tiền cà phê đi đến điểm hẹn.Hắn đi thong thả, chậm rãi như tận hưởng những bước chân trên con đường đất quen thuộc.hắn nhủ thầm: “Hẹn ngày trở lại…” hai chân hắn đứng không yên một chổ để đuổi những con muỗi. Đã 9h30. Tim hắn bắt đầu đập nhanh, đầu hắn nghĩ lung tung… Hắn nhìn dáo dác, chợt rõ dần bóng dáng hai bạn của hắn qua ánh sáng từ khung cửa nhà ai đó mở vội. Hắn thở phào nhẹ nhỏm. Những kỷ niệm dài theo tuổi học trò của ba đứa hắn tuôn theo ký ức trở về… thật hồn nhiên, thật đẹp. Mai đây trên đường đời cho dù sóng có xô dạt về đâu, cách bao xa khoảng cách về địa lý hay thời gian… Hắn gói cất vào bên trong quảng thời thanh xuân ngọt lịm , trong veo ngập nắng vàng của quê nghèo ấm áp có ba đứa hắn.
Hai bạn nhìn hắn cười không nói. Hắn lên tiếng:
-Hai bạn làm tui phát lo.
 Mây cười trả lời:
-Đúng giờ mà. Tạm biệt nhé!
Nói rồi Mây cầm tay hắn như thầm cám ơn. Hắn cảm giác như có điện chạy qua, rút tay ra và nói lí nhí:
 -Tạm biệt.
***
 Thời gian quân ngũ chưa hết, những cách thư đi về hai đứa hắn chụm đầu đọc chung thưa dần… Cho đến một hôm nhận được lá thư, kèm theo thiệp hồng.
Mây lấy chồng!!!
Thằng bạn nối khố bỏăn hai ngày, còn hắn cười chua chát “Phải thôi! Mấy năm bộ đội, ra quân tay trắng, làm sao lấy vợ.” Có những chiều buồn hắn ôm đàn Ghi-ta hát “Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương, anh pha mực cho vừa tà áo tím…” giọng của hắn truyền cảm, chiều như xuống thấp hơn… Có những ngày đơn vị hắn đi khai phá đất hoang để trồng trọt. Ngọn đồi hoang sơ thỉnh thoảng có sim dại, những cánh hoa tím được hắn cất cẩn thận để rồi  theo những cánh thơ về bên Mây. Hắn chợt mơ hồ về sự thủy chung của màu tím… Có phải nó chỉ đúng ở một bề của cuộc sống... Bạn hắn nhớ Mây, còn hắn nhớ màu áo tím… Đêm, trên láng trại của đơn vị, gió lùa vào từng cơn như xoáy buốt, bạn hắn nằm im mắt nhìn vào khoảng mông lung, không biết bạn ấy nhìn thấy gì…? Riêng hắn cảm giác thật nhỏ bé dưới vùng trời bao la. Một màu đêm bao trùm, trăng chỉ còn một nữa, những vì sao xa tít tắp. Hắn muốn chạm vào khoảng tầng trời đó đi xuyên qua để xem ra khỏi cái lớp tận cùng… có nỗi buồn nào vò xé mà linh hồn hắn ướt nhàu nỗi đau… hắn quay qua khiều thằng bạn hỏi: “Ê! taohỏi mày điều này?” bạn hắn thờ ơ trả lời: “Ừ. Hỏi gì?”hắn ngập ngừng rồi nói: “Hôm chia tay Mây, mày có hôn cô ấy không?”thằng bạn ngồi bật dậy, quay phắt sang nhìn… Hắn lặng yên, bàn tay năm ngón với những nốt đắng như lạc vào đêm thảng thốt… hắn thấy thương thằng bạn nối khố.
Hai đứa hắn ra quân.Làn da rám nắng nhìn ra dáng đàn ông hơn. Tất cả như sang một trang mới. Hai đứa hắn không còn lang thang trên những con đường. Một hôm thằng bạn nối khố qua nhà hắn báo tin sẽ đi làm ăn xa… Hắn lặng thinh nhìn ra ngoài sân, những miếng khoai luộc mẹ hắn sắp phơi trên những cái mẹt như nhảy múa dưới nắng găy gắt. Cuộc đời là một con tàu với những sân ga… Sự chia tay nào cũng xốn xang làm hắn khó chịu. Hắn ghét cảm giác này.
Hắn cũng một đôi lần thất tình.Giờ đây hắn có một “mái nhà.”Một công việc. Thời gian của hắn không trống, nhưng bên trong hắn thỉnh thoảng vẫn có một khoảng trống… Những lúc như thế hắn ra ban công hút một điếu thuốc lá, khói thuốc làm hắn ho.Hắn không ghiền, nhưng dôi lúc nhớ khói thuốc, nhớ thói quen rít một hơi dài rồi thổi ra những vòng tròn, hay thổi ra một làn khói mỏng, tan dần rồi biến mất. Hắn nhớ nhà, nhớ quê.Nơi hắn yêu thương nhưng không thuộc về. Hắn cũng tha phương… Cứ mỗi lần sắp tết hắn lại muốn về quê. Những lúc như thế ký ức lại dừng ở tuổi thanh niên có ba đứa hắn…
 Chợt thèm cảm giác của ly rượu đầu tiên, vừa đủ khiến hắn lâng lâng trong sự tỉnh táo để cảm nhận những yêu thương…!

Lê Yến
12/17,  Sài Gòn.
<leyen01203028253@gmail.com>






READ MORE - CHUYỆN BA ĐỨA | Truyện ngắn | Lê Yên

CHUYỆN HOA THẤT TÌNH | (Cảm tác ảnh Trần Mai Ngân) | Thơ Châu Thạch


CHUYỆN HOA THẤT TÌNH
(Cảm tác ảnh Trần Mai Ngân)
                  Thơ Châu Thạch
Hôm nay trời rất đẹp
Nắng chiếu trên vòm xanh
Vườn hoa khoe sắc thắm
Bướm bay vòng loanh quanh.

Em dạo vườn bước ngọc
Dáng dịu dàng thanh thanh
Những con chim trên cành
Nhìn em cất tiếng hót

Thấy hoa, em ngừng gót
Ngồi xuống ngắm nhìn ngay
Hương tỏa loang rất ngọt
Em nhẹ nhàng đưa tay

Hoa ngước mình hết dậy
Tất cả đón chờ em
Em ngắt đóa hoa nào
Đóa ấy chết êm đềm.

Có một chàng thi sĩ
Nhìn em như nhìn thơ
Bỗng tự nhiên mộng mơ
Muốn làm đóa hoa chết

Hình như em chưa kết
Với ngàn hoa lung linh
Em bỏ đi vô tình
Hoa cúi đầu xuống hết

Hoa và người không chết
Nhưng từ đó thương đau
Hoa thì cứ phai màu
Người tương tư mãi mãi

Người thành yêu trường trãi
Hoa thành hoa thất tình
Trong cõi trời thanh tịnh
Tình đi vào thiên thu!
                     CT


READ MORE - CHUYỆN HOA THẤT TÌNH | (Cảm tác ảnh Trần Mai Ngân) | Thơ Châu Thạch

MÙA PHƯỢNG VĨ | Tản văn | Nguyễn Đại Duẫn


MÙA PHƯỢNG VĨ
Tản văn
Nguyễn Đại Duẫn

       Vậy là muà phượng vĩ lại về, tuổi học trò đã đi qua. Nhớ lại ngày nào, các em mới chỉ là những đứa học trò nhỏ, bỡ ngỡ, rụt rè, bước chân vào ngưỡng cửa mái trường. Thế mà giờ đây, dưới sự nâng niu, dìu dắt tận tình của các thầy cô, các em đã khôn lớn từng ngày, các em đã trưởng thành  phải xa tổ ấm của mình, xa thầy cô, bạn bè, có lẽ không gì diễn tả hết nỗi niềm xúc động vô bờ trong mùa phượng cuối nơi sân trường.
       Ve ve! Ve ve… Bản nhạc mùa hè của những chú ve đã ngân lên rộn rã. Ở góc sân trường, phượng vĩ thắp đèn đỏ rực trên những tán lá xanh như báo hiệu mùa hè đã đến, cũng là lúc báo  một mùa chia tay. Thời gian thấm thoắt trôi qua! Những kỉ niệm vẫn còn đó, những cảm xúc bồi hồi, xúc động vẫn vẹn nguyên vậy mà giờ đây các em đã phải sắp xa thầy cô. Phải rời xa mái trường này. Có thể các em sẽ gặp những khó khăn vất vã trên đường đời, nhưng các em hãy tin rằng thầy cô luôn dõi theo từng bước chân, tiếp cho các em niềm tin và sức mạnh.
Có cái gì nghèn nghẹn nơi lồng ngực không thể nói ra bằng lời. Thời gian sao trôi nhanh quá! Ve ơi! Đừng ngân lên khúc nhạc đẫm buồn ấy nữa. Bởi lẽ, khi khúc nhạc ấy vang lên thì cũng là lúc giây phút chia tay đã đến...Khi ngồi nhìn lại sân trường những buổi ra chơi, như thấy các em hôm nào trên góc trường với những trò chơi tinh nghịch, còn đó với nụ cười thân thương trìu mến hay những lúc giận hờn vu vơ, mà trong lòng các thầy cô như  nghẹn lại, thêm nhớ nhung những khoảng thời gian đã qua. Bởi...từ lúc nào, nơi đây đã trở thành gia đình thứ hai của các em, có thầy cô là cha mẹ dạy dỗ, có bạn bè là anh em cùng chia sẻ vui buồn để ngày một trưởng thành hơn.
 Thường thì mùa hè bao giờ cũng mang lại cho tuổi học trò niềm vui khi tạm thời xếp lại sách vở, bút mực để được đắm mình trong kì nghỉ thú vị, được thư giãn, thỏa thích vui chơi trước khi lại bắt đầu bước vào một năm học mới. Nhưng  năm học này, những cảm giác ấy đối với các em bây giờ là bao nỗi tiếc nuối, bâng khuâng của năm học cuối cùng, mùa hè cuối cùng của thời học sinh trong sáng, mộng mơ. Những năm tháng ở nơi đây, thầy cô dành cho các em bao tình yêu thương, lòng nhiệt huyết, sự công tâm… dìu dắt các em để các em có một bến đỗ bình yên.
Là học sinh thì ai cũng mong muốn mình học thật giỏi và có đạo đức thật ngoan, đó là nguyện vọng rất chính đáng. Hôm nay các em đến tuổi trưởng thành, được thầy cô trang bị cho kiến thức, kĩ năng cơ bản đủ để tiếp tục học tập lên cao hơn ở các bậc học trên.
Vẫn còn đó ô cửa sổ, bảng đen in nét chữ thân quen của các thầy cô giáo, vẫn bàn ghế chỗ ngồi và cả những lối đi còn in dấu chân các em mỗi sáng đến trường…Tất cả, sẽ mãi là những kỷ niệm khó phai mờ trong quãng đời học sinh của các em. Và có lẽ, trong mỗi chúng ta, không ai có thể quên hình ảnh của một ngôi trường thân thương với biết bao kỷ niệm của tuổi cắp sách tới trường - Nơi đã chắp cánh ước mơ cho các em trên con đường đi tới những chân trời tri thức mới.
            Một mùa hè thắm sắc phượng và rộn rã tiếng ve bùi ngùi không nói nên lời, nhìn những khuôn mặt thân quen trìu mến mà lòng ngẹn ngào khôn tả chúng ta lại phải chứng kiến một buỗi lễ ra trường, chứng kiến sự chia tay của các em học sinh với thầy cô giáo thân yêu của mình. Tuổi thơ hồn nhiên của các em đã dần trôi về sau. Phía trước các em là chân trời rộng mở, là tương lai chờ đón các em. Tương lai sẽ mỉm cười với những người có ý chí, nghị lực, biết cố gắng vươn lên. Sự học chưa dừng lại, các em không  chỉ học trong nhà trường mà còn học ở ngoài cuộc sống xã hội, học để làm con người có ích ./.


Nguyễn Đại Duẫn
Tiểu khu 5, thị trấn Quán Hàu,
Huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình.


                

READ MORE - MÙA PHƯỢNG VĨ | Tản văn | Nguyễn Đại Duẫn

ƯU ÁI VỀ | MỒI |Thơ Chu Vương Miện


Tác giả Chu Vương Miện
thơ Chu Vương Miện
ƯU ÁI VỀ

Nhà thơ Đồng môn HUY UYÊN &
Nhà thơ Đồng hương HOÀNG YÊN LINH
thế sự như diệp đa
các bậc văn nhân tài tử
thuộc vào loại tài danh thời danh
văn chương thi phú bất hủ
thì thôi ra đi
tha hồ mà điếu văn điếu võ
nghe mỏi cả tai? nghe chết bỏ
tha hồ mà thu điếu? ai điếu đóm
vô danh binh tốt
thì thiên hạ phớt lờ
cứ kể như rằng thì là chả quen o biết
nhai trầu nhả bã hút thuốc phà hơi
nghe tai này lọt tai kia
nước đổ đầu vịt đẹt
kẻ chơi bài mà chựơc
kẻ chầu rìa hút thuốc vặt
uống cà phê trà chùa
ôi danh và hư danh
có nhiều kiểng chùa
thiện nam và tín nữ ra vào tấp nập
có nơi vằng hoe ngang chùa bà Đanh
nơi nào hoành tráng
đẹp sang giầu có
thiên hạ lùa đi o hết
nơi nào nghèo kiết
chả ma nào ngó ngàng
*
chết là hết chả còn?
khóc thương ngợi ca
mầu mè bên ngoài o có thật
tạo thêm rác
nặng thêm cho thùng rác
những con chim tập nói tiếng người
nghe rất vui tai?
nhưng o thật
toàn là lập lại
thiên hạ ham vui
ké chút tài danh nơi xác chết
người làm thơ & viêt văn tài thật
nghèo bệnh kiêt xác
chết dở sống dở
o ai biết? và cũng o ai hay?
và đương sự  cũng o cần biết?
-
MỒI

chim mắc bẫy vì mồi
mà cá mắc câu cũng vậy?
con người ngang 2 thứ trên
chim thì thóc gạo "cu mồi "
cá thì tôm tép giun dế
người thì tiền vàng và gái ghệ
tội nghiệp cá Mỹ
thích ăn mồi giả
"cá giả làm bằng nhựa ni lông tẩm chất thơm"
chết mà còn bị lừa?
đáng thương

CVM

READ MORE - ƯU ÁI VỀ | MỒI |Thơ Chu Vương Miện